TIN TÀI TRỢ.

Câu chuyện hen phế quản

  • 11 Lượt chia sẻ
  • 13K Lượt đọc
  • 52 Trả lời

  • Trang 1/3

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2
  • ...
  • 3

Luôn tự hào là nguồn thông tin và kiến thức đáng tin cậy dành cho phụ nữ trưởng thành.

Theo dõi Webtretho

Đến trả lời mới nhất
    • 209 Bài viết

    • 391 Được cảm ơn

    #1
    Chào các bà mẹ,

    Sau một số suy nghĩ, mình quyết tâm kể lại câu chuyện hen phế quản của mình, mong sao từ câu chuyện của mình các mẹ có thể rút ra được một số kinh nghiệm xương máu trong việc điều trị bệnh hen cho con mình.

    Mình sinh năm 1973. Thời kỳ đó khỏi nói ai cũng hiểu cuộc sống khó khăn, thiếu thốn làm sao được như bây h. Vậy mà mẹ kể mình cực kỳ dễ nuôi và khỏe mạnh. Không bao giờ viêm phổi, ít ốm đau. Béo như con cun cút. Sau này mình sẽ post những bức ảnh đó.

    Từ bé đến năm 5 tuổi mình béo khỏe hồng hào, những người xung quanh gọi là em Nang hay em Tây Đức. Mình sống cùng gia đình nhà bà ngoại ở phố Bùi Thị Xuân. Sau năm 5 tuổi, gia đình mình chuyển về căn hộ tập thể ở khu Phúc Xá. Phía trước nhà có một cái hồ nước to. Căn nhà chỉ rộng 18m2 thôi nhưng có đến hai cái cửa thông nhau và ngay đằng trước là cái hồ nước to đó. Nơi ấy năm nào cũng bị lụt, nước lụt từ sông Hồng dâng lên, ngập vào nhà có năm đến cổ người lớn. Tường nhà xây mỏng và không chăc chắn như tường nhà bây giờ, mỗi lần lụt lại ngâm nước từ 7-10 ngày, có khi còn nửa tháng nên tường ẩm vô cùng. Nhà không có nhà tắm, mỗi khi tắm, mẹ đóng cái cửa ở sân sau lại để che gió thôi còn thì trên đầu vẫn là trời. Gió lúc nào cũng thổi thông thốc vào nhà.

    Thêm nữa, nhà mình hay dùng loại than đặc chủng của tàu hỏa để đun, Các loại than đó tuy tốt, cháy nhanh nhưng thực ra rất độc hại, ngày đó không có than tổ ong như bây h, không có bếp gas, chỉ có bếp dầu, bếp điện và bếp than. Bếp dầu thì cũ kỹ, mọt hết cả, bắc bếp lên một lúc có khi bếp tắt ngấm, khói um xùm khó thở vô cùng, bếp điện thì cả ngày mất điện, hầu như có dùng được đâu. Bếp than là phương tiện chính.

    Một yếu tố nữa là ông nội đến sống cùng với gia đình mình và ông hút thuốc lào liên tục. Bố mình cũng hút, nhưng thực ra bố đi làm suốt.

    Sau khi chuyển đến nơi ở mới một thời gian thì một hôm mẹ đi làm về thấy mình bị sốt, khó thở, bụng phồng lên xẹp xuống rất mệt nhọc. Môi hơi tím. Mẹ đem mình đi cấp cứu, ngày ấy nếu sống ở nơi ấy thì chỉ có đến số 4 Sơn Tây hoặc bệnh viện Việt Nam Cu Ba thôi.

    Ở đó họ chẩn đoán mình bị viêm phế quản co thắt, cũng cho tiêm kháng sinh, hồi đó chỉ có loại kháng sinh là streptomicine và peniciline thôi, mà hình như loại mà chữa trị hiệu quả cái bệnh đó thì mình lại bị dị ứng thì phải, và đáng ra tiêm đủ liều thì thiếu thuốc nên đành tiêm thiếu liều. Rồi thì cũng khỏi nhưng sau một thời gian lại bị lại, cũng bệnh đó, rồi lại bị lại. Rồi đến một đêm mùa thu, mình ko sốt, tự nhiên đang ngủ bật dậy ho khoắc khoắc hai tiếng (ho khan) rồi tự nhiên phế quản co thắt luôn, phổi ran rít ầm ầm.

    Hôm sau đi khám về, mẹ nước mắt lưng tròng nói : bs bảo con bị viêm phế quản thể hen. Tại sao mẹ lại khóc và thất vọng đến thế khi mình bị chẩn đoán hen, bởi vì ông ngoại mình bị hen suyễn, hồi đó đâu có thuốc chữa như bây h, người hen chỉ dùng viên thuốc gọi là "viên E" (hình như là effedrin), ông mình suốt ngày ngồi cò cử. Sau này bệnh quá nặng chuyển đến giai đoạn Tâm Phế Mãn hình như điều đó có nghĩa là cơ thể suy các bộ phận nội tạng bên trong cộng thêm cao huyết áp nên ông mình đã mất khi tuổi chưa cao lắm.

    Tiếp theo đó là hành trình gian khổ kéo dài gần 30 năm của bố mẹ mình.

    Đọc đến đây mình muốn dừng lại để phân tích cho các bà mẹ một số yếu tố tác động từ đó rút kinh nghiệm và tìm ra những biện pháp phòng bệnh, phòng sự tái phát của bệnh hiệu quả.

    1. Môi trường không thuận lợi: từ Bùi Thị Xuân nhà to thoáng mát đến nhà nhỏ ở nơi ẩm thấp (gần sông, hồ), lại hai cửa trước và sau thông nhau, đằng trước có cái hồ nên quá gió. Tường nhà và môi trường xung quanh ẩm ướt khi tựa lưng vào, khi ngủ, lúc giao mùa dễ bị cảm nhiễm dẫn đến viêm phế quản. Đun than độc hại làm môi trường dễ gây bệnh tật hơn. Người lớn hút thuốc lào liên tục trong không gian chật hẹp cũng làm môi trường ảnh hưởng tới con trẻ.

    2. Khi bị bệnh không điều trị đúng thuốc, ko chữa dứt điểm để tái phát nhiều lần

    3. Sau khi điều trị xong không chú trọng phòng bị bằng những biện pháp mạnh như: đổi môi trường, cải thiện môi trường (ko đun than,ko hút thuốc lào nữa...), mặc quần áo đúng với thời tiết là ko quá nóng, ko quá lạnh (ngày ấy làm gì có quần áo phong phú như bây h, được cái áo cắt ra từ cái túi đựng bột mỳ gọi là vải bao bột là đã sướng run lên rồi), áo ấm cũng ít, bít tất không đủ. Mấy chị em chung nhau 1 cái áo, cả nhà chung một cái chăn đắp. Ăn uống tẩm bổ không có gì.

    Trẻ con ở nơi đó vì bố mẹ đi làm cả ngày nên cả lũ suốt ngày lang thang chơi ở cái hồ nước đó, bắt cua, lấy đất sét về nặn linh tinh, bắt chuồn chuồn, kim kim chơi, ra bãi sông Hồng chơi, mót khoai vụn, tìm củ ấu, ra bờ hồ vớt lá cải về cho lợn….ăn uống thì chẳng có gì, quà cáp bữa phụ cũng không, vì thức ăn thực phẩm được phân phối qua tem phiếu, chính vì vậy vô cùng dễ nhiễm lạnh mà bố mẹ thì đi từ sang sớm đến tối mịt không thể quản lý được. Thứ hai thời ấy tuy không có quà cáp gì nhưng có những thứ mẹ thường mua cả rổ về đó là chanh tươi đã gọt sẵn vỏ, cà chua chin, bọn trẻ con ở nhà đói, lục sục buồn miệng, có khi chấm muối ăn hết 1 ngày cả rổ chanh, rổ cà chua. Điều đó rất hại cho sức khỏe.

    Từ kinh nghiệm của mình, có thể thấy, đối với trẻ em, chỉ cần cơ thể đặc biệt là cái cổ, cái chân và cái vai lạnh vài phút là đã có chuyện rồi. Cái lạnh rất đơn giản, chỉ cần một trận gió lùa qua người, qua lưng, một giọt nước mưa rớt vào cổ, vào đầu, ,một tí nước ẩm ướt ở cổ tay áo hay bụng, một bức tường ẩm mà bé dựa lưng vào, dẫm chân trần vài phút, bít tất ướt vài phút….và khi cái lạnh đã thâm nhập vào người là có chuyện, đặc biệt với người có cơ địa hen phế quản. Với trẻ em, có 1 tính xấu là đêm ngủ hay tung chăn, bị lạnh vai sẽ làm cơ thể lạnh và hen đấy. Vậy nên các mẹ hãy phòng cho con bằng cách mặc ấm luôn đặc biệt trong những đêm đông lạnh. Hãy mua thừa bít tất, hãy đóng bỉm khi mùa đông đến và thay bỉm thường xuyên, mùa hè hãy đóng bỉm cho con đêm và buổi trưa khi con ngủ trưa. Hãy tiêm phòng cúm, hãy giữ ấm không khí bé thở, hãy đóng 1 cửa nếu có hai cửa thông nhau, hãy giữ bé ở trong nhà khi trời mới mưa xong, hãy đeo khẩu trang cho bé khi đi ra đường, khi chở bé bằng xe máy hãy quay mặt con vào ngực mình, hãy mua đủ cơ số quần áo và đủ loại quần áo để thời tiết nào con cũng được ổn, không nóng quá và không lạnh quá, đặc biệt cái cổ, cái ngực, cái vai, cái bụng, cái chân….

