TIN TÀI TRỢ.

có ai biết bác bảo vệ BVPS hay đi an táng trẻ em bị mất không?

  • 0 Lượt chia sẻ
  • 4.14K Lượt đọc
  • 20 Trả lời

  • Trang 1/2

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2

Luôn tự hào là nguồn thông tin và kiến thức đáng tin cậy dành cho phụ nữ trưởng thành.

Theo dõi Webtretho

Đến trả lời mới nhất
    • 29 Bài viết

    • 3 Được cảm ơn

    #1
    Tháng 8 vừa rồi em bị đẻ non ở bệnh viện Phụ Sản, em bé sống được 2 ngày thì mất. Cho đến bầy giờ đây là nỗi đau lớn nhất mà em phải chịu đựng. Khi đó mẹ và chồng em nhờ bệnh viện an táng và đưa 500ng vì thủ tục mang bé về rất phức tạp và lâu. Nhưng vừa rồi, người thân của em đọc báo thấy nói rằng bệnh viện không an táng mà vứt những em bé đã mất đổ đi cùng với rác. Điều này làm em thực sự rất sốc. Nhưng có một bác bảo vệ ở bệnh viện chuyên nhặt các bé về để đem chôn cất, mỗi bé được bác đặt một bát hương và một cái tên riêng. Người thân của em không nhớ tên và cũng không giữ lại số báo đó. Em rất mong có ai biết được sự viêc này và cho em biết tên của bác bảo vệ đó, nếu có cả địa chỉ thì càng tốt để em mang con về. Em xin cám ơn nhiều. Địa chỉ mail của em là: personality_hoa@yahoo.com

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • 5,539 Bài viết

    • 2,735 Được cảm ơn

    #2
    Trích dẫn Nguyên văn bởi personality Xem bài viết
    Tháng 8 vừa rồi em bị đẻ non ở bệnh viện Phụ Sản, em bé sống được 2 ngày thì mất. Cho đến bầy giờ đây là nỗi đau lớn nhất mà em phải chịu đựng. Khi đó mẹ và chồng em nhờ bệnh viện an táng và đưa 500ng vì thủ tục mang bé về rất phức tạp và lâu. Nhưng vừa rồi, người thân của em đọc báo thấy nói rằng bệnh viện không an táng mà vứt những em bé đã mất đổ đi cùng với rác. Điều này làm em thực sự rất sốc. Nhưng có một bác bảo vệ ở bệnh viện chuyên nhặt các bé về để đem chôn cất, mỗi bé được bác đặt một bát hương và một cái tên riêng. Người thân của em không nhớ tên và cũng không giữ lại số báo đó. Em rất mong có ai biết được sự viêc này và cho em biết tên của bác bảo vệ đó, nếu có cả địa chỉ thì càng tốt để em mang con về. Em xin cám ơn nhiều. Địa chỉ mail của em là: personality_hoa@yahoo.com
    Mình nghĩ là không có chuyện táng tận lương tâm như vậy đâu bạn ạ. Hồi năm 2006 bé nhà mình cũng bị sinh non và gia đình mình đã nhờ bệnh viện an táng hộ vì mọi người nói nên làm như vậy cho con mình có bạn có bè :Sad: :Sad: :Sad: Có người chuyên lo việc đó đấy bạn ạ. Hàng ngày có một người (là đàn ông, mình chỉ được nghe người nhà kể lại) lên khoa đẻ để nhận các bé về, có làm thủ tục đàng hoàng chứ không phải là họ vứt ra sọt rác rồi bác ý nhặt về đâu :mad: :mad: :mad: . Muốn biết rõ hơn thì bạn vào thẳng bệnh viện để hỏi nhé, chắc chắn là sẽ có người biết.
    Cho mình chia sẻ nỗi buồn với bạn nhé :Angel: :Angel: :Angel:
    Sống tử tế phải biết xấu hổ.
    Sống sao cho người ta nể, chứ đừng để người ta khinh
    • 376 Bài viết

    • 508 Được cảm ơn

    #3
    Xin chia sẻ nỗi buồn của các chị. Em cũng sinh thỏ chíp nhà em bị non tháng.Em bị vỡ ối sớm, thỏ chưa quay đầu (ngôi thai ngược), lại bị sa dây rau. Lúc đó thỏ được 32 tuần, bị ngạt nước ối. May mà thỏ được 2 ký, được cấp cứu kịp thời nên sau 10 ngày thỏ đã không phải thở oxi và ra khỏi lồng kính. Bây giờ thỏ được 4 tháng hơn rồi, xinh lắm. Ai ở trong hoàn cảnh thập tử nhất sinh, giành giật lại sự sống mới hiểu được hết nỗi niềm.....
    • 29 Bài viết

