Kinh nghiệm khắc phục chứng bệnh ngại giao tiếp (của chính bản thân mình)

  • 7.47K Lượt chia sẻ
  • 159K Lượt đọc
  • 94 Trả lời

  • Trang 4/5

    Chuyển tới trang

  • 1
  • ...
  • 3
  • 4
  • 5

Chia sẻ công thức nấu ăn, mẹo vặt trong nhà, cùng nhiều thông tin thường thức khác, giúp cuộc sống bạn thêm nhẹ nhàng.

Đến trả lời mới nhất
    • 1 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #61
    Bạn giống trường hợp như mình ghê
    comment by WTT mobile view

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • 1 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #62
    Bạn này giống mình nhưng minh ngại giao tiếp vs ng quen còn vs người lạ mặt thì m lại rất tự tin
    comment by WTT mobile view
    • 1 Bài viết

    • 1 Được cảm ơn

    #63
    Mình cũng mắc chứng sợ giao tiếp nè. Mình ở nha trang, fb nguyễn như ngọc. Có bạn nào đi nha trang chơi thì liên hệ mình nha. Rất muốn đc kết bạn vs những bạn có tính cách giống mình để dễ giao tiếp và biết thêm đc nhiều bạn.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 1 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #64
    Rất hữu ích
    • 133 Bài viết

    • 7 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2016
    #65
    Cách tốt nhất vẫn là phải giao tiếp thật nhiều, dần thành quen, rồi trở thành có kinh nghiệm khi giao tiếp
    Mẹ nào có nhu cầu mua chung cư Hà Nội hoặc muốn thuê Văn phòng mà muốn vay ngân hàng lãi suất thấp thì liên hệ e nhé : 0974586610
    • Avatar của Nvnt000
    • Chưa kích hoạt
      Offline
    • 1 năm
    • 1 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #66
    Chị ơi, em bị như thế nào mà em ngại tiếp xúc lắm chị ạ, em không dám đối mặt nhìn thẳng vào mắt người khác ngay cả người yêu nữa, rồi em thích một mình, em chỉ muốn nằm ru rú trong phòng, lười ra ngoài, có khi em buồn em tự khóc, rồi nghĩ tới cái chết. Mỗi lần nói chuyện trực tiếp với người khác em không dám nhìn thẳng, em thật sự tự ti lắm, chị giúp em giải đáp thắc mắc với chị ơi..
    • 1 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #67
    Có loại thuốc nào chữa sợ giao tiếp trước đám đông
    • 47 Bài viết

    • 2 Được cảm ơn

    #68
    Chữa bệnh này đơn giản:

    B1 : khi giao tiếp cần tập trung vào người nói

    B2 Nói chuyên nên tập chung vào sở thích cá nhân của đối phương

    B3 Lắng nghe với tâm thế cầu thị muốn biết, học hỏi thêm

    B4 Tranh luận vấn đề mình chưa hiểu hoặc gợi ý người chia sẻ thêm...

    B5 Coi rằng mình là người bạn cùng trao đổi không phân biệt đối sử

    Tập cafe, trao đổi hội nhóm khi rảnh tránh ngồi một mình sẽ thêm nhút nhát vì chỉ có cộng đồng mới sửa được.

    Kết nối https://www.facebook.com/groups/141450383140598/
    • 8 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #69
    mình thì kiểu rất sợ làm mất lòng người khác nên nhiều khi cũng hơi yếu mềm

    Gởi từ ứng dụng Webtretho của dohuutrong
    • 133 Bài viết

    • 7 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2016
    #70
    Học mãi mà k khá lên được, vẫn cứ rụt rè sợ như thế
    Mẹ nào có nhu cầu mua chung cư Hà Nội hoặc muốn thuê Văn phòng mà muốn vay ngân hàng lãi suất thấp thì liên hệ e nhé : 0974586610
    • 232 Bài viết

