TIN TÀI TRỢ.

Thay đổi nền giáo dục Việt Nam có khó không nhỉ?

  • 0 Lượt chia sẻ
  • 6.34K Lượt đọc
  • 93 Trả lời

  • Trang 1/5

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2
  • ...
  • 5

Luôn tự hào là nguồn thông tin và kiến thức đáng tin cậy dành cho phụ nữ trưởng thành.

Theo dõi Webtretho

Đến trả lời mới nhất
    • 168 Bài viết

    • 558 Được cảm ơn

    #1
    Kính chào các Ông Bố Bà Mẹ,
    Mấy hôm nay nghe trên TV, đài báo lại về vấn đề cũ rích là cải tổ nền giáo dục Việt Nam, nào chương trình học, nào nội dung sách giáo khoa, T.B lôi lại đống "nghiên cứu" ngày xưa ra, đã được các thầy cô giáo của T.B ở bên Úc ngày xưa cực kỳ hưởng ứng (định cho đăng tạp chí ở bên Úc nhưng mẹ T.B lúc đấy muốn phắn về với chồng nên không làm thêm một số thủ tục để gửi lên tòa soạn, khoe tý, hẹn các cô là về rồi gửi form sang nhưng về rồi lười quá, với cả chẳng hiểu sao, hơi ngượng!).
    Anyway, bây giờ viết lên đây vì nghĩ rằng có thể ý kiến của mình sẽ giúp ích phần nào cộng đồng chúng ta đang vô cùng bức xúc.
    Ngày xưa, mẹ cháu học Quản lý Giáo dục và nghiên cứu luôn đề tài "Ảnh hưởng của văn hóa công ty/tổ chức (Corporate Culture/Organisation culture, tiếng Việt mình hơi "củ chuối" tý vì khái niệm này rất mới trong tiếng Việt) trong việc thực thi các chiến lược hay thay đổi trong tổ chức" bao gồm cả trong giáo dục. Vấn đề mình propose trong nghiên cứu của mình thực ra là thế này: Giáo dục Việt Nam muốn thay đổi ư? Hãy thay đổi văn hóa trước.
    Đầu tiên, phải định nghĩa cái "văn hóa" ở đây. Văn hóa trong quản lý không phải là văn hóa dân tộc hay là một tính từ để chỉ người có văn hóa hay không có văn hóa, văn hóa ở đây có nghĩa là "cách làm", nó neutral, không có văn hóa tốt và văn hóa xấu ở đây, văn hóa ở đây đơn thuần là "how we do the business here".
    Đối với giáo dục Việt Nam thì sao? Vấn đề nó đơn giản ở cái "văn hóa", cái cách làm đã thành nếp trong các trường, trong đầu các thầy cô giáo, và ảnh hưởng đến nếp nghĩ và cách thức hành động của phụ huynh, và lan rộng ra cả toàn xã hội. Tôi không nghĩ là thay đổi nội dung sách giáo khoa, cải tổ lại hệ thống giáo dục là thay đổi được nền giáo dục, tất cả vẫn sẽ là "bình mới rượu cũ" trong khi cả nếp nghĩ nếp làm, cách thức đã ăn sâu và cứ thế tiếp tục tiếp diễn từ các cấp cao nhất đến giáo viên và học sinh, dù hình thức có thể thay đổi. Cứ bảo giải quyết vấn đề bệnh thành tích trong trường học: giải quyết thế nào được khi cả một hệ thống đánh giá đều đưa đẩy đến việc đó? Từ việc nhà trường đánh giá cô giáo dạy giỏi dựa trên số lượng học sinh giỏi trong lớp đến việc đánh giá học sinh chỉ dựa trên "academic merits" (điểm học văn hoá thôi) và tạo nên "bệnh thành tích" trong phụ huynh thì căn bệnh đã như "ung thư", di căn rồi, sửa thế nào được? Tóm lại, văn hóa chính là nội dung, bản chất gốc rễ của vấn đề và những nội dung sách giáo khoa hay gì gì đi nữa, tưởng là nội dung nhưng thục chất chỉ là bề ngoài của vấn đề. Đơn cử như sau:
    1. Bắt đầu từ hệ thống đánh giá:
    1.1. Đánh giá học sinh tổng thể: Có 2 vấn đề ở đây: Chúng ta, thứ nhất là, đánh giá học sinh quá phiến diện, tất cả chỉ dựa trên điểm học các môn văn hóa. Tất nhiên là cũng có thấy xếp loại đạo đưc, rồi mỹ thuật, thể dục... nhưng nếu điểm văn hóa đã cao rồi thì các loại đấy các cô thầy cũng "châm chước". Rồi có rất nhiều các học sinh giỏi, từ đấy chọn ra một số em "xuất sắc" trở thành những ngôi sao chói lọi trên bầu trời, còn những em khác, thiểu số, thì "dúi dùi dụi" ở dưới đất không bao giờ ngóc đầu lên được. Những em đó chẳng nhẽ không có điểm gì đáng khen hay sao? Đành rằng là để các em phấn đấu, nhưng phấn đấu thế nào nữa đối với những em lớp có 40 học sinh thì 30 học sinh giỏi, 5 học sinh khá còn lại có 5 trung bình và yếu? Vấn đề thứ hai là ở đây, một mặt hệ thống đánh giá quá khắt khe (ở chỗ phân biệt quá rạch ròi xuất sắc, giỏi, yếu kém...) nhưng mặt khác lại quá dễ dàng (chẵng nhẽ học sinh Việt Nam bây giờ giỏi thế sao, ngày xưa tôi học trường chuyên mà một lớp may ra chỉ được 1,2 bạn học sinh giỏi, còn bây giờ, hỏi bất cứ đứa trẻ hàng xóm nào cũng thấy chúng nó là học sinh giỏi cả), và biến những đứa trẻ "thiểu số" thành losers trong xã hội từ khi chúng còn rất bé. Có bố mẹ nào chịu được không khi con mình là thiểu số như thế? Không, vậy là học thêm, chạy theo cô giáo, chạy theo "bệnh thành tích" vì không thể nào khác được. Vậy nên: 1/ chúng ta phải có một hệ thống đánh giá toàn diện, ví dụ: khen đứa này học văn hóa, đứa kia tập văn nghệ hay, đứa kia nữa có tinh thần giúp bạn...2/ đưa ra một hệ thống chuẩn đơn giản hơn: đứa trẻ này đạt kết quả học tập năm nay, đứa trẻ này đạt cao hơn một chút... thay vào cái xuất sắc, giỏi, trung bình, kém một cách quá nghiệt ngã kia. Mọi người sẽ bảo thì trung bình thì đúng là vẫn lên lớp, có nghĩa là đạt rồi cơ mà, nhưng bản chất vẫn khác đấy: Thay vì không phát cho nó cái giấy khen nào, phát cho những đứa trung bình một cái chứng chỉ thế này: Đã hoàn thành chương trình lớp 1, rồi đứa khá hơn: Đã hoàn thành xuất sắc chương trình lớp 1. Lớp học tiếng Anh của mình thôi, cuối một level bảo với thầy giáo Tây: có nên chọn một học sinh xuất sắc nhất không thầy lắc đầu quầy quậy: thầy không muốn biến bất cứ đứa nào trong lớp cảm thấy mình là loser. Chúng ta quá quan tâm đến các em xuất sắc trong khi ít quan tâm đến những em cần cải thiện, mà trong giáo dục thì quan tâm phải là cao hơn đối với những em cần cải thiện, thì mới cùng đi lên được chứ?
    1.2 Cách thức đáng giá học sinh hàng ngày: Vẫn chỉ là điểm. Bố mẹ về cũng chỉ hỏi con là "hôm nay con được mấy điểm", nếu 10 rồi thì yên tâm, chẳng cần xem vở con nữa làm gì. Điểm này tôi sẽ nói tiếp ở phần sau, cách chấm điểm.
    1.3 Đánh giá giáo viên: Tại sao giáo viên cứ phải bắt các con học gạo hết các phương án để thi như thế? Để được nhiều học sinh giỏi và có nghĩa là được phong là cô giáo dạy giỏi. Họ thực sự cũng khó có sự lựa chọn nào khác. Thay vì đánh giá họ ở nhiều tiêu chí khác nhau: đã dấy lên được phong trào này phong trào kia, đã làm cho một học sinh cá biệt kia khá lên, đã cải thiện được tình hình lớp vốn rất mất trật tự... quy tụ lại vẫn chỉ dựa trên tỷ lệ giỏi, khá, trung bình ở trong lớp...
    2. Túm lại, tại sao tôi nói đến hệ thống đánh giá trước tiên, vì nó dẫn đến "cách thức dạy và học" của thầy và trò trong trường, và là vấn đề không thể nào giải quyết được cho dù mỗi năm có thay đổi một nội dung chương trình học. Các cách dạy trong trường nhà mình như sau:
    2.1. Chỉ có một con đường đúng: Từ việc nhỏ nhất: cô giáo lớp 1 con tôi dặn học sinh là: nếu đã có câu "còn lại bao nhiêu" thì phải làm phép trừ, còn "tổng cộng bao nhiêu" thì là phép cộng. Thế rồi nó cắn bút với bài toán thế này: Lan có 10 cái kẹo, Lan cho bạn một số kẹo và còn lại 5 cái. Hỏi Lan đã cho bạn bao nhiêu cái kẹo? Trong đầu nó, bài toán này không thuộc trừ cũng chẳng cộng!!!Tôi bực mình với nó, nghĩ nó không chịu suy nghĩ và kém thông minh, nhưng khi hỏi những đứa khác những bài tương tự thì chúng nó cũng ... như rứa!!! Tại sao? Có phải chúng nó kém đến thế không? Không phải, đơn giản là có thể chúng nó nghĩ ra đó là phép trừ nhưng chúng nó sợ sai, vì cô bảo là "còn lại" thì mới làm phép trừ!!!
    Cái việc dạy "chỉ có một cách thức và con đường duy nhất đúng" xuất phát cũng từ chỗ cho điểm cho một bài toán đúng đáp số (để được điểm cao) mà không quan tâm "phương thức suy nghĩ" của học sinh. Ngay cả văn cũng có phải đúng đáp số, trời ạ! Làm một bài văn lớp 2 về bà của em thì phải đủ mấy câu như sau: Bà em tên là gì, làm gì, bà em trông thế nào, bà em có thương em không, mở đầu kết thúc phải y xì như thế. Và con tôi lúc nào cũng lặp đi lặp lại: Bà em (chị em, mẹ em...) tên là...; Bà là giáo viên đã nghỉ hưu. Bà em có mái tóc bạc. Bà em rất thương em.Em rất thương bà em..Mẹ hỏi: Thế bà con thương con thế nào? Con thương bà thế nào? Trả lời: Là thế nào hả mẹ? Cô có bảo thế đâu? Mẹ: Đâu có cần cô phải bảo thế nào, thay vì con nói con và bà rất thương nhau con đưa ra một chi tiết cụ thể nào đấy có được không? Ví dụ bà quạt cho con khi trời nóng mất điện, bà thức đêm trông con ốm, hay con có miếng ăn gì ngon con để phần bà...Nó bảo: Cô không bảo làm thế!!! Vì cô đưa ra bài văn mẫu rồi, làm đúng thế mới được 10 điểm. Ngay cả học vẽ, là môn học "sáng tạo", cái ngôi nhà nó phải hình vuông và mái nó phải màu đỏ giống thầy thì mới được điểm A, mẹ bảo con vẽ khác đi có được không, tại sao cứ phải nhà hình vuông, con vẽ nhà 2 tầng đi, mái lợp màu xanh cũng được mà, không được, con điểm kém mẹ có chịu không? Thực tình thì cũng không muốn con điểm kém, vì lại thành loser, nên bảo nó thế này: lúc nào con làm bài cho thầy cô chấm điểm thì con làm đúng thế, còn lúc nào làm cho mẹ con làm khác đi nhé, hehehe, trẻ con nhà mình nó "giỏi" hơn Tây ở chỗ đấy!!! Nhưng thực tình mà nói nền giáo dục VN bây giờ nó mới thế, những năm 80 tôi đi học, đáp số tôi sai hoàn toàn thầy vẫn cho 9 điểm, vì cách thức giải độc đáo, văn của tôi nhiều khi lạc đề thầy vẫn cho 7,8 điểm vì đã có những "lập luận hợp lý" mặc dù sai đề, tất nhiên không được điểm tối đa vì đã sai "đáp số" nhưng vẫn được khuyến khích cho cách suy nghĩ. Còn bây giờ, chẳng cần nói cũng thấy là trẻ con chẳng còn đường để suy nghĩ, nói gì đến sáng tạo như chúng ta vẫn hô hào.
    2.2. Thầy cô luôn luôn đúng: Cũng như vấn đề ở trên, chỉ có một con đường đúng và là con đường thầy cô đưa ra, nên học sinh chẳng bao giờ dám nghe ý kiến bố mẹ mà chỉ chăm chăm theo thầy cô thôi. Con tôi đi học lớp 1, tiếng Anh của nó đã làu làu rồi, cô phát âm không chuẩn bằng nó, đầu tiên là nó tưởng apple này với apple của cô phát âm là 2 từ khác nhau, sau đó biết là một từ thì nó nhất quyết phải phát âm theo cô, nhưng nhờ giời, sau 2 năm học với sự kiên trì của mẹ thì nó cũng biết thế nào là đúng sai, nó bảo: bạn Uyên phát âm đúng rồi mà cô cứ bắt phát âm lại đúng như cô, mà cô phát âm sai. May quá con tôi, nhưng mới chỉ tiếng Anh thôi, vì nó thật sự giỏi và tự tin, còn lại văn toán... nó vẫn sợ cô và sợ sai khi không làm theo cô!!!
    2.3. Chú trọng đến cá nhân: Vẫn từ hệ thống đánh giá mà ra. Giáo viên có dự giờ, chuẩn bị trước mấy em học sinh giỏi trả lời câu hỏi (Đã được chuẩn bị trước!!!). Trong lớp học, học sinh nào năng nổ luôn luôn giơ tay, luôn luôn phát biểu, những đứa có thể biết nhưng bản tính trầm lặng thì ngồi im, và cả những đứa chưa thể biết kịp nhưng "hãi" vì các bạn khác giỏi quá. Tôi đi đến các trường học ở bên Úc, tôi chẳng thấy giáo viên hỏi cá nhân học sinh trả lời ngay lập tức. Từ lớp 1 cho đến Đại học, khi có một câu hỏi, chúng nó có một "team", nhóm, tổ, chúng nó thảo luận câu hỏi, cùng đưa ra phương án trả lời, rồi trong khi một đại diện trả lời thì tất cả cùng "back-up" đứa kia. Tuyệt nhiên không có "sao sáng", tất cả thành tích là của chung, tất cả đều có cơ hội. Vậy cứ bảo sao người Việt Nam tinh thần "teamwork" (tinh thần đồng đội) nó kém, trong khi cá nhân thì cứ chói lọi?
    3. Bây giờ động chạm đến các ông bố bà mẹ đây. Trước hết, thực lòng là lỗi không phải từ các bố mẹ mà ra mà là cái văn hóa giáo dục nó cũng đã ăn sâu vào trong các bố các mẹ rồi, thay đổi nền giáo dục là phải thay đổi các bố các mẹ, thay đổi cả xã hội. Bố mẹ chúng ta cứ kêu ca con học nặng, nhưng bản thân các bố mẹ thì vẫn cho con đi học thêm, buổi tối vẫn la hét con ngồi vào bàn học, không những làm hết bài cô ra mà vẫn thêm toán nâng cao...Sâu xa là tất cả bố mẹ chúng ta đều muốn các con trở thành "super" gì đó trong xã hội chỉ có chỗ đứng cho những "super". Tại sao chúng ta không bằng lòng với việc con mình như "who they are" mà phải là "who they have to be" dựa trên những tiêu chí của bố mẹ? Tôi vẫn bắt con học ở nhà, nhưng mà nó phải tự học, để nó có ý thức tự học, tôi không quan tâm đến việc con tôi học được thêm toán nâng cao hay gì gì mà quan tâm đến việc nó có suy nghĩ được "out of the box" mà không theo lối mòn không. Mà như thế thì chỉ cần nói chuyện với nó thôi, trong khi ăn cơm, trong khi đi chơi, cần gì phải ngồi học 2 tiếng một buổi tối? Mà việc học nhiều làm nhiều theo các cô (ở trường,học thêm) chỉ củng cố thêm lối mòn thôi. Cuối cùng là các bố các mẹ có dám stand-up cho một hệ thống giáo dục đổi mới không? Không chạy trường điểm, lớp điểm, chạy cô, học thêm...không phải đi khoe con tôi học sinh xuất sắc học sinh giỏi này kia? Khó quá đúng không?
    Túm lại, vấn đề của nền giáo dục Việt Nam không nằm ở chỗ bỏ ra bao nhiêu tiền (đã tốn nhiều tiền của rồi) để sửa đổi sách giáo khoa này kia. Vấn đề nằm ở những việc có thể sửa được mà không cần phải bỏ kinh phí, nhưng phải mất thời gian và sự quyết tâm, và sự đồng lòng, bây giờ, là không chỉ của nhà trường, cơ quan chức năng, mà của toàn xã hôi. Nghe ra có vẻ mission impossible 4?
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • Avatar của Me De Con
    • Thành viên tích cực 2015
      Offline
    • 16 năm
    • 2,698 Bài viết

