Webtretho thử nghiệm phiên bản mới

TIN TÀI TRỢ.

Làm thế nào để con trai không bỏ nhà đi?

  • 0 Lượt chia sẻ
  • 3.55K Lượt đọc
  • 9 Trả lời

Luôn tự hào là nguồn thông tin và kiến thức đáng tin cậy dành cho phụ nữ trưởng thành.

Theo dõi Webtretho

Đến trả lời mới nhất
    • Avatar của mamadung
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 11 năm
    • 3,058 Bài viết

    • 623 Được cảm ơn

    #1
    Các mẹ ơi, em có thằng cháu 14 tuổi (con bà chị, gọi em bằng dì) nó cứ bỏ nhà đi suốt ạh, không thể nào nói nó được, vì hễ cứ nói là nó bỏ nhà đi, giận chuyện gì chút lại bỏ nhà đi, chỉ có nói ngọt thì mới không có chuyện.
    Nó đã bỏ đi mấy lần rồi ạh, cũng may là nhà ở tỉnh nên nó bỏ đi cũng biết đường mà tìm về. Lần đầu nó chỉ đi vài ngày tới nhà bạn ở trong huyện, lần sau nó bỏ lên thị xã không một đồng trong túi, ngồi trong công viên ban ngày, tối vào mái hiên nhà người ta ngủ, đến 2 hôm thì lã người, xe ôm hỏi thì nó cho số đt gọi về mẹ nó lên đón.
    Đến hôm nay lại bỏ đi nữa rồi ạh, nhà đi tìm thì nghe đâu là bỏ nhà vào SG, ở nhà em đang lo quá, vào SG thì chẳng biết đâu mà tìm và sợ nghiện ngập thì chết ạh.
    Không biết cách nào để dạy cháu, có bố mẹ nào có cách chỉ dùm em với, mong làm tìm được cháu hoặc cháu không có tiền thì về quê lại.
    Thằng cháu nhà em 14 tuổi, hình thức lớn bằng tưổi thôi ạh (không lớn hơn tuổi), nhưng rất đẹp trai. Không biết có bị lợi dụng... hay bị gì không nữa.
    Khi cháu về thì mình phải làm sao để cháu không bỏ nhà đi nữa ạh?
    Win của mẹ 4 ngày tuổi - 3m - 6m - 9m - 12m - 15m :LoveStruc:
    wwdsc01083w6mw3w44

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • Avatar của U.F.O
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 11 năm
    • 1,175 Bài viết

    • 190 Được cảm ơn

    #2
    Con với chả cái >"
    “Thế giới quá rộng lớn. Những con người bé nhỏ cứ đi mãi, đi mãi trên khắp các con đường. Thế rồi tình cờ, hai trong số họ gặp nhau. Nói với nhau vài câu rồi rời đi. Giúp đỡ nhau tí chút để trở thành bạn bè. Hay nhiều rung động, yêu thương không tính toan, trao gửi hết tất cả bí mật mới khó khăn và thiêng liêng làm sao.”

    - Phan Hồn Nhiên -
    • 5,704 Bài viết

    • 300 Được cảm ơn

    #3
    chị ơi nhà em ne, em trai em nè. Doạ đi, em gọi quay lại. Cho 500k. Kèm theo chọn cho những bộ quần áo đẹp nhất. Đây chị chẳng có gì cho em. ĐI mạnh khoẻ nhé. ĐI luôn càng tốt. Hết tiền cầm mày về. Đói rét, phạm tôi hay sao sao mày đừng khai nhà này ra, đừng khai gì liên quan đến nhà này. Mày coi như mày là đứa vô gia cư. Nhớ chưa. Anh hùng ra đi, 2 ngày quay về, rình lúc em đi làm. Em về đến nhà, mặt má hóp vào, thâm quầng thiếu ngủ, nhìn xot lắm nhưng vẫn điên máu, em phi vào lôi áo xềnh xệch ra khỏi cổng. Cho đi có dám đi đâu chị. Nhà chị càng tìm nó càng làm tới. Đi SG vì tò mò thôi chị ạ. Lần này về không cho vào nhà, nhà chị làm mạnh tay vào. Nhẹ không nghe, thương khong thích, thích bạo lức. Xí
    Yêu là biết vượt qua. Yêu là biết hi sinh cho nhau. Yêu là biết bỏ qua quá khứ. Yêu là cùng nhìn về 1 tương lai tươi sáng. Nhớ lắm ánh mắt, giọng nói, nụ cười của anh. ( Lộc Vừng - Ku Anh ) :Laughing::Laughing::LoveStruc::LoveStruc::Kiss::Kiss:
    • 4,259 Bài viết

