Xã hội ngày càng phát triển, người tốt kẻ xấu chẳng biết đâu mà lần. Người tử tế vì thế cũng vơi dần đi, chẳng còn thiết tha làm chuyện 'bao đồng' giúp đỡ thiên hạ. Bởi họ sợ, thậm chí là rất sợ cái cảnh “làm phúc phải tội”, “làm ơn mắc oán", tự mình hại mình.

Nhưng đâu đó trên thế giới này, vẫn còn nhiều tấm lòng hảo tâm, sẵn sàng cho đi mà chẳng cần nhận lại. Họ như ngọn nến nhỏ sưởi ấm những tâm hồn tăm tối. Họ khiến chúng ta xức động nghẹn ngào và bớt hoài nghi trước cuộc đời nhiều cạm bẫy.

Và sau đây llà câu chuyện có thật về bà Darlene Quinn, một nhân viên chuyên xử lý hàng hóa tại một doanh nghiệp ở Spartanburg, Nam Carolina (Mỹ). Vì nghèo khó, bà vẫn đi làm dù tuổi đã cao. Bà bắt đầu công việc lúc 4 giờ sáng, nhưng 3 tháng qua, bà phải thường xuyên đi bộ 19 km từ chỗ làm về nhà.

YL1hVJO6x-qqBD2e8lvlug0ErQqgA_Cu9udi_k6Mi-TbV9hAvs74vOJZgvZMKTq3BKgzEgP8YwN6x71kM8NPRikrvtRPWg
Cụ bàDarlene Quinn nghèo khó (Ảnh: usatoday.com)

Josh Lewis, đồng nghiệp của bà Quinn cho hay, cách đây vài tháng, anh và ông chủ thấy Quinn đi bộ trên đường phố đông đúc xe cộ. Vì vậy, họ thay nhau cho bà Quinn đi nhờ xe. Bà cho biết xe bị hỏng không đủ tiền sửa nên phải đi nhờ xe người quen đến chỗ làm. Kết thúc công việc, bà sẽ tự đi bộ về nhà.

Vậy là Lewis quyết định lên trang GoFundMe, kêu gọi mọi người quyên tiền giúp bà Quinn mua xe. Nhờ sự ủng hộ của 100 đồng nghiệp và các mạnh thường quân, anh Lewis đã sắm được xe hơi cho bà Quinn.

Thứ 3 tuần trước, anh mang xe đến tặng người đồng nghiệp già, đồng thời, quay video đăng tải lên mạng để những người ủng hộ biết. "Chúng tôi sẽ tặng bà chiếc xe đó, bởi chúng tôi yêu bà. Bà thật tuyệt", Lewis nói với Quinn trong video.

Bà Quinn đã rất bất ngờ, bật khóc khi nhận được xe. "Cậu làm tôi chảy nước mắt rồi đấy. Làm thế nào tôi lại có được may mắn như vậy cơ chứ", bà xúc động. Anh Lewis cũng cho hay, có hai doanh nghiệp địa phương giấu tên cũng muốn giúp đỡ bà Quinn.

e8IcHGoKYjzq_lVcfowQEWFbxghEzvdhorjtEUOiH4PLwKjfxeqy8DtWNbCBM2EncUuNWG1J8nnPVjDRohiBr0cjbcS_-5U
(Ảnh: usatoday.com)

Một doanh nghiệp thay dầu miễn phí giúp bà, nơi còn lại tặng lốp xe khi cần thiết. "Tôi nói với bà Quinn bà ấy đã truyền cảm hứng cho mọi người. Bởi nếu là tôi, chắc gì tôi có thể đi bộ gần 20 km để đến chỗ làm mỗi ngày", Lewis nói.

Thật sự cảm động và nghẹn ngào khó tả. Như đã nói ở trên, đây rõ ràng là câu chuyện ấm lòng trong ngày đông buốt giá, trước bao nhiêu thông tin ‘xấu xa’ về xã hội, nào cướp giật, nào đâm chém và hại chết lẫn nhau...thì vẫn còn đó, những tấm lòng thiện lương, không vụ lợi.

Tuy chỉ là đồng nghiệp, nhưng họ không dửng dưng, không thờ ơ, đã giúp nhau là giúp hết mình, giúp cho đến triệt để. Đâu như một số công ty, tranh giành đấu đá, mưu hèn kế bẩn, tìm đủ mọi cách để hãm hại nhau, kéo dài còn hơn cả phim truyền hình dài tập.

sD652F58Gjn3YR8u5S1ZajAFwPuYdyaNSA13RJiCi-CeMsv9_NQoCTS6WXcH6ImsHb1oam4KC475oOE73C1M75sJGn3G9w
(Ảnh: usatoday.com)

Mấy ai trên cõi đời này, hành xử đẹp như anh Lewis, hết lòng kêu gọi ủng hộ cho cụ bà, tự trích tiền túi góp vào chuyện mua xe. Và mấy ai trên cõi đời này, biết tôn trọng người già, sẵn sàng giúp đỡ một cách hết lòng hết dạ.

