Webtretho thử nghiệm phiên bản mới

TIN TÀI TRỢ.

Phương pháp nuôi dạy con trong thời đại kĩ thuật số

  • 1.79K Lượt chia sẻ
  • 3.45K Lượt đọc
  • 4 Trả lời

Luôn tự hào là nguồn thông tin và kiến thức đáng tin cậy dành cho phụ nữ trưởng thành.

Theo dõi Webtretho

Đến trả lời mới nhất
    • 207 Bài viết

    • 111 Được cảm ơn

    #1
    Chúng ta đang bị đánh lừa bởi sự trưởng thành giả của trẻ

    Tại sao một đứa trẻ từng rất thông minh, ngoan ngoãn lại có thể thay đổi như thế này?

    Tôi từng gặp một bà mẹ cùng con gái đang là học sinh cấp II đến phòng khám của chúng tôi. Qua ánh mắt đầy bất an của người mẹ, tôi có đoán được rằng có chuyện gì đó bất thường đang xảy ra giữa hai mẹ con.
    “Con gái tôi dạo này có vẻ như hoàn toàn không muốn nói chuyện với cả bố lẫn mẹ. Thế nên, một hôm tôi định bụng sẽ đợi con đi học về để hỏi cháu xem có chuyện gì không”.
    “Vậy cô bé trả lời thế nào?”.
    “Ôi trời, trả lời được gì cơ chứ, nó vừa đi học về tôi đã nghe thấy tiếng ‘rầm’ một cái, hóa ra là nó đã chui tọt vào phòng vệ sinh khóa trái cửa lại mất rồi.
    Thế nên tôi phải lấy chìa khóa mở ra mới vào được thì thấy…”.
    Đang nói tới đây thì bỗng nhiên người mẹ khựng lại, chị cúi gằm mặt xuống đất. Sau đó, chị phải hít thở sâu mấy lần rồi mới đủ bình tĩnh để kể tiếp câu chuyện.
    “Khi tôi bước vào thì thấy con bé vẫn mặc nguyên bộ đồng phục trên người và nhắm nghiền mắt nằm trong bồn tắm xả đầy nước”.
    Tôi cảm thấy vô cùng choáng váng khi nghĩ đến cảnh tượng khi ấy. Lúc đó, tôi đã nghĩ rằng có thể cô bé đang ở trong tình trạng trầm uất nặng nề, hay thậm chí là gặp phải vấn đề với khả năng điều tiết cơn giận dữ.
    Tuy nhiên, điều khiến tôi lo lắng hơn là cách mà người mẹ nhận định về thái độ của cô bé.
    “Cho đến hết cấp I thì cháu vẫn luôn là đứa trẻ rất biết nghe lời và thành tích học tập lúc nào cũng đứng đầu lớp. Ấy vậy mà sau khi lên cấp II, con bé bắt đầu trở nên xa cách, khó tính, ngang ngạnh và không chịu nghe lời bố mẹ như trước. Kết quả học tập cũng chẳng đâu vào đâu… Nhưng điều đáng nói nhất là dạo này có vẻ như con bé hay giao du với đám bạn hư. Chắc chắn là lũ trẻ đó đã làm hỏng con gái tôi”.

    Tôi thận trọng trả lời người mẹ đó như thế này.
    “Sau khi xem xét tình trạng của cháu, tôi nghĩ nguyên nhân dẫn đến các vấn đề của cháu không phải chỉ bắt nguồn từ việc cháu mới vào cấp II cách đây mấy tháng. Thực ra là cho đến bây giờ, cháu nó mới bộc lộ hết những trầm uất và phẫn nộ đã tích tụ từ rất lâu trước đó mà thôi”.

    “Nhưng từ trước đến nay con vẫn rất ngoan ngoãn, hiền lành, lúc nào cũng một học sinh gương mẫu, thông minh xinh xắn… Một đứa trẻ như vậy tại sao bỗng nhiên lại thay đổi hoàn toàn như thế được?”.

    Cuối cùng nước mắt đã chan chứa trên khuôn mặt người mẹ. Nhận thấy con cái khi bước vào độ tuổi dậy thì bỗng nhiên bộc lộ những hành vi có vấn đề, thì phản ứng của các bậc cha mẹ thường là so sánh chúng với việc nghe lời và học tập tốt trước đó và cảm thấy tiếc nuối. Chính vì vậy, các bậc phụ huynh có xu hướng cho rằng nguyên nhân của các vấn đề này là do môi trường học tập mới hoặc do đám bạn bè mới. Cũng có những trường hợp các bậc cha mẹ cố chấp phủ nhận hiện tại do từng phải trải qua tuổi dậy thì khắc nghiệt hơn so với những người khác.

