Webtretho thử nghiệm phiên bản mới

TIN TÀI TRỢ.

Tôi thương vợ tôi lắm...

  • 0 Lượt chia sẻ
  • 297K Lượt đọc
  • 82 Trả lời

  • Trang 1/5

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2
  • ...
  • 5

Luôn tự hào là nguồn thông tin và kiến thức đáng tin cậy dành cho phụ nữ trưởng thành.

Theo dõi Webtretho

Đến trả lời mới nhất
    • 691 Bài viết

    • 1,033 Được cảm ơn

    #1
    Cứ bảo đàn ông chỉ biết nghe lời bố mẹ mình, rồi khi sống chung trong một nhà, để vợ làm hết mọi việc cũng là có lý do. Người ta chê bai đàn ông cũng không phải không có lý. Bây giờ thì tôi đã ngộ ra, vì chính bản thân tôi nhiều lúc cũng bó tay vì không thể nào ngăn cản được chuyện này. Lắm lúc, phận làm con khó xử, phận làm chồng còn khó xử hơn.

    Ngày trước, tôi luôn nhắc vợ, làm vợ là phải nghe lời chồng, về làm dâu thì càng phải nghe lời bố mẹ. Tôi luôn muốn vợ mình phải là một người vợ tốt, gương mẫu để người khác nhìn vào mà khen ngợi. Vợ tôi đúng là một người phụ nữ biết điều, biết kính trên nhường dưới, biết trước biết sau. Từ cách cư xử với hàng xóm tới bố mẹ, tôi đều hài lòng.

    Việc vợ nấu nướng, tôi không chê vào đâu được. Bố mẹ tôi cũng phải ca ngợi tài nấu nướng của vợ, toàn món ngon mà bài trí rất đẹp. Ngày về làm dâu, vợ chịu khó dậy sớm, dọn dẹp tươm tất mọi thứ trong nhà, tôi rất hài lòng. Nhưng lâu dần, chuyện đó trở thành thói quen và vô tình, mọi việc đều đến tay vợ.

    Trước đây tôi rất nghe lời mẹ, lần nào mẹ nói gì thì dù có quyết định rồi tôi cũng phải xem xét lại sau lời khuyên ấy. Tôi là người con trai mà trong mắt mẹ là rất tốt, rất biết nghe lời, biết tôn trọng người trên. Thế nên, khi vợ về, tôi cũng vẫn tôn trọng quyết định của mẹ hơn vợ mình.

    Từ bao giờ, công việc trong gia đình tôi đổ hết lên đầu vợ. Có hôm vợ kêu mệt, tôi cũng làm ngơ bảo là cố gắng, nhà có mấy việc đâu. Nhưng đúng là, chính sự vô tâm của tôi khiến vợ chán nản. Có lần vợ phát ốm, thế mà vẫn phải dậy dọn dẹp từ trên xuống dưới ngày cuối tuần. Vợ bảo, ‘nay em mệt lắm, em muốn nằm thêm, anh xuống xem có gì bố trí cơm nước giúp em’. Lúc đầu tôi cũng cau có nhưng sau thương vợ nên làm, thế mà mẹ tôi đã hắng giọng nói vọng lên trên tầng rằng, con dâu gì mà ngủ nướng tới tận bảnh mắt không chịu dậy còn bắt chồng làm. Chẳng hiểu sao từ sau lần ấy, tôi lại có thái độ khó chịu với chính mẹ đẻ của mình.

    Xuống nhà, nhìn quần áo ngổn ngang, vứt đầy trong nhà tắm từ trên xuống dưới. Nhà thì có mẹ, có em chồng mà không ai động tay vào. Sân nhà thì lá rụng đầy sân, bẩn mà không ai chịu quét. Tôi hỏi mẹ sao không ai dọn dẹp, mẹ bảo đó là việc của con dâu. Tôi đâm bực tức trong người.Bữa trưa ấy, không ai nói chuyện cơm nước. Tôi hỏi mẹ thì mẹ bảo ‘mày lên gọi vợ mày xuống làm, ngày nào nó chả làm’. Tôi bực quá quát lên ‘vợ con ốm, mẹ với em không làm được sao còn đợi vợ con’. Mẹ tôi hắng giọng ‘ốm gì mà ốm, qua tao còn thấy nó khỏe như voi, thế mày không thấy mẹ mày ốm à, tao mệt gần chết đây. Làm gì có kiểu con dâu nằm ườn ra thế’. Tôi bực quá, không nói gì, cho nhịn luôn nếu như không ai chịu động vào bếp. Tôi đi nấu cháo cho vợ.

    me-chong1

    Vợ tôi chắc nghe được, xuống dưới nhà không cho tôi động vào bếp và tự nấu nướng cơm nước, chuẩn bị thức ăn trong tủ lạnh có sẵn. Mẹ tôi nói với ra ‘ốm mà cứ nằm thì bao giờ mới khỏe, dậy khởi động tay chân thì khỏi ngay’. Nghe mẹ nói tôi bực. Người chứ có phải trâu bò đâu mà lại không có ngày ốm đau.

    Bấy lâu nay tôi vô tâm với vợ, không nghĩ vợ mình lại chịu nhiều áp lực từ mẹ đến vậy. Bình thường vợ làm hết, mẹ không nói gì. Nay vợ mới ốm một hôm, mẹ đã nói vậy thì thực tình tôi nghĩ, vợ tôi không thể nào thoát được sự soi mói của mẹ. Vợ hay kêu than, tôi lại làm ngơ, nghĩ là vợ lắm chuyện, con dâu mẹ chồng nào cũng không ưa nhau. Lại bênh mẹ mình nên đâu hay biết, vợ mình lại chịu nhiều áp lực như vậy.

