TIN TÀI TRỢ.

Vừa nhắm mắt Vừa mở cửa sổ

  • 0 Lượt chia sẻ
  • 2.4K Lượt đọc
  • 19 Trả lời

Luôn tự hào là nguồn thông tin và kiến thức đáng tin cậy dành cho phụ nữ trưởng thành.

Theo dõi Webtretho

Đến trả lời mới nhất
    • Avatar của matxam
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 3 năm
    • 18 Bài viết

    • 5 Được cảm ơn

    #1
    Cô bạn tôi gửi cho tấm ảnh phần bìa tựa cuốn sách như một lời nhắn nhủ thân thương: "…khi một ai đó buồn, họ cần rất nhiều người để chia sẻ. Nỗi buồn chỉ vơi đi bằng tình thương chứ không có một phương thuốc nào hết. Khi chia sẻ một nỗi buồn, chúng ta sẽ không buồn hơn, nhưng người khác lại vui hơn. Và đừng bao giờ quay lưng lại với một con người như vậy. Họ cần những khuôn mặt hơn và những viên thuốc. Họ cần những bàn tay, những tô cháo, những quả ổi hái để đầu gường. Họ cần mỗi buổi tối ghé lại ngồi với họ trong im lặng. Họ cần chúng ta dẫn họ lên đồi cuốc một mảnh vườn, và thỉnh thoảng hỏi có thích bắp rang không…". Vâng, hai đứa cách nhau cả một bầu trời nên chỉ có thể chia sẻ qua những câu chữ, những cuộc điện thoại tâm sự mỗi khi buồn vui đủ để nhẹ vơi lòng thênh thang.

    Cũng đã khá lâu rồi không viết những suy nghĩ của mình. Cuộc sống luôn có những khoảng dừng bất chợt để ta có thể nhìn nhận nghĩ suy, tôi viết chỉ đơn giản để trò chuyện và lắng nghe chính trái tim mình. Vậy đó, thế giới thật rộng lớn để tìm kiếm một nơi yên tĩnh cho tâm hồn rất khó, tìm kiếm những giá trị giản đơn, thân thuộc nhỏ bé càng khó hơn. Thật ra, trải dài theo năm tháng con người ta càng cộng thêm nhiều cảm giác cô đơn, sự trống trải trong tâm hồn cứ thế mà lớn dần. Giữa con người với con người có nhiều sự xa cách và những nghi ngại khi cuộc sống vốn dĩ quá vội vàng, hối hả bận rộn bởi những to toan, gấp gáp cho những điểm dừng và khoảng lặng. Và trong những cuộc gặp gỡ hay cà phê với bạn bè, tôi không thích mỗi người cầm một chiếc điện thoại say mê mà thiếu đi những nụ cười, niềm vui chia sẻ. Những lúc như vậy tôi không dùng điện thoại có vẻ như lạc lõng trong sự im lặng của chính mình. Tôi không có thói quen check in sống ảo, không thích trà sữa, không thích những quán cà phê ồn ào. Tôi thích cà phê theo đúng nghĩa là gặp gỡ trò chuyện, cũng có thể chỉ là “cần mỗi buổi tối ghé lại ngồi với nhau trong im lặng”. Hà Nội đủ nhỏ bé để có thể gặp được nhau, đủ rộng lớn để có thể lạc lõng, bơ vơ, quan trọng là lòng muốn gần hay không...
    t8MoMueA8Q2l5RxObsSfYiqb5jVa6iMlymOlWsloTGSE5cY-lZWY7MRqy4K-_73P7wthMwF64LNRlW3Tuk3YGGq-MEfPW48
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • Avatar của matxam
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 3 năm
    • 18 Bài viết

    • 5 Được cảm ơn

    #2
    Tôi lại nhớ một cô bạn thân thủa cắp sách, những ngày hai đứa chở nhau rong dài khắp con đường Hồ Tây, Thụy Khuê, Lăng Bác, Bờ Hồ... vừa đi vừa nghêu ngao hát cho nhau nghe, vui vẻ khúc khích. Mẹ cười bảo "Hai đứa sau này cho lấy chung một chồng" vì lúc nào cũng dính như sam. Bây giờ gặp nhau còn khó, những câu chuyện trở nên xã giao, gượng gạo đến lạ. Đôi lúc, thèm cái cảm giác có thể hồn nhiên, vô tư như tuổi 17 trong một khoảnh khắc thôi cũng được. Thi thoảng lật giở lại những trang lưu bút, những lá thư, những tấm thiếp bất chợt khẽ mỉm cười như có một niềm vui chợt thoáng qua. Và lại có những lúc thoáng buồn giật mình nhận ra sao tôi khác đến thế, đổi thay đến vậy. Thời gian có sức bào mòn và thay đổi hay bởi vì một cách nào đó ta tự biến đổi, thích nghi lúc nào không biết. Có lẽ những kỷ niệm, gia tài nhỏ bé cũ màu thời gian là từng nét chữ, từng lời chúc, những lời hỏi thăm là vẫn còn, vậy thôi ấm lòng.
    S8IDWVCEYh8LJT1lUps8Kzj05jqna3xzaLHmYl3MHbDbXHsdaL-pDdalwKmoNQM48UyZwIXOOc-ZpU83Q01kvEcMmH4fcQ
    Tôi tự nhủ với bản thân mình rằng, cần phải sống chân thực. Bất kể người khác nhìn mình bằng con mắt nào đi chăng nữa, dù cả thế giới phủ định, tôi vẫn có bản thân tin tưởng mình.
    Tôi tự nhủ với bản thân mình rằng, cần phải sống vui vẻ, không cần nghĩ có phải có ai đang để tâm tới mình hay không. Bởi một người cũng có thể sống cuộc sống tươi đẹp.
    Tôi tự nhủ với bản thân mình rằng, những lúc buồn có thể khóc đến nhem nhuốc cả mặt, nhưng sau những giờ phút đó, cần phải ngẩng đầu cười thật xinh tươi
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 46 Bài viết