    • 3 Được cảm ơn

    #4
    Mẹ thỏ chíp thật là may mắn. Em thì không được may mắn như mẹ nó, bây giờ em lại còn bị buồng trứng đa nang nữa. Hic, thật là buồn quá. Hôm trước em có qua bệnh viện phụ sản rồi, em có hỏi thăm nhưng không ai biết đến việc này cả. Một việc nhẫn tâm như thế này em thật sự hy vọng là không xảy ra. Bây giờ thì đành cố gắng và kiên trì để có em bé tiếp thôi.
    • Avatar của beyeu1905
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 13 năm
    • 1,031 Bài viết

    • 159 Được cảm ơn

    #5
    @personality: Chia buồn với em nhé. Em thử qua lại BV, hỏi mấy người bán nước, hoặc gặp lại bs chăm mình trước đây xem. Biết đâu có tin đấy. Chị tin, BV cũng lo cho bé đàng hoàng thôi. Thương bé quá.
    • 742 Bài viết

    • 67 Được cảm ơn

    #6
    Trích dẫn Nguyên văn bởi personality Xem bài viết
    Tháng 8 vừa rồi em bị đẻ non ở bệnh viện Phụ Sản, em bé sống được 2 ngày thì mất. Cho đến bầy giờ đây là nỗi đau lớn nhất mà em phải chịu đựng. Khi đó mẹ và chồng em nhờ bệnh viện an táng và đưa 500ng vì thủ tục mang bé về rất phức tạp và lâu. Nhưng vừa rồi, người thân của em đọc báo thấy nói rằng bệnh viện không an táng mà vứt những em bé đã mất đổ đi cùng với rác. Điều này làm em thực sự rất sốc. Nhưng có một bác bảo vệ ở bệnh viện chuyên nhặt các bé về để đem chôn cất, mỗi bé được bác đặt một bát hương và một cái tên riêng. Người thân của em không nhớ tên và cũng không giữ lại số báo đó. Em rất mong có ai biết được sự viêc này và cho em biết tên của bác bảo vệ đó, nếu có cả địa chỉ thì càng tốt để em mang con về. Em xin cám ơn nhiều. Địa chỉ mail của em là: personality_hoa@yahoo.com
    Chia buồn với bạn ,

    Nhưng bé 8 tháng mà đc mổ cấp cứu kịp thời thì vẫn sống đc mà ...

    Đáng tiếc ..

    Bé nhà mình đc 8 tháng 10 ngày Mẹ đã vỡ ối ...Con đòi ra rồi ..may mà nhờ BS quen mổ cấp cứu ngay nên con ko phải ở lồng kính mà đc về với MẸ ngay ..
    Mình có quen BS Trưởng khoa D5 , mình sẽ thử hỏi giúp bạn xem nhé ..Mong sao BS nói thật ...và sự thật là Các bé xấu số đc an táng đàng hoàng ...
    https://sharefor.us/Cu-Ngu-Say-Phuong...2MmI3OGQ1.html
    Dẫu biết có lúc giận hờn, những lúc ngại ngần
    Vẫn thấy tim em gần anh hơn:Kiss:
    • Avatar của tremai
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 13 năm
    • 110 Bài viết

    • 17 Được cảm ơn

    #7
    Mình đọc bài báo này đã lâu. Tìm mãi hôm nay mới thấy. Hy vọng giúp bạn một chút thông tin.
    Thứ Bảy, 26/01/2008, 11:29

    Người của lòng trắc ẩn

    TP - Hàng ngày, anh Quản Trọng Thúy cần mẫn đi tìm những xác hài nhi bị người thân bỏ rơi ở khu vực bên trong Bệnh viện Phụ sản Hà Nội, đem về nhà xác, tắm rửa sạch sẽ và khâm liệm cho các cháu.


    Anh Quản Trọng Thúy
    Tự mang “nghiệp” khó

    Anh Quản Trọng Thúy SN 1962, quê gốc ở Ứng Hòa, Hà Tây bỏ quê đưa vợ và hai con xuống thuê nhà sau Bệnh viện Phụ sản Hà Nội để kiếm sống đã được 5 năm. Năm 2002, anh được một người bạn giới thiệu và xin vào Bệnh viện Phụ sản Hà Nội quét rác.

