Webtretho thử nghiệm phiên bản mới

TIN TÀI TRỢ.

Con ơi, đừng bỏ mẹ!

  • 20K Lượt chia sẻ
  • 107K Lượt đọc
  • 14 Trả lời

Luôn tự hào là nguồn thông tin và kiến thức đáng tin cậy dành cho phụ nữ trưởng thành.

Theo dõi Webtretho

Đến trả lời mới nhất
    • Avatar của mechongkute
    • Đang bị khóa tại diễn đàn
      Offline
    • 5 năm
    • Thành viên bị khoá
    • 2,234 Bài viết

    • 1,748 Được cảm ơn

    #1
    Trên đời này, có một nỗi sợ hãi mà chỉ những người mẹ không may mắn mới thấm thía: đó là nỗi sợ hãi con lại bỏ mẹ một lần nữa. Con từ chối để mẹ làm trọn thiên chức “làm mẹ”.

    Có nỗi đau nào bằng…

    Tôi vẫn nhớ chị, người phụ nữ thành đạt, quý phái và rất hiền hậu. Những ký ức của tôi về một người đàn bà đẹp mằn mà, giỏi giang, đầy trắc ẩn lại không khiến tôi nhớ bằng hình ảnh chị ủ rũ, hết sức sống khi bước sang tuổi 40 với nỗi đau không gì khỏa lấp.

    22 tuổi chị lên xe hoa về nhà chồng sau khi vừa lấy bằng đại học. Một năm sau đó, chị sinh con trai đầu lòng. Sau khi sinh, chị đặt vòng để kế hoạch vì chị quyết tâm theo đuổi bằng tiến sĩ, cộng với hai anh chị mở công ty riêng và dồn hết tâm trí vào công việc. Cũng phải 6 năm sau, khi cậu con trai bước vào lớp 1 và chị đã trở thành tiến sĩ, cũng là sau 6 năm đặt vòng, vợ chồng chị tháo vòng vì có ý định sinh con thứ hai. Cầu được ước thấy, sau một tháng “thả”, chị đã mang thai. Nhưng, niềm vui chưa được tày gang, khi mang bầu đến tuần thứ tám, bác sỹ siêu âm và đưa ra kết luận bị thai lưu. Từ đó đến nay cũng đã năm năm, vợ chồng chị “sinh hoạt” đều đặn và canh thời điểm trứng rụng nhưng mãi vẫn không có tín hiệu gì. Anh chị cũng tặc lưỡi: Không có thêm con cũng không sao, dù sao cũng có cậu con trai làm điểm tựa. Mọi bất hạnh đổ ập xuống đầu chị khi con trai chị ra đi mãi mãi khi 15 tuổi, trong một vụ tai nạn giao thông khi thằng bé đang trên đường về nhà. Từ ngày đó, chị như chiếc lá héo, suốt ngày gục đầu vào di ảnh con trai, khóc cạn nước mắt. Số phận còn trêu đùa chị khi không cho chị sinh thêm bất cứ đứa con nào khác khi bác sĩ kết luận chị vô sinh thứ phát: ống dẫn trứng của chị bị chít hẹp, chặn đường di chuyển của tinh trùng nên khả năng đậu thai là rất khó. 40 tuổi, chị hầu như không còn chút hi vọng nào về những đứa con.

    Bây giờ anh chị sống như hai chiếc bóng nương vào nhau, thương con đứt ruột, và thấy của nả tiền bạc bao nhiêu cũng không đủ vui khi thiếu một đứa con.

    sao-con-bo-me-2
    Hãy nắm chăt tay nhau, đừng rời xa mẹ... (Ảnh: Internet)

    Vì sao con lại bỏ mẹ mà đi?
    Có lạc vào thế giới của những người mẹ mong con mới thấy nỗi thắc thỏm mong chờ đậu thai, nỗi đau dai dẳng day dứt khi những tín hiệu sống nhỏ bé trong cơ thể người mẹ không còn nữa: con đã lưu ở trong bụng mẹ. Tôi thấy ở đây, có đủ cả các sắc thái tình cảm: sự mong chờ, ngóng đợi; nỗi hân hoan khi thử que 2 vạch, nỗi thất vọng tràn trề khi đến ngày mong 2v thì lại đến tháng vì những dấu hiệu có thai chỉ là dấu hiệu giả vì mẹ quá mong con, rồi những mẹ bị thai lưu thì đau đớn, dằn vặt, tắt ngấm niềm hi vọng.