    • 27 Được cảm ơn

    #3
    Thích câu này "Hà Nội đủ nhỏ bé để có thể gặp được nhau, đủ rộng lớn để có thể lạc lõng, bơ vơ, quan trọng là lòng muốn gần hay không".
    Cực đồng cảm về bài viết này.
    Rất tò mò bạn là ai ở ngoài đời. Nội tâm bạn rất ấm áp ^^!.
    • 277 Bài viết

    • 63 Được cảm ơn

    Thành viên cảm ơn nhiều 2018
    #4
    Thật hay
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của matxam
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 3 năm
    • 18 Bài viết

    • 5 Được cảm ơn

    #5
    Đối với tôi bạn bè không cần quá nhiều mặc dù ai tôi cũng có thể làm bạn được. Bạn bè chỉ cần đủ để trân trọng, yêu thương vỗ về và luôn "ở đây". Có thể nói tôi rất may mắn khi có được những người bạn tốt thực sự yêu quý, hiểu và không bao giờ phán xét những sai lầm vấp ngã của tôi. Họ đã từng bỏ tất cả mọi thứ để ở bên khi tôi buồn, cùng ướt sũng dưới mưa khi tôi cô đơn, lặn lội cả trăm km để đưa cho tôi món đồ, bảo vệ tôi như người thân, kiên trì nghe tôi nói những điều thật ngốc nghếch, cố gắng làm điều gì đó khiến tôi cười, hay đơn giản nhớ thói quen nhỏ không thêm đá vào nước của tôi... Và với tôi họ đã là người thân từ lâu. Nhưng vẫn là cuộc sống, đôi khi tôi mệt mỏi, một chút yếu đuối, một phần cô đơn có thể tôi sẽ tìm đến họ, đơn giản cùng đi ăn, đi cà phê, trò chuyện một lúc sẽ cảm thấy yên tĩnh vui vẻ trở lại. Hay tôi ghé chơi với đám trẻ, khi mà chúng ào ra đón tôi với niềm hân hoan tíu tít gọi tên tôi. Tôi mỉm cười bình yên đến lạ khi cùng chơi đùa và ngắm chúng như thể là một phần cuộc sống của mình.
    Mặt khác, nếu tự giải quyết tôi thường im lặng kiếm một việc để làm cho khuây khỏa, đọc một cuốn sách, bật một bản nhạc, làm bất cứ cách nào đó có thể. Tôi vẫn thích những giai điệu không lời, cổ điển có cảm giác như ai đó trò chuyện, vỗ về mỗi khi trầm ngâm nhắm mắt lại, lặng thinh trải dài cảm xúc. Tôi thích vào bếp nấu một vài món ăn, chúng khiến tôi bận rộn và khám phá thêm về những điều mới mẻ. Tôi sẽ cố gắng cân bằng cuộc sống và cảm xúc một cách tốt nhất có thể. Tôi không dám lay động đến cuộc sống của họ, sợ họ bận lòng thêm, sợ họ lo lắng. Xét cho cùng, ai cũng có một cuộc sống riêng với bao lo toan, mệt mỏi mỗi ngày cũng đủ rồi. Chỉ khi nào tôi quá mệt mỏi, tôi không thể gắng gượng, tôi yếu đuối quá rồi sau một thời gian luôn mạnh mẽ, tôi tìm đến họ. Và tôi sẽ bị mắng một trận “sao không chịu chia sẻ, sao giờ mới nói…” và họ lại dịu dàng vỗ về, xoa dịu tôi cho tôi những lời khuyên và thật nhiều yêu thương.
    Gmel5dUobGxXfrV9bLvBd-7_z4AD2GYXPudvkLbpC6Ez4N1D1pIH85KhccNEav_Yp95wwuiuEZ2T4lLWjWGZDKefOQw8iMY
    Tôi tự nhủ với bản thân mình rằng, cần phải sống chân thực. Bất kể người khác nhìn mình bằng con mắt nào đi chăng nữa, dù cả thế giới phủ định, tôi vẫn có bản thân tin tưởng mình.
    Tôi tự nhủ với bản thân mình rằng, cần phải sống vui vẻ, không cần nghĩ có phải có ai đang để tâm tới mình hay không. Bởi một người cũng có thể sống cuộc sống tươi đẹp.
    Tôi tự nhủ với bản thân mình rằng, những lúc buồn có thể khóc đến nhem nhuốc cả mặt, nhưng sau những giờ phút đó, cần phải ngẩng đầu cười thật xinh tươi
    • Avatar của matxam
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 3 năm
    • 18 Bài viết

    • 5 Được cảm ơn

    #6
    Trích dẫn Nguyên văn bởi demon_langthang Xem bài viết
    Thích câu này "Hà Nội đủ nhỏ bé để có thể gặp được nhau, đủ rộng lớn để có thể lạc lõng, bơ vơ, quan trọng là lòng muốn gần hay không".
    Cực đồng cảm về bài viết này.
    Rất tò mò bạn là ai ở ngoài đời. Nội tâm bạn rất ấm áp ^^!.
    Cảm ơn bạn, mình viết những suy nghĩ để trải lòng thôi. Còn ngoài đời mình cũng bình thườn như bao người khác thôi
    Tôi tự nhủ với bản thân mình rằng, cần phải sống chân thực. Bất kể người khác nhìn mình bằng con mắt nào đi chăng nữa, dù cả thế giới phủ định, tôi vẫn có bản thân tin tưởng mình.
    Tôi tự nhủ với bản thân mình rằng, cần phải sống vui vẻ, không cần nghĩ có phải có ai đang để tâm tới mình hay không. Bởi một người cũng có thể sống cuộc sống tươi đẹp.
    Tôi tự nhủ với bản thân mình rằng, những lúc buồn có thể khóc đến nhem nhuốc cả mặt, nhưng sau những giờ phút đó, cần phải ngẩng đầu cười thật xinh tươi
    • Avatar của matxam
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 3 năm
    • 18 Bài viết

