TIN TÀI TRỢ.

Chuyện đi đẻ "mãi chưa hoàn hồn" của mẹ 8x

  • 16K Lượt chia sẻ
  • 71.2K Lượt đọc
  • 10 Trả lời

Luôn tự hào là nguồn thông tin và kiến thức đáng tin cậy dành cho phụ nữ trưởng thành.

Theo dõi Webtretho

Đến trả lời mới nhất
    • 1,134 Bài viết

    • 1,066 Được cảm ơn

    #1
    "Đọc xong câu chuyện đi đẻ của Vân, đừng ai hỏi Vân khi nào đẻ tiếp nha? Xin trả lời là vẫn chưa hoàn hồn được ạ!"

    Vì Vân không sinh thường được nên chẳng có chuyện vỡ ối xối xả, quằn quại đau đớn để kể cho các mẹ nghe, nên sẽ kể cho chị em nghe chuyện đẻ mổ vậy!

    Số là Vân cực kỳ sợ mổ xẻ, vì trước đây đã bị lên bàn mổ hai lần rồi, một lần là năm 2 đại học bị mổ ruột thừa. Lần thứ 2 là lên bàn mổ để cắt amidan, gây mê xong thì bác sĩ phát hiện thêm khối u trong họng thế là ra nói với chồng Vân bắt anh ký giấy cam kết và dặn không được nói cho Vân biết, vì lúc đó bác sĩ cũng không biết đó là u lành hay u ác tính làm chồng Vân mặt mày xây xẩm cắt không ra tí máu, ký giấy xong là đọc kinh cầu nguyện hết ca mổ mới ngưng.

    Sau cắt amidan và khối u một tuần thì Vân bị vỡ vết mổ trong họng, máu phun xối xả và phải nhập viện cấp cứu và lại tiếp tục lên bàn mổ... Nên là cứ nghĩ đến cái căn phòng lạnh ngắt, ngổn ngang các loại máy móc, sặc mùi kháng sinh, tiếng tít tít kêu cả ngày là Vân hồn vía lên mây.

    1434778865-a1
    Hình ảnh Thùy Vân khi mang bầu tháng thứ 7...

    1434780354-8
    ...và hiện tại.

    Đấy cả 2 lần như thế nên Vân cực kỳ sợ mổ xẻ nên khi có bầu Vân luôn tâm niệm "đẻ thường, kiểu gì cũng sẽ đẻ thường". Một phần nữa Vân muốn đẻ thường vì sợ con đẻ mổ sức đề kháng, thể chất, hô hấp... sẽ không được tốt. Nhưng khổ nỗi người tính không bằng trời tính, nhìn tướng Vân cũng cao to ai cũng nghĩ là sinh thường vô tư, ngay cả bác sĩ khám thai của Vân cũng chủ quan điều đó.

    Mãi đến tuần thứ 41 gần bước sang tuần 42 mà Johnny chưa chịu ra, lúc đó bác sĩ mới cho Vân đi chụp X-quang và lý do không đẻ được là vì "khung xương chậu giới hạn". Mẹ nào đẻ mổ vì lý do này sẽ hiểu là đầu em bé to hơn phần giữa của 2 xương chậu nên không tài nào cổ tử cung mở được nên em bé cũng không ra được. Lúc bầu được 38 tuần có một chị mách là ăn nhiều thơm (quả dứa) và lá tía tô là sẽ đẻ dễ, thế là từ đó cho đến lúc đẻ ngày nào cũng ăn hai quả thơm, thịt luộc cuốn lá tía tô.

    Rồi tối đến là hai vợ chồng xuống sân đi bộ, tuần đầu còn đi thang máy, sang tuần sau là đi thang bộ lên xuống luôn, đi bộ đến nỗi tối về ê ẩm hết cả người, sáng muốn tuột xuống giường là phải mất 5 phút. Vậy mà cũng không "xi nhê", Johnny ở lỳ trong bụng cho tới tuần 41.