    Rồi số phận đã đưa anh gặp những hài nhi xấu số. Trong những ngày đầu quét rác, anh Thúy bắt gặp một xác hài nhi bị ai đó vứt vào đống rác. Anh đứng sững như trời trồng nhìn thân hình bé nhỏ: “Sao lại có người tàn nhẫn đến thế. Giọt máu đứt ruột đẻ ra, dù nó đã chết lạnh đi rồi cũng phải làm phần việc nghĩa tử còn lại chứ”.

    Không cầm lòng, anh đưa hài nhi đã chết về nhà xác của bệnh viện (nhà đại thể) tắm rửa, bọc quần áo và cho vào quan tài.

    Cái “duyên” với nghiệp làm tang cho hài nhi xấu số bắt đầu từ đấy. Không ai xui, không ai trả tiền mà việc làm ấy xuất phát từ tấm lòng của anh. Rồi dần dần, Ban giám đốc Bệnh viện thấy anh “làm được”, đành đặt vấn đề cho anh chuyển sang hẳn sang công việc xử lý xác hài nhi xấu số.

    Những ngày đầu làm việc nghĩa ấy, mọi việc cứ trôi đi bình lặng. Rồi một hôm, về đến cửa, anh thấy nhà lạnh tanh, không có mùi khói của bếp than. Vợ anh nằm quay mặt vào trong tường khóc rưng rức. Nghe tiếng anh về, chị tung chăn la mắng: “Ối trời đất ơi, anh có phải đồ dở hơi không, ai lại đi nhặt xác trẻ con như anh. Số tôi khổ quá mới ra thế này đây”.

    Đêm đó, anh bỏ ra căn phòng nhỏ bên cạnh nhà đại thể và tiếp tục công việc. Từ đó, vợ anh giận dỗi ra mặt, bà con xung quanh xa lánh anh. Nhưng các cụ già hàng xóm ai cũng thông cảm và trân trọng việc làm của anh.

    Vợ anh từ chỗ bắt anh bỏ việc, thấy sự tôn trọng ấy rồi dần dần cũng nguôi ngoai. Bố mẹ anh cũng ủng hộ anh. Đến bây giờ, chỉ cần đến Bệnh viện Phụ sản Hà Nội hỏi anh Thúy “chủ” căn nhà đại thể thì ai cũng biết.

    Sống cùng những hài nhi đã chết

    Đến tìm anh ở Bệnh viện Phụ sản Hà Nội, một người gầy gò bước ra chào. Anh Thúy giới thiệu mình rồi dẫn chúng tôi vào căn phòng làm việc trong căn nhà cấp 4. Bên cạnh là “nhà đại thể” nơi lưu trú của những xác chết là hài nhi trước khi được chuyển đi hỏa táng.

    Tôi có cảm giác như ngộp thở trong mùi thuốc khử trùng, mùi etê, mùi hóa chất khác lẫn vào với rác thải y tế. Tất cả những mùi ấy cộng với cái không khí lạnh lẽo và ảm đạm đến ghê người bao trùm cả không gian nhà đại thể nên ít người bén mảng tới cũng là sự thường.

    Tại nơi này, mỗi ngày 2 lần đều đặn, anh Thúy đeo găng tay, xách hộp dụng cụ bằng inox âm thầm đi đến các “thùng rác”, các phòng phụ sản của bệnh viện thu gom tất cả các hài nhi xấu số vì lý do nào đó bị cha mẹ bỏ rơi để an táng cho những sinh linh bé bỏng xấu số ấy.

    Cứ đều đặn và cần mẫn như con ong giữa đời thường, ngày nào cũng thế, anh có mặt tại nhà đại thể từ 7 giờ 30 sáng đến 5 giờ chiều. Nửa đêm, nhận được tin báo, anh lại đến bệnh viện để lo đám tang cho các cháu.

    Theo thông tin từ Ban giám đốc Bệnh viện Phụ sản Hà Nội, ngày ít anh phải làm từ 1- 2 ca, ngày nhiều 4- 5 ca, hầu như không có ngày nghỉ. Có tuần cao điểm anh Thúy phải khâm liệm gần 50 ca, tháng nhiều khoảng hơn 100 ca.

    Hàng ngày, anh trích một phần nhỏ trong đồng lương ít ỏi ra để mua hương thắp cho các cháu, vừa để không khí đỡ ảm đạm và lạnh lẽo.

    Anh Thúy kể, đa số các cháu chết do đẻ non, chết lưu, do “cô-vắc”... Nơi tập trung đông xác hài nhi nhất vẫn là khoa Kế hoạch hóa gia đình. Anh cẩn thận nhặt từng cái xác mà người ta gọi là “bệnh phẩm” rồi cho vào túi nilon xách về cho vào tủ lạnh.

