TIN TÀI TRỢ.

Giáo dục trẻ có cá tính

  • 0 Lượt chia sẻ
  • 1.67K Lượt đọc
  • 4 Trả lời

Luôn tự hào là nguồn thông tin và kiến thức đáng tin cậy dành cho phụ nữ trưởng thành.

Theo dõi Webtretho

Đến trả lời mới nhất
    • Avatar của mum03
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 13 năm
    • 2 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #1
    Tôi có cậu con trai đầu lòng, năm nay 3 tuổi rồi và bé rất cá tính. Tôi gặp khá nhiều khó khăn trong việc giáo dục bé. Các ý thức về cá nhân bé nhận thức rất sớm và làm rất nề nếp. Nhưng việc bé đối xử với mọi người xung quanh thì bé lại đối xử rất cảm tính. Bé chỉ chịu làm theo cảm nhận của bản thân, bé chỉ làm khi bé nghĩ là đúng, không chịu nghe người khác giảng giải. Tôi đã tìm rất nhiều cách nhưng thấy không hiệu quả lắm.
    Xin mang điều lo lắng của mình gửi lên Diễn đàn, mong mọi người có kinh nghiệm hãy chỉ giúp.

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • Avatar của Mẹ Ổi
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 13 năm
    • 1,024 Bài viết

    • 749 Được cảm ơn

    #2
    Mình cũng có con trai lên 3. Bạn thử kể một vài chuyện về con bạn xem nào?
    • Avatar của mum03
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 13 năm
    • 2 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #3
    Khi gặp người lớn, những người bé quý thì bé sẽ tự chào và chào rất to. Nhưng nếu người đó chỉ 1 lần thôi không đáp lại lời chào của bé thì lần sau bố mẹ có giục kiểu gì bé cũng không chào, có lần tôi hỏi, bé đáp: Con chào bà nhưng bà có chào con đâu. Con không chào nữa. Tôi đã cố gắng giảng giải cho cháu nhưng cháu không chịu nghe. Chỉ đến 1 lần, người hàng xóm đó gặp bé và hỏi trước, thế là lần sau bé lại chào hỏi rất tự nhiên.
    Cũng tương tự như vậy đối với mọi việc trong nhà, ở trường hay ở ngoài đường.
    Khi gặp những lúc bé không nghe lời, phải giảng giải thật nhẹ nhàng, kiên nhẫn thì bé mới chịu nghe. Nếu mắng hoặc to tiếng thì bé rất lì, tỏ thái độ không sợ, nếu đánh bé có thể bé sẽ có những hành động rất mạnh như: đánh lại, hoặc dỗi bỏ vào 1 góc ngồi, ai hỏi cũng không trả lời.
    Tôi cũng biết, đối với con mình phải thật kiên nhẫn nhưng đâu phải lúc nào cũng rảnh rỗi và mát tính để kiên nhẫn được đâu?
    Tôi mong nhận được sự chia sẻ của nhiều ông bố bà mẹ.
    • Avatar của Mẹ Ổi
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 13 năm
    • 1,024 Bài viết

    • 749 Được cảm ơn

    #4
    Trích dẫn Nguyên văn bởi mum03
    Khi gặp người lớn, những người bé quý thì bé sẽ tự chào và chào rất to. Nhưng nếu người đó chỉ 1 lần thôi không đáp lại lời chào của bé thì lần sau bố mẹ có giục kiểu gì bé cũng không chào, có lần tôi hỏi, bé đáp: Con chào bà nhưng bà có chào con đâu. Con không chào nữa. Tôi đã cố gắng giảng giải cho cháu nhưng cháu không chịu nghe. Chỉ đến 1 lần, người hàng xóm đó gặp bé và hỏi trước, thế là lần sau bé lại chào hỏi rất tự nhiên.
    Cũng tương tự như vậy đối với mọi việc trong nhà, ở trường hay ở ngoài đường.
    Khi gặp những lúc bé không nghe lời, phải giảng giải thật nhẹ nhàng, kiên nhẫn thì bé mới chịu nghe. Nếu mắng hoặc to tiếng thì bé rất lì, tỏ thái độ không sợ, nếu đánh bé có thể bé sẽ có những hành động rất mạnh như: đánh lại, hoặc dỗi bỏ vào 1 góc ngồi, ai hỏi cũng không trả lời.
    Tôi cũng biết, đối với con mình phải thật kiên nhẫn nhưng đâu phải lúc nào cũng rảnh rỗi và mát tính để kiên nhẫn được đâu?
    Tôi mong nhận được sự chia sẻ của nhiều ông bố bà mẹ.