    Có mẹ 3 lần thai lưu liên tiếp “không rõ nguyên nhân”. Bốn chữ “không rõ nguyên nhân” nó ám ảnh đến nỗi người mẹ này thậm chí không dám gần chồng, không dám có thai, vì chỉ sợ mình lại gây ra một cái chết cho đứa con tiếp theo. Hai vợ chồng chị đã làm đủ mọi cách: từ soi trứng, siêu âm trứng, noãn, chụp tử cung, xét nghiệp nội tiết, xét nghiệm máu, nhiễm sắc thể… Tất cả các chỉ số đều bình thường. Ai tư vấn thuốc gì, ở đâu, Đông y hay Tây y,...vợ chồng chị đều bỏ cả công việc xấp ngửa ngược xuôi tìm đến. Chị uống đủ cái loại thuốc mà không có kết quả gì. Chỉ có điều, cứ mỗi lần có thai chưa kịp mừng thì con đã rời xa cha mẹ. Bé bỏ mẹ sớm nhất là bé đầu, khi 10 tuần. Bé ở trong bụng mẹ lâu nhất là 24 tuần, đó là lần chị đau đớn nhất khi phải vào bệnh viện làm thủ thuật lấy con ra. Đó cũng là khi chị mang thai lần thứ ba, song thai hai con trai, và hai bé bị hội chứng truyền máu nhau thai. Khi được đưa ra khỏi bụng mẹ, một bé đã mất, bé còn lại sống trong lồng kính được vài tiếng đồng hồ. Chị chưa hề được nhìn mặt con một lần, chỉ nghe nói, bé rất giống ba, tay chân dài. Chồng chị đưa con về quê anh ngay trong đêm, hai bé được nằm gần ông nội, trên cánh đồng vườn nhà. Sau ngày con mất 1 năm chị mới được về thăm con, thắp lên mộ hai đứa trẻ bé bỏng của chị nén nhang. Chị khóc khô nước mắt. Chị kể, nhiều khi nhớ con quay quắt, chị sẵn sàng ôm bất cứ dứa trẻ nào ở cỡ tuổi con chị, như một người điên. Chị ước gì tình cờ gặp được một em bé sơ sinh bị bỏ rơi trên đường, chị sẽ rất vui sướng và không ngần ngại mang về nuôi...

    sao-con-bo-me-1
    Hội chứng truyền máu nhau thai sẽ khiến một bé suy dinh dưỡng và chết lưu trong bụng mẹ, ảnh hưởng đến tính mạng người anh em song sinh của bé (Ảnh: Internet)

    Không còn nỗi đau nào lớn hơn là mất con. Sau nỗi mất mát như đứt từng khúc ruột, là dày xé tâm can, hoang mang, đau đớn tột cùng... “Vì sao con lại bỏ mẹ mà đi?” - câu hỏi ấy ảm ảnh khủng khiếp. Một người mẹ kể, đôi lúc, thấy số phận sao bạc bẽo, chỉ muốn bỏ đi xa, thật xa... mãi mãi khỏi trần thế này, nhưng thấy ánh mắt chồng xót thương, lại gồng mình cố gắng. Con đã bỏ cha mẹ, không lẽ mẹ lại bỏ lại ba một mình.

    Đó là người mẹ trong cái rủi có cái may, vì chồng còn ở bên động viên vỗ về. Có mẹ, vừa đau nỗi đau mất con, vừa đau nỗi đau mất chồng vì anh chồng đi “tìm con” nơi người phụ nữ khác…

    <<< Sảy thai và các vấn đề khác
    3 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • 17 Bài viết

    • 14 Được cảm ơn

    #2
    thật đau lòng.mình cũng đang hân hoan niềm vui đón con thì phải bỏ con vì lưu thai,Mình hiểu,thực sự rất đau lòng
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của mechongkute
    • Đang bị khóa tại diễn đàn
      Offline
    • 5 năm
    • Thành viên bị khoá
    • 2,234 Bài viết

    • 1,748 Được cảm ơn

    #3
    Trích dẫn Nguyên văn bởi Toandungkhoiduong Xem bài viết
    thật đau lòng.mình cũng đang hân hoan niềm vui đón con thì phải bỏ con vì lưu thai,Mình hiểu,thực sự rất đau lòng
    Chia buồn với bạn. Rồi con sẽ về với bạn thôi, vững vàng lên nhé.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 26 Bài viết

    • 3 Được cảm ơn

    #4
    đọc bài viết này buồn thiệt, e bị đnbt cũng đang trông có con mà mãi vẫn chưa đc... hok bik đến khi nào 2vc e mới đc nhìn thấy con yêu nữa,,,
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 1 Bài viết

    • 2 Được cảm ơn

    #5
    Mạnh mẽ lên các mẹ.
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 24 Bài viết

    • 6 Được cảm ơn

    #6
    mạnh mẽ lên các mẹ nhé
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 5 Bài viết

    • 3 Được cảm ơn

    #7
    ngày nhìn thấy 2v chẳng tin vào mắt mình nữa ấy vậy mà niềm vui chẳng tày gang 3 ngày sau một cơn đau bụng ập đến nhập viện bác sĩ đưa ra kết luận CNTC chỉ định mổ và cắt 1 vòi trứng trái, sau khi mổ nỗi đau chưa nguôi lại nghe một kết luận chẳng thể đau đớn hơn vòi trứng phải bị tắc sau này khả năng làm mẹ là khó khăn vô cùng chỉ có thể chờ vào phép màu thôi.........Mong con hãy về bên Mẹ....
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 28 Bài viết

