TIN TÀI TRỢ.

Sinh con gái thì có tội tình gì?

  • 2.21K Lượt chia sẻ
  • 242K Lượt đọc
  • 46 Trả lời

  • Trang 1/3

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2
  • ...
  • 3

Luôn tự hào là nguồn thông tin và kiến thức đáng tin cậy dành cho phụ nữ trưởng thành.

Theo dõi Webtretho

Đến trả lời mới nhất
    • 1,907 Bài viết

    • 820 Được cảm ơn

    #1
    Biết bao nhiêu người phụ nữ mỏi mòn mong con, dẫu con trai hay gái cũng đều quý, vậy mà không ít phụ nữ gặp bất hạnh khi sinh con một bề, mà lại toàn “vịt giời”. Có người khốn khổ vì gia đình chồng; có người tự đẩy mình xuống vực khi nghĩ rằng nếu không sinh con trai cho nhà chồng là có tội lớn. Tại sao vậy? Sinh con gái nặng tội dữ vậy ư?

    Năm 17 tuổi, đang học lớp 12, chị bỏ học, bỏ gia đình, cùng anh vào Nam (Sài Gòn) theo tiếng gọi trái tim. Đó là những tháng ngày hạnh phúc nhất đời chị. Anh dẫn chị rong ruổi từ Đà Lạt, xuống Sài Gòn, lang thang các nẻo đường miền Tây Nam Bộ. Anh phong trần, từng trải, xỏ lỗ tai, tay ôm đàn ghi ta hát hay, bao người mê. Anh chọn chị, vượt qua rào cản ngăn cách của gia đình vốn đã chọn cho anh một người “xứng đôi vừa lứa”. Chị thì non trẻ, chỉ biết yêu và yêu. Nghe anh nói phải bỏ đi thật xa, để đặt gia đình vào chuyện “đã rồi” hòng được ở bên nhau suốt đời suốt kiếp, thế là chị tất tả xách cặp đi theo, không một lời nhắn nhủ với mẹ. Khi anh chị về nhà, đám cưới cũng diễn ra, lúc ấy chị đã mang bầu 3 tháng, mẹ chị khóc như mưa. 18 tuổi, chị dừng hẳn việc học để làm mẹ một cô công chúa xinh xắn. Để ghi nhớ kỷ niệm tháng ngày trăng mật hạnh phúc ở vùng đất phương nam, anh chị đặt tên con gái là Hoài Nam.

    Mặc dù làm dâu khi còn rất trẻ, nhưng chị rất được mẹ chồng thương yêu. Chị xinh xắn, lại nhẹ nhàng tình cảm, chăm sóc mẹ chồng chu đáo, chị quán xuyến nhà cửa tươm tất để anh yên tâm làm ăn. Anh chiều vợ, thương con. 5 năm tiếp theo, chị sống trong căng tràn hạnh phúc. Rồi chị có bầu bé thứ hai.

    Chị mong lắm sinh được thằng con trai cho chồng, vì anh là trai độc nhất. Mẹ anh sinh 4 người con gái, rồi mới có anh. Ông bà mặc dù không cổ hủ như những người cùng thế hệ, nhưng chị biết, cả anh và ông bà đều mong chị sinh con trai để nhang khói tổ tiên. Ngày chị giấu chồng đi siêu âm, hay tin lại sinh con gái, chị khóc cạn nước mắt. Anh biết, chỉ an ủi chị: “Em ạ, con nào cũng là con”. Chị thấy mình may mắn.

    Khi con nhỏ đã vào cấp 1, chị ra kinh doanh riêng, buôn bán đồ thủ công mỹ nghệ vốn rất đắt khách ở vùng đất du lịch. Tuổi 30, khi bạn bè còn long đong lận đận chuyện làm ăn thì anh chị đã nhà cao cửa rộng, có xe ô tô xịn, vài miếng đất để làm của cho con cái sau này. Chị cứ ngỡ cuộc đời mình thế là viên mãn: hai con gái rất xinh, anh làm ăn thành đạt, không một lần đòi hỏi chị phải sinh cho anh thằng con trai dù cả hai còn rất trẻ.

    hai-con-gai-3
    Phía sau người đàn ông ích kỷ, là những người phụ nữ bất hạnh (Ảnh: Internet)

    Sét đánh ngang tai khi chị phong thanh tin anh có bồ nhí. Chị gặng hỏi, anh chối đây đẩy, anh bảo chị: “Em đừng tin lời thiên hạ ác miệng”, chị tin anh, có lẽ đó chỉ là quan hệ đồng nghiệp thôi.