    Trong chuyện chào mà bạn đã kể. Đúng là bé nhà bạn rất cá tính. Mình rất tò mò không biết bạn đã giảng giải với bé thế nào???

    Nhưng mình tưởng tượng ra tình huống và nếu là mình thì sẽ thế này. Bé nói như vậy là đã biết suy xét và xử lý tình huống theo suy xét của mình. Vậy là điều rất tốt. Mình thấy suy nghĩ và phản ứng tình cảm của bé cũng hợp lý, đáng tôn trọng đấy chứ.Theo mình, vấn đề ở đây ko phải ở chỗ bé có chào hay không mà là bé đã ghét bà hàng xóm vì bà ko chào lại bé. Vì vậy giải thích để hướng những suy xét của bé đúng đắn và tích cực hơn, thay vì nhấn mạnh việc chào, phải chào... VD thế này: ừ nhỉ, tại sao bà không chào con nhỉ? Chắc là bà không nhìn thấy con. Hay là bà bận gì nên không nghe thấy con chào. Như vậy, bé sẽ không ghét bà ấy nữa, và hướng cho bé biết suy xét vấn đề rộng hơn, tích cực hơn. Hoặc gặp lần sau, có người không chào lại bé như thế, bố mẹ có thể khuyến khích bé: Con thử chào to hơn thế nào bà cũng chào lại cho mà xem. Hoặc: hay là con hỏi bà xem sao bà không chào lại??? Hướng bé mạnh dạn hơn, phản ứng tích cực hơn là im lặng và ghét người khác trong lòng...

    Theo kinh nghiệm của mình, trước khi giảng giải cái gì khác với điều bé đã nghĩ trong đầu thì câu đầu tiên, thái độ đầu tiên của mình rất quan trọng. Hãy bắt đầu bằng một sự tôn trọng, cảm thông, thậm chí nếu không biết nói gì thì chỉ là vài phút im lặng, nhìn vào mắt bé vào xoa đầu bé. Khi bé cảm thấy được chia sẻ, sẽ dễ dàng hơn nhiều cho mọi lời giải thích. Đừng bắt đầu bằng: Không phải thế. Không đúng đâu con.... Bé sẽ thấy ngay là bé bị phản đối và bé cũng lập tức thiết lập một thái độ phản kháng trong lòng. Bé chẳng bao giờ thừa nhận mình sai cả (giống người lớn thôi ), và sau đó là một chuỗi những phản đối và lý sự tiếp theo.

    Ngay cả khi đã rơi vào tình huống bé phản đối. Mình không bao giờ ăn thua với bé. Bắt bé phải tâm phục khẩu phục ngay lúc ấy. Như vậy sẽ kết thúc bằng mẹ hoặc con giận dỗi, bỏ đi vào ngồi một góc như con bạn. Mặc kệ lý sự của nó, chỉ nói với nó điều đúng 2-3 lần. Nhắc đi nhắc lại 2 lần, và chấm dứt. Nó sẽ nghĩ ngợi, và một lúc sau sẽ tự động nói với mình điều đúng đắn cho mà xem.

    Đấy là những kinh nghiệm mình đã thành công với bé nhà mình. Bạn thử áp dụng xem sao. Thời kỳ trẻ lên 3 là thời kỳ phản kháng. Cách tốt nhất là tránh không để bé phải nói không ngay từ đầu.
    • Avatar của duyanh2
    • Thành viên tích cực 2015
      Offline
    • 14 năm
    • 503 Bài viết

    • 189 Được cảm ơn

    #5
    Chào các mẹ.
    Bé Bin nhà minh chưa đến ba tuổi nhưng rất sợ đi mẫu giáo. Không biết là tại sao? Có mẹ nào gửi con ở Trường Việt Bun không? Cho minh xin một chút thông tin và kinh nghiệm với.