Webtretho thử nghiệm phiên bản mới

TIN TÀI TRỢ.

Trẻ em nghèo

  • 0 Lượt chia sẻ
  • 670 Lượt đọc
  • 4 Trả lời

Luôn tự hào là nguồn thông tin và kiến thức đáng tin cậy dành cho phụ nữ trưởng thành.

Theo dõi Webtretho

Đến trả lời mới nhất
    • Avatar của Mechube
    • Đã bị khóa
      Offline
    • 11 năm
    • Thành viên bị khoá
    • 426 Bài viết

    • 33 Được cảm ơn

    #1
    Mặc cho rét lạnh buốt của mùa đông tràn về, hằng ngày hai chị em Lê Thị Thanh (10 tuổi, học lớp 4) và Lê Văn Hùng (8 tuổi, học lớp 1) ở xóm 5, xã Phú Phong, huyện Hương Khê (Hà Tĩnh) vẫn đưa những bó rau cải nhỏ mà chị em chăm bón gần tháng nay lên đường Hồ Chí Minh bán cho người đi đường .

    Vì gia đình khó khăn nên các em phải trầm mình trong rét buốt để bán rau phụ giúp bố mẹ khi tết đang đến rất gần, chuyện học tạm gác lại. Mỗi bó rau giá 2.000đ, mỗi buổi hai em bán được hơn 10 bó. “Ngồi ngoài trời lạnh cóng. Nhà nghèo bố mẹ đi làm ruộng cả nên tụi em ra đây bán rau để phụ thêm bố mẹ và có tiền mua áo mới!” - Thanh nói.


    NGUYỄN THÀNH , báo Tuổi Trẻ


    http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/in...&ChannelID=330

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • Avatar của Mechube
    • Đã bị khóa
      Offline
    • 11 năm
    • Thành viên bị khoá
    • 426 Bài viết

    • 33 Được cảm ơn

    #2
    (Dân trí) - Màn đêm vừa buông xuống, ánh điện soi rọi sáng bừng phố biển… Cửa Lò (Nghệ An) vào mùa du lịch; những đứa trẻ nghèo nơi đây cũng bắt đầu một mùa mưu sinh.
    Mặt cháy đen nhẻm, tóc xơ xoăt tít, Nguyễn Viết Nam (13 tuổi) khoe đã có trên 5 năm tuổi nghề tẩm quất dạo. Nam đang là học sinh lớp 6 THCS Nghi Thủy (thị xã Cửa Lò). Nhờ năng khiếu tẩm quất “sành điệu” nên Nam được nhiều du khách “ưa chuộng”. Nam bảo, hành nghề tẩm quất không cứ phải ban đêm, nhưng ngày thì ít khách hơn. Đêm nào cũng vậy, Nam và lũ bạn lang thang trên bãi biển đến khi không còn bóng dáng du khách nào nữa mới về nhà. Nhiều hôm ngại về thì ngủ luôn trên ghế của các hàng quán ven biển.

    “Gia đình em đông anh em quá, lại khó khăn về kinh tế, em muốn đi học chứ không muốn bỏ học dở chừng như mấy anh chị nên dịp hè nào cũng sắm một cái chiếu nhỏ, một vài lọ dầu thơm… để hành nghề tẩm quất, kiếm ít tiền cho năm học mới”, Nam tâm sự.

    Cùng cánh với Nam có 15 em tuổi ngang nhau, đứa nào cũng một chiếc chiếu, vài lọ dầu, đứa nào “xịn” hơn thì thêm bộ giác, đèn cồn… Thế là đi từ tờ mờ sáng, tranh thủ kiếm khách đón bình minh. Ca chiều từ 5 giờ chiều đến tận 12 giờ đêm, có khi 1-2 giờ sáng. Mùa du lịch cũng là mùa nghỉ hè, bọn trẻ nghèo ở đây mưu sinh như một cách “giải trí” mùa hè.

    Buổi tối có lẽ là khoảng thời gian bận rộn nhất. Bọn trẻ trải sẵn chiếu dọc bờ biển để chào mời du khách. Mỗi giờ phục vụ, chúng được trả công từ 10.000 - 15.000 đồng. Khách vãn, bọn trẻ “câu khách” bằng cách cứ thấy ai đang ngả lưng trên biển là chạy lại thi nhau đấm bóp “mồi”, không đợi khách yêu cầu, cũng chẳng cần trả công.

