TIN TÀI TRỢ.

Khi chó là bạn của nó!

  • 0 Lượt chia sẻ
  • 219 Lượt đọc
  • 3 Trả lời

Luôn tự hào là nguồn thông tin và kiến thức đáng tin cậy dành cho phụ nữ trưởng thành.

Theo dõi Webtretho

Đến trả lời mới nhất
    • 9 Bài viết

    • 2 Được cảm ơn

    #1
    Nó khóc như một đứa trẻ khi mà mẹ gọi người đến lôi em cún của nó đi, nó đau đớn hệt cái cảm giác mà nhà văn Nam Cao lột tả lão Hạc khi chia tay cậu Vàng vậy, chỉ tiếc là nó chưa già như lão Hạc mà thôi. Chẳng điều gì có thể xót xa hơn việc tiếp tay cho sự chia li và bất lực đứng nhìn. Gía như nó đừng im lặng?
    Ngày...tháng.......năm....Mẹ Tũn hạ sinh bé cún, một bé cún trai kháu khỉnh của dòng họ. Nó chép miệng : "Chà...Chà...Con muốn được đặt tên là gì nào? Cô gọi con là Bi nhá!" Và chưa đợi thằng nhóc hồi đáp lại, nó nhấc bổng con cún con bằng con chuột nhắt lên, lau khô người và cắt rốn một cách gọn gàng rồi mau lẹ đặt lại trong lòng của mẹ Tũn. " Chào mừng thành viên thứ 9 của gia đình chúng ta!"
    Những ngày sau đó, mẹ Tũn được đặt trong chế độ chăm sóc đặc biệt mà nó - cô chủ của dòng họ nhà cún đặt ra, chế độ dành cho bà mẹ nuôi con, thực đơn bao gồm thịt vụn dành cho chó, trứng gà và cá kho, tất cả được sắp xếp ngay ngắn trên chạn và được trao quyền cho bà chủ trước khi cô chủ lại ra thành phố, cũng thật may là khi mẹ Tũn sinh em Bi cũng đúng dịp nó về quê thăm nhà, nó vui vì lâu lắm rồi gia đình nó mới có thêm thành viên mới.
    Một tháng trôi qua, Bi đã mở mắt và chập chững biết đi, nhìn cái chân bé xíu của Bi đang dò dẫm trên mặt đất mà nó không khỏi buồn cười khi mà cu cậu vừa đi vừa xoạc, thi thoảng chị mèo lại đến, giơ cái chân trước mặt Bi tát tát vài cái làm cu cậu sợ xanh mặt, mẹ Tũn thì chốc chốc lại đến liếm láp cho con, nhìn cảnh đó, nó chợt thấy lòng bình yên đến lạ.
    Rồi khi Bi biết đi thành thạo cũng là lúc nó tiếp tục ra Hà Nội để hoàn thành nốt luận văn và lấy cái tấm bằng cho những năm tháng nằm gục ngủ vùi của nó, xa Bi, nó thấy buồn dlắm ù nó đã dặn dò mẹ thật kĩ về việc cho dòng họ nhà chó mèo ăn uống đầy đủ và việc để ý đến Bi vì nó có thể té ao bất kì lúc nào, cơ mà nó vẫn sợ mẹ quên khi mẹ bận việc đồng áng.
    Bốn tháng trở về, Bi đã lớn lắm, chẳng còn nhận ra nó nữa, cu cậu sủa oang oang và trốn vào trong gầm giường mặc kệ mẹ Tũn vẫy cái đuôi quay tít ra chào đón nồng hậu, mãi hai ngày sau, cu cậu mới tập làm quen với nó bằng việc dùng hàm răng sắc nhọn của mình cắn tay nó đau điếng, đúng là trẻ con mà! Bi cứ như thế lớn dần lên một cách hồn nhiên với những hôm theo mẹ bắt chuột khắp cánh đồng, những tối thức chong chong canh người lạ và những lần cãi nhau kịch liệt với chị mèo đanh đá.
    Một ngày, mẹ gọi người đến bán Bi, nó ra sức phản đối kịch liệt nhưng chẳng thể nào lay chuyện được ý mẹ, mẹ thở dài :" Thôi bán bớt đi con ạ, nhà nhiều chó quá, sau này mày đi làm thì mẹ ở nhà cũng không trông được!" Nó im lặng, buồn bã.
    Người ta đến lôi Bi vào lồng khi cu cậu vừa đi chơi về, bát cháo còn chưa kịp ăn, tiếng kêu ăng ẳng làm trái tim nó như có ai đó bóp nghẹn, ở trong lồng còn có ba bốn con chó nữa, con nào con nấy đôi mắt ủ ê buồn đến thắt lòng. Nó quay đi, bật khóc!
    Nó không ăn thịt chó, đó là cái cách mà nó dành tình yêu thương cho những con vật đã gắn bó với nó suốt thời thơ ấu, tuy nhiên, nó không thể giải thích được rằng tại sao người ta lại thích ăn thịt chó đến vậy, từ cái cách họ đang tâm kết thúc một sự sống đến cái cách nhồm nhoàm nuốt miếng thịt chó vào trong miệng, rồi chậc lưỡi khen ngon, nó không biết và không hiểu, phải chăng đó là cuộc sống?

