TIN TÀI TRỢ.

Dạy con ở tuổi "khủng hoảng tuổi lên 3''

  • 46 Lượt chia sẻ
  • 15.4K Lượt đọc
  • 28 Trả lời

  • Trang 1/2

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2

Luôn tự hào là nguồn thông tin và kiến thức đáng tin cậy dành cho phụ nữ trưởng thành.

Theo dõi Webtretho

Đến trả lời mới nhất
    • Avatar của NHIM-MA
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 14 năm
    • 1,730 Bài viết

    • 193 Được cảm ơn

    #1
    Các mẹ có con lên 3 thử tham khảo xem có cải thiện được tình hình giảm stress không nhé :4:

    Từ 2 đến 3 tuổi, trẻ phát triển mong muốn độc lập và thường rơi vào khủng hoảng. Nhiều bà mẹ đã 'cầu cứu' đến bạn đọc VnExpress khi gặp tình trạng con hư, bướng bỉnh... Thạc sĩ Trần Thị Lệ Thu, giảng viên tâm lý Đại học Văn hóa Hà Nội, sẽ giải đáp về tâm lý trẻ em lứa tuổi này.
    Ở tuổi 2-3, hành động của trẻ chưa có động cơ rõ ràng và đầy đủ, động cơ hành động của trẻ chưa trở thành hệ thống dựa trên trật tự ưu tiên về tầm quan trọng nhiều hay ít. Ví dụ hôm nay anh Kim (6 tuổi) đồng ý không đi chơi công viên vì biết bà ngoại bị ho không dẫn mình đi được và nếu đi thì bà có thể bị ốm. Trong ví dụ này Kim đã hiểu rõ vì sao không nên đi chơi, còn trẻ ở độ tuổi 2-3 phải học mới biết được điều này. Cũng ở độ tuổi 2-3, khả năng tự điều khiển hành vi của trẻ còn hạn chế, chính vì vậy trẻ rất khó khăn khi phải kiềm chế không làm điều mà mình thích.

    Cuối tuổi lên 2, đầu tuổi lên 3 trẻ bắt đầu ý thức về bản thân mình, biết mình có tên riêng, mình là con gái hay con trai, phân biệt mình với mọi người và thế giới xung quanh. Khả năng tự ý thức về bản thân khiến trẻ nảy sinh ý muốn và hành động phân biệt mình với người khác, đặc biệt trẻ bắt đầu thích nghe lời đánh giá và nhận xét của người lớn về mình, thích được khen.

    Tuổi lên 3 trẻ bắt đầu so sánh mình với người lớn, muốn tự làm mọi việc, muốn có quyền đối với mọi vật xung quanh, muốn trở thành người lớn ngay tức khắc; đặc biệt không muốn người lớn can thiệp vào hoạt động của mình (muốn tự mình chọn quần áo, tự khoá cửa, tự rót nước). Mong muốn được làm người lớn, được độc lập là động lực mạnh mẽ thúc đẩy sự phát triển của trẻ đến giai đoạn mới; nhưng đồng thời cũng làm xuất hiện tính bướng bỉnh, ích kỷ và hỗn láo (đặc biệt là hỗn láo đối với người lớn). Ví dụ: Thuỷ Tiên (37 tháng tuổi) muốn làm mọi việc như người lớn: muốn đi chợ mua cặp tóc mầu đỏ, muốn cắt tóc cho em, muốn lái xe ôtô và muốn vẽ cả bức tranh to như bác, nhưng bố mẹ em lại không thể thoả mãn được những ý muốn đó, vì thế xảy ra cái gọi là “cuộc khủng hoảng của tuổi lên 3”.

    Chị Thi (có con trai 27 tháng tuổi) và chị Oanh (có con gái 39 tháng) cũng cảm thấy khó khăn khi các con thể hiện thái độ bướng bỉnh, bất tuân lời, luôn tự làm theo ý mình.

    Đọc những thông tin trên chắc hai chị cũng hoàn toàn đồng ý với tôi rằng hiện thời con các chị đang trải qua những diễn biến tâm lý tương tự như thế. Chắc các chị cũng sẽ tự hỏi rằng: Mình đã hiểu con mình chưa nhỉ? Mình đã kiên trì và bình tĩnh giải thích, hướng dẫn mọi việc cho con chưa? Đã có lúc nào mình áp đặt con quá đáng chưa? Mình đã làm gì để con biết như thế này mới là ngoan và như thế kia là hư? Và liệu mình có làm gì sai để con bắt chước? v.v...