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • 209 Bài viết

    • 391 Được cảm ơn

    #2
    Sau khi bị mắc bệnh gọi là viêm phế quản thể hen thì mình lên những cơn viêm phế quản thể hen đó thường xuyên, và rồi cũng đến lúc trong sổ y bạ của mình bác sỹ đề luôn là hen phế quản.

    Hồi đó không có thuốc cắt cơn như bây giờ, không có thuốc xịt hen, không có gì hết, vitamine chỉ có viên poly màu vàng vàng là quý lắm. Điện thoai không có dù chỉ là trong giấc mơ, đi lại bằng xe đạp, cả thành phố hầu như không có cái xe máy nào. Cả khu tập thể chỉ có một nhà có một cái TV đen trắng, khi đến giờ bông hoa nhỏ lúc 7h tối là cả lũ trẻ con nhớn nhác lên vì cái nhạc hiệu đó. Phác qua như thế để thấy hồi đó thiếu thốn như thế nào.

    Thuốc điều trị hen ở những trung tâm y tế thường là cho tiêm adrenaline và cho dùng thuốc giãn phế quản tên là theophyline nhưng ở dạng gói bột tinh thể trắng muốt thuốc ấy dốc vào miệng đắng vô cùng, đường thở dãn ra ngay nhưng họng cũng sưng phồng ngay. Thuốc kháng viêm dạng corticoid hoàn toàn không có, thuốc viên prednisolon nhỏ màu vàng của Đức không có, vài năm sau mới có mặt tại HN, ở thời điểm đó, thuốc viên đó được gọi là thuốc "ông to" vì chỉ những nhà quyền thế, có điều kiện đi nước ngoài mới có. Một lần, bạn mẹ mình có chồng làm tham tán tại một ĐSQ Việt Nam tại nước ngoài đã cho mẹ 1 viên prednisolone và nói " đây là thuốc ông to" và quả đúng là uống viên đó vào cơn hen cắt đi thật. Đối với mẹ ngày ấy đó là thuốc thần.

    Tuy nhiên, tình hình chung vẫn là thiếu thuốc, thiếu thốn đủ thứ đặc biệt là kiến thức và chuyên môn, thông tin. Không ai hiểu rõ về bệnh hen, cơ chế của nó, cách chăm sóc, chữa trị mà chỉ mù mờ những là hen con nước, hen theo con trăng, hen nóng, hen lạnh, hen tim, nói chung là lung tung….

    Con mà lên cơn hen thì mẹ chỉ còn biết bế lên, cõng trên lưng, đi đi lại lại với một cảm giác bất lực, tuyệt vọng và lo sợ, con vẫn ko đỡ thì đành cho đi viện. Có lần mình lên cơn hen, khó thở lắm, một người quen mách đi xin ít mật gấu hòa vào nước cho uống, đắng lắm, mẹ cũng chẳng biết thế nào, lúc ấy con không thở nổi nên cuống lên cho uống luôn. Mình nhớ chỉ có tý ti nước trong cái chén, không màu, nhưng đắng khủng khiếp. Đúng là đắng như mật, nhưng mẹ dỗ dành, mình vẫn cố uống. Nó cũng đỡ, nhưng mùa hè năm đấy tính cách mình thay đổi hẳn, mình nóng tính, tự nhiên con gái mà cởi trần đi chơi, cầm roi múa may như con trai vậy. Hò hét vang trời, động một tí không vừa ý là giơ nắm đấm lên, trợn mắt dậm dọa. Nóng tính lắm. Tóm lại khác hẳn cá tính của mình trước đấy. Đó là hậu quả của việc uống mật gấu đấy. Nó rất là nóng. Cũng may sau mùa hè đấy thì mình cũng quay trở về cá tính cũ.

    Sau đó thì mẹ sợ, không dám cho mình dùng mật gấu lần nào nữa. giai đoạn đó mình luôn lên cơn hen. Mỗi lần như vậy, mình khó thở đến nỗi ko tài nào nằm thẳng được mà cứ phải cắm đầu vào cái gối, mông chổng lên trời, có lúc khó thở quá cứ dùi đầu một cách vô vọng vào cái gối, hoặc đập đầu vào tường. Bố mẹ thương con nhưng cũng chỉ biết đem đi trạm xá, hay đi số 4 Sơn Tây, hay đi Saint Paul, Bạch Mai.

    Hết cơn hen mẹ lại lao vào trận chiến tìm cách chữa bệnh cho con. Sau bài học mật gấu thì món thuốc mà mẹ mình được mọi người khuyên là rau bà đẻ, vì ngày ấy người ta quan niệm cứ cái gì bổ thì sức đề kháng sẽ lên và bệnh hen sẽ đỡ. Và ở cái thời ấy thì chỉ có món rau bà đẻ là bổ nhất.

    Nhờ được người quen làm ở nhà hộ sinh, mẹ mình xin được đâu như 2 hay 3 lần rau bà đẻ về, sợ mình kinh không ăn, mẹ trả vờ là thịt thỏ. Trẻ con biết gì, tin sái cổ. Mình nhớ mẹ thận trọng thấm cái ấy bằng giấy bản, sau đó mẹ xử lý rất nhanh, thái và xào ra một chảo đầy, cho nhiều hành lá vào, vì có máu nên thành phẩm đen như tiết nấu lên vậy, nhưng không đến nỗi khiếp hãi lắm. "Ăn đi để khỏi hen" vậy là ăn. Mình vẫn nhơ nhớ cái vị của nó, thấy nó hình như cứ xôm xốp, bồn bột. Thực sự vì hồi đó là một đứa bé ngoan mẹ bảo sao cũng theo chứ cái món ấy khó ăn lắm. Nhưng rau bà đẻ cũng thua hen phế quản.

    Có 1 người bạn của bố mẹ quả quyết tôi sẽ chữa được cho con của anh chị, để tôi. Vậy là tối tối chú ấy sang. Chương trình chữa bệnh chia thành 2 hiệp, hiệp 1: cháu nằm ngửa, cổ dốc xuống thành giường, chú dốc tuồn tuột vào 2 lỗ mũi cháu 1 thứ rượu sền sệt cay xè màu đo đỏ xỉn xỉn. Cháu ặc ặc...Xong xỉ ra bao nhiêu là mũi (cứ tưởng đó làm đờm rãi, nhưng thực ra đó là do niêm mạc mũi bị tổn thương nên xuất tiết đó thôi)

    Hiệp hai, cháu nằm sấp: chú lấy 1 củ ráy tươi, xoa xoa lên lưng cháu, xong chú lấy 1 chiếc kim tiêm lợn to đùng, phập, chú cắm kim vào chỗ vừa pha củ ráy, xong chú nặn cái chỗ đó cho máu chảy ra, chú lấy bông chùi đi. Sau một vài buổi lưng cháu chi chit những nốt cắm kim to tướng

    Tóm lại giờ chữa bệnh của chú như giờ hành hình đối với 1 con bé 6, 7 tuổi. Được đâu gần chục buổi thì mỗi lần chú xách cái túi qua nhà mình liền chạy trốn và công cuộc ấy chấm dứt.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 209 Bài viết

    • 391 Được cảm ơn

    #3
    Sau đó mẹ tiếp tục hành trình chạy chữa liên miên đặc biệt sau mỗi lần mình đi cấp cứu ở bệnh viện về.

    ]Một số địa chỉ mình có thể nhớ được là:

    Nhà thuốc Tân Phong ở Khâm Thiên, mẹ đưa mình đến sau một đêm mình phải nằm cấp cứu tại Việt Nam Cu Ba. Cánh cửa gỗ mở ra 1 không gian hẹp, cái mùi thuốc lạ lạ, thuốc màu vàng vàng nhỏ như cái mắt con cua đồng, li ta li ti. Mình uống vào nôn thốc nôn tháo ra ngay tại nhà thuốc, thuốc bắt kiêng đủ thứ, làm tiêu cả 1 mùa hè của mình, đến ổi cũng không được ăn, rau muống không, chỉ được ăn mỗi thịt nạc và rau ngót.

    Bệnh không thuyên giảm, ai mách gì mẹ cũng theo:

    Dây tơ hồng cúc tần: người ta bảo dây tơ hồng là 1 loại cây tầm gửi, nhưng loại mọc ở cây cúc tần thì có thể chữa hen, nhưng ở Hà Nội không có, vậy là 1 bác làm cùng ở cơ quan mẹ mình tên là bác Lý có nhiệm vụ đi kiếm dây tơ hồng, lần nào về quê trong túi bác cũng đầy chặt dây tơ đã phơi héo se. Nồi lớn nồi bé đã đun, uống cái nước đó có màu nâu nâu vàng trong trong, vị ngai ngái, con bé uống òng ọc mà vẫn lên cơn hen đều.