    • 7 Được cảm ơn

    #8
    chia buồn cũng chị trong bài viết, mạnh mẽ lên chị nhé, đúng là bao nhiêu tiền cũng không thể vui bằng niềm vui có con cái, con cái như món quà vô giá ông trời ban cho mình vậy mà có nhiều bà mẹ lại khước từ nó chỉ vì nghĩ cho bản thân mình...
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của khoaphuc
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 4 năm
    • 17 Bài viết

    • 4 Được cảm ơn

    #9
    Các mẹ hãy mạnh mẽ lên. Rồi hạnh phúc sẽ đến thôi dù hơi muộn.
    • Avatar của pachi
    • Thành viên tích cực 2015
      Offline
    • 7 năm
    • 380 Bài viết

    • 191 Được cảm ơn

    #10
    Cầu nguyện cho mọi em bé chỉ có ngày ra đi khi chưa kịp đón ngày sinh.
    • 173 Bài viết

    • 33 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #11
    Đọc bài này mà nhớ bé nhà mình quá, đáng lẽ giờ gd mình hòa nhịp vui cười vì đón thành viên mới, mà giờ đây 7 tháng rồi bụng vẫn trống ko, mẹ nhớ con lắm con yêu ạ. Các mẹ cùng hoàn cảnh cố gắng lên nhé
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của pachi
    • Thành viên tích cực 2015
      Offline
    • 7 năm
    • 380 Bài viết

    • 191 Được cảm ơn

    #12
    Trích dẫn Nguyên văn bởi meohong_232 Xem bài viết
    Đọc bài này mà nhớ bé nhà mình quá, đáng lẽ giờ gd mình hòa nhịp vui cười vì đón thành viên mới, mà giờ đây 7 tháng rồi bụng vẫn trống ko, mẹ nhớ con lắm con yêu ạ. Các mẹ cùng hoàn cảnh cố gắng lên nhé
    Em cũng vậy. Buồn quá. Nhớ con, dù bé ra đi khi mới được gần 6 tuần tuổi trong bụng. nếu bé còn, giờ này đã chuẩn bị bc sang thai kỳ thứ 2 rồi. Buồn và nhớ con quá! Nỗi đau mất con, đbl khi bé còn trong bụng, chẳng ai hiểu được, chỉ có người cùng cảnh ngộ mới hiểu. Buồn!!!
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 17 Bài viết

    • 14 Được cảm ơn

    #13
    cảm ơn bạn nhé.bé nhà mình đang tuần thứ 15 rồi.trộm vía bé khỏe.lần thứ 2 mình vẫn để tự nhiên.đi khám biết có nhưng k uống thuốc hay tiêm gì cả,dù bác sĩ bảo phải tiêm thuốc gì đó để giữ thai.mình cứ ăn uống đầy đủ,hàng ngày niệm Phật thôi
    • 173 Bài viết

    • 33 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #14
    Trích dẫn Nguyên văn bởi pachi Xem bài viết
    Em cũng vậy. Buồn quá. Nhớ con, dù bé ra đi khi mới được gần 6 tuần tuổi trong bụng. nếu bé còn, giờ này đã chuẩn bị bc sang thai kỳ thứ 2 rồi. Buồn và nhớ con quá! Nỗi đau mất con, đbl khi bé còn trong bụng, chẳng ai hiểu được, chỉ có người cùng cảnh ngộ mới hiểu. Buồn!!!
    Ai cũng cùng tâm trạng mẹ nhỉ, cố gắng lên thôi mẹ ah
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 17 Bài viết

    • 14 Được cảm ơn

    #15
    Trích dẫn Nguyên văn bởi meohong_232 Xem bài viết
    Đọc bài này mà nhớ bé nhà mình quá, đáng lẽ giờ gd mình hòa nhịp vui cười vì đón thành viên mới, mà giờ đây 7 tháng rồi bụng vẫn trống ko, mẹ nhớ con lắm con yêu ạ. Các mẹ cùng hoàn cảnh cố gắng lên nhé
    Cố lên mẹ nó ơi.mình nè,6 tháng sau có lại.mọi thứ để tự nhiên hết.lúc chậm kinh đi siêu âm thì con có phôi,tim thai rồi.bác sĩ kê đơn bảo phải tiêm bắp đến hết 3 tháng.chả hiểu sao hồi đó mình cầm đơn thuốc về mà k uống,k tiêm gì cả.nhưng đêm nào mình cũng nghe Đường xưa mây trắng,kể về con đường thành đạo của Đức Phật.mấy lần đi siêu âm trộm vía con khỏe.giờ đang tuần 15 rồi.mình ăn uống đầy đủ,tĩnh tâm,giờ đêm nào cũng đọc kinh Địa Tạng trước khi đi ngủ cho con nghe.Mong bình an.A DI ĐÀ PHẬT
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)