    Cháu của chị Thi có biểu hiện ích kỷ, giành đồ chơi của bạn, cháu thích tự làm theo ý mình, thích chơi với các anh chị lớn vì như thế có thể cháu được nhường đồ chơi, và đặc biệt được khẳng định mình đã lớn như anh chị rồi. Nếu chị tổ chức tốt các trò chơi và tình huống để cháu được đóng vai như làm chị, làm anh, làm ca sĩ, hoặc làm bác sĩ thì cháu có thể sẽ phần nào thoả mãn được mong muốn của mình (được tự mình khám bệnh cho mẹ, tự chọn bài hát, tự phân việc cho các em). Cháu chán đi học vì cô giáo dạy toàn bài cũ, không hấp dẫn hoặc đó chỉ là lý do để cháu khỏi phải đi học. Nếu chị tìm cách nào đó để biến việc không thích đi học của cháu thành việc muốn được đi học thì chị sẽ thành công. Tuổi này cháu thích làm người lớn, phát triển tính tự hào và muốn được khen, do vậy chị có thể giải thích rằng: con đi học để con còn đóng vai cô giáo, cùng cô dạy các bạn bài hát mà con đã biết (chị có thể trao đổi với cô giáo để giúp cháu làm điều này, ví dụ như cô cho cháu được bắt nhịp cho các bạn hát bài mà cháu đã thuộc hoặc cháu hát mẫu cho các bạn), như thế con thật là giỏi, các bạn sẽ rất thích được như con; đi học con còn được tập thể dục, được vẽ, được phiếu bé ngoan... Tuyệt đối không đánh hoặc doạ cháu rằng hư và bướng là mẹ bắt đi học, hoặc hư là mẹ mách cô giáo, vì như vậy sẽ làm cháu sợ và ác cảm với cô giáo, với trường lớp. Chị cần kiên trì giải thích đi giải thích lại và dẫn ra hành động thật cho cháu (tất nhiên có mức độ, không nên quá nhiều).

    Con gái của chị Oanh cũng vậy, có biểu hiện bướng bỉnh và thích làm người lớn, thích tự chọn quần áo, giầy. Tương tự như chị Thi, chị nên tổ chức hoạt động chơi phù hợp cho cháu, đặc biệt cần kiên trì giải thích để cháu dần hiểu. Trong lúc cháu không tự kiềm chế được chị cần bình tĩnh giải thích và di chuyển chú ý của cháu sang chuyện khác, ví dụ như chị có thể mang ảnh cưới cô Hoa hoặc ảnh cả nhà đi công viên ra cho cháu xem và nói: con thấy chưa, khi nào đi dự đám cưới hoặc đi chơi công viên mẹ sẽ cho con chọn giầy và quần áo, còn đi học thì bạn nào cũng phải mặc đồng phục, như vậy mới là học sinh ngoan, cô và các bạn mới yêu. Chị có thể giải thích cho cháu mọi việc trước khi đi ngủ nhưng không nên bắt cháu phải nghe nhiều và hứa nhiều quá, vì lúc này với cháu tình huống đã qua lâu rồi; được giải thích và hướng dẫn trong trường hợp cụ thể mà trẻ nghe thấy, cảm thấy và nhìn thấy thì hiệu quả hơn là nói suông. Việc cháu khóc, giật tóc và cắn tay mẹ, có thể là do cháu ức chế quá (vì không được làm theo ý mình thích), không tự chủ được, khi đó chị cần nhẹ nhàng di chuyển chú ý của cháu sang việc khác (để cháu quên nghiến răng đi), không nên đánh lại cháu hoặc quát mắng quá nặng nề.

    Hiểu trẻ đã khó, dạy trẻ càng khó hơn, và làm gương cho trẻ càng không dễ. Không hiểu trẻ người lớn sẽ chủ quan áp đặt mong muốn của mình cho trẻ, như thế rất dễ đẩy trẻ lún sâu hơn vào cái gọi là “khủng hoảng của tuổi lên 3”, càng lún sâu thì lại càng khó giúp trẻ vượt qua. Vì vậy người lớn chúng ta cần có sự hiểu biết về tâm lý trẻ; cần kiên trì, bình tĩnh và sáng suốt để có thể mang lại cơ hội phát triển tích cực cho con mình. Và một điều nữa các nhà tâm lý học thực hành khuyên rằng: dạy trẻ bằng cách đánh đòn, doạ nạt là biện pháp rất bất đắc dĩ, dễ mang lại hiệu quả tiêu cực khó lường.