Mà đâu chỉ có anhLewis, rất nhiều người cũng đã cùng chung tay, từ cá nhân đến tổ chức. Đáng quý là, họ giấu tên vì họ chẳng cần phải đánh bóng tên tuổi, làm từ thiện từ cái tâm chứ chẳng cần ai ngưỡng mộ, tung hô.

Nể anh Lewis, lại càng thương cụ Quinn, tuy không còn trẻ khỏe như thanh niên trai tráng, nhưng bà vẫn chăm chỉ lao động, vẫn hết mình với công việc thường ngày. Gặp khó khăn nhưng bà không than vãn, không thở dài hay chìa tay xin xỏ một ai. Đó là cái nếp sống văn minh mà chúng ta cần học hỏi, luôn yêu lao động, luôn tự vươn lên.

VAaNQsSpYAlZnsKvSa60_Yssq_xi39eosZeLOaxjFVt23N2nNcb-FAQSCwO3WKcgA2fcu0Jmn1-1RSyuBjKcm9k04wz7
(Ảnh: usatoday.com)

Nhìn lại câu chuyện của cụ Quinn, chợt nhớ về một trường hợp khác cũng khá nổi tiếng ở bang Alabama, Mỹ. Theo đó, một anh chàng 20 tuổi tên là Carr, lúc ấy đang là sinh viên nghèo khó. Vì không có tiền mua xe nên anh chàng đi bộ 32km từ nhà đến chỗ làm, từ tối hôm trước cho đến sáng hôm sau với hy vọng kịp giờ làm. Đều đặn mỗi ngày không nản chí.

Theo lời Carr tâm sự, công việc mới rất có ý nghĩa với cậu và cậu cũng không muốn sếp của mình thất vọng. Nên trong hành trình đó, lúc thì cậu đi từ từ, lúc thì rảo bước nhanh, thậm chí có lúc chạy và mỗi lần chỉ nghỉ 10 giây. Trên đường đi, Carr còn gặp một nhân viên cảnh sát và được người này mời ăn sáng.

Sau khi chia sẻ câu chuyện trên mạng xã hội, trường hợp của anh Carr nhanh chóng thu hút sự chú ý. Cư dân mạng đã mở chiến dịch quyên góp giúp anh Carr sửa chiếc xe cũ, thu được tổng cộng 8.000 USD.

Luke Marklin, Giám đốc điều hành tại công ty dịch vụ chuyển nhà nơi Carr vừa được nhận vào làm, cũng vô cùng cảm kích nên đã lái xe vào cuối tuần để đến gặp nhân viên mới. Sau buổi uống cà phê trò chuyện, ông Marklin đã tặng Carr chính chiếc xe hơi F. E của mình. Còn anh Carr chia sẻ về dự kiến tốt nghiệp chuyên ngành khoa học y tế vào tháng 12 tới.

AlWe10Hu_P1JnluyRCB6e7EvLEojKChnkKzVSOF2g0aKaUeG68aOSFKngBYJ7ebNch6C9mnP-ataSgwmkL9USYKWF9YplA
Cậu sinh viên bật khóc vì được tặng xe (Ảnh:baomoi.com)

Thực sự quá nể phục trước những con người đầy tinh thần, trách nhiệm và ý chí, dù họ còn trẻ như anh Carr hay đã già như cụ Quinn, ai cũng mang trong mình một thái độ sống nghiêm túc, tôn trọng công việc chính là tôn trọng bản thân.

Ý nghĩa hơn, họ còn gặp được những người tử tế. Nhìn những giọt nước mắt khi nhận được xe của họ, chúng ta dường như cũng cảm nhận được điều tuyệt vời ấy, trái tim cũng rung động theo và nước mắt cũng chực rơi.

Hy vọng qua những câu chuyện như thế này, xin các bạn đừng từ bỏ làm người tốt, dù cho xã hội vẫn gọi người tốt là 'kẻ điên'. Nhưng kẻ điên mà khiến đồng loại của mình được hạnh phúc thì hà cớ gì không ‘điên’ trong vui vẻ.

Nguồn tham khảo: Vnexpress