Buồn chán sau khi sinh, làm sao đây các mẹ

  • 0 Lượt chia sẻ
  • 17.1K Lượt đọc
  • 85 Trả lời

  • Trang 1/5

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2
  • ...
  • 5

Luôn tự hào là nguồn thông tin và kiến thức đáng tin cậy dành cho phụ nữ trưởng thành.

Theo dõi Webtretho

Đến trả lời mới nhất
    • 239 Bài viết

    • 72 Được cảm ơn

    #1
    Các mẹ ơi,mình mới sinh bé đầu lòng được một tháng thôi nhưng sao thấy tinh thần mình sa sút quá, lúc nào cũng cảm thấy buồn chán, nặng nề, không muốn gần con,thấy con là gánh nạng và cuộc sống dường như bế tắc và chấm hết mạc dù bên cạnh mình vẫn có mẹ va chồng.Có mẹ nào bị giống mình không?Làm sao đây các mẹ?Bây giờ mình có cảm giác giống như ở tù vậy.

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • Avatar của puppy252
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 11 năm
    • 1,160 Bài viết

    • 200 Được cảm ơn

    Thành viên tri kỷ 2016
    #2
    Chắc mẹ nó mệt mỏi vì chăm con phải không? Con mình cũng quấy lắm, nhiều khi muốn điên luôn nhưng những lúc bế con ngủ yên trên tay thấy yêu lắm. Mẹ nó cố gắng nhé, 2-3 tháng nữa sẽ tốt hơn thôi.
    pb2fp7
    • 1,762 Bài viết

    • 977 Được cảm ơn

    #3
    Trích dẫn Nguyên văn bởi thaophan22 Xem bài viết
    Các mẹ ơi,mình mới sinh bé đầu lòng được một tháng thôi nhưng sao thấy tinh thần mình sa sút quá, lúc nào cũng cảm thấy buồn chán, nặng nề, không muốn gần con,thấy con là gánh nạng và cuộc sống dường như bế tắc và chấm hết mạc dù bên cạnh mình vẫn có mẹ va chồng.Có mẹ nào bị giống mình không?Làm sao đây các mẹ?Bây giờ mình có cảm giác giống như ở tù vậy.
    Đây là chứng trầm cảm sau khi sinh bạn ạ. Trước hết bạn đừng hoảng loạn nhé vì chứng này rất phổ biến. Mình gửi link này để bạn tham khảo.
    Hoặc bạn có thể vào google để tìm hiểu thêm.

    Hiện giờ mình đang mang thai nhưng cũng quan tâm về vấn đề này lắm, bệnh viện chỗ mình khám cũng tư vấn rất kỹ. Điều quan trọng là bạn đừng giấu những suy tư đó cho riêng mình, hãy chia sẻ với người thân, hoặc lên diễn đàn để tâm sự. Khi hiểu thấu đáo về chứng này rồi, có thể bạn sẽ dễ dàng vượt qua và sẽ tư vấn cho nhiều người đó.

    Chúc bạn sớm hồi phục.
    • Avatar của missb
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 1,110 Bài viết

    • 273 Được cảm ơn

    Thành viên tri kỷ 2016
    #4
    Chắc là do mệt mỏi thiếu ngủ vì chăm con nên bạn mới thế.
    Mình cũng mới thoát được tình trạng đó đây. Bé cứ đòi bú vào ban đêm, mẹ mệt mỏi lại thiếu sữa, ăn uống kiêng cử nên nhiều lúc cứ muốn buông con mặc nó quấy khóc, nhưng lại ráng, rồi mình lên trên này tìm hiểu kinh nghiệm của mấy mẹ, ráng ăn uống, khi nào con ngủ thì tranh thủ ngủ, chơi với con tầm 9-11h, sau đó bé bú, ngủ 1 hơi đến 2 - 3h sáng, chỉ bú 1, 2 cử đêm trong vài phút, đỡ mệt lắm.
    Rồi nghĩ đến vài tháng bé biết lật, biết bò, biết đi, biết nói thấy vui lắm, mệt mỏi cũng tan biến.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 107 Bài viết