    Bẵng đi một thời gian, con gái lớn của chị đã vào học cấp 3, phổng phao, xinh xắn; bỗng dưng anh đề nghị chị sinh cho anh một thằng con trai. Chị méo xẹo: “Sao bao lâu nay anh không nói…”, anh ậm ừ: “Càng già, càng thấy thèm con trai em ạ. Vả lại, bố mất rồi, anh thấy có lỗi với ông…”. Thương anh, chị ráng…

    Canh trứng, kiêng cữ các kiểu, chị lại ôm bụng bầu ở tuổi 35, khi con gái lớn 17 tuổi,. Mẹ anh không nói gì, chỉ dặn chị giữ gìn vì cũng đã lớn tuổi để sinh con. Ngày chị đi siêu âm người bác sĩ quen để biết giới tính thai nhi, anh đi biền biệt liền 3 ngày mới về. Gương mặt anh nặng trĩu, chị chẳngthiết ăn uống bồi bổ gì nữa. Chị đã như người mất hồn từ khi bác sĩ thông báo chị lại có một bé gái.

    Khi chị mang bầu 5 tháng, chị chính thức chấp nhận chuyện anh lập phòng nhì, nghe đâu, đó là một cô gái quê, chị bầu 7 tháng thì cô ta cũng có thai 3 tháng. Chị giấu nỗi đau trong lòng, sống vật vờ, vô cảm với xung quanh. Chỉ tội hai đứa con gái bé bỏng, chúng bơ vơ giữa căn nhà lộng lẫy sang trọng. Nỗi đau đến với chị thêm một lần nữa, khi đứa con gái lớn đòi… lấy chồng: nó đã có thai 3 tháng. Lặp lại vết xe đổ của mẹ, nhưng con bé vùng vằng nhất quyết không muốn làm đám cưới. Nó bảo: “Vui gì mà cưới. Mẹ chửa, con chửa, bố thì có bồ…”, miệng chị đắng ngắt. Ngày nhà trai qua thưa chuyện, chị đọc được trong ánh mắt họ sự khinh khỉnh, coi thường. Chị sinh non ở tháng thứ 8, đứa trẻ tối ngày bệnh, chị cũng chẳng còn hồn vía nào chăm con. Bây giờ thì con gái chị cũng bỏ chồng ôm con về với mẹ, nó quá bé và non nớt để có thể chịu đựng những lời cay nghiệt của nhà chồng. Chị lại vừa làm bà ngoại, vừa làm mẹ của đứa cháu ngoại đỏ hỏn.

    Đôi khi chị tìm đến tôi, khóc như mưa. Chị trách anh sao quá phũ phàng, gần 20 năm sống với nhau, yêu thương, chia sẻ, vì sao anh phản bội chị trong khi tưởng chừng như hạnh phúc viên mãn? Vì sao anh muốn có con trai mà không thành thật từ sớm, nếu anh nói sớm, chị có thể sinh thêm hai ba lần nữa, biết đâu sẽ được cậu con trai cho anh nối dõi? Vì sao anh nỡ bỏ mặc chị với đứa con bé bỏng, bỏ lại hết gia đình với những đứa con đang tuổi ăn tuổi lớn? Rốt cuộc, anh cũng đã có con trai đâu? Cô bồ lại sinh cho anh một cô con gái.
    Chị gào lên với tôi: Sinh con gái là có tội sao em? Tại sao số chị khổ thế này? Chị biết sống làm sao với những đứa con và vết sẹo lớn lao trong tâm hồn chúng? Làm sao chị cứu con gái mình khỏi vòng luẩn quẩn hôn nhân khi nó còn quá bé bỏng?