    • 4,786 Được cảm ơn

    #2
    Trích dẫn Nguyên văn bởi tweenty bird Xem bài viết
    Kính chào các Ông Bố Bà Mẹ,
    Mấy hôm nay nghe trên TV, đài báo lại về vấn đề cũ rích là cải tổ nền giáo dục Việt Nam, nào chương trình học, nào nội dung sách giáo khoa, T.B lôi lại đống "nghiên cứu" ngày xưa ra, đã được các thầy cô giáo của T.B ở bên Úc ngày xưa cực kỳ hưởng ứng (định cho đăng tạp chí ở bên Úc nhưng mẹ T.B lúc đấy muốn phắn về với chồng nên không làm thêm một số thủ tục để gửi lên tòa soạn, khoe tý, hẹn các cô là về rồi gửi form sang nhưng về rồi lười quá, với cả chẳng hiểu sao, hơi ngượng!).
    Anyway, bây giờ viết lên đây vì nghĩ rằng có thể ý kiến của mình sẽ giúp ích phần nào cộng đồng chúng ta đang vô cùng bức xúc.
    Ngày xưa, mẹ cháu học Quản lý Giáo dục và nghiên cứu luôn đề tài "Ảnh hưởng của văn hóa công ty/tổ chức (Corporate Culture/Organisation culture, tiếng Việt mình hơi "củ chuối" tý vì khái niệm này rất mới trong tiếng Việt) trong việc thực thi các chiến lược hay thay đổi trong tổ chức" bao gồm cả trong giáo dục. Vấn đề mình propose trong nghiên cứu của mình thực ra là thế này: Giáo dục Việt Nam muốn thay đổi ư? Hãy thay đổi văn hóa trước.
    Đầu tiên, phải định nghĩa cái "văn hóa" ở đây. Văn hóa trong quản lý không phải là văn hóa dân tộc hay là một tính từ để chỉ người có văn hóa hay không có văn hóa, văn hóa ở đây có nghĩa là "cách làm", nó neutral, không có văn hóa tốt và văn hóa xấu ở đây, văn hóa ở đây đơn thuần là "how we do the business here".
    Đối với giáo dục Việt Nam thì sao? Vấn đề nó đơn giản ở cái "văn hóa", cái cách làm đã thành nếp trong các trường, trong đầu các thầy cô giáo, và ảnh hưởng đến nếp nghĩ và cách thức hành động của phụ huynh, và lan rộng ra cả toàn xã hội. Tôi không nghĩ là thay đổi nội dung sách giáo khoa, cải tổ lại hệ thống giáo dục là thay đổi được nền giáo dục, tất cả vẫn sẽ là "bình mới rượu cũ" trong khi cả nếp nghĩ nếp làm, cách thức đã ăn sâu và cứ thế tiếp tục tiếp diễn từ các cấp cao nhất đến giáo viên và học sinh, dù hình thức có thể thay đổi. Cứ bảo giải quyết vấn đề bệnh thành tích trong trường học: giải quyết thế nào được khi cả một hệ thống đánh giá đều đưa đẩy đến việc đó? Từ việc nhà trường đánh giá cô giáo dạy giỏi dựa trên số lượng học sinh giỏi trong lớp đến việc đánh giá học sinh chỉ dựa trên "academic merits" (điểm học văn hoá thôi) và tạo nên "bệnh thành tích" trong phụ huynh thì căn bệnh đã như "ung thư", di căn rồi, sửa thế nào được? Tóm lại, văn hóa chính là nội dung, bản chất gốc rễ của vấn đề và những nội dung sách giáo khoa hay gì gì đi nữa, tưởng là nội dung nhưng thục chất chỉ là bề ngoài của vấn đề. Đơn cử như sau:
    1. Bắt đầu từ hệ thống đánh giá:
    1.1. Đánh giá học sinh tổng thể: Có 2 vấn đề ở đây: Chúng ta, thứ nhất là, đánh giá học sinh quá phiến diện, tất cả chỉ dựa trên điểm học các môn văn hóa. Tất nhiên là cũng có thấy xếp loại đạo đưc, rồi mỹ thuật, thể dục... nhưng nếu điểm văn hóa đã cao rồi thì các loại đấy các cô thầy cũng "châm chước". Rồi có rất nhiều các học sinh giỏi, từ đấy chọn ra một số em "xuất sắc" trở thành những ngôi sao chói lọi trên bầu trời, còn những em khác, thiểu số, thì "dúi dùi dụi" ở dưới đất không bao giờ ngóc đầu lên được. Những em đó chẳng nhẽ không có điểm gì đáng khen hay sao? Đành rằng là để các em phấn đấu, nhưng phấn đấu thế nào nữa đối với những em lớp có 40 học sinh thì 30 học sinh giỏi, 5 học sinh khá còn lại có 5 trung bình và yếu? Vấn đề thứ hai là ở đây, một mặt hệ thống đánh giá quá khắt khe (ở chỗ phân biệt quá rạch ròi xuất sắc, giỏi, yếu kém...) nhưng mặt khác lại quá dễ dàng (chẵng nhẽ học sinh Việt Nam bây giờ giỏi thế sao, ngày xưa tôi học trường chuyên mà một lớp may ra chỉ được 1,2 bạn học sinh giỏi, còn bây giờ, hỏi bất cứ đứa trẻ hàng xóm nào cũng thấy chúng nó là học sinh giỏi cả), và biến những đứa trẻ "thiểu số" thành losers trong xã hội từ khi chúng còn rất bé. Có bố mẹ nào chịu được không khi con mình là thiểu số như thế? Không, vậy là học thêm, chạy theo cô giáo, chạy theo "bệnh thành tích" vì không thể nào khác được. Vậy nên: 1/ chúng ta phải có một hệ thống đánh giá toàn diện, ví dụ: khen đứa này học văn hóa, đứa kia tập văn nghệ hay, đứa kia nữa có tinh thần giúp bạn...2/ đưa ra một hệ thống chuẩn đơn giản hơn: đứa trẻ này đạt kết quả học tập năm nay, đứa trẻ này đạt cao hơn một chút... thay vào cái xuất sắc, giỏi, trung bình, kém một cách quá nghiệt ngã kia. Mọi người sẽ bảo thì trung bình thì đúng là vẫn lên lớp, có nghĩa là đạt rồi cơ mà, nhưng bản chất vẫn khác đấy: Thay vì không phát cho nó cái giấy khen nào, phát cho những đứa trung bình một cái chứng chỉ thế này: Đã hoàn thành chương trình lớp 1, rồi đứa khá hơn: Đã hoàn thành xuất sắc chương trình lớp 1. Lớp học tiếng Anh của mình thôi, cuối một level bảo với thầy giáo Tây: có nên chọn một học sinh xuất sắc nhất không thầy lắc đầu quầy quậy: thầy không muốn biến bất cứ đứa nào trong lớp cảm thấy mình là loser. Chúng ta quá quan tâm đến các em xuất sắc trong khi ít quan tâm đến những em cần cải thiện, mà trong giáo dục thì quan tâm phải là cao hơn đối với những em cần cải thiện, thì mới cùng đi lên được chứ?
    1.2 Cách thức đáng giá học sinh hàng ngày: Vẫn chỉ là điểm. Bố mẹ về cũng chỉ hỏi con là "hôm nay con được mấy điểm", nếu 10 rồi thì yên tâm, chẳng cần xem vở con nữa làm gì. Điểm này tôi sẽ nói tiếp ở phần sau, cách chấm điểm.
    1.3 Đánh giá giáo viên: Tại sao giáo viên cứ phải bắt các con học gạo hết các phương án để thi như thế? Để được nhiều học sinh giỏi và có nghĩa là được phong là cô giáo dạy giỏi. Họ thực sự cũng khó có sự lựa chọn nào khác. Thay vì đánh giá họ ở nhiều tiêu chí khác nhau: đã dấy lên được phong trào này phong trào kia, đã làm cho một học sinh cá biệt kia khá lên, đã cải thiện được tình hình lớp vốn rất mất trật tự... quy tụ lại vẫn chỉ dựa trên tỷ lệ giỏi, khá, trung bình ở trong lớp...
    2. Túm lại, tại sao tôi nói đến hệ thống đánh giá trước tiên, vì nó dẫn đến "cách thức dạy và học" của thầy và trò trong trường, và là vấn đề không thể nào giải quyết được cho dù mỗi năm có thay đổi một nội dung chương trình học. Các cách dạy trong trường nhà mình như sau:
    2.1. Chỉ có một con đường đúng: Từ việc nhỏ nhất: cô giáo lớp 1 con tôi dặn học sinh là: nếu đã có câu "còn lại bao nhiêu" thì phải làm phép trừ, còn "tổng cộng bao nhiêu" thì là phép cộng. Thế rồi nó cắn bút với bài toán thế này: Lan có 10 cái kẹo, Lan cho bạn một số kẹo và còn lại 5 cái. Hỏi Lan đã cho bạn bao nhiêu cái kẹo? Trong đầu nó, bài toán này không thuộc trừ cũng chẳng cộng!!!Tôi bực mình với nó, nghĩ nó không chịu suy nghĩ và kém thông minh, nhưng khi hỏi những đứa khác những bài tương tự thì chúng nó cũng ... như rứa!!! Tại sao? Có phải chúng nó kém đến thế không? Không phải, đơn giản là có thể chúng nó nghĩ ra đó là phép trừ nhưng chúng nó sợ sai, vì cô bảo là "còn lại" thì mới làm phép trừ!!!
    Cái việc dạy "chỉ có một cách thức và con đường duy nhất đúng" xuất phát cũng từ chỗ cho điểm cho một bài toán đúng đáp số (để được điểm cao) mà không quan tâm "phương thức suy nghĩ" của học sinh. Ngay cả văn cũng có phải đúng đáp số, trời ạ! Làm một bài văn lớp 2 về bà của em thì phải đủ mấy câu như sau: Bà em tên là gì, làm gì, bà em trông thế nào, bà em có thương em không, mở đầu kết thúc phải y xì như thế. Và con tôi lúc nào cũng lặp đi lặp lại: Bà em (chị em, mẹ em...) tên là...; Bà là giáo viên đã nghỉ hưu. Bà em có mái tóc bạc. Bà em rất thương em.Em rất thương bà em..Mẹ hỏi: Thế bà con thương con thế nào? Con thương bà thế nào? Trả lời: Là thế nào hả mẹ? Cô có bảo thế đâu? Mẹ: Đâu có cần cô phải bảo thế nào, thay vì con nói con và bà rất thương nhau con đưa ra một chi tiết cụ thể nào đấy có được không? Ví dụ bà quạt cho con khi trời nóng mất điện, bà thức đêm trông con ốm, hay con có miếng ăn gì ngon con để phần bà...Nó bảo: Cô không bảo làm thế!!! Vì cô đưa ra bài văn mẫu rồi, làm đúng thế mới được 10 điểm. Ngay cả học vẽ, là môn học "sáng tạo", cái ngôi nhà nó phải hình vuông và mái nó phải màu đỏ giống thầy thì mới được điểm A, mẹ bảo con vẽ khác đi có được không, tại sao cứ phải nhà hình vuông, con vẽ nhà 2 tầng đi, mái lợp màu xanh cũng được mà, không được, con điểm kém mẹ có chịu không? Thực tình thì cũng không muốn con điểm kém, vì lại thành loser, nên bảo nó thế này: lúc nào con làm bài cho thầy cô chấm điểm thì con làm đúng thế, còn lúc nào làm cho mẹ con làm khác đi nhé, hehehe, trẻ con nhà mình nó "giỏi" hơn Tây ở chỗ đấy!!! Nhưng thực tình mà nói nền giáo dục VN bây giờ nó mới thế, những năm 80 tôi đi học, đáp số tôi sai hoàn toàn thầy vẫn cho 9 điểm, vì cách thức giải độc đáo, văn của tôi nhiều khi lạc đề thầy vẫn cho 7,8 điểm vì đã có những "lập luận hợp lý" mặc dù sai đề, tất nhiên không được điểm tối đa vì đã sai "đáp số" nhưng vẫn được khuyến khích cho cách suy nghĩ. Còn bây giờ, chẳng cần nói cũng thấy là trẻ con chẳng còn đường để suy nghĩ, nói gì đến sáng tạo như chúng ta vẫn hô hào.
    2.2. Thầy cô luôn luôn đúng: Cũng như vấn đề ở trên, chỉ có một con đường đúng và là con đường thầy cô đưa ra, nên học sinh chẳng bao giờ dám nghe ý kiến bố mẹ mà chỉ chăm chăm theo thầy cô thôi. Con tôi đi học lớp 1, tiếng Anh của nó đã làu làu rồi, cô phát âm không chuẩn bằng nó, đầu tiên là nó tưởng apple này với apple của cô phát âm là 2 từ khác nhau, sau đó biết là một từ thì nó nhất quyết phải phát âm theo cô, nhưng nhờ giời, sau 2 năm học với sự kiên trì của mẹ thì nó cũng biết thế nào là đúng sai, nó bảo: bạn Uyên phát âm đúng rồi mà cô cứ bắt phát âm lại đúng như cô, mà cô phát âm sai. May quá con tôi, nhưng mới chỉ tiếng Anh thôi, vì nó thật sự giỏi và tự tin, còn lại văn toán... nó vẫn sợ cô và sợ sai khi không làm theo cô!!!
    2.3. Chú trọng đến cá nhân: Vẫn từ hệ thống đánh giá mà ra. Giáo viên có dự giờ, chuẩn bị trước mấy em học sinh giỏi trả lời câu hỏi (Đã được chuẩn bị trước!!!). Trong lớp học, học sinh nào năng nổ luôn luôn giơ tay, luôn luôn phát biểu, những đứa có thể biết nhưng bản tính trầm lặng thì ngồi im, và cả những đứa chưa thể biết kịp nhưng "hãi" vì các bạn khác giỏi quá. Tôi đi đến các trường học ở bên Úc, tôi chẳng thấy giáo viên hỏi cá nhân học sinh trả lời ngay lập tức. Từ lớp 1 cho đến Đại học, khi có một câu hỏi, chúng nó có một "team", nhóm, tổ, chúng nó thảo luận câu hỏi, cùng đưa ra phương án trả lời, rồi trong khi một đại diện trả lời thì tất cả cùng "back-up" đứa kia. Tuyệt nhiên không có "sao sáng", tất cả thành tích là của chung, tất cả đều có cơ hội. Vậy cứ bảo sao người Việt Nam tinh thần "teamwork" (tinh thần đồng đội) nó kém, trong khi cá nhân thì cứ chói lọi?
    3. Bây giờ động chạm đến các ông bố bà mẹ đây. Trước hết, thực lòng là lỗi không phải từ các bố mẹ mà ra mà là cái văn hóa giáo dục nó cũng đã ăn sâu vào trong các bố các mẹ rồi, thay đổi nền giáo dục là phải thay đổi các bố các mẹ, thay đổi cả xã hội. Bố mẹ chúng ta cứ kêu ca con học nặng, nhưng bản thân các bố mẹ thì vẫn cho con đi học thêm, buổi tối vẫn la hét con ngồi vào bàn học, không những làm hết bài cô ra mà vẫn thêm toán nâng cao...Sâu xa là tất cả bố mẹ chúng ta đều muốn các con trở thành "super" gì đó trong xã hội chỉ có chỗ đứng cho những "super". Tại sao chúng ta không bằng lòng với việc con mình như "who they are" mà phải là "who they have to be" dựa trên những tiêu chí của bố mẹ? Tôi vẫn bắt con học ở nhà, nhưng mà nó phải tự học, để nó có ý thức tự học, tôi không quan tâm đến việc con tôi học được thêm toán nâng cao hay gì gì mà quan tâm đến việc nó có suy nghĩ được "out of the box" mà không theo lối mòn không. Mà như thế thì chỉ cần nói chuyện với nó thôi, trong khi ăn cơm, trong khi đi chơi, cần gì phải ngồi học 2 tiếng một buổi tối? Mà việc học nhiều làm nhiều theo các cô (ở trường,học thêm) chỉ củng cố thêm lối mòn thôi. Cuối cùng là các bố các mẹ có dám stand-up cho một hệ thống giáo dục đổi mới không? Không chạy trường điểm, lớp điểm, chạy cô, học thêm...không phải đi khoe con tôi học sinh xuất sắc học sinh giỏi này kia? Khó quá đúng không?
    Túm lại, vấn đề của nền giáo dục Việt Nam không nằm ở chỗ bỏ ra bao nhiêu tiền (đã tốn nhiều tiền của rồi) để sửa đổi sách giáo khoa này kia. Vấn đề nằm ở những việc có thể sửa được mà không cần phải bỏ kinh phí, nhưng phải mất thời gian và sự quyết tâm, và sự đồng lòng, bây giờ, là không chỉ của nhà trường, cơ quan chức năng, mà của toàn xã hôi. Nghe ra có vẻ mission impossible 4?
    :Applause: :Applause: :Applause: mẹ nó đã nói quá hay !!! Rất trùng với suy nghĩ của mình nhưng mình ko đủ trình đọ để viết ra như bạn :Smiling: :Smiling:

    Chỉ tiếc là những nhà quản lý giáo dục của mình đã ko nhìn thấy điều đó và xã hội cũng chạy theo những lề lối cũ :Crying: :Crying: Phải thật sự có 1 cuộc "cách mạng giáo duc", tất cả thầy cô và phụ huynh đều dồng lòng với nhau thì mới cải tổ được bạn a !!!