    • 44 Được cảm ơn

    #71
    Trích dẫn Nguyên văn bởi lynlyn44 Xem bài viết
    Mình thì bị ám ảnh kiểu mình nói ra ngta cũng ko hiểu mình nói j ) Ko phải tự nhiên mà ám ảnh đâu. Tính cách mình phức tạp mà khả năng diễn đạt ngôn ngữ lại kém do từ nhỏ đã đc gđình úm trong nhà ko đc giao tiếp với thế giới bên ngoài, cho nên giờ mỗi khi mình mún diễn đạt 1 ý nào đó ng` khác nghe cũng toàn hiểu ko đúng ý mình, riết lâu ngày chán chả mún nói nữa, chứ nói ngta ko hiểu đúng thì chỉ tổ bực thêm =_=
    Ui giống >.< thế giờ bạn sao rồi khá lên chưa
    • Avatar của metun554
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 2 năm
    • 68 Bài viết

    • 17 Được cảm ơn

    #72
    mình cũng từng là người ko thích đám đông và ngại giao tiếp, nhưng jo đỡ rồi
    • 4 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #73
    không biết ai còn xem bài viết này không ? Nhưng mình cảm thấy cần ai đó cho vài lời khuyên. Mình lúc nhỏ là một đứa cực kì hiếu động và nói nhiều ( có bất chấp luôn ) nhưng từ sau khi mình biết nhận thức ( khoảng lớp 7) thì mình bắt đầu ít giao tiếp với người khác , lúc đầu nhẹ là không nói chuyện với người lạ , nhưng dần dần giống như mình đang tự cô lập mình vậy. Mình trở nên ít nói cực kì, đôi khi muốn ở một mình muốn tự nhiên nổi , thậm chí đôi lúc không muốn tiếp xúc với người khác. Bây giờ mình học cấp 3 rồi mà chứng ngại giao tiếp của mình cũng ko giảm, ko chỉ người lạ, mà những người xung quanh ( trừ bố mẹ và vài đứa bạn thân thiết ) thì mình cũng ko thể giao tiếp tự nhiên được . Mình ko giảm nhìn thẳng vào họ , không mở mồm nói được câu nào , không phải vì mình sợ mà là mình ko biết phải nói gì , bắt đầu ra sao, rồi làm sao kéo dài cuộc trò chuyện , lỡ người ta thấy nhạt thì sao,... nên dần dần mình thu mình lại và giờ gần như ko giao tiếp nhiều nữa. Trong gđ hay ai gặp mình cũng bảo mình ít nói , từ đứa năng động lúc nhỏ giờ trở nên ngại giao tiếp nv, kể cả anh họ lúc nhỏ mình hay chơi chung nhưng giờ ko hiểu sao ko nói đc một câu , còn ổng thì vẫn nói nhiều và hài hước như xưa nên càng làm mình thấy ngại hơn T-T. Bạn nào có thể cho mình vài lời khuyên ko, vì mình sợ ng khác nghĩ mình ghét họ hay chảnh các kiểu, mình sợ bị ng khác soi mói hay nói này nọ vì trước đây mình từng bị bạn bè chê bai này nọ rồi nên mình cảm thấy tự ti về bản thân rất nhiều và ko biết bắt chuyện hay kéo dài cuộc trò chuyện với người khác
    • Avatar của btt229
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 1 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #74
    có mình nè bạn giống mình từ hồi nhỏ đến lúc c3 luôn, y như tả mình vậy =)) mình cũng đang học c3 luôn :v có điều mình bị nhẹ hơn là khi nch vẫn nhìn vào mắt ngta, vẫn mở miệng ns đc vài câu, còn sau đó thì tịt, ko biết phải nói g nữa =)) ngại kinh khủng ý, vs lại một phần cũng ko hợp, chán thế ko biết
    • 1 Bài viết

