TIN TÀI TRỢ.

Cứu với, con 4 tuổi còn nhõng nhẽo!!!

  • 0 Lượt chia sẻ
  • 2.85K Lượt đọc
  • 7 Trả lời

Luôn tự hào là nguồn thông tin và kiến thức đáng tin cậy dành cho phụ nữ trưởng thành.

Theo dõi Webtretho

Đến trả lời mới nhất
    • Avatar của trucmai
    • Thành viên tích cực 2015
      Offline
    • 15 năm
    • 896 Bài viết

    • 515 Được cảm ơn

    #1
    Các mẹ ơi, có kinh nghiệm gì chỉ tui với!!!
    Hai nhóc sinh đôi nhà tui (tháng này tròn 4 tuổi) sao nhõng nhẽo quá chừng. Luôn luôn có 1 cái gì đó làm tụi nó ko hài lòng và híc híc, hự hự, rồi thì nước mắt tuôn như mưa....
    Sức khoe của tui chẳng được như con voi, tui lại hay nóng tính. Tranh thủ thời gian cực kỳ ít ỏi để đưa con đi chơi, đi thì không sao, vui vẻ lắm, mà sao cứ về đến chân cầu thang là một trong 2 đứa sẽ hự hự, híc híc, đòi bồng lên nhà (chắc tui chết vì nhà tui ở lầu 4, không thang máy), đòi mẹ dắt tay con, đòi đủ thứ mà tụi nó có thể nghĩ ra được, và mặc dù tui có chiều theo tụi nó thì cũng vẫn còn những cái tiếng híc híc, hự hự đó cho đến lúc tui nổi cơn điên, và sau đó dứt khoát là ăn đòn, là một màn nước mắt nhưng ít nhất cũng phải có hồi kết.
    Tui biết mình sai khi uýnh con. Tui cũng biết mình quá tệ khi nổi nóng với con. Nhưng tui không biết phải làm thế nào nữa. Tui đã rất nhiều lần thử kiềm chế, phân tích cho con rằng con đang quá nhõng nhẽo, rằng nếu cứ tiếp tục thì lần sau mẹ ko cho con đi chơi nữa, nhưng chỉ có 1 hay 2 lần là cái sự kiên nhẫn của tui thành công. Và hàng trăm lần thất bại.
    Tui cũng ko hiểu mình đã sai ở đâu. Vợ chồng tui ko phải là người chiều con. Trong phạm vi hiểu biết của mình, vợ chồng tui luôn cố gắng uốn nắn con. Tui cũng thường xuyên theo dõi con, cập nhật kiến thức và 2 vợ chồng trao đổi cách thức dậy con sao cho hiệu quả và phù hợp với bản tính của từng đứa. Tất nhiên, giờ thì kinh tế ko đến nỗi eo hẹp, hai vợ chồng được học hành đầy đủ, tụi tui cũng ko quá khó khăn với con cái. So với thời thơ ấu của vợ chồng tui, tụi nó đã đủ đầy hơn biết bao nhiêu.
    Trước đây, 2 nhóc nhà tui sinh thiếu gần 2 tháng, ói kinh niên nên tui mắc sai lầm là tránh để cho bé khóc (vì tui cho nó ăn rất cực khổ, mà nó khóc thì chắc chắn sẽ ói). Đến lúc con lớn hơn, khoảng ngoài 2 tuổi, tui tập cho nó ăn đa dạng, và lúc đó cũng mới tập để con khóc thoải mái. Tui biết tui sai, nhưng hậu quả kéo dài quá thế này thì... tui điên mất.
    Hay con tui đang trong giai đoạn tự khẳng định mình? Chắc thế rồi. Nhưng có con ai trái tính trái nết như vậy không? Và đến bao giờ thì nó qua?

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • Avatar của Me be Khoa
    • Thành viên tích cực 2015
      Offline
    • 14 năm
    • 1,205 Bài viết

    • 136 Được cảm ơn

    #2
    Mình cũng có con hơn 4 tuổi, là con trai nhưng nhõng nhẽo chảy nước lắm. Sáng khóc chiều khóc, mà khóc vì làm nũng, đòi mẹ phải cưng chiều. Mình đi làm cũng mẹt mỏi lắm, không thẻ nào đáp ứng tát cả các đòi hỏi của anh chàng. Két cục sẽ là nước mắt ngắn nước mắt dài. Chắc đây là giai đoạn nhũng nhẽo của các anh chàng, co nàng 4 tuổi. Lúc đáy mình phải quát len: Mẹ chẳng biết làm thé nào đẻ chiều lòng con. Nói nhẹ nhàng ngọt ngào cũng khóc mà quát mắng cũng khóc. Mẹ chẳng biết phải làm gì với con bây giờ... Đấy là giai đoạn trước đây thôi khi mà mình vẫn chưa sinh thằng cu bé. Chứ bây giờ anh chàng 4 tuổi của mình đã được các co giáo khen là người lớn hẳn lên không còn mít ướt như trước.