    Chuyện giáo dục VN là chuyện dài nhiều tập ! Chán :Crying: :Crying: :Crying: :Crying:
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của Yellowtea
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 13 năm
    • 5,512 Bài viết

    • 10,917 Được cảm ơn

    #3
    Trích dẫn Nguyên văn bởi tweenty bird Xem bài viết
    Kính chào các Ông Bố Bà Mẹ,
    Mấy hôm nay nghe trên TV, đài báo lại về vấn đề cũ rích là cải tổ nền giáo dục Việt Nam, nào chương trình học, nào nội dung sách giáo khoa, T.B lôi lại đống "nghiên cứu" ngày xưa ra, đã được các thầy cô giáo của T.B ở bên Úc ngày xưa cực kỳ hưởng ứng (định cho đăng tạp chí ở bên Úc nhưng mẹ T.B lúc đấy muốn phắn về với chồng nên không làm thêm một số thủ tục để gửi lên tòa soạn, khoe tý, hẹn các cô là về rồi gửi form sang nhưng về rồi lười quá, với cả chẳng hiểu sao, hơi ngượng!).
    Anyway, bây giờ viết lên đây vì nghĩ rằng có thể ý kiến của mình sẽ giúp ích phần nào cộng đồng chúng ta đang vô cùng bức xúc.
    Ngày xưa, mẹ cháu học Quản lý Giáo dục và nghiên cứu luôn đề tài "Ảnh hưởng của văn hóa công ty/tổ chức (Corporate Culture/Organisation culture, tiếng Việt mình hơi "củ chuối" tý vì khái niệm này rất mới trong tiếng Việt) trong việc thực thi các chiến lược hay thay đổi trong tổ chức" bao gồm cả trong giáo dục. Vấn đề mình propose trong nghiên cứu của mình thực ra là thế này: Giáo dục Việt Nam muốn thay đổi ư? Hãy thay đổi văn hóa trước.
    Đầu tiên, phải định nghĩa cái "văn hóa" ở đây. Văn hóa trong quản lý không phải là văn hóa dân tộc hay là một tính từ để chỉ người có văn hóa hay không có văn hóa, văn hóa ở đây có nghĩa là "cách làm", nó neutral, không có văn hóa tốt và văn hóa xấu ở đây, văn hóa ở đây đơn thuần là "how we do the business here".
    Đối với giáo dục Việt Nam thì sao? Vấn đề nó đơn giản ở cái "văn hóa", cái cách làm đã thành nếp trong các trường, trong đầu các thầy cô giáo, và ảnh hưởng đến nếp nghĩ và cách thức hành động của phụ huynh, và lan rộng ra cả toàn xã hội. Tôi không nghĩ là thay đổi nội dung sách giáo khoa, cải tổ lại hệ thống giáo dục là thay đổi được nền giáo dục, tất cả vẫn sẽ là "bình mới rượu cũ" trong khi cả nếp nghĩ nếp làm, cách thức đã ăn sâu và cứ thế tiếp tục tiếp diễn từ các cấp cao nhất đến giáo viên và học sinh, dù hình thức có thể thay đổi. Cứ bảo giải quyết vấn đề bệnh thành tích trong trường học: giải quyết thế nào được khi cả một hệ thống đánh giá đều đưa đẩy đến việc đó? Từ việc nhà trường đánh giá cô giáo dạy giỏi dựa trên số lượng học sinh giỏi trong lớp đến việc đánh giá học sinh chỉ dựa trên "academic merits" (điểm học văn hoá thôi) và tạo nên "bệnh thành tích" trong phụ huynh thì căn bệnh đã như "ung thư", di căn rồi, sửa thế nào được? Tóm lại, văn hóa chính là nội dung, bản chất gốc rễ của vấn đề và những nội dung sách giáo khoa hay gì gì đi nữa, tưởng là nội dung nhưng thục chất chỉ là bề ngoài của vấn đề. Đơn cử như sau:
    1. Bắt đầu từ hệ thống đánh giá:
    1.1. Đánh giá học sinh tổng thể: Có 2 vấn đề ở đây: Chúng ta, thứ nhất là, đánh giá học sinh quá phiến diện, tất cả chỉ dựa trên điểm học các môn văn hóa. Tất nhiên là cũng có thấy xếp loại đạo đưc, rồi mỹ thuật, thể dục... nhưng nếu điểm văn hóa đã cao rồi thì các loại đấy các cô thầy cũng "châm chước". Rồi có rất nhiều các học sinh giỏi, từ đấy chọn ra một số em "xuất sắc" trở thành những ngôi sao chói lọi trên bầu trời, còn những em khác, thiểu số, thì "dúi dùi dụi" ở dưới đất không bao giờ ngóc đầu lên được. Những em đó chẳng nhẽ không có điểm gì đáng khen hay sao? Đành rằng là để các em phấn đấu, nhưng phấn đấu thế nào nữa đối với những em lớp có 40 học sinh thì 30 học sinh giỏi, 5 học sinh khá còn lại có 5 trung bình và yếu? Vấn đề thứ hai là ở đây, một mặt hệ thống đánh giá quá khắt khe (ở chỗ phân biệt quá rạch ròi xuất sắc, giỏi, yếu kém...) nhưng mặt khác lại quá dễ dàng (chẵng nhẽ học sinh Việt Nam bây giờ giỏi thế sao, ngày xưa tôi học trường chuyên mà một lớp may ra chỉ được 1,2 bạn học sinh giỏi, còn bây giờ, hỏi bất cứ đứa trẻ hàng xóm nào cũng thấy chúng nó là học sinh giỏi cả), và biến những đứa trẻ "thiểu số" thành losers trong xã hội từ khi chúng còn rất bé. Có bố mẹ nào chịu được không khi con mình là thiểu số như thế? Không, vậy là học thêm, chạy theo cô giáo, chạy theo "bệnh thành tích" vì không thể nào khác được. Vậy nên: 1/ chúng ta phải có một hệ thống đánh giá toàn diện, ví dụ: khen đứa này học văn hóa, đứa kia tập văn nghệ hay, đứa kia nữa có tinh thần giúp bạn...2/ đưa ra một hệ thống chuẩn đơn giản hơn: đứa trẻ này đạt kết quả học tập năm nay, đứa trẻ này đạt cao hơn một chút... thay vào cái xuất sắc, giỏi, trung bình, kém một cách quá nghiệt ngã kia. Mọi người sẽ bảo thì trung bình thì đúng là vẫn lên lớp, có nghĩa là đạt rồi cơ mà, nhưng bản chất vẫn khác đấy: Thay vì không phát cho nó cái giấy khen nào, phát cho những đứa trung bình một cái chứng chỉ thế này: Đã hoàn thành chương trình lớp 1, rồi đứa khá hơn: Đã hoàn thành xuất sắc chương trình lớp 1. Lớp học tiếng Anh của mình thôi, cuối một level bảo với thầy giáo Tây: có nên chọn một học sinh xuất sắc nhất không thầy lắc đầu quầy quậy: thầy không muốn biến bất cứ đứa nào trong lớp cảm thấy mình là loser. Chúng ta quá quan tâm đến các em xuất sắc trong khi ít quan tâm đến những em cần cải thiện, mà trong giáo dục thì quan tâm phải là cao hơn đối với những em cần cải thiện, thì mới cùng đi lên được chứ?
    1.2 Cách thức đáng giá học sinh hàng ngày: Vẫn chỉ là điểm. Bố mẹ về cũng chỉ hỏi con là "hôm nay con được mấy điểm", nếu 10 rồi thì yên tâm, chẳng cần xem vở con nữa làm gì. Điểm này tôi sẽ nói tiếp ở phần sau, cách chấm điểm.
    1.3 Đánh giá giáo viên: Tại sao giáo viên cứ phải bắt các con học gạo hết các phương án để thi như thế? Để được nhiều học sinh giỏi và có nghĩa là được phong là cô giáo dạy giỏi. Họ thực sự cũng khó có sự lựa chọn nào khác. Thay vì đánh giá họ ở nhiều tiêu chí khác nhau: đã dấy lên được phong trào này phong trào kia, đã làm cho một học sinh cá biệt kia khá lên, đã cải thiện được tình hình lớp vốn rất mất trật tự... quy tụ lại vẫn chỉ dựa trên tỷ lệ giỏi, khá, trung bình ở trong lớp...
    2. Túm lại, tại sao tôi nói đến hệ thống đánh giá trước tiên, vì nó dẫn đến "cách thức dạy và học" của thầy và trò trong trường, và là vấn đề không thể nào giải quyết được cho dù mỗi năm có thay đổi một nội dung chương trình học. Các cách dạy trong trường nhà mình như sau:
