Vấp phải cục đá biết nói và cái kết

  • 0 Lượt chia sẻ
  • 973 Lượt đọc
  • 17 Trả lời

Những con người thật sự, những chia sẻ thật lòng từ hơn 1 triệu phụ nữ Việt Nam

Đến trả lời mới nhất
    • 11 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #1
    Hôm trước thế quái nào, lại vấp phải một cục đá biết nói. nhìn xa cứ tưởng cục đất cơ ý. Ui da, phải nói là vừa đau vừa tức. Nhưng sau những giây phút ban đầu thì em lại nghĩ:”kệ nó đi, ta lại đi tiếp, chả nhẽ đứng đây cãi nhau với cục đá”.
    Trên đường đi, em có suy tư về cuộc đời, há chẳng phải mỗi chúng ta là một cá thể khác nhau, bắt đầu từ những vị thế khác nhau, nên chắc chắn có những định mức hạnh phúc khác nhau. Cục đá thì chỉ nên va vào cục đá. Còn em không thể vì một cục đá chắn ngang đường mà cũng thành như vậy được, đứng đó lại chắn ngang đường, làm người khác đau.
    Vậy là em quyết định cuối tuần này đi rong chơi 1 buổi. Tự dưng vô tình hay cố ý lại thấy trên facebook có gợi ý 100 điều cần làm khi ở Hà Nội.
    Điều 01: Yêu trai/gái Hà Nội - vớ vỉn, em không cần, miễn là cùng ở Hà Nội với em là được, yêu những thứ mộc mạc giản dị GIỐNG EM :v
    Điều 02: ăn vặt…bỏ qua, em không khoái mấy món này lắm
    Điều 06: ăn vặt…bỏ qua
    Điều 0…: Đi đường sách Đinh Lễ - Cái này em thích này
    Điều 0…: Đi café phố đường tàu – ui cái này nhìn cổ cổ, như phim ý nhỉ. Mang tiếng ở Hà Nội mà chưa đi bao giờ. cái này em cũng thích
    Điều 0...: trà đá - quá thích luôn. :v
    Điều 0…: Đi phố sách cũ đường láng – Ui, em khoái sách cũ. Mặc dù không phải mọt sách, nhưng em có một tình yêu không điều kiện với mấy cuốn sách nhuốm màu thời gian, đặc biệt sách mà có cả lời nhắn của những người từng muốn trao gửi cho nhau.
    anh nào có kiểu kiểu tung hứng như của em không nhỉ. mình inbox đê.
    À, hôm trước lướt mương, ui, em giật mình vì có câu chuẩn không cần chỉnh :"mây tầng nào thì gặp mây tầng đó". chuẩn quá ý nhỉ. Không có nhu cầu cao sang mà cũng không có nhu cầu hạ thấp. Ta nhìn nhận đúng ta đang ở đâu đó mới là mấu chốt vấn đề.
    À cái thứ 2, em 4 nồi bánh chưng lần thứ 7 rồi nhé 😉

    Gởi từ ứng dụng Webtretho của loverosie.nk

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • Avatar của Fizze
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 1 năm
    • 299 Bài viết

    • 71 Được cảm ơn

    #2
    Cục đá gì biết nói Zậy??? Ở đâu bạn lượm dùm gữi giao hành nhanh cho mình xem với????
    • 1 Bài viết

    • 1 Được cảm ơn

    #3
    chả hiểu cưng nói gì luôn. cưng chắc là người hay luyên thuyên bát giac
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của MrHihu
    • Thành viên Webtretho
      Online
    • 3 năm
    • 42 Bài viết

    • 6 Được cảm ơn

    #4
    ah đấy, hôm trước đọc 100 điều phải làm ở Hà Nội, tính ra mình cũng làm được gần hết
    • Avatar của MrHihu
    • Thành viên Webtretho
      Online
    • 3 năm
    • 42 Bài viết

    • 6 Được cảm ơn

    #5
    mà 28 mùa khoai sọ rồi làm hết được bao nhiêu điều trong 100 điều đấy rồi nàng?
    • 11 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #6
    Trích dẫn Nguyên văn bởi MrHihu Xem bài viết
    mà 28 mùa khoai sọ rồi làm hết được bao nhiêu điều trong 100 điều đấy rồi nàng?
    hí được trên đầu ngón tay anh ơi. mà k có nhu cầu làm hết trăm điều này anh ạ

    Gởi từ ứng dụng Webtretho của loverosie.nk
    • Avatar của MrHihu
    • Thành viên Webtretho
      Online
    • 3 năm
    • 42 Bài viết