    • 2,646 Được cảm ơn

    #4
    Trích dẫn Nguyên văn bởi mamadung Xem bài viết
    Khi cháu về thì mình phải làm sao để cháu không bỏ nhà đi nữa ạh?

    Xin lỗi, mình nói hơi thẳng thắn một chút, từ bé đã không rèn được thì bây giờ đã 14 tuổi rồi thì làm sao mà rèn !
    Tuổi này đang tuổi dậy thì ngang bướng, lại càng khó bảo hơn. Nói gì thì cũng bằng thừa.

    Mình thấy phương pháp của lộcvừng_2709 có vẻ cứng rắn quá, không biết cháu nhà mamadung có "chịu nổi" không vì thằng bé đã có cái cảnh đói lả nhưng vẫn nằm ngoài công viên chứ không mò về nhà. Sợ bỏ luôn thì thằng bé làm liều. Ở tỉnh thì còn nằm công viên được, chứ ở SG mà nằm công viên 1 ngày là các đại ca tới "hỏithăm sức khỏe" ngay. Lúc đã dính vô rồi thì khó mà kéo về.

    Trước tiên, mình nghĩ gia đình bạn nên tìm và mang thằng bé về nhà cái đã, cho an toàn. Sau đó thì tìm chuyên viên tư vấn giúp gia đình.

    Mình không có kinh nghiệm nên không dám khuyên cụ thể là nên dạy cháu thế nào, nhưng mình thấy thực tế từ đứa cháu gái gọi mình bằng mợ, cũng bước vào tuổi dậy thì với đủ thứ chuyện rắc rối lớn, ba má con bé dạy không được nên phải nhờ đến chuyên viên giúp đỡ.
    • Avatar của mamadung
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 11 năm
    • 3,058 Bài viết

    • 623 Được cảm ơn

    #5
    Cháu đã về nhưng ở nhà chưa dám nói gì ạh, vì sợ nói lại bỏ đi tiếp.
    Cách của Lộc Vừng chắc ko dám áp dụng vì sợ nó đi luôn ạh, cũng tùy tính cháu chứ thằng cháu ở nhà nó lì lắm ạh. Hồi lúc nó học lớp 5, học cách nhà 30km vậy mà cô giáo la nó đã bỏ nhà đi bộ 30km về nhà đó ạh.
    Win của mẹ 4 ngày tuổi - 3m - 6m - 9m - 12m - 15m :LoveStruc:
    wwdsc01083w6mw3w44
    • Avatar của U.F.O
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 11 năm
    • 1,175 Bài viết

    • 190 Được cảm ơn

    #6
    Thái độ: Mày đi luôn đi.
    Hành động: Theo dõi và tìm hiểu.
    “Thế giới quá rộng lớn. Những con người bé nhỏ cứ đi mãi, đi mãi trên khắp các con đường. Thế rồi tình cờ, hai trong số họ gặp nhau. Nói với nhau vài câu rồi rời đi. Giúp đỡ nhau tí chút để trở thành bạn bè. Hay nhiều rung động, yêu thương không tính toan, trao gửi hết tất cả bí mật mới khó khăn và thiêng liêng làm sao.”

