Webtretho thử nghiệm phiên bản mới

TIN TÀI TRỢ.

Giúp em với !Bé nhà em hung hăng quá !!!

  • 0 Lượt chia sẻ
  • 1.95K Lượt đọc
  • 15 Trả lời

Luôn tự hào là nguồn thông tin và kiến thức đáng tin cậy dành cho phụ nữ trưởng thành.

Theo dõi Webtretho

Đến trả lời mới nhất
    • Avatar của mesuka79
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 32 Bài viết

    • 4 Được cảm ơn

    #1
    Các mẹ ơi tư vấn giùm mình với,con trai mình được 28 tháng rồi,đang trong giai đoạn tập nói,nhưng tính khí của bé rất lạ,hễ gặp mấy anh thanh niên choai choai là sợ,bẽn lẽn núp sau lưng mẹ,còn lại chẳng sợ ai hết,lên trường thì giật đồ chơi của bạn,đánh bạn,ở nhà thì quậy phá k ngớt tay,có hôm nọ lì quá mẹ đánh thật đau vào đít thế là cu cậu liền vớ lấy cái ly trên bàn đập xuống nền nhà liền,em thấy vậy liền khẽ tay thì bé liền nhào vô nắm tóc, đấm đá túi bụi vào mẹ,em quyết định phải đánh một lần thật đau cho sợ,nhưng bé thấy mẹ làm dữ quá thì nằm ăn vạ hét lên và khóc thật to,bao nhiêu đồ ăn ói ra hết.Bây giờ em k biết nên làm thế nào cho bé trở nên ngoan và bớt quậy phá.Các mẹ có kinh nghiệm nuôi dạy con chỉ cho em biết đối với những bé này phải làm như thế nào,em cảm ơn nhiều nhiều.

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • 742 Bài viết

    • 1,142 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #2
    con mình cũng nhu vậy hay đánh lại phật ý gì là ném và đập phá nhiều lúc cứ lo lo sợ bị tự kỷ chơi với bạn cũng hay đánh bạn và chị cháu nũa chảng biết làm thế nào
    • 2,538 Bài viết

    • 3,910 Được cảm ơn

    #3
    Theo tôi có lẽ do chúng ta chiều con quá nên mới vậy. Cu M nhà tôi cũng thế, đòi gì là đòi bằng được, thấy cái gì thích là đòi luôn: rôi còn nói : cái này của M chứ ! CHúng ta cần phải nghiêm khắc hơn .
    • 248 Bài viết

    • 393 Được cảm ơn

    #4
    nói chung theo mình là ko nên đánh bé, vì nó sẽ học tập mình và sau này đánh lại mình, hay bạn bè. Mẹ cháu hãy Always Stay Cool. Ví dụ, bé ném ly trên bàn xuống nền nhà, mình yêu cầu bé cùng dọn sạch, nói với con làm như thế là ko được phép, tất cả đồ đạc trong nhà ko được phép làm hỏng. Bây giờ ly đã vỡ, phải cùng mẹ dọn sạch, sau đó cho vào phòng riêng và suy nghĩ. Ko tranh cãi với trẻ con. Nếu con lên cơn kích động, ko nghe, ko hiểu mình ngay lúc đó, có thể nói ngắn gọn, hành động ném ly xuống đất của con là ko thể chấp nhận được. Con hãy vào phòng của mình suy nghĩ (ở nhà mình hay dùng từ: mẹ phạt con ở riêng 15 phút), trong lúc bị phạt, con có thể khóc rất to, làm mình làm mẩy....kệ tụi nó. Nó khóc cũng là để thử mình, để giải tỏa cảm xúc.....mình giới hạn thời gian phạt, 5 phút, 10 phút....tùy lỗi. Sau khi hết thời gian phạt, mở cửa và giải thích với con, làm thế nào mới đúng (và nhắc lại ngắn gọn, hành động sai của con sẽ dẫn đến việc mẹ sẽ phạt con lần sau tiếp). Khi bé làm gì tốt, khen bé ngoan và tại sao bé được khen. Và khi bé làm gì sai, cũng nói rõ, cái gì sai, và lần sau làm thế nào mới là đúng. Ko khen chê kiểu bình luận, mà khen chê với nguyên nhân rõ ràng. Khi cả hai mẹ con cùng nóng giận, để tránh đánh bé, mẹ hãy rút lui sang phòng khác, khi nào mẹ bình tĩnh được thì hãy quay lại dạy con tiếp. Trẻ con khóc, ko cần thiết phải can thiệp ngay, nếu như đấy ko phải là khóc do đau đớn. Khóc để giải toả, để chứng tỏ cái tôi....ko gây nguy hiểm cho trẻ, nên mình có thời gian để suy nghĩ nên xử lý thế nào. Quan trọng, mình dạy trẻ điều gỉ phải nhất quán, hôm nay phạt, hôm sau ko phạt....trẻ sẽ ko hiểu thế nào là đúng, thế nào là sai. 2 đứa nhà mình cũng rất bướng bỉnh, chúng nó cũng bị phạt khá thường xuyên, hồi đầu thì vất vả, sau này mẹ sẽ đỡ hơn vì mọi việc đi vào nề nếp. Chia sẻ với mẹ cháu kinh nghiệm nhà mình, mong giúp gì được bạn
    8 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của Me PiPi
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 11 năm
    • 186 Bài viết