    Khi có kết quả X-quang bác sĩ cho Vân một cái giấy hẹn và nói "sáng mai 3 giờ sáng nhập viện làm thủ tục mổ lấy thai gấp". Vừa nghe xong Vân khóc nức nở, mấy mẹ khác đang khám cũng không hiểu chuyện đang xảy ra, bác sĩ cũng hết hồn bảo sao mẹ bầu này mít ướt thế? Rồi ra xe chồng chở về, trên đường về chồng an ủi khuyên nhủ các kiểu mà 2 lỗ tai Vân lùng bùng không lọt được chữ nào, bao nhiêu là viễn cảnh kinh hoàng trong phòng mổ hiện ra trong đầu, lúc đó chỉ có nghĩ đến con mới cho Vân đủ can đảm chấp nhận việc lên bàn mổ một lần nữa.

    11 giờ khuya leo lên giường nằm mà không chợp mắt được chút nào, thế là 3 giờ sáng cùng chồng với bà ngoại lọt tọt vào bệnh viện. Vào tới bệnh viện Từ Dũ mới thấy không khí thật tấp nập, bên này thì y tá đẩy một mẹ một con ra đứa bé còn oe oe thấy sao mà họ giỏi thế? Ước gì mình cũng sinh thường được như họ. Quay qua bên kia thì lại thấy nguyên một dãy các bà bầu quằn quại vì đau đẻ, có người thì đòi chết, có người thì lăn ra sàn bò như du kích đánh trận, có người thì cứ rú lên từng hồi như sói trong rừng già.

    Ngay bên cạnh bàn làm thủ tục có anh kia đi với ba đưa vợ đi đẻ, chưa khai xong thông tin thì y tá ra thông báo vợ đã đẻ xong rồi, nghe xong anh cứ như gà mắc tóc, không khai nổi thông tin luôn... Mình với chồng nhìn nhau an ủi: "Thôi, đẻ mổ cũng được".

    1434779849-3
    Thùy Vân và con trai, bé Johnny.

    Làm thủ tục xong thì khoảng 4 giờ sáng, lúc đó người nhà phải đi ra và Vân cùng các mẹ bầu khác được phát cho một bộ đồ mà theo Vân thấy nó rất là "tôn dáng", cái thân hình 66kg + cái bụng chà bá mà cứ như bơi trong cái bộ đồ vậy. Sau khi thay đồ thì được y tá thăm khám, lấy máu, đo tim thai...

    7h00: phòng siêu âm mới có người làm việc, lúc đó lại xếp hàng đợi siêu âm, siêu âm xong lại được cho qua phòng chờ nằm đợi, lâu lâu lại có y tá tới đo tim thai, rồi nằm đợi mãi cũng chẳng thấy gọi tên đi đẻ, cứ sợ bác sĩ quên mình, lại chạy ra bắt chồng gọi nhắc bác sĩ, gọi đâu đến 2-3 lần gì đấy.

    9h00: Vân được gọi tên, chồng cũng được triệu tập vào thế là 2 đứa nắm tay đi theo y tá, đi tới khu vực phẫu thuật thì chồng không được vào, chỉ có các mẹ vào rồi thay đồ phẫu thuật, sau đó lại xếp hàng dài ngồi đợi thêm 45 phút nữa. 9h45', ơn trời bác sĩ của Vân đã tới, bác cầm tay mình vào phòng mổ, hỏi han rồi an ủi. Chắc bác vẫn còn sốc vì hôm qua có đứa khóc muốn trôi luôn cái phòng khám.

    9h50: Vân được một anh y tá lấy ven, anh ấy không những có đôi mắt đẹp mà giọng nói còn rất ấm và nhỏ nhẹ nữa, thật là có giá trị trấn an đối với một bà bầu tội nghiệp như mình.