    Là một người chồng vô tâm, lúc nào cũng nghĩ tới từ chuẩn mực, lúc nào cũng mong vợ mình làm tròn bổn phận dâu con mà không hề hay nghĩ đến hoàn cảnh của vợ. Thật sự tôi cũng cảm thấy áy náy vô cùng. Vợ đã quá đảm đang, quá chu toàn nhưng tôi lại không hiểu, chuyện vợ ở nhà chồng với người mẹ chồng, em chồng khó tính như gia đình tôi đã chịu khổ như thế nào. Vợ sợ tôi nghĩ ngợi, bảo vợ ki ke, kêu ca này kia nên nhịn, không dám nói, mà nói ra tôi cũng không hiểu nên đành…

    Hôm nay, nhìn vợ có bầu, bụng to rồi mà còn phải dậy thật sớm vì không dám ngủ nướng, nhìn vợ đánh dọn nhà vệ sinh, nhìn vợ giặt đồ rồi phơi đồ, nhìn vợ quét dọn nhà cửa xong lại lo cơm nước ngày cuối tuần mà xót vợ vô cùng. Người ta có thể nghỉ ngơi thoải mái thời kì này, có thể thảnh thơi ngủ nghỉ ngày cuối tuần thì với vợ, ngày cuối tuần cứ như ngày bị tra tấn, bao nhiêu việc đổ lên đầu, chuẩn bị đi chợ, nấu nướng cho bao nhiêu người.

    Tôi xót vợ nên đã giúp vợ làm các việc trong nhà nhưng mẹ tôi thì cứ ngồi đó, nói cáy nói móc. Thật tình, tôi chẳng thể thương nổi mẹ nữa rồi. Tôi ra mặt bênh vợ, mắng em mình vì không chịu làm ăn gì, sau này rồi cũng sẽ đi làm dâu thì em tôi làm um lên. Vợ ái ngại bảo tôi nói vậy ảnh hưởng cuộc sống gia đình, tôi thấy thương vợ biết bao.

    20130624100902-viecnha1

    Tôi đã nghĩ đến chuyện này, ra tay giúp vợ làm việc nhà, nhưng mà cứ mỗi lần nhìn ánh mắt của mẹ lại thấy cảm thương thay cho vợ. Vì tôi làm vậy lại là hại vợ tôi, nhưng không làm thì vợ cũng chết dở, mệt phờ người. Lắm đêm nằm an ủi vợ, xoa bụng vợ mà rằng ‘anh sẽ cố gắng bằng mọi cách để sớm chuyển ra ở riêng, sớm cho em một tổ ấm mới, để em có thể yên tâm mà an dưỡng, mà chăm con’. Tôi thề là tôi sẽ phải nỗ lực hết mình làm việc đó, để vợ không còn phải sống cuộc sống mệt mỏi như thế này.

    Bây giờ thì tôi càng hiểu tại sao nhiều người lại sợ làm dâu như vậy. Các đức ông chồng hãy tìm hiểu cuộc sống của vợ mình, cố gắng hiểu vợ hơn một chút chứ đừng khư khư bảo thủ nghĩ nhà mình là trên hết. Làm dâu không giống như con trai trong nhà, có thể làm gì cũng được, ngủ nướng cũng được. Làm dâu là phải dậy sớm, phải dọn dẹp, phải nấu nướng, phải phục vụ nhà chồng. Nhưng phải xem lại, việc đó vợ có làm nổi hết không… Đừng khiến những người yêu thương đều khó chịu với nhau và chịu áp lực trong cuộc sống mà vốn là của họ.


    Nguồn: ST

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • Avatar của maily16
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 6 năm
    • 84 Bài viết

    • 39 Được cảm ơn

    #2
    ông chồng nào cũng như này có phải thế giới tốt đẹp hơn bao nhiêu không :v
    6 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 24 Bài viết

    • 9 Được cảm ơn

    #3
    Em thấy anh sao sao ấy anh đã nghĩ đến vợ thì cố gắng giúp hết mình chứ, em có ông anh rể tuy anh không giỏi lắm nhưng rất thương vợ,nấu ăn việc nhà lo tuốt hết và dành làm nữa chứ hehe khoe xíu.Nhà em có 2 anh em trai đây công việc nhà bọn em lo hết nè ba má chưa bao giờ đụng đến má chỉ nấu ăn thôi hihi cố gắng sống thật tốt để sau này mà giúp vợ chứ.Riêng em đây nhớ bé kia buồn nên lấy việc nhà dọn dẹp hay nấu ăn để thoải mái đây hihi có lợi rất nhiều chứ bộ .
    Má em từng dặn là "sau này mày nhớ đối tốt với vợ mày đó đừng khó như ba mày". Em nhớ câu này lắm nè mặc dù thương má lắm nhưng sau này lỡ có thương vợ quá mà nói câu này má cũng không buồn được hihi
    5 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 16 Bài viết

    • 13 Được cảm ơn

    #4
    Trích dẫn Nguyên văn bởi bondnguyen2205 Xem bài viết
    Cứ bảo đàn ông chỉ biết nghe lời bố mẹ mình, rồi khi sống chung trong một nhà, để vợ làm hết mọi việc cũng là có lý do. Người ta chê bai đàn ông cũng không phải không có lý. Bây giờ thì tôi đã ngộ ra, vì chính bản thân tôi nhiều lúc cũng bó tay vì không thể nào ngăn cản được chuyện này. Lắm lúc, phận làm con khó xử, phận làm chồng còn khó xử hơn.

    Ngày trước, tôi luôn nhắc vợ, làm vợ là phải nghe lời chồng, về làm dâu thì càng phải nghe lời bố mẹ. Tôi luôn muốn vợ mình phải là một người vợ tốt, gương mẫu để người khác nhìn vào mà khen ngợi. Vợ tôi đúng là một người phụ nữ biết điều, biết kính trên nhường dưới, biết trước biết sau. Từ cách cư xử với hàng xóm tới bố mẹ, tôi đều hài lòng.