    Ths. Trần Thị Lệ Thu

    Giảng viên tâm lý Trường Đại học Văn hóa Hà Nội
    Nhà thám hiểm Sóc đợt 4 đây ạ https://www.webtretho.com/forum/f1612/ma-so-370-id-nhim-ma-742600/
    4 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • Avatar của queo
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 14 năm
    • 38 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #2
    Còn ai có bài nào phân tích hay hướng dẫn cách ' xử lý ' trẻ lên 3 không, giúp em với, em thực sự stress với cô bé 28 tháng tuổi của em rồi đấy
    • Avatar của Dicuty
    • Đã bị khóa
      Offline
    • 13 năm
    • Thành viên bị khoá
    • 176 Bài viết

    • 12 Được cảm ơn

    #3
    Trích dẫn Nguyên văn bởi queo
    Còn ai có bài nào phân tích hay hướng dẫn cách ' xử lý ' trẻ lên 3 không, giúp em với, em thực sự stress với cô bé 28 tháng tuổi của em rồi đấy
    Mình lại xin cô giáo bài này, giáo viên nói rằng có nhiều phụ huynh có cùng câu hỏi như bạn nên họ luôn có sẵn bài để phụ huynh tham khảo.

    Câu hỏi: Con tôi rất hay đánh, cào, cấu hoặc cắn các bạn. Ngại với các phụ huynh khác quá mà không biết làm thế nào?

    Tại sao trẻ lại làm như vậy?
    Bạn có thể bị shock nhưng thật sự là CƯ XỬ HIẾU ĐỘNG là một phần rất bình thường trong sự phát triển của trẻ chập chững. Các khả năng ngôn ngữ vẫn đang được hình thành, nhu cầu độc lập cao và khả năng kiềm trế của trẻ chưa hoàn thiện khiến trẻ ở độ tuổi này biến tất cả thành hành động. Đánh hay cắn người khác ở một mức độ nào đó hoàn toàn là bình thường đối với trẻ chập chững. Tất nhiên điều đó không có nghĩa là bạn có thể lờ đi. Bạn phải chỉ cho trẻ biết được các cư xử hiếu động là không chấp nhận được và hướng dẫn trẻ các cách khác để bày tỏ cảm xúc của mình.

    Bạn phải làm gì
    Luôn tuân thủ các qui trình logic. Nếu con bạn chơi trong bể bóng và ngay lập túc ném bóng vào các bạn khác, thì nhấc trẻ ra ngay. Cho trẻ ngồi ngoài cùng bạn và xem các trẻ khác chơi, và giải thích rằng con có thể trở lại bể bóng để chơi khi nào con thấy sẵn sàng cùng chơi và không làm đau các bạn khác. Không nên truy tìm “lý do”, bằng cách hỏi trẻ: “con nghĩ thế nào nếu bạn ném bóng vào con?” . Trẻ chập chững chưa có được sự chín chắn trong nhận thức để có thể đặt mình vào vị trí đứa trẻ khác hoặc thay đổi cách cư xử của nó chỉ qua giải thích miệng. Nhưng chúng có thể hiểu được hậu quả.

    Bạn phải luôn bình tĩnh. Quát tháo, đánh trẻ hoặc mắng mỏ không phải là cách hay để làm trẻ thay đổi cách cư xử - bạn chỉ làm cho trẻ càng kích thích hơn và đưa ra một kiểu cách mới trong cư xử để trẻ thử nghiệm. Thực tế là, khi trẻ thấy bạn bình tĩnh đã là bước đầu tiên trẻ học về kiềm chế bản thân.

    Đặt giới hạn rõ ràng. Bạn hãy cố gắng phản ứng ngay khi trẻ cư xử hiếu động. Đừng đợi cho đến khi trẻ đánh anh đến lần thứ 3 rồi mới nói “Thôi đi”. Trẻ cần phải hiểu ngay lập tức khi trẻ làm điều gì sai. Đưa trẻ ra khỏi tình huốn đó rồi tách riêng trẻ (time-out) trong khoảng 1 đến 2 phút. Đây là cách tốt nhất để cho trẻ bính tĩnh lại và sau một lúc trẻ sẽ liên hệ giữa cư xử của mình với kết quả nhận được và sẽ hiểu được nếu trẻ đánh hoặc cắn người khác thì nó sẽ không được chơi nữa.

    Luôn giữ kỹ luật. Mỗi lần trẻ làm sai bạn hãy cố phản ứng giống những lần trước càng nhiều càng tốt. Phản ứng lặp đi lặp lại của bạn sẽ giúp báo trước cho trẻ nó sẽ nhận được gì. Kể cả khi ở nơi công cộng, cách cư xử của trẻ làm bạn thấy xấu hổ, bạn cũng không được bỏ qua các bước kỷ luật đối với trẻ. Kể cả khi có người khác nhìn bạn, bênh trẻ, bạn hãy đơn giản là lờ đi và tiếp tục kỷ luật trẻ như bình thường.