    • 35 Được cảm ơn

    #5
    Chu yeu la do met moi sau sinh, co the chua hoi phuc dc. Lai thieu ngu nua ay ah. Them nua la thieu kinh nghiem nuoi con. Noi that luc moi sinh ve, to ngoi nhin con khoc ma thay nao ng,ko bit fai lam j. To con bi sot tac sua, tac san dich, viem tuyen sua....kho lam. Roi it sua qua, con ko ti me. stress kinh khung. chi them 1 dem ngon giac ma ko dc, cu 1-2h con an 1 lan, ru cho no ngu xong, chi kip nam xuong, chua kip ngu thi no da day doi an tiep roai.Nhung den thang thu 3 la do hon nhiu day. Co len ay ah.
    • Avatar của Gau Mina
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 1,196 Bài viết

    • 365 Được cảm ơn

    Thành viên tri kỷ 2016
    #6
    Ai cũng trải qua giai đoạn sau khi sinh 1 tháng. Nhưng khi đến qua 6 tháng thì tình hình khác hẳn, khi thấy con trẻ mỗi ngày có một trò mới. Đi làm chiều là muốn về ngay với con..... bạn cứ bình tĩnh nhé.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 239 Bài viết

    • 72 Được cảm ơn

    #7
    Mình cũng nghe về trầm cảm sau sinh,mình đang cố gắng vượt qua giai đoạn này nhưng ko biết giai đoạn này sẽ kéo dài trong bao lâu.Bây giờ mình rất sợ ở gần con một mình, cảm giác rất cô đơn và tù túng.Bé nhà mình ngủ ít lắm, Ban ngày bé chỉ ngủ khoảng 3,4 tiếng thôi nhưng ngủ chập chờn khoảng nửa tiếng là thức dậy rồi, đòi ẵm suốt,khoảng 12h đêm bé mới ngủ nhưng trở mình liên tục và đái ướt mình phải canh thay tã và cho bú cả đêm, không biết tình trạng này bao giờ mới hết đây các mẹ?
    • 239 Bài viết

    • 72 Được cảm ơn

    #8
    Mình cũng nghe về trầm cảm sau sinh,mình đang cố gắng vượt qua giai đoạn này nhưng ko biết giai đoạn này sẽ kéo dài trong bao lâu.Bây giờ mình rất sợ ở gần con một mình, cảm giác rất cô đơn và tù túng.Bé nhà mình ngủ ít lắm, Ban ngày bé chỉ ngủ khoảng 3,4 tiếng thôi nhưng ngủ chập chờn khoảng nửa tiếng là thức dậy rồi, đòi ẵm suốt,khoảng 12h đêm bé mới ngủ nhưng trở mình liên tục và đái ướt mình phải canh thay tã và cho bú cả đêm, không biết tình trạng này bao giờ mới hết đây các mẹ?
    • 405 Bài viết

    • 423 Được cảm ơn

    Thành viên tri kỷ 2016
    #9
    bạn phải biết tranh thủ thời gian mà nghỉ ngơi, lúc có ai trông bé hộ thì tranh thủ, cố gắng nhắm mắt ngủ 1 lúc. đừng tiết kiệm quá mà dùng tã vải, dùng tã giấy cho con đi bạn sẽ đỡ phải thay tã nhiều lần, đêm được ngủ giấc dài hơn. Chia sẻ tâm trạng của bạn với những người xung quanh, nhờ chồng đỡ đần những việc mà anh ấy có thể làm được. đừng đảm đang quá ôm hết vào người. Đây là những kinh nghiệm cỏn con của tớ. Chúc bạn biết sắp xếp và vượt qua được giai đoạn khó khăn này
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của Tino.Mum
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 9 năm
    • 94 Bài viết

