Vì đi học muộn 9 năm nên ở tuổi 27, cô gái Nguyễn Thị Hồng mới bước chân vào giảng đường Đại học. Với đôi mắt không còn chút ánh sáng, nữ sinh ấy đã phải ‘cạnh tranh’ với bạn bè cùng khóa bằng những dòng chữ nổi khó nhằn.

Vậy mà cô đã làm được, thậm chí còn làm xuất sắc, trở thành thủ khoa đầu ra của ngành Công tác xã hội, khoa xã hội học của Trường ĐH Khoa học xã hội và nhân văn, ĐH Quốc gia Hà Nội. Với điểm tổng tích lũy đáng kinh ngạc: 3.71/4.0.

Từng bị kỳ thị, phải sống thu mình với thế giới.

Thời thơ ấu, thế giới của Hồng vẫn như tên gọi của cô, tràn ngập sắc hồng tươi vì có mẹ cha thương yêu cộng với thành tích học tập xuất sắc. Nhưng rồi, một tai nạn năm 14 tuổi đã khiến Hồng bị vỡ nhãn cầu, tê liệt toàn bộ dây thần kinh và trở thành người khiếm thị.

2IFFKEoVM-_bj_VS7QIa0ZJVcZMfN-fQyC1vxinyqE0nWp7XdqauMjrHWUgTVXlVlGZDAKfetnerEFJ3r694gMh-S1jw
Ảnh: Vnexpress

Nhớ lại quãng thời gian đau đớn, cô gái bùi ngùi tâm sự: “Bước ra ngoài, mọi người nhìn mình như một sinh vật lạ. Họ tò mò theo dõi từng bước chân xem mình đi đứng ra sao, làm việc như thế nào. Chính lúc ấy, mình bắt đầu cảm thấy bản thân bị phân biệt”.

Sợ hãi và hoang mang, trong suốt 3 năm đầu cô không dám bước chân ra khỏi nhà. Cho đến một lần, từ đài phát thanh, cô lắng nghe được câu chuyện của một người đàn ông bị liệt tay chân, ngồi xe lăn nhưng vẫn vui tươi ca hát, đi bán vé số.

Người đàn ông này nói trên radio: "Nếu như tôi khóc mà có thể tốt hơn thì tôi sẽ khóc. Còn nếu tôi khóc mà không thể thay đổi được điều gì thì tại sao tôi không cười?". Chính câu nói đó cứu Hồng thoát ra khỏi bóng đêm cuộc đời.

Rồi Hồng thấy bản thân như được truyền động lực: “Mình chỉ bị hỏng mắt thôi, nhưng vẫn còn tay, còn chân. Tuy hơi khó khăn, nhưng mình vẫn may mắn hơn rất nhiều người. Cho nên, mình không việc gì phải buồn cả”.

zZfOYowaqPbp66mbDjUGVwdcXuMKl38-Ro_IJldUrEK9uUyb5MkNyjG8jq4TUziiHLlOt5GFevySI-_u7SCCgN_fs0cCOg
Ảnh: VietNamNet

Tư tưởng thay đổi, Hồng bắt đầu trở nên lạc quan hơn. Hồng xin mẹ cho đi học. Đầu tiên, cô học chữ nổi và cách sử dụng máy tính tại Hội người mù huyện Thanh Trì. Sau đó, cô đến Trung tâm Giáo dục thường xuyên Nguyễn Văn Tố (quận Hoàn Kiếm) để học hết chương trình phổ thông đang bỏ dở.

Hồng học vào những ngày cuối tuần, còn ngày thường thì làm xoa bóp, thu nhập 17.000-18.000 đồng một giờ, một tháng kiếm được khoảng 600.000 đồng. Số tiền không lớn, nhưng giúp Hồng không phải phụ thuộc hoàn toàn vào bố mẹ.

Cũng vào thời điểm ấy, nhìn thấy con gái có lại tinh thần, mẹ cô bắt đầu nghiêm khắc hơn. "Có lúc mình rất giận mẹ, cảm thấy bản thân không may mắn mà mẹ còn bắt mình làm, nấu ăn bị đứt tay, bị bỏng, cắm cơm bị điện giật” – cô gái trẻ bật cười nhớ lại.

gV_JRKr8AK7n0fDh-O10mJh_WutipFAH0LnmXXxac0Zqxve56OO_unDT8bctlyGUfIwkXO3RFkQzT9wuGsIsnzkJ4FGcFxc
Ảnh: Vnexpress

Khi biết được câu chuyện của Hồng, có chút gì đó nghèn nghẹn trong lòng, nói Hồng quá bất hạnh thì không đúng, cô còn có mẹ cha, ông bà, những người thân yêu luôn bên cạnh. Cô vẫn còn một nghị lực sống mãnh liệt hết mình.

Nhưng nói cô may mắn thì lại sai vô cùng, vì ông trời đã lấy đi đôi mắt đẹp của người phụ nữ khi đang ở tuổi thanh xuân. Ai cũng biết, đôi mắt long lanh vốn là khát khao của bao thiếu nữ, là nơi khởi nguồn và ghi dấu của những kỷ niệm trong cuộc đời.

Nhưng biến cố là điều không một ai tránh khỏi, có người ngã quỵ, có người đứng lên. Nếu chỉ nhìn bề ngoài hoặc nhìn vào thành công của một người, làm sao bạn biết được những năm tháng nỗ lực đầy đớn đau của họ dai dẳng và khốc liệt như thế nào?