    • 6 Được cảm ơn

    #7
    Trích dẫn Nguyên văn bởi loverosie.nk Xem bài viết
    hí được trên đầu ngón tay anh ơi. mà k có nhu cầu làm hết trăm điều này anh ạ

    Gởi từ ứng dụng Webtretho của loverosie.nk
    oach em ở Hà Nội bao lâu rồi?
    • 11 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #8
    Trích dẫn Nguyên văn bởi MrHihu Xem bài viết
    oach em ở Hà Nội bao lâu rồi?
    ở bao lâu không quan trọng. quan trọng là có thích đi hay không và đi cùng với ai. anh ơi 😉

    Gởi từ ứng dụng Webtretho của loverosie.nk
    • 11 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #9
    Hồi đấy, đi mua đồ trong Lương Thế Vinh, lúc quay ra thế nào mụ lạ đi lạc vào các kiểu ngõ nhỏ nhỏ, quanh quẩn lại lọt vào một con ngõ, ngay chỗ ngã ba nhỏ có một tiệm sách cũ. Mừng húm. Mụ chống xe một góc, vào lựa lựa, chọn chọn.
    Nói là tiệm sách thì cũng không đúng. Nó chỉ như một cái sạp, bán ngay trên vỉa hè. sách nào xịn xò được để trên giá gỗ đóng kiểu đơn xơ. còn các loại còn lại, chồng theo từng chủng loại khác nhau, để ngay trên nên vỉa hè.
    Mụ hí hửng cũng ngồi đọc tới đọc lui, chọn tới chọn lui nhưng cuối cùng bỏ qua hết các loại sách triết lý, truyện tình yêu tình báo. Mụ chọn đúng loại sách mụ thích. Mà lại toàn các kiểu sách đã ngả màu. Trang đầu hay có ký lời tặng của người ta tặng nhau (thế mà cuối cùng cũng bán đồng nát, nên mới ra tiệm này 🤣). Nhưng thế quái nào, mụ lại càng thích.
    Mụ nhớ, hồi xưa trả nhà, người ta có bỏ lại một đống sách. Chả nhẽ mụ lại vứt ra chỗ đổ rác cho người ta nhặt. nghĩ chẳng đành. Mụ mang về hết. Ơ, cũng tia được một cuốn yêu thích "dế mèn phiêu lưu ký". Một số còn lại. hồi mụ tham gia nhóm đổi đồ trên face. Mụ có ý tặng mấy cuốn sách mà mụ k đọc trong số đó. Cũng có chị gái tận trong Đà Nẵng cmt vào nhận. Nghĩ cũng hay, tặng lại cuốn sách đó cho người cần hơn. Giữ gì cho riêng mình, trong khi không đọc tới.

    Gởi từ ứng dụng Webtretho của loverosie.nk
    • 11 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #10
    Một con voi trưởng thành một ngày phải ăn 150kg cỏ mới đủ no. Một con thỏ trưởng thành thì ăn đâu đó khoảng 0,15kg một ngày là đã thấy ổn. Mọi chuyện bao năm qua vẫn vậy, cho đến khi có các trang mạng xã hội.
    Một hôm thỏ lướt mạng, xem được ảnh của voi chụp bữa ăn của mình, thỏ choáng váng lắm, bởi nó lớn gấp cả ngàn lần bữa ăn của thỏ. Tự nhiên thỏ thấy bữa ăn của mình thật xoàng xĩnh, cuộc sống của mình thật kém cỏi, thỏ nghĩ phải là bữa ăn 150kg kia mới đáng gọi là bữa ăn, thế nên mỗi ngày dù vẫn ăn 0,15kg cỏ (vì có nhiều hơn cũng chả ăn nổi) nhưng thỏ không còn thấy vui nữa, chỉ mơ có ngày được ăn bữa ăn như của voi…
    Voi thực ra cũng không sướng như thỏ nghĩ. Bữa ăn của nó đúng là hoành tráng thật, nhưng chỉ cần hôm nào đó ăn ít hơn 150kg cỏ thì chắc chắn là đói, nên nếu có một thảm họa nào đó như hạn hán, cỏ không còn nhiều thì voi mới là con dễ chết vì đói chứ không phải thỏ. (65 triệu năm trước, khủng long tuyệt chủng phần lớn là vì đói chứ vì thiên thạch thì chắc cũng không nhiều)…
    Bữa ăn của thỏ và voi có thể khác nhau đến cả ngàn lần, nhưng cảm giác no và đói của hai con đều giống nhau. Cảm giác hạnh phúc của chúng ta cũng vậy, một chị nông dân bán hết được mẻ rau lãi vài trăm ngàn thì lòng cũng lâng lâng sung sướng như một anh buôn bất động sản vừa bán được căn chung cư lãi vài trăm triệu.
    Cảm giác hạnh phúc của chúng ta giống nhau, nhưng ai cũng có một định mức hạnh phúc riêng, phù hợp với điều kiện cuộc sống của mình. Voi không thể ăn theo mức no của thỏ, và ngược lại, thỏ cũng không ăn được theo mức no của voi. Hãy sống đúng với định mức hạnh phúc của mình, như vậy sẽ dễ tìm được hạnh phúc nhất. Đừng mê mải lướt các trang mạng xã hội để rồi cứ phải sống theo định mức hạnh phúc của người khác, như vậy thì khó mà hạnh phúc lắm. Đặc biệt là trên mạng thì ai trông cũng có vẻ hạnh phúc cả…