    Có người lại mách: nước sắc của hoa cau đực làm khỏi hen. Hoa cau ở HN đã hiếm mà cây cau đực mấy khi nở hoa, nhưng khó đến mấy cũng phải lo được. Nhà có ông chú làm phóng viên báo, hay đi nhiều được giao nhiệm vụ tìm hoa cau đực, và hoa cau được đem về nhà, nhiều lắm, nước nó dễ uống thơm thơm mùi thôn trang. Uống suốt cả vụ hè mà hen vẫn nguyên xi.

    Rồi ăn canh hoa quỳnh. OK, gì chứ thứ ấy tuy ít nhưng càn quét hết cả nhà tất cả các ông bạn của các cậu, những gia đình Hà Nội chỉ trồng ít ỏi vài cây hoa quỳnh thì cháu vẫn có những bát canh hoa quỳnh nhơn nhớt, mùi hơi hăng hắc để chan cơm. Nhưng bông hoa quỳnh lúc nở thật kiêu sa vào nửa đêm, vậy mà khi chuẩn bị vào bát canh của mình chúng héo rũ, trông tội lắm. Nhưng bệnh hen không sợ hoa quỳnh.

    Sau đó hình như còn lá táo, hay các loại lá gì gì nữa, mình không thể nhớ hết.

    Nhà bà ở Bùi Thị Xuân, viện Đông Y Nguyễn Bỉnh Khiêm ở ngay gần đó, tuyệt vọng với Tây y, đôi khi mình lên cơn mẹ bê mình đến viện Đông Y, mình còn nhớ:

    -“Đâu nào đâu nào, em bé khó thở quá phải không, lại đây bác Thu châm cho nào, bác Thu châm là khỏi ngay (GS. Nguyễn Tài Thu), một người đàn ông phúc hậu, nhanh thoăn thoắt như múa với cây kim mảnh mai. phập phập, đây các em xem nhé, lên cơn hen thế này: hợp cốc, thiên đột....đỡ chưa cháu gái....(Gs. Thu vừa châm cho bệnh nhân vừa tranh thủ dạy cho SV)

    Cháu chắc đỡ hơn 1 phần do bác châm, 1 phần do được bác động viên. Nhưng khi rút kim ra thì cơn hen lại dần dần tăng lên, cổ họng lại thít lại, mẹ lại trốn không được Tây Y phải bê con quay lại bệnh viện Tây y cấp cứu.

    Sau đó hàng ngày mình phải đến viện Châm cứu để châm cứu, với trẻ con việc châm cứu không vui vẻ gì, không phải ai cũng châm đúng huyệt, đau lắm, đến khi mẹ nói thôi không châm cứu nữa mình nhẹ cả người.

    Sau biện pháp châm cứu không thành công là uống Cao Ma Hạnh kết hợp với thuốc cụ lang Tích (bây h gọi là cụ lang Thiên Tích dưới Lĩnh Nam đó) ngày ấy cụ chỉ ở độ tuổi trung niên. Thuốc ngày ấy đâu như cấp phát kiểu gì đó. Cụ kê đơn bắt mạch trong 1 phòng ở viện Đông Y. Biết cụ thích thuốc lá, mẹ bắt đầu có thói quen tích trữ nhặt nhạnh thuốc lá, mỗi lần đưa mình vào phòng mẹ biếu cụ vài điếu, cụ lại tủm tỉm cười. Hồi đó thuốc là kiểu như phân phối, có hôm thang thuốc rất tốt, con đỡ hơn, có hôm về chẳng đỡ gì. Cơ thể của mình lúc đó dường như kiệt quệ, có lúc trước khi vào khám, mình ho đến xác xơ cả người, ho toàn ra đờm trắng. Thở không nổi cộng thêm việc ho quằn quại, cứ ngồi vươn cái cổ cò ra để ho. Mình yếu đến nỗi đi không vững, mẹ toàn phải bế. Học lớp 4 mà nặng 16kg 4 lạng. Tại sao mình nhớ cái con số ấy vì hôm ấy mình đứng lên cân xong tất cả các anh chị ở khu tập thể cười ầm lên và họ cứ nhắc đi nhắc lại 16 cân 4 lạng ôi trời ơi….

    Nhưng thuốc sắc đông y cũng không khỏi, cái Cao Ma Hạnh đấy, mình uống vào, ho ngưng một cách đầy nguy hiểm không có từ ngữ nào tả nổi cái cảm giác ấy, nó không có cảm giác êm mà nó ngưng ho một cách hiểm họa, cơ thể rất khó chịu để rồi ho tiếp rát ruột, có cảm giác cơ thể không còn một sức sống nào nữa. Ho mãi ho mãi, ho hàng tiếng đồng hồ, khó thở triền miên, ho chỉ khạc ra những dãi trắng....người cứ mỏng như tàu lá, không thể ăn, chơi được gì, hoạt động duy nhất mình cố gắng duy trì đó là học. Thực sự cũng may sức khỏe tệ hại nhưng mình luôn cố gắng là 1 trong những người học khá nhất lớp.

    Sau đó có 1 ông cụ người Nghệ An trước đây hay đi săn trong rừng, ông có giữ mật của một số con thú rừng. Thấy mình hen rút đầu rút cổ khiếp quá, ông thương cảm cho mẹ mình 1 cái mật con cầy hay con gì đó ở rừng, mẹ cho mình uống, nó ngòn ngọt. Nhưng bệnh hen nó cũng không sợ mật thú rừng.

    Sau đó gia đình nuôi mèo đen để giết thịt cho mình ăn vì người ta mách mật mèo và thịt mèo có tác dụng chữa hen.

    À mình quên mất là trong suốt quãng thời gian đó mẹ rất hay áp dụng những bài thuốc thực phẩm để chữa hen, chẳng hạn cá quả hay cá diếc gì đó mua tươi, đem về bảo trẻ con tầm 7-8-10 tuổi khỏe mạnh tè vào, ngâm nước tiểu đó 1 lúc rồi sau đó rửa đi, chế biến cho mình ăn, cũng không ăn thua gì.

    Rồi gia đình bạn mẹ mách có 1 nhà ngoại cảm ở Xuân Mai, chữa được bách bệnh. Mẹ đưa mình lên ô tô khách tìm đường đi Xuân Mai.

    Đó là 1 ngôi nhà xây sang trọng 1 cách đặc biệt, đặc biệt bởi nó sang hơn các nhà Hà Nội, những con người ở đó trông sáng láng, nhưng nó lại núp sau lũy tre làng, bên con đường quốc lộ bụi bặm xa mờ. Trong nhà nườm nượp người, nhà ngoại cảm không phải là chủ nhân ngôi nhà đó, đó chỉ là người đến đó và gia chủ mến phục và chứa chấp, đãi đằng. Có quá nhiều người đến đó mong được khỏi bệnh nên ngày nào họ cũng nấu nướng linh đình cho bao nhiêu con người ăn uống.

    Nhà ngoại cảm là 1 phụ nữ beo béo mặc chiếc áo màu xanh công nhân, ấn tượng của mình là bà ta xưng với mọi người là "người" và mọi người cũng phải gọi bà ta là "người" và hai mắt bà ta đỏ như hai cục tiết vậy.

    Bà ta thờ ơ nghe lời kể bệnh của mẹ, thờ ơ với niềm hy vọng bỗng dưng vụt phình ra như quả bóng bay của mẹ, khi mẹ kết thúc quá trình kể bệnh, bà ta nói " về đi, người cho khỏi". hai mẹ con lếch thếch lên xe ô tô về nhà.

    Nhưng bệnh hen quái ác, nó cũng lại không sợ "Người"

    Sau đó các cậu mình nghe người ta mách là có 1 biện pháp tên là "chôn chỉ sau lưng" rất hiệu quả đối với bệnh hen. OK con bé được chở đi chôn chỉ.

    Đó là 1 căn phòng tối, nhỏ hẹp nhìn ra 1 cái sân nắng ong ong toàn ô tô tải. Người chờ được chôn chỉ lố nhố ngồi đứng ở một nơi quá hẹp. Nơi tác nghiệp được ngăn cách bằng 1 chiếc ri đô cáu bẩn. Đằng sau tấm ri đô là 1 cái giường 1, tối om, rất hẹp, sát tường họ treo rất nhiều quần áo, muỗi bay vo ve, bức bối vô cùng.

    Đến lượt mình, cậu phải ở ngoài, con bé là mình sợ run, nhưng thôi hãy can đảm lên. Ngồi quay mặt vào trong tường, kéo áo lên, tối om om, người thao tác cầm 1 cây kim cong cong như nửa hình tròn, xâu với một sợi chỉ to như sợi cước loại to, chỉ tự tiêu. Người ta dò và xác định vị trí hai huyệt rồi luồn kim từ vị trí huyệt này tới vị trí huyệt kia, thắt nút, cắt chỉ, thế là xong 1 sợi dây, họ làm tiếp vài sợi như thế nữa, đau vô cùng, muỗi thì châm chích khắp người. Ra khỏi đó, mình ước không bao giờ phải quay lại nơi đó nữa. Mình về nhà với 1 cái lưng đầy bông băng, rớm máu và đau nhưng nhức. Về nhà, một thời gian sau, những mối nối chỉ rụng hết, những sợi chỉ cứ gồ lên lằn ngang lằn dọc ở lưng. Mãi vài năm sau chúng mới tiêu hết. Nhưng bệnh hen thì không nhẹ đi được 1 miligam nào.
    3 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 209 Bài viết

    • 391 Được cảm ơn

    #4
    Thời gian cứ trôi, mình vẫn đi học và lên lớp đều. Ở cuối cấp 1 mình trở thành người học giỏi nhất lớp, rất hay lên trước lớp trình bày kinh nghiệm tại sao tớ vừa ốm đau vừa học giỏi thế.