‘Hãy đứng lên, hãy mạnh mẽ’ – chúng ta thường hô hào với nhau như thế khi thấy ai đó gặp chuyện không may. Chúng ta ít khi nào nói với họ, bạn mệt rồi, hãy nghỉ ngơi một chút rồi làm lại từ đầu. Chúng ta cứ mặc định phải cổ vũ họ, hò hét họ, để làm họ phấn chấn chứ ít ai giúp họ nhìn thẳng vào bản thân mình.

Vậy mà trong câu chuyện của Nguyễn Thị Hồng, thật sự nể và khâm phục cách hành xử của mẹ cha, họ đã cùng con gái ‘nghỉ ngơi’ sau biến cố, để con bình tâm nhìn lại cuộc đời. Họ không ép con phải có nghị lực sống ngay tức khắc, phải vươn lên, phải mạnh mẽ khi nỗi đau vẫn còn.

IJB0tleyz-USuE3xcmPmYzqbv06VV94zLmj_Kom0Ma4xzGfGIo9U_I1HbB9wOllDdsHztLeH5zHUaG_rkEw91GZPcZGlDQ
Ảnh: VietNamNet

Họ cứ thế âm thầm và động viên, rồi đến khi thời cơ chín muồi, họ khiến cô gái nhỏ trở về như cũ. Hồng vẫn phải làm việc, vẫn phải mưu sinh, tự lập từ những điều nhỏ nhặt nhất. Họ đã xem như, mình lại ‘sinh con’ thêm một lần.
Đời là cuộc hành trình không ngừng nỗ lực.

Vào năm 2015, Hồng hoàn thành xong chương trình lớp 12. Cô đăng ký xét ưu tiên vào ngành Công tác xã hội của Trường ĐH Khoa học Xã hội & Nhân văn. Với thành tích học tập tốt, hồ sơ của Hồng được chấp nhận.

Hồng trở thành tân sinh viên với các sinh viên cùng lớp kém Hồng tận 9 tuổi. Ngày vào giảng đường, Hồng gặp biết bao khó khăn, trắc trở. Nhất là trong việc đọc hiểu các giáo trình.

Nhưng cái khó lại ló cái khôn, cách giải quyết của Hồng là ghi âm bài giảng của giảng viên, song song việc viết chữ nổi ghi lại những từ khóa quan trọng.Không dừng lại ở việc học trên lớp, Hồng đăng ký học tiếng Anh miễn phí cho các bạn khiếm thị ở Hà Nội.

8VFz2m1FrAFTBKsmS2rYp0_CDpTY1kBT-bszBA27Vr12bAUqHr2dJGN719k-8_0C8JUBR_-k5l-Dh_Lvzyc4krDT9EuDNg
Ảnh: Tuổi Trẻ

Sau một năm, Hồng được nhận vào làm trợ giảng với nhiệm vụ chuẩn bị tài liệu cho giáo viên nước ngoài cũng như chuẩn bị tài liệu chữ nổi cho học viên.Nhờ thông minh sáng dạ, Hồng học "cuốn chiếu" và chỉ sau ba năm rưỡi đã ra trường trước thời hạn.

Cô còn xuất sắc đạt danh hiệu thủ khoa đầu ra của khoa xã hội học, á khoa của toàn Trường ĐH Khoa học xã hội và nhân văn khóa 60. Đồng thời, Hồng đã ghi tên mình vào sổ vàng tại Văn Miếu Quốc Tử Giám.

Sau lễ vinh danh, Hồng tiếp tục hành trình tìm việc. Trước mắt, Hồng vẫn nhận xoa bóp, tẩm quất cho với thu nhập 25.000-35.000 đồng một giờ. Cô mong muốn có thể làm việc trong một tổ chức phi chính phủ về các hoạt động xã hội để thực hiện ước mơ và dự định trước khi vào đại học.

"Mình nộp hồ sơ đi mấy nơi rồi nhưng chưa có chỗ nào phản hồi, tuần sau in thêm giấy tờ và công chứng rồi nộp tiếp xem sao", Hồng nói, tay khẽ miết trên bảng điểm đại học rất nhiều điểm A của mình.

3QF78hJ44Ivg-F9dMdDJzq08o01kFTx2Qa1Z8WxdxDFFGRbL06WyDNz16XMCOutst4-0culb4R5DB4lw65J4Rm3ZYP4P2oM
Ảnh: VietNamNet

Vậy là sau những năm tháng u uất, Hồng đã tự mình thoát ra để làm lại cuộc đời. Từ đây cô hiểu rằng, ánh sáng trí tuệ, ánh sáng của nhân cách và nghị lực mới là điều quan trọng nhất, giúp cô 'thấy' được bản ngã của chính mình.

Cô cũng là minh chứng sống và rõ ràng nhất cho câu nói: “Sự học chưa bao giờ là muộn" bởi giới hạn của con người là vô biên và ý chí là tài nguyên vô tận mà mỗi chúng ta đều có, nhưng người với người hơn nhau ở việc sử dụng nó như thê nào mà thôi.

Nên nhớ, đứng lên từ đau thương đã khó nhưng thành công từ đau thương còn khó gấp bội lần!

Nguồn tham khảo: Tuổi Trẻ, Vnexpress, VietNamNet.