TIN TÀI TRỢ.

Bé bị yếu thần kinh, mình có thể làm gì?

  • 2 Lượt chia sẻ
  • 15.3K Lượt đọc
  • 4 Trả lời

Luôn tự hào là nguồn thông tin và kiến thức đáng tin cậy dành cho phụ nữ trưởng thành.

Theo dõi Webtretho

Đến trả lời mới nhất
    • Avatar của trucmai
    • Thành viên tích cực 2015
      Offline
    • 15 năm
    • 896 Bài viết

    • 515 Được cảm ơn

    #1
    Chào các bạn,
    Mình đang rất lo lắng vì hai nhóc sinh đôi của mình. Theo mình hiểu thì dường như hai bé rất yếu thần kinh, hay lo sợ quá mức, biểu hiện cụ thể là:
    - Hai bé rất sợ tất cả những gì 'mới mẻ': người lạ, đồ chơi mới, quần áo mới... Ví dụ như khi mình mặc cho bé quần áo mới thì bé Mai không chịu và khóc, bất kỳ cái nào cũng thế, mình cứ phải ép bé mặc thì một lúc sau sẽ hết khóc và quen. Đến lần thứ 2 mặc lại thì không khóc nữa. Khi mình đưa cho bé đồ chơi mới thì thường bé không dám chơi ngay. Cả 2 đứa đứng xem chán chê rồi mới rón rén cầm lấy đồ chơi để chơi, dù rằng đồ chơi mới có khi chỉ là một con gấu nhồi bông!!! Và đặc biệt là 2 bé sợ người lạ. Chao ôi mình rất khổ tâm vì điều này. Mỗi khi có khách đến chơi nhà thì người nào cũng sợ vì nghe 2 bé khóc lóc ầm ĩ. Mà nào phải ai cũng có thời gian và thân quen đến độ tuần nào cũng đến chơi đâu. Thế là vài tháng sau quay lại, khách lại phải nghe lại một bản hòa tấu chẳng lấy gì làm hiếu khách như thế. Mà nào có phải bé nhà mình còn quá nhỏ, hai bé hiện nay đã được 2,5 tuổi rồi.
    - Từ lúc mới sinh cho tới nay, hầu như không đêm nào mình được ngủ một giấc dài hơn 2h vì các bé thay phiên nhau trở mình và khóc. Bình thường, không đau ốm gì thì một đêm mỗi bé thường dậy khỏang 2 lần, và hầu như lần nào cũng khóc. Nếu mình không dỗ thì một lát sau cũng tự ngủ lại, nhưng đằng nào thì mình cũng thức dậy mất rồi. Nhưng cũng rất nhiều lúc mình không dỗ đâu, chỉ khi nào bé khóc lâu và to quá thì mình mới nói 'con ngủ đi', thế là bé ngủ lại.
    Bé nhà mình bị như thế vì rất nhiều nguyên do: bé sinh non tháng quá nhiều, khi mang bầu và cả sau khi sinh mình nhiều khi không được ổn định tinh thần vì stress và vì nuôi bé quá vất vả, vì cả yếu tố di truyền nữa (dòng họ nhà mình vốn yếu thần kinh, dù rằng chưa có ai bị bệnh về thần kinh cả nhưng biểu hiện của sự kém kiềm chế cảm xúc thì rất nhiều).
    Mình cũng đã cố gắng làm những gì có thể để cải thiện tình hình cho bé sau khi nhận thấy tình trạng của con. Hầu như ngày nào mình cũng cho 2 bé xuống khu chơi chung của trẻ em để được tiếp xúc với các bé khác hay nhìn các bé vui đùa. Nhưng thường thì 2 bé tự chơi với nhau và chơi với đồ chơi của mình chứ không dám trực tiếp tiếp xúc với các bạn, hay đứng nhìn các bạn chơi rồi bắt chước chứ không chủ động đến chơi chung. Mình cũng đưa bé đi chơi nhiều hơn, gặp nhiều người hơn để bé quen, nhưng chỉ cải thiện được rất ít. Mà hiện nay gia đình mình đang ở Đức nên việc gặp người Việt để được nói tiếng Việt không dễ dàng, lại càng chẳng có trẻ con để 2 bé chơi cùng. Để bé chơi cùng với những trẻ em người Đức thì mình không biết tiếng Đức để nói với chúng (hoặc bố mẹ chúng), và 2 bé nhà mình lại càng bỡ ngỡ vì một thứ tiếng khác 'của mình'. Mình thật sự không biết làm sao hơn để giúp 2 bé của mình dạn dĩ hơn, thân thiện hơn. Các bạn có ý gì hay thì giúp mình với nhé.