    Việc vợ nấu nướng, tôi không chê vào đâu được. Bố mẹ tôi cũng phải ca ngợi tài nấu nướng của vợ, toàn món ngon mà bài trí rất đẹp. Ngày về làm dâu, vợ chịu khó dậy sớm, dọn dẹp tươm tất mọi thứ trong nhà, tôi rất hài lòng. Nhưng lâu dần, chuyện đó trở thành thói quen và vô tình, mọi việc đều đến tay vợ.

    Trước đây tôi rất nghe lời mẹ, lần nào mẹ nói gì thì dù có quyết định rồi tôi cũng phải xem xét lại sau lời khuyên ấy. Tôi là người con trai mà trong mắt mẹ là rất tốt, rất biết nghe lời, biết tôn trọng người trên. Thế nên, khi vợ về, tôi cũng vẫn tôn trọng quyết định của mẹ hơn vợ mình.

    Từ bao giờ, công việc trong gia đình tôi đổ hết lên đầu vợ. Có hôm vợ kêu mệt, tôi cũng làm ngơ bảo là cố gắng, nhà có mấy việc đâu. Nhưng đúng là, chính sự vô tâm của tôi khiến vợ chán nản. Có lần vợ phát ốm, thế mà vẫn phải dậy dọn dẹp từ trên xuống dưới ngày cuối tuần. Vợ bảo, ‘nay em mệt lắm, em muốn nằm thêm, anh xuống xem có gì bố trí cơm nước giúp em’. Lúc đầu tôi cũng cau có nhưng sau thương vợ nên làm, thế mà mẹ tôi đã hắng giọng nói vọng lên trên tầng rằng, con dâu gì mà ngủ nướng tới tận bảnh mắt không chịu dậy còn bắt chồng làm. Chẳng hiểu sao từ sau lần ấy, tôi lại có thái độ khó chịu với chính mẹ đẻ của mình.

    Xuống nhà, nhìn quần áo ngổn ngang, vứt đầy trong nhà tắm từ trên xuống dưới. Nhà thì có mẹ, có em chồng mà không ai động tay vào. Sân nhà thì lá rụng đầy sân, bẩn mà không ai chịu quét. Tôi hỏi mẹ sao không ai dọn dẹp, mẹ bảo đó là việc của con dâu. Tôi đâm bực tức trong người.Bữa trưa ấy, không ai nói chuyện cơm nước. Tôi hỏi mẹ thì mẹ bảo ‘mày lên gọi vợ mày xuống làm, ngày nào nó chả làm’. Tôi bực quá quát lên ‘vợ con ốm, mẹ với em không làm được sao còn đợi vợ con’. Mẹ tôi hắng giọng ‘ốm gì mà ốm, qua tao còn thấy nó khỏe như voi, thế mày không thấy mẹ mày ốm à, tao mệt gần chết đây. Làm gì có kiểu con dâu nằm ườn ra thế’. Tôi bực quá, không nói gì, cho nhịn luôn nếu như không ai chịu động vào bếp. Tôi đi nấu cháo cho vợ.

    me-chong1

    Vợ tôi chắc nghe được, xuống dưới nhà không cho tôi động vào bếp và tự nấu nướng cơm nước, chuẩn bị thức ăn trong tủ lạnh có sẵn. Mẹ tôi nói với ra ‘ốm mà cứ nằm thì bao giờ mới khỏe, dậy khởi động tay chân thì khỏi ngay’. Nghe mẹ nói tôi bực. Người chứ có phải trâu bò đâu mà lại không có ngày ốm đau.

    Bấy lâu nay tôi vô tâm với vợ, không nghĩ vợ mình lại chịu nhiều áp lực từ mẹ đến vậy. Bình thường vợ làm hết, mẹ không nói gì. Nay vợ mới ốm một hôm, mẹ đã nói vậy thì thực tình tôi nghĩ, vợ tôi không thể nào thoát được sự soi mói của mẹ. Vợ hay kêu than, tôi lại làm ngơ, nghĩ là vợ lắm chuyện, con dâu mẹ chồng nào cũng không ưa nhau. Lại bênh mẹ mình nên đâu hay biết, vợ mình lại chịu nhiều áp lực như vậy.

    Là một người chồng vô tâm, lúc nào cũng nghĩ tới từ chuẩn mực, lúc nào cũng mong vợ mình làm tròn bổn phận dâu con mà không hề hay nghĩ đến hoàn cảnh của vợ. Thật sự tôi cũng cảm thấy áy náy vô cùng. Vợ đã quá đảm đang, quá chu toàn nhưng tôi lại không hiểu, chuyện vợ ở nhà chồng với người mẹ chồng, em chồng khó tính như gia đình tôi đã chịu khổ như thế nào. Vợ sợ tôi nghĩ ngợi, bảo vợ ki ke, kêu ca này kia nên nhịn, không dám nói, mà nói ra tôi cũng không hiểu nên đành…

    Hôm nay, nhìn vợ có bầu, bụng to rồi mà còn phải dậy thật sớm vì không dám ngủ nướng, nhìn vợ đánh dọn nhà vệ sinh, nhìn vợ giặt đồ rồi phơi đồ, nhìn vợ quét dọn nhà cửa xong lại lo cơm nước ngày cuối tuần mà xót vợ vô cùng. Người ta có thể nghỉ ngơi thoải mái thời kì này, có thể thảnh thơi ngủ nghỉ ngày cuối tuần thì với vợ, ngày cuối tuần cứ như ngày bị tra tấn, bao nhiêu việc đổ lên đầu, chuẩn bị đi chợ, nấu nướng cho bao nhiêu người.