    1434780077-4

    9h52': Vân được bác sĩ và y tá dựng ngồi dậy và chích mũi gây tê ngoài màng cứng vào giữa tuỷ sống, lúc mới chích vào đau quá làm Vân giật mình thế là mũi chích bị lỗi, lại tiếp tục chích vào tuỷ sống lần thứ 2. Khi chích xong khoảng 30 giây, Vân thấy phần ngực đổ xuống bắt đầu mất cảm giác, đầu óc bắt đầu lâng lâng (mặc dù Vân là gây tê chứ không phải gây mê).

    Lúc này thì nỗi kinh hoàng của Vân mới bắt đầu, Vân bắt đầu thấy tim mình có ai bóp lại, mắt Vân bắt đầu hoa lên và không thấy được gì cả, Vân không thở được nữa và bắt đầu bị co giật. Lúc đó Vân chỉ nghe bên tai là tiếng tít tít của các loại máy móc rồi giọng anh y tá với bác sĩ the thé là: "Em sao rồi? Vân ơi, em có ổn không? Vân chỉ có thể nói đứt quãng: "Em không thở được".

    Lúc đó Vân hoảng sợ lắm, bao nhiêu viễn cảnh xấu rất nhanh hiện ra trong đầu, đầu tiên Vân nghĩ hay là mình vùng dậy chạy khỏi cái phòng này thì mọi chuyện sẽ kết thúc, rồi lại nghĩ bây giờ mình còn sức đâu mà chạy? Thế là Vân đọc kinh cầu nguyện, Vân cầu xin nếu có chuyện gì đi nữa thì cũng phải cứu được Johnny. Trong lúc đó thì bác sĩ biết Vân dị ứng với thuốc tê và bị sốc thuốc, rất nhanh họ chích cho Vân 2 hay 3 mũi gì đấy thuốc chống sốc, khoảng 30 giây sau Vân thấy tỉnh táo hơn, mắt thấy trở lại và thở cũng dễ hơn, không còn co giật. Nhưng 2 phút sau Vân bắt đầu ói, ói khan thôi chứ từ 12 giờ đêm qua bác sĩ đã không cho ăn uống gì nên cũng không có gì để ói. Bác sĩ lại chích thêm thuốc chống ói, Vân ói đâu cỡ 4 cữ mới hết. Vỏn vẹn thời gian kinh hoàng đó là 7 phút.

    10h00: Sau khi Vân ổn định lại sức khoẻ không còn co giật và ói thì bác sĩ mới bắt đầu mổ, Vân cảm thấy bụng mình cứ như có ai đang nhồi, Vân quay sang hỏi y tá là sao mà em bé gò dữ vậy? Lúc này bác sĩ cười bảo là đang rạch bụng để lấy em bé ra đó. Thế là Vân nằm lim dim hưởng thụ cái cảm giác được 2 người "mổ bụng".

    1434780145-5
    Johnny 4 tháng tuổi.

    10h15': Vân cảm giác có cái gì đó nhảy ra khỏi bụng, kế đến là anh y tá đứng ngay trên đầu Vân nói: "Em bé ra rồi!", kế đến là nghe có tiếng é é đầy nỉ non của Johnny, Vân ráng rướn người lên khỏi tấm che để nhìn con nhưng rất nhanh bác sĩ đặt Johnny vào cái xe đẩy đang chờ sẵn bởi hai chị hộ sinh và họ đẩy nhanh Johnny ra khỏi phòng. Vân quay sang nước mắt lưng tròng hỏi anh y tá: "Anh ơi, em muốn nhìn con em, họ đẩy con em đi đâu vậy?". Anh ý trả lời: "Em bé sẽ được đẩy qua phòng riêng để cân đo và vệ sinh xong sẽ đem qua cho em liền, yên tâm để bác sĩ khâu vết mổ nha".