    Và trong căn phòng 15m2 có tới 3 chiếc tủ lạnh, một mới, 2 cũ dùng để bảo quản hài nhi. Kế bên là hàng chục chiếc quan tài mới nguyên màu gỗ nhỏ xíu được chất cao thành đống. Cứ khi nào hết quan tài, bệnh viện lại chuyển một loạt mới về phòng bị khi thiếu.

    Khó hơn liệm người trưởng thành


    Những chiếc quan tài dành cho hài nhi xấu số
    Những tưởng công việc hàng ngày đã khiến anh chai sạn, nhưng trong câu chuyện với chúng tôi, nhiều khi tôi thấy anh thoáng rùng mình khi nhắc đến những “ca khó” - theo cách nói của anh - về những lần xử lý thai nhi khiến anh không khỏi sợ hãi.

    Theo anh, “ca khó” là khi gặp phải những hài nhi 5 - 6 tháng tuổi vừa rõ hình hài của một con người. Những ca này đòi hỏi người tắm rửa phải rất tỉ mỉ và cẩn thận, can đảm. Rồi khi phải xử lý những thai lưu ở tháng thứ 9, hình hài không khác gì một đứa trẻ bình thường, nên lúc tắm rửa cũng rất phức tạp.Phải tắm rửa tỉ mỉ, rồi làm nhiều công đoạn, từ nắn lại chân tay cho ngay ngắn, chải lại tóc, lau mặt... cho đẹp, lau cho khô nhờn. “Khó khăn hơn khi khâm liệm cho người đã trưởng thành” - Anh Thúy bộc bạch.

    Bên cạnh anh lúc nào cũng có đầy đủ quần áo, khăn lau, túi nilon, các tấm vải... để dùng cho lúc khâm liệm gọn gàng cho từng cháu. Sau khi quấn vải đỏ, anh cho những con người bé bỏng ấy vào quan tài. Xong xuôi, anh lại phân biệt các cháu bằng cách đánh dấu, rồi đặt cho chúng mỗi cháu một cái tên để gọi, để phân biệt.

    Có một chi tiết làm ai cũng cảm động là việc lúc đi thu gom xác hài nhi, anh ghi lại giờ giấc, địa điểm và đặc điểm nhận dạng các cháu rõ ràng, để khi có người đến nhận thì anh thông báo cho họ chính xác những đặc điểm nhận dạng ấy.

    “Nhưng có mấy ai quay lại tìm những cái xác đáng thương ấy đâu?” - giọng anh Thúy buồn bã - “Tội nghiệp lắm. Vì cái nghĩa, cái tình mà tôi phải khâm liệm chu toàn, dù các cháu đủ tháng hay thiếu tháng. Khi được khâm liệm rồi, chúng cũng được gọi tên, có khi là Nhân, Đạo, Nghĩa hay Hiếu. Ít ra, các cháu cũng được đặt tên, linh hồn chúng khỏi phải bơ vơ”.

    Bước vào bên trong nhà đại thể, nơi các hài nhi lưu lại trần gian những khoảnh khắc cuối cùng, thấy anh Thúy đã cẩn thận sắp xếp mọi thứ ngay ngắn, sạch sẽ và gọn ngàng. Một bàn thờ chung nhỏ xíu đặt góc nhà xác, sạch sẽ, trang nghiêm và nghi ngút khói hương làm ấm lại nơi tang thương này.

    …Anh vừa tắm rửa xong cho một xác hài nhi chết do đẻ non bị người thân bỏ lại tại phòng. Anh với tay thắp nén nhang để xua đi cái không khí lạnh lẽo dày đặc tử khí.

    Anh bảo: “Người ta khổ quá rồi, các chú đừng chụp ảnh cho lên báo mà tội nghiệp, có chụp thì chụp bên ngoài thôi”. Tôi chợt thấy nhói lòng trước câu nói của anh và hạ máy ảnh xuống.

    Anh Thúy chậm rãi nhấc máy điện thoại gọi sang Nhà tang lễ Phùng Hưng thông báo. Khi Nhà tang lễ Phùng Hưng cho xe đến, anh bảo chúng tôi cùng thắp nén nhang rồi cẩn thận bê chiếc quan tài xấu số ấy đặt ngay ngắn lên xe.

    Anh đã kịp đặt tên cho cháu bé xấu số ấy là Nghĩa. “Cái tên mang cái tình của người đang sống, nó sẽ được an ủi khi về với cõi bên kia cuộc đời” - anh ngậm ngùi.

