TIN TÀI TRỢ.

Nuôi bé thành người lạc quan, suy nghĩ tích cực, và biết chia sẻ với mọi người, các mẹ nuôi con có kinh nghiệm vào chia sẻ

  • 21 Lượt chia sẻ
  • 2.39K Lượt đọc
  • 7 Trả lời

Luôn tự hào là nguồn thông tin và kiến thức đáng tin cậy dành cho phụ nữ trưởng thành.

Theo dõi Webtretho

Đến trả lời mới nhất
    • Avatar của mebopbop
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 160 Bài viết

    • 134 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #1
    Mình mới có 1 con trai hơn 3 tuổi, kinh nghiệm nuôi con chưa đầy 4 năm, vẫn còn thiếu rất nhiều...Nhưng vào diễn đàn là muốn chia sẻ, mong gặp được nhiều ý kiến để học hỏi thêm. Các mẹ có kinh nghiệm gì nhiệt tình mang ra bàn luận nhé

    Bắt đầu từ mình. Luôn âu yếm con bất cứ khi nào có thể. Chắc vì mình thích được âu yếm. Luôn khen ngợi con bất cứ khi nào có thể. Chắc vì mình thích được động viên.

    Mình sợ nhất khi bị chửi, sỉ nhục. Có lẽ vì vậy mà khi con mình bị lỗi, mình chỉ mắng cái lỗi của con, không bao giờ nói các câu làm giảm lòng tự trọng của con, ví dụ như: "ngu, đần, mất dạy..."

    Mình rất ghét chửi tục hay nói bậy nên chưa bao giờ mình sử dụng những câu đó với con cả.

    Mình chủ động sử dụng các từ và cụm từ mang hàm ý tích cực để trao đổi với con hàng ngày. Cũng nhiều lắm nhưng mình chỉ nhớ đại ý như: "con đừng buồn, nào cố gắng lên, dũng cảm lên, con là em bé ngoan (với mình, trẻ em vốn dĩ luôn trong sáng), ".

    Có 1 số tình huống cụ thể được mình giải quyết như thế này: Gần nhà mình có bé bằng tuổi với zai mình. Hai bạn thích chơi với nhau. Nhưng bao giờ cũng vậy, sẽ có 1 bạn phải ra về để ăn, tắm hoặc ngủ...Zai mình k thích bạn về, mình phải giải thích với con :"Nếu bạn N k về thì mẹ bạn N sẽ buồn". Zai mình hỏi lại ngay "Nếu D k về thì sao?". Mình để lửng lơ để con tự trả lời: "Nếu D k về thì mẹ sẽ buồn à?"
    "Đúng rồi, nếu D k về thì mẹ sẽ buồn"

    Sau vài lần như vậy thì con hiểu ra và chịu khó suy nghĩ đến nguyên nhân và kết quả.

    Có lẽ vì dạy con như vậy mà con mình biết hỏi han, quan tâm đến cha mẹ, ông bà, anh, và các bác. Sự quan tâm đó nho nhỏ như lấy cho bà/ông cái ghế để ngồi nhặt rau, lấy hót rác để bà quét nhà, đấm lưng cho bà, thổi phù phù vào chỗ đau của mẹ mà miệng cứ hỏi "mẹ hết đau chưa?". Mình cũng thấy ấm lòng.

    Một điều mà mình ngẫm thấy đúng ấy là tính xấu của cha mẹ con cái cũng "học tập" nhanh như học điều tích cực vậy. Dạo này mình thấy con có tính tự ái hơi nhìu nhìu, ngẫm lại thấy cả mình và ox cũng có tính tự ái đấy. Hic, k bít zai học từ lúc nào vậy nữa...
    6 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • Avatar của mebopbop
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 160 Bài viết

    • 134 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #2
    Yêu con như yêu bản thân mình.

    Chắc có lẽ vậy nên khi con có điều gì đó khó chịu (buồn vì bị người lớn mắng, vì không có bạn chơi cùng, vì k được món đồ chơi như ý...) mình thường xem đó là chuyện nghiêm túc như chuyện của mình để giải quyết. An ủi con khi cần thiết, giải thích cho con khi cần thiết.

    Thường mình tôn trọng con như "người lớn với vốn hiểu biết còn hạn chế". Để con lựa chọn nhiều hơn là ép buộc con.

    Có thể vậy mà con giờ có lý lẽ, lập luận khá rõ ràng. Khả năng diễn đạt cảm xúc khá sát thực. Vì vậy mà mình và người xung quanh dễ hiểu ý muốn và suy nghĩ của con hơn.
    4 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của mebopbop
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 160 Bài viết

    • 134 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #3
    Nhân đọc tít "Dạy con cách tự bảo vệ bản thân", mình chia sẻ thêm 1 chuyện trong quá trình nuôi dạy bé nhà mình.