    Lúc đó Vân chả thèm quan tâm bác sĩ à 2 chị y tá đang làm gì với cái bụng mình chỉ chăm chăm nhìn vào cánh cửa chờ đợi họ mang con của Vân vào thôi. Cỡ khoảng 5 phút sau thì cánh cửa mở ra, hai hộ sinh đẩy xe đẩy lại, rồi Johnny được anh y tá ẵm lên sau đó bế ngang tầm mắt của Vân. Anh ý nói "đây là bé trai, nặng 3kg6, tay chân và tất cả đều đầy đủ em nha, em có muốn hôn con không"? Vân gật đầu lia lịa, thế là anh ẵm Johnny ghé sát vào mặt để Vân hôn chóc chóc, còn Johnny thì ôi thôi anh khóc, kiểu như phải gào thật to để cho mọi người biết "Johnny ta đã đến thế giới này đây". Mẹ hôn lên má 2 cái, lên trán 2 cái mà cũng không thèm quan tâm nhìn mẹ một giây nào, chỉ có co người gào cho thật to thôi, ghét thế...

    11h00: Vân được đẩy sang phòng hồi sức, lúc này thì Vân buồn ngủ kinh khủng. Nhưng lại không ngủ được giấc dài, chỉ ngủ khoảng 10 phút lại giật mình dậy, xung quang chắc mấy chục bà đẻ nằm xếp lớp, Vân nhớ là trên tường treo rất nhiều đồng hồ, trước lúc đẻ Vân có biết là nằm phòng hồi sức 6 giờ mới được ra, nên khi giật mình dậy toàn nhìn đồng hồ xem đã mấy giờ rồi? Khổ cái là cứ ngủ được 10 phút là giật mình dậy nên cảm thấy 6 giờ nằm trong phòng hồi sức dài như cả thế kỷ, chỉ muốn thời gian trôi qua thiệt mau để ra gặp con.

    1434780212-6

    5h00: Vân được đẩy ra khỏi phòng hồi sức và được 2 hộ lý đẩy qua phòng của bé nằm để đón Johnny, một trong hai chị hộ lý vào ẵm Johnny ra rồi nói với Vân: "Con của em xinh quá, mắt 2 mí rõ ơi là rõ luôn, là con gái chắc đẹp gái lắm đây!". Nghe xong Vân cười toe toét mặc dù lúc đó thuốc tê và thuốc giảm đau đã hết và bắt đầu cảm nhận cơn đau của vết mổ, rồi chị hộ lý đặt Johnny nằm dưới chân của Vân, 2 chị bắt đầu đẩy 2 mẹ con về phòng.

    Quãng đường từ phòng hồi sức về phòng hậu phẫu không biết có xa không mà đi cũng mất hơn 10 phút, đi qua hành lang biết bao người nhìn 2 me con, Vân biết lúc đó sẽ có nhiều mẹ bầu cảm thấy "ganh tỵ" lắm vì Vân đã hoàn thành xong nhiệm vụ và đã mẹ tròn con vuông. Mặc dù đau lắm nhưng suốt quãng đường đi Vân cứ cười không đóng được mồm chả hiểu lý do gì mà cười luôn, còn Johnny thì nằm dười chân cứ ngọ nguậy rồi ử ử như "chó con" vậy đó.

    Hơn 5h chiều Vân và Johnny được đưa về tới phòng và được chào đón trong vòng tay của ba Johnny, bà Johnny, cậu, dì Johnny. Công cuộc vượt cạn dù nhiều sóng gió nhưng cuối cùng vẫn thành công tốt đẹp. Kết quả là giờ cục cưng của Vân đã được 5 tháng, đã biết làm trò, biết giả bộ, biết nhõng nhẽo, biết vui khi nhìn thấy mẹ rồi...

    Chút ít kỷ niệm về sự đi đẻ tám với các mẹ, và đừng ai hỏi Vân khi nào đẻ tiếp nha? Xin trả lời là vẫn chưa hoàn hồn được ạ.

