TIN TÀI TRỢ.

Bệnh ám ảnh sợ xã hội

  • 7 Lượt chia sẻ
  • 65.2K Lượt đọc
  • 423 Trả lời

Luôn tự hào là nguồn thông tin và kiến thức đáng tin cậy dành cho phụ nữ trưởng thành.

Theo dõi Webtretho

Đến trả lời mới nhất
    • Avatar của bongnang
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 7 năm
    • 19 Bài viết

    • 26 Được cảm ơn

    #1
    Gần đây em phát hiện ra mình mắc bệnh ám ảnh sợ xã hội. em bị phát bệnh từ sau một lần đi đám cưới của nhỏ bạn. Tình trạng kéo dài đã 3 năm. trước đó em không hiểu nổi điều j đã xẩy ra với mình và em mơ hồ nhận thấy hình như em đang bị bệnh tâm lý nào đó, em đang rất lo lắng. Hiện giờ em rất sợ những nơi đông người, sợ làm việc trước mặt người khác, em không cảm thấy tự tin trong giao tiếp. Em thây rất đau khổ và bế tắc trước nỗi sợ của mình. Hiện em đang cố gắng kiểm soát và khắc phục. Anh chị nào có kinh nghiệm hay kiến thức chữa bệnh này có thể giúp em với. Em đang ở Đà Nẵng, rất muốn gặp bác sỹ tâm lý để chữa bệnh mà chưa biết ở đâu?
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • 33 Bài viết

    • 21 Được cảm ơn

    #2
    Chào bạn!
    Mình rất hiểu những khó khăn và đau khổ mà bạn đang gặp phải. Vì mình cũng là một người bị bệnh giống bạn.
    Mình bắt đầu phát bệnh từ khi mình học đại học năm thứ 3. Giờ mình đã ra trường được hơn 2 năm rồi, đã đi làm nhưng mà bệnh thì vẫn chưa khỏi, mình cũng đang gặp rất nhiều khó khăn và đau khổ với căn bệnh này.

    Cũng giống như bạn, mình rất là sợ giao tiếp, nói chuyện, ăn chung với người khác, đặc biệt là những nơi đông người. Trong những tình huống đó mình cảm thấy rất là căng thẳng và làm cho mọi người xung quanh cũng căng thẳng theo, nên mình cố gắng tránh những tình huống đó. Ai cũng khuyên không được tránh né, và mình cũng đã cố gắng rất nhiều nhưng mà mình vẫn không thể nào kiểm soát được sự sợ hãi những lúc như thế…Những người bình thường thật khó để có thể chấp nhận một người bị bệnh như mình và bạn. Mình rất muốn tìm một người bạn giống mình để hiểu và thông cảm cho nhau.

    Mình đã từng đi gặp bác sĩ tâm lí, cũng từng gọi điện đến bác sĩ tư vấn tâm lý nhưng cũng không có tác dụng mấy bạn à. Thực sự thì bác sĩ tâm lý, bác sĩ tâm thần ở Việt Nam họ còn rất mơ hồ về bệnh này, họ còn không hiểu về bệnh này bằng chính chúng ta nữa...hic
    Họ cũng cho mình uống thuốc, nhưng những thuốc đó mình uống vào thấy giống như uống thuốc chống say tàu xe vậy. Mình thấy những thuốc đó không tác dụng mấy. Mình đã lên mạng tìm hiểu về công dụng của những loại thuốc đó, và được biết là những thuốc đó được xếp vào thuốc độc nhóm B (vì nó tác động đến hệ thần kinh mà).
    Nhưng có một loại thuốc rất tốt đó là thuốc: “Dưỡng Tâm An Thần”, được bán hầu như ở tất cả các hiệu thuốc tây, thuốc này chống mất ngủ rất tốt, trước khi đi ngủ khoảng 1 tiếng, uống 5 viên thuốc này thì bạn sẽ rất là dễ ngủ, và ngủ dậy bạn sẽ thấy rất là khỏe đó.