    Tôi xót vợ nên đã giúp vợ làm các việc trong nhà nhưng mẹ tôi thì cứ ngồi đó, nói cáy nói móc. Thật tình, tôi chẳng thể thương nổi mẹ nữa rồi. Tôi ra mặt bênh vợ, mắng em mình vì không chịu làm ăn gì, sau này rồi cũng sẽ đi làm dâu thì em tôi làm um lên. Vợ ái ngại bảo tôi nói vậy ảnh hưởng cuộc sống gia đình, tôi thấy thương vợ biết bao.

    20130624100902-viecnha1

    Tôi đã nghĩ đến chuyện này, ra tay giúp vợ làm việc nhà, nhưng mà cứ mỗi lần nhìn ánh mắt của mẹ lại thấy cảm thương thay cho vợ. Vì tôi làm vậy lại là hại vợ tôi, nhưng không làm thì vợ cũng chết dở, mệt phờ người. Lắm đêm nằm an ủi vợ, xoa bụng vợ mà rằng ‘anh sẽ cố gắng bằng mọi cách để sớm chuyển ra ở riêng, sớm cho em một tổ ấm mới, để em có thể yên tâm mà an dưỡng, mà chăm con’. Tôi thề là tôi sẽ phải nỗ lực hết mình làm việc đó, để vợ không còn phải sống cuộc sống mệt mỏi như thế này.

    Bây giờ thì tôi càng hiểu tại sao nhiều người lại sợ làm dâu như vậy. Các đức ông chồng hãy tìm hiểu cuộc sống của vợ mình, cố gắng hiểu vợ hơn một chút chứ đừng khư khư bảo thủ nghĩ nhà mình là trên hết. Làm dâu không giống như con trai trong nhà, có thể làm gì cũng được, ngủ nướng cũng được. Làm dâu là phải dậy sớm, phải dọn dẹp, phải nấu nướng, phải phục vụ nhà chồng. Nhưng phải xem lại, việc đó vợ có làm nổi hết không… Đừng khiến những người yêu thương đều khó chịu với nhau và chịu áp lực trong cuộc sống mà vốn là của họ.


    Nguồn: ST
    Gần giống mình 25 năm trc. Chỉ có điều ô x đi làm suốt ko hay để ý. Nghỉ chờ sinh nhưng vẫn làm việc nặng chứ ko chỉ là việc nhà. MC ngày đó bán xi măng, mình ra bán thay cái bụng nhìn như sắp rơi kiêng bao xm cho khách ai nhìn cũng ngại. Sáng dậy lo cơm cho cả nhà ăn đi làm( ngày đó đâu có ra ngoài ăn như bh). Khi mọi ng đi làm thì nào dọn chuồng lợn, múc nc phân tưới rau. Dọn nhà cửa xong là đi chợ chuẩn bị thức ăn cho cả ngày. Bụng thì to, chợ xa khg 1km tay xách nặng vậy mà ko hiểu sao cũng ổn. May ô x cũng biết tính mẹ, một hôm ko biết hai mẹ con có chuyện gì mình nghe thấy ô x bảo trc sau con cũng cố gắng ra ở riêng. May mà ô x chịu khó, lại đc ông trời thương nên khi mình sinh con trai đc 6 thg cty mình đc phân đất 2 vc vay mượn thêm xây đc cái nhà. Từ đó cũng đỡ hẳn.
    3 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 17 Bài viết

    • 25 Được cảm ơn

    #5
    Khi bài viết của anh, nước mắt của em đã trào ra. Những lời anh viết giống hệt với hoàn cảnh của em. Nhưng ck em lại ko nghĩ đc thấu như anh. Em bụng to 6,7 tháng, mẹ ck e vẫn bảo "con cầm cái chổi lên quét từ tầng 3 xuống cho mẹ." Và hàng ngày e cứ quét rồi lau, giặt quần áo (mẹ ck e bảo giặt tay, tiết kiệm điện nước. Ck ko có nhà nhưng e phải giặt quần áo của bme ck, e ck và cả bà nội ck bị liệt nữa. Giặt từ cái quần sịp đến quần lót, quần đái của bà và mẹ ck. Ngồi xổm giặt.) cho đến khi bụng e to quá, e đã cầm từng cái đứng giặt. Quét dọn 3 tầng, giặt q.ao xong, nấu ăn sáng cho bà và mẹ ck. Rồi e mới đi làm. Trưa lại về, đi chợ nấu cơm, nấu xong, xay cơm bón cho bà ăn, nhiều hôm e bón cơm cho bà ăn xong cả nhà đã ăn cơm xong hết (bà nội ck e bị liệt). Ăn xong rửa bát, nghỉ ngơi lúc chiều e lại đi làm. Hàng ngày cứ phải hầu thêm cả bà nội ck nữa. Trong khi lúc ở nhà với bme đẻ e đc chiều như công chúa. Nhà e có 2 cô con gái, bme làm kinh doanh nên rất xởi nởi. E làm tự do nên đến đúng 9 tháng e mới nghỉ chờ sinh....
    Đến khi e sinh xong cũng chẳng khá hơn là mấy. Mẹ ck e suốt ngày bế con e, e rất nhiều sữa vậy mà khi e ở nhà bà vẫn nén cho cháu ăn sữa ngoài. Khi cháu thèm ti bà cho ngậm ti bà. Bà lo rằng để nó gần mẹ sau này nó theo mẹ ko theo ông bà.
    Ck e thì đi biền biệt, đôi khi e than vãn ck e bảo "tại em có thành kiến với mẹ anh nên em ko nghĩ tích cực hơn đc". Vì ck e ko có nhà nên nói anh ko hiểu đc.
    Từ ngày bước chân về làm dâu ko đêm nào là em ko khóc vì tủi cực. Nhưng ck e cứ răm rắp nghe lời bme. Ko bao giờ động viên e. Giờ có con cũng ko có trách nhiệm với con.
    Đọc bài viết của anh tự nhiên những hình ảnh đó ùa về. E luôn mong ước nếu đc chọn lựa lại từ đầu em sẽ chọn ko bjo lấy anh làm ck.
    • Avatar của mefilm
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 5 năm
    • 48 Bài viết

