TIN TÀI TRỢ.

Con tôi bị Down thật nhưng nó chẳng khác những đứa trẻ bình thường khác khi ở bên tôi

  • 178 Lượt chia sẻ
  • 53.1K Lượt đọc
  • 29 Trả lời

  • Trang 1/2

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2

Luôn tự hào là nguồn thông tin và kiến thức đáng tin cậy dành cho phụ nữ trưởng thành.

Theo dõi Webtretho

Đến trả lời mới nhất
    • 1,177 Bài viết

    • 480 Được cảm ơn

    #1
    Nếu siêu âm độ mờ da gáy và phát hiện con bị Down, mẹ có đủ can đảm để giữ lại con hay không?

    Câu đầu tiên bác sĩ hỏi vợ chồng tôi sau khi cầm trên tay kết quả sàng lọc thai 13 tuần chính là “Anh chị quyết định giữ hay bỏ thai?”.

    Lúc đó, tôi không còn có thể đứng vững được nữa các mẹ ạ! Chỉ ước sao mình là một bà mẹ thiếu hiểu biết để chưa từng nghe biết gì về lợi ích của sàng lọc dị tật thai. Và để rồi chẳng bao giờ phải nghe thấy câu hỏi điếng lòng đến thế.

    Đối với tôi mà nói cuộc sống từ thời khắc đó đã hoàn toàn sụp đổ. Ngày đêm tôi luôn ám ảnh với những câu hỏi trong đầu "Phải làm sao đây? Con mình sẽ lớn lên và chịu đựng sự dè bỉu của bạn bè thế nào đây? Mọi người sẽ nhìn mình và nói tại bố mẹ không để đức nên con cái mới phải gánh chịu sao?....". Tất cả những nỗi sợ hãi ấy luôn nhốt tôi trong cùng cực của tuyệt vọng. Nhưng khi tình cờ xem được clip về hai em Griffin và Turner, tôi biết mình phải bắt đầu cùng con để viết lại trang mới cho cuộc sống của chính con và của cả nhà.


    Tôi biết, có rất nhiều bố mẹ không quan tâm đến điều gì khác ngoài việc nuôi dạy con thông minh. Điều đó không đáng trách và không có gì sai. Bản thân tôi, sau khi thử que 2 vạch, biết mình có thai thì từ khóa đầu tiên tôi tìm kiếm trên mạng cũng chỉ xoay quanh những cụm từ tương tự. Đó chỉ là một tất yếu cho mục đích phấn đấu cao nhất của tất cả những ai đang sống trong thời đại này.

    Nhưng giờ đây, tôi biết mình sẽ phải thay đổi. Thay vì ước con thông minh, có trí nhớ siêu phàm, tôi chỉ ước con mình biết cầm bóp đánh răng, tự mặc cái quần, xỏ cái vớ và hạn chế bớt những hành động ngớ ngẩn... Thế là đủ! Điều đó cũng giống như khi Griffin tự hào cho mọi người thấy em mình biết biểu cảm gương mặt đúng với từng cảm xúc: vui, buồn và ngạc nhiên vậy.

    Nhưng điều tôi muốn nói đến nhất chính là cảm giác mà Griffin đã truyền lại cho tôi.

    Các mẹ có nhận ra rằng Griffin là cậu bé có con mắt thứ ba hay không? Dường như bất cứ lúc nào cậu bé cũng để mắt đến hành động của em trai mình. Mỗi khi Tunner có hành động ngớ ngẩn thì ngay lập tức, Griffin lại “bắn” thẳng vào mắt em mình một ánh mắt đầy yêu thương và sau đó mỉm cười rất trìu mến? Điều đó thực sự đã có hiệu lực với cậu em bị Down. Chẳng thế mà, khi ở bên anh trai của mình, Turner lúc nào cũng bừng sáng niềm hạnh phúc mà bất cứ ai cũng có thể nhìn thấy và cảm nhận được.