    Khi chiếc xe tang chạy chầm chậm ra khỏi cổng bệnh viện, anh Thúy lại thắp một nén nhang lên cái bàn thờ chung và thở dài: “Tôi chỉ biết thắp nhang để an ủi các cháu, chứ chẳng biết oán trách ai”.

    Thành Văn
    Và đây là đường link:
    http://www.tienphongonline.com.vn/Ti...72&ChannelID=2
    • Avatar của BoboMevit
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 12 năm
    • 706 Bài viết

    • 60 Được cảm ơn

    #8
    trời ơi. đọc mà chẳng cầm nổi nước mắt
    ...
    Con hay ăn chóng lớn để bố mẹ vui lòng, con nhé!

    gcOC

    event
    • 188 Bài viết

    • 5 Được cảm ơn

    #9
    Thương quá đi mất, chị cùng cơ quan mình cũng sinh em bé lúc hơn 6 tháng, em bé không sống được, tội quá..
    • 4,203 Bài viết

    • 1,831 Được cảm ơn

    #10
    Đọc bài này thảm thương quá,chỉ mong sao các mẹ ai cũng vượt cạn thành công,các bé khỏe mạnh.Bản thân mình cũng vậy,mang thai 9 tháng 10 ngày đã khó rồi,làm sao chịu đựng được nỗi đau ko may mắn này....!!!
    • 129 Bài viết

    • 4 Được cảm ơn

    #11
    Mình xin chia sẻ với các mẹ kg may mắn. Mình cũng đã từng trải qua những phút giành lại sự sống cho hai mẹ con nên mình hiểu nỗi đau các Mẹ phải ghánh chịu và thương cho số phận các bé quá. Mình đau bụng cả 1 tuần nhưng đi khám Bsĩ bảo thai còn cao lắm, thế là cho về nhà. Hôm đó đau quá chịu kg nổi vào khám thì mở được 2 phân, nhập viện từ 10h sáng tới 12h khuya cũng chẳng ăn thua gì, đến lúc cô y tá chọc ối thì phát hiện Bé đã ị trong bụng Mẹ rồi , tim thai suy phải mổ cấp cứu lúc đó là 12h55 phút.
    Mổ xong thì người mình sưng lên hết và đau 1 cách kg tưởng tượng nổi, nằm viện 1 tuần về nhà. Về được 2 tuần thì trời ơi bị băng huyết thừa sống thiếu chết, lại cấp cứu. Thêm 10 ngày ở BViện hai mẹ con xa nhau, nhớ con khóc quá chừng. Nay mọi chuyện qua rồi nhưng nghĩ tới là kg thể kg sợ. Mong sao các mẹ đang có thai sinh mẹ tròn con vuông là hạnh phúc nhất .
    3361
    • 29 Bài viết

    • 3 Được cảm ơn

    #12
    Cám ơn mẹ tremai cùng các mẹ khác đã an ủi em. Đọc bài báo này em cảm thấy an tâm hơn rất nhiều. Vì ít nhất thì cũng biết rằng bệnh viện không làm những chuyện thất đức như vậy. Em thương con em quá. Hồi con em mất mọi người không cho em biết. Chồng em còn chỉ một em bé khác trong lồng kính cho em rồi bảo đấy là con mình. Mọi người sợ em mới đẻ xong không chịu được cú sốc như vậy. Nếu em biết thì em sẽ mang con em về. Em cám ơn mọi người nhiều lắm
    • 129 Bài viết

    • 4 Được cảm ơn

    #13
    Mọi người làm vậy là muốn tốt cho bạn mà. Cầu mong mọi điều tốt lành sẽ đến với bạn trong tương lai.
    hãy cố lên nhé!
    3361
    • 143 Bài viết

    • 68 Được cảm ơn

    #14
    Trích dẫn Nguyên văn bởi tremai Xem bài viết
    Mình đọc bài báo này đã lâu. Tìm mãi hôm nay mới thấy. Hy vọng giúp bạn một chút thông tin.
    Thứ Bảy, 26/01/2008, 11:29

    Người của lòng trắc ẩn

    TP - Hàng ngày, anh Quản Trọng Thúy cần mẫn đi tìm những xác hài nhi bị người thân bỏ rơi ở khu vực bên trong Bệnh viện Phụ sản Hà Nội, đem về nhà xác, tắm rửa sạch sẽ và khâm liệm cho các cháu.


    Anh Quản Trọng Thúy
    Tự mang “nghiệp” khó

    Anh Quản Trọng Thúy SN 1962, quê gốc ở Ứng Hòa, Hà Tây bỏ quê đưa vợ và hai con xuống thuê nhà sau Bệnh viện Phụ sản Hà Nội để kiếm sống đã được 5 năm. Năm 2002, anh được một người bạn giới thiệu và xin vào Bệnh viện Phụ sản Hà Nội quét rác.