    2.1. Chỉ có một con đường đúng: Từ việc nhỏ nhất: cô giáo lớp 1 con tôi dặn học sinh là: nếu đã có câu "còn lại bao nhiêu" thì phải làm phép trừ, còn "tổng cộng bao nhiêu" thì là phép cộng. Thế rồi nó cắn bút với bài toán thế này: Lan có 10 cái kẹo, Lan cho bạn một số kẹo và còn lại 5 cái. Hỏi Lan đã cho bạn bao nhiêu cái kẹo? Trong đầu nó, bài toán này không thuộc trừ cũng chẳng cộng!!!Tôi bực mình với nó, nghĩ nó không chịu suy nghĩ và kém thông minh, nhưng khi hỏi những đứa khác những bài tương tự thì chúng nó cũng ... như rứa!!! Tại sao? Có phải chúng nó kém đến thế không? Không phải, đơn giản là có thể chúng nó nghĩ ra đó là phép trừ nhưng chúng nó sợ sai, vì cô bảo là "còn lại" thì mới làm phép trừ!!!
    Cái việc dạy "chỉ có một cách thức và con đường duy nhất đúng" xuất phát cũng từ chỗ cho điểm cho một bài toán đúng đáp số (để được điểm cao) mà không quan tâm "phương thức suy nghĩ" của học sinh. Ngay cả văn cũng có phải đúng đáp số, trời ạ! Làm một bài văn lớp 2 về bà của em thì phải đủ mấy câu như sau: Bà em tên là gì, làm gì, bà em trông thế nào, bà em có thương em không, mở đầu kết thúc phải y xì như thế. Và con tôi lúc nào cũng lặp đi lặp lại: Bà em (chị em, mẹ em...) tên là...; Bà là giáo viên đã nghỉ hưu. Bà em có mái tóc bạc. Bà em rất thương em.Em rất thương bà em..Mẹ hỏi: Thế bà con thương con thế nào? Con thương bà thế nào? Trả lời: Là thế nào hả mẹ? Cô có bảo thế đâu? Mẹ: Đâu có cần cô phải bảo thế nào, thay vì con nói con và bà rất thương nhau con đưa ra một chi tiết cụ thể nào đấy có được không? Ví dụ bà quạt cho con khi trời nóng mất điện, bà thức đêm trông con ốm, hay con có miếng ăn gì ngon con để phần bà...Nó bảo: Cô không bảo làm thế!!! Vì cô đưa ra bài văn mẫu rồi, làm đúng thế mới được 10 điểm. Ngay cả học vẽ, là môn học "sáng tạo", cái ngôi nhà nó phải hình vuông và mái nó phải màu đỏ giống thầy thì mới được điểm A, mẹ bảo con vẽ khác đi có được không, tại sao cứ phải nhà hình vuông, con vẽ nhà 2 tầng đi, mái lợp màu xanh cũng được mà, không được, con điểm kém mẹ có chịu không? Thực tình thì cũng không muốn con điểm kém, vì lại thành loser, nên bảo nó thế này: lúc nào con làm bài cho thầy cô chấm điểm thì con làm đúng thế, còn lúc nào làm cho mẹ con làm khác đi nhé, hehehe, trẻ con nhà mình nó "giỏi" hơn Tây ở chỗ đấy!!! Nhưng thực tình mà nói nền giáo dục VN bây giờ nó mới thế, những năm 80 tôi đi học, đáp số tôi sai hoàn toàn thầy vẫn cho 9 điểm, vì cách thức giải độc đáo, văn của tôi nhiều khi lạc đề thầy vẫn cho 7,8 điểm vì đã có những "lập luận hợp lý" mặc dù sai đề, tất nhiên không được điểm tối đa vì đã sai "đáp số" nhưng vẫn được khuyến khích cho cách suy nghĩ. Còn bây giờ, chẳng cần nói cũng thấy là trẻ con chẳng còn đường để suy nghĩ, nói gì đến sáng tạo như chúng ta vẫn hô hào.
    2.2. Thầy cô luôn luôn đúng: Cũng như vấn đề ở trên, chỉ có một con đường đúng và là con đường thầy cô đưa ra, nên học sinh chẳng bao giờ dám nghe ý kiến bố mẹ mà chỉ chăm chăm theo thầy cô thôi. Con tôi đi học lớp 1, tiếng Anh của nó đã làu làu rồi, cô phát âm không chuẩn bằng nó, đầu tiên là nó tưởng apple này với apple của cô phát âm là 2 từ khác nhau, sau đó biết là một từ thì nó nhất quyết phải phát âm theo cô, nhưng nhờ giời, sau 2 năm học với sự kiên trì của mẹ thì nó cũng biết thế nào là đúng sai, nó bảo: bạn Uyên phát âm đúng rồi mà cô cứ bắt phát âm lại đúng như cô, mà cô phát âm sai. May quá con tôi, nhưng mới chỉ tiếng Anh thôi, vì nó thật sự giỏi và tự tin, còn lại văn toán... nó vẫn sợ cô và sợ sai khi không làm theo cô!!!
    2.3. Chú trọng đến cá nhân: Vẫn từ hệ thống đánh giá mà ra. Giáo viên có dự giờ, chuẩn bị trước mấy em học sinh giỏi trả lời câu hỏi (Đã được chuẩn bị trước!!!). Trong lớp học, học sinh nào năng nổ luôn luôn giơ tay, luôn luôn phát biểu, những đứa có thể biết nhưng bản tính trầm lặng thì ngồi im, và cả những đứa chưa thể biết kịp nhưng "hãi" vì các bạn khác giỏi quá. Tôi đi đến các trường học ở bên Úc, tôi chẳng thấy giáo viên hỏi cá nhân học sinh trả lời ngay lập tức. Từ lớp 1 cho đến Đại học, khi có một câu hỏi, chúng nó có một "team", nhóm, tổ, chúng nó thảo luận câu hỏi, cùng đưa ra phương án trả lời, rồi trong khi một đại diện trả lời thì tất cả cùng "back-up" đứa kia. Tuyệt nhiên không có "sao sáng", tất cả thành tích là của chung, tất cả đều có cơ hội. Vậy cứ bảo sao người Việt Nam tinh thần "teamwork" (tinh thần đồng đội) nó kém, trong khi cá nhân thì cứ chói lọi?
    3. Bây giờ động chạm đến các ông bố bà mẹ đây. Trước hết, thực lòng là lỗi không phải từ các bố mẹ mà ra mà là cái văn hóa giáo dục nó cũng đã ăn sâu vào trong các bố các mẹ rồi, thay đổi nền giáo dục là phải thay đổi các bố các mẹ, thay đổi cả xã hội. Bố mẹ chúng ta cứ kêu ca con học nặng, nhưng bản thân các bố mẹ thì vẫn cho con đi học thêm, buổi tối vẫn la hét con ngồi vào bàn học, không những làm hết bài cô ra mà vẫn thêm toán nâng cao...Sâu xa là tất cả bố mẹ chúng ta đều muốn các con trở thành "super" gì đó trong xã hội chỉ có chỗ đứng cho những "super". Tại sao chúng ta không bằng lòng với việc con mình như "who they are" mà phải là "who they have to be" dựa trên những tiêu chí của bố mẹ? Tôi vẫn bắt con học ở nhà, nhưng mà nó phải tự học, để nó có ý thức tự học, tôi không quan tâm đến việc con tôi học được thêm toán nâng cao hay gì gì mà quan tâm đến việc nó có suy nghĩ được "out of the box" mà không theo lối mòn không. Mà như thế thì chỉ cần nói chuyện với nó thôi, trong khi ăn cơm, trong khi đi chơi, cần gì phải ngồi học 2 tiếng một buổi tối? Mà việc học nhiều làm nhiều theo các cô (ở trường,học thêm) chỉ củng cố thêm lối mòn thôi. Cuối cùng là các bố các mẹ có dám stand-up cho một hệ thống giáo dục đổi mới không? Không chạy trường điểm, lớp điểm, chạy cô, học thêm...không phải đi khoe con tôi học sinh xuất sắc học sinh giỏi này kia? Khó quá đúng không?
    Túm lại, vấn đề của nền giáo dục Việt Nam không nằm ở chỗ bỏ ra bao nhiêu tiền (đã tốn nhiều tiền của rồi) để sửa đổi sách giáo khoa này kia. Vấn đề nằm ở những việc có thể sửa được mà không cần phải bỏ kinh phí, nhưng phải mất thời gian và sự quyết tâm, và sự đồng lòng, bây giờ, là không chỉ của nhà trường, cơ quan chức năng, mà của toàn xã hôi. Nghe ra có vẻ mission impossible 4?
    Mình thấy mẹ T.B. phân tích rất hay.
    Nhưng để thay đổi cả nền giáo dục hay bất cứ "nền" gì thì theo mình nghĩ có lẽ ko tưởng đới với VN. Vì người cầm quyền ở các nghành, bộ, v.v ko fải hoàn toàn là người có thực lực mà chủ yếu do giỏi về vận động hành lang. Người làm nên các chính sách ko có năng lực thực sự và tâm thì ... chuyện đổi mới là ko tưởng.
    Spam chút, T.B học khóa nào của PBC vậy?
    • 1,763 Bài viết