    Turner đúng là bị Down thật nhưng tôi thấy con chẳng có gì khác biệt khi ở bên người anh trai Griffin của mình cả. Griffin thực sự đã làm được vai trò của cả một người anh lớn, một người bạn và là một người hùng của chính em trai mình. Vậy thì tại sao một người mẹ như tôi lại hèn nhát để rồi chẳng thể tin mình sẽ làm được điều gì đó như con? Nếu như một người anh trai có thể dùng cuộc sống của mình để trở thành một chỗ dựa êm ái nhất, biến cuộc sống bế tắc của một người em bị Down trở nên bình thường nhất có thể thì tôi, một người mẹ phải làm được hơn thế, hơn thế và hơn thế nữa!

    Suốt đêm, tôi đã không tài nào chợp mắt được khi trằn trọc về quyết định giữ lại cái thai bị hội chứng Down này. Nhưng sáng nay ra, tôi sẽ rửa mặt thật sạch để khẳng định chắc nịch với bác sĩ rằng: “Tôi muốn giữ lại con mình” để một ngày nào đó tôi cũng được nói với con “Con gái mẹ thật xinh đẹp” vào ngày con nắm chặt tay một chàng trai xa lạ nào đó để bước vào cuộc sống hôn nhân. TÔI TIN SẼ CÓ NGÀY ĐÓ!

    Nhân đây, tôi cũng đã sưu tầm lại những kinh nghiệm nuôi dạy con bị Down của Deanna Smith, một bà mẹ có con bị Down rất nổi tiếng trên mạng xã hội Mỹ (một ngày nào đó tôi sẽ cần đến nó). Các mẹ nào đang trải qua những ngày tháng khó khăn nhất, có thể dùng nó để làm hành trang nhé!

    1. Con là duy nhất: Đừng nghĩ mình chính là người khiến con mắc "hội chứng Down" vì điều đó sẽ khiến mẹ mãi mãi ngập chìm trong tuyệt vọng. Thay vào đó, hãy dành sức lực để cho con có được cuộc sống bình thường bởi ngoài những đặc điểm của một bệnh nhân Down, con vẫn có thể trở thành một đứa trẻ bình thường như bao trẻ khác.
    2. Con bị Down vẫn có thể đạt được những cột mốc phát triển theo tiêu chuẩn: Nếu có một đứa con bị Down, bố mẹ nào cũng dễ rơi vào cạm bẫy so sánh giữa con mình với những đứa trẻ bình thường khác. Điều đó sẽ thực sự đẩy các mẹ vào đường cùng, không lối thoát. Do đó, hãy thôi so sánh và lập ra những mục tiêu gần nhất mà bé có thể đạt được. Quãng đường đạt được có thể xa hơn nhưng sau cùng, chắc chắn các con sẽ cán đích.
    3. Có rất nhiều sự giúp đỡ: Có rất nhiều chuyên gia và tổ chức trong nước có thể hỗ trợ các gia đình có con bị Down để giúp các bé hòa nhập với xã hội hoặc đạt đến mốc phát triển chuẩn trong thời gian nhanh nhất có thể. Vậy nên, bố mẹ không bao giờ phải chiến đấu một mình khi nuôi dưỡng những em bé bị Down.
    4. Tìm thấy những nét đẹp của bé bị Down: Đôi mắt xếch, một mí đặc trưng của trẻ bị Down đôi khi lại trở nên rất đỗi dịu dàng khi bé cười tít mắt gọi “ba ơi”, “mẹ ơi”. Điều đó, các mẹ cũng có thể thấy rất rõ khi cậu bé Turner gọi anh trai mình là “Bip” - tiếng gọi thân mật thay cho tên của anh trai Griffin vì cậu bé bị rối loạn ngôn ngữ.
    5. Bé bị Down vẫn có thể biểu lộ các cung bậc cảm xúc khác nhau: Các mẹ có thấy trong clip gương mặt bé Turner biểu tỏ các cung bậc cảm xúc khác nhau theo lời anh trai không? Vì vậy, hãy tin rằng, con bạn cũng sẽ biểu thị tất cả cảm xúc đáng trân trọng nhất như bao trẻ khác, gồm: vui, buồn, ngớ ngẩn, tức giận, nhõng nhẽo, điên loạn và hồ hởi.
    6. Thất vọng có thể trở thành động lực để mẹ sáng tạo phương pháp giáo dục con: Vì con cần một phương pháp giáo dục đặc biệt nên đôi khi những lúc rơi vào tuyệt vọng, mẹ sẽ tìm được cho mình giải pháp hữu hiệu nhất. Hãy tin vào điều đó!
    7. Hội chứng Down sẽ không ảnh hưởng đến toàn bộ cuộc sống của gia đình: Cuộc sống một đứa trẻ bị Down sẽ không làm cuộc sống của toàn bộ thành viên trong gia đình bị xáo trộn. Bố mẹ sẽ có những ngày tồi tệ nhất nhưng cũng sẽ cười trở lại khi bước qua ngày mới.

