Webtretho thử nghiệm phiên bản mới

TIN TÀI TRỢ.

Giảm sự hung hăng của bé 1-2 tuổi

  • 0 Lượt chia sẻ
  • 647 Lượt đọc
  • 4 Trả lời

Luôn tự hào là nguồn thông tin và kiến thức đáng tin cậy dành cho phụ nữ trưởng thành.

Theo dõi Webtretho

Đến trả lời mới nhất
    • 8,334 Bài viết

    • 1,802 Được cảm ơn

    #1
    Một số cha mẹ nhầm tưởng rằng khi bé lên cơn hung hăng đánh bạn thì nên cho bé một cú đánh tương tự để bé hiểu hậu quả hành động của mình. Cách này hoàn toàn vô ích và thậm chí có hại cho trẻ con.

    Giúp bé thể hiện các cảm xúc bằng lời nói

    Ở độ tuổi này, vốn ngôn ngữ còn hạn chế nhiều khi khiến bé không làm cho người khác hiểu được mình muốn gì. Vì vậy, bé mới thể hiện bằng hờn dỗi, bằng tay chân, bằng những cú đấm, đẩy, hoặc dùng răng để cắn. Bạn hãy cố gắng hiểu ý của bé và diễn đạt hộ bé như: "À, con cáu giận vì con muốn trèo lên cầu trượt đầu tiên" hay "con không muốn bạn giành mất đồ". Cách này khiến bé an tâm vì nó chứng tỏ rằng bạn đã hiểu bé, lại giúp bé học và phát triển từ từ khả năng diễn đạt cảm xúc bằng lời.

    Đừng bao giờ dùng hành động trả đũa

    Một số cha mẹ nhầm tưởng rằng khi bé lên cơn hung hăng đánh bạn thì cứ cho bé hưởng một cú đánh tương tự, bé sẽ hiểu hậu quả hành động của mình. Phương pháp này có thể làm cho bé nhầm tưởng rằng đó là một kiểu giao tiếp được chấp nhận và bé sẽ sẵn sàng cư xử tương tự trong trường hợp khác. Kinh khủng hơn, phương pháp trả đũa này còn làm gia tăng cảm xúc bất lực và sợ hãi của bé, chính vì thế có thể làm tăng thêm sự hung hăng.

    Nếu bạn quá giận trước hành động của con và đã cho bé một cái phát vào mông thì cũng cần giải thích cho bé hiểu rõ rằng bạn đã không kiềm chế được tuy hành động đó là không hay. Và hãy làm cho bé hiểu rằng bạn yêu thương bé đến nhường nào.

    Từ bỏ những bài thuyết giảng hoặc buộc tội bé

    Việc mắng mỏ, kết tội, bảo bé hư hỏng, hung dữ... là cách mà một số cha mẹ làm khi không kìm được cơn giận. Nhưng ở tuổi này, bé chưa biết phân biệt một cách rõ ràng các khái niệm đó. Cần hiểu rằng bé đã hành động không có chủ ý. Cho đến khi thấy "nạn nhân" khóc vì đau thì bé mới bắt đầu hiểu được phần nào, và có thể sẽ khóc òa lên theo bạn vì quá sợ hãi.

    Vì vậy, cách tốt nhất để làm cho bé ý thức được dần dần những hành động của mình là bình tĩnh nói: "Bố/mẹ hiểu rằng con không cố ý làm xấu, nhưng con thấy không, khi con kéo tóc bạn, con đã làm cho bạn bị đau, bạn khóc rồi" hoặc "con có quyền cáu nhưng đánh thì không được; thỉnh thoảng bố/mẹ cũng cáu với con nhưng có đánh con đâu".

    Bạn hãy đề nghị bé xin lỗi người bé đã làm đau, như thơm vào má một cái chẳng hạn. Trong trường hợp bé không muốn xin lỗi ngay, bạn cũng đừng bắt buộc; nhưng cứ mỗi lần bé hung hăng với bạn, dù là hành động rất nhỏ, bạn cũng cần lặp lại một thái độ tương tự. Dần dần, bé sẽ hiểu và học được cách ứng xử như bạn chờ đợi.

