TIN TÀI TRỢ.

Trẻ đánh bà bôm bốp

  • 0 Lượt chia sẻ
  • 1.21K Lượt đọc
  • 8 Trả lời

Luôn tự hào là nguồn thông tin và kiến thức đáng tin cậy dành cho phụ nữ trưởng thành.

Theo dõi Webtretho

Đến trả lời mới nhất
    • Avatar của melinhbeo
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 11 năm
    • 68 Bài viết

    • 1 Được cảm ơn

    #1
    mình đang phân vân không biết giải quyết tình trạng này như thế nào, các bạn tư vấn giúp mình với.
    Bé trai nhà mình 13 tháng.Giờ hay có tính không đồng ý gì thì cào cấu, giật tóc người bế ( thường là bà nội-người mà nó cũng không thích lắm) sau là mẹ. Với linh cảm của người mẹ, mình hiểu rằng đôi khi con giật tóc mình là thể hiện sự yêu mẹ( tất nhiên chỉ là thình thoảng thôi).
    Vấn đề thứ hai, trẻ rất hay ném đồ chơi.Không chơi được lâu, hơi tý là ném không cần biết yêu thương đồ choi kể cả chó mèo đồ chơi.
    Không biết bé nhà mình có phát triển bình thường không?

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • Avatar của binba
    • Đã bị khóa
      Offline
    • 10 năm
    • Thành viên bị khoá
    • 62 Bài viết

    • 3 Được cảm ơn

    #2
    Bé nhà bạn nếu ko có những hành động đó trước đây thì có thể là do bé bị ức chế tâm lý.Bạn xem lại xem gần đây mình có bỏ bê bé nhiều ko?Bé làm vậy chỉ muốn gây chú ý và được quan tâm hơn,bạn chỉ cần dịu dàng ngăn chặn những hành động đó,dỗ ngọt hoặc đánh trống lãng tập trung bé vào hướng chú ý khác...Còn nếu hành động đó xuất phát từ bản tính gay gắt của bé thì mình áp dụng phương pháp nặng hơn,bỏ bé sang một bên,không chú ý đến hành động của bé,khi đó bé cảm thây dù có đập phá cách mấy cũng ko được đáp ứng thì bé sẽ dần bỏ,nhưng nếu áp dụng cách này thì bạn phải cực kỳ kiên nhẫn đó nha,có khi cả tháng bé mới bỏ được....Chúc bạn tìm được pp trị con phù hợp,nhưng đó chỉ là mẹo nhỏ của mình,nói chung mỗi bé mỗi cách,bạn cũng có thể tự sáng tạo cho mình theo cách riêng:LoveStruc::LoveStruc::LoveStruc::LoveStruc: :LoveStruc:
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 4,454 Bài viết