    Tôi không nói mình đang nhẹ tênh để bước vào thử thách sẽ đi theo suốt cả cuộc đời mình. Nhưng ít nhất, cậu bé Griffin đã truyền cảm hứng để tôi, một bà mẹ đang hèn nhát muốn tước bỏ cuộc sống của con mình có thể chấp nhận được cú sốc này. Cảm ơn rất nhiều những ai đã cho tôi cơ hội được xem đoạn clip đầy yêu thương này để có tin vào quyết định khó khăn nhất của cuộc đời mình!


    Mang bầu con trai mẹ gặp nhiều biến chứng nguy hiểm hơn
    Đến khi em bị băng huyết, máu chảy ròng chồng em mới phát hiện bí mật tày trời em đã giấu kín
    Những thay đổi không thể tin nổi sau khi sinh con

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • 16,165 Bài viết

    • 1,442 Được cảm ơn

    #2
    câu chuyện về hai bé này thực sự rất là cảm động
    kho0epq7v8qkkLYhDSn32hfo2pn9zk
    • 28 Bài viết

    • 36 Được cảm ơn

    #3
    Trước tiên, mình xin lỗi vì có thể bài trả lời của mình quá ư là dài... Nhưng đó là những tâm tư tình cảm của mình dành cho mẹ và các mẹ, dù là trong trường hợp nào, đã từng phải trải qua những giây phút, ngày tháng quyết định giữ hay từ bỏ con.

    Thương chúc cả gia đình, mẹ và bé luôn luôn mạnh khỏe để con phát triển tốt nhất; đủ 9 tháng 10 ngày thì ra với ba mẹ nhé!

    Về quyết định của bạn, riêng cá nhân mình thực sự thấy cảm phục và hoàn toàn đồng tình. Đọc những dòng tâm sự của bạn, mình đủ hiểu bạn đã chuẩn bị tất cả những gì là cần thiết cho quyết định của mình.

    Bản thân mình năm 2011, khi mang thai bé gái đầu lòng, đã bị Rubella vào tuần thứ 12 của thai kỳ và bị bắt bỏ thai ngay lập tức. Khi ấy, mình cũng như trong trường hợp của bạn bây giờ. Thâm chí, việc bỏ thai còn là bắt buộc và khẳng định từ bác sĩ, bởi lý do đợt mình bị là dịch bùng phát lần đầu tiên và mạnh nhất, với đủ thứ lý do đưa ra rằng con mình du sinh ra cũng không thể nào "đầy đủ, nguyên vẹn hay bình thường" được...

    Khi ấy vợ chồng mình đã rất shock và suy sụp. Cứ như cái xác không hồn để bác sĩ thao thao bất tuyệt định hướng, tư vấn này nọ; dắt tay vào phòng đợi làm thủ thuật. Trong đầu trống rỗng chưa kịp nghĩ gì về việc giữ hay bỏ nữa ngoài tiếp nhận và xử lý mớ thông tin họ đưa ra... Rồi bỗng vợ chồng nhìn nhau, chỉ nói đúng câu: "Con mình mà, con mình mình giữ. Có sao cũng là con, nghĩ sao bỏ được?!"... Hai đứa nói xin ra ngoài hội ý, rồi trốn về.