    Rồi chị trở về nhà, im lặng, mạnh mẽ, tất bật lo cho ba cô con gái và một đứa cháu ngoại. Chị vẫn phụng dưỡng mẹ chồng giờ đã già yếu. Thi thoảng, anh ghé về nhà, chị tránh mặt. Cuộc đời này chị quá khổ vì anh.

    << Tâm lý bà bầu
    << Cuộc sống của mẹ
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • 256 Bài viết

    • 64 Được cảm ơn

    #2
    Đọc tâm sự của c ma mình buồn wa,đôi lúc cuộc sống thật trơ trêu,c hãy cố lên để lo cho may dua con cua c nua
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 3 Bài viết

    • 3 Được cảm ơn

    #3
    Mình năm nay 20t rồi mẹ mình 38t vẫn đang có em bé.nhà na đứa con gái.em thứ tư này cũn là con gái. Đọc bài này thấy chạnh lòng ghê cảm giác k dc tôn trọng.
    3 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 8 Bài viết

    • 3 Được cảm ơn

    #4
    haiz, nếu đã canh này kia mà vẫn gái thì anh chồng cũng nên coi lại mình..chứ hà cớ gì đổ hết cho vợ..mà thời buổi này cứ trai ko thì đừng mong sau này có con gái cho lấy..trai gái gì cũng là con..có hiếu thì ko cần phân biệt...
    3 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 21 Bài viết

    • 22 Được cảm ơn

    #5
    kể ra thì thật buồn cho kiếp phụ nữ, đặc biệt là phụ nữ Á Đông. Nhà mình mọi người cũng trọng nam khinh nữ lắm. Nhà có 2 chị em. Bố mẹ sinh muộn, hai chị em cũng cách nhau 9 tuổi . Lúc nào bố mẹ mình cũng bảo lũ con gái chúng mày thì làm được cái gì. Trong nhà, em trai mình cũng nghiễm nhiên coi bản thân là vua, mặc nhiên người khác phải phục vụ, hầu hạ mặc dù mới chỉ 14 tuổi nhưng nó đã ý thức là nó " quan trọng". Nhiều khi thấy mình lạc lõng, tủi thân giữa ngôi nhà này. Những lúc tức giận, bố mẹ mình nguyền rủa mình, lăng mạ ghê gớm lắm, nhưng mình không hiểu mình sai ở đâu khi sinh ra là phận nữ giới. Có lẽ chỉ mình không hiểu thôi, còn điều đó quá rõ ràng - bởi vì mình là con gái. Mình không sống ở nơi hẻo lánh hay xa xôi, sống giữa thành phố lớn hiện đại mà như thể sống trung cổ. Có những cảm giác mình muốn cất giữ thật kín vì không muốn mọi người thấy sự yếu đuối, mệt mỏi của bản thân. Chắc đâu đó cũng có những người như mình, cũng phải chịu thiệt thòi nhiều giữa lệ trọng nam khinh nữ như vậy.
    Life is beautiful
    6 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của Nonymous
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 5 năm
    • 4 Bài viết

    • 3 Được cảm ơn

    #6
    Chia sẽ với bạn luôn, nhà mình cũng có 2 chị em, nhưng mẹ mình cũng thương em trai ghê lắm. Nhìn cách đối xử khác biệt khi có chuyện gì xảy ra là có thể thấy rõ, mình thì dùng hết mọi từ ngữ đáng sợ nhất, nguyền rủa, mắc nhiếc, nhục mạ mình, còn em trai thì cũng lờ lờ cho qua. May mắn là mình rất thân với em trai, cũng không ghen tị với nó nhiều lắm nhưng mỗi lần bị nói như tội nhân zậy thì ấm ức ghê lắm, chỉ mong cho sét đánh hay xe đụng mình cho rồi
    3 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của MinnMinn
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 4 năm
    • 201 Bài viết

    • 82 Được cảm ơn

    #7
    đa số mọi người muốn sinh con trai vì mong muốn nó phụng dưỡng lúc tuổi già, chống gậy lúc chết và thắp hương khi mồ yên mả đẹp.