    • 167 Được cảm ơn

    #5
    Trích dẫn Nguyên văn bởi zwergestube Xem bài viết
    nói chung theo mình là ko nên đánh bé, vì nó sẽ học tập mình và sau này đánh lại mình, hay bạn bè. Mẹ cháu hãy Always Stay Cool. Ví dụ, bé ném ly trên bàn xuống nền nhà, mình yêu cầu bé cùng dọn sạch, nói với con làm như thế là ko được phép, tất cả đồ đạc trong nhà ko được phép làm hỏng. Bây giờ ly đã vỡ, phải cùng mẹ dọn sạch, sau đó cho vào phòng riêng và suy nghĩ. Ko tranh cãi với trẻ con. Nếu con lên cơn kích động, ko nghe, ko hiểu mình ngay lúc đó, có thể nói ngắn gọn, hành động ném ly xuống đất của con là ko thể chấp nhận được. Con hãy vào phòng của mình suy nghĩ (ở nhà mình hay dùng từ: mẹ phạt con ở riêng 15 phút), trong lúc bị phạt, con có thể khóc rất to, làm mình làm mẩy....kệ tụi nó. Nó khóc cũng là để thử mình, để giải tỏa cảm xúc.....mình giới hạn thời gian phạt, 5 phút, 10 phút....tùy lỗi. Sau khi hết thời gian phạt, mở cửa và giải thích với con, làm thế nào mới đúng (và nhắc lại ngắn gọn, hành động sai của con sẽ dẫn đến việc mẹ sẽ phạt con lần sau tiếp). Khi bé làm gì tốt, khen bé ngoan và tại sao bé được khen. Và khi bé làm gì sai, cũng nói rõ, cái gì sai, và lần sau làm thế nào mới là đúng. Ko khen chê kiểu bình luận, mà khen chê với nguyên nhân rõ ràng. Khi cả hai mẹ con cùng nóng giận, để tránh đánh bé, mẹ hãy rút lui sang phòng khác, khi nào mẹ bình tĩnh được thì hãy quay lại dạy con tiếp. Trẻ con khóc, ko cần thiết phải can thiệp ngay, nếu như đấy ko phải là khóc do đau đớn. Khóc để giải toả, để chứng tỏ cái tôi....ko gây nguy hiểm cho trẻ, nên mình có thời gian để suy nghĩ nên xử lý thế nào. Quan trọng, mình dạy trẻ điều gỉ phải nhất quán, hôm nay phạt, hôm sau ko phạt....trẻ sẽ ko hiểu thế nào là đúng, thế nào là sai. 2 đứa nhà mình cũng rất bướng bỉnh, chúng nó cũng bị phạt khá thường xuyên, hồi đầu thì vất vả, sau này mẹ sẽ đỡ hơn vì mọi việc đi vào nề nếp. Chia sẻ với mẹ cháu kinh nghiệm nhà mình, mong giúp gì được bạn
    Em cũng mong làm đc như chị quá mà không biết có làm được không. Con em mới 3 tháng thui ( hihi) nhưng em phải học làm mẹ tốt trước khi con em lớn lên...
    • Avatar của mesuka79
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 32 Bài viết

