TIN TÀI TRỢ.

Bé 2.5 tuổi thay đổi tâm lý khi có em

  • 0 Lượt chia sẻ
  • 7.13K Lượt đọc
  • 10 Trả lời

Luôn tự hào là nguồn thông tin và kiến thức đáng tin cậy dành cho phụ nữ trưởng thành.

Theo dõi Webtretho

Đến trả lời mới nhất
    • 1,053 Bài viết

    • 998 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #1
    Bé lớn nhà mình 2.5 tuổi và vừa lên chức anh được 2 tháng. Trước giờ bé là cậu bé khá bướng bỉnh nhưng vẫn nghe lời người lớn, thích chơi cùng bố mẹ, được mọi người cho là thông minh và hiếu động. Ở lớp bé được chuyển sớm từ lớp nhà trẻ sang lớp mẫu giáo bé và từ khi sang mẫu giáo bé bé hoạt bát hơn nhiều, hay đọc thơ, hay hát hò,tự nghĩ ra trò chơi....
    Vậy mà chỉ cách đây gần 1 tuần tính bé thay đổi hẳn, lì lợm bướng bỉnh, hay ăn vạ, đến lớp đánh nhau với bạnxứoc hết cả mặt, về nhà đánh anh đánh em (em họ thôi ko phải em bé nhà mình) khi anh hay em cầm đồ chơi của bé.
    Bé rất bướng, càng cấm bất cứ cái gì bé càng xông vào làm bằng được. Lúc đấy chỉ có nịnh nọt hoặc hướng bé sang cái khác mới được chứ càng mắng thậm chí đánh thì lại khóc ầm cả nhà lên.
    Mình nóng tính nên khi nào bực lên cũng đánh bé, xong rồi lại ân hận rồi dỗ dành. Nhưng mình phải trông 2 đứa 1 lúc nên rất mệt, cũng muốn chơi cùng và nịnh bé nhưng nhiều khi ko kìm chế được vậy là lại la mắng rồi con lại khóc váng nhà, hic.
    Mình chắc bé nhà mình đang tầm tuổi thay đổi tâm lý đặc biệt là khi xuất hiện em bé. Mình ko có kinh nghiệm vụ này, mẹ nào có kinh nghiệm giúp mình với.
    Để gió cuốn đi...

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • 1,885 Bài viết

    • 154 Được cảm ơn

    #2
    Đúng rồi đó bạn, trẻ con nhạy cảm lắm.Trước giờ bé là trung tâm chú ý quan tâm chăm sóc của cả nhà. Giờ tự nhiên có 1 "đối thủ" xuất hiện cạnh tranh vị trí độc quyền của bé, bé fản ứng là tất nhiên. Lẽ ra bé 2,5 tuổi cũng biết nghe chút ít rồi, lúc có bầu bạn fải chuản bị tư tưởng cho bé: dạy bé sờ bụng mẹ gọi em...thì sau này bé mớii có tình cảm với em. Con mình mới gần 1tuổi đã như thế, huống gì con bạn đã 2,5 tuổi. Bé nhà mình là cháu đầu tiên bên ngoại được OBN cưng. Hôm rồi anh tôi cho con mới 4 tháng về nhà nội chơi cho quen nhà.( trước đó cháu ở bên nhà ngoại cháu). Bé mình fản ứng dữ dội, ông bế anh thì níu áo ông, ông thấy tôi quay lại bế , liền giơ tay đánh vào chân anh. Lúc nào cũng gây sự chú ý, nhào qua ông, lao wa bà liên tục để OB ko rảnh tay bế anh nó.
    Mình đang lo, giờ con mới 12 tháng, chưa hiểu nhiều, mình vừa có thai. Ko biết chuẩn bị tâm lý cho con thế nào nữa vì con còn wá nhỏ.
    • Avatar của nicepanda
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 207 Bài viết

    • 42 Được cảm ơn

    #3
    Em chưa fải là mẹ nên em góp ý cho chị với tư cách ko phải là người mẹ mà là suy nghĩ của đứa con nha vì em cùng từng là đứa lớn trong trường hợp này rùi :Angel: . Chị phải chuẩn bị tâm lí cho pé trước khi có em , kể chuyện và kể vài vd về bạn bè của pé rằng có em thì pé sắp được làm chị , có thành viên mới trong nhà thì gia đình sẽ đông vui hơn vì pé có em làm bạn . Cho pé nghe em bé đạp trong bụng( hồi đó em thích nhất cái nì :Laughing . Quan trọng là làm mọi cách cho pé thấy phấn khởi , hồi hộp mong em pé chào đời thì pé sẽ thương em hơn .