    • 5 Được cảm ơn

    #7
    Tôi thích một cuộc sống giản đơn và bình dị, dù tôi hiểu giá trị của sự giản đơn không hề nhỏ và thật khó biết bao để có được nó. Đã có những lúc tôi tự hỏi mình đã và đang làm được gì, điều giá trị nhất mà tôi cảm nhận được từ cuộc sống cho tôi là gì? Là gia đình, là người thân, là bạn bè, là ước mơ, những niềm tin... Đôi khi, cuộc sống mang đến cho tôi những thử thách, nghịch cảnh và nhiều những nỗi buồn, tổn thương và cả sự tuyệt vọng, giống như ném trả cho tôi những điều thật tồi tệ, tưởng như tận cùng khiến tôi từng nghĩ mình sẽ vượt qua thế nào. Nhưng rồi, cũng bằng cách nào đó, cuộc sống dạy tôi cách cân bằng, cách vượt qua và mỉm cười đón nhận bằng những gì tôi có và hơn hết bằng sự hiện diện của những người quan trọng trong cuộc đời tôi: Gia đình, người thân và bạn bè. Tôi lại tự hỏi sao nhiều khi tôi vẫn cảm thấy cô đơn, vẫn có những khoảng lặng lẽ, vẫn vu vơ và vẫn có những giấu kín không thể nói. Mỗi con người luôn có những uẩn khúc riêng, họ luôn giấu kín như một điều thiêng liêng và để hiểu chỉ có thể là tri kỷ. Có lẽ tôi quá mâu thuẫn khi tôi có những người bạn tốt, tại sao đôi lúc tôi vẫn thấy chơi vơi và cần “những gương mặt, những lời hỏi thăm, những bàn tay”. Phải rồi, tôi cũng muốn có thể trải lòng, có thể lắng nghe và được lắng nghe và thấu hiểu nhưng tôi lại sợ đến một lúc nào đó họ sẽ rời xa tôi và để lại những khoảng trống nhiều hơn những gì họ đã lấp đầy trước đó. Con người ta luôn có những nỗi sợ hãi vô thường bất an giống như yêu quý và gắn bó với điều gì bao nhiêu sẽ sợ nó rời xa, tan vỡ bấy nhiêu.
    tCIhzuILwXckS4EKmjBa54QpfNni2Dy-ysahBX6Rg_J99m4qXXMkyVkNEz2ysfnarvOETUzxvfuhrjfKQ7CMoQgFxWRLsfw
    Tôi tự nhủ với bản thân mình rằng, cần phải sống chân thực. Bất kể người khác nhìn mình bằng con mắt nào đi chăng nữa, dù cả thế giới phủ định, tôi vẫn có bản thân tin tưởng mình.
    Tôi tự nhủ với bản thân mình rằng, cần phải sống vui vẻ, không cần nghĩ có phải có ai đang để tâm tới mình hay không. Bởi một người cũng có thể sống cuộc sống tươi đẹp.
    Tôi tự nhủ với bản thân mình rằng, những lúc buồn có thể khóc đến nhem nhuốc cả mặt, nhưng sau những giờ phút đó, cần phải ngẩng đầu cười thật xinh tươi
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 277 Bài viết

    • 63 Được cảm ơn

    Thành viên cảm ơn nhiều 2018
    #8
    Trích dẫn Nguyên văn bởi matxam Xem bài viết
    Tôi lại nhớ một cô bạn thân thủa cắp sách, những ngày hai đứa chở nhau rong dài khắp con đường Hồ Tây, Thụy Khuê, Lăng Bác, Bờ Hồ... vừa đi vừa nghêu ngao hát cho nhau nghe, vui vẻ khúc khích. Mẹ cười bảo "Hai đứa sau này cho lấy chung một chồng" vì lúc nào cũng dính như sam. Bây giờ gặp nhau còn khó, những câu chuyện trở nên xã giao, gượng gạo đến lạ. Đôi lúc, thèm cái cảm giác có thể hồn nhiên, vô tư như tuổi 17 trong một khoảnh khắc thôi cũng được. Thi thoảng lật giở lại những trang lưu bút, những lá thư, những tấm thiếp bất chợt khẽ mỉm cười như có một niềm vui chợt thoáng qua. Và lại có những lúc thoáng buồn giật mình nhận ra sao tôi khác đến thế, đổi thay đến vậy. Thời gian có sức bào mòn và thay đổi hay bởi vì một cách nào đó ta tự biến đổi, thích nghi lúc nào không biết. Có lẽ những kỷ niệm, gia tài nhỏ bé cũ màu thời gian là từng nét chữ, từng lời chúc, những lời hỏi thăm là vẫn còn, vậy thôi ấm lòng.
    S8IDWVCEYh8LJT1lUps8Kzj05jqna3xzaLHmYl3MHbDbXHsdaL-pDdalwKmoNQM48UyZwIXOOc-ZpU83Q01kvEcMmH4fcQ
    Trời thu Hồ Tây thật đẹp!Bạn viết cũng rất hay
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của matxam
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 3 năm
    • 18 Bài viết