    • 4 Được cảm ơn

    #6
    Trích dẫn Nguyên văn bởi zwergestube Xem bài viết
    nói chung theo mình là ko nên đánh bé, vì nó sẽ học tập mình và sau này đánh lại mình, hay bạn bè. Mẹ cháu hãy Always Stay Cool. Ví dụ, bé ném ly trên bàn xuống nền nhà, mình yêu cầu bé cùng dọn sạch, nói với con làm như thế là ko được phép, tất cả đồ đạc trong nhà ko được phép làm hỏng. Bây giờ ly đã vỡ, phải cùng mẹ dọn sạch, sau đó cho vào phòng riêng và suy nghĩ. Ko tranh cãi với trẻ con. Nếu con lên cơn kích động, ko nghe, ko hiểu mình ngay lúc đó, có thể nói ngắn gọn, hành động ném ly xuống đất của con là ko thể chấp nhận được. Con hãy vào phòng của mình suy nghĩ (ở nhà mình hay dùng từ: mẹ phạt con ở riêng 15 phút), trong lúc bị phạt, con có thể khóc rất to, làm mình làm mẩy....kệ tụi nó. Nó khóc cũng là để thử mình, để giải tỏa cảm xúc.....mình giới hạn thời gian phạt, 5 phút, 10 phút....tùy lỗi. Sau khi hết thời gian phạt, mở cửa và giải thích với con, làm thế nào mới đúng (và nhắc lại ngắn gọn, hành động sai của con sẽ dẫn đến việc mẹ sẽ phạt con lần sau tiếp). Khi bé làm gì tốt, khen bé ngoan và tại sao bé được khen. Và khi bé làm gì sai, cũng nói rõ, cái gì sai, và lần sau làm thế nào mới là đúng. Ko khen chê kiểu bình luận, mà khen chê với nguyên nhân rõ ràng. Khi cả hai mẹ con cùng nóng giận, để tránh đánh bé, mẹ hãy rút lui sang phòng khác, khi nào mẹ bình tĩnh được thì hãy quay lại dạy con tiếp. Trẻ con khóc, ko cần thiết phải can thiệp ngay, nếu như đấy ko phải là khóc do đau đớn. Khóc để giải toả, để chứng tỏ cái tôi....ko gây nguy hiểm cho trẻ, nên mình có thời gian để suy nghĩ nên xử lý thế nào. Quan trọng, mình dạy trẻ điều gỉ phải nhất quán, hôm nay phạt, hôm sau ko phạt....trẻ sẽ ko hiểu thế nào là đúng, thế nào là sai. 2 đứa nhà mình cũng rất bướng bỉnh, chúng nó cũng bị phạt khá thường xuyên, hồi đầu thì vất vả, sau này mẹ sẽ đỡ hơn vì mọi việc đi vào nề nếp. Chia sẻ với mẹ cháu kinh nghiệm nhà mình, mong giúp gì được bạn
    Hôm qua con mình đòi uống nước mẹ cho uống xong là vứt xuống đất luôn,lúc đầu mình cũng nhẹ nhàng bảo con k nên vứt đồ xuống đất ,con uống nước xong thì bỏ lên bàn cho mẹ,nếu con vứt nhu vậy ly sẽ bể,sẽ k có ly cho cho uống nước nữa,thì bé liền mở tủ lạnh lấy chai ra tu một hơi k cần uống ly nữa,Mình đã áp dụng cách dạy theo mẹ zwergestube nhưng hình như bé chẳng chịu nghe,mẹ phạt đứng yên ở đấy thì đứng nhưng khi mẹ lơ một chút là liền chạy mất tiêu,mẹ nói cứ lăng xăng đi tìm đồ để chơi,mở ti vi xem nếu có nhạc thì nhảy quá trời giống nhảy hiphop vậy,khi nào mẹ bảo cất đồ đi mẹ dẫn con đi chơi thì mới chịu còn k thì cứ bày bừa ra thế,khi dẫn ra đường thì cứ muốn chạy,mình thấy con mình k lúc nào chịu ngồi yên để nghe mẹ trò chuyện dạy bảo,con mình như vậy có phải mắc chứng tăng động giảm chú ý k hả các mẹ.
    • 742 Bài viết

    • 1,142 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #7
    con nhà bạn y con nhà tớ ra đến đườmg là chạy lao vun vút ở nhà thì o bao giờ yên tay chân mà bé cũng 28 tháng nghịch o thể chụi đc nhiều lúc bực đánh otiếc tay tớ sợ con chúng mình có vấn đề vì cu tớ hồi 23 t đi khám bs bảo có dấu hiệu tự kỷ nhưng nói gì bè cũng hiểu mà mê xem ti vi lắm xem o dừt dc chẳng biết làm sao cả
    • 248 Bài viết