    • 30 Được cảm ơn

    #10
    Trích dẫn Nguyên văn bởi thaophan22 Xem bài viết
    Mình cũng nghe về trầm cảm sau sinh,mình đang cố gắng vượt qua giai đoạn này nhưng ko biết giai đoạn này sẽ kéo dài trong bao lâu.Bây giờ mình rất sợ ở gần con một mình, cảm giác rất cô đơn và tù túng.Bé nhà mình ngủ ít lắm, Ban ngày bé chỉ ngủ khoảng 3,4 tiếng thôi nhưng ngủ chập chờn khoảng nửa tiếng là thức dậy rồi, đòi ẵm suốt,khoảng 12h đêm bé mới ngủ nhưng trở mình liên tục và đái ướt mình phải canh thay tã và cho bú cả đêm, không biết tình trạng này bao giờ mới hết đây các mẹ?
    MÌnh cũng giống bạn đấy, mới sinh xong, cảm thấy buồn chán không thể tả, ăn uống thì thiếu chất (vì phải kiêng theo lời các cụ mà), con quấy khóc, lại chẳng theo giờ giấc gì cả. Mình lại thiếu kinh nghiệm chăm con, đến cho con bú cũng cảm thấy ức chế vì con thì bú ít, một lát sau lại đòi ăn. Sữa thì chảy, cảm giác khó chịu lắm ấy. Nhưng rồi thì mọi việc cũng qua thôi, mình sang tuần thứ 4 thì hết cảm giác stress ấy. Cũng là do mình tâm sự hết với chồng, nói cho anh ấy hiểu những gì mình đang cảm nhận. Mình cũng muốn tìm ở anh ấy sự giúp đỡ nữa, cụ thể là anh ấy sẽ tập chăm con buổi tối cho minh có thể ngủ một lúc. Đôi khi, mình cũng tìm một nơi nào đó để ở một mình, cố gắng thoát khỏi cảm giác áp lực để lấy lại sự cân bằng, xa con một chút mới đầu cũng thấy sao ấy nhưng mình nghĩ như vậy cũng tốt cho tâm trạng mẹ và như thế mình sẽ chăm con tốt hơn. CỐ lên bạn nhé,một vài dòng chia sẻ từ người cùng cảnh ngộ. Và đôi lúc, mình nghĩ đến cảnh những bà mẹ khó khăn hơn mình, những bà mẹ nuôi con một mình chẳng hạn, để cảm thấy rằng mình vẫn là một người rất hạnh phúc
    • Avatar của queenz
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 2,206 Bài viết

    • 860 Được cảm ơn

    Thành viên tri kỷ 2016
    #11
    Trích dẫn Nguyên văn bởi thaophan22 Xem bài viết
    Mình cũng nghe về trầm cảm sau sinh,mình đang cố gắng vượt qua giai đoạn này nhưng ko biết giai đoạn này sẽ kéo dài trong bao lâu.Bây giờ mình rất sợ ở gần con một mình, cảm giác rất cô đơn và tù túng.Bé nhà mình ngủ ít lắm, Ban ngày bé chỉ ngủ khoảng 3,4 tiếng thôi nhưng ngủ chập chờn khoảng nửa tiếng là thức dậy rồi, đòi ẵm suốt,khoảng 12h đêm bé mới ngủ nhưng trở mình liên tục và đái ướt mình phải canh thay tã và cho bú cả đêm, không biết tình trạng này bao giờ mới hết đây các mẹ?
    Chứng trầm cảm sau khi sinh rất đáng sợ và rất nhiều mẹ bị, đứa con là niềm vui của bố mẹ, người thân, nhưng đằng sau đó là trách nhiệm nặng nề, nhất là lúc bé còn bé, trong giai đoạn mấy tháng đầu là vất vả nhất.

    Lúc mình sinh bé đầu, ban ngày bé ngủ rất ngoan, nhưng tối đến thì bé rất hay khóc, thức dậy đòi ăn liên tục, mà mẹ thì ít sữa, nào là pha sữa, nào là thay tã, nên cứ đến tối lúc mọi người bắt đầu đi ngủ là mình sợ, bé ngủ suốt tối dù có đánh thức kiều gì cũng không dậy, nhưng bắt đầu lúc 11h đêm trở đi là bé rất hư. Từ kinh nghiệm của mình, thì theo mình bạn nên:

    - Thu xếp thời gian hợp lý, cố gắng ngủ cùng bé bất cứ khi nào bé ngủ, đặc biệt là ban ngày.
    - Nếu bạn cho bé bú bình có thể nhờ người thân giúp đỡ vào thời gian ban ngày, hoặc vắt sữa cho bé bú nếu cho bé bú mẹ.
    - Không nên bế ẵm bé nhiều, đặt bé xuống, cho bé nhìn ngắm đồ chơi và nói chuyện với bé.
    - Nếu bé ngủ mà bạn vẫn không ngủ được thì có thể nhờ người thân trông bé và sang phòng khác để ngủ cho yên tĩnh.
    - Ban ngày có thể không để cho bé thoáng nhưng ban đêm nên đóng tã giấy/bỉm cho bé để tránh phải thức đêm thay tã nhiều lần.
    - Kiểm tra xem nguyên nhân vì sao bé hay trở mình, có thể do nhiệt độ nóng/lạnh, nếu bé nằm riêng bạn có thể cho bé nằm nghiêng và ôm gối, hoặc lấy khăn xô mỏng quấn quanh người bé cho bé có cảm giác chặt chẽ và ngủ ngon hơn.