    • 993 Được cảm ơn

    #4
    Mình cũng bức xúc về vấn đề này và đã từng ngồi phân tíchtranh luận nửa ngày. Tuy nhiên, nói ra đây sợ bị --- bỏ tù, hihi.
    4803679505_f7aac77064_t5xuxp7

    4804322576_be2a6973bf_tovxfp7

    M11: 10kg; 8 chú răng xinh. hát í ới theo mẹ. đi chập chững rùi:LoveStruc::LoveStruc::LoveStruc:


    :LoveStruc::LoveStruc::LoveStruc:Hai con là niềm vui sống của bố mẹ:LoveStruc:
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của Dì_Bé
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 11 năm
    • 498 Bài viết

    • 118 Được cảm ơn

    #5
    Đúng là giáo dục Việt Nam ngày càng không phù hợp với yêu cầu của xã hội. Những phẩm chất cần có để trở thành một học sinh giỏi của GDVN ngày càng xa lạ với những tố chất thiết yếu để trở thành một công dân tử tế trong xã hội hiện đại.

    Nhưng khi mà những người nắm giữ chất lượng GD còn bị trả lương 3 cọc 3 đồng, còn phải sống trong môi trường sợ hiệu trưởng, sợ tổ trưởng tổ bộ môn, sợ phụ huynh h/s nên cứ sách giáo khoa mà đọc-chép, hết 45' thì nghỉ...thì chất lượng GD cũng khó mà nâng lên được.

    Những vấn đề vĩ mô mà TB nói đến, không phải không được các diễn văn, báo cáo của bộ này bộ kia đề ra, cũng không phải chưa được xã hội nhận thức nhưng thay đổi....? Đúng là quá khó!

    Đúng là đây là vấn đề của toàn xã hội, nhưng khi nó đã là của toàn xã hội thì đồng nghĩa với chả là việc của ai, khen chê thì dễ mà cải tổ thì ai cũng ngại làm. Vai trò của một cá nhân kiệt xuất, của một chính sách "gãi đúng chỗ ngứa" vẫn là tối thiết yếu!

    P/s: Tặng B.T :Rose:
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 258 Bài viết

    • 55 Được cảm ơn

    #6
    Nhân dịp bình luận về Giáo dục Việtnam, mình kể chuyện hồi nhỏ đi học nhe:

    Hồi đó 1984 mình học lớp 4 A trường An lạc. Một hôm trong giờ ra chơi, bọn con gái đang nhảy dây, con trai đang chơi rượt bắt bỏ tù thì cả lớp được cô chủ nhiệm triệu tập. "Hai tuần tới sẽ có đoàn thanh tra xuống các em ơi. Từ ngày mai cả lớp chúng ta học luôn giờ ra chơi".

    Từ hôm đó mỗi ngày cả lớp ngồi chăm chỉ luyện tập, chỉ học có bài tập đọc thôi, có mấy câu hỏi cô giáo đã chỉ rõ, em V trả lời câu 1, em H.A. trả lời câu 2... Nhưng khi cô hỏi thì cả lớp phải giơ tay lên hết.

    Và cô cũng dạy cho cả lớp chúng tôi: tay trái giơ lên phải thẳng đứng với mặt bàn, đặt cùi chõ lên bàn, tay phải và tay trái làm thành một góc vuông....