    • 393 Được cảm ơn

    #8
    Trích dẫn Nguyên văn bởi mesuka79 Xem bài viết
    ....Mình đã áp dụng cách dạy theo mẹ zwergestube nhưng hình như bé chẳng chịu nghe,mẹ phạt đứng yên ở đấy thì đứng nhưng khi mẹ lơ một chút là liền chạy mất tiêu,mẹ nói cứ lăng xăng đi tìm đồ để chơi,mở ti vi xem nếu có nhạc thì nhảy quá trời giống nhảy hiphop vậy,khi nào mẹ bảo cất đồ đi mẹ dẫn con đi chơi thì mới chịu còn k thì cứ bày bừa ra thế,khi dẫn ra đường thì cứ muốn chạy,mình thấy con mình k lúc nào chịu ngồi yên để nghe mẹ trò chuyện dạy bảo,con mình như vậy có phải mắc chứng tăng động giảm chú ý k hả các mẹ.
    mesuka79 ơi, chia sẻ với bạn, vì mình cũng có 2 em bé rất bướng bỉnh và nghịch ngợm. Mình viết những kinh nghiệm của mình ở trên để các bà mẹ có con nghịch ngợm như chúng mình chia sẻ với nhau. Đúng là viết ra như mình thì dễ hơn việc phải thực hành nhất quán hàng ngày nhiều, nhưng mẹ cháu đưng bỏ cuộc, cứ tiếp tục kiên nhẫn và kiên quyết với con. Cháu nhà mình được 4 tuổi, vẫn chưa hẳn đi vào nề nếp đâu, nhưng đã đỡ hơn những năm trước nhiều, em thứ 2 cũng gần 3 tuổi, rèn sớm thì dễ tiếp thu hơn ông anh. Rèn con vào nếp thế này phải mất nhiều năm tháng, mẹ cháu cứ chuẩn bị tâm lý "tiếp tục chiến đấu" lâu dài. Nhà mình có 1 phòng đọc sách nhỏ, em nào "cần phải suy nghĩ" là được ưu tiên "đọc sách" trong đó vài phút, lâu hay nhanh tùy lỗi. Để nó đứng 1 chỗ ở phòng sinh hoạt chung thì khó kiểm soát lắm, vì chúng nó chạy lung tung, gào thét, nghịch chỗ này, phá chỗ kia, ko nghe lời, mình sớm stress mà bỏ cuộc lắm. Vào "đọc sách", thời gian đầu chúng nó cũng gào ghê lắm, phản đối mà, nhưng vài lần thì biết ngay, gào cũng chẳng giải quyết gì, nên sau này, khi hết thời gian phạt, mẹ hỏi, con đã khóc xong chưa, là các bạn ý đều trả lời, xong rồi ạ để được đi ra thôi. Còn nếu chưa hết cơn hờn dỗi, mẹ hỏi, khóc to hơn, thì mình lại đóng cửa, để cho các bạn ý khóc thêm vài phút nữa, hết cơn thì thôi. Các bạn ý rất khôn, mềm nắn, rắn buông, mình cứ nhất quán và cương quyết, hy vọng các bạn ý sẽ sớm nghe lời. (Ôi, mà cũng mất nhiều nơ ron thần kinh lắm, nhà mình 2 con trai gần bằng tuổi nhau mà)
    • Avatar của mechuot83
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 11 năm
    • 1,036 Bài viết