    Gởi từ ứng dụng Webtretho của loverosie.nk
    • Avatar của MrHihu
    • Thành viên Webtretho
      Online
    • 3 năm
    • 42 Bài viết

    • 6 Được cảm ơn

    #11
    Trích dẫn Nguyên văn bởi loverosie.nk Xem bài viết
    Một con voi trưởng thành một ngày phải ăn 150kg cỏ mới đủ no. Một con thỏ trưởng thành thì ăn đâu đó khoảng 0,15kg một ngày là đã thấy ổn. Mọi chuyện bao năm qua vẫn vậy, cho đến khi có các trang mạng xã hội.
    Một hôm thỏ lướt mạng, xem được ảnh của voi chụp bữa ăn của mình, thỏ choáng váng lắm, bởi nó lớn gấp cả ngàn lần bữa ăn của thỏ. Tự nhiên thỏ thấy bữa ăn của mình thật xoàng xĩnh, cuộc sống của mình thật kém cỏi, thỏ nghĩ phải là bữa ăn 150kg kia mới đáng gọi là bữa ăn, thế nên mỗi ngày dù vẫn ăn 0,15kg cỏ (vì có nhiều hơn cũng chả ăn nổi) nhưng thỏ không còn thấy vui nữa, chỉ mơ có ngày được ăn bữa ăn như của voi…
    Voi thực ra cũng không sướng như thỏ nghĩ. Bữa ăn của nó đúng là hoành tráng thật, nhưng chỉ cần hôm nào đó ăn ít hơn 150kg cỏ thì chắc chắn là đói, nên nếu có một thảm họa nào đó như hạn hán, cỏ không còn nhiều thì voi mới là con dễ chết vì đói chứ không phải thỏ. (65 triệu năm trước, khủng long tuyệt chủng phần lớn là vì đói chứ vì thiên thạch thì chắc cũng không nhiều)…
    Bữa ăn của thỏ và voi có thể khác nhau đến cả ngàn lần, nhưng cảm giác no và đói của hai con đều giống nhau. Cảm giác hạnh phúc của chúng ta cũng vậy, một chị nông dân bán hết được mẻ rau lãi vài trăm ngàn thì lòng cũng lâng lâng sung sướng như một anh buôn bất động sản vừa bán được căn chung cư lãi vài trăm triệu.
    Cảm giác hạnh phúc của chúng ta giống nhau, nhưng ai cũng có một định mức hạnh phúc riêng, phù hợp với điều kiện cuộc sống của mình. Voi không thể ăn theo mức no của thỏ, và ngược lại, thỏ cũng không ăn được theo mức no của voi. Hãy sống đúng với định mức hạnh phúc của mình, như vậy sẽ dễ tìm được hạnh phúc nhất. Đừng mê mải lướt các trang mạng xã hội để rồi cứ phải sống theo định mức hạnh phúc của người khác, như vậy thì khó mà hạnh phúc lắm. Đặc biệt là trên mạng thì ai trông cũng có vẻ hạnh phúc cả…

    Gởi từ ứng dụng Webtretho của loverosie.nk
    ý là mặc dù ăn cơm với thịt lợn kho nhưng không khác gì mấy anh triệu phú đang ăn mấy món đặc sản hả em
    • 14 Bài viết

    • 1 Được cảm ơn

    #12
    Giống văn của cháu mình thế, nó mới lớp 8, hôm nọ chị họ mình kể nó còn đang yêu một anh khoá trên chơi bóng rổ giỏi và rất cao nữa Lẽ nào 😆