    - Phan Hồn Nhiên -
    • Avatar của billy
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 15 năm
    • 63 Bài viết

    • 10 Được cảm ơn

    #7
    Ui sao mà đau đầu thế, đúng là tuổi này là tuổi ương ương dở dở, uốn nắn gì thì cũng phải làm sớm chứ càng để lâu càng khó. Theo mình thì trong gia đình bạn có ai là cháu nể trọng và nghe lời nhất thì để người đó đứng ra trò chuyện tâm sự tìm hiểu nguyên nhân những lần cháu bỏ đi là thế nào? rồi bạn bè ra sao, chứ nói thật chắc bố mẹ bạn không bảo được cháu rồi. Một lần hai lần thấy đi về gia đình lại càng chiều hơn nó càng được thể, đương nhiên cũng tuỳ tính nhưng quan trọng là phải có người nó nghe và khuyên nhủ nó, dần dần hy vọng nó sẽ hiểu và biết quý trọng bản thân và gia đình hơn.
    Mẹ yêu con
    • Avatar của kiki
    • Thành viên tích cực 2015
      Offline
    • 17 năm
    • 3,816 Bài viết

    • 6,765 Được cảm ơn

    #8
    Mình nghĩ là bố mẹ vẫn phải chịu trách nhiệm hoàn toàn về con mình cho đến khi nào con trưởng thành. Em trai 14 tuổi này, vì vậy, vẫn phải được đặt dưới sự quản lý của bố mẹ, hay nói cách nôm na là con dại-cái mang. Vì thế, băn khoăn "làm sao để con không bỏ nhà đi?" là một băn khoăn cần thiết. Tất nhiên, gia đình em đã không có biện pháp phù hợp trong việc giáo dục em từ nhỏ khiến em xác lập một hành vi sai (nhưng lại được chấp nhận) là bỏ đi mỗi khi không hài lòng. Khi em còn nhỏ, bỏ trường đi một chặng đường 30km về nhà khéo lại còn được khen là "gan", "dũng cảm". Em cũng chưa được dạy dỗ, hướng dẫn cách bày tỏ cảm xúc theo hướng tích cực vì thế, em phản ứng tiêu cực bằng cách bỏ đi. Ngoài ra, cho đến giờ, cách này xem ra vẫn hiệu quả, gây ra âu lo cho toàn thể gia đình - một dịp cho em "trả thù". Mình thử mạo muội gợi ý vài cách giúp em giải toả nỗi "cáu giận tuổi teen" xem sao