    Bây giờ đã hơn 20 năm trôi qua... Chẳng hiểu sao mình không quên được chuyện giả đò giơ tay rần rần hôm có đoàn gì xuống thanh tra cô giáo mình.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của songdong
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 12 năm
    • 1,966 Bài viết

    • 3,509 Được cảm ơn

    #7
    Bạn T B viết hay quá có điều tôi không đồng ý lắm với bạn về việc các mẹ kêu con học nhiều mà vẫn cho con đi học thêm .
    Ve viec nay ban thieu di thuc te , toi co con di hoc nen toi cung quen nhieu phu huynh khac , ban thu thong ke xem o HN co may truong ma khong bat hoc them (bat buoc day ) ban toi ca ngay o ngai duong chi de dua don con di hoc cua co o lop , roi cuoi cung thi nop tien cho co va thinh thoang dao qua mot ti moi yen day .

    Mình là ngừoi dân thấp cổ bé họng có ý kiến cũng không ai thèm để ý , nhưng tiện bạn nói thi mình cũng có mấy suy nghĩ cho đỡ bức xúc . Cầu mong thế hệ sau được hưởng sự giáo dục nhất quán hơn của chính phủ .

    Đầu tiên là sgk , ngày trước khi dùng xong có thể cho các em hay là gửi về quê bây giờ thì sao hẳn các bạn đêu biết .
    Chất lượng sách thì càng ngày càng tốt --> giá thành ngày càng cao -> lãng phí ngày càng lớn vì dùng có một lần , đã thế các con mang rất nặng ( tôi đã từng mua loại sách NN dùng một lần cho con , sánh tuy to và dày nhưng lại rất nhẹ , giấy mầu hơi tối nhưng in rất rõ )
    Nội dung sách thi không biết dùng từ gi cho chính xác -- việc này để cho những người có trình độ cao hơn tôi nói vậy .

    Về chương trình học , là một phụ huynh tôi chỉ ngĩ rất đơn giản dân gian có câu 1 nghề thì kín ,9 nghề thì hở mà các con thì học nhiều thứ quá và kết cục là sau 12 năm học , các con ra thực tế thì các con không biết hướng đông tây nam bắc , không biết cách tìm đường trong thành phố , không phân biệt được bèo tấm bèo tây , không biết cây rơm thì có hoa có lá không và có thi nó thế nào ....các con ngây ngô như bò đội nón .
    Mỗi lần cải cách cắt đựoc một môn thì gộp 2,3 môn vào làm một rồi lại tòi ra một môn mới . Việc này có lẽ là do có chương trình ngiên cứu đề tài ( tôi nhớ hôi còn đi làm , ở cơ quan họ chạy kinh phết để đựoc nhân nghiên cứu đề tài , đựoc cấp tiền rồi tiêu linh tinh rồi đến hạn viêt vớ vẩn - đương nhiên là không ứng dụng đưoc , rồi nộp , với lý do vì là đề tài ngiên cứu nên có thể đúng có thể sai bí quá thì cứ áp dụng vài năm thấy không phù hợp thì tuyên bố không thành công chả ai làm sao cả chỉ khổ con trẻ bị làm thí nghiệm sống ) điều này ngoài lề và là suy nghĩ chủ quan của cá nhân .

    Môn học tôi cho là dở nhất trong giáo dục của mình từ cấp 1 đến ĐH chính là môn Thể dục , là HS ai cũng có nhiều lần rơi vào tình huống khi quá đói hay vừa ăn quá no thi học TD . Mặt khác tôi nghĩ phải hiểu thể dục trong HS là vận động và cứ ngọ nguậy động đậy là được sao lại cứ phải chạy , chạy như điên và phải chạy mấy chục mấy trăm m , sao lại cứ phải nhẩy ngựa , cứ phải bóng truyền ...
    đấy chính là nguyên nhân tại sao các con không thích môn TD , nếu có thể cải cách mở môn TD như là đến giờ TD các con hãy làm những gì các con thích, mang tính vận động có phải là lợi về thể chất , lợi về tinh thần cho hs không ?
    Tôi biết có con khiêu vũ thể thao ,hay nhẩy hippohay đá cầu ... rất giỏi thậm trí còn được huy chương nhưng lại thi lại TD theo chương trình !

    Do đưa vào nhiều môn phản giáo dục nên học sinh , phụ huynh và cả cô giáo cũng thành gian dối , như con tôi hồi học cấp 1 có môn kỹ thuật ( không biết tôi nhớ có đúng không ) các bạn nghĩ xem mới học cấp 1 ăn cơm bằng đũa có khi còn làm bắn vào mặt ngừoi khác thế mà phải cầm kim và phải thùa khuyết rồi khâu ...cao trào là phải khâu thành cái túi . Cô giáo bảo với PH đây là chương trình nên các mẹ về làm hộ cho các con (khổ nhiều mẹ cũng không làm được ) . Trong môn học này có bao nhiêu bài và mấy bài thì con tự làm đuợc , bao nhiêu bài thì bố mẹ hay là bố mẹ đi nhờ làm ?
    Hay như học về cây giống , yêu cầu các con phải mang cây giống , ở TP lấy đâu ra và có phải ai cũng ở gần chợ bửoi đâu ! ............

    Tôi còn rât nhớ con phải làm một bài văn tả gà theo tranh , con tôi tả thê này con gà con to bằng nắm tay em, mỏ bằng hạt thóc , chân bằng cái tăm và 2 mắt thi chấm một cái.
    Tôi không hiểu sao lại tả con vật theo tranh mà không theo thực tế , sao không ra đề là em hãy tả con vật mà em đã từng nhin thấy .Tại sao lại cứ là gà ,thế nên mới có con viết là gà nhà em không có lông ( do mẹ toàn mua gà làm sẵn ) có con tiên tiến hơn là mỏ gà còn ngậm bông hoa , do em chỉ nhìn thấy con gà khi thắp hương thôi !

    sách học thì đa phần nói về nhà quê , con chó , mèo ,lợn , gà ,cây rơm , cổng làng , cầu cảng .......đúng là học bằng sự tưởng tượng . thế nên học song các con không nhớ gi là phải thôi
    Còn viêc có đoàn đến , thi bạn cá biệt ở nhà ,cô phím sẵn bạn này đoc thứ này bạn kia đọc thứ kia , tất cả đều tay giơ cao nhưng bạn đựoc gọi thì biết trươc rồi học thuộc những gì cô đưa rồi .
    Tôi ngĩ không sợ các con không học được mà sợ các ông giáo dục cải cách theo kiểu gì ?
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của male4x
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 12 năm
    • 9 Bài viết

    • 2 Được cảm ơn

    #8
    "Thay đổi nền giáo dục Việt Nam" thì quá khó rồi. Bộ trưởng giáo dục cũng là người rất tâm huyết, nhưng cả một hệ thống hình thành từ mấy chục năm CNXH muốn thay đổi nếu không làm cách mạng thì phải có lộ trình. Bản thân các ông bố bà mẹ hãy tự thay đổi chính mình : Không chạy trường chạy điểm, không cho học sinh tiểu học và THCS học thêm. Và nhất là khi đưa đón con đi học không vượt đèn đỏ, không đi vào đường ngược chiều.
    :Smiling:
    • Avatar của BoboMevit
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 12 năm
    • 706 Bài viết

    • 60 Được cảm ơn

    #9
    Bàn đến vấn đề này vừa bực mình, vừa buồn. Ngày xưa em cũng đầy tâm huyết, cùng bạn bè và một số thầy cũng tâm huyết, hô khẩu hiệu "Chấn hưng nền giáo dục", hihi, cũng hăng say lắm, làm nhiều việc lắm, nhưng ...
    Rất nhiều điều có thể nói đến, động đến cái gì cũng nhiều bức xúc.
    Bây giờ em chỉ nhớ ra 1 vấn đề là: Cuộc thi Giáo viên dạy giỏi các cấp là một thứ còn tệ hại hơn thi Học sinh giỏi. Ai đã từng chứng kiến, từng biết đến thì chắc cũng dễ dàng kể ra 1 vài điều "banana" trong cái kì thi này. :laughing:
    Con hay ăn chóng lớn để bố mẹ vui lòng, con nhé!

    gcOC

    event
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của BoboMevit
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 12 năm
    • 706 Bài viết

    • 60 Được cảm ơn

    #10
    Thôi thì ko thể sớm thay đổi dc hết những điều này, thì chúng ta kể cho nhau nghe rồi rút kinh nghiệm dạy con ở nhà thêm vậy. Thú thật là có rất, rất nhiều lúc em hoang mang ko biết khi lớn lên, sẽ cho con sinh hoạt trong môi trường giáo dục nào nữa. hic hic.
    Con hay ăn chóng lớn để bố mẹ vui lòng, con nhé!

    gcOC

    event
    • Avatar của songdong
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 12 năm
    • 1,966 Bài viết

    • 3,509 Được cảm ơn

    #11
    Việc chạy trường chạy điểm , học thêm, nói tại phụ huynh cũng đúng mà nói tại cô cũng không sai hay nói đúng hơn là tại chính sách GD của nước nhà .

    Đã là học sinh cùng cấp thì chương trình là như nhau vậy sao trường thì không bắt học thêm ,trường thì bắt buộc , bạn có con bạn sẽ chọn truờng nào ?và bạn làm thế nào để con có thẻ vào được nơi bạn muốn, nếu con bạn không đủ điều kiện vào trường ?

    Khi chuyển cấp thì điểm xét tuyển là điểm thi cộng với điẻm cho mỗi năm đạt danh hiệu là HS khá , giỏi mà chỉ hơn kém nhau 0,1 thì từ HS khá thành giỏi hay ngược lại giỏi thành khá --> số điểm cộng cũng khác hẳn --> cơ hội để đuợc học trường tử tế , lớp tủ tế cũng khác .

    Tất cả những ai có con đi học tôi dám nói rằng 100% phải cho con đi học thêm khi cô yêu cầu , dù 90% không muốn tẹo nào , phụ huynh có con học đuợc thì sợ không học ,cô chỉ cần bớt của con 1 điểm kiểm tra là danh hiệu HS giỏi mong manh --> chạy điểm ( mệt hơn đi học thêm ) .
    HS không học được thì phải học rồi, ít nhất thì vừa lòng cô , con kém quá thì cũng dễ gặp ,dễ nói với cô hơn .

    Viêc đầu năm học các cô đăng ký thi đua : lớp phải đạt bao nhiêu % giỏi , 100 % lên lớp cũng là nguyên nhân của việc học thêm , chạy điểm , nâng điểm , việc này theo tôi biết không phải là các cô tự nguyện đăng ký mà là bắt buộc --> các cô phải làm gì để hoàn thành ?


    Thật buồn khi h/s sinh năm 83 là năm cuối cùng của học phân ban thì con tôi sinh năm 88 lại là năm đầu tiên thí điểm học lại phân ban , rút cuộc là h/s nào học phân ban thì phải học 2 chương trình song song vừa học ban mình chọn lại vừa học ban cơ bản vì học ban cơ bản mới đi thi tốt ngiệp đuợc --> h/s phải học rất nặng . Vậy là do ai ???? bạn cho là do phụ huynh à !

    Tôi nghĩ giáo dục của mình cứ loanh quanh như thế có lẽ vì những ngừoi đưa ra chủ truơng sai chưa hề có ai bị đi tù !
    giáo dục của mình là tập thể bàn bạc , tập thể lãnh đạo --> trách nhiệm không biết gõ vào ai .