    Gởi từ ứng dụng Webtretho của trachanhc2
    • 11 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #13
    Trích dẫn Nguyên văn bởi MrHihu Xem bài viết
    ý là mặc dù ăn cơm với thịt lợn kho nhưng không khác gì mấy anh triệu phú đang ăn mấy món đặc sản hả em
    hehe. ăn cái nào chả có cảm giác no anh. ăn nhiều đặc sản quá có khi lại bị gout ấy chứ. hạnh phúc gì đâu. 🤣🤣🤣

    Gởi từ ứng dụng Webtretho của loverosie.nk
    • 11 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #14
    Trích dẫn Nguyên văn bởi trachanhc2 Xem bài viết
    Giống văn của cháu mình thế, nó mới lớp 8, hôm nọ chị họ mình kể nó còn đang yêu một anh khoá trên chơi bóng rổ giỏi và rất cao nữa Lẽ nào 😆

    Gởi từ ứng dụng Webtretho của trachanhc2
    🤣🤣🤣 cuộc đời đôi lúc hết sức bất ngờ ấy ạ

    Gởi từ ứng dụng Webtretho của loverosie.nk
    • 11 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #15
    cộng cafe vẫn thừa một ghế đối diện 🤣

    Gởi từ ứng dụng Webtretho của loverosie.nk
    • 11 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #16
    ui. bạn nữ đối diện vừa xinh, mặc đồ thì chất. nói tiếng nhật giỏi nữa chứ. Thế ai chẳng yêu.
    còn bạn nam ngồi bàn kia, nói to như kiểu "tao nói chuẩn chưa, hay chưa. haha."
    giải trí quá.

    Gởi từ ứng dụng Webtretho của loverosie.nk
    • 11 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #17
    làm quả vẽ henna chơi, về nói dối mẹ là xăm. ấy thế mà mẹ chỉ hỏi "bao nhiêu tiền" với lại "trông xấu thế".
    khá bất ngờ với phản ứng của mẹ và một số người thân khác. bình thường hơn mức mình nghĩ.
    Nhưng kể ra, nếu mình mà là con dâu của mẹ chắc là đã khác rồi đấy. 🤣🤣🤣

    Gởi từ ứng dụng Webtretho của loverosie.nk
    • 11 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #18
    hôm qua về qua ngã tư đấy, có 2 con bé, ngồi nói chuyện như tép nhảy với nhau, đèn đỏ một cái, hai đứa đứng phắt dậy cầm hai cái mũ rách dở dang, đi đến từng người đang đỗ đèn đỏ, chỉ nói "cô ơi" "chú ơi". Mắt nhìn người ta xong nhìn xuống cái mũ.
    nghĩ mà chán. cái ngã tư đấy cứ luân phiên, hôm thì bà cụ rõ già, hôm thì chị bị tàn tật ngồi hát, hôm lại anh tàn tật, hôm khác nữa thì mẹ bế con...mỗi vài hôm một người, chẳng ai trùng ca ai.
    Tự nhiên làm mình nhớ đến ông chú bị bệnh nặng, hồi gặp ở Đào Duy Anh đợt trước. mình và bạn thấy thương quá, hỏi mua cơm, gọi taxi, gọi xe ôm, hoặc chở chú ra bến xe....nhưng nhất định không chịu, cứ tự đi từng bước, mặt nhăn nhó vì bệnh nặng không có tiền chữa. ôi chao lúc đấy đã rớt nước mắt vì thương, hai đứa rút tiền ra "biếu" vì chú từ chối mọi lời giúp đỡ khác. xong chú còn bonus thêm câu sau khi nhân tiền "sau này tôi sẽ phù hộ cho hai cô". ôi chao, nước mắt chảy dài, nghĩ "sao đời có người khổ thế"
    độ khoảng 6 tháng sau, tự dưng thấy bài chia sẻ trên face kêu gọi giúp đúng cái chú đấy, đang ở Ba Đình. Và phía dưới cmt là bao nhiêu cái cmt bóc phốt chú đấy, gặp bao nhiêu lâu trước, bài diễn như thế nào.
    Lúc đấy chỉ biết thở dài. nghĩ mà chán, khi lòng tốt lại bị đặt không đúng chỗ.
    Thế nên á, gặp mấy đứa nhỏ bị vác đi kiếm ăn như trên kia, chỉ lục trong túi ra xem có bánh kẹo gì thì cho. Chứ chẳng mua bán hay cho không nữa.

    Gởi từ ứng dụng Webtretho của loverosie.nk