    1. Cả nhà phải bình tĩnh
    Nếu em có biểu hiện bỏ đi thì dứt khoát phải tìm về nhưng không nhất thiết phải vật vã khổ sở, mất ăn mất ngủ (cho dù thực sự có thế), xót xa, giận dữ (càng không nên cho ăn đòn vì em đã quá lớn để sợ đòn roi). Em đi thì tìm em về. Cho em thấy không đâu hơn được nhà mình nhưng cái kiểu đi của em chẳng có gì mới và không ai sợ cả.
    2. Cả nhà phải gắn bó và ở nhà phải vui
    Các em teen thấy bố mẹ là ông bà già khốt-ta-bít, anh chị là những người vừa lớn đã già và lỗi thời. Ở nhà không có gì vui nên mỗi khi thấy bất an, em tìm cách chạy ra khỏi nhà. Giờ nếu ngôi nhà ấm áp, bố mẹ hiểu và chia sẻ với con cái, làm bạn với con. Anh chị em là bè bạn, giúp đỡ nhau, là chỗ dựa tinh thần của nhau thì chính em mới là người phải đắn đo khi quyết định "dạt".
    3. Em cần phải được dạy dỗ về giá trị của bản thân, tinh thần trách nhiệm và tính kỉ luật
    Có lẽ cái này là chỗ yếu nhất ở nhà em hiện nay. Tính cách của cháu bạn như vậy thực sự là yếu đuối chứ không phải là gan hay mạnh mẽ như bạn nghĩ đâu. Em thiếu trách nhiệm với gia đình và với chính bản thân mình và rõ ràng là vô kỉ luật. Về chuyện kỷ luật có lẽ dễ dàng thiết lập hơn. Nếu em không thể tự kiểm soát bản thân em, có thể phải có người trong gia đình giúp em (đưa đón, nhắc nhở giờ giấc, kiểm tra, phạt cấm túc...) Chuyện xây dựng tính trách nhiệm thì khó hơn rất nhiều. Có thể gia đình em phải rèn luyện cho em hiểu những giá trị của chính em và của gia đình. Những môn thể thao mang tính đồng đội cao, những buổi cắm trại, sinh hoạt cộng đồng, những hoạt động tình nguyện có thể giúp cho em hiểu ra nhiều điều về giá trị của cuộc sống và bản thân em. Nếu cả gia đình cùng tham gia thì đó lại càng tuyệt vời.
    4. Em cần được dạy những cách giải toả tâm lý khác
    Có thể do cách thức giáo dục, em chưa được biết hoặc luôn phải kìm nén những cảm xúc cá nhân và đến lúc thực sự không kiểm soát nổi thì em bỏ nhà đi. Nếu em được nói ra suy nghĩ của em ngay khi nó đến, được bày tỏ và lắng nghe, được giãi bày, giải toả thì mình tin là em sẽ không thấy cần đến việc bỏ nhà đi nữa. Nếu trong gia đình không có ai đảm đương được vai trò đó thì có thể em cần đến chuyên gia tâm lý, thầy giáo, một người bạn hơn tuổi đáng tin cậy. Người này vừa là người lắng nghe em vừa là người sẽ khuyên nhủ, dẫn dắt em. Ngoài ra, có nhiều hoạt động giúp em "nổi loạn hợp pháp": vẽ, nhạc (đặc biệt là rock), văn chương... Nếu em thực sự có vấn đề về tâm lý, điều trị tâm lý có lẽ cũng cần thiết (cái này ở ta là dị ứng kinh, ai nói gì cũng được chứ nói con ông cần đi BS tâm thần là ông đập chết Nhưng thực tế là ở tuổi của em, rất nhiều em cần hỗ trợ y tế thực sự)
    5. Sau cùng, có lẽ cái em cần nhiều nhất và không giới hạn đó là sự quan tâm, yêu thương của gia đình và bè bạn. Có khi vì em cảm thấy thiếu vắng điều đó nên em muốn bỏ đi nhằm lôi kéo sự quan tâm của mọi người, nhằm "đáp trả" sự thờ ơ của mọi người đối với em. Bạn có thể lí luận với tôi là mọi người đều yêu thương em. Nhưng tôi muốn nói với bạn rằng em cần phải cảm nhận được điều đó theo cái cách của em. Em hoàn toàn có thể "phiên dịch sai" những biểu hiện yêu thương của gia đình và mọi người xung quanh đối với em theo một cách hết sức kỳ quoặc nào đó. Vì thế hãy cố gắng hiểu em hơn và giúp em hiểu mọi người hơn để em cảm nhận được tình cảm yêu thương của mọi người cho em một cách đúng đắn.

    @lộcvừng: Có thể cách của bạn đúng với em trai của bạn nhưng cá nhân mình không ủng hộ phương án đó. Ở một giai đoạn tâm lý nào đó, trong một tâm trạng nào đó đối với các bạn trẻ, những lời như "có gan thì đi luôn đi", "đừng bao giờ quay trở lại đây", "mày không phải là người trong nhà này" sẽ là những vết thương khó lành trong quá trình hình thành nhân cách của các bạn teen. Các bạn ấy không bỏ nhà đi lúc ấy là vì các bạn ấy trưởng thành trong suy nghĩ và hiểu hệ quả của nó hơn là sợ những lời như vậy.

    Các bạn teen rất thích Be Kool vì thế hãy là một gia đình Kool, một chỗ dựa kool và vững chãi cho các bạn ấy thay vì đẩy các bạn ấy vào chỗ phát sốt phát rét lên.
    Success is a journey, not a destination.
    5 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 2,588 Bài viết

    • 435 Được cảm ơn

    #9
    Nhân chuyện này mình cũng muốn tham khảo ý kiến các bố mẹ một chút, chẳng là mình cũng có con trai, mới 6 tuổi thôi nhưng mình rất bị ám ảnh chuyện cu cậu đếnt uổi teen cũng bỏ nhà đi thì mình chịu không nổi luôn.