    • 579 Được cảm ơn

    #3
    tớ thì hơi phản giáo dục, hồi bé tí cũng khoảng 1 tuổi hơn ý, con tớ không dám óanh ai cả (vì ở nhà không ai đánh ai cũng không dậy con kiểu "đánh chừa", nhưng lúc không bằng lòng bé cũng có trò giơ tay lên chém gió, tức là không dám đánh vào bà vào mẹ nhưng đánh vào không khí ý
    mỗi lần làm thế tớ đánh thật đau vào tay, khỏang hai tuần sau thì không chém gió nữa, đến nay không có trò này nữa
    lớn hơn tí khoảng 2t biết đòi thì có trò giẫy đành đạch, ngồi hay nằm đạp đạp chân, tớ cũng đánh thật đau vào chân, khoảng 2 tuần sau cho đến nay cũng cạch không còn trò đạp chân giãy dụa gì nữa
    từ bé đến lớn con tớ cũng khó ăn, lười ăn, còi cọc, mình cứ sợ nó trớ, có thời gian ngày trớ 7-8 lần, cực kì xì chét, lớn hơn thì nó biết dọa ọe, cứ ăn đc nửa bát nó bảo cho con ọe, tớ bực quá không biết làm thế nào
    nhưng mà có lần đang ăn nó dọa ọe rồi ọe thật (mặc dù con tớ từ bé đến 3t mỗi bữa chỉ ăn 1 bát cháo = bát ăn cơm của ng lớn thôi) tớ mang vào toa lét đánh luôn, cho ọe hết ra toalét, khoảng vài lần thì không trớ nữa, sau đó ăn uống ngoan không dọa ọe gì cả, có khi nào no quá hoặc bị ho hoặc nghẹn thì tự đi vào toa lét nói là cho con thở (ý là cho con ọe nhưng không dám nói là ọe đâu)
    rồi lớn nữa khỏang 3t thì bắt đầu bướng, nói không nghe, đòi không được gì thì lì mặt ra mẹ bảo làm gì cũng không làm, tớ nói khoảng 10 lần không đc thì tớ bảo nếu mẹ nói lần cuối con không làm thì mẹ đánh, thế là tớ mang vào toa lét đánh vào mông thật đau
    sau lần đấy chỉ cần nói nếu con còn bướng mẹ cho ào toa lét đánh, còn bây giờ nói nhẹ nhàng vài lần kông được tớ nghiêm mặt nói "mẹ nói lần thứ mấy thì con nghe lời" thế là đứng lên làm răm rắp ngay
    đại khái thế
    có thể do con tớ ngoan, biết sợ đau, nhiều bé tớ biết bị óanh như bị thịt mà chả sợ đâu, đâu vẫn hòan đấy
    nhiều mẹ cũng bảo tớ dã man đánh con, nhưng mà tớ thấy giải thích kô nghe thì vô tổ chức lắm, có nhiều bé chỉ cần giải thích là hiểu là ngoan nhưng mà con tớ thì nói thật là đc chiều cực kì, có lẽ chả ai chiều con bằng tớ, cả nhà tớ chiều con, nhưng chiều là 1 chuyện, hư bướng không nghe lời là phải nghiêm
    cháu tớ cũng con gái, không bằng lòng là đánh, chị đi dép của nó thì nó cấu chân, chị chơi đồ chơi của nó thì nó cấu tay, chị không nhường nó thì nó tát luôn vào mặt, bà nội muốn ôm hôn nó mà nó không thích nó cũng tá bà bôm bốp, là do giáo dục thôi
    từ bé cái gì cũng đánh chừa, ngã thì đánh chừa cái sàn nhà (nghe ngu cực kì, cái sàn nhà là cái gì mà đánh chừa) ng lớn trêu trọc bé kiểu xin đồ ăn hay mượn quần áo hay lấy dồ chơi cũng tạo cho bé tính hiếu chiến và bủn xỉn xấu tính và ngu dốt, ngã lại bảo tại cái cầu thang đánh cái cầu thang có ngu không cơ chứ, con tớ từ bé ngã là tự đứng dậy, tớ luôn nhắc con không chạy đi đứng cẩn thận, khi ngã tớ sẽ nói là tại con khôgn nghe lời mẹ, tại con đi nhanh hoặc chạy nên con ngã, chỉ khi con ngã rất đau mới đỡ dậy ôm dỗ còn nếu tự ngã tự đứng dậy, mà con tớ ngã còn sợ mẹ mắng can tội không nghe lời cơ
    bây giờ cũng thế, mẹ dậy hoặc hướng dẫn chơi hoặc dùng đồ con làm sai mà hỏng hay bị sao thì cũng tự nhận lỗi chứ không có đổ lỗi cho ai cả, và con tớ từ bé đến lớn không biết đánh ai bao giờ, cái này cũng bất cập vì đi học bị bạn đánh không dám đánh lại, cũng là sai lầm của tớ (ân hận mãi đến giờ, cho nghỉ luôn ở nhà rồi hì hì)
    nếu mẹ nào là member lâu năm chắc biết tớ chiều con kinh dị thế nào, nhưng riêng dậy dỗ giáo dục nhân cách cho con thì tớ cực nghiêm, có thể vụ đánh con là phản khoa học nhưng mà chỉ đánh 1 lần thật đau để con nhớ, không bao giờ đánh vặt, và phải báo trước là mẹ nói ba lần, nếu con không nghe sẽ bị đòn, đòn là vì có lỗi, vì con hư, và đồng thời hàng ngày giải thích nói chuyện cho con hiểu làm con phải thế nào, làm mẹ phải thế nào, làm bố phải thế nào, nếu bố mẹ sai thì phải nhận lỗi và xin lỗi con, con sai phải nhận lỗi và xin lỗi bố mẹ, trong khi nói chuyện hay chơi cùng con có vấn đề gì con giải thích bố mẹ hiểu phải làm theo lời con
    con nghe lời mẹ thì mẹ cũng nghe lời con, con đáp ứng yêu cầu của mẹ thì mẹ cũng đáp ứng yêu cầu của con, con muốn đi chơi hay mua đồ chơi thì con phải ngoan, nghe theo lời mẹ, còn không thì cũng không được đồ chơi hay gì cả
    đại khái thế, chỉ là chút ít kinh nghiệm bản thân, có thể chưa đúng lắm, hy vọng gíup ích cho các mẹ có con nhỏ, mà có thể tớ may trộm vía con tớ ngoan mà lại là con gái chắc dễ bảo hơn, tính tình con gái tớ cũng lành và nhát lắm, nên lâu lắm rồi không bị đòn, nói nhẹ không đc chỉ cần nghiêm mặt là đã sợ lắm rồi
    5 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 4,454 Bài viết

