Webtretho thử nghiệm phiên bản mới

TIN TÀI TRỢ.

Làm cách nào cho con chào hỏi, nói chuyện với mọi người?

  • 0 Lượt chia sẻ
  • 716 Lượt đọc
  • 1 Trả lời

Luôn tự hào là nguồn thông tin và kiến thức đáng tin cậy dành cho phụ nữ trưởng thành.

Theo dõi Webtretho

Đến trả lời mới nhất
    • 7,632 Bài viết

    • 2,344 Được cảm ơn

    #1
    Nhờ cả nhàt ư vẫn cho em vụ này với. Con em từ nhỏ đến giờ sang tuổi thứ 8 mà từ trước đến nay hiếm khi nó chào bất kì một ai ngoài các thầy các cô ở trường. Từ nhỏ em đã hướng dẫn con cách chào, gặp ai cũng nhắc nhở con chào nhưng con em chưa bao giờ chào ai cả. Duy nhất ngày trước nó chào gia đình bác em vì nó thích sang chơi với các anh các chị bên đó thì nó chào, nhưng bây giờ nó nói con ko sang đó chơi nữa đâu vì sang chơi mà cứ bắt con chào hoài và nó ko thèm sang nữa thật dù em có nói giải thích với nó cỡ nào đi nữa. Đi đến đâu em cũng chào trc rồi nhắc con chào, có đợt em để con tự giác nhưng cũng ko. Có những lúc em bực quá em đánh nó nó cũng ko chào. Đến giờ em bó tay toàn phần vụ chào của nó. Và Nữa là nó không nói chuyện với bất kì người lớn nào ngoài ba mẹ và các cô giáo, ai hỏi gì nó cũng ko nói, đi đến đâu nó chỉ chơi cùng các bạn cùng tuổi, nếu ko có bạn thì nó ngồi im ột chỗ ai hỏi gì cũng ko, có cạy miệng nó nó cũng ko nói. Học hành trên lớp thì cũng khá nhưng các cô nhận xét là ít chịu phát biểu xây dựng bài. Với các bạn hay ba mẹ thì nó hót líu lo cả ngày.
    Em thật sự là bí quá vụ này rồi. Gia đình em người bắc nên càng hay sét nét ba cái vụ chào hỏi, nó ko chào nên nhận xét là nó hư. Đã vậy nó biết thế nó càng ko thèm chào và ghét ko thèm sang nhà mọi người chơi. Bên nhà nội thì sao ko cũng được, ko quan trọng ba cái vụ chào hỏi. chẳng bao giờ bắt nó chào dù em nhắc liên tục, ngày nàocungx nhắc nhưng nó cũng ko them chào.
    Hức hức em nên làm gì với con em đây.

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • 7,632 Bài viết

    • 2,344 Được cảm ơn

    #2
    Em kể chuyện đến mức này thì thử hỏi em phải làm sao với con em: em nằm viện 3 tháng, trong phòng cũng toàn người nằm trên một tháng cả, toàn những người nhà ở xa nên nhìn thấy thằng con em thì thích lắm vì nhớ con, nhớ cháu ở nhà. Ngày nào thằng con em cũng vào thăm mẹ nhưng tất nhiên là chẳng bao giờ chào ai cả dù ngày nào mẹ cũng nhắc. Mọi người cứ lân lê ra nói chuyện với nó nó chỉ cười dù ko nói gì cả. Ai nói chuyện gì nó cũng để ý nghe và biết hết rồi thì thầm vào tai mẹ hỏi cô này bị làm sao, cô kia thế nào, nó nhớ hết tên mọi người trong phòng dù em chẳng nói với nó. Đến mức mà có cô kia bảo giờ nói với cô một câu đi rút ngay một triệu cho đi mua siêu nhân này nó cũng ko mở miêng. Có vợ chồng chú kia cũng vậy cứ ra năn nỉ nó nói chuyện với chú, mọi người trêu bây giờ nó mà nói một câu chắc chú này ngã ngửa ra luôn gọi xe cấp cứu đưa cả phòng đi ăn mừng. Không là không, ko chào là ko chào. Ông bà ngoại ở nhà lúc nào nó hứng chí thì nó chỉ chào khi nó đi học hoặc đi học về.