    Bố zai rất hay trêu con, đặc biệt là hay tự cho phép chạm vào bộ phận sinh dục của bé. Mình k đồng ý với điều đó.

    Theo mình, tất cả các bộ phận trên cơ thể đặc biệt là các phần nhạy cảm như ngực, bộ phận sinh dục là những phần riêng tư, thuộc về quyền cá nhân của mỗi người. Ngay như bản thân mình, không ai được chạm vào nếu k được mình đồng ý. Chắc chắn ai đó có ý lợi dụng thì sẽ khiến mình rất khó chịu.

    Từ suy nghĩ ấy, mình có thể hiểu rằng, có thể bé cũng có những cảm giác không thích đối với 1 ai đó chạm vào cơ thể bé, nhất là vùng nhạy cảm với mục đích lợi dụng. Tuy nhiên, vì các bé thường chưa được dạy về điều này nên đa phần là k biết phản ứng tự vệ bằng cách nào.

    Tuy con zai và bố zai vẫn trêu đùa nhau như vậy (mình có thể hiểu là k có hàm ý lợi dụng ở đây), nhưng nhìn về lâu dài, mình vẫn muốn con hiểu được và biết cách phản kháng khi bé không thích bị quấy rầy kiểu đó.

    Khi bị chạm hay cù vào chỗ đó, bé thường cười nắc nẻ và gọi mình:"Mẹ N ơi, cứu con!!!". Nhân cơ hội đó mình nói với con: "Nếu con không thích bố chạm vào chỗ đó thì con bảo với bố rằng con không đồng ý để bố chạm vào". Sau mình quay qua nói với bố zai: "Thế bố đã xin phép cu chưa? Lần sau nhớ xin phép con đồng ý mới được nhé!".

    Chuyện này mình lặp lại vài lần. Còn giải thích thêm cho con hiểu: "Con có thể k cho bất cứ ai chạm vào chỗ đó nếu như con k muốn". Cho đến 1 hôm mình thấy bé nói với bố:"Bố xin phép D chưa?"

    Tuy là hơi bùn cười tí, nhưng mình ngẫm, việc này sẽ giúp con mình hiểu được bước đầu về quyền riêng tư cá nhân. Hiểu được cái này rồi mới có thể giúp bé phản kháng trong trường hợp cần thiết để tự bảo vệ bản thân mình.
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của mebopbop
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 160 Bài viết

    • 134 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #4
    Làm thế nào để con biết lắng nghe mình?

    Câu hỏi đó mình đã tự hỏi và chắc đó cũng là câu hỏi của nhiều cha mẹ. Trên diễn đàn này cũng có các bạn đặt câu hỏi vậy và đi tìm câu trả lời.

    Thời còn nhỏ, mình rất hay nghe lời cha mẹ, người lớn, và mình nhớ mình cũng rất mong muốn cha mẹ nghe ý kiến của mình. Ý kiến có thể được đưa ra bằng lời nói, bằng cử chỉ, bằng thái độ...Có thể hiểu đó là mong muốn nhận được sự quan tâm của người lớn, đặc biệt là cha mẹ mình.

    Ngẫm lại, mình nghĩ con mình và những em bé khác cũng mong muốn nhận được sự quan tâm từ cha mẹ như vậy.

    Nói về sự quan tâm, mình rất thích nhận được sự quan tâm 1 cách tế nhị, tức là quan tâm nhưng k làm cho mình bị xấu hổ. Ngày trước, bố mẹ mình cũng quan tâm, nhưng đôi khi k biết cách nên khiến mình xấu hổ nhiều phen. Sau những lần vậy, nhiều khi mình ngại nhận sự quan tâm kiểu đó.

    Quay lại áp dụng vào bé nhà mình, mình thường để ý tất cả những biểu hiện ra bên ngoài của bé để hiểu được suy nghĩ, mong muốn của bé. Từ lời nói, nụ cười, cái mặt thần ra, vứt đồ chơi, bước đi rụt rè, hay chạy rất nhanh, cười rất to, đến cả cái nằm quay lưng lại mẹ...

    Trong thâm tâm mình luôn có suy nghĩ muốn tìm hiểu con, để hiểu con nhiều hơn, nên hầu như các biểu hiện của con mình đều quan tâm và tìm cách diễn giải ý nghĩa của nó là gì. Có lẽ vậy mà mình khá hiểu con.

    Mình thích 1 quan niệm: hạnh phúc đó là được sống tự nhiên, thoải mái nhưng trong giới hạn cho phép. Bản thân mình sống như vậy nên mình cũng để bé và khuyến khích bé sống như vậy.

    Kết quả là mình thấy bé khá hạnh phúc, vui vẻ và biết chia sẻ với mọi người xung quanh. Có phải chăng do bé được lắng nghe đầy đủ nên bé cũng biết lắng nghe và hợp tác với mọi người xung quanh.