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • Avatar của kiki
    • Thành viên tích cực 2015
      Offline
    • 17 năm
    • 3,816 Bài viết

    • 6,765 Được cảm ơn

    #2
    Bạn đừng căng thẳng quá nhé. Nỗi lo lắng của bạn có thể truyền cho 2 bé.

    Trước tiên là bạn đã đúng khi cho các bé tiếp xúc càng nhiều càng tốt với môi trường xung quanh. Càng giữ rịt bé trong nhà thì chúng càng sợ hãi khi giao tiếp với người lạ. Bạn nên thường xuyên đưa bé đi dạo, đi siêu thị, tham gia playgroups, open school để bé giao tiếp với các bạn cùng lứa tuổi và học hỏi lẫn nhau. Bạn đừng quá câu nệ yếu tố ngôn ngữ. Nụ cười và những cử chỉ thiện cảm, thân ái có thể làm cầu nối giữa mọi người. Nếu bạn còn e dè vậy thì 2 bé cũng khó hòa đồng hơn. Dành cho các bé thật nhiều thời gian để làm quen với bạn mới, đồ chơi mới, trò chơi mới. Đối với những đồ vật với các bé là mới lạ thì hãy để bé chơi với chúng một thời gian trước xem sao. Quần áo cũng khoe cho chúng xem, chơi chán đi trước khi bắt chúng mặc. Đồ chơi thì bố mẹ lấy ra chơi với nhau cho chúng xem và cuốn hút chúng đến lúc chúng xin chơi cùng hoặc mời chúng chơi cùng. Rồi sẽ đến lúc chúng hứng thú và muốn thử. Nếu có thể bạn hãy thử đưa 2 bé đi nhà trẻ. Trong thế giới của chúng, chúng có thể trưởng thành hơn mình tưởng rất nhiều.

    Thêm nữa là mong bạn cố gắng giữ mình bình tĩnh. Vì các bé nhạy cảm hơn những đứa trẻ khác mình càng phải quan tâm đến chúng nhiều hơn, nhẫn nại và dành nhiều thời gian cho chúng hơn. Khi chúng khóc thay vì nghiêm khắc bắt chúng nín ngay thì mình có thể ôm bé vào lòng hoặc hát nhẹ nhẹ, nói những lời thật dịu dàng để chúng yên tâm là bạn luôn ở bên cạnh chúng. Nếu bé sợ bóng tối thì có thể để 1 ngọn đèn nhỏ trong phòng trẻ con ban đêm, hoặc cho chúng ngủ cùng những đồ chơi yêu thích. Mỗi khi bạn thấy căng thẳng hãy tìm cách giải tỏa thay vì trút stress lên con cái hoặc thể hiện sự căng thẳng trong gia đình. Hãy tìm kiếm sự giúp đỡ của gia đình, bạn bè và những người xung quanh. Tham gia vào 1 parents' club là rất có lợi vì luôn có người chia sẻ tâm sự, kinh nghiệm và giúp đỡ mình khi cần. Khi bé đã quen với mọi người trong group bạn có thể trông con cho người ta 1 buổi đổi lại 1 buổi nào khác gửi 2 bé ở chỗ người ta để được thư giãn một chút, làm những công việc của riêng bạn hoặc thay đổi không khí.

    Bạn cũng nên đến gặp một bác sỹ tâm lý để được tư vấn. Các bác sỹ tâm lý nhi ở nước ngoài rất nhiều và lành nghề. Họ sẽ cho bạn những lời khuyên hữu ích. Đừng cho rằng chỉ có người tâm thần mắc bệnh thực sự mới cần khám chữa. Được BS tâm lý cho lời khuyên và có hướng xử lý thích hợp sẽ giúp các con bạn phát triển bình thường như những trẻ khác. Không phải đó là điều bạn mong muốn sao?