    Theo minh trẻ con sẽ có những giai đoạn phát triển khác nhau. Mỗi mọt giai đoạn sẽ phát triển mọt tính cách khác.
    Điều chắc chắn nhất là chẳng có gì chắc chắn cả
    Album do cô Quangyenvi tặng đấy ạ!
    citysign
    • Avatar của SoNy
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 17 năm
    • 1,121 Bài viết

    • 217 Được cảm ơn

    #3
    Mẹ Trúc Mai ạ, hai nhóc nhà mình chỉ có Son ( con trai mới khổ thân tui ) là hay nhõng nhẽo, lằng nhằng, và biện pháp của mình là : Dứt khoát 1 là 1, 2 là 2, không nhân nhượng, ví dụ chủ nhật mình cho hai nhóc đi chơi công viên, chơi đủ mọi trò chơi, đến khi trời tối, mình thấy cũng quá đủ rồi nên tuyên bố : Mẹ cho chơi 1 trò nữa thôi, con chọn đi, chọn rồi là không được khiếu nại nhé. Cả 2 đều chọn chắc như đinh đóng cột, chơi xong bé Ny thì vui vẻ nắm tay mẹ ra về, còn Son thì thế nào cũng : Me. ơi cho con chơi 1 trò nữa thôi. Không ! Nhưng con chưa được chơi trò đu quay. Mẹ đã giao hẹn rồi và con cũng chọn rồi. Thế là thằng bé bắt đầu lằng nhằng, vùng vằng, mẹ dắt tay thì rút tay ra : Con đi một mình, không chơi với mẹ..v..v..Đại khái là có những trò như thế, nhưng mình dứt khoát không nhân nhượng. Không nắm tay mẹ? Thì con cứ đi một mình. Không leo lên xe? Thì con ở lại vậy ( Vào số, tăng ga..xe chạy nột chút..là thằng bé cuống lên chạy theo ngay ). Mình không giải thích dài dòng vì ở tuổi này chỉ cần ngắn gọn thế là nó đủ hiểu, mình quay đi ngay để tránh nổi cơn điên không kềm được khi nó làm tới..Vài lần như vậy, nó sẽ hiểu có nhõng nhẽo cũng chả được.
    KNJGxVzKNJGp7
    • Avatar của trucmai
    • Thành viên tích cực 2015
      Offline
    • 15 năm
    • 896 Bài viết

    • 515 Được cảm ơn

    #4
    Cảm ơn mẹ bé Khoa và mẹ SoNy nha!
    Mẹ SoNy ơi,em cũng đã nhiều lần cứng rắn như chị nói đấy, nhưng bực nhất là nó cứ khóc lóc mãi khong thôi, và em thì có máu điên. Em suốt ngày quay ra quay vào, hôm nào cho tụi nó đi chơi thì phải làm cuống cuồng mới xong hết việc, cho nó ăn sớm để còn đi vì chưa thuê được osin mà, thế mà đi về nó còn khóc với lóc có điên em không, mà em đã điên lên thì chắc chắn nó ăn đòn.
    May mà mấy hôm nay tụi nó có vẻ khoẻ mạnh hơn, nên ít quấy khóc hơn (trộm vía ngàn lần), với lại ba đang đi công tác vắng nên chả đi chơi đâu được.
    Thế mà lại nhẹ cái thân em.
    • Avatar của SoNy
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 17 năm
    • 1,121 Bài viết

    • 217 Được cảm ơn

    #5
    Mẹ Trúc Mai ơi, mình cũng hay nổi nóng lắm, nhất là khi thấy thằng em nhào vào uýnh con chị, hoặc là mỗi lần nó lằng nhằng, lèm bèm, nhưng rút kinh nghiệm sau mỗi lần đánh nó, dù lằn roi chỉ đỏ từ chập tối đến lúc đi ngủ là đã mất tăm mất tích, nhưng mẹ thì cứ thấy nhoi nhói trong lòng mỗi khi nghĩ lại. Cho nên cứ phải đánh bài vờ, với lại áp dụng hình thức phạt, quì gối quay mặt vào tường.. hi hi để mình khỏi úynh nó, để mình khỏi nhoi nhói trong lòng thế thôi.
    KNJGxVzKNJGp7
    • 105 Bài viết