    • 579 Được cảm ơn

    #4
    còn vụ ném đồ chơi thì là do tính từng bé, con tớ từ bé không bao giờ ném phá làm hỏng đồ chơi, nói thì có thể không ai tin nhưng mà cái đèn ông sao rởm mua ở hàng mã con tớ chơi cả năm chả hỏng, sang năm vứt đi mua cái mới thôi
    còn đồ chơi bé chơi như ng lớn, nghiêm túc và giữ gìn, nhà tớ ngập ngụa đồ chơi phát sợ
    tớ bắt con phải dọn đồ chơi khi chơi xong, nhưng bé lười tòan nhờ mẹ làm hộ hoặc không chịu làm, có 1 lần nói nhiều quá không làm tớ vứt nguyên cả bộ đồ chơi xuống sân, bé tiếc lắm, từ đấy không dám không dọn, chỉ nói là mẹ đợi con 1 tí nữa con cất, hoặc lười quá thì nói mẹ/bố/bà dọn cùng con, bé nói thế thì tớ dọn cùng, tất nhiên là mình dọn là chính, nhưng để con có ý thức dọn đồ và giữ đồ, con tớ cũng tiếc của lắm, sợ không dọn thì mẹ vứt đi luôn :Silly:
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 120 Bài viết

    • 45 Được cảm ơn

    #5
    HỊ hị, bác con chim hư hư ơi em nhớ gặp bác ở cả lcm ấy chứ, mới đọc thấy mẹ nào mà "đánh" con sợ thế:Silly:, em nhiều khi cũng bực ghê lắm, chỉ quát thôi, con em cũng biết sợ, mà đánh nó thì chưa dám.
    • 33 Bài viết

    • 1 Được cảm ơn

    #6
    Hì, có vẻ chơi với trẻ thế nào cũng gặp nhiều khó khăn nhỉ. Mình nghe đồn ở trường Morning Sun (khu Linh Đàm) hàng tháng đều mở các cuộc thảo luận để cha mẹ tham gia nói chuyện. Các chủ đề đều xoay quanh việc chăm sóc, nuôi dưỡng trẻ rất chi bổ ích rooling:.

    Tháng 12 này hình như trường tổ chức nói chuyện về Nghệ thuật chơi với trẻ đấy :Sigh:. Các mẹ thử đăng ký tham gia đi. Cô giáo hiệu trưởng là 1 trong 2 chuyên gia đầu tiên mang lý thuyết gì gì đó về tư duy cảm xúc của trẻ về ứng dụng tại VN đấy, cô khá là hiểu những vấn đề liên quan tới tư duy, suy nghĩ của trẻ :cool:.