    Còn nếu chị đã bỏ qua jai đoạn này thì dù áp lực công việc có mệt đến đâu thì chị cũng ko được đánh đứa lớn :mad: , nghiêm cấm đấy , sai lầm nghiêm trọng là ở đó , pé sẽ tức jận vì mẹ thiên vị và pé sẽ ghét đứa nhỏ , nếu bị ức chế lâu ngày pé sẽ " páo chù " đấy , pé cộc tính , khó chịu và khó gần hơn . Đứa nhỏ thường được ưu ái , chăm sóc kĩ hơn vì nó còn quá yếu ớt , nhưng lâu lâu chị cũng phải dành thời gian nhiều hơn chăm sóc cho đứa lớn vì pé sẽ tủi thân khi mình bị phớt lờ , chị ko được bênh vực cho đứa nhỏ hay sợ pé lớn làm tổn thương pé nhỏ . Chị nên khuyến khích cho pé lớn xoa , sờ má hay ẵm hờ pé nhỏ ( hành động này làm pé thấy ấm áp và có ý nghĩa lắm đấy) , dạy cho pé trách nhiệm phải bảo vệ em .

    Nói chung , dù mệt hay áp lực cách mấy thì cách nói nhỏ nhẹ và sự quan tâm của người mẹ , dù chỉ là cái xoa đầu hay vuốt tóc pé cũng làm cho pé lớn vui lắm đó . Đây là giai đoạn gian khổ của 1 người mẹ , chúc các pé nhà chị hay ăn chóng nhớn nha .:Angel:
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 14,577 Bài viết

    • 1,737 Được cảm ơn

    #4
    Đọc Huynh đệ ký đê nhà ginger ui, hiểu tâm lý con trẻ liền hà...hehhe:LoveStruc:
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 1,053 Bài viết

    • 998 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #5
    MÌnh từ hồi có bầu đã liên tục nói về em bé với cu lớn, cho em sờ bụng mẹ rồi nói về sự sắp có mặt của em bé nhưng cu cậu ko thích nhắc đến em bé. Mình còn mua đồ chơi cho con rồi nói đó là của em bé tặng con đấy nhưng có vẻ ko hiệu quả lắm. Khi em bé ra đời thì lúc đầu cu cậu cũng ghen lắm ko cho em bé bú ti... nhưng được khoảng 2 tuần là bắt đầu quen với sự có mặt của em và có vẻ thích thú khi được làm anh lớn vì mẹ giao cho 1 số việc như lấy quần, lấy bỉm cho em...

    Bây giờ cu cậu đã bắt đầu trông em được, gọi mẹ khi em trớ, khi em cào mặt hoặc bắt chước mẹ hỏi chuyện em bé... nhưng việc thay đổi tâm lý ở đây là đối với mọi người chứ k phải đối với em bé của cu cậu. Ngay cả với bố, mẹ sự đối xử cũng khác ví dụ khi cu cậu bật đầu đĩa xem ca nhạc thì nhất thiết phải tự bật hoặc nếu có yêu cầu mẹ bật thì mẹ phải ra bật bằng được chứ ko được ai khác bật hộ, và khi bật bài hát nào đó thì ko ai được phép hát theo nếu ko cu cậu sẽ xông vào đánh.

    Tương tự như thế, ví dụ hộp nước xả comfort, cu cậu nhìn quảng cáo trên ti vi và nói đó là Downy diệt khuẩn,mình nhỡ mồm nói ko phải đâu đó là Ômô đấy. Hôm sau mình nhìn lại và thấy mình nói nhầm liền bảo mẹ nhầm rồi ko phải ômô mà là nước xả vải comfort thì nó xông lại gào bằng được nói đấy là ômô, hic. Mình giải thích lại ko ăn thua vì thấy cu cậu có vẻ tức tối, lẩm bẩm rồi gào lên: ômô chứ có phải comfort đâu, nếu sau đó mẹ mà nói lại thì cu cậu sẽ cậu gào lên khóc, vừa khóc vừa khẳng định quan điểm của mình. Đấy là với mẹ thì ko dám chứ nếu đó là bố hoặc ai đó thì sẽ là cấu hoặc đánh cho bằng được.