    Đến cấp 2, trường mới xa hơn trường cũ một đoạn. May mắn cho mình được học văn cô Thìn, một cô giáo giỏi hiếm có. Cô đã truyền cho mình tình yêu văn học và kỹ năng ngôn ngữ. Lúc này, bệnh của mình rất nặng. Mình thường xuyên phải đi cấp cứu. Thường xuyên bố phải đến lớp đón mình về để đi cấp cứu, thường xuyên các bạn phải cõng về nhà. Có lần đang thi môn tiếng Anh, mình yếu quá phải cảm tự nhiên quay một vòng và ngất xỉu, các thầy cô khiêng lên văn phòng và quấn cho cái lá cờ cho ấm (hồi đó trường không có chăn chiếu gì cả).

    Việc chữa chạy với vô vàn giải pháp vẫn tiếp tục, nhưng hầu như không có hiệu quả, mặc dù vậy bố mẹ vẫn không mệt mỏi, liên tục chữa chạy cho mình. Mình nhớ có lần bố mẹ nghe người ta nói mật con kỳ đà chữa được hen, liền nhờ anh họ mình mua trên miền núi 1 con to tướng về nhà để thịt lấy cái mật. Con kỳ đà to đến mức bố mẹ treo đuôi nó lên dây phơi, đầu chúc xuống đất thì đầu nó chạm đất. Mình đã phải ăn cả thịt, cả xương, cả mật con kỳ đà nhưng vẫn không khỏi.

    Rồi bố mẹ được giới thiệu với một người đàn ông dân tộc, để chữa cho mình, bố mẹ nuôi ông ta ăn ở trong nhà mình, từng đợt lấy thuốc lá ông ta về một nơi gọi là Vú Ẻn, lên núi và lấy, mẹ nói trong số thuốc lá có hoa phong lan mọc trên đỉnh núi cao hái lúc mặt trời chưa lên, nhưng bệnh của mình cứ trơ trơ, không hề thuyên giảm. Khoảng hơn 1 tháng thì ông ấy đi. Nhưng riêng ông này có một cái chiêu rất tài đó là tẩy giun cho trẻ em, ông ấy chỉ cần lấy cái hoa đu đủ thả vào cái chén đựng tý nước lọc, không hiểu ông ấy còn có mẹo gì mà trẻ con uống cái nước ấy vào ra bao nhiêu là giun và nhìn thấy đủ các loại ấy.

    Đến năm hết cấp hai thì mình hen rất nặng, hen suốt một mùa đông, đến khi sắp hết học kỳ 2 tức là đúng thời điểm bây giờ (giao mùa) tháng 5 ấy thì mình nằm viện liên miên. Bố mẹ toàn cho mình vào hồi sức Sanh Paul. Mình nhớ bác sỹ điều trị cho mình ngày ấy tên là Biền, một bà bác sỹ trung niên, rất xinh đẹp với những lọn tóc cuốn lô quăn rất cầu kỳ. Mỗi khi cân mình lên để ghi vào bệnh án bà ấy thường lắc đầu thở dài vì mình bé như một con chuột so với con trai bà ấy bằng tuổi mình. Giai đoạn đó mình đã phải điều trị đến 6 viên prednisolon / ngày rồi còn theophiline cứ cách hai tiếng nếu khó thơ thì dùng hai viên, có nghĩa là có ngày đến 8 viên hoặc hơn. Còn những lúc cấp cứu trong hồi sức thì phải truyền thuốc giãn tĩnh mạch diaphiline, và thuốc kháng viêm depersolon…..

    Bố mẹ thì cứ bần thần cả người, chẳng làm được việc gì ngoài việc lo cho con. Hồi đó cả trường cấp 2 cứ nghĩ mình sẽ chết nên vào thăm nhiều lắm, có bác trường dân phố còn lên trường nói sao chưa cho nó vào đoàn, kết nạp đoàn cho nó đi có khi nó không qua khỏi mất, và mình được kết nạp đoàn vắng mặt. Lúc đó tuy nằm viện hai lần liền liên tiếp nhưng mình vẫn nhờ mẹ đem sách vào bệnh viện, trong khi truyền nước mình vẫn dùng tay còn lại đọc sách, ngồi dậy được lúc nào là đọc sách lúc ấy. Đến khi quay về trường chỉ còn kịp đi thi tốt nghiệp và 4 môn vẫn đạt gần 40 điểm. Sau đó thì mình cũng thi đậu được vào trường cấp 3 Phan Đình Phùng.

    Ở giai đoạn đó các bạn cùng lớp mình ít nhiều đã bước vào tuổi dậy thì, một số ít đã có kinh nguyệt, nhưng mình thì tuyệt nhiên không, như một cái cành cây quắt queo se sắt, nơi cổ lúc nào cũng hóp lại vì khó thở, lồng ngực phình ra biến dạng thành hình thùng. Về mặt thể chất có thể nói là mình đã bị chậm phát triển, còn về mặt tính cách, thì cũng do không đủ sức khỏe để tham gia vào cùng chơi với các bạn (vì đến thở còn không nổi trong khi ngày trước các trò chơi ở trường thường là song phi, nhảy dây, nhảy ngựa….). Vì bệnh hen tuổi thơ của mình hoàn toàn mất mát, sức khỏe lúc nào cũng yếu, chơi trò gì cũng chỉ chầu rìa vì đâu có chơi được, nhảy ngựa mình là người nhảy sau cùng, chỉ đến mình nhảy xong là tất cả sụp xuống, đến phiên đội mình làm ngựa thì mình chỉ làm người gia cố thôi, nói chung dần dần mình trở nên nhút nhát, mặc cảm. Thể chất yếu đuối, tính cách ngây thơ và khù khờ.

    Hồi ấy mơ ước lớn nhất của mình là biết đi xe đạp và có thể giúp mẹ chở gạo đi xát. Vì ngày ấy không mua gạo tự do như bây giờ. Trẻ con ở nhà thì giúp mẹ đi xếp hàng xách nước ở máy nước khu tập thể, xếp hàng đong gạo, xếp hàng đi mua dầu đun….Gạo đong về thường rất đen, phải đem đi xát trên phố, thường là Hàng Khoai hay Hàng Bún…thấy các bạn khác biết đi xe, biết giúp bố mẹ các việc ấy mình rất thèm. Nhưng mình quá yếu nên việc giữ thăng bằng để tập lái xe là một việc rất khó. Bên cạnh đó xe đạp ngày đó rất khó đi, nó cao và rất ọc ạch….

    Rồi may mắn làm sao, một hôm mình mượn được 1 chiếc xe đạp mini và mình biết đi xe đạp, thật không thể tả nổi cảm giác vui mừng phấn khởi.

    Biết đi xe rồi là mình đi được cái xe to của mẹ. Nhưng quả thật tay lái mình đánh võng, rung lắc liên tục với biên độ rất lớn nghĩa là tay lái không vững và như vậy thật nguy hiểm. Tuy vậy vẫn mình rất có ý thức giúp đỡ mẹ. Mình vẫn nhớ một kỷ niệm, ngày ấy khao khát của mình là giúp mẹ đem gạo đi ra phố xát như các bạn vẫn làm. Hôm ấy nhà mới đong gạo và mẹ cho mình đem gạo đi. Từ khi Phúc xá đi ra phố phải qua một con dốc để lên đê, dưới dốc là cái hồ. Mình đi cùng cô bạn tên là Hà, hai bao gạo nặng bằng nhau chừng 18kg, đến dốc thì phải dắt xe lên và cái đầu xe cứ chổng lên trời vì đuôi xe nặng quá trong khi mình quá yếu không thể nào ghìm được cái đầu xe xuống, thạt kinh khủng, rồi mọi chuyện cũng qua, mình đem được bao gạo đã xát trăng tinh về nhà trong một niềm hạnh phúc vô biên.

    Mẹ vẫn liên tục đưa mình đi chữa khắp nơi, mình còn nhớ hồi ấy là giai đoạn mới đổi tiền. Mẹ đưa mình đến nhà ông lang Sự ở Đội Cấn. Nhà ông ấy thật giàu và cũng thật quan cách. Mình vẫn nhớ rõ, trong túi mẹ có mỗi gần 1 trăm đồng mới lĩnh lương, đến nhà ông ấy lấy thuốc hết 52 đồng, mình sợ quá nắm tay mẹ nói thôi về, về thôi thôi, vì lấy thuốc xong cả nhà sống bằng gì, nhưng mẹ cứ lấy. Thuốc cũng là những viên nho nhỏ màu vàng vàng có mùi đặc biệt và uống vào vài đợt cũng chẳng thay đổi được gì.