    Biết là thế nhưng đã có 3 đứa con gái mà vẫn sinh đứa thứ 4 để có con trai là suy nghĩ sai lầm.

    2 đứa con là vừa sức nuôi, vì kinh tế có thể lo được, bố mẹ có thời gian để chăm cho con.

    Sinh đứa thứ 3 kinh tế có thể khó khăn chút, bm có thể giảm quan tâm đi chút, nhưng vẫn trong vòng kiểm soát.

    Sinh đứa thứ 4 tất cả đều giảm xuống còn kiểu 'kém chất lượng', kinh tế k còn vững vàng do phải nuôi 4 đứa con -> không thể đầu tư cho con học rộng, đi đây đi đó-> cuộc sống con nghèo khổ. Ừ, tôi có kinh tế, tôi k lo cái ý, tôi sinh tiếp thì sao. Bạn cứ sinh tiếp đi, nhưng bạn có thể trông coi, kiểm soát dc 4 đứa con không, chắc chắn là không, ngày đi làm, tối hỏi han trò chuyện với con để hiểu con, nhưng 4 đứa sao quan tâm hết, nó nói đi học thêm nhưng lại đi chơi đàn đúm, bạn sao biết, 3 đứa để ý chuyện ý đã khó, đằng này 4, rồi tụ tập, đánh nhau, cờ bạc, đi nhà nghỉ với ny ở cái tuổi 15-16. Đơn giản như chuyện nó được điểm kém, cô cho bài tập, nó không nói, đố ai biết, đâu phải ngày nào cũng gọi hỏi cô giáo được đâu -> con dốt, nó xin tiền học thêm nhưng lại đi chơi, nó cầm đồ để lấy tiền chơi bời rồi bảo bị mất...cứ thế đến bố mẹ nó còn không thương, sao sau này mong nó quan tâm đến nhang khói cho các ông.

    Con nghèo, nó muốn ngày giỗ làm to cho các ông về hưởng nhưng nó làm gì có tiền, mộ ông thất lạc, nó làm gì có tiền mời thầy đi tìm, nó muốn xây từ đường to to cho ông hưởng nhưng tiền đâu??

    Con hư, nó làm j nhớ đến ông mà hương với khói.

    Muốn sinh con trai nhưng liệu ông có đủ sức lo, quan tâm cho nó không mà cứ đòi sinh. Sinh nhiều cuối cùng lúc sống ông khổ (vì vất vả kiếm tiền nuôi con) chết ông cũng chẳng được gì (vì con nghèo, con hư).

    Sinh hai đứa con gái nhưng ngoan, hiếu thảo, sau này nó vẫn làm giỗ cho ông được, nó vẫn gửi tiền xây mộ cho ông, hay góp tiền xây từ đường cho ông hưởng.

    ĐẤY CÁC ÔNG CHỒNG ĐỌC ĐỂ MÀ NGẤM ĐI.
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của 1quadat
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 5 năm
    • 1,312 Bài viết

    • 896 Được cảm ơn

    #8
    Tội của bé là tội nghiệp vì sinh ra trong 1 gí đình có những ng nhà ck éo ra cái con gì cả...
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của banlatui
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 5 năm
    • 43 Bài viết

    • 26 Được cảm ơn

    #9
    Chị ơi sao chị không đi thụ tinh ống nghiệm. Bác sĩ sẽ lấy tinh trùng toàn XY cho thụ tinh với trứng của chị.rồi đặt vào tử cung chị vẫn mang thai mà lại dễ dàng hơn.phương pháp tự nhiên vì ng chồng Tinh trùng XY quá yếu nên sẽ sinh toàn con gái thôi.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 43 Bài viết

    • 14 Được cảm ơn

    #10
    Trích dẫn Nguyên văn bởi Bluesky_mum Xem bài viết
    Biết bao nhiêu người phụ nữ mỏi mòn mong con, dẫu con trai hay gái cũng đều quý, vậy mà không ít phụ nữ gặp bất hạnh khi sinh con một bề, mà lại toàn “vịt giời”. Có người khốn khổ vì gia đình chồng; có người tự đẩy mình xuống vực khi nghĩ rằng nếu không sinh con trai cho nhà chồng là có tội lớn. Tại sao vậy? Sinh con gái nặng tội dữ vậy ư?