    Dạy trẻ cách chọn lựa. Hãy đợi cho đến lúc trẻ bình tĩnh lại, bạn mới nhẹ nhàng khơi lại câu chuyện. Hãy hỏi trẻ nếu có thể giải thích xem điều gì làm trẻ giận giữ. Nhấn mạnh (ngắn gọn thôi nhé) rằng hoàn toàn tự nhiên khi có cảm giác giận giữ nhưng bày tỏ sự giận giữ bằng cách cắn, cấu, đánh hoặc đá bạn là không được. Khuyến khích trẻ tìm thêm một số cách khác để bảy tỏ sự giận giữ như – “bằng cách nói” (Tôm, bạn làm tớ cáu rồi đấy!) hoặc mách với người lớn.

    Bạn cần luôn nhớ: trẻ phải hiểu rằng trẻ phải xin lỗi sau khi đã đánh bạn. Lời xin lỗi của trẻ lúc đầu có thể chưa thực tâm lắm, nhưng rồi trẻ sẽ học dần sau vài lần. Tuy nhiên trẻ sẽ học được thói quen xin lỗi khi làm đau người khác.

    Khen trẻ khi cư xử tốt. Ngoài việc lưu tâm đến trẻ khi hư, bạn cũng phải ghi nhận khi trẻ ngoan – ví dụ, khi trẻ hỏi bạn cho chơi cầu trượt thay vì đẩy bạn. Bạn nên khen trẻ khi trẻ có thể thể hiện bằng lời ý muốn của mình (“Con rất giỏi vì đã biết hỏi bạn cho chơi cùng”) và, ngay lúc đó, trẻ sẽ nhận ra lời nói mạnh thế nào.

    Hạn chế xem TV. Phim hoạt hình hoặc một số chương trình cho trẻ em thường hay có cảnh hò hét, đe doạ, đánh nhau... Bạn cần tìm hiểu kỹ các chương trình cho trẻ xem đặc biệt là khi trẻ có các biểu hiện hiếu động. Khi bạn cho phép trẻ xem TV, bạn nên ngồi xem cùng trẻ và nói về các tình huống trên phim: “Bạn đó làm thế là không tốt, đấy không phải là cách hay để lấy được thứ mà bạn đó muốn đúng không nào?” (Viện Nhi đồng Mỹ khuyến cáo trẻ em dưới 2 tuổi không nên xem TV).

    Cho trẻ chơi vận động nhiều. Bạn có thể thấy rằng trừ khi bạn cho trẻ cơ hội được sử dụng năng lượng thừa trong người nếu không trẻ sẽ trở nên phá phách. Nếu con bạn thuộc loại nóng tính, hãy cho trẻ nhiều thời gian chơi tự do, ngoài trời càng tốt, để xả hơi.

    Nên yêu cầu giúp đỡ khi cần thiết. Đôi khi sự hiếu động của trẻ cần được can thiệp nhiều hơn bố mẹ có thể làm. Nếu con bạn thường xuyên tỏ ra hiếu động, nếu trẻ thường doạ nạt hoặc làm đau các bạn, hoặc các nỗ lực của bạn trong việc điều chỉnh thái độ của con không mấy hiệu quả, hãy nói chuyện với bác sĩ của trẻ. Hơn nữa bạn có thể phân tích, tìm hiểu nguồn cơn gây nên thái độ của trẻ và giúp con vượt qua. Hãy nhớ rằng, con bạn còn rất nhỏ. Nếu bạn hợp tác cùng con một cách nhẫn nại và hợp tác, chắc chắn những thái độ ứng xử không hay của trẻ sẽ không còn xảy ra nữa.
    5 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của Dicuty
    • Đã bị khóa
      Offline
    • 13 năm
    • Thành viên bị khoá
    • 176 Bài viết

    • 12 Được cảm ơn

    #4
    Trích dẫn Nguyên văn bởi queo
    Còn ai có bài nào phân tích hay hướng dẫn cách ' xử lý ' trẻ lên 3 không, giúp em với, em thực sự stress với cô bé 28 tháng tuổi của em rồi đấy
    Mình không thấy bạn nói rõ là vấn đề gì nên cứ xin cô các câu hỏi mà nhiều phụ huynh hỏi nhất.

    Câu hỏi: Khi con tôi không đồng ý một điều gì là sẵn sàng lăn ra "ăn vạ", bất cứ lúc nào, bất cứ ở đâu. Làm thế nào để xử lý bây giờ?