    • 5 Được cảm ơn

    #9
    Gió khẽ khàng nhón bước chân qua ô cửa nhỏ mang theo cả khoảng trời bình yên xanh trong, nơi ta gửi một nỗi niềm thương nhớ...mùa thu. Mùa thu là khi ban mai chớm nhẹ bằng những làn gió mong manh, dịu dàng chạm bờ vai nhỏ. Mùa thu là tinh khôi những vạt họa mi trắng muốt rung rinh như mắt cười trong gió xốn xang. Ước nguyện rằng có ai đó dắt tay đi giữa cánh đồng họa mi, bình lặng mỉm cười nói "Tặng em cả một mùa thương nhớ".
    Tôi tự nhủ với bản thân mình rằng, cần phải sống chân thực. Bất kể người khác nhìn mình bằng con mắt nào đi chăng nữa, dù cả thế giới phủ định, tôi vẫn có bản thân tin tưởng mình.
    Tôi tự nhủ với bản thân mình rằng, cần phải sống vui vẻ, không cần nghĩ có phải có ai đang để tâm tới mình hay không. Bởi một người cũng có thể sống cuộc sống tươi đẹp.
    Tôi tự nhủ với bản thân mình rằng, những lúc buồn có thể khóc đến nhem nhuốc cả mặt, nhưng sau những giờ phút đó, cần phải ngẩng đầu cười thật xinh tươi
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của matxam
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 3 năm
    • 18 Bài viết

    • 5 Được cảm ơn

    #10
    Chỉ là có những điều không thể nói thành lời
    chỉ là có những yêu thương rất đơn giản…
    vậy thôi!

    Như sau một ngày trở về nhà thấy mình như một đứa trẻ cần niềm vui
    được nhìn Má nấu một nồi canh chua cho cả nhà ăn tối
    có Ba ngồi hỏi han với tiếng cười thân quen quá đỗi
    không gian của những cuộc đời gần gũi
    vì cần có nhau…

    Cho buổi sáng hôn lên má người mình yêu thương để bước ra phố xá ồn ào
    thấy mình đủ niềm tin dù ngày mưa hay bão
    thấy mình ở giữa những đám đông và bụi đường huyên náo
    thấy mình có lúc muốn hét lên khi đối diện với nỗi lo cơm áo
    rồi sau đó lặng lẽ bước đi…

    Đôi khi biết mình muốn đứng im trong một khuya trời tối đầy sao trời
    tự nói chuyện với trái tim đang giữ nhiều chua xót
    sao cứ phải đòi hỏi trên môi toàn là vị ngọt
    biết rằng sống cho mình thì đừng đặt nỗi đau lên vai những người khác
    làm ơn đừng bắt ai gánh vác
    chỉ để mình được vui…

    Chỉ là một cái nắm tay có khi cứu được một con người
    chỉ là có khi lắng nghe thôi mà làm bớt đi một đêm trắng
    chỉ là có khi cúi xuống cũng đã là câu trả lời cho những điều ân hận
    chỉ là có khi một nụ cười cũng trở thành yêu thương vô tận
    giúp sống sót trong cuộc đời…

    Chúng ta hay muộn phiền cho những gì lớn lao tận xa xôi
    rồi muộn phiền luôn những gì thân quen và nhỏ bé
    đến khi biết cắn răng cuộn tròn mình trong góc tối mới nhận ra giá trị của hơi thở
    của giọng nói, tiếng bước chân, của thanh âm “Xin lỗi” trước một giây đổ vỡ
    đâu phải ai cũng có thể bắt đầu…

    Đâu phải ai cũng có thể nhận ra mình ảo tưởng quá lâu
    đâu phải ai cũng biết mình đang làm đau những người bên cạnh
    đâu phải ai cũng tự choàng khăn khi trời trở lạnh
    đâu phải ai cũng ít ỏi những vết thương dù bên ngoài lành lặn
    mặc từng giờ đều thứ tha…

    Chỉ là, có rất nhiều yêu thương đơn giản
    trong mỗi ngày đi qua…

    10h50 am 2.11.2011

    Nguồn: Đi qua thương nhớ, NXB Văn học, 2012 - Thơ Nguyễn Phong Việt
    Chiều bỗng nhiên muốn trốn vào một góc nào đó đọc một cuốn sách và sống chậm trong khoảng thời gian. Có lẽ tối nay mình sẽ đi mua vài cuốn sách cho này mai...
    W_sZOxv0yNWP30zTrj5gmOIyqF_CXjRyOk3Skiyam45HHPHclCPuxa0xjndAujaUaneA7oIZMsFtrStcaKriL8fxa4yKOA
    Tôi tự nhủ với bản thân mình rằng, cần phải sống chân thực. Bất kể người khác nhìn mình bằng con mắt nào đi chăng nữa, dù cả thế giới phủ định, tôi vẫn có bản thân tin tưởng mình.
    Tôi tự nhủ với bản thân mình rằng, cần phải sống vui vẻ, không cần nghĩ có phải có ai đang để tâm tới mình hay không. Bởi một người cũng có thể sống cuộc sống tươi đẹp.
    Tôi tự nhủ với bản thân mình rằng, những lúc buồn có thể khóc đến nhem nhuốc cả mặt, nhưng sau những giờ phút đó, cần phải ngẩng đầu cười thật xinh tươi
    • Avatar của matxam
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 3 năm
    • 18 Bài viết