    Suốt những tháng ngày nuôi con trong bụng sau đó, mình vẫn biết hết những rủi ro có thể sẽ gặp phải; đối đầu với nỗi sợ hãi của cả bản thân và chống chọi với cả sự dè bửu của những bác sĩ theo dõi thai cho mình; họ luôn nói: "thai này còn giữ, đẻ ra rồi thì biết", "chả hiểu người kiểu gì", "ghê quá!"... Thậm chí qua những lần hội chẩn, sàng lọc của các bác sĩ đầu ngành, vẫn nhận đc câu trả lời: "Giữ thai tới tầm này rồi thì ĐẺ được A thì nuôi A, được B thì nuôi B, mà C thì nó ra C, sao còn phải thăm khám..." Rồi những người quen biết, quen thân mà chẳng phải gia đình, ái ngại, sợ sệt thay... Mình chỉ biết mỉm cười và nuốt nước mắt vào trong. Con mình chào đời, họ sẽ biết, lời nói hay suy nghĩ có vô tình, vô tâm cũng chẳng há gì.

    Tới tận khi lên bàn mổ vì hỏng toàn bộ nhau và cạn ối do ảnh hưởng của Rubella, con suy dinh dưỡng nặng và tụt cân do không được phát hiện sớm việc hỏng nhau. Nằm nghe người ta rạch, lục bục trong bụng mình vừa tán chuyện như ngoài chợ: "Rubella tuần 12 đấy, mà còn giữ", "Chả biết ra gì không...", " Ối giời, nhau nhiếc hỏng hết, nát bét thế này..."... Mình vẫn nằm đó cười một mình được và không cần lấy một giọt nước mắt. Chỉ đúng cái lúc cảm giác người ta đếm rồi lôi con ra khỏi bụng qua vết mổ, nghe tiếng con khóc ré lên, mình không kìm được và đã bật khóc nức nở... Bác sĩ phụ mổ vội lấy khăn quẹt mạnh nước mắt và quát rõ to: "Muốn chết à mà khóc???!!! Nín ngay lập tức!"…

    Cắn chặt môi, mình đã cố gắng để nghe được tiến của của con. Vài giây sau, bác sĩ đưa con sát mặt mình, bé xíu và đỏ hỏn, cựa quậy, gào khóc dữ dội… “1,9kg, bé tí nhá. Đầy đủ tay, chân, mặt, mũi… đây nhé! Giờ nín đi cho người ta khâu”… Sau đó mình chẳng còn cảm giác được gì nữa, chỉ biết lúc tỉnh dậy mở mắt ra là trần nhà trắng toát của phòng hậu phẫu, một mình. Cảm giác buồn nôn bất chợt ộc đến, muốn nôn và đã nôn nhưng chẳng còn gì trong bụng mà nôn ngoài cái thứ gì đó như không khí nhưng đắng ghét .

    Chẳng nhớ nổi mình đã nằm ở đó bap lâu, và trong đầu chỉ nhớ mỗi tiếng khóc cũng như khuôn mặt bé tí xíu đỏ hỏn của con giây phút ngắn ngủi được người ta cho nhìn thấy. Và câu nói: “Đầy đủ nhé!...”… Cứ văng vẳng bên tai…

    Được đẩy về và nhìn thấy con… Không khác gì con búp bê nhỏ, quá nhỏ, lòng khòng, ọ ẹ… Mẹ chồng chỉ nói: “Đưa nó về, tao giở ra xem kĩ lắm rồi! Đủ cả… Có đầu có đuôi, nuôi lâu cũng lớn…”. Cảm giác tim bóp nghẹt mới được ai đó thả ra cho chút co bóp mà bơm lấy máu để sống. Ừ, là con, con gái yêu của mình đấy. Là đứa con người ta đã bắt mình bỏ, để rồi mình biết là phải giữ lấy con.