    Một nghề khác cũng thu hút rất đông những lao động nhí là bán hàng rong. Mặt hàng của bọn trẻ là vài quả trứng luộc, mớ lạc luộc, vài chiếc bánh đa nước,… Cả giỏ hàng chỉ vài chục nghìn vốn, bọn trẻ lang thang khắp bãi biển mới khách “lót dạ” sau khi tắm.

    Em Nguyễn Thị Văn (học sinh lớp 8) với nồi lạc luộc, đi từ đầu bãi đến cuối bãi cũng chỉ kiếm được chừng 10.000 đồng tiền lãi. Những “đồng nghiệp” khác của Văn như Minh (9 tuổi), Nga (10 tuổi), Mai (12 tuổi)… cho biết các em còn bán thêm những đồ lưu niệm lặt vặt như con xúc xắc điện tử, tò he Trung Quốc,… để kiếm thêm lời.

    Cua-Lo23608-1
    Hồn nhiên, tươi vui và lém lỉnh - đó là đặc điểm chung của đám trẻ mưu sinh trên bãi biển Cửa Lò. (Ảnh: N.Duy)
    Không đủ vốn để đi bán hàng rong, cũng không dẻo tay để hành nghề tẩm quất, hai anh em Nguyễn Tuấn Anh (11 tuổi) và Nguyễn Thị Lan (8 tuổi) lại trang bị cho mình một chiếc bì xác rắn. Suốt ngày các em lang thang qua các hàng quán, nơi du khách ăn uống để xin lại những lon bia, lon nước ngọt đã sử dụng... Thành quả lao động mỗi ngày của các em được đo bằng sức nặng của chiếc bao tải.

    Đám trẻ trên biển Cửa Lò còn mưu sinh bằng đủ thứ nghề khác, như đánh giày, cho thuê phao chụp ảnh, bán báo, bán hải sản…

    Quần quật suốt ngày đêm trong nắng, gió và cát, mùa hè của các em gắn liền với một ước mơ đơn giản: Cửa Lò đông du khách. Nhìn những cô cậu cùng tuổi được bố mẹ dẫn đi chơi biển, ăn những hải sản đắt tiền, đám trẻ như Nam, Lan, Tuấn Anh… không khỏi chạnh lòng và mơ ước.

    “Mặc dù là dân biển nhưng từ nhỏ tới giờ chúng em chưa lần nào được bố mẹ dẫn đi tắm biển, được ăn đặc sản thỏa thích như các bạn ấy đâu anh ạ. Chúng em nhiều hôm không gặp khách, đói quá có khi phải nhặt những thứ rơi từ bàn ăn của du khách để nhét cho đầy bụng…”, Nam cúi mặt tâm sự.

    Đến Cửa Lò những ngày này, bạn có thể gặp hàng trăm đứa trẻ nhem nhuốc, khuôn mặt láu lỉnh và thông minh, làn da cháy nắng, vác “đồ nghề” lang thang trên biển. Tất cả đều cho biết kiếm tiền để nuôi ước mơ tiếp tục đến trường, chuẩn bị trang trải cho năm học mới.

    Nguyễn Duy


    http://dantri.com.vn/c20/s20-238090/...-tren-bien.htm
    • Avatar của Mechube
    • Đã bị khóa
      Offline
    • 11 năm
    • Thành viên bị khoá
    • 426 Bài viết

    • 33 Được cảm ơn

    #3
    18 giờ mỗi ngày ở xưởng may
    Còng lưng mỗi ngày trong xưởng may; thức gần trắng đêm để đi bán hoa, bán mì gõ; ngạt thở trong các cơ sở sơn nhuộm hóa chất… Công việc mà nhiều trẻ đang làm chẳng khác gì người lớn, lại càng bị vắt sức nhiều hơn trong tình hình kinh tế khó khăn.

    Trong loạt bài này, phóng viên Tuổi Trẻ tìm hiểu đời sống nhọc nhằn của các em trong vòng xoay công việc, trong mồ hôi và nước mắt và trong sự bủa vây của những cuộc “sang tay”.

    TT - Đồng hồ đã chỉ 0 giờ ngày mới nhưng những đứa trẻ vẫn ngồi còng lưng bên bàn máy may. Chủ yêu cầu: “Hàng tết cần gấp. Ráng làm, cuối năm mới có lương”. Và đêm nay chúng sẽ phải thức đến 2g sáng. Còn những hôm khác, chúng thường xuyên phải làm tới 12g đêm của một ngày làm việc kéo dài từ 7g sáng.