    • 372 Được cảm ơn

    #9
    Trích dẫn Nguyên văn bởi zwergestube Xem bài viết
    mesuka79 ơi, chia sẻ với bạn, vì mình cũng có 2 em bé rất bướng bỉnh và nghịch ngợm. Mình viết những kinh nghiệm của mình ở trên để các bà mẹ có con nghịch ngợm như chúng mình chia sẻ với nhau. Đúng là viết ra như mình thì dễ hơn việc phải thực hành nhất quán hàng ngày nhiều, nhưng mẹ cháu đưng bỏ cuộc, cứ tiếp tục kiên nhẫn và kiên quyết với con. Cháu nhà mình được 4 tuổi, vẫn chưa hẳn đi vào nề nếp đâu, nhưng đã đỡ hơn những năm trước nhiều, em thứ 2 cũng gần 3 tuổi, rèn sớm thì dễ tiếp thu hơn ông anh. Rèn con vào nếp thế này phải mất nhiều năm tháng, mẹ cháu cứ chuẩn bị tâm lý "tiếp tục chiến đấu" lâu dài. Nhà mình có 1 phòng đọc sách nhỏ, em nào "cần phải suy nghĩ" là được ưu tiên "đọc sách" trong đó vài phút, lâu hay nhanh tùy lỗi. Để nó đứng 1 chỗ ở phòng sinh hoạt chung thì khó kiểm soát lắm, vì chúng nó chạy lung tung, gào thét, nghịch chỗ này, phá chỗ kia, ko nghe lời, mình sớm stress mà bỏ cuộc lắm. Vào "đọc sách", thời gian đầu chúng nó cũng gào ghê lắm, phản đối mà, nhưng vài lần thì biết ngay, gào cũng chẳng giải quyết gì, nên sau này, khi hết thời gian phạt, mẹ hỏi, con đã khóc xong chưa, là các bạn ý đều trả lời, xong rồi ạ để được đi ra thôi. Còn nếu chưa hết cơn hờn dỗi, mẹ hỏi, khóc to hơn, thì mình lại đóng cửa, để cho các bạn ý khóc thêm vài phút nữa, hết cơn thì thôi. Các bạn ý rất khôn, mềm nắn, rắn buông, mình cứ nhất quán và cương quyết, hy vọng các bạn ý sẽ sớm nghe lời. (Ôi, mà cũng mất nhiều nơ ron thần kinh lắm, nhà mình 2 con trai gần bằng tuổi nhau mà)
    đọc bài chị e thấy hay quá, chị cho e hỏi, chị bắt đầu rèn con từ bao giờ? Bé nhà e là con gái, lúc trước thấy hiền và ngoan lắm, nhưng từ độ được 8 tháng thì bắt đầu nghịc và có biểu hiện ghê gớm lắm, đến nay đã được 11.5 tháng thì đi đâu mọi người cũng bảo là đanh đá, bé có biểu hiện như thế này a: gặp ai cũng tát một cái vào mặt (e không phân biệt được hành động này là thế nào, do cố y hay là một cách sờ mó của lứa tuổi tìm hiểu khám phá) đòi lấy cái gì, mẹ không cho là ném ngay xuống đất, hét toáng lên. E thấy cháu còn bé mà đã có ý ghê gớm rồi, nhưng e cũng không hiểu ghê gớm này là do lứa tuổi hay do tính để dạy đỗ, và phải bắt đầu dạy cái gì. So với trẻ con trong khu nhà thì e tự thấy bé e cũng ghê gớm hơn thật, chơi với bạn nếu thích cái gì thì lại giật luôn (nếu đồ chơi không thích thì không quan tâm) bạn vừa bò lại thì tát vào mặt bạn hoặc cấu luôn, tuy nhiên trong những tình huống đó e chỉ biết giữ tay cháu lại và bảo con thơm bạn nào, yêu bạn nào thì bé lập tức thơm bạn ngay. E cảm ơn.
    [U]NN9R
    <a href="https://lilypie.com/"><img src="https://lb3f.lilypie.com/rw4tp7.png" width="400" height="80" border="0" alt="Lilypie Third Birthday tickers" /></a>Em Hải Cẩu. NB 3.8kg, 1month: 5kg, 2 month 6,3kg, 3 month 7,3kg, 4 month 8kg, 5 month 8,5kg, 6 month 9.1kg. 7month 9.6kg (7month 1day: một trận viêm phế quản:Crying
    lật: 4/2/2011 (3,5 month)
    bò +ngồi: 6m1w
    Trèo + đứng vịn đi mem đệm cao 30cm được 3 bước: 6m3w.
    • Avatar của Olive
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 13 năm
    • 1,294 Bài viết

    • 495 Được cảm ơn

    #10
    Ôi, gặp các mẹ ở đây cứ như buồn ngủ gặp chiếu manh,

    Nhà các mẹ còn 1 đứa, chứ nhà tớ 2 thằng 3 tuổi 1 lúc đây. Đau hết cả đầu.

    Nhưng đúng như mẹ Tube (tên mẹ nó khó nhớ quá) nói, quan trọng nhất là:
    1. Nhất quán
    2. Bố mẹ phải luôn giữ bình tĩnh, stay cool ý.

    Nhất quán tức là đã nói không tức là phải Không đến cùng, đừng vì con lăn lê ăn vạ khóc lóc nôn trớ mà thỏa hiệp. Ngay nhà tớ tối qua đây. Cu lớn thích ăn cá cơm khô nên cứ đòi mẹ lấy cho ăn, mặc dù tối qua nhà ăn cơm với trứng. Tớ bảo, hôm nay không ăn cá. Nó cứ nằng nặc đòi, con thích ăn cá, cá trong tủ lạnh, mẹ lấy cho con.... Rồi thì cũng khóc lóc, cũng ho, cũng dọa nôn này kia. Tớ nhắc đi nhắc lại, hôm nay ko ăn cá; 1 là con ăn cơm với trứng, 2 là đi ra ngoài, 3 là mẹ ra ngoài. Sau khoảng 10' thì nó tự nín và tiếp tục ăn cơm ngoan.

    Bình tĩnh là cố gắng đừng nổi nóng trước mặt con. Vì khi đánh con hoặc quát con, cái mà con sợ không phải là đau và biết lỗi mà sợ cơn giận của bố mẹ. Chồng tớ nổi nóng quát con, tớ còn phải sợ nữa là con.