    • 5 Được cảm ơn

    #11
    Ôm ly trà mật ong một buổi chiều thời tiết ẩm ương như con gái hay dỗi hờn, bất giác thèm một vài chiếc bánh quy. Lan man nghĩ nếu như có "ai đó" nhẹ nhàng đặt lên bàn đĩa bánh và mỉm cười "Bánh sôcôla ít ngọt và nhiều hạnh nhân của em". Chỉ cần thế thôi cũng đủ "đốn tim ngã dúi dụi" rồi. Tôi thích đàn ông biết nấu ăn và nếu biết làm bánh. Đơn giản có thể cùng nhau nấu ăn hay có ai đó nấu ăn cho mình những ngày bình yên đến lạ. Có lần trò chuyện về bánh trái, bếp núc... một người bạn của tôi nói "Tôi sẽ làm bánh và mời bạn". "Sau mẹ tôi, bạn là người làm bánh cho tôi đấy". Anh bạn rất ngạc nhiên và hỏi " Thật sao? Vậy bạn trai cũ của bạn chưa bao giờ nấu ăn cho bạn?". Tôi cười "Anh ấy có nấu cho tôi gói mì tôm". "Vậy không phải là nấu ăn". "Tôi biết" và lại cười. Anh ấy khá ngạc nhiên hỏi tại sao đàn ông nước bạn ít biết hoặc không thích nấu ăn và làm bánh. "Cũng có một số đàn ông Việt Nam trừ đầu bếp nấu ăn rất ngon, tôi biết họ, nhưng không có bạn trai tôi trong đó. Và một bộ phận coi việc nội trợ là của phụ nữ, họ không tốt". Vậy việc bếp núc có phải của phụ nữ không? Quan điểm của tôi, phụ nữ nên và cần biết nấu ăn, dù chỉ là những món đơn giản. Ngày nay, xã hội hiện đại dễ dàng đặt mua đồ ăn sẵn hoặc ăn nhà hàng nhưng căn bếp vẫn nên có vị ngọt ngào, sắc màu của món ăn và ấm áp bàn tay phụ nữ. Nấu ăn cho người thân, người yêu, bạn bè cũng giống như một cách gửi gắm tình cảm, đặt trọn yêu thương tâm huyết để có thể thấy được niềm vui, nụ cười trao đi. Bởi vì, chỉ có yêu thương và sự lưu tâm mới biết được sở thích, khẩu vị từng người. Câu hỏi, đàn ông có cần biết nấu ăn hay không? Tôi vẫn thích đàn ông biết nấu ăn. Nhưng nếu không biết, họ nên chia sẻ với phụ nữ những việc nhỏ như nhặt mớ rau, úp mấy cái bát mà cô ấy kiễng chân mãi không tới, gọt một đĩa hoa quả để sẵn trong lúc cô ấy rửa bát hay phụ giúp bày dọn cơm... đơn giản vậy thôi, chỉ là được làm và chia sẻ cùng nhau. Đối với tôi đàn ông dịu dàng và cũng manly nhất là lúc họ làm những điều sau: Tĩnh lặng đọc một cuốn sách, say mê làm việc và dĩ nhiên là lúc họ chú tâm nấu ăn. À, tôi vẫn giữ lời hẹn với anh bạn một ngày anh ấy sẽ làm bánh còn tôi nhẹ nhàng hơn là pha trà, vì anh ấy làm bánh rất ngon
    - Tản mạn về bếp núc vì chưa biết tối nay nấu món gì -
    s1XELAV1g78t8gSm_vsO_bQbSHHVpzOJ9X2ojdnr872LJzISL7fOL2LTDRp3VcGBa4DtSYcyH4xfgQYLembk4sR1o1Xa3I4
    Tôi tự nhủ với bản thân mình rằng, cần phải sống chân thực. Bất kể người khác nhìn mình bằng con mắt nào đi chăng nữa, dù cả thế giới phủ định, tôi vẫn có bản thân tin tưởng mình.
    Tôi tự nhủ với bản thân mình rằng, cần phải sống vui vẻ, không cần nghĩ có phải có ai đang để tâm tới mình hay không. Bởi một người cũng có thể sống cuộc sống tươi đẹp.
    Tôi tự nhủ với bản thân mình rằng, những lúc buồn có thể khóc đến nhem nhuốc cả mặt, nhưng sau những giờ phút đó, cần phải ngẩng đầu cười thật xinh tươi
    • Avatar của matxam
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 3 năm
    • 18 Bài viết

    • 5 Được cảm ơn

    #12
    Muốn một ngày nhẹ bước rong chơi, khẽ len lỏi quanh những con phố nhỏ vừa xa lạ vừa gần gũi thân quen với những ồn ào xen lẫn những khoảng lặng yên đến thế. Ta chọn cho mình một quán nhỏ cũ kỹ ẩn dấu thời gian và ngắm nhìn mọi thứ trôi qua thật chậm rãi, bỏ quên đâu đó bộn bề lo lắng, những âm thanh vội vã của cuộc sống hối hả; có đôi khi lạc lõng loay hoay mãi tìm lối đi, phải hỏi đường. Đường Hà Nội bàn cờ, cứ loay hoay một hồi sẽ có đường ra thôi. Hà Nội giấu kỹ đến thế những an yên tự bao giờ?

    Một ngày như thế, chạy chậm xe quanh Hồ Tây. Một bên trời nước mênh mông, một bên sen thoảng vị mùa hè ngan ngát, góc nhỏ giữa vô tận của riêng mình. Dừng xe lại thấy mình nhỏ bé, thả trôi theo những sóng nước miên man mọi nghĩ suy đều trở nên nhẹ nhàng đơn giản. Vẫn là hồ thôi, giữa lòng thành phố lặng lẽ hòa chung vào dòng người thong thả có, vội vã cũng có là Hồ Gươm một sáng trong lành; hay Hồ Gươm về đêm khoác trên mình đèn hoa rực rỡ dù hơi nặng nề màu mẻ mất đi sự cổ kính uy nghiêm...mỏi chân rồi dừng lại tìm một chỗ ngồi thong thả nhìn mặt hồ lặng thinh. Khi vẫn còn là cô bé 17,18 tuổi tôi vẫn thường cùng cô bạn thân đi bộ ra Hồ Gươm ngồi đối diện có thể nhìn thấy đồng hồ ở Bưu điện (để biết giờ về) trò chuyện khúc khích, ăn quà linh tinh. Ngày đó, hồn nhiên vô tư chẳng vướng nổi một sợi ưu tư.

    Dành một ngày đi thăm bảo tàng. Nếu đến những miền đất mới tôi vẫn thích chọn bảo tàng, nơi sẽ kể cho tôi nghe biết bao điều thú vị bằng trực quan về lịch sử, văn hóa, con người, cuộc sống...Tôi vẫn thích đi bảo tàng dân tộc học, nơi mà đã quá quen lối cũng đủ làm hướng dẫn một vòng cho bất cứ ai. Nơi đây có rất nhiều không gian rộng và có thể tìm được những góc nhỏ yên tĩnh để lắng nghe một vài giai điệu, đọc một cuốn sách hay đơn giản giữ cho mình một vài khoảng lắng nghĩ suy.