    Rời quê nghèo

    Suốt cả buổi tối, cơ sở may ở phường Bình Hưng Hòa B, quận Bình Tân (TP.HCM) chỉ có tiếng máy may lạch xạch. Ông chủ H. cứ giục những đứa trẻ làm nhanh tay. Mọi người mệt mỏi cặm cụi gập lưng xuống bàn máy may. Tính đến lúc này các đứa trẻ đã làm việc gần 18 giờ đồng hồ.

    Nhìn cậu bé ốm yếu, xanh mét Nguyễn Công Khánh cứ tưởng cậu chưa được 10 tuổi, nhưng hóa ra cậu đã 14. Quê Khánh ở làng biển nghèo Phương Diên, xã Phú Diên, huyện Phú Vang, tỉnh Thừa Thiên - Huế. Khánh là anh cả trong bốn anh em. Ngoài em thứ ba bị thiểu năng, ba anh em còn lại cũng suy dinh dưỡng nặng. Khánh dù đã 14 tuổi nhưng vẫn còi cọc chưa được 25kg, hệ quả của những bữa đói bữa no mà cha mẹ ở làng biển nghèo khó không thể lo được cuộc sống đầy đủ cho con. Một chiều cách nay nửa năm, Khánh đi học về thấy có người lạ đang khuyên cha mẹ Khánh cho con đi làm. Mẹ Khánh gạt nước mắt, quay sang con: “Nhà mình khổ quá! Hay con chịu khó vô Sài Gòn làm lụng kiếm ít tiền phụ cha mẹ nuôi em”. Chưa bao giờ đi xa khỏi làng quê, nhưng nhìn mẹ khóc Khánh đành gật đầu. Thế là ngay hôm sau Khánh cùng một người bạn tên Hoàng lên xe khách vào TP.HCM. Hành trang hai đứa bé lần đầu rời nhà chỉ có vài bộ áo quần cũ và tấm vé đi mà không có vé về!

    Trước ngày Khánh và Hoàng đi, nhiều đứa trẻ của làng biển Phương Diên cũng lần lượt xa gia đình. Nhiều cha mẹ cắn răng cho con đi làm xa vì nghèo khổ, nhưng cũng có số người chấp nhận cho con cái nghỉ học do thấy bạn bè chúng kiếm được tiền. Bạn Khánh, cô bé Hồ Thị Ngọc, bỏ học lớp 6 để lên Huế giúp việc nhà. Rồi không chịu nổi lương mỗi tháng 200.000 đồng, Ngọc vào Sài Gòn làm nghề may. Trước đó, hai người chị cũng đã vào TP.HCM may vá, kiếm sống lúc mới bằng tuổi Ngọc. Ba chị em mừng rỡ gặp nhau ở đất lạ, rồi lại xa nhau vì mỗi người làm ở một cơ sở.

    Những đứa trẻ làm đến nửa đêm ở một cơ sở may tại quận Bình Tân -Ảnh: Quốc Việt

    Nhìn Khánh và Ngọc đi, các cậu bé hàng xóm Phan Hữu Thành, Phan Hữu Trí, Nguyễn Sinh, Nguyễn Văn Tài, Nguyễn Văn Hoàng, Nguyễn Thị Thắm, Nguyễn Tý… cũng bỏ lớp, chia tay làng biển Phương Diên. Lần đầu xa nhà đứa nào cũng mếu máo, vì trên chiếc xe còn có nhiều bạn nhỏ giống mình.

    Thậm chí có những tốp bạn từ tận Bắc Ninh, Bắc Giang, Thái Bình, Thanh Hóa… cũng trôi dạt vào TP.HCM. Chiếc xe lăn bánh và lại dừng để tiếp tục đón trẻ khác ở Quảng Nam, Quảng Ngãi, Bình Định, Phú Yên...

    Làm, làm và làm

    Ngày đầu tiên đặt chân đến TP.HCM, hai đứa trẻ Khánh - Hoàng được ông chủ dẫn thẳng về một cơ sở may ở phường Bình Hưng Hòa, quận Bình Tân. Lúc này Khánh mới biết quy định làm việc: ăn ở tại cơ sở. Ngày làm việc từ 7g30 sáng, kết thúc lúc 0 giờ, được nghỉ hai bữa ăn trưa và tối. Nếu hàng gấp phải tăng ca đến 1-2 giờ sáng. Chủ nhật chỉ được nghỉ chiều tối. Lương mỗi năm 3 triệu đồng nhưng cuối năm mới trả.