    Trên đây là một số kn mà mình áp dụng và thấy ổn, chúc bạn sớm thoát khỏi tình trạng này và vui vẻ trở lại, hãy nghĩ đứa con là niềm vui chứ không phải là gánh nặng bạn nhé!
    • Avatar của Mebipxu
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 9 năm
    • 67 Bài viết

    • 40 Được cảm ơn

    #12
    Mình chưa được may mắn và hạnh phúc như bạn là đón đứa con đầu đời bế ẵm trong tay. Thế nên trước hết mình chúc mừng bạn vì bạn đã an toàn trải qua những giây phút sinh nở khó khăn. Ngay cả bây giờ, mình cũng rất hồi hộp không hiểu trầm cảm sau khi sinh nó sẽ đến với mình ở mức độ nào, liệu mình có chịu được nó ko. Bởi vì ngay trong tuần cuối sắp sinh, chứng mất ngủ đã làm mình mệt mỏi và căng thẳng lắm rồi. Nhưng bạn thì đã hoàn tất giai đoạn 1 tháng kiêng cữ và làm quen với cách nuôi bé rồi. Vây nên trước mắt bạn mọi thứ sẽ dễ dàng hơn nhiều. Vì theo kinh nghiệm của mọi người, chỉ có tháng đầu tiên là dài lê thê thôi bạn ạ. Chẳng có lí do gì mà bạn không nghĩ lạc quan và hưởng niềm sung sướng mà so với những người mang bầu hoặc không sinh con được, hoặc vất vả để tìm cách có con chưa có.
    Theo mình, kinh nghiệm bạn QUEENZ trên đây là rất đầy đủ và chính xác. Các bà mẹ trẻ đang quan tâm đến vấn đề giải toả stress sau sinh nên áp dụng phương pháp mà bạn ý gợi ý nhé.
    Các mẹ hãy cố gắng và lạc quan lên. Hạnh phúc của chúng mình đâu phải ai cũng có.
    MTIzOTQyMzcxMA
    • Avatar của patigol
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 11 năm
    • 223 Bài viết

    • 52 Được cảm ơn

    #13
    Ráng đi chị. Mình nghĩ ai đã trải qua mới hiểu. Chị ráng nghỉ ngơi, nhờ mẹ hay giúp việc phụ, rảnh rổi tranh thủ đi với chồng 1 vòng bên ngoài cho thoải mái..
    • Avatar của missb
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 1,110 Bài viết

    • 273 Được cảm ơn

    Thành viên tri kỷ 2016
    #14
    Chị nên dùng tả giấy New born 2 cho bé, bé ngủ ngon, không trở mình. Thời gian đầu không biết em xài tả chéo lót giấy, cực lắm, giờ xài tả dán, dán thêm miếng Bobby, bé ngủ 2-3 tiếng mới dậy.
    • Avatar của unespoir
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 174 Bài viết