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • 221 Bài viết

    • 66 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #2
    Thứ nhất nếu bạn nuôi cái gì, thì bạn phải có trách nhiệm với nó.
    Thứ hai, như trên nói, bạn làm luận văn, vậy là bạn cũng ~ 22t rồi, bạn chấp nhận để họ bắt Bi đi, điều đó chứng tỏ bạn bất lực trong việc bảo vệ nó, và hoàn toàn không có khả năng nuôi, chăm sóc nó tốt. Nếu đủ, ko bao giờ bạn khóc bất lực như vậy.
    Bài học là : Mình muốn bảo vệ cái gì, trước tiên mình phải mạnh thực sự, Nuôi cái gì, chăm con gì, hay suy nghĩ chín chắn đến việc tự bản thân mình có nuôi được, chăm sóc đuwọc hay ko, hay phải nhờ bố mẹ, ông bà v.v..v Nếu bạn ko tự chủ được, tất nhiên quyền tự quyết ko nằm trong tay bạn rồi.

    Rất nhiều người yêu chó, chăm chó như con vẫn ăn thịt chó,
    Nếu nó được nuôi để làm cung yếu phẩm ( nhưu gà lợn , trâu bỏ, cả chuột, ếch ..vv) thì đấy là đích đến dĩ nhiên thôi.
    Không nên phán xét, nhận định ăn thịt chó dã man như vậy.
    Hồi nhỏ , gia đình có nuôi 1 con chó, khi tôi lên 12 nó cũng lên 3 4 , bị đâm khi sang đường, nó gần chết. Gia đình bán cho nhà thịt chó bên cạnh. Họ có mang sang lại 1 đĩa. Tất nhiên tôi không ăn và chưa từng có ý nghĩ ăn được.
    Nhưng nó ko có nghĩa những đĩa thịt chó khác là không ăn. Hiện tại bây giờ tôi vẫn là 1 người ăn thịt chó.
    Thay vì đi ca khóc than cho số phận những con chó abc, y bờ cờ.... hãy lắng nghe, và nghĩ đến những số phận con người khác, nói thật, họ còn khổ hơn nhiều các con chó.
    Họ dâu có được khám bệnh, tiêm thuốc hàng triệu, đi dạo, tắm sữa tắm, được ăn thịt bò, uống sữa, có chuồng riêng.vv
    Thực tế 1 chút sẽ tốt hơn.
    Thân!
    " If you had one shot, or one opportunity to seize everything you ever wanted.
    Would you capture it or just let it slip....."
    • 9 Bài viết

    • 2 Được cảm ơn

    #3
    Trích dẫn Nguyên văn bởi namslim.hn Xem bài viết
    Thứ nhất nếu bạn nuôi cái gì, thì bạn phải có trách nhiệm với nó.
    Thứ hai, như trên nói, bạn làm luận văn, vậy là bạn cũng ~ 22t rồi, bạn chấp nhận để họ bắt Bi đi, điều đó chứng tỏ bạn bất lực trong việc bảo vệ nó, và hoàn toàn không có khả năng nuôi, chăm sóc nó tốt. Nếu đủ, ko bao giờ bạn khóc bất lực như vậy.
    Bài học là : Mình muốn bảo vệ cái gì, trước tiên mình phải mạnh thực sự, Nuôi cái gì, chăm con gì, hay suy nghĩ chín chắn đến việc tự bản thân mình có nuôi được, chăm sóc đuwọc hay ko, hay phải nhờ bố mẹ, ông bà v.v..v Nếu bạn ko tự chủ được, tất nhiên quyền tự quyết ko nằm trong tay bạn rồi.