    Dù hơn một tuần sau đó là những tháng ngày hai mẹ con cùng cả nhà chiến đấu để lấy lại chút sức lực cho con ở Xanh-Pôn vì con quá nhỏ. Nhưng với mình, đó thực sự là quãng thời gian mãi mãi không thể nào quên được. Con bé bỏng, luôn nhận được những lời nhận xét, những ánh mắt ái ngại vì tiền sử của cả hai mẹ con. Nhưng con kiên cường lắm, mạnh mẽ lắm! Nhỏ xíu, còi dí, nhưng trộm vía như nỗ lực từng giờ để bù đắp cho sự thiếu thốn dinh dưỡng những ngày trong bụng mẹ, cứ thế ừng ực và bám lấy mẹ, lấy sữa… Hơn tuần trời, con trải qua biết bao cuộc tổng kiểm tra từ mắt, mũi, tai, họng… tim, gan, phổi… chân, tay… Bé tí, nhưng trộm vía, hoàn toàn khỏe mạnh và bình thường như bao đứa trẻ khác. Đó là điều khiến mình vô vô cùng tự hào và hãnh diện về con.

    Tới lúc con được về nhà rồi, cứ sữa mẹ mà lớn lên. Tháng nào lên cũng phải gần 2 cân, trộm vía tháng lên nhiều nhất là 2,6kg khiến ai cũng phải choáng. Tới lúc trộm vía thành em bé mũm mĩm rồi toàn bị quở thôi. Tất cả chỉ là nỗ lực của con, sữa và tình yêu của mẹ cùng cả nhà dành cho con.

    Giờ bé nhà mình sắp tròn 5 tuổi, trộm vía rất rất mạnh khỏe, nhanh nhẹn, thông minh. Con còn nhanh hơn các bạn nữa, trong nhiều mặt cả thể lực lẫn trí lực, Duy chỉ có một vấn đề là mắc hội chứng tiền đình sớm gặp ở trẻ em (mình phát hiện cách đây gần 1 năm) và đang được theo dõi, uống thuốc hỗ trợ. Đối với mình, như thế là quá đủ rồi! Con thực sự rất hoàn hảo, so với những gì người ta đã tiên lượng về mọi thiếu sót của con khi người ta cố để mình bỏ con khi xưa…

    Đó với mình giờ không là ám ảnh nữa, mà là một ký ức màu trầm mà mình chỉ nhớ lại mỗi khi hạnh phúc .

    Mình hi vọng quyết định của bạn cùng gia đình sẽ mang lại may mắn cho con. Mong cho bạn đủ mạnh mẽ để giữ vững lập trường và sự kiên định để đi cùng con suốt quãng đường sau này, dù con có như thế nào. Và không thể không hi vọng một phép màu vào sự nhầm lẫn hay tiên lượng sai, như ở trường hợp của mình là 10-20% may mắn (so với 80-90% là con không thể bình thường). Và dù có như thế nào, cái quan trọng nhất, đó là chúng ta – là cha mẹ, đã quyết định giữ lại cuộc sống cho con, thì hãy lấy làm hạnh phúc với điều đó, đừng một giây phút nào quá hối hận mà gây tổn thương cho con và cả bản thân.

    Cầu chúc cho con và mẹ, bình an trước sóng gió. Mạnh mẽ lên nhé!

    Thân!
    Em đếm từng ngày, đợi anh về
    Bởi thu không anh thu buồn lắm anh biết không?...
    Gió và hương sữa
    Quyện cùng nỗi nhớ...
    Xào xạc heo may,
    cho cổ tích tháng mười...
    • Avatar của plhvhkht
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 4 năm
    • 1 Bài viết

    • 1 Được cảm ơn

    #4
    Chị rất tuyệt vời, chúc gia đình chị luôn mạnh khỏe và hạnh phúc. Thật sự rất xúc động
    comment by WTT mobile view
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của Ngocpeko
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 3 năm
    • 1,859 Bài viết

