Thì ra sợ ma là một triệu chứng tâm lý mà ai cũng có thể mắc phải, các mẹ ạ.

Bạn đã bao giờ ở nhà một mình và cảm thấy chắc chắn rằng có ai đó đang theo dõi bạn? Bạn sợ phải quay lại và thấp thoáng thấy một bóng ma ở khóe mắt phải không?

Bạn không cô đơn đâu. Trên thực tế, đối với một số người, cảm giác này chuyển thành nỗi ám ảnh khiến cho họ không thể sống hoặc ngủ một mình. Nỗi sợ ma này có thể phổ biến hơn nhiều so với nhiều người nghĩ, theo Ricardo de Oliveira-Souza, một bác sĩ tâm thần tại Học viện The D’Or về Nghiên cứu và Giáo dục (IDOR) tại Rio de Janeiro.

"Nó có thể phổ biến như những nỗi sợ hãi phổ biến mà chúng ta gặp mỗi ngày, chẳng hạn như sợ độ cao hoặc sợ loài côn trùng nào đó," Oliveira-Souza nói.

l0R3ZcgMyg_JWiztmxNbCSFsLLAdYXGwIEfrQqJL7M3lwJRl6cbwerCG8HRrsHF4KGV2lBnI-_4yZLjYFRsSv1uYFfjPphQ
Ảnh:Shutterstock

Nỗi sợ ma:

Xấu hổ có lẽ đã ngăn không cho nhiều người đề cập đến nỗi sợ hãi này của họ với các chuyên gia y tế. Oliveira-Souza bắt đầu quan tâm đến hiện tượng này sau khi một bệnh nhân của anh tình cờ đề cập đến việc điều trị trầm cảm cũng đã chữa cho anh chứng sợ ma, điều từng khiến anh sợ hãi khi ngủ một mình. Đối với Oliveira-Souza, mô tả của bệnh nhân phù hợp với tiêu chí của một nỗi ám ảnh (phobia), một thuật ngữ trong tâm lý học được sử dụng để mô tả nỗi sợ hãi quá mức được kích hoạt bởi một tình huống nhất định - trong trường hợp này, đó là nỗi cô đơn hoặc suy nghĩ về phim kinh dị hoặc nỗi sợ hãi về những điều siêu nhiên khác. Vị bác sĩ bắt đầu hỏi thăm xung quanh và thấy rằng nhiều bạn bè, bệnh nhân và người thân của anh cũng nói họ sợ khái niệm “ma”.

Trong một bài báo được xuất bản vào tháng 11 năm 2018 trên tạp chí Frontiers in Psychiatry, Oliveira-Souza đã nhấn mạnh một vài trong số những trường hợp đó. Trong một trường hợp, một nhân viên khách sạn 46 tuổi sống với bố mẹ cô cả đời đã rơi vào sự cùng cực sau khi cha cô qua đời và mẹ cô quyết định chuyển đi. Người phụ nữ này cảm thấy kinh hoàng khi sống một mình trong căn hộ của gia đình. Trước khi mẹ cô dọn đi, bà thường đi nghỉ vào cuối tuần. Những ngày đó, người phụ nữ lẩn khuất trong một hộp đêm gần đấy và lang thang trên đường phố thay vì ngủ một mình. Những ký ức trong đám tang của cha cô đã ám ảnh người phụ nữ khi cô cố ngủ.

Trong một trường hợp khác, một luật sư 54 tuổi đã ngần ngại rời bỏ một cuộc hôn nhân tồi tệ vì anh ta sợ phải sống một mình; Anh ta ngủ cùng phòng với anh trai mình khi còn trẻ và đã kết hôn vội vàng sau khi anh trai rời khỏi nhà vì nỗi sợ hãi siêu nhiên khiến anh ta sợ hãi ngủ một mình. Người luật sư nói rằng ngay cả khi ở một mình trong văn phòng của mình, anh ta cảm thấy như có ai đó đang theo dõi mình, hoặc một cái gì đó sẽ hiện ra trước mặt anh ta. Cảm giác bị theo dõi này còn được gọi là "Anwesenheit", một từ tiếng Đức có nghĩa là "sự hiện diện".

Ở một mình, đặc biệt là vào ban đêm, gây ra nỗi sợ hãi cho tất cả các bệnh nhân của Oliveira-Souza. Một sinh viên đại học 19 tuổi ngủ với bố mẹ vì sợ linh hồn nào đó chui qua cửa sổ phòng ngủ của cô. Một góa phụ 63 tuổi đã rất sợ hãi cho rằng có ai đó hoặc một cái gì đó sống trong phòng khách vào ban đêm đến nỗi đôi khi bà ấy đi vệ sinh luôn trên giường thay vì đứng dậy và đi vào phòng vệ sinh. Một bé gái 11 tuổi tả rằng những bàn tay bí ẩn sẽ kéo cô bé xuống giường nếu cô bé đặt hai chân xuống sàn hoặc một điều đáng sợ sẽ xuất hiện trước mặt cô bé trong bóng tối.

wLz5EXKOPJyecfYDkmBci2zKQiq_6bA08P6wxULA1SalOMG8gWEJ43pBMHqVZ3lT623w5lBffV5VhlNCwEyWy2GHWX8MKA
Ảnh: science news for students

Nỗi ám ảnh siêu nhiên:

Cô bé 11 tuổi đã vượt qua nỗi sợ hãi của mình sau tuổi dậy thì, như nhiều người khác. Mặt khác, hầu hết những người trưởng thành đều phản hồi tốt với cách điều trị bằng thuốc chống trầm cảm hoặc thuốc benzodiazepin, những loại thuốc phổ biến nhất được sử dụng để điều trị chứng ám ảnh cụ thể.

"Bất kể nội dung của triệu chứng ám ảnh trong mỗi trường hợp là gì, những loại thuốc này làm giảm sự lo lắng nằm ở cốt lõi của sự sợ hãi", Oliveira-Souza giải thích.

Một số bệnh nhân được điều trị đồng thời bằng liệu pháp hành vi nhận thức, một phương pháp trị liệu trò chuyện bao gồm việc gỡ rối nỗi sợ hãi cụ thể (trong trường hợp này là ma), từ trải nghiệm về thể chất và cảm xúc của sự lo lắng.

Cũng có khả năng nỗi sợ ma có một thang đo mức độ. Một người không bị mắc chứng sợ không gian hẹp nghiêm trọng vẫn cảm thấy khá khó chịu trong chiếc thang máy gặp trục trặc sau khi điều trị, Oliveira-Souza nói. Theo cách tương tự, một người không mắc chứng ám ảnh về hiện tượng siêu nhiên vẫn có thể khó xua đuổi ký ức về những bộ phim kinh dị hoặc tiểu thuyết kinh dị khi ở một mình trong một đêm tối và bão tố.

Nguồn dịch: livescience