    Đến khi mình lên cấp 3 thì tần suất đi cấp cứu ngày một dày, hồi ấy cố lắm thì mình cũng chỉ học được suýt soát học sinh giỏi thôi chứ không được giỏi mà chỉ tiên tiến vì thời gian học bị chia cắt rất nhiều. Nhưng chặng đường từ Phan Đình Phùng đi bộ về Phúc xá đối với mình thật gian nan vì nó xa gấp 4 lần trường cấp hai. Những hôm khó thở quá mình toàn phải vịn vào tay bạn để đi về, cũng may cô bạn mình có một cánh tay rất khỏe.

    Những thứ thuốc mình phải uống trong thời gian này thật kinh khủng, một trong những món kinh khủng đó là món tỏi giã nhuyễn trộn với mật ong. Ai chưa tin cứ thử dùng xem sao, không hiểu sao hai thư ấy đi với nhau lại tạo nên một thứ khó uống đến thế. Thứ thuốc thứ hai đến từ một ông lang mà bố mẹ tin tưởng đón về nhà ăn ở tại nhà vài tuần. Chẳng hiểu ông ấy nghiên cứu cái gì mà ông ấy cho mình uống một thứ tinh thể như dạng cốm nhưng nó gắt, nó sắc như kim loại rắn, nó cứa vào miệng, vào họng và mỗi một lần uống thuốc mình phải dùng đến hàng lít nước. Đến khi vào dạ dày rồi cái mùi kinh tởm, cái sự tan ra của nó, cái vị tanh chát không thể nào quên được vẫn xộc lên hành hạ mình. Cũng may thấy mình không khỏi ông ta lượn luôn.

    Sau ông ấy là một anh thầy khí công, anh ấy theo như lời nói thì chỉ còn thiếu nước biết bay. Anh ấy đến nhà hàng ngày và phát công vào người mình nhưng mình cũng chẳng khỏi.

    Chặng đường ôn thi vào đại học của mình thật là gian nan, nhưng rồi mình cũng phải vượt qua. Hồi đó mẹ nghe người ta mách, có 1 thứ thuốc chữa hen gọi là thuốc “bột trắng” cả bộ của nó gồm 1 miếng cao hấp với nước cơm…dùng thuốc ấy có thể chữa khỏi được hàng năm. Mẹ mua về cho mình uống. Đúng là có đỡ hơn, nhưng không hiểu sao cứ ăn cơm nhiều như một con ma, người cứ nặng trĩu, nhưng cứ trì ra bên mâm cơm, cứ xới liên tục, mặt to phệnh ra, da thâm xì, mệt mỏi, trì trệ vô cùng, đến một hôm ngồi bên mâm cơm mình thốt lên, con không uống thuốc này nữa đâu, con chết mất.

    Sau đó mình vào đại học, với cường độ học tập và đi lại căng hơn, mẹ càng khao khát tìm ra một giải pháp giúp mình thoát khỏi những cơn hen triền miên mà học tập.

    Lúc này những cơn hen của mình đã dần trở nên có tính chất ác tính, có nghĩa là khó thở nặng và khó thở dài. Nếu có nhập viện cũng phải 1 tuần chăm sóc tích cực mới cắt được cơn hen. Khi lên cơn hen người đầm đìa mồ hôi, đập đầu vào tường, và những tiếng rú gào tắc nghẹn, đầu tóc rối bù như mớ bòng bong, muốn chải phải nhúng tóc vào chậu nước gỡ hàng tiếng mới ra. Hàng xóm láng giềng đã quen với những riếng rù gào của mình trong đêm.
    4 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 209 Bài viết

    • 391 Được cảm ơn

    #5
    Điều mình lo sợ nhất là mất khả năng lao động, sống như một người tàn phế và tầm gửi vào người khác đến hết đời.

    Mẹ mình nghe người ta mách có 1 loại thuốc tên là Kcort nếu tiêm vào sẽ đỡ hen 1 tháng. Nghe thật hấp dẫn, và mình và mẹ đến nhà ông bác sỹ đấy, tiêm vào mông và giá 30.000/ông cách đây khoảng 17 năm. Có lẽ giá trị nó bằng 3 triệu bây h. Và mình đỡ hen đúng 1 tháng, 1 tháng đó mình như con chim tự do, được sổ lồng, không phải dùng thuốc giãn phế quản. Và đúng 1 tháng sau cơn hen quay lại. Mẹ lại đem mình đến ông đó. Nhưng mũi thứ hai không đem lại kết quả như mong đợi, có thể thấy thuốc đã tác động mạnh mẽ vào hệ nội tiết gây đảo lộn cơ thể, đặc biệt là làm ảnh hưởng trầm trọng hệ miễn dịch. Đó là lúc tiêm đang có kinh thì ngay chiều hôm đó không còn một chút kinh nào, nhưng vài hôm sau thì cơ thể ra máu lắt nhắt và ra máu liên tục trong gần 1 năm (nghĩa là khi cơ thể đào thải hết thuốc). Thứ nữa, cơn hen vẫn không hề được cắt. Thứ nữa, da đầu tự nhiên viêm toàn bộ các chân lông ở da đầu dẫn đến ngứa kinh khủng và chảy nước vàng liên tục, tóc luôn trong tình trạng ướt bê bết bởi một thứ nước tanh tanh, khi gội đầu chậu nước đục ngầu. Các ngón chân đang nhẵn nhụi thì bị bệnh á sừng và bị rất nặng. Cộng thêm với bệnh hen trở nên nặng hơn và cơ thể yếu đuối hơn rõ rệt. Nguyên nhân của tất cả những vấn đề đó là do Kcort là 1 dạng corticoid tác dụng chậm, liều cao, tuy làm ngưng cơn hen nhưng làm cơ thể suy yếu, mất sức miễn dịch nên các bệnh tật, vi khuẩn khác tấn công cơ thể. Thuốc này đã bị cấm ở các nước phát triển nhưng lại được những kẻ vô lương tâm quảng cáo ở Viêt Nam. Sau này mình được biết có 1 bác già sau khi tiêm ống thuốc đó lần thứ 3 thì đã phát bệnh vảy nến toàn thân (một bệnh cũng do cơ chế miễn dịch) và chỉ muốn tự tử. Ngày đó không có internet nên việc dùng thuốc mà không biết rõ như vậy cũng là bình thường.

    Sau đó mình rơi vào chuỗi ngày khó thở triền miên, mình lên 1 cơn hen ác tính và nằm nhà 1 năm trời, bỏ học đại học. Lúc nào nhìn mọi thứ cũng chỉ thấy mờ mờ qua nhịp thở hổn hển, đứt quãng.....Mình buốn và tuyệt vọng quá, xen kẽ những lúc ko thể nào thở được điều mình có thể làm là cứ cúi gằm vừa thở vừa học tiếng Anh ở cuốn sách tự học của Lê Bá Kong và 1 cuốn sách cổ nữa mình quên tên. Khỏi phải nói thì ai cũng hiểu gia đình mình trong những tháng năm đó kiệt quệ đến thế nào. Kiệt quệ cả về tài chính, thể xác và tinh thần. Các bạn bè của bố mình thương quá cứ có thuốc gì là gửi đến, nào Hồng Koong, Đài Loan...Nhưng cũng không đỡ.

    Có lần mẹ nghe mách, dẫn mình đến nhà một vị tướng về hưu tên là Hiểu, ông rất đẹp, phúc hậu, tốt và kiên trì, minh chỉ nhớ nhà ông trong cái ngõ nhỏ cạnh viện dinh dưỡng. Ông có một bộ gồm những con lăn, trông rất đặc biệt, ông cứ kiên nhẫn lăn lăn trên mặt mình, ấn huyệt cho mình hàng giờ đồng hồ và rất mong mình cắt được cơn. Những lúc xuống xe đứng bên ngoài nhà ông chờ ông mở cửa và chờ mẹ dắt xe, mình khó thở khủng khiếp, mình chỉ muốn có một thanh gươm thật sắc cứa đôi cái lưng của mình ra.

    Nguyên nhân của cơn hen ác tính này là do việc ăn 1 bát phở gà + 2 quả chuối tiêu đấy. Thực ra thì đến lúc bị rồi mình mới hiểu ra điều ấy. Hóa ra người hen kỵ nhất ăn hai thứ đấy với nhau, xoài nữa, xoài là cực kỳ kỵ, ông trẻ mình chết vì 1 cơn hen và cũng do ăn 1 quả xoài đấy.

    Rồi cơn hen đó cũng kết thúc nhờ việc chữa trị tích cực tại bệnh viện. Mình ọp ẹp, đi cũng phải hết sức nhẹ nhàng vì đi mạnh 1 tí là lại lên cơn hen. Sau đó mình quay lại trường ĐH mình đang học, nhưng học được nửa kỳ thì lại có dấu hiệu hen nặng trở lại. Mình đành bỏ luôn, đúng lúc trường Bách Khoa gần nhà mở hệ cao đẳng, mình đăng ký học hệ cao đẳng vậy. Vốn ham học, lại chuyển từ hệ chính quy về cao đẳng nên mình học giỏi nhất nhì lớp, vừa học vừa học thêm tiếng Pháp, sau đó chuyển sang học tiếng Anh. Mình thi đỗ vào hệ tại chức tiếng Anh và cũng theo học tiếp. Trong thời gian này, mình đi tập thêm aerobic. Hồi đó mình cao 1.58m, nhưng chỉ nặng 38 kg, vào phòng tập người quắt queo như con bọ ngựa nếu không muốn nói là con muỗi. Các bà các cô ở phòng tập Eva thì ai nấy béo tốt phương phi, họ nhìn mình mà ái ngại, ko hiểu sao có người gấy yếu đến thế. Nhưng rồi mình vẫn cố tập luyện, mệt thì nghỉ. Những cơn hen vẫn hành hạ mình, lại còn bệnh á sừng ở cả 10 đầu ngón chân. Nói chung lúc nào mình cũng thấy khó chịu vì đầu thì ngứa, ướt, khí quản thì khó thở, chân thì nứt nẻ, chảy nước. Mình luôn cảm thấy bế tắc và tự ti.