    Giúp bé giải tỏa sự hung hăng

    Cũng như người lớn, bé có quyền cáu giận một ai đó, chỉ có điều chuyển sự cáu giận đó thành hành động làm đau người khác thì không được. Vậy làm thế nào để giúp bé giải tỏa cơn giận đang dâng lên trong lòng bé đây? Để giải tỏa, bé có thể được phép hét lên trong phòng riêng, trong góc vườn, hoặc hét vào một gốc cây. Bé cũng có thể được phép giải cơn cáu bằng cách đánh vào mấy cái gối hoặc giẫm chân vài cái. Nếu nhìn từ bên ngoài thì mấy hành động này có thể được xem như rất cực đoan, nhưng vấn đề sẽ thay đổi theo thời gian. Vài tháng nữa khi bé làm chủ hơn về ngôn ngữ thì mọi chuyện sẽ khác đi thôi.

    Để bé đỡ bị ức chế, bạn hãy giúp bé phân bố năng lượng bằng các hoạt động khác nhau như chơi, chạy nhảy ngoài trời, vui đùa với bố mẹ. Xen kẽ các hoạt động mạnh với các hoạt động nhẹ nhàng.

    Và cuối cùng, không bao giờ được quên thời gian dành cho giấc ngủ.
    :Kiss: :LoveStruc: :Kiss: Năm anh em trên một chiếc xe tăng :Kiss: :LoveStruc: :Kiss:

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • Avatar của runrun
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 13 năm
    • 30 Bài viết

    • 41 Được cảm ơn

    #2
    Mẹ T&B xem tham khảo thêm sách Thế giới bí mật của trẻ em của Therese Gouin - Decarie do Nguyễn Hiến Lê dịch í. Ở Chương 10 có giải thích về nhu cầu độc lập của trẻ lúc 2t làm cho trẻ luôn phản kháng người lớn đọc hay và sáng ra nhiều đều lắm lắm

    Sách này của NXB VHTT, giá 18000d
    Không có việc gì khó, chẳng qua ta ... chưa làm !!!
    • Avatar của MeBicon
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 14 năm
    • 32 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #3
    Runrun mua sách ở đâu? Mình đi qua hiệu sách trên Tràng tiền không có?
    • Avatar của Bim & Phomai
    • Đồng hành cùng nhà tài trợ
      Offline
    • 15 năm
    • 2,643 Bài viết

    • 261 Được cảm ơn

    #4
    sách này ở SG có ko nhỉ, mình cũng cần mua, vì anh Phomai nhà mình cũng thỉnh thoang hay e é dữ dằn lắm, có khi mặt nổi đỏ lên, hét thật oai, làm mẹ fải cố gắng bình tĩnh trấn an con, để con hoa cơn hoả xuống giải thích từ từ cho mẹ con muốn gì !
    "Nam quốc sơn hà
    Nam quốc sơn hà Nam đế cư,
    Tiệt nhiên định phận tại Thiên thư.
    Như hà nghịch lỗ lai xâm phạm,
    Nhữ đẳng hành khan thủ bại hư".

    Sông núi nước Nam vua Nam ở
    Rành rành định phận tại sách Trời
    Cớ sao lũ giặc sang xâm phạm
    Chúng bay sẽ bị đánh tơi bời
    • Avatar của runrun
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 13 năm
    • 30 Bài viết

    • 41 Được cảm ơn

    #5
    Các mẹ ơi, mình ở Bình Dương nên mua sách này ở Nhà sách Xuân Thu ở SG.