    • 269 Được cảm ơn

    #5
    Tất cả hạnh phúc và cuộc đời của con đều được vun đắp bởi bàn tay mẹ
    npk12345
    • Avatar của mandylin
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 3 năm
    • 1 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #6
    Cũng là người mẹ như bao người mẹ khác, và tôi thật sự xúc động trước câu chuyện của bạn. Tôi rất khâm phục vc bạn đã đủ can đảm làm điều mà có lẽ k ai dám làm. Và rồi may mắn cũng đến đc với bạn. Tôi mừng cho bạn và cũng mừng cho đứa bé đó. Hi vọng nó có 1 csong bình thường như bao đứa trẻ khác trên đời.
    comment by WTT mobile view
    • 17 Bài viết

    • 6 Được cảm ơn

    #7
    https://www.youtube.com/watch?v=SXQ8fPwFTgY
    Gửi bạn clip này để có thêm động lực ^^
    • 1 Bài viết

    • 1 Được cảm ơn

    #8
    Con chị dâu mình cũng bị rubella năm 2011 . Mà bé bị điếc nên k nói đc. Với hay làm điều ngớ ngẩn và hay cười một mình. Khóc nhiều lắm không có đêm nào là không khóc. Hay ốm đau. 5 tuổi rồi mà có 10 kg ak. Dáng đi xiêu vẹo chứ k đi bt đc. Nuôi rất khổ mà chị có bỏ đâu. Đại dịch làm khổ các cháu nhỏ quá.
    comment by WTT mobile view
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 0 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #9
    thật cảm động và cảm phục.
    • 1 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #10
    Neu ban da quyet dinh nhu vay thi m chuc 2 MC luon manh khoe. M chac chan Be van se khien ban hanh phuc mac du cung se co nhieu kho khan.... Con minh cung bi HC Down ban ah!
    comment by WTT mobile view
    • 1,524 Bài viết

    • 3,061 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #11
    Mình nghĩ trước hoàn cảnh mang bầu mà bé bị down hay bệnh hiểm nghèo nặng nề nào đó, việc cha mẹ giữ để sinh hay cắn răng để bé được lam người lành lặn ở kiếp khác đều dũng cảm, bản lĩnh như nhau thôi, cha mẹ nào chả một lòng yêu thương con. Có người đủ dũng cảm để cả quãng đời đai dằng dặc của mình phải chứng kiến con mình không binh thường, không có khả năng nhận thức chứ đừng nói xay dựng được hạnh phúc hay tự lập bản thân: ngược lại có người không đành lòng, họ thấy con sinh ra như vậy là khổ con , là gánh nặng xã hội nếu một ngày nào đó họ không còn ở bên để bao bọc... Hai lựa chon đó và các hệ lụy đều là hiện thực cuộc sống mà minh chứng kiến hằng ngày vì ngay khu nhà mình có mấy trường hợp như vậy . Có bé trai không bị nặng lắm, vẫn tự ăn, tự đi vệ sinh được , bé không nói được mấy và nhận thức cũng gần như kho có mấy, thế nhưng đến tuổi trưởng thành bé vẫn phát triển cơ quan sinh dục, có nhu cầu sinh lý, và bỗng có một ngày bé cứ ra đường là nhào vào đàn bà để bóp ngực, sờ vùng kín, có lúc đang đi đường tự nhiên đứng lại vạch quần ra lấy tay tự sướng từ A-Z . Có bé gái que mình cũng tương tự thế, cứ nhào vô đàn ông , có lúc tự nhiên bỏ nhà đi mấy hôm, trở về tươi tỉnh mắt sáng quắc, một thòi gian sau thì bụng to, rồi mẹ phải đưa đi đặt vòng, giữ mãi trong nhà thì cô gái ấy cung khùng lên , mà để sơ hở một tí là chạy như bay ra đường , thấy người đuổi nấp không ai tìm được, đi vài hôm lại về , mắt lại sáng long lanh, mẹ kiểm tra không thấy còn mặc quần lót....