    Muốn một ngày, sáng dạy sớm tập thể dục, đi chợ mua một giỏ đầy thức ăn và một bó hoa tươi. Một bữa sáng thảnh thơi mà không phải vội vã để còn đi làm, có thể bật TV xem những chương trình mình thích kèm vài món ăn vặt, đọc một cuốn sách dang dở khi nghe những bản nhạc quen thuộc không lời, hý hoáy nấu ăn bày vẽ món mà lâu rồi bận rộn đã bỏ quên sở thích, hay đơn giản sắp xếp lại thế giới cho riêng mình; được trò chuyện với một ai đó xa lạ không cần hỏi những câu hỏi xã giao thông thường, nói những điều quan tâm, sở thích, đơn giản tự nhiên nhẹ nhàng, không quá quan trọng bạn là ai và cần có những gì.

    Nhưng hơn tất cả, muốn một ngày bình yên bên người thân về quê thăm ông bà để thấy mình nhỏ bé và được yêu thương. Mỗi lần về bà thường mua cho tấm mía, túi bỏng, cân khoai...những thứ quà vặt vì "mua vì con bé thích" dù nhà bà lúc nào cũng sẵn quà bánh. Là buổi sáng theo bà đi chợ quê, đi bao lần vẫn thích thú lạ lẫm với những điều bình dị thân thuộc. Có gì đâu, là những chiếc bánh rán giòn còn thơm mùi đậu xanh, là đĩa bánh cuốn nóng mềm mướt, là bát bún sợi mềm trắng ngà chứ không trắng tinh và cứng khô hàn the…và cứ đi lòng vòng mấy hồi như muốn mua cả chợ thân quen. Khi lớn rồi vẫn bám theo bà từng bước, không thấy là liền hỏi bà đâu rồi “lũn cũn” bám theo sau. Là khi ngồi trò chuyện ông kể cho nghe về những "ngày xưa" nghe hoài không chán và rất tò mò “ông kể chuyện mẹ con ngày xưa đi, kể hồi xưa ông theo đuổi bà thế nào…”. Dù có là ai, như thế nào thì với ông bà tôi vẫn là đứa cháu ông bà thương, mong ngóng và quê hương là bình yên nhất trong yêu thương.
    Thêm một chút nước vào ly trà đã nhạt, lại nhớ nhà, nhớ quê hương. Tôi bất giác thèm được hít hà vị quê hương trong từng cảm xúc. Thèm nhìn ánh nắng hoe vàng hắt xuống khoảng sân bình yên tư lự, dáng ông ngồi dựa ghế thiu thiu ngủ. Và thèm cảm giác đẩy cánh cổng “ông bà ơi con về rồi!”…vẫn nơi đây những vòng tay luôn rộng mở… An Yên…
    Một nơi nào đó...trốn tìm...vỗ về...góc nhỏ giữa thế giới rộng lớn vô cùng...
    cbOYhPX_g-EMNKSwRFl293vXBHlISR-3ShT0Nr_I5ShVIPvJ4xHchkQ_LX-Hfro-M1dnMwkvud-4hRfu_Ny2tgbR4v1x3Q
    (Đọc lại bài viết cũ - Muốn một ngày nhẹ bước an yên và thấy cảm xúc nên viết lại chút...nhớ nhà quá)
    Tôi tự nhủ với bản thân mình rằng, cần phải sống chân thực. Bất kể người khác nhìn mình bằng con mắt nào đi chăng nữa, dù cả thế giới phủ định, tôi vẫn có bản thân tin tưởng mình.
    Tôi tự nhủ với bản thân mình rằng, cần phải sống vui vẻ, không cần nghĩ có phải có ai đang để tâm tới mình hay không. Bởi một người cũng có thể sống cuộc sống tươi đẹp.
    Tôi tự nhủ với bản thân mình rằng, những lúc buồn có thể khóc đến nhem nhuốc cả mặt, nhưng sau những giờ phút đó, cần phải ngẩng đầu cười thật xinh tươi
    • Avatar của matxam
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 3 năm
    • 18 Bài viết

    • 5 Được cảm ơn

    #13
    hgh2-zIBDOWkhamOETVXSVabra-VEtBP5t__sYPQvG90HF5gQBd39yQnMjyPT6FPOxJ5tBrnLAPo2THpPsFW11OVUlL3Ug

    Viết cho ngày lãng đãng...
    Pha một ly trà hoa mật ong một ngày hanh hao nắng và dịu nhẹ của gió. Chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ cho những cảm xúc xuyến xao ùa về trong từng suy nghĩ. Mùa thu có lẽ là mùa dễ chịu nhất trong năm, khí hậu vừa phải, nhẹ nhàng trầm tư lự. Và lật giở tháng năm, tôi chạnh lòng nhớ anh - nụ cười của tôi. Hẳn trong cuộc đời mỗi người luôn là hành trình dài với những cuộc gặp gỡ đến và đi. Tự hỏi rằng, đã đến rồi sao lại rời đi? Biết là sẽ đi, sao lại còn đến? Phải chăng vì lạc bước nên gặp nhau. Tôi gặp anh vào những ngày cuối tháng ba, anh lúng túng vụng về xin lỗi sau lời chào làm quen. Tôi tự hỏi là anh vô tình hay tôi lỡ bước vào thế giới của nhau. Vốn dĩ thế giới của anh và của tôi khác nhau tưởng như hai đường chân trời xa tắp. Ở anh là sự điềm tĩnh, ôn hòa nhưng lạnh lùng, dứt khoát một khi đã quyết định thì khó ai thay đổi được. Anh che giấu cảm xúc và sự quan tâm của mình bằng vẻ ngoài đạo mạo, bình thản đến mức dù cận kề sống chết mặt cũng không hề đổi sắc. Nhưng ẩn chứa bên trong lại là sự ấm áp, chân thiện giản đơn, đôi lúc hơi trẻ con, ngố ngố và một khoảng trống nào đó trong tâm hồn luôn khao khát được yêu thương, thấu hiểu. Tôi bướng bỉnh, đa cảm, đôi khi ồn ào hay nói hay cười, nhưng khá lặng lẽ. Tôi luôn ôm giữ cho mình những cảm xúc bằng sự vô tư, bình thản để khoác lên mình vẻ an yên để che giấu đi những khoảng trống nghĩ suy...
    Tôi tự nhủ với bản thân mình rằng, cần phải sống chân thực. Bất kể người khác nhìn mình bằng con mắt nào đi chăng nữa, dù cả thế giới phủ định, tôi vẫn có bản thân tin tưởng mình.
    Tôi tự nhủ với bản thân mình rằng, cần phải sống vui vẻ, không cần nghĩ có phải có ai đang để tâm tới mình hay không. Bởi một người cũng có thể sống cuộc sống tươi đẹp.
    Tôi tự nhủ với bản thân mình rằng, những lúc buồn có thể khóc đến nhem nhuốc cả mặt, nhưng sau những giờ phút đó, cần phải ngẩng đầu cười thật xinh tươi
    • 1,457 Bài viết