    Rất nhiều người yêu chó, chăm chó như con vẫn ăn thịt chó,
    Nếu nó được nuôi để làm cung yếu phẩm ( nhưu gà lợn , trâu bỏ, cả chuột, ếch ..vv) thì đấy là đích đến dĩ nhiên thôi.
    Không nên phán xét, nhận định ăn thịt chó dã man như vậy.
    Hồi nhỏ , gia đình có nuôi 1 con chó, khi tôi lên 12 nó cũng lên 3 4 , bị đâm khi sang đường, nó gần chết. Gia đình bán cho nhà thịt chó bên cạnh. Họ có mang sang lại 1 đĩa. Tất nhiên tôi không ăn và chưa từng có ý nghĩ ăn được.
    Nhưng nó ko có nghĩa những đĩa thịt chó khác là không ăn. Hiện tại bây giờ tôi vẫn là 1 người ăn thịt chó.
    Thay vì đi ca khóc than cho số phận những con chó abc, y bờ cờ.... hãy lắng nghe, và nghĩ đến những số phận con người khác, nói thật, họ còn khổ hơn nhiều các con chó.
    Họ dâu có được khám bệnh, tiêm thuốc hàng triệu, đi dạo, tắm sữa tắm, được ăn thịt bò, uống sữa, có chuồng riêng.vv
    Thực tế 1 chút sẽ tốt hơn.
    Thân!
    Cảm ơn lời nhận xét của bạn, mình sẽ ghi tâm, đúng là mình chưa tự chủ được vì cu cậu không thuộc quyền sở hữu của riêng mình, nhưng có một điều mình xin được ý kiến lại, thứ nhất, mình viết những dòng này trên đây khi tâm trạng mình rất tệ, mình không cần người ta đồng cảm mà mình muốn ghi lại những điều không muốn xảy ra để sau này tránh lặp lại, mình chỉ mong mọi người bớt ăn thịt chó đi như là cái cách người ta không dùng mật gấu nữa vậy, không có cầu thì ắt sẽ không có cung thôi, thứ hai, nếu như bạn nói, yêu chó như con mà vẫn ăn thịt thì dã man thật, mình chưa thấy trường hợp nào ăn thịt con như vậy cả và lại mình à người thiên về chay tịnh nên cũng không hiểu được cái cung yếu phẩm- cái đích dĩ nhiên của cuộc sống là gì đâu, thứ ba, nếu chúng ta có lòng từ bi với những người khó khăn, khổ sở ở trên đường đi thì mình tin là những người có lòng từ bi đó, họ không nhảy lên các trang mạng xã hội để gào lên rằng, hôm nay tôi cho họ cái này, hay ngày mai tôi cho họ cái khác đâu, những điều đó họ chỉ giữ cho riêng mình thôi, và điều cuối cùng nhé, xã hội này rất bất công bằng, đúng như bạn nói, có người không bằng một con chó, nhưng có những con chó được khám bệnh, đi dạo, tắm sữa tắm là do chủ của chúng nó rất giàu có, chăm sóc cho chúng được chứ không như cô chủ bất đắc dĩ là mình,thật ra thì Đảng và nhà nước đã làm mọi biện pháp để cho đất nước này có những chế độ phúc lợi và an sinh đảm bảo cho những người khốn khổ, tuy nhiên, không thể nào bao quát toàn bộ khi trong bộ máy còn có những con sâu quấy rầy nồi canh, hay con người thờ ơ với đồng loại trong xã hội Việt Nam như hiện nay, mình thiết nghĩ thay vì chú ý kiểu như đi xe SH vào quán cơm 2000VNĐ hay tay đeo vàng rút bánh mì từ thiện hay người không bằng chó thì mỗi con người hãy thể hiện lòng từ bi theo cách riêng, đừng để ý nhiều thì sẽ tốt hơn đấy. Bài viết này dành cho một góc tâm hồn của mình, về những năm tháng mình đã sống, cảm ơn vì bạn đã chú ý! Thân!
    • 80 Bài viết

    • 9 Được cảm ơn

    #4
    chủ thớt. bạn giống mình. yêu chúng nó như con. về nhà chúng nó quấn mà thấy mừng. với lại đừng bao giờ nc yêu chó vơia những tên sn 87

    Gởi từ ứng dụng Webtretho của meocon0693