    Nếu con của mẹ nó không chịu ngồi yên cho mẹ phạt, thì mẹ cùng phạt với con. Nhà tớ hay phạt ngồi ghế. Con ko chịu ngồi thì 2 mẹ con cùng ngồi. Mẹ 1 ghế con 1 ghế, ngồi yên. Con nhảy xuống thì bế lên, tính thời gian lại từ đầu. Phải hết sức kiên nhẫn. Nếu nhà có phòng thật bé thì cho vào phòng, chứ nếu phòng ngủ rộng thì vào đấy nó tự chơi 1 mình chứ chẳng sợ bị phạt đâu.
    GDATm5
    • Avatar của mesuka79
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 32 Bài viết

    • 4 Được cảm ơn

    #11
    Tối qua Ba nó mua cái lồng đèn về chơi trung thu cháu thích lắm nhưng chơi một lúc chán rồi là ném bể,k biết giữ đồ chơi cho cẩn thận,mình thấy vậy giận lắm nhưng cố kiềm chế,nhẹ nhàng khuyên bảo con nhưng con chỉ cười rồi đâu lại vào đấy,vẫn cứ nghịch phá bỏ ngoài tai những lời mẹ nói,còn Bố nó thì cứ cho rằng trẻ hiếu động nghịch phá là tốt,nó khỏe nên mới chạy nhảy k sao cả,lớn lên nó sẽ tự đằm tính lại thôi,còn mình thì lo sợ con mắc bệnh,cứ con quậy là mẹ theo ngăn cản,bố thì lại cười chẳng chịu hợp tác,mình stress quá đi.Các mẹ ơi vậy mình có nên tiếp tục nghiêm khắc với con nữa k?
    • 248 Bài viết

    • 393 Được cảm ơn

    #12
    [QUOTE=mechuot83;8654813]

    chị viết ra thì thế thôi, nhưng thực hành thì vẫn còn abc lắm, nhiều tình huống xảy ra, giải quyết xong rồi, khi ngơi ngơi lại ước "giá mà..." Chị nghĩ trẻ con càng được tiếp xúc nhiều thì càng bộc lộ rõ hơn tính cách của tụi nó. Cứ qua 1 tình huống, trẻ lại tích lũy thêm kinh nghiệm. Mới đầu tụi nó phản xạ theo tự nhiên, bé như con em là lứa tuổi: "Cái gì con sờ thấy của của con, cái gì con muốn là của con và cái gì con nhìn thấy cũng là của con, tóm lại, cái gì cũng là của con." Nên hành động của con em, đòi ko được, hét toáng lên (Mine!!!), cũng là bình thường. Em cứ nhắc con dần: ko phải, cái này là của bạn A, ko phải của con. Của con là cái này cơ mà. Lặp đi, lặp lại hàng ngày, cứ mỗi lần tình huống đấy xảy ra, em lại nhắc lại đúng cái câu đấy. Mới đầu có thể con vẫn phản xạ, ném tất cả xuống đất, khóc toáng lên (để giải tỏa uất ức ý mà), nhưng khóc xong thì nín thôi, vài lần là nàng sẽ biết chấp nhận thực tế (phũ phàng) thôi. Mà nếu nàng có khóc tức tưởi, thì cũng cho nàng khóc vài phút, mình ko cần phải phản ứng ngay tắp lự khi con khóc đâu. Khóc tí tẹo, hết hờn dỗi thì con sẽ tự nín. Chỉ can thiệp ngay lập tức khi con khóc do bị đau đớn ở đâu thôi. Còn việc em bé nhà em gặp ai cũng chào (tát cho 1 cái), chị đọc mà buồn cười quá, nhưng mình có thể uốn con, khi con giơ tay chuẩn bị tát, mình nắn lại thành chào (giơ tay vẫy chẳng hạn) và nói: Con chào bác ạ. Cứ làm đi làm lại thật nhiều lần, làm mãi rồi nó thành phản xạ, gặp thì chào (ko tát nữa) hihi. Còn con cào cấu bạn, theo chị, giữ tay lại rồi, thì cũng nên giải thích ngay: Ko được phép cấu bạn, con sẽ làm cho bạn đau. Vì nếu em giữ lại, ko giải thích, bảo con thơm bạn đi, có thể em bé ko hiểu hết được thông điệp của em (ko đánh bạn, phải yêu ban?). Nói chung, cứ tùy cơ ứng biến với các tình huống, chỉ cần theo nguyên tắc, stay cool (bình tĩnh) khi có xung đột, khi con (và mình) ko làm chủ được cảm xúc nữa. Với các hành động sai của con, giải thích ngắn gọn: ko được phép, vì sao. Nếu con nghe mình, có thể tiếp tục nói ngắn gọn, làm thế nào thì đúng. Con ko nghe, phản ứng, tạm thời dừng lại, cho con cơ hội khóc giải tỏa, đưa con ra khỏi tình huống đó (ví dụ, tranh đồ chơi của bạn, con khóc vì mẹ ko cho phép, mình trả đồ chơi cho bạn và bế con ra chỗ khác). Con em bây giờ vẫn còn nhỏ, mới bắt đầu học cái gì đúng, cái gì sai, mình bày cho con, giải thích cho con, con hiểu là tụi nó thích lắm, sau này các tình huống tương tự xảy ra, nó biết làm thế nào là đúng, nó tự tin lắm. Em cứ để cho con gái khám phá thế giới, rồi mình theo dõi, chỉ cho con dần dần. Đừng cứng nhắc quá, nhưng cũng đừng chiều con quá. Đến tầm 2,5-3 tuổi, khi nó biết nhiều rồi, nó cố tình thử thách bố mẹ, làm ngược lại những gì bố mẹ ko cho phép, khi đấy mới đòi hỏi mình phải thật cương quyết, và "luật là luật", vi phạm là "phạt" luôn. Nói chung, chị thấy, trong tất cả các ngành nghề, làm MẸ là khó nhất, và cũng hay mắc sai lầm nhất. Em hãy tham khảo thêm các mẹ trên diễn đàn, đây chỉ là kinh nghiệm và cách chị nuôi 2 thằng giặc nhà chị thôi. Trộm vía, mãi rồi chúng nó cũng dần dần đi vào nề nếp, mỗi tội, mấy năm rồi mẹ mỏi mồm quá.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 822 Bài viết