    Ông chủ còn nói nhiều thứ nhưng hai cậu bé đang rối đầu với con số 3 triệu đồng mỗi năm, vì ở quê biển chưa bao giờ được cầm 30.000 đồng trong tay. Cơ sở chuyên may quần kaki bỏ mối các chợ. Lúc đầu Khánh và Hoàng được chủ cho phụ cắt chỉ, đơm khuy, may các đường thẳng. Đây cũng là thời gian khổ nhất của hai đứa trẻ. Bởi ở quê chúng thường ngủ rất sớm nên không thể thích nghi được thời gian làm việc từ sáng hôm nay đến sáng ngày sau. Hai đứa vừa làm vừa ngủ gật. Đầu chúng va vào cạnh bàn máy may bầm tím.

    Cơ sở may gia đình trong căn nhà thuê ẩm thấp, chật chội, đèn thiếu sáng và không có trang bị bảo hộ lao động. Những đứa trẻ phải ngủ dưới nền nhà. Mũi Khánh bị dị ứng lại càng thêm khổ với sợi vải mịt mù. Nhiều đêm nó buồn ngủ díp mắt, nhưng bệnh viêm xoang hành hạ làm nó không thể ngon giấc.

    Lầm lũi làm việc quần quật suốt tuần, những đứa trẻ cứ mong đến chiều tối ngày chủ nhật. Chúng sẽ được chủ phát 10.000 đồng, đó là số tiền được dùng để tự ăn uống và giải trí trong tuần. Niềm vui lớn nhất của Khánh là lọ mọ ra quốc lộ ngắm xe cho đỡ nhớ nhà.

    Ở cơ sở may nằm sâu trong hẻm đường Điện Biên Phủ, phường 11, quận 10, cô bé Hồ Thị Ngọc và các bạn nhỏ cũng phải làm việc từ 7g-23g. Ông chủ P. chuyên bỏ hàng sỉ chợ đầu mối An Đông. Cơ sở là ngôi nhà lầu mấy tầng đóng cửa im ỉm, luôn có khoảng 40 thợ làm việc ngày đêm. Nhiều em trong lứa tuổi 14-15 ở các vùng quê như Ngọc, có em mới 13 tuổi. Ngày làm việc gần gấp đôi thời gian lao động bình thường, nhưng Ngọc và các bạn nhỏ chỉ được trả lương 500.000 đồng/tháng. Làm việc kiệt sức, Ngọc muốn trốn về nhà nhưng không có tiền và cũng không biết đường đi.

    Các bạn nó có đứa đã lăn lộn qua mấy cơ sở, như cậu bé 15 tuổi Phan Hữu Thành phải nửa đêm bỏ trốn khỏi cơ sở may của ông chủ M. ở đường Nguyễn Sơn, quận Tân Bình. Chủ này mới 27 tuổi, từng là thợ may gia công đi lên và rất tiết kiệm. Thành cùng sáu người bạn khác phải làm từ 7g-23g nhưng ăn uống rất kham khổ. Cậu bé kiệt sức, bỏ trốn, đành mất năm tháng lương vì phải đủ năm mới được lĩnh.

    Về làm chung với Ngọc ở xưởng may đường Điện Biên Phủ, phường 11, quận 10, Thành tiếp tục phải ngồi may từ 7g-23g. Nhờ may thạo chủ trả lương 700.000 đồng/tháng, nhưng Thành cũng chỉ được lĩnh lương cuối năm. Những hôm kiệt sức, ốm đau hoặc thèm ăn thêm tô hủ tiếu, uống chai nước ngọt, nó cũng chỉ được ứng trước ít tiền lẻ.

    Những đứa trẻ này nhiều lần đã tính nghỉ việc nhưng chưa tìm được nơi nào tốt hơn. Còn đường về quê thì xa vợi mà chúng vẫn chưa có đồng xu dính túi!