    Năm 17 tuổi, đang học lớp 12, chị bỏ học, bỏ gia đình, cùng anh vào Nam (Sài Gòn) theo tiếng gọi trái tim. Đó là những tháng ngày hạnh phúc nhất đời chị. Anh dẫn chị rong ruổi từ Đà Lạt, xuống Sài Gòn, lang thang các nẻo đường miền Tây Nam Bộ. Anh phong trần, từng trải, xỏ lỗ tai, tay ôm đàn ghi ta hát hay, bao người mê. Anh chọn chị, vượt qua rào cản ngăn cách của gia đình vốn đã chọn cho anh một người “xứng đôi vừa lứa”. Chị thì non trẻ, chỉ biết yêu và yêu. Nghe anh nói phải bỏ đi thật xa, để đặt gia đình vào chuyện “đã rồi” hòng được ở bên nhau suốt đời suốt kiếp, thế là chị tất tả xách cặp đi theo, không một lời nhắn nhủ với mẹ. Khi anh chị về nhà, đám cưới cũng diễn ra, lúc ấy chị đã mang bầu 3 tháng, mẹ chị khóc như mưa. 18 tuổi, chị dừng hẳn việc học để làm mẹ một cô công chúa xinh xắn. Để ghi nhớ kỷ niệm tháng ngày trăng mật hạnh phúc ở vùng đất phương nam, anh chị đặt tên con gái là Hoài Nam.

    Mặc dù làm dâu khi còn rất trẻ, nhưng chị rất được mẹ chồng thương yêu. Chị xinh xắn, lại nhẹ nhàng tình cảm, chăm sóc mẹ chồng chu đáo, chị quán xuyến nhà cửa tươm tất để anh yên tâm làm ăn. Anh chiều vợ, thương con. 5 năm tiếp theo, chị sống trong căng tràn hạnh phúc. Rồi chị có bầu bé thứ hai.

    Chị mong lắm sinh được thằng con trai cho chồng, vì anh là trai độc nhất. Mẹ anh sinh 4 người con gái, rồi mới có anh. Ông bà mặc dù không cổ hủ như những người cùng thế hệ, nhưng chị biết, cả anh và ông bà đều mong chị sinh con trai để nhang khói tổ tiên. Ngày chị giấu chồng đi siêu âm, hay tin lại sinh con gái, chị khóc cạn nước mắt. Anh biết, chỉ an ủi chị: “Em ạ, con nào cũng là con”. Chị thấy mình may mắn.

    Khi con nhỏ đã vào cấp 1, chị ra kinh doanh riêng, buôn bán đồ thủ công mỹ nghệ vốn rất đắt khách ở vùng đất du lịch. Tuổi 30, khi bạn bè còn long đong lận đận chuyện làm ăn thì anh chị đã nhà cao cửa rộng, có xe ô tô xịn, vài miếng đất để làm của cho con cái sau này. Chị cứ ngỡ cuộc đời mình thế là viên mãn: hai con gái rất xinh, anh làm ăn thành đạt, không một lần đòi hỏi chị phải sinh cho anh thằng con trai dù cả hai còn rất trẻ.

    hai-con-gai-3
    Phía sau người đàn ông ích kỷ, là những người phụ nữ bất hạnh (Ảnh: Internet)

    Sét đánh ngang tai khi chị phong thanh tin anh có bồ nhí. Chị gặng hỏi, anh chối đây đẩy, anh bảo chị: “Em đừng tin lời thiên hạ ác miệng”, chị tin anh, có lẽ đó chỉ là quan hệ đồng nghiệp thôi.