    Đến lớp thì cô mách tội ở lớp giành nhau đồ chơi với bạn rồi đánh bạn, nằm lăn ra đất ăn vạ. Giờ còn ko sợ cả cô giáo nữa. Hic, đau cả đầu.
    Để gió cuốn đi...
    • Avatar của BenBen
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 12 năm
    • 339 Bài viết

    • 96 Được cảm ơn

    #6
    Bạn ạ, theo mình, thứ nhất con bạn đang thay đổi tâm lý do phải làm anh, thứ hai là do cái giai đoạn gọi là "khủng hoảng tuổi lên 3". Bạn search nhé, nhiều tài liệu lắm. Cái giai đoạn này sẽ chấm dứt khi con bạn được 3 tuổi (qua sinh nhật). Có những bé kết thúc giai đoạn này sớm hơn hoặc muộn hơn mốc sinh nhật 3 tuổi.
    Bé lớn nhà mình cũng thế, có em lúc 17 tháng. Từ lúc đó đến sinh nhật 3 tuổi của bé, mình đau khổ ghê gớm. Mình tưởng là mình có một đứa con bất trị, mình tưởng là mình sai lầm do sinh đứa thứ hai quá sớm.v.v. Nhưng rồi qua sinh nhật 3 tuổi, mọi chuyện thay đổi dần dần. Đến giờ bé được 37 tháng, mình nhìn thấy bé quá ngoan, quá dễ thương. Trộm vía.
    Bạn cứ chờ nhé. Các cô giáo của con mình (bé thứ hai giờ được 20 tháng) cũng bảo phải chiều theo ý cháu rồi lựa lựa mà xoay bé theo ý mình, chấp nhận chờ khi nào cháu qua 3 tuổi thôi.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của me_socdan
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 76 Bài viết

    • 166 Được cảm ơn

    #7
    Con bạn làm anh khi còn bé quá. COn mình làm anh lúc được 6 tuối rồi nên cũng dễ hơn, mặc dù bé dũng có giai đoạn bị hẫng y như vậy. Mình cứ nêu ra ở đây những kinh nghiệm của mình, hy vọng là có ích cho bạn.

    - Nghiêm khắc nhắc nhở những người lớn mà bé hay tiếp xúc nếu họ trêu chọc việc bé có em. Mình đã cáu thật sự với cô/dì/chú/bác... vì hay chọc bé là "sắp có em rồi nhé, sắp ra rìa rồi...". Sau này ai cũng hiểu, không chọc bé kiểu đó nữa.
    - Lúc mẹ nựng nịu em bé thì bố phải âu yếm anh hoặc ngược lại, đừng để bé có cảm giác bị ra rìa lúc nào cả.
    - Lúc có mặt bé luôn luôn phải nựng em là "Hai cục cưng của mẹ, mẹ thương hai đứa nhất trên đời .....", tóm lại phải là "hai đứa" ,đừng để bé có cảm giác mẹ có em rồi, mình ko được quan tâm bằng lúc trước...
    - Mình hay giả giọng của em nói với bé, VD 'Anh đi học về à, em chào anh', 'EM thương anh nhất trên đời, anh là anh ruột của em mà ....'. Bé nhà mình lớn rồi, biết thừa là mẹ nói chứ ko phải em, nhưng cũng thích nghe như thế và thương em lắm.
    _ Nhờ bé lấy giúp/ áo/bỉm của em, xong khen nịnh kiểu như ""Anh giỏi quá, may mà có anh gíup mẹ chứ không em bị ướt rồi ...
    - Nói với bé là con sướng hơn bạn này, bạn kia vì con có em còn bạn ấy thì không..