    • 5,007 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #14
    : )) viết nhiều thế này chắc đa cảm lắm, đa cảm thì khổ, chịp !
    Ta đợi em và mùa thu cũng đợi
    Em giấu em sau nụ cười chợt vội
    Ta giấu ta - mưa lá ngang lời
    Có điều gì em mím ở vành môi
    Vành môi mảnh như trăng chiều cả thẹn

    Ta buông rèm đêm, em đừng níu nắng
    Đừng thả giọt lòng
    lơ lửng
    hóa heo may…

    • Avatar của matxam
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 3 năm
    • 18 Bài viết

    • 5 Được cảm ơn

    #15
    B4BNEVhW6LJPbw7ySnrJem2wS0zeGC9hhzlWUYN941rg7JBcMQKLdk-c8t9bDKXK2vRxi72qpEMYtvaEI95uGjM6QoqArQ

    Hôm nay, trêm đường thấy thấp thoáng mấy em học sinh vừa đi vừa cười nói rôm rả, chợt nghĩ sắp đến 20/11. Nhanh thật, mới đó mà những vô tư, hồn nhiên chỉ còn đọng lại trong ký ức trong veo, nhẹ nhàng. Lại một ngày nắng đẹp, lật giở lại những tháng năm cũ một cách cẩn thận, bồi hồi. Nhớ ngày đầu tiên đi học, đúng như lời bài hát " ngày đầu tiên đi học em mắt ướt nhạt nhòa cô vỗ về an ủi chao ôi sao thiết tha " Tôi vẫn nhớ cô giáo lớp 1 là người dịu dàng vuốt tóc cho tôi, nhớ món quà sinh nhật tôi được tặng - một quyển sách 3D bìa cứng mở ra giữa trang sách là con thuyền với cánh buồm rất đẹp. Với tôi đó là món quà rất giá trị, tôi giữ như báu vật. Tôi nhớ những người bạn đầu tiên, nhóm của tôi có 2 nữ, 3 nam mỗi người một tính cách. Sau những giờ học chúng tôi thường tụ tập bắt dế, chơi trò chơi... và cả đi ăn trộm hoa quả nữa. Có lần cả đám ăn trộm khế vừa chua vừa chát, thấy có tiếng động là kéo nhau chạy miết quên cả dép và "đồng đội" còn trên cây. Nhớ những buổi trưa hè trốn ngủ, nhớ những lúc giận hờn vu vơ, nhớ lần rủ nhau ra vườn hoa đào giun cho giờ thực hành môn Sinh, tụi con trai trêu đùa dọa sợ chạy. Nhớ cô bạn mũm mĩm bắt xích lô đến chơi với tôi rồi kêu đói, nhà chỉ còn cơm nguội cũng ăn ngon lành. Nhớ cô bạn nhỏ nhà có cây vú sữa, mà mãi không có quả. Mỗi tối, tôi lại mang sách sang để ông bạn dạy hai đứa học. Ông là người đầu tiên dạy tôi biết số 0 còn đọc là zero. Khi học bài xong, hai đứa sẽ chơi búp bê hoặc ngồi nghe ông kể chuyện, đọc sách...Những tháng ngày đó thật êm đềm. Hết cấp 1, bạn theo bố mẹ ra nước ngoài, thi thoảng tôi chỉ hỏi thăm qua bà. Khi tôi học lớp 7, lớp 8 ông bà bán nhà nên tôi không gặp lại nữa. Nhưng ấn tượng của tôi là ông bà rất hiền, trí thức, tốt bụng và thương yêu cô cháu gái phải sống xa bố mẹ và ông bà cũng thương yêu tôi như con cháu trong nhà. Nếu để kể sẽ có rất nhiều kỷ niệm, những câu chuyện về mỗi người bạn từng ghi dấu trong cuộc sống của tôi. Tất cả đều chậm chạp và khá rõ nét qua từng lăng kính với một người có trí nhớ khá tốt. Và nếu có một ai đó có thể ngồi nghe tôi kể, chắc cũng mất cả tháng để nghe hết giai đoạn từ khi đi học đến hết cấp 1. Tuổi thơ, biết là chẳng thể nào tắm lại lần thứ hai trên dòng sông đó nhưng sự dịu dàng và thuần khiết cũng đủ làm ấm nhẹ tâm hồn và khiến tôi bất chợt mỉm cười khi nghĩ đến