    Trả lời: "Ăn vạ" là một hiện thực xảy ra thường xuyên khi bạn sống với một đứa trẻ 2 tuổi. Cách phòng chống tốt nhất là cố gắng hạn chế các trường hợp mà bạn biết là trẻ sẽ "ăn vạ". Hãy theo các gợi ý dưới đây hy vọng có thể giúp được bạn:
    - Trẻ thường hay "ăn vạ" hơn khi thẫy mệt mỏi hoặc đói, vì vậy hãy thu xếp để các buổi đi chơi, mua sắm được thực hiện sau khi trẻ đã được ăn no và nghỉ ngơi đầy đủ và luôn mang thức ăn theo mình.
    Nếu bạn biết con muốn đi chơi công viên trong khi bạn cần phải đi chợ thì hãy thu xếp thời gian cho con làm theo ý mình.Bạn đừng nghĩ rằng điều đó là quá chiều con, nếu bạn chiều theo ý con trước rồi hướng con dần theo kế hoạc của mình cũng là một cách dạy cho con cách ứng xử và suy nghĩ theo trình tự logic và các cách chọn lựa.
    Tất nhiên, không phải lúc nào cũng có thể tránh được. Một khi trẻ "ăn vạ", thì rất khó tìm ra lý do. Nếu bạn thấy rằng trẻ ăn vạ ở nơi công cộng làm bạn khó xử, tốt nhất là nên đưa trẻ đi khỏi nơi đó. Quá khắt khe hoặc quát tháo trẻ sẽ không chấm dứt được cơn "ăn vạ" của trẻ mà chỉ làm bạn thêm khó chịu và bực bội. Hãy nhớ rằng: bạn cần phải giữ mình càng bình tĩnh càng tốt. Đưa trẻ đi khỏi nơi đó là việc dễ làm và hiệu quả, kể cả khi phải quay lại để mua nốt đồ dùng sau đó. Nếu bạn không thể quay về nhà, hãy cố gắng đưa trẻ ra khỏi nơi trẻ ăn vạ (theo kinh nghiệm của mình là cho ra đứng cạnh chú bảo vệ, hì hì).
    Khi giận hờn, con bạn có thể muốn được ôm ấp, dỗ dành. Dỗ dành con là một cách tốt, nhưng không bao giờ được thay đổi quyết định của mình sau khi con hết hờn. Nếu bạn đã nói với trẻ rằng đã hết giờ chơi, mọi người phải về nhà và con bạn đáp lại bằng cách ăn vạ, vậy thì sau khi bạn dỗ con nín, con vẫn phải về nhà cùng bạn. Bạn có thể hứa với trẻ sẽ kể cho trẻ nghe một câu truyện khi về đến nhà.
    Bạn nên nghĩ rằng chuyện hay "ăn vạ" của con bạn là vấn đề của riêng bạn chứ không phải của bất cứ ai khác. Trẻ 2 tuổi thường hay giận hờn và chắc chắn sẽ có một số trận "ăn vạ" ở nơi công cộng. Điều đó không có nghĩa bạn là một người mẹ kém, điều đó chỉ có nghĩa là bạn đang làm mẹ của một đứa trẻ 2 tuổi mà thôi. Mọi người có thể nhìn bạn, nhưng đó chỉ có thể là họ thông cảm với cảm giác của bạn. Hãy bỏ qua những cái nhìn của mọi người, hãy nhớ rằng con bạn không hiểu được sự thất vọng của bạn đâu. Vì vậy, kể cả khi con bnaj giận hờn ở nhà, hãy dỗ dành trẻ như bạn cũng mong muốn được như vậy khi gặp chuyện không như ý.
    Bạn cũng nên biết rằng tần suất những lần hờn rỗi có thể tăng lên cho đến khi trẻ được 2 tuổi rưỡi, sau đó trẻ sẽ dần bỏ thói "ăn vạ". Bạn cũng có thể chỉ nên đi chơi gần nhà trong thời gian này để có thể mau chóng đưa con về nhà ngay khi con "ăn vạ" nơi công cộng.
    P/S: Mẹ cần phải dỗ chứ không phải mắng con. Mà túm lại, AX lớn thế mà các mẹ còn dỗ được nữa là đứa bé U3 phải không nào?
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của Tuncoi
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 14 năm
    • 1,734 Bài viết

    • 235 Được cảm ơn

    #5
    Trích dẫn Nguyên văn bởi queo
    Còn ai có bài nào phân tích hay hướng dẫn cách ' xử lý ' trẻ lên 3 không, giúp em với, em thực sự stress với cô bé 28 tháng tuổi của em rồi đấy
    Có hẳn 2 tập sách dầy cộp, "Tâm lý tuổi lên 3" thì phải.
    Ngâm cứu xong sẽ đỡ sờ trét đấy..!
    • 1,489 Bài viết

    • 58 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #6
    Trích dẫn Nguyên văn bởi Dicuty
    Mẹ cần phải dỗ chứ không phải mắng con. Mà túm lại, AX lớn thế mà các mẹ còn dỗ được nữa là đứa bé U3 phải không nào?
    Có cần thiết lúc nào cũng dỗ dành ko nhỉ? Tại sao mình thấy 1 số tài liệu khuyên là khi trẻ ăn vạ và do lỗi của trẻ thì cứ để mặc trẻ 1 lúc sẽ tự động hết ăn vạ. Bản thân mình với bé 24-30 tháng cũng thấy nhiều lúc đúng: ko để ý đến trẻ nữa thì nín khóc rất nhanh, còn khi hỏi han dỗ dành có khi lại khóc lâu hơn & to hơn.
    • Avatar của NHIM-MA
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 14 năm
    • 1,730 Bài viết