    Sau đó sức khỏe mình chuyển đến một giai đoạn mà mình cho là kinh khủng đó là mỗi buổi sáng tỉnh giấc, mình hắt hơi có lẽ đến gần trăm lần, hắt hơi không thể kìm chế được, mình rất dễ bị cảm lạnh và đặc biêt mắt rất ngứa ngứa đến điên cuồng mà chỉ là ngứa, không phải nấm, không phải bệnh vì cả....

    Nhưng không ngờ, bố mình, như một định mệnh, một cái nghiệp đã nghiên cứu y lý tự bao giờ. Và mình cũng không hiểu tại sao chỉ một thời gian ngắn bố đã tự học được toàn bộ tên các vị thuốc bằng nguyên gốc tiếng Trung Hoa mà chỉ qua việc nghiên cứu Hán tự từ một cuốn sách kinh Phật bằng tiếng Hán do nhà chùa tặng. Bố được một nguời bạn trước khi mất tăng lại hai cuốn sách thuốc cổ gia bảo của Trung Quốc của gia đình ông ta. Người bạn này bản thân luôn ấp ủ việc nghiên cứu về y học.

    Lúc ấy bố đã chữa cho nhiều người bệnh và bố quyết định ra tay với mình, lạ kỳ thay sau khoảng hơn 10 thang thuốc có tên là Ngọc Bình Phong Tán, mình hết hắt hơi, da nhẵn, hồng hào, căng....và mắt sáng long lanh...mình quả thật khỏe lên, nhưng bệnh hen vẫn chưa đỡ lắm, thỉnh thoảng mình vẫn phải đi cấp cứu ở bệnh viện để cắt cơn. Nhưng sau đó, bố đưa cho mình một túi bột mịn nâu nâu, bảo con ăn mỗi ngày hai thìa, và mình cứ thế là ăn, thuốc rất ngon, dễ uống. Và sau đúng hai túi bột đó, tự nhiên mình nhẹ bệnh, dường như bệnh lẳng lặng lui, đúng nghĩa lẳng lặng, và êm đềm chứ không ồn ào tí gì. Nhiều năm nay mình ko biết đến cấp cứu vì hen, trong nhà mình ko trữ thuốc hen, mình hết cảnh đi đâu cũng 1 rổ thuốc đi kèm. Tuy nhiên bệnh hen của mình quá nặng, cơ thể đã quá bị ảnh hưởng và cũng có thể do gien di truyền nên không thể khỏi tiệt, nhưng nói một từ chính xác thì bệnh hen của mình đã được khống chế tốt theo tiêu chuẩn Y tế thế giới. Mình hòa nhâp vào cuộc sống tốt hơn, tóc đen và rất mượt, da đẹp, mắt trong và long lanh...Trong công việc mình có 1 sức bền kinh khủng, có một giai đoạn trong 4 tháng liền mình nhận lời làm 1 lúc cho 2 văn phòng nước ngoài, mình đi làm từ 8h sáng đến 22h đêm mới về nhà...mình có thể theo đoàn đi phiên dịch đến những vùng sâu vùng xa, Sơn La, Điện Biên, trèo đèo lội suối....tập aerobic thể 2 ca liền vẫn OK. Ở mình trong giai đoạn từ 25 đến 35, mình có một sự sung sức, một nhiệt huyết và trông mình rất trẻ (cái này có thể do trời ban chứ thuốc chỉ một phần). Cân nặng của mình ko còn 38 kg nữa mà dần dần tăng lên 48 kg.

    Còn bố mình, mặc được rất nhiều người tín nhiệm chữa bệnh, nhưng bố mình không chỉ dừng lại ở việc tự trau dồi sách vở, ông theo học chính thống một cách kiên nhẫn và đầy đam mê cộng tính trách nhiệm và hiện trở thành 1 lương y có bằng có cấp. Đối với ông, không gì bằng việc chữa bệnh cho bệnh nhân, bố mình không thích đi du lịch, vì đi thì bệnh nhân đến nhà ai tiếp. Ông không có 1 nhu cầu nào tiêu đến tiền ngoài việc mua sách.
    • 209 Bài viết

    • 391 Được cảm ơn

    #6
    Mới đây nhất, mình bị cảm vì tắm lúc 2h30' sáng. Vào đến giường mình đã thấy đau nhức toàn bộ xương. Mình sợ quá, vì mình đã từng chứng kiến một bạn bằng tuổi mình bị thấp khớp toàn thân rồi,bạn ấy uống corticoid liều cao, dài ngày nên mặt sưng phệnh, đỏ nhừ, lúc nào cũng run bắn lên vì đau, uống vào thì hết mà hết thuốc thì đau. Đến cơ quan mình gọi điện cho bố mình,bố bảo hết giờ làm về đây bố chữa trị ngay, nhưng em trai mình thấy cấp bách nên mang thuốc đến ngay văn phong, bạn có biết là thuốc đó bố mẹ mình chế sẵn, giá chỉ 10 nghìn đồng và mình uống luôn làm hai lần, cách nhau 1 tiếng, và hết đau xương luôn. Về nhà bố mẹ, em mình châm cứu mấy kim và rất lạ, khi rút kim ra, mình sổ mũi luôn, nhức đầu nữa, nhưng ko thuốc gì và đến tối là hết tiệt cả sổ mũi và nhức đầu, từ đó hết đau xương tiệt. Hóa ra cảm mà sổ mũi là cảm nông, cảm đau xương là cảm sâu, châm cứu đã giúp đẩy cái lạnh từ trong xương ra ngoài mũi và mình đã khỏi dễ dàng.

    Riêng môn thuốc chữa hen, cái bột nâu nâu đó, do có nhiều người yêu cầu làm nên bây h bố mẹ mình luôn phải làm dự trữ sẵn, đóng sẵn thành từng túi 100gr. Tên thuốc là "Đại Bổ Nguyên Khí" Có tác dụng nạp khí, cân bằng âm dương, tạo sức đề kháng, và chữa hen rất công hiệu do thuốc được kết hợp với các dược vật quý và được làm rất công phu, cầu kỳ. Khâu vệ sinh thì đảm bảo vì mẹ mình là con gái HN gốc, kỹ tính lắm, với lại mẹ mình thích mày mò, từ thời bao cấp, khi mình còn bé tí các sách mẹ thích đọc là "cao đơn hoàn tán"...sách thuốc thì vô khối, rồi mẹ còn chưng cất được nước hoa từ hoa bưởi và rễ cây hương bài, nên bây h thuốc men nhà mình toàn dùng đồ inox mua ở Metro.

    Với những người bị hen mình khuyên thế này: nên tập thở, tập aerobic nhưng bài tập nhẹ nhàng thôi, tránh stress, tránh gắng sức, quá sức, tránh bị cảm lạnh hay bị cúm, hãy tiêm phòng cúm, vì cúm dễ làm viêm đường hô hấp dưới gây cơn hen nặng lắm, trong nhà có ai hút thuốc người hen nên tránh tuyệt đối, tránh cả đun lò than tổ ong nữa nhé, và tránh ăn chuối tiêu, xoài, ăn thịt gà là không sao, nhưng ko nên ăn cùng lúc với chuối tiêu.

    Hãy tìm cách chung sống hòa bình với bệnh hen: hãy luôn mang theo bình xịt giãn phế quản (ventoline hay asthaline) và dùng Seretide. Nên nhớ, bệnh hen tuy không lây, không ảnh hưởng lắm đến người bệnh vì nó không gây ra sự kỳ thị như bệnh phong, bệnh lao hay HIV/AIDS, nhưng nếu bạn quên bình xịt hen, bạn có thể mất mạng. Mình biết 1 chị kiến trúc sư đã chủ quan và mất mạng rồi đấy.

    Với bệnh hen, để sống thoải mái được, cần có cách tiếp cận tổng thể, nghĩa là khi bệnh nặng, bệnh cấp, cần đi Tây Y để cắt cơn, cơ chế thuốc thường là:

    1.Giãn phế quản uống hoặc truyền (uống là theostat, truyền: diaphyline)
    2.Kháng viêm (corticoid dạng uống hoăc tiêm tĩnh mạch hoặc truyền, uống dạng bây h thường là: medrol, tiêm là solumedrol)
    3.Hít: thường là salbulamol và corticoid dạng hít.