    Tuy nhiên, thực tế là các hành vi có vấn đề của trẻ không đột nhiên xuất hiện do bất kì một lí do đặc biệt nào cả. Tất cả những phản ứng của các em đều xuất phát từ các yếu tố nội tại tích tụ trong suốt một thời gian dài trước đó và chúng chỉ đang được bộc lộ ra bên ngoài bởi vì đã đến lúc các em không thể chịu đựng thêm được nữa. Do đó, nếu đã là những trẻ em có tâm hồn khỏe mạnh thì cho dù có phải đối mặt với môi trường không lành mạnh, hoặc là xung quanh các em có nhiều bạn bè không tốt đến đâu thì các em cũng sẽ không bị cuốn vào vòng xoáy này và tiếp tục đi trên con đường đúng đắn. Việc để bản thân bị cuốn vào vòng xoáy của môi trường xung quanh là lỗi do một tâm hồn không khỏe mạnh gây ra.


    Đến đây thì chúng ta không thể không đặt ra nghi vấn. Tại sao cùng ăn cơm giống nhau, học tập và lớn lên trong những môi trường tương tự nhau, mà lại có những người tâm hồn khỏe mạnh và những người mang tâm hồn không khỏe mạnh? Liệu giữa hai nhóm này có tồn tại một yếu tố khác biệt mang tính quyết định nào đó hay không?

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • 207 Bài viết

    • 111 Được cảm ơn

    #2
    Những đứa trẻ trưởng thành thực sự và những đứa trẻ trưởng thành giả

    Ở thời Ai Cập cổ đại, người ta chia tri thức ra thành hai trường phái lớn là ginosko và oida. Trong đó, nếu như ginosko là những tri thức mang tính lí luận, có thể tiếp thu được thông qua việc vận dụng suy nghĩ của não bộ, thì oida lại là những điều thông thái mang tính kinh nghiệm và luôn đi kèm với sự giác ngộ. Theo đó, những kiến thức chúng ta có được thông qua sách vở như thời nguyên thủy ở châu Phi có những loài động vật nào sinh sống và có những mối nguy hiểm nào luôn rình rập sẽ thuộc về nhóm ginosko, tức là những tri thức mang tính lí luận. Mặt khác, những kiến thức chưa hề được đề cập trong sách vở hay các tài liệu giáo dục chính quy, nhưng trẻ em châu Phi vẫn có thể nhận biết được thông qua những tập tục sinh hoạt có từ thời nguyên thủy, giúp cho con người biết cách để bảo vệ bản thân trước sự tấn công của kẻ thù thì được gọi là oida, hay là những tri thức mang tính kinh nghiệm.


    Vậy, những cư dân Ai Cập cổ đại coi cái nào hơn trong hai nhóm tri thức trên đây? Đúng như dự đoán, oida được người Ai Cập cổ đại đề cao hơn cả. Những điều mà bản thân mỗi người tự lĩnh hội, tự khám phá và tự sửa đổi thông qua các kinh nghiệm thực tế là thứ được con người đánh giá cao hơn cả. Mặc dù vậy, tất nhiên sẽ càng lí tưởng hơn nữa nếu con người đúc kết được những tri thức mang tính lí luận dựa trên những tri thức trải nghiệm thực tế.

    Nhưng hiện giờ bọn trẻ của chúng ta đang như thế nào? Thực tế trẻ em hiện nay đang không ngừng tích lũy đủ các loại kiến thức thông qua giáo dục sớm hay là việc học trước, nhưng các em lại không đủ thời gian để thấu hiểu một cách đầy đủ, sâu sắc và áp dụng những kiến thức đó vào thực tế cuộc sống. Thêm vào đó, thay vì trở thành công cụ giúp cho con người hành xử thông minh, sáng suốt hơn trong cuộc sống thì giờ đây, những tri thức con người khó khăn lắm mới tiếp thu được lại đang được sử dụng như là phương tiện nhằm nâng cao điểm số trong các kì thi.


    Ngay lúc này đây, chúng ta đang bị đánh lừa bởi những đứa trẻ trưởng thành giả. Sẽ là một sự ngộ nhận to lớn nếu như bạn cho rằng so với thế hệ trước, trẻ em ngày nay hiểu biết hơn, có vóc dáng cao lớn hơn thì cũng có nghĩa là thế hệ ngày nay đang có xu hướng trưởng thành sớm hơn. Bởi vì thực tế là xã hội ngày nay có quá nhiều những bạn trẻ đã bước sang độ tuổi 20 nhưng vẫn chưa thể nào thoát ra khỏi dáng vẻ ngây ngô của những đứa trẻ lên 5, lên 6. Giống như cậu học sinh cấp III dùng nắm đấm với giáo viên khi bị đánh thức trong giờ học, giống như cô sinh viên mất hút sau khi đỗ xe cẩu thả và chỉ để lại câu nói ngang ngược, và cũng giống như cô học sinh cấp II khóa trái cửa phòng vệ sinh rồi cứ mặc nguyên cả bộ đồng phục ngâm mình trong bồn tắm…
    • 171 Bài viết