    Mình là ngừoi VN, sống ở VN , tuy nhìn thấy giáo dục VN là ........chẳng nhẽ không cho con đi học
    • 168 Bài viết

    • 558 Được cảm ơn

    #12
    Trích dẫn Nguyên văn bởi mebi88 Xem bài viết
    Việc chạy trường chạy điểm , học thêm, nói tại phụ huynh cũng đúng mà nói tại cô cũng không sai hay nói đúng hơn là tại chính sách GD của nước nhà .

    Đã là học sinh cùng cấp thì chương trình là như nhau vậy sao trường thì không bắt học thêm ,trường thì bắt buộc , bạn có con bạn sẽ chọn truờng nào ?và bạn làm thế nào để con có thẻ vào được nơi bạn muốn, nếu con bạn không đủ điều kiện vào trường ?

    Khi chuyển cấp thì điểm xét tuyển là điểm thi cộng với điẻm cho mỗi năm đạt danh hiệu là HS khá , giỏi mà chỉ hơn kém nhau 0,1 thì từ HS khá thành giỏi hay ngược lại giỏi thành khá --> số điểm cộng cũng khác hẳn --> cơ hội để đuợc học trường tử tế , lớp tủ tế cũng khác .

    Tất cả những ai có con đi học tôi dám nói rằng 100% phải cho con đi học thêm khi cô yêu cầu , dù 90% không muốn tẹo nào , phụ huynh có con học đuợc thì sợ không học ,cô chỉ cần bớt của con 1 điểm kiểm tra là danh hiệu HS giỏi mong manh --> chạy điểm ( mệt hơn đi học thêm ) .
    HS không học được thì phải học rồi, ít nhất thì vừa lòng cô , con kém quá thì cũng dễ gặp ,dễ nói với cô hơn .

    Viêc đầu năm học các cô đăng ký thi đua : lớp phải đạt bao nhiêu % giỏi , 100 % lên lớp cũng là nguyên nhân của việc học thêm , chạy điểm , nâng điểm , việc này theo tôi biết không phải là các cô tự nguyện đăng ký mà là bắt buộc --> các cô phải làm gì để hoàn thành ?


    Thật buồn khi h/s sinh năm 83 là năm cuối cùng của học phân ban thì con tôi sinh năm 88 lại là năm đầu tiên thí điểm học lại phân ban , rút cuộc là h/s nào học phân ban thì phải học 2 chương trình song song vừa học ban mình chọn lại vừa học ban cơ bản vì học ban cơ bản mới đi thi tốt ngiệp đuợc --> h/s phải học rất nặng . Vậy là do ai ???? bạn cho là do phụ huynh à !

    Tôi nghĩ giáo dục của mình cứ loanh quanh như thế có lẽ vì những ngừoi đưa ra chủ truơng sai chưa hề có ai bị đi tù !
    giáo dục của mình là tập thể bàn bạc , tập thể lãnh đạo --> trách nhiệm không biết gõ vào ai .

    Mình là ngừoi VN, sống ở VN , tuy nhìn thấy giáo dục VN là ........chẳng nhẽ không cho con đi học
    Lại động chạm đến một vấn đề khác mà thực ra tôi không định nói: nội dung chương trình học. Thực ra là thế này: chúng ta đổ rất tốn tiền của để đầu tư cho sách giáo khoa mỗi năm một khác, nhưng chúng ta vẫn luẩn quẩn. Không biết tôi có bị bỏ tù không đây nhưng tại sao chúng ta lại phải có một chương trình thống nhất toàn quốc như thế này? Tại các nước phát triển, ít nhất là ở Úc như tôi từng được học, họ không có một chương trình thống nhất toàn quốc như thế. Mỗi bang có một "cirriculum framework" phù hợp với hoàn cảnh của từng bang, và từ cái khung đó, các trường "customise" để dạy cho phù hợp. Ví dụ bang Nam Úc họ có nhiều cừu và nho thì trong trường học sinh đã được học cách cắt lông cừu và làm rượu vang rồi, rời trường cấp III là có thể bắt tay vào thực tế rồi nếu không thích đi học tiếp. Sách giáo khoa nhà mình hiện nay vẫn dạy về "hố xí 2 ngăn" tuyệt nhiên cái bọn trẻ con thành phố nó chẳng hiểu cái gì, và đúng như bạn nói, nhiều kiến thức không thực tế. Thực ra, chương trình toàn quốc chỉ nên đưa ra cái khung thôi, còn địa phương phải được tự do xây dựng cái khung chương trình của mình, vùng miền núi, vùng xuôi, nông thôn, thành thị... để phù hợp với hoàn cảnh của từng địa phương và cho học sinh học gắn liền với thực tế, và "hướng nghiệp" một cách thực sự. Và thầy cô giáo cũng có được cái tự do phát triển và sáng tạo khi họ dựa vào cái khung để sáng tạo thêm để dạy mà vẫn đáp ứng được tất cả yêu cầu của nội dung chương trình.
    Bài viết trước của mình thực ra chỉ muốn nói rằng: Thật ra, thay đổi nền giáo dục không cần phải tốn tiền nhiều, thay đổi hệ thống đánh giá, phương pháp dạy... nó chỉ nằm trong khuôn khổ đào tạo, mà hàng năm thì kiểu gì chúng ta cũng phải đào tạo giáo viên rồi? Và cần những con chim đầu đàn, hay cần những chính sách khuyến khích cho những thầy cô như thầy giáo trong "Tốt -tô- chan, cô bé bên cửa sổ!!!
    Còn bố mẹ chúng ta nên làm gì? Đầu tiên là "take it easy", đừng bắt các con thành ngôi sao sớm nếu khả năng chúng nó không được thế. Những đứa bạn thành công nhất bây giờ của tôi, giàu có và địa vị hơn tôi, ngày xưa chúng nó học kém và lu mờ hơn tôi rất nhiều. Vì xã hội luôn luôn có những cơ hội và đầy đủ chỗ đứng cho tất cả mọi thành phần, và có nhiều lựa chọn! Cái chính mình cho con không phải là bằng khen này bằng khen kia mà là cách suy nghĩ độc lập, khả năng quyết định, lựa chọn, khả năng theo đuổi cái gì mình thích, mà những cái đó, không chỉ học trong trường, nếu không nói là "giáo dục gia đình" đóng vai trò quan trọng hơn khi tạo điều kiện cho những đứa trẻ "tự giáo dục mình": qua gương của bố mẹ, qua những cuốn sách chúng nó đọc, qua niềm đam mê của bản thân chúng nó...Đấy chỉ là quan điểm cá nhân của mình mà thôi, tất nhiên, mỗi người có một cách nghĩ khác nhau.
    • Avatar của songdong
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 12 năm
    • 1,966 Bài viết

    • 3,509 Được cảm ơn

    #13
    Bạn TB ơi sao bạn không phải là nhà cải cách giáo dục cho con trẻ được nhờ , bạn có học có khác đúng là tôi cũng nghĩ như thế nhưng lại không biết diễn đạt .
    Học thì phải áp dụng đuơc vào thực tế .

    Tôi là người bất đắc dĩ phải đi học cùng con nên có thể kể vài ngày không hết những bài học của những môn học mà không biết học song để làm gi ,đã thế những bài học này lại rất khó học ,khó nhớ .

    Các bà mẹ muốn con thành ngôi sao thì không nhiều lắm .

    Chính các nhà cải cách giáo dục của mình mới là những ngừoi muốn cho học sinh VN thành thần đồng , thiên tài nên quan điểm là học sinh phải đựoc giáo dục toàn diện thế nên để có thể toàn diện thì cái gì cũng phải học , phải học , môn học nào cũng quan trọng đến rất quan trọng , không đựoc coi thường và kết quả là học sinh sau khi tốt nghiệp cấp 3 thì không còn nhớ là mình đã hoc gi và ra thực tế cũng không biết gì luôn .
    • Avatar của KuKhoai
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 14 năm
    • 1,090 Bài viết

    • 115 Được cảm ơn

    #14
    Trích dẫn Nguyên văn bởi BoboMevit Xem bài viết
    Thôi thì ko thể sớm thay đổi dc hết những điều này, thì chúng ta kể cho nhau nghe rồi rút kinh nghiệm dạy con ở nhà thêm vậy. Thú thật là có rất, rất nhiều lúc em hoang mang ko biết khi lớn lên, sẽ cho con sinh hoạt trong môi trường giáo dục nào nữa. hic hic.
    Tớ cũng lo giống mẹ nó. Tớ ko tin được vào nền giáo dục heienj tại, cũng như tớ ko biết mai mốt tớ sẽ dạy con tớ thế nào :RaisedEye .

    Tớ muốn là ko cho con đi học thêm, ko ép con học, nhưng chỉ mình tớ muốn thì ko được, vì có cả một xã hội mình cân phải theo.

    Mẹ TB nói hay lắm, nhưng mà nói hay thì nhiều người nói cũng hay. Bác Nhân trước khi lên nói cũng hay, nhưng bác lên cả năm rồi mà có gì thay đổi đâu? Thế mới hay, đâu 1 người mà làm được, cả một hệ thống phải thay đổi, mà muốn thay đổi cái hệ thống này phải mất nhiều năm, cộng với nhiều người có tâm.
    Yêu nhất là cu Khoai :Kiss: :Kiss: :LoveStruc: :LoveStruc:

    Yêu nhất nữa là bé Su Su :Kiss::Kiss::LoveStruc::LoveStruc:
    • Avatar của Yellowtea
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 13 năm
    • 5,512 Bài viết

    • 10,917 Được cảm ơn

    #15
    Trích dẫn Nguyên văn bởi nganvan Xem bài viết
    mình nhớ hồi xưa đi học,sợ thầy cô khiếp,và sợ nhất bị điểm thấp ở lại lớp..........còn bi giờ!!!!ngược lại hết.Mình cho 3 đứa hs ở lại lớp.(Chính phụ huynh đề nghị,vì biết con họ như thế nào......)thế mà mình bị mời lên nghe ca vọng cổ......cho thi lại ,phải lên lớp......vớt lên đc 2 em,1 em không thể nào kéo nổi...........kết quả : năm sao mình được đi dạo khắp trường,rảnh rổi ngồi chơi xơi nước.Điểm thi đua bị cắt.......Vài năm sau hs đó nghĩ học luôn.Năm sau mình co kn rùi....haha.mình muốn kể ra đây cho các bạn biết sự thật vậy đó.Mẹ kukhoai nói đúng đó....có thay đổi được đâu???cứ mỗi lần dưới này đưa ý kiến là bị bác bỏ có wan tâm đâu......hay khi bị dự giờ,thanh tra.........thì gv đã luệyn hs thành thục rùi.
    Mẹ nói nói chuyện các cô huấn luyện trẻ con lúc có thanh tra mà buồn cười quá cơ.
    Lại nhớ ngày xưa ba mình toàn kể chuyện cười đại loại như: thưa cô quặp ạ! Ah, thôi, bạn quặp bối rối quá, ko trả lời được, ngồi xuông, cô mời bạn khác!!! Hehee. Ba mình làm ở sở giáo dục mà, nên chuyện đó chắc cũng có! Nhưng ko phổ biến như giờ! Ngày xưa mình cũng chả bao giờ phải chuẩn bị trước cái gì.
    Con gái mình toàn kể chuyện mỗi khi có thanh tra lớp con phải chuẩn bị y hệt vậy đó! Nghĩ thương con vì bé đã bị huấn luyện nói dối rồi. Bệnh thành tích là vậy đó! Bây giờ trẻ con đứa nào chả là học sinh giỏi!!!
    • Avatar của songdong
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 12 năm
    • 1,966 Bài viết