    • 97 Được cảm ơn

    #15
    Trích dẫn Nguyên văn bởi thaophan22 Xem bài viết
    Mình cũng nghe về trầm cảm sau sinh,mình đang cố gắng vượt qua giai đoạn này nhưng ko biết giai đoạn này sẽ kéo dài trong bao lâu.Bây giờ mình rất sợ ở gần con một mình, cảm giác rất cô đơn và tù túng.Bé nhà mình ngủ ít lắm, Ban ngày bé chỉ ngủ khoảng 3,4 tiếng thôi nhưng ngủ chập chờn khoảng nửa tiếng là thức dậy rồi, đòi ẵm suốt,khoảng 12h đêm bé mới ngủ nhưng trở mình liên tục và đái ướt mình phải canh thay tã và cho bú cả đêm, không biết tình trạng này bao giờ mới hết đây các mẹ?
    Các mẹ đều có những lời khuyên thiết thực cho bạn rồi. Mình muốn nói thêm là, em bé hay trở mình, và ngủ chập chờn thì có thể do thiếu canci và Vitamin D3, hầu như các bé mới sinh đều như vậy, bé nhà mình trong tháng vặn mình vẹo cả người suốt ngày, giật mình choàng dậy giữa giấc ngủ, tay chân giơ hết lên. Bác sỹ kê đơn cho bé uống vitamin D3 còn mẹ thì uống calcium corbierre để bé bú, đồng thời mình cho bé tắm nắng thường xuyên thế là bé đỡ hẳn đi đấy. Một điều nữa là tại sao bạn không dùng bỉm vào ban đêm cho bé, chọn loại bỉm tốt để bé có thể ngủ ngon giấc cả đêm, chỉ nên cho bú đêm 1-2 lần là cùng và vẫn giữ nguyên giấc ngủ cho bé, như thế mẹ cũng không vất vả đâu.

    Bạn đã sinh em bé được 1 tháng rồi mà, đã đến lúc vượt qua chứng trầm cảm này dễ dàng rồi. Không biết gia đình bạn có bắt kiêng cữ nhiều ko. Thời gian này bạn nên có 1 chút xíu thời gian dành cho mình, tắm táp và ăn uống đủ chất, ngủ hoặc ít nhất nằm nghỉ bất cứ lúc nào có thể. Nếu có NGV hoặc trông bé giúp thì thỉnh thoảng bạn đi ra ngoài 1 lúc chắc cũng ko vấn đề gì, nửa tiếng ngoài chợ mua sắm chút đồ đạc cho em bé như là 1-2 bộ quần áo mới để bé diện cho thay đổi bên cạnh những bộ đồ cotton bình thường mà bé phải mặc suốt, chụp ảnh cho bé hoặc tìm hiểu và sắm trước những đồ dùng cho bé những tháng sau này, sẽ khiến bạn thấy hứng thú hơn đấy. Lúc nào bé quấy khóc, bạn hãy thử hát ru bé đi, có khi cũng khiến chính bạn thấy thư giãn hơn.

    Nếu vẫn depressed quá thì khóc đi 1 tẹo lại thấy nhẹ người . Chia sẻ với chồng cũng hết sức quan trọng nhé. Hì hì hôm qua mình vừa đi chơi gần 2 tiếng buổi tối về, bé vẫn ngủ ngon lành, bố của bé thì nằm trông bé và chơi điện tử.

    Chúc bạn sớm lấy lại niềm vui!
    S'il n'y a pas de solutions, il n'y a pas de problèmes
    • 239 Bài viết

    • 72 Được cảm ơn

    #16
    Mình xài ta4 gia61y Bobbie New born cho bé từ khi mới sinh đó chu
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 363 Bài viết

    • 98 Được cảm ơn

    #17
    Tuần đầu tiên về nhà, chồng phải đi công tác, có lúc mình đã ôm con khóc ko rõ nguyên nhân. trộm vía, bé nhà mình cũng ngoan, ban đêm ko hề thức. nhưng giờ được 1 tháng thì cảm giác buồn chán dần mất đi bạn ạ. Bạn cố gắng lên nhé.
    • 805 Bài viết

    • 166 Được cảm ơn

    #18
    Mình xin chia xẻ với bạn, vì mình cũng đã vừa vượt qua một giai đoạn y như bạn. Cảm giác vẫn còn hãi hùng.

    Mình sinh mổ, không hiểu sao sinh xong mình bị mất sức kinh khủng, 2 tuần đầu tiên mình không ăn được (vì mệt), không ngủ được (vì ban đêm thức trông bé, còn ban ngày thì mình là người khó ngủ). Sau 2 tuần mình sụt cân gầy còn hơn cả trước khi mang thai. Lại thêm mất sữa, bị hết người này người kia hỏi han gây áp lực, mình càng stress. Sau đó lại bị dị ứng mẩn ngứa mề đay khắp mặt, rất khổ sở.