    QUỐC VIỆT
    Báo Tuổi Trẻ

    http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/In...1&ChannelID=89
    • Avatar của Mechube
    • Đã bị khóa
      Offline
    • 11 năm
    • Thành viên bị khoá
    • 426 Bài viết

    • 33 Được cảm ơn

    #4
    “Doanh số” của mồ hôi và nước mắt

    TT - Lốc cốc. Lốc cốc. Lốc cốc... 1 giờ sáng. Người dân trong các con hẻm ở phường 5, quận Tân Bình, TP.HCM đã tắt đèn nhà, chìm trong giấc ngủ, nhưng cậu bé bán mì gõ vẫn cố gắng đi tìm khách. Tiếng mõ tre lúc lớn, lúc nhỏ, uể oải như bước chân trẻ thơ đã loạng choạng, mệt mỏi. Mùa xuân sắp đến, em phải cố gắng làm để còn hi vọng có chút tiền về quê xa.

    Mồ hôi trong đêm lạnh

    Đêm gần cuối năm trời TP.HCM se se lạnh, nhưng lưng áo cậu bé bán mì gõ vẫn ướt đẫm mồ hôi vì phải ròng rã đi bộ quá nhiều. Tôi dừng xe ngay vỉa hè ngã ba đường Cách Mạng Tháng Tám - Phạm Văn Hai, gọi tô mì để cậu bé có dịp nghỉ chân. Cậu bé van nài: “Anh thương em thì gọi giúp thêm mấy tô nữa. Chứ tối giờ mới bán được chút, chủ chưa cho nghỉ xả hơi!”. Tôi định tặng ít tiền nhưng cậu bé không chịu nhận: “Chủ bắt một đêm phải bán ít nhất được 50 tô. Anh có cho tiền thì em vẫn bị trừ lương vì bán chưa đủ mức yêu cầu”. Tôi đành gọi luôn bốn tô và nói cậu bé phải ăn phụ.

    Cậu bé hớn hở chạy đi, lát sau đã quay lại. Bốn tô mì, giá vỏn vẹn chỉ 24.000 đồng. Cậu tự trọng, dứt khoát thối lại 6.000 đồng cho tôi. Lúc này, tôi mới có dịp nhìn kỹ gương mặt già hơn vóc dáng bé xíu của cậu. Dè dặt mãi cậu mới chịu kể nhà ở tận quê biển Phú Yên. Ba đi biển chết, nhà cậu có bốn anh em nhưng người anh đầu lại “mát mát” không làm được gì. Mẹ cậu đan lưới cá, rồi bán thêm vé số nuôi cả gia đình.

    Cậu học hết lớp 5 thì xin mẹ cho nghỉ học, theo bạn vô TP.HCM đi làm. Mẹ khóc, dứt khoát không cho. Một đêm cậu trốn nhà, rồi viết thư về cho mẹ báo “đã xin được việc, ông chủ rất tốt bụng thương như con”. Nhưng thật ra cậu theo bạn bè đi phụ bán mì gõ lang thang khắp TP.HCM. Vì vậy, cậu chỉ giới thiệu mỗi tên Hải và khẩn khoản xin tôi đừng ghi rõ địa chỉ quê nhà. Cậu không sợ xấu hổ nhưng lo mẹ buồn!

    Lúc đầu Hải cầm mõ tre đi mời khách mua mì gõ quanh khu vực bến xe miền Đông. Chủ cậu bé là đôi vợ chồng quê Quảng Ngãi cũng làm thuê cho bà chủ N. ở quận 10. Bà N. có cả chục xe mì gõ, cho người thuê lại. Hải được “khoán” mỗi ngày phải cầm mõ, mời ít nhất 60 tô thì mỗi tháng sẽ có lương 300.000 đồng, nhưng cuối năm mới nhận một lần.

    Ngày làm việc của cậu bắt đầu từ buổi trưa phụ nấu nướng, chuẩn bị chén đũa. Xế chiều, cậu ra đường và phải cầm mõ tre rong ruổi đến 1-2 giờ sáng, tùy ngày bán nhanh hay chậm. Gần sáng về nhà trọ trong hẻm đường Bùi Đình Túy (quận Bình Thạnh), nhưng Hải chưa được ngủ ngay vì phải rửa dọn. Lăn ra chiếu, cậu ngủ li bì đến trưa vẫn thiếu giấc. Tính ra mỗi ngày chủ chỉ nuôi cơm Hải hai bữa trưa và tối, nhưng vẫn tiết kiệm không cho cậu ăn thêm nửa khuya. Những đêm đi gõ nhiều, cậu đói quá phải húp cả chút nước mì khách bỏ thừa.