    Biết đâu tới đây Melinhbeo lại tìm ra được cách chăm bé Linh tốt nhất thì sao. Thử ngó vào website trường tý này Chương trình Nói chuyện tháng 12 | Tin tức :Angel:
    GEN - Thiết kế website cho trường Mầm non :LoveStruc:
    genCRM - Giải pháp quản trị quan hệ khách hàng

    Website: https://gen.vn/

    THINK OPEN - OPEN SOLUTION:LoveStruc:
    • 1,087 Bài viết

    • 1,907 Được cảm ơn

    #7
    em cũng làm gần giống như mẹ con chim hư hư và nó bỏ tật đánh bà ngoại, nhưng qua nhà nội hay chiều vô lí, ông giơ mặt ra cho nó đánh và nó tái nhiễm, đến lần này em đánh nó sưng tay mà nó vẫn ko chừa cái tật đánh cắn này, em khổ tâm quá! Xin bác 1 lời khuyên em phải làm sao bây giờ, giải thích có, nghiêm mặt có, đánh có, đều bó tay.
    E7zPUOZE7zPp7
    • 151 Bài viết

    • 86 Được cảm ơn

    #8
    Mình cũng nghĩ mẹ thử xem bé có bị rơi vào tình trạng trầm cảm hay bị bỏ rơi trong thời gian trước đây ko? Nếu như tự nhiên bé như vậy thì mẹ thử tìm nguyên nhân vì sao bạn lại như vậy, sao bé lại không thích bà nội hay mẹ? mẹ và bà nội có làm gì bé khiến bé khó chịu ko? Nếu do ông bà bố mẹ chiều quá mà bé như vậy thì mẹ cần phải thực sự nghiêm khắc, cùng bé làm, cùng bé dọn dẹp đồ chơi, cùng bé chơi, có lẽ bé sẽ không như vậy nữa
    Chúc mẹ và bé luôn vui nhé
    • 58 Bài viết

    • 15 Được cảm ơn

    #9
    Nuôi con đã khó, dạy con lại còn đau đầu hơn, hic hic. Hình như mẹ Linhbeo muốn hỏi xem hành động của con có bình thường về mặt tâm lý hay không, nghĩa là con có biểu hiện bất thường về tâm lý hay không. Về vấn đề này mình chưa tìm hiểu, các mẹ am hiểu hơn tư vấn giùm mẹ ấy nhé.

    Còn về vấn đề dạy con, mình đã tham gia hội thảo Kỷ luật không nước mắt của cô Trần Thị Ái Liên và thấy rất hay, tại hội thảo mình được nghe cô giải thích như sau:

    Đối với bé 13m, bé còn rất nhỏ và chưa hiểu quy luật nhân quả, vì vậy mẹ có đánh mắng thì bé cũng chưa hiểu và vẫn sẽ lặp lại hành động đó mà thôi. Tốt nhất trc khi bé hiểu được quy luật nhân quả, khi bé có hành động sai mẹ cứ lờ bé đi thôi, vì lúc này có dạy thì bé cũng chưa hiểu. Vậy khi nào bé hiểu được quy luật nhân - quả? Thường là khi 3 tuổi. Tuy nhiên cũng có những bé hiểu từ sớm hơn, hoặc muộn hơn. Để chắc chắn, mẹ có thể thử bé bằng nhiều cách, thử nhiều lần và nếu đa số lần bé đều biết thì có nghĩa là mẹ đã có thể áp dụng quy tắc thưởng phạt để dạy bé, ví dụ 1 cách thử:
    - đổ nước xuống sàn và hỏi bé: tại sao sàn lại ướt? Nếu bé nói vì sàn nhà ướt thì bé chưa hiểu, nếu bé nói vì mẹ đổ nước tức là bé hiểu rồi.

    Về quy tắc thưởng phạt và time out, các mẹ nghiên cứu thêm tại fan page của cô Ái Liên hoặc google nha . Mình thấy pp giáo dục này khá hay, không căng thẳng, không gây tổn thương thể xác cũng như tinh thần, chỉ cần mẹ kiên nhẫn, thật kiên nhẫn, mẹ sẽ tạo lập được cho con tính cách mạnh mẽ, tự bản thân muốn hướng đến cái tốt chứ k phải cha mẹ kè kè với mắng mỏ hay roi vọt.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)