    Bạn đang cố gắng để trở lại giống như một người bình thường. Mình mong bạn sớm làm được điều đó. Nếu khi nào bạn cảm thấy đau khổ, không còn sức lực để tiếp tục chiến đấu hoặc bất cứ khi nào bạn cần sự sẻ chia, hãy liên lạc với mình ở địa chỉ yahoo: donghocatkrb288
    Hoặc Email: donghocatkrb288@yahoo.com
    Mình hiện đang sống ở Đắc Lắc. Đợi tin của bạn.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của bongnang
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 7 năm
    • 19 Bài viết

    • 26 Được cảm ơn

    #3
    Thanks bạn rất nhìu về những sẻ chia chân thành và ấm áp. cũng muốn chia sẻ với ban đôi điều về bản thân mình và căn bênh mà chúng ta đang gặp phải.
    Mình cũng mới biết là mình bị bệnh này cách đây vài tháng thui,khoảng 4 tháng. Đến bây giờ mình vẫn đang tự hỏi có chắc là mình mắc bệnh này k? vì mình cũng chưa bao giờ thăm khám hay tư vấn tâm lý ở đâu cả. Và cho đến nay sau 3 năm chiến đấu và khắc fuc theo nhận định của người gần gũi và hiểu mình nhất mình đã đi qua được 60% chặng đường. Đôi lúc mình cũng rất phân vân về chuyện này...nhưng các đặc điểm và triệu chứng của bệnh lại rất giống mình: sợ làm việc j đó mà bi quan sát, sợ đám đông, ngại giao tiếp.
    bạn nói rất đúng chỉ có những người ở trong hoàn cảnh này mới có thể hiểu được nhau.mình nghĩ uống thuốc cũng không thể nào xóa bỏ được sự sợ hãi mà chính chúng ta phải làm điều đó.
    Lúc mới biết mình bị bênh này mình cũng tìm bác sỹ này kia và muốn uống thuốc nhưng bây giờ mình còn tin vào điều đó nữa. mình chỉ tin vào bản thân minh vì mình nghĩ chỉ có mình mới có thể cứu lấy mình còn bác sỹ hay thuốc men chỉ là hỗ trợ cuối cùng thì chính mình cũng phải thực hiện. Cũng vì bệnh này mà ảnh hưởng rất lớn đến công việc và việc học tập của mình....
    Đã có lúc rất bế tắc, mệt mỏi, chông chênh...nhưng mình biết vẫn phải tiếp tục cuộc hành trình này, mình luôn tự nhủ mọi cố gắng đều sẽ được đền đáp xứng đáng.
    • 2 Bài viết

    • 2 Được cảm ơn

    #4
    toi cam thay kho chiu lam roi khong the tu giai quyet cung dang tim kiem tai lieu nuoc ngoai de may ra chua tri duoc
    ngoai so lam j truoc nguoi khac,noi chuyen dien thoai .v.v.v.toi con bi so hai khi nguoi khac dung truoc mat minh co cam giac ngai ngai so nguoi ta nghi minh dang co' nhung y' nghi xau' va tu ban than toi nghi la toi la nguoi co loi khi gay ra chuyen do' ma thuc su toi khong the kiem soat duoc cu nguoi nao dung truoc mat toi mot luc ho se hang' giong kho' chiu va toi cung the'.
    toi cam thay bat luc khi lam moi cach de tro lai binh thuong cung da di kham bac sy tam than nhung ban a o viet nam benh nay qua' moi me? ngay ca nhung bac sy gioi cung chang biet cach chua tri ho chi cho minh uong thuoc ton rat la nhieu tien. toi da dich rat nhieu tai lieu tieng anh noi ve benh nay ho co nhung cach rat hay nhung van khong du? de toi co the thuc su khoi benh.
    toi thuc su dang rat la bi quan vi khong co mot ai co the giup do duoc minh cung nhu ko the tu minh giai quyet van de.toi dang rat chan nan toi co rat nhieu hoai bao~ nhung neu cu' nhu the nay se chang thuc hien duoc j ca ma co khi toi lai so minh se lai mac them 1 so benh than kinh nua nhu tram cam.....
    toi can su giup do tu nhung nguoi bi giong' minh hy vong cac ban giup do yahoo cua toi la :ng0ducminh.cho tin moi nguoi som' nhe'.....
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của bongnang
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 7 năm
    • 19 Bài viết