    • 3,509 Được cảm ơn

    #16
    Tôi cũng rất thông cảm với các cô giáo vì hồi con học cấp 1 ! le te làm phụ huynh nên cũng biết nhiều . Bản thân các cô cũng biết là vô lý nhưng áp lực thi đua ( phải nói là rất ...) tôi còn nhớ có một tiêu chuẩn thi đua là mỗi lớp phải tiêu thụ khoảng trên dưới 10 tờ nguời cao tuổi , với lý do phải có ông bà thì mới có cha mẹ , có cha mẹ thi mớ có mình và mua báo về tặng cho ông bà là tỏ lòng kính trọng và hiếu thảo !
    việc này không biết có phải từ bộ không nhưng phòng GD quận đưa về từng trường , trường phân cho từng lớp và lớp phân cho từng tổ .
    Một mình bác Nhân thì làm thế nào ? chủ truơng không sai nhưng quan trọng là thực hiên ( trên bảo dưới không nghe thì làm gì ) , đến thi công chức tại bộ mà còn tiêu cực --> CB đầu ngành trình độ có hạn .
    Cứ đổi vì phụ huynh mà các con phải học nhiều , vì giáo viên lương thấp nên thế này thế kia là không phải , không biết tự nhận trách nhiệm .
    Khi đưa vào thí điểm cái mới là phỏng vấn ,ca ngơi hết lời , sau thấy là sai thì không phỏng vấn hay viêt bài phê bình , cứ lờ lờ cho trẻ con chịu .
    Giá như CB trong ngành giáo dục mỗi nguời chỉ nghĩ một chút về đất nứoc thôi , ( vâng vì đất nước mình , tổ quốc mình vì chỉ có một số rất nhỏ học giỏi hay có đièu kiên KT mới chạy ra nươc ngoài học tập ) thì giáo dục của mình sẽ khác ngay !
    • Avatar của meyeulinh
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 12 năm
    • 28 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #17
    :Applause: Mẹ TB nói trúng những điều tở cũng đang trăn trở, phân tích đúng quá :Applause:

    Hồi đầu con tớ đi học lớp 1, tớ quyết tâm cho con vào trường dân lập chất lượng cao để cho phương pháp dạy nó có tí Tây cho nó sáng tạo, và hy vọng con mình sẽ tránh khỏi các yếu điểm trên của hệ thống giáo dục. Thế nhưng mà tớ cũng bị nhầm, vì bản chất thì vẫn giống như mẹ nó nói tuy là Trường dân lâp và trường công, nhưng phương pháp cũng là giống nhau cả thôi vì theo chương trình của BGD, cả cái hệ thống mình nó thế. Có nghĩa là học vẽ cái nhà thì nhất thiết phải nhà có 1 cửa chính, 2 cửa sổ và 2 cái hàng rào và một ít hoa ở dưới, ít mây ở trên :Crying: Tả con chim cũng như con gà thì giống nhau ở chỗ chân cứ phải nhỏ như hai que tăm chập lại. Tả cảnh biển thì đã được ngắm biển bao giờ đâu mà tả để hiểu được, còn viết thư về cho ông bà thì nhất thiết ông bà phải ở quê và mình đã về thăm quê ông bà rồi, cứ còn lại là trừ mà thêm vào là cộng, tớ cũng hay mắng mỏ con mình là lười suy nghĩ, nhưng đúng là không cho nó cái phương pháp tư duy mà chỉ có học vẹt thôi. :Crying:
    Để tiết kiệm tiền thì có khi lại chuyển sang trường công vậy vì nó cũng giống thế, nhưng đúng là bế tắc chẳng biết làm thế nào, đành phải tự mình hướng dẫn con vậy không sau này thành gà công nghiệp hết thôi! Nghe nói trường Thực Nghiệm có phương pháp cho các con tư duy ko biết có đúng không nữa.
    • Avatar của songdong
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 12 năm
    • 1,966 Bài viết

    • 3,509 Được cảm ơn

    #18
    Bạn meyeulinh con mới học lớp 1 , còn 11 năm nữa , thế nào con bạn cũng được thí nghiệm vài lần , mỗi năm qua đi bạn sẽ thở phào một chút rồi lại tiếp tục lo lắng cho đến khi con hết năm học . Rồi con bạn còn có bài tập vẽ vào tờ A0 nữa nhé ( cả nhà lao vào mà tô màu hộ cho kín , phát tờ A0 cho các bác ngồi sau cái bàn ở bộ không biét các bác có tô hết tờ giấy không mà bắt trẻ con làm vậy )
    • Avatar của muctim284
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 11 năm
    • 185 Bài viết

    • 18 Được cảm ơn

    #19
    Lại nói chuyện các bác quan chức có tâm mà buồn cười. Cứ thử hỏi các bác nhà mình xem con các bác ấy có học đại học trong nước không thì biết là có tâm hay không. y chang như mấy vụ các bác nông dân trồng riêng ruộng rau sạch để nhà mình ăn, còn luống rau tưới tắm chất độc hại thì dành cho bà con ngoài chợ....

    Mình mà có quyền thì hiến một biện pháp cực đoan là xin stop các con của các bác làm trong ngành giáo dục tạm hoãn 20 năm không được đi du học, kể cả khi được học bổng (nhiều khi con cái các bác có giỏi giang gì đâu nhưng được đút lót xuất học, gọi lái đi là học bổng nhưng thực ra đối tác hối lộ bằng cách trả tiền học hết...)... để các bác tự nâng cấp chất lượng giáo dục nước nhà đi thôi. Chứ "con ông có học ở Việt nam đâu mà ông phải lo nhỉ?"

    Chứ lại nói bác ấy có tâm lắm nhưng tại cái nọ cái kia khiến cái tâm của bác không phát huy phát tiết... thì nghe ra cái tâm của bác lại có vẻ đang ngủ yên quá nhỉ!?

    MT
    • 87 Bài viết

    • 24 Được cảm ơn

    #20
    Trích dẫn Nguyên văn bởi tweenty bird Xem bài viết
    Lại động chạm đến một vấn đề khác mà thực ra tôi không định nói: nội dung chương trình học. Thực ra là thế này: chúng ta đổ rất tốn tiền của để đầu tư cho sách giáo khoa mỗi năm một khác, nhưng chúng ta vẫn luẩn quẩn. Không biết tôi có bị bỏ tù không đây nhưng tại sao chúng ta lại phải có một chương trình thống nhất toàn quốc như thế này? Tại các nước phát triển, ít nhất là ở Úc như tôi từng được học, họ không có một chương trình thống nhất toàn quốc như thế. Mỗi bang có một "cirriculum framework" phù hợp với hoàn cảnh của từng bang, và từ cái khung đó, các trường "customise" để dạy cho phù hợp. Ví dụ bang Nam Úc họ có nhiều cừu và nho thì trong trường học sinh đã được học cách cắt lông cừu và làm rượu vang rồi, rời trường cấp III là có thể bắt tay vào thực tế rồi nếu không thích đi học tiếp. Sách giáo khoa nhà mình hiện nay vẫn dạy về "hố xí 2 ngăn" tuyệt nhiên cái bọn trẻ con thành phố nó chẳng hiểu cái gì, và đúng như bạn nói, nhiều kiến thức không thực tế. Thực ra, chương trình toàn quốc chỉ nên đưa ra cái khung thôi, còn địa phương phải được tự do xây dựng cái khung chương trình của mình, vùng miền núi, vùng xuôi, nông thôn, thành thị... để phù hợp với hoàn cảnh của từng địa phương và cho học sinh học gắn liền với thực tế, và "hướng nghiệp" một cách thực sự. Và thầy cô giáo cũng có được cái tự do phát triển và sáng tạo khi họ dựa vào cái khung để sáng tạo thêm để dạy mà vẫn đáp ứng được tất cả yêu cầu của nội dung chương trình.
    Bài viết trước của mình thực ra chỉ muốn nói rằng: Thật ra, thay đổi nền giáo dục không cần phải tốn tiền nhiều, thay đổi hệ thống đánh giá, phương pháp dạy... nó chỉ nằm trong khuôn khổ đào tạo, mà hàng năm thì kiểu gì chúng ta cũng phải đào tạo giáo viên rồi? Và cần những con chim đầu đàn, hay cần những chính sách khuyến khích cho những thầy cô như thầy giáo trong "Tốt -tô- chan, cô bé bên cửa sổ!!!
    Còn bố mẹ chúng ta nên làm gì? Đầu tiên là "take it easy", đừng bắt các con thành ngôi sao sớm nếu khả năng chúng nó không được thế. Những đứa bạn thành công nhất bây giờ của tôi, giàu có và địa vị hơn tôi, ngày xưa chúng nó học kém và lu mờ hơn tôi rất nhiều. Vì xã hội luôn luôn có những cơ hội và đầy đủ chỗ đứng cho tất cả mọi thành phần, và có nhiều lựa chọn! Cái chính mình cho con không phải là bằng khen này bằng khen kia mà là cách suy nghĩ độc lập, khả năng quyết định, lựa chọn, khả năng theo đuổi cái gì mình thích, mà những cái đó, không chỉ học trong trường, nếu không nói là "giáo dục gia đình" đóng vai trò quan trọng hơn khi tạo điều kiện cho những đứa trẻ "tự giáo dục mình": qua gương của bố mẹ, qua những cuốn sách chúng nó đọc, qua niềm đam mê của bản thân chúng nó...Đấy chỉ là quan điểm cá nhân của mình mà thôi, tất nhiên, mỗi người có một cách nghĩ khác nhau.
    Tớ nhất trí hoàn toàn với bạn này.
    Em cứ nhảy cành cạch với anh chị em họ hàng em là: cứ kêu cô giáo nhưng giờ tất cả đều không cho đi học them thì lấy đâu mà trù dập, trù cả lớp à? Sợ gì cái đấy! Con cháu em cũng thế về kể là đi học thêm cô giáo bảo cả lớp học thêm là "nếu có đoàn kiểm tra hỏi thì phải bảo là bọn cháu không học thêm nhé".:mad: :mad: :mad: :mad: Nhục không thể tưởng được, không hiểu cô giáo sẽ dạy học sinh thế nào về sự trung thực đây khi bản thân mình dạy học sinh nói dối thế:Crying: :Crying: :Crying:

    Hôm trước tình cờ xem được đoạn tin về việc VN đang có dự án thay đổi, hay đồng bộ hóa sách giáo khoa mà cục tức cứ nổi ầm ầm trong cổ họng mình "lại có một bọn hốt tiền chùa đây". Vấn đề dạy dỗ và cách đào tạo như nào thôi, chứ sách giáo khoa chỉ là một vấn đề rất nhỏ.

    Cái bộ giáo dục đấy, toàn con ông cháu cha cả (em động chạm tí các bác nào ở đấy đừng có đánh hội đồng em nhé, nhưng của đáng tội cái bộ đấy kinh tởm quá cơ gần như là kinh nhất trong các bộ của việt nam)
  • Trang 1/5

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2
  • ...
  • 5