    Tôi tự nhủ với bản thân mình rằng, cần phải sống chân thực. Bất kể người khác nhìn mình bằng con mắt nào đi chăng nữa, dù cả thế giới phủ định, tôi vẫn có bản thân tin tưởng mình.
    Tôi tự nhủ với bản thân mình rằng, cần phải sống vui vẻ, không cần nghĩ có phải có ai đang để tâm tới mình hay không. Bởi một người cũng có thể sống cuộc sống tươi đẹp.
    Tôi tự nhủ với bản thân mình rằng, những lúc buồn có thể khóc đến nhem nhuốc cả mặt, nhưng sau những giờ phút đó, cần phải ngẩng đầu cười thật xinh tươi
    • Avatar của matxam
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 3 năm
    • 18 Bài viết

    • 5 Được cảm ơn

    #16
    Cà phê cuối tuần với tri kỷ.
    "Cô uống gì?". Ngẫm nghĩ... " Em chưa nghĩ ra, thôi trà đào đi, nàng thích ăn đào (4 miếng đào trong cốc của mình để phục vụ nàng - tình yêu nhỏ). "Uh, ra bàn ngồi đi, chị gọi nước" Phục vụ bưng nước ra. "Ít đá, ít ngọt của cô đấy". Chị là người duy nhất biết được thói quen ăn ít ngọt và không thích đồ lạnh của mình. Những lần đi ăn uống cùng chị luôn chủ động gọi hoặc rót cho mình ít đá/ nước không để lạnh. Chỉ vậy thôi, trà ngon thế.
    0YwdUaPNPot2Kamt0e8Qq4WSe0NvBn8gtqO4RDC04YmQkxcjhXYkBLnJfWQ7H6KN7UEoBPT8WhMWq1jk_3HVuue_3XcGzw
    Tôi tự nhủ với bản thân mình rằng, cần phải sống chân thực. Bất kể người khác nhìn mình bằng con mắt nào đi chăng nữa, dù cả thế giới phủ định, tôi vẫn có bản thân tin tưởng mình.
    Tôi tự nhủ với bản thân mình rằng, cần phải sống vui vẻ, không cần nghĩ có phải có ai đang để tâm tới mình hay không. Bởi một người cũng có thể sống cuộc sống tươi đẹp.
    Tôi tự nhủ với bản thân mình rằng, những lúc buồn có thể khóc đến nhem nhuốc cả mặt, nhưng sau những giờ phút đó, cần phải ngẩng đầu cười thật xinh tươi
    • 1,125 Bài viết

    • 271 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #17
    Rât mong có được người bạn trên mạng có những dong chia sẻ cảm xúc như bạn. 0988348391. Mình là Hiệp 88 ở Hà Nội
    Hồ Hoàng Hiệp
    Tel : 0942430000 - 0988348391
    • Avatar của matxam
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 3 năm
    • 18 Bài viết

    • 5 Được cảm ơn

    #18
    Im lặng thì như thiếu
    Nói ra lại hóa thừa
    Chân tình không trú ẩn
    Trong những lời đong đưa
    m_-4WU11Ny7qK2ELDQxPdbD4cTn7MmVyhANj-w0Dzq_pADUhA_4qszutonx56y2OiUPQCmy4i5c-32XnACmdtNRM3EzTlg
    Tôi tự nhủ với bản thân mình rằng, cần phải sống chân thực. Bất kể người khác nhìn mình bằng con mắt nào đi chăng nữa, dù cả thế giới phủ định, tôi vẫn có bản thân tin tưởng mình.
    Tôi tự nhủ với bản thân mình rằng, cần phải sống vui vẻ, không cần nghĩ có phải có ai đang để tâm tới mình hay không. Bởi một người cũng có thể sống cuộc sống tươi đẹp.
    Tôi tự nhủ với bản thân mình rằng, những lúc buồn có thể khóc đến nhem nhuốc cả mặt, nhưng sau những giờ phút đó, cần phải ngẩng đầu cười thật xinh tươi
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của matxam
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 3 năm
    • 18 Bài viết

    • 5 Được cảm ơn

    #19
    Nói chuyện với một người bạn, những câu chuyện vu vơ về mẹ. Tôi ước nếu mẹ tôi có thể được như mẹ họ, tự do và có thể được làm những gì mẹ muốn. Có thể được vui vẻ nhiều hơn. yên tĩnh nhiều hơn. Bất giác xót xa, nhớ mẹ đến bật khóc. Lâu rồi không được phép khóc, chỉ là cảm xúc giấu kỹ quá thôi. Cuộc sống vẫn hối hả đến thế, đôi lúc mệt mỏi quá mà không có góc nhỏ nào để trốn một lúc. Muốn làm nhiều hơn nữa, cố gắng hơn nữa, thêm nụ cười và hạnh phúc cho những người tôi yêu mà sao thấy mình nhỏ bé. Cảm xúc chững lại nhường cảm xúc khác, vẫn xót xa chạnh lòng nhưng cần vỗ về, an ủi và tin vào một điều tươi sáng hơn cho tụi trẻ. Ở đâu đó vẫn có những mảnh đời bất hạnh, mong manh. Là lúc người bạn giới thiệu cho bộ phim tài liệu Born into Brothels. Những đứa trẻ với nụ cười trong veo, hồn nhiên trong tấm poster vừa nhói lòng vừa le lói một ánh sáng tương lai cho chúng. Một chút ấm lóng hy vọng.

    Gởi từ ứng dụng Webtretho của matxam
    • Avatar của matxam
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 3 năm
    • 18 Bài viết

    • 5 Được cảm ơn

    #20
    Giờ này anh vẫn đang làm việc. Em chắc anh vẫn chưa ăn trưa đâu. Anh ốm cả tháng rồi vẫn chưa khỏi đó. Em nói sẽ sa thải điệp viên cún của em, vì đã không chăm sóc tốt cho anh. Anh xịu mắt đừng làm thế và hứa sẽ vui vẻ hơn, không để mình bị ốm nữa, cười nhiều hơn. Trời trở lạnh rồi, anh nhớ mặc thêm áo khoác. Uhm em nhớ anh, vậy thôi.

    Gởi từ ứng dụng Webtretho của matxam