    Bệnh về trí tuệ có nhiều cấp độ, có thể nặng hẳn nằm ngồi một chỗ hay vẫn có thể có chút phát triển như 2 bạn trẻ mình biết, lúc đó cha mẹ cung đau lòng mà không phải nhà ai cung có đủ can đảm hay kinh kế để cho con vào viện ở, phần lớn vẫn để nhà để được chăm sóc. Đó là vấn đề mà nếu người mẹ quyết giữ con khi đã được báo trước về bệnh tình của con mình. Bác sĩ họ cung chỉ lường trước những điều tệ nhất nên mới ra lời khuyên chứ không ai ác ý vô tâm với giọt máu chưa thành hình. Đại phúc thì sinh ra con vẫn bình thường như một mẹ trên kia chứ không lùng trước hết mọi sự. Mình chỉ thấy bé sinh ra không hoàn thiện thì khổ cho bé là nhiều thôi. Ấu là cái số ông trời thương ai thì được, mọi cái đến với chúng ta đều là số, là nghiệp quả, không trách oán mà chỉ nên tu để trả nợ đời và mong nhẹ cho kiếp sau thôi.
    6 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 94 Bài viết

    • 6 Được cảm ơn

    #12
    toi qua
    • Avatar của Me_ku_Ty
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 9 năm
    • 60 Bài viết

    • 8 Được cảm ơn

    #13
    Hẳn là ẩn sâu trong các bé vẫn là một tâm hồn nhạy cảm, yêu thương. Cầu mong sao cho số bé bị down thật ít, ít đi, đến không ai bị nữa.
    Mình đi đâu nhìn thấy trẻ em bị down hoặc bị khuyết tật thì quay đi không dám nhìn, vì nhìn vào thấy không chịu nổi.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 288 Bài viết

    • 75 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #14
    không thể không yêu thương được, dù thế nào vẫn là giọt máu mình sinh ra. Chỉ mong sao khoa học phát triển sẽ không để các bé phải chịu khổ nữa.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 27 Bài viết

    • 3 Được cảm ơn

    #15
    Mong mọi diều tốt lành và may mắn nhất sẽ đến với mẹ con chị, đã quyết định rồi thì bước tiếp thôi chị ơi.
    • 24 Bài viết

    • 7 Được cảm ơn

    #16
    Chị thật tuyệt vời, cảm phục chị và gia đình, cầu chúc mọi điều tốt đẹp sẽ đến với chị và gia đình. Tuy nhiên, chỉ với siêu âm đo độ mờ da gáy thì không có 1 bs nào khẳng định 100% bé sẽ bị Down. Chúng ta sẽ vẫn còn đến khoảng 20% hy vọng. Dù chị có tiếp tục làm sàng lọc hay chẩn đoán nữa hay không thì hãy cứ hy vọng thiên thần của mình sẽ là bình thường và bình an. Bé có quyền được sống, được yêu thương và trân trọng. <3 <3 <3 <3 Hy vọng tiên lượng của bs là 1 tiên lượng sai.
    • 8 Bài viết

    • 2 Được cảm ơn

    #17
    Bé mình cũng sinh 2011mà sao mình chả biết có dịch nhi? Bs cũng chẳng thấy nói năng gì? Mình cũng chưa chích Rubella bao giờ. Nghĩ lại thấy mình cũng quá may mắn sinh con trong đại dịch mẹ thì ko chích ngừa thế mà con lại chẳng sao 😅😅😅😅
    comment by WTT mobile view
    • 4 Bài viết

    • 5 Được cảm ơn

    #18
    Đọc mà nghẹt thở rồi lại rơi nước mắt vì xúc động
    comment by WTT mobile view
    • Avatar của lansg
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 7 năm
    • 68 Bài viết

    • 21 Được cảm ơn

    #19
    Mưng cho chị quá Tấm lòng của anh chị đã cảm ứng đến bồ tát quan âm nêm em bé sinh ra mới được lành lặn như vậy.
    • Avatar của Rua_Nhi
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 6 năm
    • 308 Bài viết

    • 242 Được cảm ơn

    #20
    Cau chuyen day xuc dong
  • Trang 1/2

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2