    Thời gian ấy cứ thấy mẹ chồng bê cơm lên phòng là mình lại khóc (chả hiểu sao nữa, cảm giác như bị tù túng, phải tách ly ăn riêng). Rồi ngay từ tháng đầu tiên mới sinh bé mà chồng mình đã đi công tác nước ngoài liên miên. Mình lại thiệt thòi lớn nữa là không được sự quan tâm từ bên ngoại một tý nào cả. Người ta đã nói phụ nữ mới sinh cần nhất là chồng và mẹ đẻ, vậy mà mình hụt thiếu cả hai luôn (mẹ đẻ thì vô tâm vụng về hạng nhất, chồng thì bận rộn công tác triền miên).

    Bạn không tưởng tượng được là mình đã bị trầm cảm sau sinh nặng nề đến mức nào đâu, mình khóc còn nhiều hơn là bé bi nhà mình khóc. Có lúc còn muốn chết quách đi cho xong, trầm cảm cả ngày không nói một câu nào.

    Thế rồi mình quyết định phải tự giải thoát cho chính mình. Mình tìm thuê ôsin, may mắn mình thuê được cô bé trẻ rất hợp với mình, và đảm đang chăm em, lợi cả đôi đường, mình vừa có người bên cạnh chuyện trò hằng ngày cho giải tỏa cô đơn, lại vừa học hỏi được kinh nghiệm chăm bé (vì nó đã chăm em ở nhiều gia đình khác nhau rồi nên đầy kinh nghiệm hay ho). Mình rút ra là lúc đầu stress như vậy cũng một phần vì mình quá lo lắng, lại lúng túng trong việc chăm con, mẹ chồng chả biết gì, nên mẹ trẻ con thơ cứ tự mày mò chăm nhau, không stress mới là lạ.

    Hết một tháng đầu, mình bắt đầu chăm sóc bản thân một chút, cuối tuần nào cũng nhờ bà nội lên để ý cháu (còn thật ra ôsin trông em là chính), còn mình và ông xã đi ra ngoài khoảng 2 tiếng, đi ăn nhà hàng, đi uống cafe và shopping sắm bỉm sữa quần áo cho bé, cũng là cách giải tỏa hữu hiệu lắm đấy. Ngoài ra thời gian ở nhà thì những lúc rảnh, bé ngủ thì mình tranh thủ lướt web, hoặc đọc 1 cuốn truyện, giảm thiểu thời gian buồn bã.

    Sau đấy gần 2 tháng bé bắt đầu biết ê a hóng chuyện, mình thấy gần gũi và yêu con hơn. Mình cũng mua CD hát ru về nghe và tập hát ru cho con vào mỗi đêm (ôsin chỉ giúp trông bé ban ngày, ban đêm mình vẫn để bé ngủ với vợ chồng mình để tình cảm gia đình gắn bó), dần dần tình mẫu tử, phụ tử càng sâu đậm thấy rõ. Mình nghĩ tình cảm gì cũng thế, phải từ từ mới xây đắp được, kể cả tình mẹ con cũng thế thôi, khi mới sinh bé ra mình đã yêu nó rồi, nhưng trong quá trình chăm sóc nó thì tình cảm mới càng sâu sắc từng ngày, chứ không phải như văn thơ miêu tả đâu (làm gì có chuyện đẻ nó ra một cái là yêu thương vô vàn ngay tắp lự).

    Giờ thì mình đã cảm thấy thoải mái hoàn toàn, đôi lúc vẫn hơi buồn chán chút chút, nhưng lại nhìn con thấy con lớn từng ngày xinh xắn đáng yêu, tự dưng cảm giác buồn lại tan biến, thấy phấn chấn hơn để cố gắng thêm. Và quan trọng nhất là bạn hãy cứ nghĩ trong đầu rằng đứa bé này, sinh linh bé bỏng này nó rất cần mình, nó phụ thuộc hoàn toàn vào mình, lớn lên và phát triển ra sao hoàn toàn là do mình, vậy thì mình phải cố gắng lên, tất cả vì con, vì nó là kết quả tình yêu của 2 vợ chồng.