    Chia sẻ của mẹ Lê Thị Thùy Vân (Thành phố Hồ Chí Minh)
    Nguồn:
    http://eva.vn/ba-bau/chuyen-di-de-ma...85a227526.html
    Yêu và yêu và yêu anh mãi mãi
    Yêu và yêu và yêu mãi đến trọn đời
    Chỉ là anh thôi, chẳng phải là một ai khác...
    5 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • Avatar của YooYoo
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 4 năm
    • 4 Bài viết

    • 1 Được cảm ơn

    #2
    Hư cấu nhiều quá
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 19 Bài viết

    • 11 Được cảm ơn

    #3
    Mk ko nghĩ bạn đó hư cấu đâu vì mk cũng mấy pha đi mổ kinh hoàng vậy đó. Lúc trc mk bị tắc vòi trứng nên đi mổ thông. Sau đó do ko tin tưởng vào bs vì chờ lâu quá hơn 1 năm ko có thai nên mk đi làm thụ tinh ống nghiệm. Đặt 4 phôi, 1 phôi bị trôi ra sau 2 tuần đặt. Hôm đó ở nhà đi wc tự nó ra đỏ ối bồn cầu lun. Mk phải nằm bất động và tiêm thuốc giữ thai. Khoảng 10 ngày sau thì bị đau bụng đúng vị trí ruột thừa. Vào cấp cứu ở viện C, đi thử máu hơn 12k bạch cầu, đi siêu âm nhìn ko rõ vì lúc này 2 cái phôi đã làm tổ thành công trong dạ con. Bs của mk đi vắng nên các bs khác chưa qđịnh tình trạng của mk đc. Vào viện khoảng 18h, nằm qua đêm đó, vẫn đau khủng khiếp, đau đến mức ko thể đi vs trên giường đc mặc dù rất muốn đi, đau ko thể rặn cho nước tiểu ra đc. Thế mà bs vẫn chưa về, lại chờ 1 đêm nữa. Phải nói mk là 1 đứa gan lì, ko khóc lóc, ko kêu ca vì ck đưa vào viện xong về nhà ngủ ngon lành chả thèm biết mk ntn. Nhà mk chỉ có mẹ và em trai thì đều đang ở nc ngoài. Nằm 1mk đau khủng khiếp. Qua đc 2 đêm trong viện. Đến sáng nhờ 1 chị người nhà bệnh nhân giường bên cạnh sang gọi bs vì mk ko thể chịu nổi đc nữa. Bs sang nhìn mặt mk bế ngay sang phòng cấp cứu bên cạnh. Bs hỏi đau ở đâu, mk vẫn đau đúng vị trí ruột thừa ở bên phải. Bs bảo khả năng mk bị vỡ ruột thừa, nhưng bệnh nhân đang có thai đôi lại rất nguy cấp nên gọi bs bên Việt Đức sang hỗ trợ. BSVĐ sang nói là viện C tạo điều kiện cho VĐ mổ luôn bên này vì bệnh nhân bị vỡ rồi đang rất nguy hiểm. Bs gọi lên chuẩn bị phòng mổ. Lúc này cơn đau của mk nó chuyển sang vị trí dưới rốn khoảng 7cm và đau dữ dội. Mk nói vs bs là chị ơi bj em đau ở vị trí khác. Bs nói em nói chính xác vị trí để chị ktra. Mk chỉ tay vào đúng chỗ đau, bs đưa xilanh to vào hút ra đầy xilanh máu. Chị bs hô to bệnh nhân bị vỡ thai chửa ngoài, đưa đi mổ gấp. Chuyển