    Sau khi cắt cơn bác sỹ thường cho thuốc điều trị tiếp là:

    1.Giãn phế quản
    2.corticiod dạng uống dùng với liều giảm dần, buổi sáng dùng nhiều hơn buổi tối, cái này cần tuân thủ theo bác sỹ để cơ thể trở lại nhịp điệu bình thường.
    3.Thuốc xịt phòng ngừa cơn hen như seretide cái này tốt lắm, riêng symbicort thì dùng được cho phụ nữ có thai nhé, nói chung theo đơn của bác sỹ.
    4.Thuốc xịt giãn phế quản: ventoline, asthaline…

    Khi không bệnh, cần kết hợp ăn uống, nghỉ ngơi, thư giãn, tập luyện, và chữa trị bằng Đông y chứ đừng để bệnh nặng cứ liên tiếp đi hết lần cấp cứu này đến lần cấp cứu khác.

    Ngoài ra cần lưu ý, các nguồn tạo nên cơn hen hay gây kích thích cũng nên tránh như không nuôi chó mèo, không đun than, không hút thuốc lá, tránh nằm điều hòa, tránh nhà mới xây, tránh nơi có mùi hóa chất, hay mùi sơn, không để hoa trong nhà đặc biệt các hoa gây mùi ngột ngạt như hoa ly.

    Các bé bị hen thì bố mẹ nên quan sát thức ăn để rút ra kinh nghiệm xem bé nên ăn cái gì và không nên ăn cái gì, có thể cá biển sẽ gây dị ứng tạo cơn hen, có thể chuối tiêu, có thể xoài, còn mình thì bây giờ không dị ứng cá biển, nhưng vẫn dị ứng chuối tiêu, xoài thì thỉnh thoảng. Tuy nhiên ăn dứa rất tốt. Ăn một quả dứa có thể đỡ hen đi nhiều đấy.

    Khi con lên cơn hen, bế con đứng trên vai, tay khum lại vỗ lưng cho con gọi là vỗ rung, sẽ làm long đờm và làm con dễ thở.

    Ngoài ra việc xây dựng một nếp sống lạc quan, tìm đến những thói quen tốt như dậy sớm tập thể dục, luôn vui vẻ, những thú chơi thanh tao và có thành quả như chơi nhạc, vẽ, các môn nghệ thuật khác cũng giúp đỡ bệnh đi rất nhiều vì khi con người ta hạnh phúc và lạc quan, thì cơ thể tiết ra một chất giúp nhẹ bệnh hen đó. Riêng tình yêu thì như con dao hai lưỡi vậy, tình yêu có thể làm cho người ta đỡ bệnh, nhưng khi tình yêu có chuyện sẽ lại làm bệnh nặng hơn, nhưng nếu ai đó cần lời khuyên của mình thì mình vẫn khuyên là nên yêu, yêu với cả trái tim và bên cạnh việc yêu ai đó cần biết yêu cả nhiều thứ nữa, biết sống cho người khác, sống cho cộng đồng, đong đầy trái tim với lòng nhân ái và vui tươi, những việc làm có ích thì bệnh hen cũng sẽ nhẹ đi nhiều.

    Người hen cũng rất thích được cư xử ngọt ngào, không ưa bị ức chế, Nên nếu có bé bị hen mẹ và cha cần dịu dàng với con nhé, tình cảm và dịu dàng cũng làm bệnh nhẹ đi nhiều.

    Hãy xác định sống hòa bình với bệnh hen và không thể để bệnh hen làm ảnh hưởng đến cuộc sống của bạn hay bé hay bất kỳ ai. Nếu xác định được như vậy, cả gia đình không phải mệt mỏi và vô vọng và mất thời gian trên chặng đường tìm đến cái đích “khỏi bệnh hen”. Hãy cứ dành thời gian để làm các việc có ích hơn và rồi bệnh hen cũng như cái bóng đen tối của nó sẽ ra khỏi cuộc sống lúc nào không hay.

    Người hen không nên tắm nước lạnh và không nên leo núi, vì những việc đó làm cơ thể dễ lên cơn hen. Người hen nên tránh việc bị ức chế hay tức giận.

    Nếu các bạn muốn hỏi tư vấn, cứ thoải mái gọi bố mình, bố mẹ mình là chủ nhiệm hợp tác xã nhiệt tình, sẽ tận tình trả lời mọi vấn đề (04-38622428-bác Chấn). Có 1 bác chữa bệnh của bố mình xong bác ấy thích bố mình quá chiều nào cũng đi xe đạp lọc cọc từ Phan Đình Phùng xuống tận Kim Ngưu ngồi chơi với bố mình. Và bác ấy cũng đi học đông y rồi. Bệnh nhân của bố khi khỏi bệnh làm thơ tặng nữa, bà cụ ấy trân trọng bố đến nơi kính cẩn đưa hai tay tờ thơ cụ sáng tác và đọc, cảm động lắm. Có người đau bụng cấp bảo các bạn không đi viện mà dông thẳng về nhà mình, làm bố mẹ mình lại phải khuyên trong trường hợp này thì nên đi viện. Có người lên cơn động kinh hay cơn điên gì đó người nhà cũng chuyển thẳng đến nhà mình, bố mẹ mình lại phải bảo đi viện thôi.

    Mình đã muốn viết bài này từ rất lâu rồi, nhưng mình không có thời gian, hôm nay được nghỉ mới có thời gian để viết nốt. Hy vọng câu chuyện của mình có ích cho mọi người.

    Lời cuối của mình kết cho bài viết này, mong sao không ai mắc bệnh hen.

    Emily.
    • 529 Bài viết

    • 78 Được cảm ơn

    #7
    Chị xin chia sẻ bệnh tật với em, bởi chị đã từng bị hen. Tuy ko nặng như em nhưng bệnh tật cũng hành dữ lắm, suýt chết nếu ko cấp cứu kịp thời. Phải tiêm kháng sinh liều cao, ngày ấy cũng chỉ có thuốc như em đã dùng, uống viên E (ephedrin). Mỗi lần thời tiết thay đổi, chuyển mùa là trở bệnh, người ngợm đau yếu còi cọc lắm. Đi học toàn ba mẹ chở đi đón về, mỗi năm học nghỉ nhiều ngày vì bệnh và môn thể dục luôn dưới TB, sức khoẻ loại yếu trường kỳ.Nay chị đã chuyển vào Tp.HCM sinh sống, khí hậu ở đây ổn định hơn nên cơn hen đã dứt nhưng thỉnh thoảng vẫn bị viêm phế quản dẫn đến khó thở. Là người có bệnh về đường hô hấp nên chị rất sợ khói than, khói thuốc lá và những chỗ quá đông người.Về bệnh á sừng, chị cũng bị luôn. Suốt những năm tháng sống ngoài Hà Nội, mẹ chị phải giặt quần áo. Chị phải nấu cơm thì thường xuyên mang găng tay… làm việc gì cũng bất tiện, chữa đủ các loại thuốc đông tây y đề ko khỏi được. Vào Nam tránh được muà hanh khô cũng bớt nhưng nếu dùng xà phòng, nước rửa chén vẫn bị bong da, đau rát lắm.Nay em có người cha đã nghiên cứu, tìm được thuốc chữa bệnh cho em và cho nhiều người nữa thì quả thật gia đình em có đại hồng phúc. Em có thể pot lên diễn đàn về địa chỉ cuả gia đình em hầu giúp mọi người có thể tìm đến nhờ sự mát tay của bố mẹ em mà lui cơn bệnh.
    MẸ YÊU CHÓ CÚN CỦA MẸ
    • 209 Bài viết

    • 391 Được cảm ơn

    #8
    Chào mẹ Chún Chún, chị em mình sẽ giữ liên lạc để tìm cách tuyên truyền thông tin về cách phòng ngừa bênh này và chia sẻ, động viên nhau trong cuộc sống chị nhé.
    • Avatar của ATUN HCM
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 13 năm
    • 1,073 Bài viết

    • 677 Được cảm ơn

    #9
    Đọc bài của chị Emily, mà em như tưởng đó là hình ảnh của mình mười mấy năm về trước.
    Em sinh năm 1978, cũng bị hen từ năm 6 tuổi và từ đó là một cuộc hành trình dài thăm thẳm của cả nhà. Có nhiều lúc em tưởng mình như chết đi, chỉ thều thào: Mẹ ơi, con sắp chết rồi.
    Em cũng đã trải qua những gia đoạn y như chị. Những địa chỉ và cách chữa hen của chị em đều biết cả, nhớ lại bây giờ mới thấy thật khủng khiếp. Nào là cá ngựa, sao biển, tê giác, kỳ đà, thằn lằn, mèo đen, mật trăn, mật gấu... rồi nhau bà đẻ, trứng ngâm nước tiểu trẻ em, rắn mối, ốc sên... Đến các loại thuốc lá, uống vào nôn ra mật xanh, mật vàng... Em cũng đi châm cứu bao lần, đi chôn chỉ ở phía sau lưng, chỗ phổi đến bây giờ 2 cái vết đó thành sẹo hình dấu thập cân xứng hai bên, ai nhìn cũng phải ngạc nhiên... Ôi, tất cả, tất cả những điều đó nó ám ảnh em đến tận bây giờ.
    Em cũng đã uống rất nhiều corticiod, cũng từng tiêm Kcort, nên bây giờ xương em cũng hay đau nhức lắm. CHắc mai mốt về già không biết có chịu nổi không?
    Gia đình em hồi đó vì em một phần mà cả nhà cũng đã chuyển vào Sài Gòn sinh sống để mong rằng khí hậu trong này sẽ giúp em bớt bệnh. và quả thật như thế, nó đỡ rất nhiều chị ạ.
    Giờ đã trải qua cái thời thiếu thốn ấy, thuốc men cũng hiện đại hơn nên em cũng khỏe hơn nhiều.
    Thế chị đã hết bệnh hẳn chưa?
    tFtT
    • 209 Bài viết