    Bẵng đi một thời gian, con gái lớn của chị đã vào học cấp 3, phổng phao, xinh xắn; bỗng dưng anh đề nghị chị sinh cho anh một thằng con trai. Chị méo xẹo: “Sao bao lâu nay anh không nói…”, anh ậm ừ: “Càng già, càng thấy thèm con trai em ạ. Vả lại, bố mất rồi, anh thấy có lỗi với ông…”. Thương anh, chị ráng…

    Canh trứng, kiêng cữ các kiểu, chị lại ôm bụng bầu ở tuổi 35, khi con gái lớn 17 tuổi,. Mẹ anh không nói gì, chỉ dặn chị giữ gìn vì cũng đã lớn tuổi để sinh con. Ngày chị đi siêu âm người bác sĩ quen để biết giới tính thai nhi, anh đi biền biệt liền 3 ngày mới về. Gương mặt anh nặng trĩu, chị chẳngthiết ăn uống bồi bổ gì nữa. Chị đã như người mất hồn từ khi bác sĩ thông báo chị lại có một bé gái.

    Khi chị mang bầu 5 tháng, chị chính thức chấp nhận chuyện anh lập phòng nhì, nghe đâu, đó là một cô gái quê, chị bầu 7 tháng thì cô ta cũng có thai 3 tháng. Chị giấu nỗi đau trong lòng, sống vật vờ, vô cảm với xung quanh. Chỉ tội hai đứa con gái bé bỏng, chúng bơ vơ giữa căn nhà lộng lẫy sang trọng. Nỗi đau đến với chị thêm một lần nữa, khi đứa con gái lớn đòi… lấy chồng: nó đã có thai 3 tháng. Lặp lại vết xe đổ của mẹ, nhưng con bé vùng vằng nhất quyết không muốn làm đám cưới. Nó bảo: “Vui gì mà cưới. Mẹ chửa, con chửa, bố thì có bồ…”, miệng chị đắng ngắt. Ngày nhà trai qua thưa chuyện, chị đọc được trong ánh mắt họ sự khinh khỉnh, coi thường. Chị sinh non ở tháng thứ 8, đứa trẻ tối ngày bệnh, chị cũng chẳng còn hồn vía nào chăm con. Bây giờ thì con gái chị cũng bỏ chồng ôm con về với mẹ, nó quá bé và non nớt để có thể chịu đựng những lời cay nghiệt của nhà chồng. Chị lại vừa làm bà ngoại, vừa làm mẹ của đứa cháu ngoại đỏ hỏn.

    Đôi khi chị tìm đến tôi, khóc như mưa. Chị trách anh sao quá phũ phàng, gần 20 năm sống với nhau, yêu thương, chia sẻ, vì sao anh phản bội chị trong khi tưởng chừng như hạnh phúc viên mãn? Vì sao anh muốn có con trai mà không thành thật từ sớm, nếu anh nói sớm, chị có thể sinh thêm hai ba lần nữa, biết đâu sẽ được cậu con trai cho anh nối dõi? Vì sao anh nỡ bỏ mặc chị với đứa con bé bỏng, bỏ lại hết gia đình với những đứa con đang tuổi ăn tuổi lớn? Rốt cuộc, anh cũng đã có con trai đâu? Cô bồ lại sinh cho anh một cô con gái.
    Chị gào lên với tôi: Sinh con gái là có tội sao em? Tại sao số chị khổ thế này? Chị biết sống làm sao với những đứa con và vết sẹo lớn lao trong tâm hồn chúng? Làm sao chị cứu con gái mình khỏi vòng luẩn quẩn hôn nhân khi nó còn quá bé bỏng?

    Rồi chị trở về nhà, im lặng, mạnh mẽ, tất bật lo cho ba cô con gái và một đứa cháu ngoại. Chị vẫn phụng dưỡng mẹ chồng giờ đã già yếu. Thi thoảng, anh ghé về nhà, chị tránh mặt. Cuộc đời này chị quá khổ vì anh.