    Những lời dài dòng chia xẻ để bạn thấy rằng có người cũng đã từng rơi vào tình trạng như bạn, thậm chí có khi còn éo le hơn ý chứ, nhưng rút cục vẫn vượt qua được hết thôi mà. Chúc vui nhé!
    3 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của enngoc
    • Đã bị khóa
      Offline
    • 9 năm
    • Thành viên bị khoá
    • 151 Bài viết

    • 33 Được cảm ơn

    #19
    Mình cũng thế đó. Cảm thấy như cuộc đời mình chấm hết từ đây. Ban ngày không sao, tự nhiên tối đến buồn kinh khủng, cứ nắm khóc thôi. Đôi lúc còn nghĩ nếu có gì chắc mình ôm con chết cho xong. Vì mình đang học cao học, đẻ con ra không biết làm sao tiếp tục học. Bây giờ mình khá hơn rồi, quyết định hoãn việc học lại thấy nhẹ cả người. Càng chăm con càng thấy yêu, chẳng muốn rời con. Nhưng lúc nào cũng thấy lo lo cho con.
    Cái vụ mọi người nói này nói kia, làm này làm kia để cải thiện tình trạng không có sữa của mình cũng làm mình stress kinh khủng. Giờ mình chỉ muốn nuôi con bằng sữa ngoài cho nhẹ tinh thần thôi
    • Avatar của pinkpham
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 9 năm
    • 1,240 Bài viết

    • 565 Được cảm ơn

    Thành viên tri kỷ 2016
    #20
    Trích dẫn Nguyên văn bởi mẹ Diệu Kỳ Xem bài viết
    Mình xin chia xẻ với bạn, vì mình cũng đã vừa vượt qua một giai đoạn y như bạn. Cảm giác vẫn còn hãi hùng.

    Mình sinh mổ, không hiểu sao sinh xong mình bị mất sức kinh khủng, 2 tuần đầu tiên mình không ăn được (vì mệt), không ngủ được (vì ban đêm thức trông bé, còn ban ngày thì mình là người khó ngủ). Sau 2 tuần mình sụt cân gầy còn hơn cả trước khi mang thai. Lại thêm mất sữa, bị hết người này người kia hỏi han gây áp lực, mình càng stress. Sau đó lại bị dị ứng mẩn ngứa mề đay khắp mặt, rất khổ sở.

    Thời gian ấy cứ thấy mẹ chồng bê cơm lên phòng là mình lại khóc (chả hiểu sao nữa, cảm giác như bị tù túng, phải tách ly ăn riêng). Rồi ngay từ tháng đầu tiên mới sinh bé mà chồng mình đã đi công tác nước ngoài liên miên. Mình lại thiệt thòi lớn nữa là không được sự quan tâm từ bên ngoại một tý nào cả. Người ta đã nói phụ nữ mới sinh cần nhất là chồng và mẹ đẻ, vậy mà mình hụt thiếu cả hai luôn (mẹ đẻ thì vô tâm vụng về hạng nhất, chồng thì bận rộn công tác triền miên).





    Bạn không tưởng tượng được là mình đã bị trầm cảm sau sinh nặng nề đến mức nào đâu, mình khóc còn nhiều hơn là bé bi nhà mình khóc. Có lúc còn muốn chết quách đi cho xong, trầm cảm cả ngày không nói một câu nào.

    Thế rồi mình quyết định phải tự giải thoát cho chính mình. Mình tìm thuê ôsin, may mắn mình thuê được cô bé trẻ rất hợp với mình, và đảm đang chăm em, lợi cả đôi đường, mình vừa có người bên cạnh chuyện trò hằng ngày cho giải tỏa cô đơn, lại vừa học hỏi được kinh nghiệm chăm bé (vì nó đã chăm em ở nhiều gia đình khác nhau rồi nên đầy kinh nghiệm hay ho). Mình rút ra là lúc đầu stress như vậy cũng một phần vì mình quá lo lắng, lại lúng túng trong việc chăm con, mẹ chồng chả biết gì, nên mẹ trẻ con thơ cứ tự mày mò chăm nhau, không stress mới là lạ.

    Hết một tháng đầu, mình bắt đầu chăm sóc bản thân một chút, cuối tuần nào cũng nhờ bà nội lên để ý cháu (còn thật ra ôsin trông em là chính), còn mình và ông xã đi ra ngoài khoảng 2 tiếng, đi ăn nhà hàng, đi uống cafe và shopping sắm bỉm sữa quần áo cho bé, cũng là cách giải tỏa hữu hiệu lắm đấy. Ngoài ra thời gian ở nhà thì những lúc rảnh, bé ngủ thì mình tranh thủ lướt web, hoặc đọc 1 cuốn truyện, giảm thiểu thời gian buồn bã.