    • 7 Được cảm ơn

    #6
    Trích dẫn Nguyên văn bởi Nhimmexulong Xem bài viết
    Khi bài viết của anh, nước mắt của em đã trào ra. Những lời anh viết giống hệt với hoàn cảnh của em. Nhưng ck em lại ko nghĩ đc thấu như anh. Em bụng to 6,7 tháng, mẹ ck e vẫn bảo "con cầm cái chổi lên quét từ tầng 3 xuống cho mẹ." Và hàng ngày e cứ quét rồi lau, giặt quần áo (mẹ ck e bảo giặt tay, tiết kiệm điện nước. Ck ko có nhà nhưng e phải giặt quần áo của bme ck, e ck và cả bà nội ck bị liệt nữa. Giặt từ cái quần sịp đến quần lót, quần đái của bà và mẹ ck. Ngồi xổm giặt.) cho đến khi bụng e to quá, e đã cầm từng cái đứng giặt. Quét dọn 3 tầng, giặt q.ao xong, nấu ăn sáng cho bà và mẹ ck. Rồi e mới đi làm. Trưa lại về, đi chợ nấu cơm, nấu xong, xay cơm bón cho bà ăn, nhiều hôm e bón cơm cho bà ăn xong cả nhà đã ăn cơm xong hết (bà nội ck e bị liệt). Ăn xong rửa bát, nghỉ ngơi lúc chiều e lại đi làm. Hàng ngày cứ phải hầu thêm cả bà nội ck nữa. Trong khi lúc ở nhà với bme đẻ e đc chiều như công chúa. Nhà e có 2 cô con gái, bme làm kinh doanh nên rất xởi nởi. E làm tự do nên đến đúng 9 tháng e mới nghỉ chờ sinh....
    Đến khi e sinh xong cũng chẳng khá hơn là mấy. Mẹ ck e suốt ngày bế con e, e rất nhiều sữa vậy mà khi e ở nhà bà vẫn nén cho cháu ăn sữa ngoài. Khi cháu thèm ti bà cho ngậm ti bà. Bà lo rằng để nó gần mẹ sau này nó theo mẹ ko theo ông bà.
    Ck e thì đi biền biệt, đôi khi e than vãn ck e bảo "tại em có thành kiến với mẹ anh nên em ko nghĩ tích cực hơn đc". Vì ck e ko có nhà nên nói anh ko hiểu đc.
    Từ ngày bước chân về làm dâu ko đêm nào là em ko khóc vì tủi cực. Nhưng ck e cứ răm rắp nghe lời bme. Ko bao giờ động viên e. Giờ có con cũng ko có trách nhiệm với con.
    Đọc bài viết của anh tự nhiên những hình ảnh đó ùa về. E luôn mong ước nếu đc chọn lựa lại từ đầu em sẽ chọn ko bjo lấy anh làm ck.
    Thiệt chứ nghe mà phát bực thay cho b. Cũng tại b hiền quá. Từ đầu b đã nhún nhường quá. Hôm nào ck về b kể cho ổng nghe rồi thoả thuận với ổng thử làm 1 ngày giống những gì b đã làm đi rồi thấy. Cứ để ổng làm. Đừng có thấy tội mà xí xoá. Tự ổ thấy à. Mình ngày xưa cũng sợ anh em khó nhìn mặt nhau nên cứ nhẫn nhịn để chị dâu làm tới. Sau khi làm ầm lên 1 lần thì hết rồi. Hồi đó cứ nghĩ m tốt với ngta thì sẽ dc nhận lại. Never b ơi. M nói thật. B thử đi. Chứ ức chế vậy ai mà sống nổi. Sanh bệnh đó. Cũng mình khổ thôi.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 4 Bài viết