    • 193 Được cảm ơn

    #7
    Trích dẫn Nguyên văn bởi Dicuty
    P/S: Mẹ cần phải dỗ chứ không phải mắng con. Mà túm lại, AX lớn thế mà các mẹ còn dỗ được nữa là đứa bé U3 phải không nào?
    Trời ơi, Mẹ nó so sánh thế thì nói làm gì?

    Nếu mẹ nó nói : MẸ ChỒNG GIÀ khó tính thế mình còn dỗ được, huống hồ trẻ U3 thì còn nghe được. Vì một già, một trẻ bằng nhau.

    Chứ ax nó lại thuộc lĩnh vực khác. Dỗ ax mất 3 công thì dỗ bé U3 và MẸ CHỒNG GIÀ mất 10 công mà chưa chắc đã thành công đâu mẹ nó ơi.
    Nhà thám hiểm Sóc đợt 4 đây ạ https://www.webtretho.com/forum/f1612/ma-so-370-id-nhim-ma-742600/
    • 2,572 Bài viết

    • 2,483 Được cảm ơn

    #8
    Cũng biết đánh hay dọa con không phải là một biện pháp tốt, nhưng mẹ Hiếu nghĩ, mỗi trẻ có cá tính khác nhau, những biện pháp mang tính ước lệ không thể đem áp dụng cho tất cả các bé. Nói ví dụ ngay trường hợp của mình, Hiếu là đứa trẻ vô cùng hiếu động và bướng bỉnh, ít khi chịu nghe theo hướng dẫn của người lớn mà thường thích tự làm theo ý mình. Khi chơi với bạn, nếu không xảy ra tranh chấp, Hiếu tỏ ra rất hòa nhã vui vẻ, những hễ có chuyện tranh giành đồ chơi là con bỗng trở nên rất hung hăng, dữ tợn, sẵn sàng đánh bạn hay cấu bạn. Những lần như thế, mẹ Hiếu thường đứng ra dàn xếp bằng cách tách con ra, phân tích cho con hiểu là con sai và phải xin lỗi bạn, đã nhiều lần như thế, nhưng hầu như không thấy con có sự thay đổi. Hoặc những lần con nghịch những trò nguy hiểm, khi mình nhẹ nhàng phân tích hoặc nghiêm giọng ngăn cản hay cảnh báo, con đều phớt lờ, chỉ đến khi mình cầm roi dọa hoặc phết vào mông thì con mới chịu dừng. Nhiều khi con biết con làm sai, trước khi làm hoặc bắt đầu làm, con thường theo dõi thái độ của bố mẹ, nếu bố mẹ chỉ cảnh cáo, con sẽ tiếp tục làm, chỉ khi bố mẹ đứng lên, ra tận nơi ngăn, con mới thôi.
    Nhiều lúc mẹ Hiếu biết đánh con là sai nhưng bắt buộc vẫn phải đánh, thậm chí nhiều lúc thấy mình bất lực trước con.
    Không biết các mẹ có con giống tính cách con nhà mình thì thường xử lí thế nào?!
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 4,259 Bài viết

    • 2,645 Được cảm ơn

    #9
    Trích dẫn Nguyên văn bởi Tuncoi
    Có hẳn 2 tập sách dầy cộp, "Tâm lý tuổi lên 3" thì phải.
    Ngâm cứu xong sẽ đỡ sờ trét đấy..!
    Giới thiệu cho mình với? Tác giả? NXB? Me Tuncoi mua ở đâu vậy?
    • Avatar của Lily
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 16 năm
    • 1,070 Bài viết

    • 204 Được cảm ơn

    #10
    Chắc mẹ Tuncoi nói đến cuốn "Tâm lý trẻ con tuổi chập chững", phải không.


    Nhà em thì kính mời các bác giàu kinh nghiệm điều trị giúp ca này:

    1. Nàng ấy biết khóc lóc ăn vạ là sai, nên chưa kịp mắng thì nàng ấy đã tự động ra úp mặt vào tường, nhưng vẫn tiếp tục, thà bị úp mặt vào tường chứ không chịu đầu hàng!
    2. Sau 1 hồi giảng giải không được thì mời nàng vào trong phòng 1 mình, đóng cửa lại, khi nào biết lỗi thì được ra. Một lát thấy nàng ngừng khóc lâu lâu, rồi gọi: Mẹ ơi. Hí hửng thò đầu vào bảo: vậy con xin lỗi mẹ đi rồi ra đây với mẹ. Nàng ấy đuổi luôn: mẹ đóng cửa vào đi!
    Bó tay chưa! (mà đấy là giữa đêm khuya, tắt đèn tối om đấy nhé).
    3. Lần khác thì được mời vào phòng ngồi khóc chán chê xong cũng gọi mẹ: mẹ vào đây đi, dọn đi! (khóc nhiều tè dầm!)