mk sang xe đẩy, khi đó khoa phụ 1 còn chưa xây nằm đối diện với dẫy nhà mổ, các chị hộ lý kéo xe mk chạy long cả bánh xe ra. Sau này mk nghe bạn mk làm trong viện kể lại vì đúng lúc nó sang xem mk thế nào rồi. Lên cửa phòng mổ, bs Tiến lúc đó là PGĐ viện bj là thứ trưởng BYT chờ sẵn ở cửa, xe đến nơi bs nắm tay mk nói"em yên tâm anh sẽ mổ và giữ thai bên trong cho em". Mk thấy lo lắm vì bs Tiến bận như vậy mà phải vê viện để mổ cho mk, rồi hành động chạy như bay của các chị hộ lý mk nghĩ chắc mk sắp chết rồi. Vào trong phòng mổ, anh y tá tìm ven nhưng có lẽ do mk sợ qá ven lặn sạch, tìm mãi mới truyền đc. Ngay sau đó mk thấy rét run, người rung bần bật mà vẫn ko thấy mê đi, nghe thấy bs hô bệnh nhân bị sốc tiêm thuốc j đó mk ko nhớ tên thuốc, sau đó thì mê đi. Ca mổ thành công, mk vẫn giữ đc 2 cái thai trong dạ con. Lúc chuyển về đọc đc trong bệnh án ghi thai chửa ngoài vòi trứng phải bị vỡ, cắt vòi trứng phải, trong ổ bụng 1 lít máu. Nằm viện gần 1 tuần về. Sau 10 ngày phải đi làm vì thời gian nghỉ việc quá nhiều nên bị sếp ghét. Khi đó mk đang làm ở BC GD1 BĐTT, bà sếp bắt đi phát điện hoa liên tục. Đi lại nhiều nên vết mổ bị viêm, uống thêm kháng sinh liều cao, mỗi lần uống thuốc xong người lả đi vì mệt. Rồi cũng qa đi. Đến tháng sau đi khám lại thì 1 cái thai của mk bị mất tim thai. Mk lo lắng mà bs điều trị cho mk cũng ko biết khuyên mk nên thế nào chỉ sợ thai nuôi thai thì sẽ nguy hiểm đến tính mạng của mk. Nhưng mk vẫn kiên quyết là phải sinh bằng được đứa bé còn lại của mk. Suốt ngày đi siêu âm ktra, mỗi ngày lại thấy cái thai lưu đó teo nhỏ lại, mk và bs đều cảm thấy mừng. Sau ko đến viện siêu âm nữa mà SA gần nhà luôn cho tiện. SA ở ngoài lúc này ở tháng thứ 4 cái thai lưu đã teo hoàn toàn nhưng lại phả hiện ra mk bị rau tiền đạo. Cứ thỉnh thoảng lại bị ra máu, lại phải nằm bất động và tiêm thuôc. Cố đc hết tháng thứ 6 thì vào nằm viện. 30/4 bs đi vắng chỉ còn lại ít bs trực, đêm đó lại ra máu ồ ạt bs phải bế sang cấp cứu rất may có 1 chị cùng phòng cho mượn thuốc truyền để giữ thai vì trong viện ko có thuốc đó, đang 3h đêm nên ko đi mua thuốc đc. Đến hết tuần thứ 36 do mk bị đau thượng vị nên bs trưởng khoa sản 1 mời mk chọn ngày để đi đẻ. Mk chọn ngày 20/5 mổ con ra vì hôm trc là ngày sn bác hồ nhưng lại là mùng 1, bs hỏi em có muốn đẻ con giờ Dần ko vì năm đó là năm 2004 Giáp Thân nhưng mk bảo bs mổ cho em vào 8h