    Mình tóm lược vài ý thấy hay cho các mẹ đọc sơ nhé, chả là đang vừa đọc sách vừa 888 trên WTT í mà

    1. Trước g/đ bực mình cho cha mẹ là g/đ trẻ gần như hoan toan nhu mì, tùy thuộc cha mẹ. Từ lúc 21 tháng trở đi, trẻ bđầu g/đ biến chuyển nửa tùy thuộc, nửa độc lập. Rồi thái độ độc lập tăng dần đến khi 2t thì thành thái độ 1 mực cự tuyệt "không, không". Thói cự tuyệt của trẻ là 1 dấu hiệu tiến bộ vì đã có khả năng đưa ra 1 phán đoán phủ nhận. Một thời gian lâu sau đó trẻ mới có được tinh thần tự do để nói "có" với người lớn mà vẫn giữ được ý chí độc lập của nó

    2. Nói "không" là cách trẻ tách mình khỏi người lớn. Trước hết vì nó luôn muốn tự làm lấy điều nó muốn. Thái độ cự tuyệt còn cho thấy trẻ cảm thấy bất lực khi muốn quyết định lấy mà k được. Cho nên thấy nó cự tuyệt mà cha mẹ phạt nó thì nó nổi quạu lên : sự trừng phạt chỉ làm trẻ tự cảm thấy yếu ớt và rồi phản ứng lại một cách cũng bất lực là nổi giận

    3. Vậy người lớn PHẢI KHÉO ĐÓNG TRÒ với đứa bé 2t, 2,5t. rán chiều ý nó khi nó phản kháng vì nó đang ở g/đ dao động. Để nó tự ý làm "cái gì phải làm" chứ đừng ra lệnh cho nó. Thời điểm này chỉ nên bắt buộc phải làm những gì THẬT CẦN THẾT mà thôi, CÀNG ÍT RA LỆNH cho nó càng tốt. Đây k fải là lúc tập cho nó vâng lời, qua g/đ này rồi nó sẽ trở lại thành dễ bảo. VD : Bé Mai k chịu ngồi yên trên chiếc ghế cao? Ta lấy 1 cái đĩa úp lên chén bột của nó; nó sẽ tò mò và quên phản kháng, ngồi xuống ghế. 3 ngày sau lại phải tìm 1 thuật khác ư? Dĩ nhiên rồi . Nhưng chỉ bà mẹ nào chịu khó đóng trò và có sáng kein thì mới qua được giai đoan khó chịu đó của con mà khỏi bạc đầu

    Lưu ý : Tuổi nói trên là tuổi theo tiêu chuẩn Gesell áp dụng đa số trường hợp. Tuổi được đề cập là TUỔI TÂM LÝ, nghĩa là muốn bảo trẻ ở trong giai đoa5n phát triển nào. Có thể trẻ từ 18 thg đã có thói nói "không không" rồi.Mỗi trẻ 1 khác, nhưng điều này k quan trọng mà quan trọng là SỰ KẾ TIẾP CÁC GIAI ĐỌAN, nghĩa là luôn luôn sau g/đ cự tuyệt sẽ là g/đ dễ bảo.

    Phá xu hướng tự do, độc lập đó là diệt sức hoat động của trẻ, làm nó trở thành thụ động. Lúc nào những sức đó ngưng hoat động là lúc đó trẻ không lớn lên nữa

    Cha mẹ cần nhận thức ý muốn "tự làm lấy" k phải tùy thuộc người mạnh hơn mình nữa của trẻ là điều mà trẻ bình thường nào cũng có, nên lợi dụng nó vì nó là nền tảng cho sự giáo dục trẻ phát triền lành mạnh, độc lập tự do về mọi phương diện : thể chất, tinh thần và đạo đức

    Lưu ý thêm là đến 6-6,5t thì trẻ sẽ lại bắt đầu 1 g/đ phản kháng mới. G/đ này khó xử lý hơn vì tuổi này trẻ lí luận được rùi , và cha mẹ phải cẩn thận k được làm tinh thần trẻ căng thẳng trong g/đ này

    Fiii..fiiiiì..... tạm như vậy chắc các mẹ cũng thỏa mãn được phần nào, mình mỏi lưng wé rùi..
    Không có việc gì khó, chẳng qua ta ... chưa làm !!!