    Ròng rã sáu tháng, Hải kiệt sức! Cậu xin lương sớm để ra đi. Kỳ kèo mãi bà chủ chỉ trả 900.000 đồng lương ba tháng mà còn lên giọng: “Đúng ra tao trừ hết tiền học nghề của mày. Cho ba tháng là phước lắm rồi nghen con”. Qua chủ mới, Hải được giảm “doanh số” mỗi ngày xuống còn 50 tô, khuya được ăn mì ế. Tuy nhiên, cậu vẫn phải mòn mỏi sải chân, gõ mõ đến 1-2 giờ sáng. Có đêm cậu bị sốt hầm hập vẫn phải cố tìm khách, nếu không sẽ bị trừ lương vì chủ bán ế.

    Gần ba năm lê la ở TP.HCM, Hải nhẵn mặt nhiều trẻ đồng cảnh. Bạn cầm mõ mì gõ phần lớn từ Quảng Ngãi, Quảng Nam, Phú Yên, Bình Định vào như thằng Tí “Bình Sơn”, Ngọc “Đức Phổ”, Khánh “Trà My”, Phi “Tuy Hòa”... Đứa nào cũng còi cọc, xanh mét giống nhau vì phải thức khuya, đi bộ nhiều. Lương trung bình 300.000 đồng/tháng, cao lắm cũng chỉ 400.000 đồng. Bọn trẻ ngán nhất là đêm khuya hay bị bọn nghiện, lưu manh ăn quỵt. Cách nay một tháng, Phi “Tuy Hòa”, 16 tuổi, bị một đám người nhậu nhẹt ở bờ kênh Nhiêu Lộc ăn quỵt gần chục tô mì.

    Nước mắt trẻ thơ

    Trẻ làm phụ may đến khuya ở một cơ sở may tại quận Bình Tân - Ảnh: Quốc Việt

    Những ngày đi thực hiện bài viết này, tôi gặp rất nhiều trẻ quê đang bị chủ lao động vắt sức trong nhiều công việc khác nhau ở TP.HCM. Đông nhất là trẻ bán vé số.

    Đó là những đứa trẻ thường rất nhỏ tuổi, mỗi ngày chúng được giao “doanh số” ít nhất 200 tờ. Nếu bán hết, chúng được về ngủ chung với nhau ở nhà trọ do chủ thuê sẵn, nhận lương 400.000-500.000 đồng/tháng và được ăn cơm chủ nấu. Tính ra lương của chúng chưa bằng 1/3 tiền hoa hồng của người có tiền mua đứt bằng ấy vé số đại lý để bán lại. Nhưng những đứa trẻ quê vẫn phải chấp nhận bán rẻ sức lao động vì chúng không có vốn, cần một chỗ ăn ở ổn định và có người lớn “đỡ đầu” khi xảy ra tranh chấp địa bàn.

    Trẻ bán vé số thuê cũng làm việc 16-18 giờ mỗi ngày. Chúng phải cầm vé số lang thang ra đường từ lúc mặt trời chưa mọc để bán cho những người uống cà phê, tập thể dục sớm. Đến gần 5 giờ chiều, chúng lại nhận vé số mới tiếp tục đi bán đến gần nửa đêm. Cậu bé Nguyễn Thế Hòa, 13 tuổi, quê huyện Quảng Xương (Thanh Hóa), kể hồi mới vào TP.HCM đi bán vé số, hai đầu gối bị sưng gần cả tháng do phải đi bộ nhiều quá. Nhiều đêm về nhà trọ ở phường Tân Sơn Nhì, quận Tân Phú, cậu rã rời, buồn ngủ díp mắt, nhưng cứ chảy nước mắt với đầu gối sưng đau. Không có thuốc men, bạn cậu bày cách rót nước nóng vô ca nhôm rồi áp vào đầu gối cho giảm đau.

    Thân phận bán vé số thuê của những đứa trẻ quê phải đối mặt nhiều rủi ro như ngày mưa ế ẩm, tai nạn giao thông, đánh nhau giành giật địa bàn, nhưng nỗi ám ảnh lớn nhất của chúng là bị giật vé số. Mười trẻ bán vé số ở TP.HCM mà tôi hỏi thăm thì ít nhất có bảy đứa kể đã bị giật một vài lần.