sáng. Mk cũng rất muốn mổ h Dần cho con sướng nhưng lại nghĩ mk nguy hiểm ko nên mổ h mọi người đang buồn ngủ, đầu h sáng các bs tập trung đông đủ tại viện có j sẽ cứu kịp thời hơn. Vậy là em bé của mk ra đời như vậy đó. 8 tháng mang thai, 1 lần mang bầu mà mk phải chịu tất cả những khổ cực mà mọi người đều sợ: xảy thai, thai chửa ngoài tử cung, thai lưu, rau tiền đạo. Đẻ con xong khi cô hộ lý đưa con đến cho mk hôn con cảm thấy sung sướng tột cùng. Con gái bé bỏng của mk cuối cùng cũng chào đời yên bình nhưng do thiếu tháng nên nhỏ xíu có 2,4kg nhưng con khoẻ mạnh và xinh xắn. Đc 10 ngày tuổi con bị viêm phổi. 1t, 2t, 3t còn đều đi viện vì viêm phổi nhưng mk cố chăm cho con thật khoẻ, hàng ngày lên thực đơn cho con ăn đầy đủ các chất. Từ năm đó đến h con khoẻ mạnh ko hề có bệnh tật j nữa. Chuyện của bạn chủ top mà đã có bạn cho là hư cấu còn chuyện của mk chắc các bạn khó tin. Nhưng mk nghe bác mk nói có đọc 1 bài báo viết về mk nhưng tìm lại thì ko tìm đc. Chuyện này chỉ có bs Tiến là rõ nhất. Còn 1 việc này nữa mọi ng đọc xong lại càng ko thể tin cũng như mk ko tin vào ca mổ vòi trứng của mk. Bs Ngọc Minh mổ cho mk sau khi mổ xong có cho mk đi chụp lại và nói vòi trứng phải thông còn vòi trứng trái thì vẫn bị dính 1 chút nhưng do ko tin nên mk đi làm IVF, kết quả là 1 cái phôi làm tổ ở vòi trứng phải, bị vỡ và cắt bỏ. Đến năm 2009 mk lại tự có thai đc, tất cả gđ mk ko ai tin khi mk nói tự có thai cả. Kết quả là 2010 1 thằng hổ con chào đời. Bạn bè mk nói cứ nghĩ là nó 0 điểm thế mà giờ nó lại được 10 điểm. Đúng là con cái là lộc trời cho. Sống tạo phúc sẽ được hưởng phúc. Đứa thứ 2 mk nghĩ cách nhau 6 năm muốn để đẻ tự nhiên mà ko có đc. Đến tuần 38 đang đêm tự nhiê vỡ ối, đến viện ko còn tí ối nào lại mổ cấp cứu. Đúng là mk chả biết chửa đẻ. Đứa thứ 2 cũng chả biết đau đẻ thế nào nhưng mổ đẻ lần 2 thì đau giã man. Mà cái vết mổ đó của mk là mổ lần 3, ngta phải cắt hết vết mổ cũ đi để khâu lại. Nói chung chuyện của mk quá đặc biệt trên đời chắc ko thể có ai trải qua tất cả những sự việc giống mk đc. Bạn Vân cứ đẻ tiếp đứa nữa đi. Bạn chưa thấm vào đâu so với mk đâu. Nghe mk kể nó đơn giản đi nhiều rồi chứ 8 tháng đó là ngàn cân treo sợi tóc đối với mk đó. H ôm 2 đứa con của mk thấy rất là HP. Mk tin vào duyên phận. Có duyên đc là mẹ con thì kiểu j cũng mang con tới cuộc sống này vs mk đc. Chúc mọi người luôn HP bên các con của mk.