    • 9 Được cảm ơn

    #6
    Mẹ trucmai ơi,
    Mình nghĩ là phải chấp nhận đau thương thời gian đầu thôi, qua một thời gian bạn cứng rắn hơn với con thì sẽ đâu vào đấy thôi, vì mình thấy trẻ con adapt với môi trường nhanh lắm.
    Duy chỉ có một khó khăn với bạn là vì con bạn sinh thiếu tháng, khó ăn uống nên trong hai năm đầu bạn đã phải cưng chiều con vì sợ con khóc, rồi chớ thức ăn. Như vậy thời gian để cho con bớt nhõng nhẽo sẽ dài hơn.
    Mình cũng có con trai 3 tuổi, đôi khi con cũng nhõng nhẽo nhưng mình luôn luôn ý thức rằng việc mình chiều con lần này có làm con hư những lần sau không.
    Mình kể cho bạn nghe một ví dụ nhé: một lần, mình dắt con đi chơi gần nhà, đi được một đoạn anh chàng nhõng nhẽo đòi bế, mình giải thích và nói con nên đi bộ, mẹ không bế đâu (vì mình muốn con tự lập), thế là cu cậu dừng lại ăn vạ, mình tiếp tục bỏ đi, cu câu nằm lăn luôn ra đất, mình vẫn tiếp tục đi, cu cậu vẫn gào thét, sau đó mình nấp vào một chỗ và ló mặt ra chơi ú oà-cu Tí vùng dậy chạy ra với mẹ. Cứ như vậy sau vài lần nằm lăn ra đất (mình kệ cho bẩn quần áo) hai mẹ con cũng về đến nhà. Và những lần sau, đi chơi cùng với mình cu Tí có đòi mẹ bế nhưng mình nói không và nói chuyện với con để con quên đi. Còn rất nhiều ví dụ khác mà mình có thể kể, tuy nhiên bạn cũng phải rắn mặt một chút thì mới thành công.
    Chúc bạn nuôi dạy hai cách cách ngoan.
    Mẹ Hoa
    • Avatar của Me be Khoa
    • Thành viên tích cực 2015
      Offline
    • 14 năm
    • 1,205 Bài viết

    • 136 Được cảm ơn

    #7
    Anh cu lớn nhà mình bay giờ có tiến bọ hơn nhưng vãn còn nhõng nhẽo. Dùng biện pháp mạnh thì kẻ ra cũng tọi nghiệp vì thực ra họi đay muốn trở thành cái rón của vũ trụ. Do đay, mọt là mình phải dứt khoát như mẹ Sony. Có thẻ phan tích cho bé hiểu, mình đã lớn ròi, khóc nhè và làm nũng mẹ là không tót. Chỉ có bé hư mới thé thoi. Bé hư thì phải sóng cùng ông ba bị, không có quàn áo đẹp đẻ mặc đau.... Hai là bày trò chơi khuyến khích bọn đáy (bọn nhõng nhẽo ấy), làm cho bọn nó quen mạt việc đòi hỏi của mình (VD: siêu nhan của mẹ đâu ròi. Siêu nhan thì phải ăn hét 2 bát cơm... Hom qua con đúng là mọt siêu nhan, giỏi thẻ nhỉ. Hom nay thử lại cho mẹ xem có đúng là siêu nhan thạt không nào?....). Hoặc cả hai.
    Điều chắc chắn nhất là chẳng có gì chắc chắn cả
    Album do cô Quangyenvi tặng đấy ạ!
    citysign
    • Avatar của trucmai
    • Thành viên tích cực 2015
      Offline
    • 15 năm
    • 896 Bài viết

    • 515 Được cảm ơn

    #8
    Trích dẫn Nguyên văn bởi SoNy
    để mình khỏi úynh nó, để mình khỏi nhoi nhói trong lòng thế thôi.
    Vâng chị ơi, sao chị nói đúng lòng em thế.
    Thấy các mẹ trong forum này dậy dỗ con mà em rất khâm phục, nói thật lòng đấy ạ, bởi vì dậy con nít thì phải có sự kiên nhẫn, mà em thì cái sự kiên nhẫn rất hạn hẹp, vậy nên cứ có cảm giác mắc lỗi với con hoài hoài. May mà Ox lúc nào cũng động viên "em đã làm những gì tốt nhất cho con rồi, anh thấy em đã hy sinh rất nhiều cho con..." chứ nếu ko thì khóc òa lên mất
    Cảm ơn các mẹ nhé
    PS: mẹ SoNy ơi, Son là con trai nhưng mắt ướt rượt như vậy, làm gì mà chẳng hay nhè :4: Mà giống ai vậy ta?