    • 833 Được cảm ơn

    #13
    Ôi... cho mình góp thêm 1 thằng giặc nữa với. Vào đây nghe các mẹ tâm sự và bàn cách dậy con mình thấy học hỏi thêm được nhiều, cám ơn các mẹ nhiều nhé!.
    Cu nhà mình hơn 3 tuổi 1 chút, vừa rồi có về VN chơi 1 tháng, chỉ 1 tháng thôi mà nó thay đổi hoàn toàn, không phải do ông bà chiều đâu mà chắc tại tuổi nó đến lúc phải thế hay sao ấy. Biết là cái tuổi lên 3 ẩm ương mà sao nhiều lúc mình kg thể kiềm chế được, lại phát cho nó mấy roi, nhiều lúc kg nói được tức phát khóc lên cũng có.
    Trước nó ngoan, chả đánh ai bao giờ, giờ nó cứ nhè mẹ mà đánh. Vui buồn, giận hờn, hưng phấn nó đều lao vào người mình, rồi lấy tay tét, chân đá (nó bé mà đánh đau thấu xương). Nhiều khi kg để ý, bị nó lao vào người mình giật hết cả mình, thế là điên lên, quất cho nó mấy quất, nhưng đúng là dùng đòn cũng chẳng ăn thua, lúc đó nó sợ nhưng sau lại đâu vào đấy. Giờ nó còn thêm trò cấu nữa, cấu đau, tay chân mình giờ vẫn còn vài vết đỏ vì bị nó cấu vô cớ đây. Quát nạt, ngọt nhẹ có cả nhưng rồi lại đâu vào đấy.
    Đúng như mẹ tube nói, mình giữ bình tình là điều quan trọng đầu tiên, tiếp theo là giải thích cho con hiểu con sai gì (tuổi này nó bắt đầu hiểu được rồi). Mình có cáu có quát đến khản cổ, đánh rát tay thì nó cũng chả tiếp thu tí nào, nhưng nếu mình dùng lời nói để con hiểu là mẹ đang giận, kg hài lòng với hành động của con thì có vẻ lại hiểu quả hơn. Bằng chứng là mình nói con hư thì mẹ bỏ đi, kg chơi nữa thì nó khóc lóc chạy theo kêu mẹ đừng đi rồi ngoan ngoãn ngồi vào lòng. Nó lại tái diễn thì lại phải bình tĩnh mà giảng giải thôi.
    Nhiều lúc mình thực sự thấy bất lực, cực stress nhưng nghĩ mình đánh đòn thì con đau, mẹ cũng đau, nhiều khi giận quá mất khôn làm con thương tích gì thì hối hận cả đời nên lúc nào cũng phải tâm niệm trong đầu là "bình tĩnh", giận quá bỏ ra ngoài cho nguôi rồi quay lại "nói chuyện nghiêm túc" với "giặc" nhà mình thôi.
    Mong chia sẻ nhiều kinh nghiệm dậy con với các mẹ.
    • Avatar của Munmin
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 13 năm
    • 1,365 Bài viết