    Rồi số phận đã đưa anh gặp những hài nhi xấu số. Trong những ngày đầu quét rác, anh Thúy bắt gặp một xác hài nhi bị ai đó vứt vào đống rác. Anh đứng sững như trời trồng nhìn thân hình bé nhỏ: “Sao lại có người tàn nhẫn đến thế. Giọt máu đứt ruột đẻ ra, dù nó đã chết lạnh đi rồi cũng phải làm phần việc nghĩa tử còn lại chứ”.

    Không cầm lòng, anh đưa hài nhi đã chết về nhà xác của bệnh viện (nhà đại thể) tắm rửa, bọc quần áo và cho vào quan tài.

    Cái “duyên” với nghiệp làm tang cho hài nhi xấu số bắt đầu từ đấy. Không ai xui, không ai trả tiền mà việc làm ấy xuất phát từ tấm lòng của anh. Rồi dần dần, Ban giám đốc Bệnh viện thấy anh “làm được”, đành đặt vấn đề cho anh chuyển sang hẳn sang công việc xử lý xác hài nhi xấu số.

    Những ngày đầu làm việc nghĩa ấy, mọi việc cứ trôi đi bình lặng. Rồi một hôm, về đến cửa, anh thấy nhà lạnh tanh, không có mùi khói của bếp than. Vợ anh nằm quay mặt vào trong tường khóc rưng rức. Nghe tiếng anh về, chị tung chăn la mắng: “Ối trời đất ơi, anh có phải đồ dở hơi không, ai lại đi nhặt xác trẻ con như anh. Số tôi khổ quá mới ra thế này đây”.

    Đêm đó, anh bỏ ra căn phòng nhỏ bên cạnh nhà đại thể và tiếp tục công việc. Từ đó, vợ anh giận dỗi ra mặt, bà con xung quanh xa lánh anh. Nhưng các cụ già hàng xóm ai cũng thông cảm và trân trọng việc làm của anh.

    Vợ anh từ chỗ bắt anh bỏ việc, thấy sự tôn trọng ấy rồi dần dần cũng nguôi ngoai. Bố mẹ anh cũng ủng hộ anh. Đến bây giờ, chỉ cần đến Bệnh viện Phụ sản Hà Nội hỏi anh Thúy “chủ” căn nhà đại thể thì ai cũng biết.

    Sống cùng những hài nhi đã chết

    Đến tìm anh ở Bệnh viện Phụ sản Hà Nội, một người gầy gò bước ra chào. Anh Thúy giới thiệu mình rồi dẫn chúng tôi vào căn phòng làm việc trong căn nhà cấp 4. Bên cạnh là “nhà đại thể” nơi lưu trú của những xác chết là hài nhi trước khi được chuyển đi hỏa táng.

    Tôi có cảm giác như ngộp thở trong mùi thuốc khử trùng, mùi etê, mùi hóa chất khác lẫn vào với rác thải y tế. Tất cả những mùi ấy cộng với cái không khí lạnh lẽo và ảm đạm đến ghê người bao trùm cả không gian nhà đại thể nên ít người bén mảng tới cũng là sự thường.

    Tại nơi này, mỗi ngày 2 lần đều đặn, anh Thúy đeo găng tay, xách hộp dụng cụ bằng inox âm thầm đi đến các “thùng rác”, các phòng phụ sản của bệnh viện thu gom tất cả các hài nhi xấu số vì lý do nào đó bị cha mẹ bỏ rơi để an táng cho những sinh linh bé bỏng xấu số ấy.

    Cứ đều đặn và cần mẫn như con ong giữa đời thường, ngày nào cũng thế, anh có mặt tại nhà đại thể từ 7 giờ 30 sáng đến 5 giờ chiều. Nửa đêm, nhận được tin báo, anh lại đến bệnh viện để lo đám tang cho các cháu.

    Theo thông tin từ Ban giám đốc Bệnh viện Phụ sản Hà Nội, ngày ít anh phải làm từ 1- 2 ca, ngày nhiều 4- 5 ca, hầu như không có ngày nghỉ. Có tuần cao điểm anh Thúy phải khâm liệm gần 50 ca, tháng nhiều khoảng hơn 100 ca.

    Hàng ngày, anh trích một phần nhỏ trong đồng lương ít ỏi ra để mua hương thắp cho các cháu, vừa để không khí đỡ ảm đạm và lạnh lẽo.