    Thế nên mình rất quan tâm tới chuyện giáo dục cho cháu thế nào ngay từ khi còn bé để nó hiểu là gia đình là chỗ dựa, là không bao gơờ được bỏ nhà ra đi .... Các mẹ cùng chia sẻ nhé.

    Một ví dụ như ở nhà mình mỗi khi cáu con bố nó thường quát "cút ra ngoài cổng", hic, mình đã tranh luận nhiều lần mới đỡ ...
    • Avatar của JAL
    • JAL
      Thành viên Webtretho
      Offline
    • 16 năm
    • 3,227 Bài viết

    • 3,848 Được cảm ơn

    #10
    Trích dẫn Nguyên văn bởi happyvalley Xem bài viết
    Một ví dụ như ở nhà mình mỗi khi cáu con bố nó thường quát "cút ra ngoài cổng", hic, mình đã tranh luận nhiều lần mới đỡ ...
    câu nói này là mầm mống nhen nhóm cho ý định của con cái về việc bỏ nhà ra đi. Khi con cái có cảm giác bố mẹ ko cần mình, có điều gì bất mãn thì nó sẽ đối xử tệ với bản thân nó, bỏ nhà đi cũng là 1 cách chống đối. Có khi nó nghĩ rằng cha mẹ- người lẽ ra phải yêu thương mình nhất mà ko cần thì có ai cần đến mình và tự làm đau bản thân mình để bố mẹ phải hối tiếc, giày vò, khổ sở...

    14 tuổi là lứa tuổi dậy thì rất khó để dạy dỗ những điều phải trái, hơn thiệt, vì chúng đã khá lớn rồi (trẻ con không phải, ngưòi lớn thì chưa). Mình nghĩ cha mẹ phải "đầu hàng" với nó, kéo nó về phía mình là người giúp con trong những lúc con cái gặp khó khăn thì nó mới "giúp" mình không bị stress. Nhưng cũng phải làm khéo léo để nó không tự ái.
    • 345 Bài viết

    • 91 Được cảm ơn

    #11
    Trích dẫn Nguyên văn bởi mamadung Xem bài viết
    Các mẹ ơi, em có thằng cháu 14 tuổi (con bà chị, gọi em bằng dì) nó cứ bỏ nhà đi suốt ạh, không thể nào nói nó được, vì hễ cứ nói là nó bỏ nhà đi, giận chuyện gì chút lại bỏ nhà đi, chỉ có nói ngọt thì mới không có chuyện.
    Nó đã bỏ đi mấy lần rồi ạh, cũng may là nhà ở tỉnh nên nó bỏ đi cũng biết đường mà tìm về. Lần đầu nó chỉ đi vài ngày tới nhà bạn ở trong huyện, lần sau nó bỏ lên thị xã không một đồng trong túi, ngồi trong công viên ban ngày, tối vào mái hiên nhà người ta ngủ, đến 2 hôm thì lã người, xe ôm hỏi thì nó cho số đt gọi về mẹ nó lên đón.
    Đến hôm nay lại bỏ đi nữa rồi ạh, nhà đi tìm thì nghe đâu là bỏ nhà vào SG, ở nhà em đang lo quá, vào SG thì chẳng biết đâu mà tìm và sợ nghiện ngập thì chết ạh.
    Không biết cách nào để dạy cháu, có bố mẹ nào có cách chỉ dùm em với, mong làm tìm được cháu hoặc cháu không có tiền thì về quê lại.
    Thằng cháu nhà em 14 tuổi, hình thức lớn bằng tưổi thôi ạh (không lớn hơn tuổi), nhưng rất đẹp trai. Không biết có bị lợi dụng... hay bị gì không nữa.
    Khi cháu về thì mình phải làm sao để cháu không bỏ nhà đi nữa ạh?
    Không biết gia đình mình có nuông chiều cháu quá hay không? Nhưng mà dạy con từ thuở còn thơ, đến tuổi này rồi thì hết dạy được.