    • 26 Được cảm ơn

    #5
    gửi bạn levietngoc
    Là một người trong cuộc mình rất hiểu tâm trạng của bạn. Trong chúng ta ai cũng đều có một câu nói là " Đến lúc hết bệnh, thật sự tự tin trở lại mình sẽ....." rất nhìu điều và nhìu việc mình muốn thực hiện và chúng ta lại mơ ước đến cái ngày. Nhưng vấn đề của chúng ta là ta fai làm j để bình thường trở lại? mình cũng đã tự hỏi câu này hàng chục lần. Mình đúc kết ra đc rằng: hãy đối diện với chính sự sợ hãi của bản thân mình. Nhưng vấn đề là chúng ta phải đối diện với nỗi sợ ntn? nên khắc phục dần dần, từ từ và phải xác định đc là k phải đối diện là bạn sẽ vượt qua ngay đc điều đó, cần rất nhìu thời gian, nghị lực và cả sự cố gắng. ngoài ra bạn còn phải LIỀU. Liều để chấp nhận những ánh mắt xem thường, những cái bĩu môi dè bỉu, những lời nói đau thấu tim gan mà lại là sự thật.........................
    Bản thân mình cũng đã liều như vậy, rất đau đớn, mỏi mệt, khổ sở, tàn tạ. Nhưng nếu cư cố gắng rồi bạn sẽ vui mừng từ từ khi nhận ra sự tiến bộ của mình dù là rất nhỏ. Thay đổi nhỏ rồi mới đến đc những thay đổi lớn bạn ạ. Hãy tin mình đi vì mình là một nhân chứng
    Mọi người ơi! hãy cùng cố gắng
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của doivoli
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 7 năm
    • 2 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #6
    mình đồng ý với bạn bongnang ,hic chỉ có liều mới giúp mình giảm bớt tình trạng lo sợ thôi các bạn ak.hix bây giờ mình trở nên liều lĩnh lắm rồi . mình rất gét cảm giác này lo sợ tất cả mọi thứ .sợ ra đường ,sợ bị đánh giá ((((((((((((
    • Avatar của doivoli
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 7 năm
    • 2 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #7
    mình sợ nên bây giờ chưa có ngươi yêu 21 tuổi rùi ((, ai đong cảnh ngộ chưa có nguoi yêu thì nt cho mình nhé ((((((((
    • Avatar của jundaik
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 7 năm
    • 4 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #8
    cgai à. em đọc đc rồi.. khó khăn lắm đúng không chị. em hiểu mà, cố lên chị nhé. e đang hoang mang, chán trường lắm.hôm nay em lại đi chơi vs bạn bè, và em lại im re không nói gì cả buổi. m.n thì cười nói vui vẻ còn e thì im thin thít như vật thừa thãi, họ hỏi zì e trl đấy, có cái còn thấy lúng túng k thể ns zì.. em sợ lắm, đau lòng lắm c à.. có lẽ không bao h em trở thành người bình thường đc c à
    • 42 Bài viết