    Tháng trước, bé Hòa bị một người giật một lúc hơn 100 tờ vé số ở phố nhậu Lữ Gia. Chủ trừ thẳng cậu một tháng lương. Nhưng bé Thái, bạn cùng quê với cậu, còn khổ hơn. Vừa lấy xấp vé số ra đường, cậu bị hai đứa tóc vàng đi xe máy dừng lại gạ mua, rồi giật phắt. Cậu cố giằng lại thì bị hai thanh niên vừa đấm vào mặt vừa la “đồ ăn cắp”. Đến khi người đi đường thấy bất nhẫn xúm đến thì hai đứa phóng xe đi mất, để lại thằng bé đầm đìa nước mắt lẫn với máu mũi, máu miệng. Về nhà trọ, cậu còn bị chủ trừ hết ba tháng lương vì mất 300 tờ vé số!

    Mỗi đứa bé phải lao động sớm đều có hoàn cảnh, nỗi niềm khổ sở. Tôi cứ ám ảnh mãi đôi mắt mệt mỏi, già nua trước tuổi của cậu bé Nguyễn Văn Tú, 14 tuổi, quê ở thôn Phương Diên, xã Phú Diên, huyện Phú Vang, Thừa Thiên - Huế.

    Nhà Tú có bốn anh em. Cha đi biển không nuôi nổi các con. Chị Tú mới 15 tuổi đã phải vào may trước rồi dẫn em theo. Tú được giới thiệu “học nghề” không lương đằng đẵng ba năm trong một cơ sở sơn mài ở quận 12. Cậu phải làm những việc độc hại từ 7g-21g30, nhưng mỗi tuần chủ chỉ cho 10.000 đồng để “tự giải trí”.

    Cậu bé lặng lẽ cho tôi xem đôi chân và bàn tay làm lâu ngày bị vecni thấm sậm vào da. Đôi mắt trẻ ngấn nước, u uẩn nỗi buồn trước tuổi.

    QUỐC VIỆT

    http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/In...7&ChannelID=89
    • Avatar của Mechube
    • Đã bị khóa
      Offline
    • 11 năm
    • Thành viên bị khoá
    • 426 Bài viết

    • 33 Được cảm ơn

    #5
    Trẻ nghèo mưu sinh đón Tết

    15:37' 20/01/2009 (GMT+7)

    vietnamnet - Tết đến, niềm vui mừng lớn nhất của bọn trẻ là được mẹ mua bộ áo quần mới. Thế nhưng, đâu đó trên nẻo đường mưu sinh, vẫn còn những đứa trẻ nông thôn hối hả, vật lộn với bóng đêm, với cái rét của những ngày cuối năm để có thêm bữa ăn no, bộ quần áo mới đón xuân về.

    "Thân cò" trên đầm cá

    Khoảng giữa tháng chạp, khi các đầm cá ở các xã Phú Dương, Phú Mậu, Phú Thanh… (Phú Vang, TT-Huế) đều đến mùa thu hoạch thì đó cũng là cơ hội mưu sinh cho bao trẻ nghèo nơi đây. Những em nhỏ với chiếc áo phong phanh, lầm lũi rảo chân trên khắp đầm hồ để bòn mót mấy con cá, con tôm còn sót lại.

    images1702500_a3

    "Thân cò" trên đầm cá.

    Sau tiết học cuối ở trường, bọn trẻ về nhà, ăn vội chén cơm nguội lót dạ rồi thoăn thắt ra đồng tìm cá. Có đứa sợ bạn bè tranh mất chỗ nhiều cá mà để bụng đói chạy ra đầm. Trời vẫn đang mưa tầm tã, đôi chân trần, gầy guộc vẫn băng băng trong gió rét; mấy tấm nilon mỏng manh không che hết mái đầu. “Đầm cá ở xa lắm, phải chạy bộ gần 3 cây số mới tới được”, một bé trai nhanh nhảu.

    Đến nơi, lũ trẻ ùa xuống như đàn chim kiếm được miếng mồi ngon. Những mẻ cá lớn, cá ngon chủ đầm đã bắt sạch, trên đầm giờ còn đám cá tôm nhỏ xíu còn sót lại. Bọn trẻ chia nhau từng đám mà xông xuống. Với đôi tay nhỏ bé, chúng khuấy sâu vào bùn đất, lôi từng con cá vẫn còn núp dưới đầm. Bắt được con nào, chúng khoe nhau rồi tiếp tục cắm mặt xuống bùn mò cá. Em Lê Văn Dương (11 tuổi), nói rít qua kẽ răng vì lạnh: “Cá bữa ni ít lắm chị à, phải kiên nhẫn mới tìm bắt được”.