    Anh Thúy kể, đa số các cháu chết do đẻ non, chết lưu, do “cô-vắc”... Nơi tập trung đông xác hài nhi nhất vẫn là khoa Kế hoạch hóa gia đình. Anh cẩn thận nhặt từng cái xác mà người ta gọi là “bệnh phẩm” rồi cho vào túi nilon xách về cho vào tủ lạnh.

    Và trong căn phòng 15m2 có tới 3 chiếc tủ lạnh, một mới, 2 cũ dùng để bảo quản hài nhi. Kế bên là hàng chục chiếc quan tài mới nguyên màu gỗ nhỏ xíu được chất cao thành đống. Cứ khi nào hết quan tài, bệnh viện lại chuyển một loạt mới về phòng bị khi thiếu.

    Khó hơn liệm người trưởng thành


    Những chiếc quan tài dành cho hài nhi xấu số
    Những tưởng công việc hàng ngày đã khiến anh chai sạn, nhưng trong câu chuyện với chúng tôi, nhiều khi tôi thấy anh thoáng rùng mình khi nhắc đến những “ca khó” - theo cách nói của anh - về những lần xử lý thai nhi khiến anh không khỏi sợ hãi.

    Theo anh, “ca khó” là khi gặp phải những hài nhi 5 - 6 tháng tuổi vừa rõ hình hài của một con người. Những ca này đòi hỏi người tắm rửa phải rất tỉ mỉ và cẩn thận, can đảm. Rồi khi phải xử lý những thai lưu ở tháng thứ 9, hình hài không khác gì một đứa trẻ bình thường, nên lúc tắm rửa cũng rất phức tạp.Phải tắm rửa tỉ mỉ, rồi làm nhiều công đoạn, từ nắn lại chân tay cho ngay ngắn, chải lại tóc, lau mặt... cho đẹp, lau cho khô nhờn. “Khó khăn hơn khi khâm liệm cho người đã trưởng thành” - Anh Thúy bộc bạch.

    Bên cạnh anh lúc nào cũng có đầy đủ quần áo, khăn lau, túi nilon, các tấm vải... để dùng cho lúc khâm liệm gọn gàng cho từng cháu. Sau khi quấn vải đỏ, anh cho những con người bé bỏng ấy vào quan tài. Xong xuôi, anh lại phân biệt các cháu bằng cách đánh dấu, rồi đặt cho chúng mỗi cháu một cái tên để gọi, để phân biệt.

    Có một chi tiết làm ai cũng cảm động là việc lúc đi thu gom xác hài nhi, anh ghi lại giờ giấc, địa điểm và đặc điểm nhận dạng các cháu rõ ràng, để khi có người đến nhận thì anh thông báo cho họ chính xác những đặc điểm nhận dạng ấy.

    “Nhưng có mấy ai quay lại tìm những cái xác đáng thương ấy đâu?” - giọng anh Thúy buồn bã - “Tội nghiệp lắm. Vì cái nghĩa, cái tình mà tôi phải khâm liệm chu toàn, dù các cháu đủ tháng hay thiếu tháng. Khi được khâm liệm rồi, chúng cũng được gọi tên, có khi là Nhân, Đạo, Nghĩa hay Hiếu. Ít ra, các cháu cũng được đặt tên, linh hồn chúng khỏi phải bơ vơ”.

    Bước vào bên trong nhà đại thể, nơi các hài nhi lưu lại trần gian những khoảnh khắc cuối cùng, thấy anh Thúy đã cẩn thận sắp xếp mọi thứ ngay ngắn, sạch sẽ và gọn ngàng. Một bàn thờ chung nhỏ xíu đặt góc nhà xác, sạch sẽ, trang nghiêm và nghi ngút khói hương làm ấm lại nơi tang thương này.

    …Anh vừa tắm rửa xong cho một xác hài nhi chết do đẻ non bị người thân bỏ lại tại phòng. Anh với tay thắp nén nhang để xua đi cái không khí lạnh lẽo dày đặc tử khí.

    Anh bảo: “Người ta khổ quá rồi, các chú đừng chụp ảnh cho lên báo mà tội nghiệp, có chụp thì chụp bên ngoài thôi”. Tôi chợt thấy nhói lòng trước câu nói của anh và hạ máy ảnh xuống.

    Anh Thúy chậm rãi nhấc máy điện thoại gọi sang Nhà tang lễ Phùng Hưng thông báo. Khi Nhà tang lễ Phùng Hưng cho xe đến, anh bảo chúng tôi cùng thắp nén nhang rồi cẩn thận bê chiếc quan tài xấu số ấy đặt ngay ngắn lên xe.