    • 2 Được cảm ơn

    #75
    Cứ thuận theo tự nhiên, mình cũng bị bệnh này đến tận bây giờ vẫn không hết, gặp người lạ cứ cố gắng chào hỏi bình thường, nói 1 2 câu rồi thôi cũng được, có còn hơn không
    Một người bạn tốt thật sự trong đời thì khó tìm, khó bỏ và cũng khó quên. mình không cần cố gắng, cũng không phải che đậy bãn thân, người hiểu - tất sẽ biết ta vốn là người như thế nào.
    khi kết thân được cũng không nên liền phơi bày tâm can, nên biết một số người trước mặt thì tỏ vẻ hết lòng, nhưng sau lưng lại có những suy nghĩ khác.
    Sống - nên vui vẻ một chút,đừng bi quan vì cuộc đời ngắn ngủi. Kiểm soát tốt tâm trạng mình, mới có thể thanh thản, bình an.
    Dù ta từng trải qua bao nhiêu buồn đau, rồi cũng sẽ trôi vào quên lãng, vì không có gì là vĩnh viễn. Cuộc sống, phân nửa là hồi ức, phần còn lại là phải tiếp tục.
    Mang những điều không vui trả hết lại hôm qua, tặng cho hôm nay niềm tin và hy vọng, rồi gửi đến ngày mai tất cả sự nỗ lực của mình.
    Mọi việc đều có đáp án riêng của nó, cứ cố gắng hết mình thì không cần phải lo lắng hay muộn phiền, thuận theo nhân duyên là được.
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của shopping
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 11 năm
    • 30 Bài viết

    • 1 Được cảm ơn

    #76
    mình bị trầm cảm nên ngại giao tiếp , như vậy m nên cố gắng giao tiếp cho bớt ngại đi hay là nên tránh giao tiếp thế ? ( Trước khi trầm cảm mình là người nhút nhát và hay chuyển nhà nữa nên càng it giao tiếp .
    • 1 Bài viết

    • 1 Được cảm ơn

    #77
    Trích dẫn Nguyên văn bởi zzlovebomzz Xem bài viết
    không biết ai còn xem bài viết này không ? Nhưng mình cảm thấy cần ai đó cho vài lời khuyên. Mình lúc nhỏ là một đứa cực kì hiếu động và nói nhiều ( có bất chấp luôn ) nhưng từ sau khi mình biết nhận thức ( khoảng lớp 7) thì mình bắt đầu ít giao tiếp với người khác , lúc đầu nhẹ là không nói chuyện với người lạ , nhưng dần dần giống như mình đang tự cô lập mình vậy. Mình trở nên ít nói cực kì, đôi khi muốn ở một mình muốn tự nhiên nổi , thậm chí đôi lúc không muốn tiếp xúc với người khác. Bây giờ mình học cấp 3 rồi mà chứng ngại giao tiếp của mình cũng ko giảm, ko chỉ người lạ, mà những người xung quanh ( trừ bố mẹ và vài đứa bạn thân thiết ) thì mình cũng ko thể giao tiếp tự nhiên được . Mình ko giảm nhìn thẳng vào họ , không mở mồm nói được câu nào , không phải vì mình sợ mà là mình ko biết phải nói gì , bắt đầu ra sao, rồi làm sao kéo dài cuộc trò chuyện , lỡ người ta thấy nhạt thì sao,... nên dần dần mình thu mình lại và giờ gần như ko giao tiếp nhiều nữa. Trong gđ hay ai gặp mình cũng bảo mình ít nói , từ đứa năng động lúc nhỏ giờ trở nên ngại giao tiếp nv, kể cả anh họ lúc nhỏ mình hay chơi chung nhưng giờ ko hiểu sao ko nói đc một câu , còn ổng thì vẫn nói nhiều và hài hước như xưa nên càng làm mình thấy ngại hơn T-T. Bạn nào có thể cho mình vài lời khuyên ko, vì mình sợ ng khác nghĩ mình ghét họ hay chảnh các kiểu, mình sợ bị ng khác soi mói hay nói này nọ vì trước đây mình từng bị bạn bè chê bai này nọ rồi nên mình cảm thấy tự ti về bản thân rất nhiều và ko biết bắt chuyện hay kéo dài cuộc trò chuyện với người khác
    Giống chị luôn, giờ 25t mà vẫn ko thể thay đổi được thậm chí đi khám còn mắc trầm cảm ngày càng nặng, lại còn kết hôn rồi, gặp khó khăn khi giao tiếp với nhà chồng, khó xin việc, thậm chí ko dám theo đuổi uoc mơ, mặc dù rất thích. Sống một cách ko thoải mái, khi có hai con người trong một (nhiều ước mơ cần theo đuổi mà không dám làm) cảm thấy rất khó chịu. Thậm chí kết hôn dù cảm thấy chưa sẵn sàng nhưng mà do ck hối vì yêu lâu, thương anh ý cũng làm theo kết hôn sớm, giờ thì thấy bế tắc mệt mỏi vì cuoc sống hôn nhân mà ko biết làm gì
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 18 Bài viết