    Mà thường là chẳng phải ăn vạ vì không đồng ý với người lớn 1 cái gì đó, mà tự dưng cũng có thể lăn ra khóc chả vì lý do gì.

    Saving my energy.
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của thuhas
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 8 năm
    • 8 Bài viết

    • 2 Được cảm ơn

    #11
    UH Mình cũng đang khủng khoảng và stress cực kì đây. Điều trị tên 2 tuổi hay ăn vạ nhà mình sao khó quá trời. Mình cũng thử nhiều cách rồi nhưng khi nó lỳ mặt ra thì cầm roi xử lý, còn khi ăn vạ vô cớ thì mình kệ ăn vạ chán thì thôi, giống me_Nhim_con đó. Nhà mình bố nó đi làm xa, ông bà ở quê, có mỗi hai mẹ con, còn phải đi làm nữa chứ. Mình thực sự stress lắm. Chia sẽ với các bà mẹ một mình nuôi con nhé.
    • Avatar của songma
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 11 năm
    • 165 Bài viết

    • 116 Được cảm ơn

    #12
    hihi, chia sẻ stress với các mẹ. quỷ sứ nhà mình mới hơn 2 tuổi nhưng cũng đã tỏ ra bướng bỉnh và bắt đầu phản ứng lại bố mẹ. Hồi trước hắn ta chỉ hay phản ứng với bố và ra mách mẹ, nhưng mới đây đã đánh cả mẹ khi mẹ không làm đúng ý hắn. Mình cũng đang quan sát và thử vài cách khác nhau dần dần để xem cách nào hiệu quả. Theo mình có lẽ là mỗi đứa trẻ một tính cách và các mẹ cũng phải tùy tình huống mà chọn cách phù hợp, có khi phải "đổi bài" và nhờ mọi người cùng giúp nữa.
    • 418 Bài viết

    • 2,711 Được cảm ơn

    #13
    Các cha mẹ ai cũng một vài lần stress với việc là cha mẹ. Chủ đề này được bàn đi bàn lại nhiều lần. Mình xin chia sẻ những kinh nghiệm của mình với tư cách là một người mẹ của 3 cậu con trai đồng thời cũng là một cô giáo dạy trường Quốc tế. Các mẹ tham khảo link này với những vấn đề rất cụ thể. Có thể các mẹ sẽ hiểu nhiều hơn về con cái mình và có cách deal with những vấn đề này một cách stress-free:
    https://www.webtretho.com/forum/f51/k...am-non-533708/
    Hội cha mẹ giáo dục con từ sớm - https://peeclub.sdt.vn/
    • Avatar của me_quynhchi
    • Đang bị khóa tại diễn đàn
      Offline
    • 8 năm
    • Thành viên bị khoá
    • 24 Bài viết

    • 5 Được cảm ơn

    #14
    Trích dẫn Nguyên văn bởi copconminhon Xem bài viết
    Con em thì chưa tới tuổi "khủng hỏang lên 3" nhưng mà hôm trước do cũng đang muốn tìm tài liệu hướng dẫn các pp dạy con để con có thể phát triển toàn diện, để cha mẹ kích thích đúng tiềm năng của con thì em tìm được 1 trang web rất hay có hướng dẫn đầy đủ các kinh nghiệm chăm sóc dạy dỗ các bé. Mẹ nào quan tâm thì cứ vào google gõ học viện IQ là ra ngay thôi ạ. Mong là các bé sẽ thích thú với những bài học của mẹ
    Đã vào thử web mẹ nó giới thiệu rồi ạ, công nhận là nhiều kiến thức bổ ích, nhiều mẹ sao giỏi thế nhỉ! em thích nhất là phân game sắp xếp các dưỡng chất quan trọng ấy, còn có cả giải thưởng nữa chứ. Công nhận sữa Abbott làm ra trang web này hay quá, bà mẹ nào cũng phải cần hết chứ chẳng riêng gì mình đâu.
    • 5 Bài viết

    • 1 Được cảm ơn

    #15
    mình cũng đang đau đầu vì con gái lên 3 tuổi. Chơi với búp bê là đánh búp bê vì búp bê lỳ..
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 42 Bài viết