    << Tâm lý bà bầu
    << Cuộc sống của mẹ
    Đọc dòng tâm sự mà nghĩ tới gia đình Di mình, cũng 3 gái đẻ cố dc thằng ku nhưng chẳng ai học hành đến hết cấp 3, thằng con trai giờ thì nghiện game đập đá, thử hỏi xem như thế thì mình sớm muộn cũng thờ cúng nó trc, chứ chờ gì đến ngày nó thắp cho mình nén hương? Vậy mà đàn ông cứ mong với ngóng.. Còn ông anh họ mình thì 2 gái nhà thừa dk để đẻ tiếp nhưng ông bảo nhìn gương đầy nhà có con trai nhưng đã cho bố mẹ dc gì đâu? Toàn phá hoại, nhà ông 2 đứa con gái nhưng mà nó xây nhà, mua đồ cho bố mẹ. Vậy còn sướng hơn có con trai. Ông bảo vậy đó
    5 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 166 Bài viết

    • 53 Được cảm ơn

    #11
    HIx, nhà mình 3 chị em gái, em út là con trai. Ba chị em mình tự bảo nhau học hành giờ 3 đứa đều gia trường, có công ăn việc làm ổn định. Còn cậu út giờ đang học cấp 2 nhưng do bố mẹ mình chiều quá nên học không được mà thói hư tật xấu thì nhiều lắm. Không biết có học hết được cấp 2 không nữa
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 811 Bài viết

    • 1,132 Được cảm ơn

    #12
    Gia đình mình cũng trọng nam khinh nữ, đến chơi nhà bạn bè cũng thường thấy vậy, cả nhà ăn cơm xong con trai đường hoàng ngồi xem tivi với bố mẹ mặc chị gái dọn cơm rửa bát.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 79 Bài viết

    • 58 Được cảm ơn

    #13
    Trích dẫn Nguyên văn bởi Cucku0909 Xem bài viết
    kể ra thì thật buồn cho kiếp phụ nữ, đặc biệt là phụ nữ Á Đông. Nhà mình mọi người cũng trọng nam khinh nữ lắm. Nhà có 2 chị em. Bố mẹ sinh muộn, hai chị em cũng cách nhau 9 tuổi . Lúc nào bố mẹ mình cũng bảo lũ con gái chúng mày thì làm được cái gì. Trong nhà, em trai mình cũng nghiễm nhiên coi bản thân là vua, mặc nhiên người khác phải phục vụ, hầu hạ mặc dù mới chỉ 14 tuổi nhưng nó đã ý thức là nó " quan trọng". Nhiều khi thấy mình lạc lõng, tủi thân giữa ngôi nhà này. Những lúc tức giận, bố mẹ mình nguyền rủa mình, lăng mạ ghê gớm lắm, nhưng mình không hiểu mình sai ở đâu khi sinh ra là phận nữ giới. Có lẽ chỉ mình không hiểu thôi, còn điều đó quá rõ ràng - bởi vì mình là con gái. Mình không sống ở nơi hẻo lánh hay xa xôi, sống giữa thành phố lớn hiện đại mà như thể sống trung cổ. Có những cảm giác mình muốn cất giữ thật kín vì không muốn mọi người thấy sự yếu đuối, mệt mỏi của bản thân. Chắc đâu đó cũng có những người như mình, cũng phải chịu thiệt thòi nhiều giữa lệ trọng nam khinh nữ như vậy.
    bạn khổ quá! cố lên! bao giờ tự lo được cho bản thân mình rồi ra khỏi gia đình đó. đừng liên lạc gì nữa. Là ba mẹ tự nguyện sinh mình ra, chứ có bị ai ép uổng đâu mà chán ghét mình
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của Mat_hip
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 5 năm
    • 5 Bài viết

    • 6 Được cảm ơn

    #14
    Đọc xong bài viết, thấy thương chị quá, sao đàn ông cứ phải đặt nặng chuyện con trai con gái vậy nhỉ
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 55 Bài viết

    • 5 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #15
    Thương Chị quá!!!
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 1 Bài viết