    • 391 Được cảm ơn

    #10
    Chị ổn rồi em ơi. Nhưng mà nói là khỏi hẳn thì không mà nên dùng cụm từ là khống chế tốt rồi "well controlled". Nhưng xương chị không sao, có nhiều người dùng corticoid nhiều bị giòn xương - loãng xương nên về già chống tay mà bị gãy cổ tay đấy em ạ. Nói chung bệnh hen bây h không ảnh hưởng đến cuộc sống của chị.
    • Avatar của BEN 10
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 68 Bài viết

    • 13 Được cảm ơn

    #11
    Trích dẫn Nguyên văn bởi Emily - 1973 Xem bài viết
    Chị ổn rồi em ơi. Nhưng mà nói là khỏi hẳn thì không mà nên dùng cụm từ là khống chế tốt rồi "well controlled". Nhưng xương chị không sao, có nhiều người dùng corticoid nhiều bị giòn xương - loãng xương nên về già chống tay mà bị gãy cổ tay đấy em ạ. Nói chung bệnh hen bây h không ảnh hưởng đến cuộc sống của chị.
    mình rất xúc động và khâm phục bạn, mình có thể liên hệ với bạn để nhờ bố bạn chữa bệnh cho con mình được không? mình đang ở TPHCM.
    baclieu0101@yahoo.com
    • 151 Bài viết

    • 1 Được cảm ơn

    #12
    Em cũng bị HPQ. Từ khi mang thai và sinh Jerry xong là em bắt đầu bị lần đầu tiên. Nói thật là e rất sợ bị bệnh hen. Nhưng mà bi h bị rồi thì đành chịu. e đang nuôi con nhỏ nên ko dám chữa trị gì nhiều. Nhưng e cũng muốn sớm chữa chạy để ko bị mãn tính. Vì e mới bắt đầu bị đc 6-7 tháng nay thôi. Emily-1973 cho e địa chỉ nhà chị đi, em muốn tới đó chữa trị, chí ít thì cũng muốn được tư vấn để không bị bệnh HPQ làm ảnh hưởng đến cuộc sống hàng ngày và em lại đang nuôi con nhỏ nữa, không biết có chữa đc ko. Thanks chị nha.
    • Avatar của BenBen
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 13 năm
    • 339 Bài viết

    • 96 Được cảm ơn

    #13
    Mình đã điện thoại theo số điện thoại chị Emily cho trong bài viết, đã gặp được bố chị Emily là bác Chấn. Mình xin phép đưa địa chỉ lên đây để các bạn tiện liên lạc:
    Bác Chấn
    Số đt: 04.38622428
    Số nhà 25
    Ngõ 583 Phố Đông Kim Ngưu
    Phường Vĩnh Tuy
    Quận Hai Bà Trưng
    Hà Nội
    • Avatar của haigau
    • Đã bị khóa
      Offline
    • 13 năm
    • Thành viên bị khoá
    • 315 Bài viết

    • 28 Được cảm ơn

    #14
    Đọc bài của chị em thấy thương quá, hình ảnh bà mẹ dẫn con đi khám bệnh, giống y hệt như mình bây giờ. Con mà ốm đau thì mẹ ko thấy vui tươi gì cả, suốt ngày đau đầu vì bệnh của con, chả nghĩ gì khác ngoài việc làm thế nào cho con mình cảm thấy khỏe khoắn dễ chịu nhất. Theo e hiểu thì hen đa phần hay xảy ra đối với người có cơ địa dị ứng. Vì thế thuốc chỉ là biện pháp tạm thời. Thay đổi môi trường sống cũng là 1 phương pháp. E cảm thấy giọng văn của chị Emily giống của chị Ruốc Tôm quá. Ko biết có phải ko?
    • 3 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #15
    Chào các bạn!

    Mình rất hay theo dõi trang web này nhưng chưa tham gia đóng góp gì cả, hic. Đề tài các mẹ (bố- nếu có) đang trao đổi mình rất quan tâm vì mình có 1 cậu con zai 8 tuổi đang bị hen phế quản. Con mình bị từ hồi 11 tháng, đã theo phác đồ điều trị của bác sĩ và xịt hen dự phòng lâu nay rồi. Nhưng cứ khi nào thời tiết thay đổi cháu lại lên cơn hen, hơn 3 tháng lại bị một lần. Mình cũng vái nhiều phương rồi, nhưng chưa gặp đúng thầy đúng thuốc nên bây giờ vẫn chưa khỏi. Có lần mình đã phải sát sinh 10 cặp tắc kè (1 con đực 1 con cái) để cho con ăn chữa bệnh nhưng đâu vẫn hoàn đó. Nghĩ lại bây giờ vẫn rung mình, mỗi lần làm thịt nó kêu nghoe nghóe mà lạnh hết cả người. Bao đêm hai vợ chồng mình phải thức để thay nhau bế cháu ngủ ngồi, nhiều lúc nhìn con lên cơn khò khè khó thở mà chỉ muốn nhận hết bệnh về mình cho con khỏe mạnh. Hiện nay con mình dung thuốc hen và thuốc dự phòng khiến cho cháu bị ảnh hưởng về thể chất, bây giờ 8 tuổi rồi mà có người quen lâu không gặp vẫn hỏi là cháu sắp vào lớp 1 chưa?:Sad:
    Mình muốn hỏi đã có mẹ nào trong diễn đàn uống thuốc của bác than sinh ra Emily chưa? Nếu dung rồi các mẹ cảm thấy thế nào?
    • 139 Bài viết

    • 21 Được cảm ơn

    #16
    Ơ thế Emily – 1973 với Maritza là 1 à? Có cả bài về HPQ bên mục “bệnh người lớn”. Sao lại phải lập 2 nick nhỉ???
    Tôi thích chia sẻ với nỗi lung linh đang ngắn dần của một ngọn nến.
    Tôi chán ghét niềm kiêu hãnh vì sự vẹn nguyên của một cây đèn cầy không có ánh lửa.
    • Avatar của BenBen
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 13 năm
    • 339 Bài viết

    • 96 Được cảm ơn

    #17
    Mình cũng muốn biết cảm nhận của các bạn đến khám tại nhà cụ thân sinh của chị Emily. Mình không Hà Nội. Thấy bài viết hay quá
    • Avatar của Me Ti Suu
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 12 năm
    • 484 Bài viết

    • 2,000 Được cảm ơn

    #18
    Trích dẫn Nguyên văn bởi phuongngoc5a Xem bài viết
    Em cũng bị HPQ. Từ khi mang thai và sinh Jerry xong là em bắt đầu bị lần đầu tiên. Nói thật là e rất sợ bị bệnh hen. Nhưng mà bi h bị rồi thì đành chịu. e đang nuôi con nhỏ nên ko dám chữa trị gì nhiều. Nhưng e cũng muốn sớm chữa chạy để ko bị mãn tính. Vì e mới bắt đầu bị đc 6-7 tháng nay thôi. Emily-1973 cho e địa chỉ nhà chị đi, em muốn tới đó chữa trị, chí ít thì cũng muốn được tư vấn để không bị bệnh HPQ làm ảnh hưởng đến cuộc sống hàng ngày và em lại đang nuôi con nhỏ nữa, không biết có chữa đc ko. Thanks chị nha.
    Bạn ơi, mình sau khi sinh cũng bị VPQ co thắt. Mình cũng đã chịu đựng gần 1 năm vì sợ điều trị sẽ ảnh hưởng đến em bé. Nhưng đến khi gặp bác sĩ điều trị thì mình mới được cảnh báo là tại sao không điều trị sớm, đỡ cho cả mẹ và con. Bạn đang nuôi con nhỏ vất vả lại càng phải đi điều trị sớm đi để có sức khỏe nuôi con. Chúc mau khỏe nhé!
    Cần thêm anh, cần thêm cho những khi em lo sợ…
    • Avatar của BenBen
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 13 năm
    • 339 Bài viết

    • 96 Được cảm ơn

    #19
    Trích dẫn Nguyên văn bởi honeyforyou Xem bài viết
    Ơ thế Emily – 1973 với Maritza là 1 à? Có cả bài về HPQ bên mục “bệnh người lớn”. Sao lại phải lập 2 nick nhỉ???
    là sao hả bạn? Maritza là ai? tại sao bạn lại có thể kết luận là giống nhau?
    • 139 Bài viết

    • 21 Được cảm ơn

    #20
    Là vì tớ cũng đọc 1bài tương tự bên mục “bệnh người lớn”, chỉ có điều ngắn hơn, nhưng có nhiều điểm giống nhau giữa 2bài lắm.
    Tôi thích chia sẻ với nỗi lung linh đang ngắn dần của một ngọn nến.
    Tôi chán ghét niềm kiêu hãnh vì sự vẹn nguyên của một cây đèn cầy không có ánh lửa.
  • Trang 1/3

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2
  • ...
  • 3