    • 8 Được cảm ơn

    #7
    Trích dẫn Nguyên văn bởi Nhimmexulong Xem bài viết
    Khi bài viết của anh, nước mắt của em đã trào ra. Những lời anh viết giống hệt với hoàn cảnh của em. Nhưng ck em lại ko nghĩ đc thấu như anh. Em bụng to 6,7 tháng, mẹ ck e vẫn bảo "con cầm cái chổi lên quét từ tầng 3 xuống cho mẹ." Và hàng ngày e cứ quét rồi lau, giặt quần áo (mẹ ck e bảo giặt tay, tiết kiệm điện nước. Ck ko có nhà nhưng e phải giặt quần áo của bme ck, e ck và cả bà nội ck bị liệt nữa. Giặt từ cái quần sịp đến quần lót, quần đái của bà và mẹ ck. Ngồi xổm giặt.) cho đến khi bụng e to quá, e đã cầm từng cái đứng giặt. Quét dọn 3 tầng, giặt q.ao xong, nấu ăn sáng cho bà và mẹ ck. Rồi e mới đi làm. Trưa lại về, đi chợ nấu cơm, nấu xong, xay cơm bón cho bà ăn, nhiều hôm e bón cơm cho bà ăn xong cả nhà đã ăn cơm xong hết (bà nội ck e bị liệt). Ăn xong rửa bát, nghỉ ngơi lúc chiều e lại đi làm. Hàng ngày cứ phải hầu thêm cả bà nội ck nữa. Trong khi lúc ở nhà với bme đẻ e đc chiều như công chúa. Nhà e có 2 cô con gái, bme làm kinh doanh nên rất xởi nởi. E làm tự do nên đến đúng 9 tháng e mới nghỉ chờ sinh....
    Đến khi e sinh xong cũng chẳng khá hơn là mấy. Mẹ ck e suốt ngày bế con e, e rất nhiều sữa vậy mà khi e ở nhà bà vẫn nén cho cháu ăn sữa ngoài. Khi cháu thèm ti bà cho ngậm ti bà. Bà lo rằng để nó gần mẹ sau này nó theo mẹ ko theo ông bà.
    Ck e thì đi biền biệt, đôi khi e than vãn ck e bảo "tại em có thành kiến với mẹ anh nên em ko nghĩ tích cực hơn đc". Vì ck e ko có nhà nên nói anh ko hiểu đc.
    Từ ngày bước chân về làm dâu ko đêm nào là em ko khóc vì tủi cực. Nhưng ck e cứ răm rắp nghe lời bme. Ko bao giờ động viên e. Giờ có con cũng ko có trách nhiệm với con.
    Đọc bài viết của anh tự nhiên những hình ảnh đó ùa về. E luôn mong ước nếu đc chọn lựa lại từ đầu em sẽ chọn ko bjo lấy anh làm ck.
    đọc chia sẻ của chị này, e cảm thấy quyết định ly hôn của e là đúng. có khổ cực thế nào cũng ko bằng lấy phải 1 người ck vô trách nhiệm...
    cám ơn chị rất nhiều..!
    3 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 10 Bài viết

    • 123 Được cảm ơn

    #8
    Trích dẫn Nguyên văn bởi Nhimmexulong Xem bài viết
    Khi bài viết của anh, nước mắt của em đã trào ra. Những lời anh viết giống hệt với hoàn cảnh của em. Nhưng ck em lại ko nghĩ đc thấu như anh. Em bụng to 6,7 tháng, mẹ ck e vẫn bảo "con cầm cái chổi lên quét từ tầng 3 xuống cho mẹ." Và hàng ngày e cứ quét rồi lau, giặt quần áo (mẹ ck e bảo giặt tay, tiết kiệm điện nước. Ck ko có nhà nhưng e phải giặt quần áo của bme ck, e ck và cả bà nội ck bị liệt nữa. Giặt từ cái quần sịp đến quần lót, quần đái của bà và mẹ ck. Ngồi xổm giặt.) cho đến khi bụng e to quá, e đã cầm từng cái đứng giặt. Quét dọn 3 tầng, giặt q.ao xong, nấu ăn sáng cho bà và mẹ ck. Rồi e mới đi làm. Trưa lại về, đi chợ nấu cơm, nấu xong, xay cơm bón cho bà ăn, nhiều hôm e bón cơm cho bà ăn xong cả nhà đã ăn cơm xong hết (bà nội ck e bị liệt). Ăn xong rửa bát, nghỉ ngơi lúc chiều e lại đi làm. Hàng ngày cứ phải hầu thêm cả bà nội ck nữa. Trong khi lúc ở nhà với bme đẻ e đc chiều như công chúa. Nhà e có 2 cô con gái, bme làm kinh doanh nên rất xởi nởi. E làm tự do nên đến đúng 9 tháng e mới nghỉ chờ sinh....
    Đến khi e sinh xong cũng chẳng khá hơn là mấy. Mẹ ck e suốt ngày bế con e, e rất nhiều sữa vậy mà khi e ở nhà bà vẫn nén cho cháu ăn sữa ngoài. Khi cháu thèm ti bà cho ngậm ti bà. Bà lo rằng để nó gần mẹ sau này nó theo mẹ ko theo ông bà.
    Ck e thì đi biền biệt, đôi khi e than vãn ck e bảo "tại em có thành kiến với mẹ anh nên em ko nghĩ tích cực hơn đc". Vì ck e ko có nhà nên nói anh ko hiểu đc.
    Từ ngày bước chân về làm dâu ko đêm nào là em ko khóc vì tủi cực. Nhưng ck e cứ răm rắp nghe lời bme. Ko bao giờ động viên e. Giờ có con cũng ko có trách nhiệm với con.
    Đọc bài viết của anh tự nhiên những hình ảnh đó ùa về. E luôn mong ước nếu đc chọn lựa lại từ đầu em sẽ chọn ko bjo lấy anh làm ck.
    Đúng là những ng hiền bao giờ cũng chịu thiệt thòi. M nói bạn nghe nè, mình chỉ hiền với ng nào tốt với mình thôi, còn với những người đã đối xử không ra gì với mình thì mình phải xù lông lên, ko để họ được thể mà bắt nạt mình.
    Mình cũng có con nhỏ, ngay từ đầu mới sinh con mình đã bắt ông xã phải về nhà ông bà ngoại trong thời gian ở cữ, được chăm con theo ý mình. Vì vậy nên con m được nuôi theo cách của mình, bú mẹ từ lúc mới đẻ đến hơn 1 tuổi mới ngừng. Và còn rất nhiều việc khác được quyết định theo ý mình. Thế nên bé nhà m gần 2 tuổi chưa ốm 1 trận nào, tất cả là do mình cất công tìm tòi cách nuôi con theo phương pháp hiện đại, mà m tin chắc rằng ở với ông bà nội thì ko bao giờ được nuôi như thế đâu. Ông bà lúc nào cũng lôi ngày xưa ngày xửa ra.
    Ai động đến mình thì mình có thể nhịn, chứ động đến sức khoẻ con mình, tình mẫu tử của mình thì mình sẵn sàng chiến đấu luôn í. Muốn ra sao thì ra. Cùng lắm là bỏ chồng, chứ sống cuộc sống như bạn thì có chồng còn tồi tệ hơn.
    Bạn hiền quá, ngay cả bản thân bạn bạn cũng không thương thì sao bạn có thể thương con bạn, cũng chẳng ai thương bạn đâu.
    Lấy chồng là để làm gì, là để được yêu thương chăm sóc nhau, chia sẻ buồn vui trong cuộc sống, là chỗ dựa cho đàn bà mình. Còn lấy chỉ để mang tiếng có tấm chồng mà phải chịu khổ như nô lệ ấy thì nghỉ đi. Mình chỉ có 1 cuộc đời, sống sao cho thoải mái và không hổ thẹn lương tâm là được. Ko cần quan tâm thiên hạ nói j.
    Tốt nhất giờ bạn chờ chồng về, nói chuyện hẳn hoi với chồng. Nếu chồng mắng lại bạn, bạn thu dọn hành lý về nhà bố mẹ đẻ 1 thời gian, bế cả con về. Mình tin chắc lúc đó bà mẹ chồng bạn sẽ gào như con thú điên lên. Lúc đấy hãy tỏ rõ bản lĩnh của mình. Chúc bạn may mắn nhé.
    • 124 Bài viết