    • 14 Được cảm ơn

    #9
    Hi,chào các bạn!
    Mình rất vui vì đã tìm được những người bịnh này giống mình và nhất là người Việt! Mình tưởng ở Việt Nam không ai và rất khó bị bệnh này, nhưng mà nghĩa lại,bịnh mà đúng không các bạn,đâu chừa một ai,một dân tộc, một sắc thái nào!
    Mình tên là Andy, mình đang định cư ở Mỹ va qua đây lúc mình 13 tuổi. Năm nay mình 24 tuổi và sắp qua 25 rồi nhưng mà vẫn chưa làm được gì. Có thể nói số phận, cuộc đời mình thật bất hạnh. Không phải từ gia đình hay gì mà từ cái căn bịnh quái ác này thôi. Bịnh này còn ác hơn những bịnh ung thư,HIV,bất hạnh hơn những bịnh gãy chân,cụt tay,cụt chân nữa. Theo mình là vậy. Vì các bệnh đó còn được mọi người quan tâm, hỏi han, chia sẻ, xã hội ai cũng biết. Còn bịnh này thì một mình mình biết, một mình mình ôm nỗi đau mà thôi. Không ai chia sẻ, không ai thấu được tâm can, nỗi đau của bịnh này. Vì nó là bịnh tâm lý, hay là những bộ phận,chất gì đó trong não bộ mà khoa học chưa thấu và giải quyết về nó được. Giống như một làn nước, mình có thể đổi màu cho nó, xanh,đỏ,tím,vàng nhưng khi hơi khói bốc lên rồi thì mình đâu có thể đổi được. Ví bịnh như làn khói vậy. Rất khó và rất khó. Có thể nói bịnh thân thể còn đỡ hơn bịnh tâm lý này. Vi dụ bịnh thân thể cụt tay,cụt chân hay ung thư gì đó thì có thể chia sẻ,nói chuyện với người ta được, người ta hiểu mình,hiểu bịnh mình,người ta biết đâu có thể chia sẻ,khuyên răn, làm mình vui. Còn như bịnh này thì thôi rồi. Đâu chia sẻ ai được,sợ giao tiếp với con người mà, mà chia sẻ ra cũng không ai hiểu, họ chỉ khuyên những điều như nước chảy đầu vịt mà thôi, tại vì họ không hiểu cảm giác của căn bịnh này. Ví dụ mình nói mình sợ,ngại giao tiếp với đám đông, lo lắng, hoặc thể hiện ánh mắt, cử chỉ, lời nói thì họ chỉ khuyên đừng sợ,đừng lo,có sao đâu, do không tự tin thôi,đừng như vậy...omg...chữ "đừng' đó, cũng vì chữ "đừng" đó..do cái đầu óc,suy nghĩ,tư duy của họ (những người không bịnh) khác mình...những chữ "đừng" đó họ làm như mình không biết vậy,những lời khuyên như vậy thì khác nào chia sẻ với cái vách tường, và gần 6 năm bị bịnh thì mình nghĩ đúng là chỉ chia sẻ được với cái vách tường...họ không biết là mình sao lại không biết mấy thứ đó chứ,ai mà không biết,biết chứ...mà làm không được. Giống như bây giờ kêu họ đừng có nháy mắt nữa, để con mắt trơ hoài luôn được không...tất nhiên là không...đầu óc chi phối. Bịnh giờ thành giống như bản năng rồi. Ai quơ tay trước mặt mình thì mình chớp mắt thôi, ý là nói bịnh được bật lên khi gặp con người vậy. Phản xạ! Và có ai biết kiềm chế được cái phản xạ đó chứ!
    Các bạn có bị về ánh mắt không,ngại thể hiện hoắc giao tiếp bắng ánh mắt. Bịnh của mình giớ rối lắm. Mình không hoạt động được. Phải bỏ học,bỏ làm, bỏ cuộc sống bên ngoải rồi. Chỉ ở nhà mà thôi. Sau những chiến đấu,tìm tòi, chữa đến khô máu mà vẫn không hết bịnh, mà nó lại càng ngày càng nặng. Uống thuốc này đến thuốc kia, cả chục loại mà cũng không bớt,Zoloft,Lithium,Prozac,Depakote..v.v...Bên Mỹ này, và châu âu là bị bệnh này nhiều nhất, phổ biến nhất mà cũng chưa chữa được huống hồ gì bên Việt Nam. Mình cũng về Việt Nam chữa rồi đó, cho uống ba cái thuốc gì đâu, buồn ngủ,dật dật,chẩn đoán thì lung tung phèn, tâm với chả lý, chỉ được cái lấy tiền, vì mấy ảnh có biết gì đâu mà chữa, ở nước ngoài bị nhiều mà còn giải quyết được, thì bịnh này mới quá ở Việt nam mà, sao mà họ biết mà chữa. Haizz..chán lắm các bạn ạ. Mình cũng đang tiếp tục uống một laọi thuốc đây và cũng không biết đi về đâu. Các bạn nào mà mới bắt đầu bị bịnh thì hành trình của các bạn còn dài đó. Muốn giảm bịnh này thì chỉ có cách là các bạn phải tìm người bịnh giống mình mà chia sẻ, giúp đỡ nhau thì ý trí, tâm lý mình sẽ được mạnh lên thôi. Chỉ có bịnh với bịnh này mới giúp được nhau thôi. Còn thuốc than,bác sỹ tâm lý hả,quên đi thì hơn. Họ không giúp được gì đâu,họ chỉ chia sẻ câu "đừng" được thôi,như mình nói ở trên.
    Mình sẽ làm một cái clip,nói chuyện với các bạn. Và bạn nào thích tâm sự,chia sẻ cùng nhau, thì liên lạc mình nhé " Walkalone498@gmail.com" còn nick chat yim la " Chamchanrau " cứ add mình nha. Mình rất thích nói chuyện lần đầu tiên với nhửng người Việt bị bệnh này, chứ bên đây chỉ nói với bọn Mỹ,châu âu không à...thấy không có người Việt nào,mình lẻ loi quá!
    Bạn nào biết tiếng Anh thì có thể vào đây chia sẻ với những người bịnh như chúng ta www.socialphobiaworld.com
    5 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 2 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #10
    theo mình đã là bệnh thì khó chữa,,,, còn muốn chữa khỏi thì theo mình là luôn nhẩm trong đầu lúc nào cũng nhẩm '' sống tự tin'' liên tục ..... và luôn rèn cảm giác người ta ko nghĩ xấu về mình đâu mình đang hoang tưởng thôi mà...... đại loại kiểu đó... Quan trong là mình ko làm điều gì xấu quá hay mặc cảm về bản thân thì ko bao giờ có cảm giác đó. Bạn có thể thay đổi cách ăn mặc đẹp lên, trang điểm sáng xinh hơn ,,,, quần áo thời trang lên sẽ tự tin hơn rất nhiều, tập kết bạn giao lưu từ 1 người bạn lên vài người. Bản thân mình là con trai, mình thấy rắn rỏi hơn tự tin hơn khi uống một chút men rượu bia,một chút thôi nha,Kinh nghiệm mình như vậy, chúc bạn thành công
    • 1 Bài viết