    • 1 Được cảm ơn

    #16
    Xã hội tiến bộ r mà nhiều ng vẫn có tư tưởng đấy nhỉ Nói thật ai mà tỏ ý khinh thường phụ nữ thì mình ko giao lưu luôn. Nhà mình cũng 2 con gái đây, nhưng bố mẹ đều thương yêu, đặc biệt là bố mình chiều dã man, đi ngủ có khi vẫn mắc màn, ăn thì bừa ra đấy r bố lại dọn cho, ốm thì xúc cho từng thìa cháo mặc dù mình cũng giả vờ lãm nũng thôi chứ cũng ko ốm đến mức ko tự ăn đc. Mình không thích cái câu "con gái mà ngoan ngoãn hiếu thảo thì bằng mấy con trai", nói ra câu đấy kiểu khinh phụ nữ sao í. Mình thấy con trai hay con gái cũng thế, cũng đều phải ngoan ngoãn mới là đáng quý, và đáng quý như nhau, còn nếu hư hỏng thì trai hay gái đều ko chấp nhận được. Nhưng nói thạt những ng đàn ông khinh phụ nữ đã đi 1 nhẽ, nhuwg nhiều ng phụ nữ cũng tự khinh chính mình. Những người đó quả thực mình thấy thương hại cho tư duy hạn hẹp của họ.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 11 Bài viết

    • 3 Được cảm ơn

    #17
    nhà em thi nguoc lai, ba me ck va ck em thi lai thik con gai vi nha nhieu con trai, ma em dang co bau 6 thang la 1 thang cu. the nhung con nao cung la con, gio sinh con gai lai dc nhờ hon la con trai. con gai thoi nay co giá lắm mà. trai sap ế vk tới nơi rồi
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 89 Bài viết

    • 32 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #18
    Sinh con gái hay con trai là do ông chồng quyết định thôi. Đâu ra cái chuyện mà thấy vợ sinh con cái mà đi lập phòng nhì, chị này chịu đựng cũng quá là giỏi đấy! Chúc cho mẹ con bà cháu chị đều mạnh khoẻ!
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của ngocle85
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 5 năm
    • 23 Bài viết

    • 6 Được cảm ơn

    #19
    Ai nghĩ gì thì nghĩ chứ mình đây sinh 1 đôi gái thấy vui và tự hào lắm con nào cũng là con mà. Mình giành hết tình yêu cho chúng, che chở chúng. Ai có chê cười thì mình cho họ né ra xa con mình vài trăm mét nghỉ chơi luôn với mấy cái loại trọng nam khinh nữ ấy. Ai sinh con ra rồi vứt bỏ thì mới đáng lên áng chứ con tôi tôi thuóng thế thôi. Con cái trời bang không trân trọng thì cô đơn cho bỏ kiếp. Mình cũng không có ý định kiếm con trai gì nữa cứ đề tùy duyên thôi. Không cần phải sinh cho giống người ta chủ yếu là mình sống với nhau vui vẻ hạnh phúc thế thôi. Còn ai suy nghĩ sao thì tùy .
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của MinnMinn
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 4 năm
    • 201 Bài viết

    • 82 Được cảm ơn

    #20
    Trích dẫn Nguyên văn bởi HayDeMuaRoi Xem bài viết
    Gia đình mình cũng trọng nam khinh nữ, đến chơi nhà bạn bè cũng thường thấy vậy, cả nhà ăn cơm xong con trai đường hoàng ngồi xem tivi với bố mẹ mặc chị gái dọn cơm rửa bát.
    không biết mọi ng thế nào chứ nếu là em trai mình, mình vẫn bắt làm việc nhà bằng được, mọi ng ăn xong k rửa bát nhưng phải bê vào cho mẹ/chị rửa, hàn ra phải dọn dẹp lại, thấy mọi ng dọn dẹp nhà cũng phải biết mà dọn cùng. Hiện tại chưa chồng thì k biết sau này sinh trai hay gái, nhưng nếu có ctrai nhất định bắt nó biết giúp đỡ mẹ/ chị làm việc nhà, như thế con mới biết nỗi vất vả của mẹ, biết quý sức lao động, sau nó lớn nó mới biết thương mẹ
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
  • Trang 1/3

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2
  • ...
  • 3