    • 82 Được cảm ơn

    #9
    Mình thích nhất câu này :
    Bây giờ thì tôi càng hiểu tại sao nhiều người lại sợ làm dâu như vậy. Các đức ông chồng hãy tìm hiểu cuộc sống của vợ mình, cố gắng hiểu vợ hơn một chút chứ đừng khư khư bảo thủ nghĩ nhà mình là trên hết. Làm dâu không giống như con trai trong nhà, có thể làm gì cũng được, ngủ nướng cũng được. Làm dâu là phải dậy sớm, phải dọn dẹp, phải nấu nướng, phải phục vụ nhà chồng. Nhưng phải xem lại, việc đó vợ có làm nổi hết không… Đừng khiến những người yêu thương đều khó chịu với nhau và chịu áp lực trong cuộc sống mà vốn là của họ.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của HNFood
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 6 năm
    • 111 Bài viết

    • 34 Được cảm ơn

    #10
    Đọc bài viết này em thấy quả thực làm dâu quá khổ luôn, Bản thân em thì ở HN, BMC ở quê nên cũng ko đến nỗi quá khó sống, nhưng cứ về quê thời gian thì biết ngay, hay cuối tuần về thì dù đi đg mệt thế nào thì cũng phải cố mà chui vào bếp nấu ăn( chả là MC em nấu ăn ko ngon, ngoài luộc ra thì chả biết nấu gì ạ) nên ăn uống gì e cũng phải cố mà nấu ko sợ phí ra
    • Avatar của tiencuog
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 5 năm
    • 48 Bài viết

    • 5 Được cảm ơn

    #11
    haiza. không lấy chồng thì bị gọi là bà cô già.mà đi lấy chồng rồi thì mấy người chồng được như a chủ top.......... chọn thì cũng hên xui thôi ah.
    Sửa khóa tại nhà Hà Nội- 0945 0801 46
    https://www.oppeinhome.vn
    • 8 Bài viết

    • 1 Được cảm ơn

    #12
    ngưỡng mộ anh này quá, giá như ai cũng hiểu chuyện như anh thì phụ nữ k còn khổ nữa, và mình cũng k sợ lấy chồng nữa
    • Avatar của lopc2
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 7 năm
    • 57 Bài viết

    • 17 Được cảm ơn

    #13
    ai cũng nghĩ đc như ông chồng này thì vợ chồng đâu có căng thẳng đầu óc
    • Avatar của au_yeu
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 5 năm
    • 42 Bài viết