    • 6 Được cảm ơn

    #16
    Trích dẫn Nguyên văn bởi thuhas Xem bài viết
    UH Mình cũng đang khủng khoảng và stress cực kì đây. Điều trị tên 2 tuổi hay ăn vạ nhà mình sao khó quá trời. Mình cũng thử nhiều cách rồi nhưng khi nó lỳ mặt ra thì cầm roi xử lý, còn khi ăn vạ vô cớ thì mình kệ ăn vạ chán thì thôi, giống me_Nhim_con đó. Nhà mình bố nó đi làm xa, ông bà ở quê, có mỗi hai mẹ con, còn phải đi làm nữa chứ. Mình thực sự stress lắm. Chia sẽ với các bà mẹ một mình nuôi con nhé.
    Chia sẻ v mẹ này. giống hệt e. cũng có độc mỗi 2 mẹ con ngoài này nên nhiều lúc mệt mỏi ức chế vô cùng. thời gian đầu con mới đi học hue, ăn vạ, k chịu ăn cháo mình điên lên còn đánh con. bgio nghĩ lại vẫn thấy ăn năn, hối hận. bsy bảo rồi chỉ có nhẹ nhàng, ôm ấp, vuốt ve cho con thì có td thôi. nhưng trong giới hạn ạ.
    • Avatar của Dieu Ha
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 12 năm
    • 109 Bài viết

    • 53 Được cảm ơn

    #17
    Các mẹ có kinh nghiệm cho mình hỏi là giai đoạn khủng hoảng này bao giờ kết thúc. Chứ con mình hơn 4 tuổi rồi mà mình vẫn stress quá.
    • Avatar của perroquet
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 410 Bài viết

    • 303 Được cảm ơn

    #18
    Mình cũng đang chịu cái "khùng hoảng" này được vài tháng nay. Nhưng dạo này càng ngày càng quá quắt, nửa đêm dậy ăn vạ vô cớ và khóc lóc mè nheo gần 1h dù chả có giọt nước mắt nào. Thực sự rất là căng thẳng, nhiều khi thiếu bình tĩnh mình còn phát cho mấy cái vào mông cơ....
    Khoai: NB: 2,8kg - 12M: 11.6kg (7 răng) - 24M: 16.6kg (91cm)
    - 36M:20kg(99cm)
    Gấu: NB: 3,1kg - 12M:12,5kg (6 răng)
    k3Hup7
    • Avatar của TNHU
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 11 năm
    • 458 Bài viết

    • 85 Được cảm ơn

    #19
    Quả thật, mấy ngày tết ở nhà với con mình thật sự khủng hoảng. Bé nhà mình 3.5 tuổi , đi học mới mấy tháng mà bắt chước toàn tính xấu của bạn. Ko đồng ý điều gì là giơ tay chân đấm đá bất kể ông bà hay ba mẹ, bất kể ở chỗ nào ( ngoài đường hay ở nhà..) Nhiều lần bực quá, mình và ox đã đánh bé thật đau nhưng đâu lại vào đấy . Biêt rằng roi vọt vô ích nhưng lời nói hay hình phạt dường như ko thể răn đe bé được.
    Quả thật mình thấy thật khủng hoảng quá đi. Các mẹ thông thái có cao kiến gì hay rất mong chỉ giáo để mình cùng học hỏi

    Cám ơn các mẹ rất nhiều
    Ben của ba mẹ Om:3.8kg,50cm;
    2m:6.5kg,60cm;
    3m:7.0kg,62cm;
    4m:7.5kg,65cm;
    5m:8.3kg,67cm;
    6m:8.8kg,68cm;
    7m:9,0kg,71cm;
    8m:9.4kg,71cm;
    9m:9.9kg,73cm;
    10m:10.5kg,74cm;
    11m:11kg,75cm;
    12m:11.5kg,78cm;
    13m:12.7kg,80cm;
    14m:13.7kg,82cm;
    15m:12.4kg , 82cm ( Ben bệnh, sụt kg, thương con ghê)
    16m:13.4kg , 83cm ( Mừng quá, lên lại rồi)
    18m:14kg, 86,5cm
    20m:14.5kg, 87cm
    21m:14.5kg,89cm ( không tăng cân nhưng có tăng chiều cao, hihihi...)
    22m:15 kg , 90cm
    23m:16kg, 92cm
    24m: 15.6kg, 92cm ( bệnh nưã rôì..)
    25m:16.5kg, 94 cm
    26m:17.0kg, 96 cm
    27m:17.2kg, 97cm
    28m:18.0kg, 98cm
    • Avatar của Catvan11
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 7 năm
    • 48 Bài viết

    • 18 Được cảm ơn

    #20
    ôi, bé nhà em cũng đang độ tuổi này. Bé nói rất nhiều với mẹ nhưng ko thích nói chuyện với người khác. Bé khá tự cao... híc híc...
    Chữ ký!!
  • Trang 1/2

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2