    • 3 Được cảm ơn

    #11
    Chào các bạn!
    sau khi mình đọc comment của các bạn thì mình cũng hiểu được tâm trạng của các bạn một phần. Mình cũng đang vướng mắc phải những khó khăn trong cuộc sống do sự sợ hãi mang lại. Đôi khi mình cũng dụt dè khi giao tiếp, không tự tin khị thể hiện bản thân, thậm chí có những điều mình lắm khá chắc nhưng vẫn không thể hiện được hết mình, sợ hãi khi làm một việc gì đó mới mà mình chưa trải qua...
    vì vậy mình đã thử tìm hiểu nguyên nhân đâu lại gây ra điều này để có những biện pháp khác phục. mình có viết 1 bài chia sẻ về nguyên nhân gây ra sự sợ hãi moi người tham khảo hy vọng có thể giúp ích gì đó.Bài viết mình dựa trên những trải nghiệm cũng như cảm xúc của bản thân đúc kết lại và có tham khảo một số tài liệu, bài viết khác để có thể đúc kết lại thành những điều chung nhất. Chắc chắn nhận thức và sự hiểu biếu của mình còn có hạn, bài viết còn thiếu xót nên tôi mong nhận được sự đóng góp của mọi người để mình có thể bổ sung, hoàn thiện hơn.
    http://nguyenhaitma.wordpress.com/2013/01/04/su-so-hai-va-nguyen-nhan-cua-su-so-hai/
    ngoài ra việc thiếu tự tin trong giao tếp cũng có nhiều nguyên nhân, nhưng bản thân mình mắc phải đó là sự đánh giá thấp bản thân của mình sơ với người giao tiếp gây lên. mình cũng có chia sẻ 1 bài như vậy các bạn tham khảo nhé.
    http://nguyenhaitma.wordpress.com/2012/12/13/gia-tri-ca-nhan-p1-cach-nhin-nhan-ve-con-nguoi-va-nghe-nghiep-vi-giam-doc-va-chi-lao-cong/
    3 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của iu90
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 6 năm
    • 12 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #12
    Lầm đầu tiên mình nghe đến căn bệnh này????
    • 3 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #13
    Bệnh ám ảnh sợ xã hội là như thế nào cả nhà???mình thỉnh thoảng cũng sợ ra những chỗ đông người,không muốn giao lưu cùng ai,chỉ thích ở trong nhà,như vậy có bị coi là bệnh sợ xã hội không???
    • Avatar của breakingdown
    • Đang bị khóa tại diễn đàn
      Offline
    • 6 năm
    • Thành viên bị khoá
    • 17 Bài viết

    • 2 Được cảm ơn

    #14
    Bản thân mình là con trai, mình thấy rắn rỏi hơn tự tin hơn khi uống một chút men rượu bia,một chút thôi nha,Kinh nghiệm mình như vậy, chúc bạn thành công
    • 32 Bài viết

    • 5 Được cảm ơn

    #15
    tốt nhất là trâu ta ăn cỏ đồng ta , đừng có linh tinh thì chẳng có bệnh xã hội nào cả
    • 11 Bài viết