    Gởi từ ứng dụng Webtretho của chikute123
    • Avatar của susu184
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 4 năm
    • 16 Bài viết

    • 6 Được cảm ơn

    #4
    Còn hơn tuần nữa mình cũng đến ngày nằm ổ. Đọc nhiều thông tin cũng thấy phần nào an tâm. Nhưng không biết đến lúc đau đẻ thì thế nào.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của YooYoo
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 4 năm
    • 4 Bài viết

    • 1 Được cảm ơn

    #5
    k phải là k tin câu chuyện đi đẻ của bạn Vân, mình cũng rất khâm phục nghị lực của các mẹ, nhất là sau khi đọc chuyện của Chikute123. Mình chỉ thấy khó hiểu vài điều, thứ nhất cắt amidan mình thấy chỉ cần 1 phòng thủ thuật và gây tê, k cần gây mê và lên bàn mổ, thứ 2 đứng trước 1 cái u chưa biết lành hay ác mà bác sĩ cho cắt phăng luôn sao? thứ 3 là điều mình thắc mắc nhất, khung chậu giới hạn xác định bằng XQuang, hồi giờ mình chỉ thấy đo bằng 1 cái thước đo chuyên dụng cho sản khoa, có lẽ chưa đi đẻ ở Từ Dũ bao giờ nên chưa được tiếp cận cuối cùng là mình thắc mắc cái giờ nhập viện, ngộ ghê, sao k chọn giờ nào mà là 3h sáng, sao k phải là đau bụng r vào viện hay là ngay bây giờ để theo dõi tình trạng...cho bạn Vân đỡ lục đục 3h sáng.
    k phải mình để ý tiểu tiết nhưng mà từ lúc bắt đầu tới nội dung chính nhiều sạn quá, cũng có tí....nản
    nếu có j chưa đúng xin các mẹ chỉ giáo
    • 4 Bài viết

    • 3 Được cảm ơn

    #6
    nghe sợ quá..huhu..
    • 130 Bài viết

    • 105 Được cảm ơn

    #7
    Có mấy thím được trả tiền viết bài @@
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 319 Bài viết

    • 61 Được cảm ơn

    #8
    Đọc câu chuyện của mẹ chikute mà e thấy mẹ nó thật kiên trì và dũng cảm quá. Đúng là con cái là lộc trời cho mẹ nó ạ. Chị họ bạn e bị hiếm muộn, chạy chữa các kiểu, 4-5 năm chưa có, chán quá k chữa nữa thì đùng cái có bầu. Vậy nên có rồi thì mình càng trân trọng và tìm cách giữ con c nhỉ. KHâm phục c quá ý
    • Avatar của maybang
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 4 năm
    • 13 Bài viết

    • 4 Được cảm ơn

    #9
    Đọc xong e chưa có e pé mà lạnh hết cả xương sống nak!
    • Avatar của Chipbull
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 6 năm
    • 13 Bài viết

    • 7 Được cảm ơn

    #10
    Híc, thế này thì chưa thấm gì là kinh hồn lắm đâu. Mình đây còn ghê gứm hơn rất nhiều vì ít ra Mẹ Jonny vào là mổ liền còn mình đẻ mất 1 ngày, thấm thía nổi đau đẻ 1 ngày xong mới đi mổ mà còn kinh khủng hơn nữa là nếu không có một bác sĩ phụ vào khám mà cứ trông chờ bác sĩ dịch vụ mình thì con mình chắc đi luôn rùi. bạn sinh ra đã gặp được con còn mình vì đau đẻ mất một ngày nên sức đã không còn, bác sĩ ko gây tê mà gây mê luôn. Khi tỉnh dậy không thấy con đâu, chỉ thấy nằm trong một căn phòng lạnh ngắt và còn được sắp xếp nằm cạnh một Mẹ có con vừa mới bị chết non. Khỏi phải nói, mình như nổi lên cơn hoang dại vậy, gọi hết y tá này đến y tá khác hỏi về con mình vì lúc đó chỉ sợ con có chuyện gì. Mình sinh mổ vì thai suy cấp mà...nghĩ lại một quá trình mang thai đầy nước mắt (dọa sảy thai nằm bất động 3 tháng trời mới giữ được + tháng thứ 4 bị dự đoán bé nguy cơ down, phải chọc ối xét nghiệm) rùi đến quá trình đi đẻ. Giờ nghĩ lại nước mắt vẫn trào ra. Nhưng giờ mọi chuyện đã qua, bé nhà mình giờ 2 tuổi, kháu khỉnh, đáng yêu và rất thông minh...hehe
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 6,258 Bài viết

    • 340 Được cảm ơn

    #11
    ĐỌc qua thôi cũng đã thấy hoang mang rồi