    • 716 Được cảm ơn

    #14
    Ôi, nhà em cũng có 1 thằng giặc nè các chị. Từ lúc 24 tháng đã nghịch ko để đâu cho hết nghịch. Ở nhà thì ngang bướng, toàn làm ngược thôi. Bảo cậu là con ko nên vứt đồ chơi thì cu cậu cho cả giỏ đồ chơi ra vườn, chẳng sợ ai cả mà chỉ sợ mỗi mấy chú thợ xây mới chết chứ:Laughing::Laughing::Laughing:. Đi học thì suốt ngày đánh bạn và lèo nhèo cô đến nỗi nổi tiếng khắp trường, cô hiệu trưởng phải phàn nàn với mẹ:Sick::Sad:. Ui, hồi đó em điên lắm. Đi làm cả ngày, về đến nhà còn phải cơm nước dọn nhà mệt mỏi rồi mà thằng con cứ nghịch luôn tay luôn chân, nói ko nghe. Hic, thế là hai mẹ con quát nhau suôt ngày. Nhưng càng bực, càng quát nó thì nó càng ngang bướng làm trái ý mình, phạt cũng ko ăn thua. Cũng may là có ba nó, ba nó lại rất bình tĩnh (như chị Tube nói ý) nói chuyện với nó. HÌnh như cu cậu cũng thích ngon ngọt, thấy ba nhẹ nhàng tình củm thì có vẻ xuôi xuôi. Nhưng chỉ được vài bữa thôi các chị ạ. Đâu lại vầo đấy. :Silly::Sick::Sad:
    Hình như đến cái tuổi này (2-3 tuổi) chúng nó ngang bướng, trái ngược thế đấy ạ. Trộm vía "thằng giặc" nhà em sau 5 tháng quấy phá, sang đến tháng thứ 6 tự dưng ngoan kinh. Lễ phép, nói câu gì cũng thêm chữ "ạ" ở cuối. Đi học về ngoan ngoãn chơi một mình...Túm lại 1 tháng nay hai mẹ con ko còn cảnh quát nhau nữa rùi. May quá, phù. Hi vọng bé nhà các chị cũng sẽ như vậy.:Angel:
    • Avatar của MebeSach
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 13 năm
    • 1,226 Bài viết

    • 1,300 Được cảm ơn

    #15
    Trích dẫn Nguyên văn bởi mesuka79 Xem bài viết
    Tối qua Ba nó mua cái lồng đèn về chơi trung thu cháu thích lắm nhưng chơi một lúc chán rồi là ném bể,k biết giữ đồ chơi cho cẩn thận,mình thấy vậy giận lắm nhưng cố kiềm chế,nhẹ nhàng khuyên bảo con nhưng con chỉ cười rồi đâu lại vào đấy,vẫn cứ nghịch phá bỏ ngoài tai những lời mẹ nói,còn Bố nó thì cứ cho rằng trẻ hiếu động nghịch phá là tốt,nó khỏe nên mới chạy nhảy k sao cả,lớn lên nó sẽ tự đằm tính lại thôi,còn mình thì lo sợ con mắc bệnh,cứ con quậy là mẹ theo ngăn cản,bố thì lại cười chẳng chịu hợp tác,mình stress quá đi.Các mẹ ơi vậy mình có nên tiếp tục nghiêm khắc với con nữa k?
    Tình hình các con nhìn chung đều trong độ tuổi lên 3. Cụm từ "khủng hoảng tuổi lên 3" rất thường xuyên được nhắc đến trong giai đoạn này. Các hành vi đánh bạn bè, anh chị và cả bố Mẹ, tháo dở, làm hư hỏng các đồ chơi đều được nhắc đến. Các Mẹ có thể tham khảo tại đây:

    http://www.google.com.vn/#hl=vi&sour...cfaede7b46937b
    • 248 Bài viết

    • 393 Được cảm ơn

    #16
    đúng là làm mẹ mấy bạn hiếu động này cũng hơi mệt, nhưng nhiều lúc cũng buồn cười lắm. Chia sẻ với mọi người chuyện cu con nhà mình lách luật. Nhà mình có "luật", khi ăn cả nhà ngồi cùng nhau, (ghế ăn), thằng cu đầu nhà mình có 1 thời gian cứ ngồi được vài phút ở ghế, là trèo luôn lên bàn ngồi ăn tiếp. Ko hiểu nó học được ở đâu, bản thân nó cũng vận động liên tục, ko chịu ngồi 1 chỗ nữa. Thế là bố cháu đặt ra luật, khi ăn ko được ngồi lên bàn. Luật vừa ra được 1 hôm, anh chàng cũng thực hiện được 1 hôm. Hôm sau, theo thói quen cũ, ngồi được 1 lúc anh ý lại trèo tót lên bàn. Bố vừa định nhắc lại luật và định cho "đọc sách" 1 tí, anh ta nhìn thấy phản xạ của bố, liền ngay lập tức đứng hẳn lên bàn, đồng thời nhắc bố: Con đứng lên bàn chứ ko phải ngồi lên bàn đâu đấy nhé :Smiling: Bố mẹ nhìn nhau, ố là la