    Ôi còn nhiều thứ nữa mà mình không nhớ hết. Lúc đó con mình cũng sốc lắm nên mẹ và bố phải thay phiên nhau nghĩ ra đủ trò. Không biết có phải nhờ vậy không mà con thương em lắm. Con hay khoe với mọi người về em, còn bảo là thương em nhất nhà rồi mới đến mẹ.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 3,699 Bài viết

    • 690 Được cảm ơn

    #8
    Con bạn như vậy, lý do một là trong nhà có sự thay đổi lớn (thử xem bạn có thay đổi tâm lý không đừng nói bé), thứ hai là bé ghen với em, thứ ba là bé đang ở tuổi thay đổi rất nhiều (tuổi lên 3 là một bước phát triển lớn của bé).

    Mình kể cho bạn nghe ví dụ này. Bây giờ chồng bạn về nhà nói với bạn, là vì bạn rất đẹp, rất tốt, và anh ấy rất yêu bạn, nên anh ấy quyết định sẽ mang một cô nữa giống hệt bạn về nhà, và anh ấy sẽ yêu bạn và cô ấy như nhau. Sau đó về nhà rồi thì mọi người cũng xúm lại yêu chiều cô đó (như đã yêu chiều bạn) lại còn nói bạn phải yêu, cưng, chăm sóc cô đó cùng mọi người, vì cô ấy bé lắm, còn non nớt lắm. Chồng bạn thì cho cô ấy ngủ cùng mình, bạn thì đi ra ngoài ngủ phòng khác. Sau đó một thời gian thì mọi người nói, thôi, giờ quần áo cũ, đồ dùng cũ bạn không dùng nữa thì chia cho cô ấy đi. Lúc đó bạn nghĩ sao? Hãy đặt mình vào vị trí con bạn để xem cháu đang nghĩ gì.

    Về lời khuyên thì đã có nhiều lời khuyên rồi. mình muốn nhấn mạnh một số điểm:
    1. Bạn và những người xung quanh không bao giờ so sánh em bé với con lớn hơn, khen em bé thì nhớ khen cả cháu lớn.

    2. Đừng bao giờ bắt bé phải nhường em vì bé là anh lớn hơn (VN mình hay có kiểu này lắm, nhưng tại sao một đứa trẻ mới hơn hai tuổi đã phải chịu thiệt chỉ vì mình có em), mọi thứ hai người phải bằng nhau. Và nếu bé có không muốn chia sẻ cái gì là của mình thì hãy tôn trọng bé, bé có quyền đó (nhất là bé ở tuổi lên 3 thì tư tưởng cá nhân đang phát triển rõ rệt lắm nhé).

    3. bạn cần giành thời gian riêng cho bé lớn, giống như bạn đang giành nhiều thời gian riêng cho em bé. hãy nghĩ xem, lúc em bé ăn, ngủ (có mẹ bên cạnh) thì bé lớn phải trật tự, rồi không vào phòng, v..v Vậy thì cũng phải có lúc bé lớn được mẹ ở cạnh 100% như thế. Cố thu xếp cho có thời gian ai khác trông bé thứ hai để bạn chơi hoàn toàn với bé lớn, nếu đi ra ngoài càng tốt. Lúc đó hãy nói chuyện với bé như bé là người lớn, để bé hiểu là mẹ có lúc bận rộn với em nên không chơi ngay được với con, con thông cảm cho mẹ, nhưng mẹ cũng có thời gian chơi riêng với con mà không chơi với em. Hai anh em mẹ yêu như nhau và mẹ đều cố gắng thu xếp thời gian để chơi với cả hai. Con cố gắng chờ mẹ trong lúc mẹ chơi với em, sau đó thì em cũng chờ mẹ để mẹ chơi với con.

    4. Cố gắng multi task: ví dụ cho bé nhỏ ti ti thì đọc truyện cho bé lớn ở bên cạnh. Hoặc xoa lưng cho bé (nói trước bé cần giữ trật tự thì mẹ mới làm được,còn nếu ko trật tự thì bé phải ra ngoài chờ mẹ xong rồi mẹ sẽ chơi với bé).