    • 44 Được cảm ơn

    #3
    Và không ngạc nhiên, khi Radesky nhìn vào những gì cô và các nhà nghiên cứu khác quan sát được, cô phát hiện ra rằng trẻ em mà có cha mẹ mê mải với các thiết bị nhất, chúng sẽ phá bĩnh nhiều hơn để có được sự chú ý của cha mẹ.
    • 345 Bài viết

    • 343 Được cảm ơn

    #4
    Làm cha mẹ rất khó, chỉ mong dạy dược con mình nên người.
    • 207 Bài viết

    • 111 Được cảm ơn

    #5
    THIẾT BỊ KĨ THUẬT SỐ KHÔNG CÓ CHỨC NĂNG KHƠI GỢI, KHUYẾN KHÍCH SUY NGHĨ CỦA TRẺ NHỎ.
    • Giai đoạn từ 4 đến 6 tuổi là độ tuổi sáng tạo nhất trong suốt cuộc đời của con người. Khi nhìn thấy một chiếc ghế thì trong tâm trí của người lớn không nảy sinh ra thêm bất kì một ý nghĩ nào khác ngoài việc đó là một vật dụng mà chúng ta thường dùng để ngồi.
    • Tuy nhiên, đối với trẻ từ 4 đến 6 tuổi thì một chiếc ghế đặt nằm úp có thể tạo thành một chiếc lều, trong khi đó, với nhiều chiếc ghế đặt cạnh nhau trẻ sẽ có được một hàng rào bảo vệ. Thay vì tư duy theo logic khách quan, trẻ nhỏ thường suy nghĩ theo những lý thuyết riêng của bản thân mình và thỏa sức thả tâm trí vào thế giới tượng tưởng mà không bị hạn chế bởi bất kì một giới hạn nào.
    • Theo đó, điều quan trọng nhất trong thời kì này là thúc đẩy trí sáng tạo và khuyến khích trẻ có những cách lí luận của riêng bản thân mình, đồng thời khuyến khích cách nhìn nhận tích cực của trẻ đối với việc học tập, giúp trẻ thấy được rằng việc học tập rèn luyện nhuần nhuyễn là điều rất thú vị. Chính vì vậy, so với các chữ cái và con số do người lớn tạo ra thì những thứ trẻ có thể tự mình tạo ra và cảm thấy thích thú sẽ có hiệu quả hơn rất nhiều. Điều này có nghĩa là thay vì tập tô màu vào những hình vẽ đã được in sẵn giới hạn bên trong những đường nét màu đen nặng nề, hay lắp ráp những hình khối, mảnh ghép theo đúng thứ tự đã được định sẵn trong sách vở, thì trẻ cần phải được tự do chơi đùa với những thứ mà chúng ta cung cấp cho trẻ như các loại cây cỏ, thực vật, hay là dây thừng, lốp xe, màu nước,…
    • Thêm vào đó, khi trẻ đặt ra những câu hỏi như “Đây là cái gì?”, “Tại sao lại như thế?” thì thay vì đứng từ lập trường của người lớn và trả lời thẳng vào vấn đề thì chúng ta nên dẫn dắt, khơi gợi để trẻ có thể tự suy nghĩ và tìm ra câu trả lời. Thí dụ, thay vì trả lời trực tiếp “Đây là quả táo”, hay “Cái này rơi từ trên cao xuống nên bị vỡ” thì chúng ta nên dùng cách hỏi ngược lại trẻ như là “Ji Yoon thấy cái này thế nào?”. Quá trình hỏi và trả lời từ hai phía như vậy sẽ giúp thúc đẩy trí tưởng tượng và tăng cường khả năng tư duy cho trẻ nhỏ.
    • Tuy nhiên, tất cả những điều này chỉ có thể thực hiện được khi có sự tác động tương hỗ lẫn nhau giữa người với người. Mặc dù các thiết bị công nghệ kĩ thuật số có thể cho trẻ biết câu trả lời nhưng lại không có chức năng khơi gợi, khuyến khích những suy nghĩ sâu xa ở trẻ nhỏ. Bởi vì máy móc chỉ có thể tuân thủ theo các chức năng đã được cài đặt sẵn. Nếu như quá trình này cứ tiếp diễn lặp đi lặp lại thì dần dần trẻ nhỏ sẽ không chịu đào sâu suy nghĩ, nghĩ khác đi và thay đổi suy nghĩ về một sự vật hay là hiện tượng nào đó nữa.
    • Dường như trẻ em ngày nay biết rất nhiều thứ nhưng lại không hiểu sâu, hiểu kĩ, và cũng không đủ kiên nhẫn ngồi xuống và chỉ tập trung vào một việc duy nhất. Nguyên nhân của việc này là trẻ đã quen với cách tiếp nhận các kích thích có tính chất phiến diện và đã được chuẩn hóa từ các thiết bị công nghệ kĩ thuật số. Đây chính là cách mà các thiết bị công nghệ kĩ thuật số đang biến trẻ em thành “những đứa trẻ thông minh sáo rỗng”.
    Đọc thêm các bài viết cùng chủ đề tại ‪#‎Cha_mẹ_thời_đại_kĩ_thuật_số‬