    Chia sẻ 1 tình huống cụ thể: Có 1 lần mình uống thuốc xong và nhờ con zai vứt hộ vỏ thuốc. Zai lúc đó đang mải xem hoạt hình nên nói với mẹ: "D k vứt đâu, mẹ tự đi vứt đi, mẹ lớn rồi mẹ tự đi vứt đi, D còn bé mà" [IMG]http://www.*************/forum/images/smilies/icon_eyes.gif[/IMG] Hic, đấy là con biết lý luận rồi đấy. Nếu mình tự đi vứt thì quá nhanh chóng và dễ dàng, việc đó thì khỏi bàn, nhưng mình muốn nhân cơ hội này để dạy bé về ý thức lao động và sự chia sẻ giúp đỡ người xung quanh.

    Mình giải thích với zai: "Việc này D có thể giúp mẹ được rồi". Vậy mà zai vẫn nói: "D k vứt đâu, mẹ tự vứt đi". Mình hiểu rằng zai đang mê xem phim nên k muốn rời khỏi màn hình. Mình bèn nói khó: "Mẹ nuôi D bằng từng này thì D có thể giúp mẹ những việc như thế này được rồi, con vứt đi rồi sau vào xem tiếp cũng được". Vẫn k ăn thua. Mình đành nói: "D k giúp mẹ thì mẹ buồn lắm, mẹ k chơi với D nữa". Sau mình lên giường nằm quay mặt vào trong mà trong bụng nghĩ thầm:"Chắc k làm đâu, kiểu này tự phải dậy vứt thôi, k biết tình huống sau sẽ phải giải quyết thế nào đây ta?"

    Vậy mà được 5 phút, bỗng thấy tiếng cựa quậy nhẹ nhẹ, uể oải..Mình he hé mắt thấy zai cầm lấy vỉ vỏ thuốc và mở cửa đi ra thùng rác vứt. Quay vội mặt vào trong, mình nghe thấy tiếng zai đồng thời chạm khẽ vào chân mình: "Mẹ ơi, D vứt rồi"

    Lúc đó nước mắt mình trào ra, nhưng dấu con k khóc, quay lại vẫy con: "D ngoan lắm, lên đây với mẹ nào". Ôm con trong lòng mà thấy yêu con thế k biết. Vẫn còn k quên nhắn nhủ thêm: "Lần sau con nhớ giúp mẹ, bố và ông bà những việc nhỏ như thế này nhé". Zai ngoan ngoãn đáp: "Vâng ạ"

    Đấy các mẹ ạ, mình cũng hay mắng con, nhất là những lúc con k nghe lời, làm những việc nguy hiểm đến bản thân, người xung quanh hay hỏng hóc đồ đạc, hay nói trống không. Nhưng mình chỉ mắng lỗi của bé, cố gắng để bé hiểu là mẹ đang mắng cái lỗi, nhưng mẹ vẫn yêu mình. Để bé thấy cần phải biết sửa lỗi thì mới là tốt.

    Bé nhà mình giờ vẫn hay quên, vẫn hay nói trống không khi hỏi 1 cái gì đó. Mình thì hiểu bé k cố ý, chỉ có điều là bé hay quên nên lần nào như vậy mình đều nhắc con. Mình chỉ nói:"Con phải nói thế nào?". Chỉ cần vậy là bé tự đặt lại câu hỏi có đầy đủ chủ vị ngữ mà k tự ái, giận dỗi gì mẹ cả.
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 12 Bài viết

    • 1 Được cảm ơn

    #5
    Đọc những chia sẻ của bạn, mình rất đồng tình với cách dạy dỗ con như vậy. Chúc 2 mẹ con bạn luôn là những người bạn của nhau nhé.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 351 Bài viết

    • 90 Được cảm ơn

    #6
    Con nhà mình từ bé mỗi khi làm gì sai đều sợ bố mẹ mắng, những lúc đấy cu cậu lại nép vào 1 bên không dám ho he gì mặc dù bình thường rất nghịch và hay ăn vạ bố mẹ. Trông con lúc đấy thương lắm chẳng bố mẹ nào nỡ mắng con cả bạn ạ
    • 9 Bài viết

    • 2 Được cảm ơn

    #7
    Thấy các mẹ chia sẻ mà mình cũng thèm ...hic

    Gởi từ ứng dụng Webtretho của Thobuibui
    • 9 Bài viết

    • 2 Được cảm ơn

    #8
    cách dạy dỗ của bạn mình rất đồng tình và ủng hộ .cảm ơn các mẹ nhiều nhé ...
    Hôm nay có một nửa trăng thôi Một nửa trăng ai cắn vỡ rồi… Ta nhớ mình xa thương đứt ruột Gió làm nên tội buổi chia phôi