    Cố gắng lên nhé.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của beyeu1905
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 13 năm
    • 1,031 Bài viết

    • 159 Được cảm ơn

    #9
    Đọc những dòng này của mọi người, mình thấy mình đúng là mẹ mìn, mình biết hết, chuẩn bị tốt cho con, cũng tranh thủ tối đa thời gian cho bé lớn, nhưng vẫn chẳng giảm được tị nạnh, phá phách của bé, nên bé vẫn bị mẹ nện nhưng thường :Sad:. Vì nhiều lúc, càng chiều, càng nhẹ nhàng, càng cố tâm lý thì bé càng phách lối, nghịch ngợm. Chắc đợi bé thứ 2 lớn hơn, mình hướng các con chơi với nhau để tăng cường tình cảm giữa chúng nó vậy.
    • 3,699 Bài viết

    • 690 Được cảm ơn

    #10
    Trích dẫn Nguyên văn bởi beyeu1905 Xem bài viết
    Đọc những dòng này của mọi người, mình thấy mình đúng là mẹ mìn, mình biết hết, chuẩn bị tốt cho con, cũng tranh thủ tối đa thời gian cho bé lớn, nhưng vẫn chẳng giảm được tị nạnh, phá phách của bé, nên bé vẫn bị mẹ nện nhưng thường :Sad:. Vì nhiều lúc, càng chiều, càng nhẹ nhàng, càng cố tâm lý thì bé càng phách lối, nghịch ngợm. Chắc đợi bé thứ 2 lớn hơn, mình hướng các con chơi với nhau để tăng cường tình cảm giữa chúng nó vậy.
    Mình nghĩ là mình nên chuẩn bị cho bé thứ nhất, còn lại thì không nên mong chờ bé sẽ ngoan, yêu em, khong tị nạnh hay phá phách đâu. Mình thấy từ phía làm bố làm mẹ thì cần nhất là nên hiểu tại sao con có những phản ứng như vậy, để tự mình kiềm chế bản thân mình, ít đánh, mắng con tội nghiệp các bé. Mình cho rằng cho dù bé có em hay ko thì đến tuổi bé vẫn thay đổi tâm lý, và làm cha làm mẹ ko phải quyền của mình là ko dạy được thì cáu với con, mà phải hiểu con và cố hết sức ko đánh mắng trẻ.
    • 1,053 Bài viết

    • 998 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #11
    Trích dẫn Nguyên văn bởi BenBen Xem bài viết
    Bạn ạ, theo mình, thứ nhất con bạn đang thay đổi tâm lý do phải làm anh, thứ hai là do cái giai đoạn gọi là "khủng hoảng tuổi lên 3". Bạn search nhé, nhiều tài liệu lắm. Cái giai đoạn này sẽ chấm dứt khi con bạn được 3 tuổi (qua sinh nhật). Có những bé kết thúc giai đoạn này sớm hơn hoặc muộn hơn mốc sinh nhật 3 tuổi.
    Bé lớn nhà mình cũng thế, có em lúc 17 tháng. Từ lúc đó đến sinh nhật 3 tuổi của bé, mình đau khổ ghê gớm. Mình tưởng là mình có một đứa con bất trị, mình tưởng là mình sai lầm do sinh đứa thứ hai quá sớm.v.v. Nhưng rồi qua sinh nhật 3 tuổi, mọi chuyện thay đổi dần dần. Đến giờ bé được 37 tháng, mình nhìn thấy bé quá ngoan, quá dễ thương. Trộm vía.
    Bạn cứ chờ nhé. Các cô giáo của con mình (bé thứ hai giờ được 20 tháng) cũng bảo phải chiều theo ý cháu rồi lựa lựa mà xoay bé theo ý mình, chấp nhận chờ khi nào cháu qua 3 tuổi thôi.
    Cám ơn bạn nhiều, hôm qua lại 1 trận la khóc om sòm nữa do bé nằng nặc đòi bật đèn chơi khi đã 11h đêm. Hic, chắc là khủng hoảng tuổi lên 3 rồi mình sẽ đọc ngay.
    Bình thường khi bé ngoan thì đáng yêu lắm, nói ra dáng người lớn kinh khủng. Bé thấy bố tắm sữa tắm của mẹ liền bảo: bố làm gì đấy, sao bố dùng xà phòng của mẹ mẹ mắng cho đấy. Hoặc khi bố giữ cho khỏi ngã trên ghế thì bé nói: bỏ tay ra, rách áo bây giờ :Laughing:
    Để gió cuốn đi...