    • 1 Được cảm ơn

    #78
    trước đây mình cũng ngại giao tiếp, nhưng đi làm rồi giao tiếp nhiều người hơn thì tự tin hơn hẳn.
    • 1 Bài viết

    • 2 Được cảm ơn

    #79
    Lúc trước còn nhỏ thì rất vui vẻ hoạt bát.Nhưng khi tôi học cấp 2 thì lại sợ giao tiếp,chỉ thích ở nhà 1 mình.Tôi chỉ cảm thấy thân thiết đặc biệt là vs mẹ và chị còn bố thì có vẻ kh đc tự nhiên cho lắm.Khi gặp mặt hoặc giao tiếp vs Bạn bè,dòng họ những người có quen biết thì cảm thấy xa lạ,ngại ngùng chỉ muốn tránh mặt...Đặc biệt là kh dám nhìn thẳng vào mắt người đang giao tiếp. Khi gặp mặt bạn thân chỉ tụi nó luôn nói ''mày nói nhiều'' ''Vui vẻ tự nhiên quá'' nhưng không hề phải.Khi về nhà thì cuộc sống luôn khép kín.Khi làm 1 việc gì đấy thì lại sợ mình sẽ làm kh đc,sẽ phá hoại hết!Nên tôi rất sợ làm việc tập thể.Tôi kh biết cách giao tiếp tôi luôn luôn hỏi chị là hoàn cảnh này thì phải nói những gì? Và thái độ phải thế nào?...Nên tôi cảm thấy kh nên gặp mặt ai thì sẽ tốt hơn,chắc có lẽ là 1 phần tự ti vẻ bề ngoài kh đc ưa nhìn. Tôi đã bị mẹ mình chê và càng về sau thì tôi càng tự ti nhiều hơn. Tôi sợ những người cứ luôn cố nhìn chằm chằm vào mặt mình và kh nói gì...Lúc đó tôi kh biết xử lí ra sao , kh dám nhìn vào mắt họ. Chỉ im lặng và né mặt hoặc quay ra chỗ khác luôn tìm cách che mặt.Tôi là người rất thích trải nghiệm,vui chơi các kiểu.Nhưng thế giới bây giờ lúc nào cũng sống ảo...chụp hình,quay phim đủ trò.Tôi cảm thấy sợ những các máy ảnh nó luôn luôn rình mò mình.Tôi rất sợ phải giao tiếppppp -_-
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 4 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #80
    Trích dẫn Nguyên văn bởi djktroc9x Xem bài viết
    tình trạng của mình cũng giống của các bạn và mình đang định lập 1 trang trên facebook cho những người ít giao tiếp, chúng ta có thể offline để nói chuyện vs nhau, tương tác và giúp đỡ lẫn nhau trong vấn đề này... ok ko nhỉ???
    comment by WTT mobile view
    comment by WTT mobile view
    Nếu bạn có lập thì cho mình xin tên face nhé để dễ trao đổi
  • Trang 4/5

    Chuyển tới trang

  • 1
  • ...
  • 3
  • 4
  • 5