    Anh đã kịp đặt tên cho cháu bé xấu số ấy là Nghĩa. “Cái tên mang cái tình của người đang sống, nó sẽ được an ủi khi về với cõi bên kia cuộc đời” - anh ngậm ngùi.

    Khi chiếc xe tang chạy chầm chậm ra khỏi cổng bệnh viện, anh Thúy lại thắp một nén nhang lên cái bàn thờ chung và thở dài: “Tôi chỉ biết thắp nhang để an ủi các cháu, chứ chẳng biết oán trách ai”.

    Thành Văn
    Và đây là đường link:
    http://www.tienphongonline.com.vn/Ti...72&ChannelID=2

    Khong the ngan noi nuoc mat...
    • Avatar của meomun82
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 12 năm
    • 623 Bài viết

    • 61 Được cảm ơn

    #15
    Cảm động quá, trên đời này vẫn còn rất nhiều người tốt trông vô số người không tốt fải không mọi người ????//
    • Avatar của Miss.Family
    • Đang bị khóa tại diễn đàn
      Offline
    • 12 năm
    • Thành viên bị khoá
    • 4,232 Bài viết

    • 318 Được cảm ơn

    #16
    Cảm động quá. Cầu mong tất cả các mẹ đều sinh ra những em bé khỏe mạnh không có trường hợp xấu số như vậy nữa.
    • Avatar của mechuot83
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 11 năm
    • 1,036 Bài viết

    • 372 Được cảm ơn

    #17
    các mẹ ơi, cho e chia sẽ với, vì e cũng đã từng là người mẹ mất con, đâu lòng lắm, nhưng bây h e đang có bầu, bé yêu của e đã được 18w rồi, có chị nào đã từng mất con mà giờ đã có bé, liên lạc với nhau để cùng chia sẽ và giúp đỡ nhau về mặt tinh thần với, vì bản thân e bây giờ lúc nào cũng lo lắngl.
    • Avatar của meInXinh
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 11 năm
    • 399 Bài viết

    • 39 Được cảm ơn

    #18
    Bài báo việt thực là cảm động. Thực lòng chia sẻ cùng các mẹ đã từng mất con. Mong các mẹ sớm phục hồi sức khỏe để cho ra đời những em bé đáng yêu nhất trên đời. Chị dâu mình cũng bị sẩy thai 2 lần trong vòng 1 năm hichic thương lắm:Sad: :Sad: . Các cụ nói mỗi lần sảy thai chẳng khác gì đã qua một lần đẻ cả. Các mẹ chú ý theo dõi sức khỏe của mẹ và bé thường xuyên nhé. Mong những điều tốt đẹp nhất sẽ đến với các mẹ:Rose:
    • 25 Bài viết

    • 2 Được cảm ơn

    #19
    Hơn 4 tháng trước em cũng bị sinh non 24-25 tuần rồi người nhà cũng nhờ bệnh viện an táng nhưng đúng là từ khi em đọc trên báo có bài viết bv đem vứt xác vào sọt rác em rất hoang mang. Không biết chuyện đó có thật ko các chị nhỉ, em sinh ở bv Từ Dũ, có chị nào biết những người làm công việc an táng cho các bé bị mất ở đó thì cho em biết với. Em phải tìm hiểu sự thật để còn có giải pháp nếu ko em sống cũng ko yên tâm được :Crying: . Cám ơn các chị!
    • Avatar của echcoi
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 11 năm
    • 574 Bài viết

    • 80 Được cảm ơn

    #20
    Trích dẫn Nguyên văn bởi tuongnguyen Xem bài viết
    Hơn 4 tháng trước em cũng bị sinh non 24-25 tuần rồi người nhà cũng nhờ bệnh viện an táng nhưng đúng là từ khi em đọc trên báo có bài viết bv đem vứt xác vào sọt rác em rất hoang mang. Không biết chuyện đó có thật ko các chị nhỉ, em sinh ở bv Từ Dũ, có chị nào biết những người làm công việc an táng cho các bé bị mất ở đó thì cho em biết với. Em phải tìm hiểu sự thật để còn có giải pháp nếu ko em sống cũng ko yên tâm được :Crying: . Cám ơn các chị!
    Trước hết, xin chia buồn với bạn nhé. Đọc bài báo và câu chuyện của các mẹ làm mình cảm động lắm, không ngăn nổi nước mắt. Chuyện của bạn thì bạn nên quay lại BV hỏi cụ thể, mình nghĩ BV chắc cũng sẽ làm hậu sự cho bé tử tế.
    Mình hiện giờ 27w rồi, cũng mong sao bé con được chào đời mạnh khỏe.
  • Trang 1/2

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2