    • 4 Được cảm ơn

    #16
    Mình bị bệnh này nhưng chỉ sợ duy nhất là nói chuyện trước mọi người. Nói chuyện trước vài ba người cũng không được. Cứ khi nào phải phát biểu là hoảng loạn cả lên, giọng nói cứ yếu như thiếu hơi rồi không thể nào nói được. Uống đủ thứ thuốc vẫn không khỏi. Những người cùng bị bệnh này nên cùng nhau tạo thành 1 nhóm giúp đỡ, động viên nhau thì có lẽ hiệu quả hơn là uống thuốc. Bạn nào cùng cảnh ngộ thì liên lạc với mình zuykan2107@yahoo.com
    • 23 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #17
    mình đồng ý với bạn bongnang ,hic chỉ có liều mới giúp mình giảm bớt tình trạng lo sợ thôi các bạn ak.hix bây giờ mình trở nên liều lĩnh lắm rồi . mình rất gét cảm giác này lo sợ tất cả mọi thứ .sợ ra đường ,sợ bị đánh giá ((((((((((((
    • 11 Bài viết

    • 4 Được cảm ơn

    #18
    Trích dẫn Nguyên văn bởi nhidongthoitai Xem bài viết
    mình đồng ý với bạn bongnang ,hic chỉ có liều mới giúp mình giảm bớt tình trạng lo sợ thôi các bạn ak.hix bây giờ mình trở nên liều lĩnh lắm rồi . mình rất gét cảm giác này lo sợ tất cả mọi thứ .sợ ra đường ,sợ bị đánh giá ((((((((((((
    Mình bị nặng không thể khống chế được bản thân thì liều làm sao được. Uống thuốc nhiều nơi mà chưa khỏi. Mong mọi người cùng hoàn cảnh chia sẻ kinh nghiệm chữa trị.
    • 7 Bài viết

    • 17 Được cảm ơn

    #19
    Mình bị bệnh này cũng đã lâu rồi nhưng đến bây giờ mình mới biết được tên gọi của nó. Bây giờ thì mình bệnh đã rất nặng rồi! Không những sợ phát biểu trước đám đông mà mà ngay cả những hành động đơn giản nhất như đi đứng, ngồi, ánh mắt.... cũng ngượng nghịu, khó chịu, căng thẳng vô cùng khi ngồi gần 1 người khác. Nhiều khi hơi thở còn mất nhịp, cảm giác như có ai đó thắt cuống phổi mình vậy! Liếc mắt nhìn thứ gì đó thì đầu cũng giật giật vì ngượng. Người bình thường không thể nào hiểu được cái cảm giác khó chịu này, nhưng bệnh của mình nặng quá rồi khiến những người ngồi gần cũng bị căng thẳng lây.
    Mình là sv Đh năm 3, chiến đấu với bệnh này cũng khoảng 3 năm rồi! Ban đầu bệnh này không đến nỗi như bây giờ, điều oái oăm là nó cứ nặng dần lên theo thời gian, khó chịu dần, mất tự chủ dần. Không biết mình còn phải chịu đựng nỗi ám ảnh này đến bao giờ nữa! Mình còn phải học 2 năm nữa mới được ra trường, trung bình mỗi ngày học 6 tiết, có nghĩa là 6 tiết học như ngồi trong lò lửa, những người ngồi cạnh cũng không thoải mái gì! Những hoài bão, mơ ước của tuổi trẻ giờ đây cũng úa tàn theo dòng cảm xúc....
    Chỉ những lúc ngồi 1 mình trong phòng thì mình mới quay trở lại với đúng con người của mình, và cũng chỉ muốn được ngồi 1 mình thôi! Khi đó sẽ không còn lo âu, ngượng nghịu, căng thẳng nữa! Và giờ đây mình mới biết là trên thế giới này không phải chỉ có 1 mình mình mắc bệnh này. Đọc những lời tâm sự của các bạn mình rất hiểu và cảm thông! Chúng ta hãy cùng nhau tìm ra cách chữa trị căn bệnh này và chia sẻ cùng mn nhé! Mình nghĩ là căn bệnh này không chữa được bằng thuốc uống đâu. Hiện tại mình đang nghiên cứu học Phật, học thiền. Hi vọng 1 ngày căn bệnh này sẽ chấm dứt. Mn hãy lạc quan lên nhé!
    Ai cùng cảnh ngộ thì tâm sự với mình qua yahoo: typhutinhyeu_2006tq nhé!
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 11 Bài viết

    • 4 Được cảm ơn

    #20
    ai có bệnh dạng này vào đây thảo luận http://tambenh.forumvi.com