    Bắt được chừng mươi phút thì mặt đứa nào đứa nấy đã lấm lem bùn đất. Có đứa bùn đã vấy lên tận đầu, tận cổ, chúng đưa tay quệt ngang rồi lại tranh nhau bắt cá. Chủ đầm đã giới hạn, khoanh vùng đầm cá lại, đứa nào mon men bắt đến chỗ cấm là bị ném bùn đất ngay. Ấy thế, không đứa nào chịu thua, chúng cứ thò tay thò chân vào vùng cấm để tìm cá; và thỉnh thoảng, bọn trẻ bị các chủ đầm ném đất vào đầu, chửi rủa tới tấp. Những lúc ấy, đôi chân chúng không dám bước qua hàng lưới giới hạn mà thụt lùi dần và im lặng mà lầm lũi mò cá. Lăn lộn cả ngày, chúng cũng kiếm được 15.000 đến 20.000 đồng.

    Đi từ sớm nhưng đứa nào cũng tranh thủ bắt đến tối mịt mới về nhà. Những ngày cá nhiều, chủ đầm phải thu hoạch ban đêm thì bọn trẻ cũng thức từ đầu hôm đến sáng để tìm những con cá, con tôm. Có đứa không chịu được thì về nhà, đến 2, 3 giờ sáng lại trùm áo mưa lội ra đầm. Những ngày này, đứa nào chăm chỉ cũng kiếm được vài chục ngàn, có đứa được gần năm bảy chục ngàn. Niềm vui càng hiện rõ trên đôi mắt bọn trẻ vì Tết này, chúng đã có tiền phụ bố mẹ mua sắm áo quần mới.

    Đội nhân công nhí

    Cùng với đội quân mò cá, những đứa trẻ nghèo nông thôn cũng là những nhân công đông đảo của các chủ hàng, đặc biệt là các tiệm làm bánh Tết, mứt Tết. Đông đảo các nhân công nhí nhất có lẽ là tiệm bánh của chị Nguyễn Thị Rê ở thôn Dương Nổ Đông (xã Phú Dương, Phú Vang, TT-Huế). Tết đến, nhu cầu bánh trái cũng tăng vọt, đội nhân công của chị Rê ngày thường vốn đã đông đúc các em nhỏ gói bánh thuê nay lại rôm rả hơn khi ngày Tết đã cận kề.


    Gọi là nhân công nhưng các em vẫn còn rất nhỏ, có em chỉ mới 8, 9 tuổi cũng theo chị, theo mẹ đi gói bánh thuê. Công việc không nặng nhọc nhưng đòi hỏi các em phải thật khéo tay. Gói không khéo, không nhanh thì ngày công sẽ giảm lại. Những đứa nhích hơn ít tuổi thì kiêm luôn phần vo nếp, nhào bột rồi xách nước, nấu nướng… việc nặng thì ngày công sẽ cao hơn. Trời vẫn đang rét, bọn trẻ ngồi co rúm, không đứa nào chịu lên tiếng, chúng cần mẫn gói từng chiếc bánh, bởi đứa nào cũng muốn gói thật đẹp và thật nhiều.

    Em Trần Thị Thảo (lớp 5G, Trường Tiểu học Dương Nổ) tâm sự: “Khó nhất là việc in bánh lên khuôn, ai mà không quen tay thì cả ngày chỉ in được vài chục cái là cùng”. Có em mới đến làm, do chưa quen nên vụng về đánh vỡ bánh, bà chủ la mắng đến mấy nhưng hôm sau vẫn lầm lũi đến làm. Mất việc, bọn trẻ sẽ không có tiền lương để sắm sửa cho ngày Tết. Kể ra, cứ mỗi độ xuân về Tết đến, hầu hết các gia đình ở làng quê Dương Nổ này lại bắt tay vào làm bánh, làm mứt. Chủ tiệm càng đông đơn đặt hàng thì bọn trẻ lại có thêm thu nhập.

    Từ bao lâu rồi, Tết đến, xuân về là cơ hội mưu sinh cho biết bao đứa trẻ nghèo nông thôn!

    • Lê Hà
    • Báo VietnamNet

    http://www.vietnamnet.com.vn/bandocviet/2009/01/824914/