    Sau đấy gần 2 tháng bé bắt đầu biết ê a hóng chuyện, mình thấy gần gũi và yêu con hơn. Mình cũng mua CD hát ru về nghe và tập hát ru cho con vào mỗi đêm (ôsin chỉ giúp trông bé ban ngày, ban đêm mình vẫn để bé ngủ với vợ chồng mình để tình cảm gia đình gắn bó), dần dần tình mẫu tử, phụ tử càng sâu đậm thấy rõ. Mình nghĩ tình cảm gì cũng thế, phải từ từ mới xây đắp được, kể cả tình mẹ con cũng thế thôi, khi mới sinh bé ra mình đã yêu nó rồi, nhưng trong quá trình chăm sóc nó thì tình cảm mới càng sâu sắc từng ngày, chứ không phải như văn thơ miêu tả đâu (làm gì có chuyện đẻ nó ra một cái là yêu thương vô vàn ngay tắp lự).

    Giờ thì mình đã cảm thấy thoải mái hoàn toàn, đôi lúc vẫn hơi buồn chán chút chút, nhưng lại nhìn con thấy con lớn từng ngày xinh xắn đáng yêu, tự dưng cảm giác buồn lại tan biến, thấy phấn chấn hơn để cố gắng thêm. Và quan trọng nhất là bạn hãy cứ nghĩ trong đầu rằng đứa bé này, sinh linh bé bỏng này nó rất cần mình, nó phụ thuộc hoàn toàn vào mình, lớn lên và phát triển ra sao hoàn toàn là do mình, vậy thì mình phải cố gắng lên, tất cả vì con, vì nó là kết quả tình yêu của 2 vợ chồng.

    Những lời dài dòng chia xẻ để bạn thấy rằng có người cũng đã từng rơi vào tình trạng như bạn, thậm chí có khi còn éo le hơn ý chứ, nhưng rút cục vẫn vượt qua được hết thôi mà. Chúc vui nhé!
    mẹ Diệu Kỳ ơi. mới đây còn tham gia bên "mang thai, chuẩn bị sinh", giờ bọn mình đã được chuyển sang Sau khi sinh rồi...
    mình tưởng mình đã stress và trầm cảm lắm rồi. ai ngờ còn có nhiều mẹ tội nghiệp hơn mình nhiều... đọc mà thấy đồng cảm quá...

    mình sinh mổ. bé đc 3kg thôi vì mình bị cạn ối làm bé sụt mất 2,3 lạng ... thương con vô cùng...
    mình lại rất ít sữa nên con phải bú bình... mọi ng ai cũng hỏi có nhiều sữa ko? rồi thì sữa mẹ mới tốt, sức đề kháng cao...v...v
    mình đau khổ vô cùng ! những lúc con khóc là mình lại khóc theo. con chớ sữa mình cũng khóc. con ko ngủ mình khóc. con ăn ít, khóc...
    bà ngoại vào chăm cháu đc 10 ngày thì về. mình hụt hẫng và mất phương hướng kinh khùng. mình k biết phải chăm sóc con ra sao...mình thấy mình quá tệ ....
    nhưng mình may mắn là có chồng bên cạnh an ủi. mỗi lúc stress quá mình lại chia sẻ với chồng, đc chồng vỗ về an ủi cũng thấy nhẹ nhõm hơn...

    hiện giờ bé nhà mình mới đc 12 ngày tuổi. bé ăn đc (bú bình) nhưng 2 hnay ngủ ít. cứ đặt xuống là bé khóc. mình toàn phải thức ôm con. thiếu ngủ trầm trọng nên mệt mỏi vô cùng...
    mong tgian trôi thật nhanh đến lúc bé cứng cáp chắc mình sẽ đỡ suy nghĩ buồn phiền hơn/
    các mẹ ơi. cố lên nhé !!!
    có gì thì online chia sẻ với nhau cho nhẹ nhõm nhé....
    MTI1MjY0MTA5NA
  • Trang 1/5

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2
  • ...
  • 5