    • 7 Được cảm ơn

    #14
    Trích dẫn Nguyên văn bởi Nhimmexulong Xem bài viết
    Khi bài viết của anh, nước mắt của em đã trào ra. Những lời anh viết giống hệt với hoàn cảnh của em. Nhưng ck em lại ko nghĩ đc thấu như anh. Em bụng to 6,7 tháng, mẹ ck e vẫn bảo "con cầm cái chổi lên quét từ tầng 3 xuống cho mẹ." Và hàng ngày e cứ quét rồi lau, giặt quần áo (mẹ ck e bảo giặt tay, tiết kiệm điện nước. Ck ko có nhà nhưng e phải giặt quần áo của bme ck, e ck và cả bà nội ck bị liệt nữa. Giặt từ cái quần sịp đến quần lót, quần đái của bà và mẹ ck. Ngồi xổm giặt.) cho đến khi bụng e to quá, e đã cầm từng cái đứng giặt. Quét dọn 3 tầng, giặt q.ao xong, nấu ăn sáng cho bà và mẹ ck. Rồi e mới đi làm. Trưa lại về, đi chợ nấu cơm, nấu xong, xay cơm bón cho bà ăn, nhiều hôm e bón cơm cho bà ăn xong cả nhà đã ăn cơm xong hết (bà nội ck e bị liệt). Ăn xong rửa bát, nghỉ ngơi lúc chiều e lại đi làm. Hàng ngày cứ phải hầu thêm cả bà nội ck nữa. Trong khi lúc ở nhà với bme đẻ e đc chiều như công chúa. Nhà e có 2 cô con gái, bme làm kinh doanh nên rất xởi nởi. E làm tự do nên đến đúng 9 tháng e mới nghỉ chờ sinh....
    Đến khi e sinh xong cũng chẳng khá hơn là mấy. Mẹ ck e suốt ngày bế con e, e rất nhiều sữa vậy mà khi e ở nhà bà vẫn nén cho cháu ăn sữa ngoài. Khi cháu thèm ti bà cho ngậm ti bà. Bà lo rằng để nó gần mẹ sau này nó theo mẹ ko theo ông bà.
    Ck e thì đi biền biệt, đôi khi e than vãn ck e bảo "tại em có thành kiến với mẹ anh nên em ko nghĩ tích cực hơn đc". Vì ck e ko có nhà nên nói anh ko hiểu đc.
    Từ ngày bước chân về làm dâu ko đêm nào là em ko khóc vì tủi cực. Nhưng ck e cứ răm rắp nghe lời bme. Ko bao giờ động viên e. Giờ có con cũng ko có trách nhiệm với con.
    Đọc bài viết của anh tự nhiên những hình ảnh đó ùa về. E luôn mong ước nếu đc chọn lựa lại từ đầu em sẽ chọn ko bjo lấy anh làm ck.
    Trời ơi, sao mà em thấy thương chị quá đi. Hiền quá cũng là một cái tội.
    Các chị ấy nói đúng đấy chị ạ, Mình chỉ được hiền với những ai đối xử tử tế vs mình, Còn ko thì chị phải xù lông lên cho ngta biết mình ko phải đứa dễ bị bắt nạt đâu ạ. Người không biết điều như mẹ chồng, em chồng chị ở ngooài đời này nhiều vô kể luôn. Mình có tốt đến mấy nhưng họ chỉ thích nhìn vào những khuyết điểm của mình thôi, cho dù nó là bé tí tẹo. Rồi cậy vào đấy mà nói, mà chửi, kể xấu,....
    Lấy chồng là tìm 1 bờ vai dựa dẫm vào những lúc khổ đau, yếu mềm, hay những lúc khó khăn có người chia sẻ, giúp đỡ mình mà anh lại ko hiểu cho mình thì biết bấu víu vào ai bây giờ. Hay là lại thồi vì con nên sẽ chịu đựng tất cả.
    Mình là phụ nữ, cũng là con người. Mình có quyền sống hạnh phúc, sống thoải mái. Có quyền được đối xử tử tế, công bằng như những người khác chứ ạ.
    Nếu lấy chồng mà khổ như vậy thì em nguyện ở mình suốt đời cho nhàn tấm thân hoặc là ly dị chồng nuôi con 1 mình, dù biết là vất vả nhưng thoải mái tinh thần, tự do tự tại.
    Trước kia khi còn bé, gia đình em không hòa thuận cho lắm. Em đã chứng kiến mẹ em khổ cực như thế nào vì bố em, rất nhiều đêm tỉnh giấc em nghe thấy mẹ khóc thút thít mà em cũng chỉ dám khóc theo chứ không đủ động lực chạy lại ôm mẹ. Nhưng trước mặt chúng em mẹ lúc nào cũng chu đáo và tỏ ra cứng rắn, không phàn nàn gì nhiều cả. Em thương mẹ rất nhiều. Lắm lúc em chỉ muốn bố mẹ em ly dị để mẹ em bớt khổ hơn thôi. Mẹ thì cứ nói rằng chúng m lớn rồi lấy chồng sẽ hiểu. Mẹ nghĩ ly dị là không tốt cho con cái, nghĩ vì con nên đành cam chịu. Nhưng em nói thật với tâm lý của một đứa con sống như vậy giống như em chỉ muốn mẹ em đươc thoát khỏi cảnh khổ đó là em vui sướng lắm rồi.
    Nên chị ạ, nếu thấy cực quá thì phải giải phóng bản thân đi, chị sống hạnh phúc, vui vẻ thì con chị mới thấy hạnh phúc được. Em chúc chị sẽ có hướng giải quyết đúng đắn và sáng suốt nhé.
    • 4 Bài viết

    • 2 Được cảm ơn

    #15
    Văn này như kiểu một người vợ mượn tiếng người chồng nói lên nỗi lòng, chứ làm gì có ông chồng nào nói được thế này
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 650 Bài viết

    • 2,359 Được cảm ơn

    #16
    Đọc trong topic mới thấy toàn superwoman, gặp em thì cứ xác định 1 tuần là bye luôn. Ba má tui gả con chứ không bán con hen, ai biết điều tui biết điều lại à, mấy bạn nhà chồng khôn quá, toàn thích chơi cha người khác không à =]]
    Love is a decision.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của uri191
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 6 năm
    • 13 Bài viết

    • 8 Được cảm ơn

    #17
    Hic hic thương chị vợ quá, giờ được anh chồng hiểu và thông cảm thì cũng chịu vất vả một thời gian dài rồi.
    Nhìn mọi người mới thấy mình thật may mắn. Hai vch ở riêng trên HN, thỉnh thoảng hoặc tết về nhà vẫn để con nhờ ô bà để đi chơi.
    Mình nấu nướng chả bít làm j, về nhà có lau chùi tủ bát đĩa tí mà được bố mẹ chồng khen chăm chỉ. Giờ có mẹ chồng lên ở cùng để trông cháu, 2 vch với mẹ chồng vẫn cứ ai rảnh thì cơm nước, giặt giũ, trông con... thui, ko có phân công cv j cả.
    • 53 Bài viết

    • 22 Được cảm ơn

    #18
    Ai cũng được như anh thì phụ nữ chúng em hạnh phúc lắm lắm ý
    • 19 Bài viết

    • 3 Được cảm ơn

    #19
    Thuong ban qua di, dung la phan Dan ba voi nhau, ba Nội cung da tung lam dau ma Sao ko biet thuong ban nhi, dung buon nua nhe, vi con cua Minh
    • 217 Bài viết

    • 230 Được cảm ơn

    #20
    Ai cũng biết hiểu vs chia sẻ thế nè thì bit bao nhiu phụ nữ đỡ khổ rùi..
  • Trang 1/5

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2
  • ...
  • 5