    Sau cùng, hãy post bài nếu mỗi khi bạn có điều gì khúc mắc. Biết đầu một/ hoặc nhiều trong số thành viên ở đây có thể giúp bạn điều gì. Ít nhất thì cũng chia xẻ nỗi lo lắng của bạn. Như thế cũng bớt sì trét nhiều đấy.

    Cố gắng lên nhé. Thương nhiều.

    PS. Nếu bạn nói bạn đang sống ở đâu trên nước Đức biết đâu lại có ai lên tiếng nói là ở rất gần bạn thì sao/
    Success is a journey, not a destination.
    • Avatar của zoe
    • zoe
      Thành viên Webtretho
      Offline
    • 15 năm
    • 2,870 Bài viết

    • 552 Được cảm ơn

    #3
    trucmai oi,

    neu ban khong muon cho hai be di nha tre hoan toan thi di mot hai buo^?i nu?a ngay. Thoi gian dau ban co the o? lai voi hai be, sau do thi thoi. Cac be hoc ngoai ngu nhanh lam, nen dan dan se quen thoi. Cac co giu tre? cung biet cach noi chuyen voi cac be cho du cac be khong hieu tieng Duc, va ho cung biet cach cham soc cac em be nhut nhat. Mat khac o cac nha tre thuong co bac si tam ly, ho se theo doi va tim cach giup cac be hoa hop voi moi truong xung quanh. Ban dung ngai ve chuyen ngon ngu, nhung nguoi lam viec o nha tre thuong rat don hau, minh nghi ai chon nghe nay chac la da~ von yeu tre, nhan hau va co tinh kien tri. Neu khi can trao doi nhung van de quan trong thi nho ai thao tieng di cung.

    Mat khac, cho cac be di nha tre ban se co thi gio de nghi? ngoi thu gian. Theo minh dieu do quan trong vo cung.

    Chuc ban va hai be vui khoe nhe.
    it's all because of you ... :Angel:
    • Avatar của hunglanh
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 9 năm
    • 51 Bài viết

    • 6 Được cảm ơn

    #4
    lên cho các mẹ tham khảo
    • Avatar của trakidi
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 8 năm
    • 6 Bài viết

    • 2 Được cảm ơn

    #5
    con mình hiện nay 25th, biểu hiện rất giống với 2 bé của mẹ trucmai. không thích những gì mới, quần áo mới cũng không chịu thử, chỉ thích những gì đã thuộc về bé, khóc thét khi có người lạ đến nhà, hoặc khi ra đường thì chỉ nói chuyện với người thân thôi, ai hỏi chuyện hoặc đụng đến bé là bé khóc toáng lên rất to và không chịu nín, ôm chặt lấy ba mẹ. Mặc dù mình cũng cố gắng cho bé đi siêu thị, công viên, khu vui chơi thường xuyên. Đến nơi đông người bé cũng không sợ nhưng bé cũng chỉ chơi 1 mình thôi, không chơi với các bé khác, và vẫn khóc khi có người lạ hỏi chuyện bé. Mình đã thử cho bé đi nhà trẻ nhưng buổi đầu tiên bé đã khóc rất nhiều, khan cả tiếng, và sau đó về nhà bé bị trầm cảm không nói chuyện với ai nữa (mặc dù bình thường ở nhà bé nói chuyện suốt ngày), mình sợ quá nên sau khi cho bé đi được 4 buổi sáng thì không dám cho bé tiếp tục đi nhà trẻ nữa. (Dù trước khi gửi bé 1 buổi ở trường mình đã cho bé đi làm quen với trường, với lớp trước, cho bé đi chơi mỗi sáng và chiều ở nhà trẻ nhưng khi gửi bé vẫn khoc và không chịu hợp tác với cô).
    Mình mong nhận được sự góp ý của các mẹ để bé nhà mình có thể hòa nhập vào môi trường xung quanh hơn. (Hàng ngày, từ bé đến giờ mình đềucho bé đi dạo quanh xóm, nói chuyện và qua nhà hàng xóm chơi, nhưng bé không bao giờ chịu ở lại nhà hàng xóm 1 mình, ra đường cũng vẫn chơi vui vẻ nhưng không thích người khác nói chuyện với mình)