TIN TÀI TRỢ.

Tất cả đã muộn rồi...

  • 41.6K Lượt chia sẻ
  • 247K Lượt đọc
  • 15 Trả lời

Luôn tự hào là nguồn thông tin và kiến thức đáng tin cậy dành cho phụ nữ trưởng thành.

Theo dõi Webtretho

Đến trả lời mới nhất
    • 86 Bài viết

    • 67 Được cảm ơn

    #1
    Chị hẹn tôi ở quán cà phê quen và vô đề rất lạ. Chị bảo tôi hãy hỏi chị tất cả những gì tôi thấy cần và nên hỏi để giúp chị tự tìm ra câu trả lời chứ chị sẽ không hỏi gì cả. Chị bảo chị tin rằng sau màn vấn đáp, chị sẽ có câu trả lời cụ thể cho vấn đề của mình.

    Tôi: Chị còn yêu anh không?

    Chị: Vẫn vậy, nguyên vẹn như thế!

    Tôi: Chị có còn tin vào tình yêu của anh?

    Chị: Có. Chị biết anh vẫn yêu chị, dù tình yêu ấy đã bị chia sẻ.

    Tôi: Chị đã hỏi anh về việc đó chưa? Anh thừa nhận hay phủ nhận?

    Chị: Anh phủ nhận. Nhưng chị đã có bằng chứng xác thực rằng anh đã phản bội.

    Tôi: Chị có tha thứ không?

    Chị: Không.

    Tôi: Chị có nghĩ đến lý do “xa mặt, cách lòng” chứ anh không chủ tâm lừa dối?

    Chị: Nếu bảo do xa nhau nên anh ngoại tình, thì tại sao chị vẫn chung thủy được, trong khi xung quanh chị cũng đâu thiếu người săn đón. Chị từng thấy những người đàn bà phản bội, thậm chí với nhiều người đàn ông khác nhau đến nỗi phải mang bệnh, hay có người trong những ngày tháng chờ đoàn tụ với chồng đã kịp cắm cho chồng một đống sừng trên đầu. Phụ nữ cũng có thể ngoại tình khi xa mặt cách lòng kia mà!

    Tôi: Phải chăng việc anh ngoại tình là do người phụ nữ kia quá thủ đoạn?

    Chị: Có thể. Nhưng nếu tình yêu đủ lớn và người ta đủ bản lĩnh thì thủ đoạn chắc không phải là điều kiện để sa ngã đâu em nhỉ?!

    Tôi: Chị đã từng tự hỏi mình có còn quyến rũ?

    Chị: Có người định nghĩa phụ nữ quyến rũ là phải có đàn ông tán tỉnh thì mới chứng minh được mình hấp dẫn. Chị lại nghĩ, ngoài những yếu tố hình thể, ăn mặc đẹp hay thông minh… quyến rũ còn bao gồm cả đức tính thủy chung. Sự son sắt thủy chung ở đàn bà còn quyến rũ hơn cả ánh mắt đong đưa và hành động lẳng lơ đấy em ạ.
    Tôi: Chị đã soi rọi lại mình xem mình có điều gì chưa tốt, cần thay đổi hay không?

    Chị: Ngay khi biết anh thay lòng, việc đầu tiên chị làm là kiểm điểm lại bản thân xem đã sai sót hay có điều gì chưa tốt, và chị cũng đã hỏi anh cũng như thẳng thắn nói ra tất cả những gì mình nhận xét về bản thân và lắng nghe từ phía anh.

    Tôi: Chị có tiếc những tháng năm hạnh phúc?

    Chị: Có. Chị đã khóc nhiều và tiếc nhiều mỗi khi nghĩ đến.

    Tôi: Chị có sợ con chị thiếu cha không?

    Chị: Có, nên chị sẽ không chia rẽ tình cảm cha con họ. Nhưng chị cũng không muốn con chị sẽ trở thành người đàn ông không chung thủy. Trẻ con sẽ nhìn vào những gì người lớn sống và định hình nhân cách từ đó.

    Tôi: Chị có nghĩ là sẽ có lúc chị ân hận sau quyết định ly hôn?

    Chị: Có thể chị sẽ ân hận và rất đau đớn, nhưng chị tin vết thương nào rồi cũng lành.

    Tôi: Chị ly hôn là tạo cơ hội cho họ đến với nhau đấy, chị có biết không?

    Chị: Chị biết. Và chị cũng biết, không có gì đau đớn hơn cho kẻ-phản-bội-còn-lương-tri như anh bằng việc mất đi điều họ không còn xứng đáng để có, và sự trừng phạt lớn nhất cho hai kẻ ấy là đến với nhau, trở thành “của quen” trong mắt nhau.

    Tôi: Chị còn quá trẻ để đi một mình, nhưng liệu chị có còn đủ lòng tin vào cuộc sống với nỗi đau con chim ngã sợ cành cong?

    Chị: Chị không sợ cành cong đâu. Một người đàn ông phản bội, không có nghĩa là tất cả đàn ông trên đời đều phản bội. Chị vẫn tin vào cuộc sống, tin ở mình.

    Và chị mỉm cười, mắt long lanh nước.

    Sau đó, chị “trả lại” người mẹ già bị tai biến nằm một chỗ của anh cho “đôi vợ chồng mới” ấy, dắt con ra đi. Anh bỏ dở chương trình học để trở về lo cho mẹ, làm thủ tục ly hôn và cưới người đàn bà kia, khi cô ta đã có thai mấy tháng.

    Hai năm không gặp chị, suýt không nhận ra khi thấy chị đẹp hơn trước. Giờ chị là chủ 2 ki-ốt tại một trung tâm thương mại lớn, chồng chị là doanh nhân giỏi và hết lòng thương yêu mẹ con chị. Còn anh và người vợ mới sau khi đến được với nhau thì cũng chấm dứt những tháng ngày hoa mộng mà phải đối mặt với cuộc sống thực tế trần trụi không còn hoa và quà hay những buổi chiều nắm tay dạo phố ở đất nước xinh đẹp kia.

    Cô vợ mới dằn hắt, bực dọc khi phải chăm sóc một bà cụ tai biến nằm liệt giường, không thể tự ăn uống tắm rửa hay đi vệ sinh. Một đứa trẻ và một bà cụ khiến cô ta đầu bù tóc rối, anh cũng phải san sẻ trách nhiệm và dành nhiều thời gian ở nhà. Dù chị luôn tạo điều kiện để anh đến thăm con, nhưng cô ta thì không cho phép. Họ thường xuyên cãi vã, anh chán nản sinh tật rượu chè. Cuộc sống chung chẳng phải là thiên đường như họ từng nghĩ. Anh tiếc những ngày xưa, tiếc người vợ đảm đang chung thủy…

    Ngày chị đưa con về thăm mẹ anh khi bà sắp mất và đòi gặp cháu, bà nắm tay chị thật chặt mà nước mắt cứ chảy dài. Còn anh đứng ngay bậc cửa, nhìn nắng xuyên qua những vòm cây trước hiên, mắt hoe hoe đỏ. Anh muốn nói với chị nhiều lắm, nhưng biết đã muộn rồi. Giờ anh chỉ có mỗi cái quyền duy nhất, đó là quyền ân hận.

    Theo Phunuonline

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • 9 Bài viết

    • 7 Được cảm ơn

    #2
    Cuộc sống có nhân - quả. Reo gì gặt nấy, không hẳn là ngay trước mắt mà có thể là của thế hệ con - cháu...
    Nhiều nhiều lắm những kết quả của những việc trái với đạo lý - tình người ... ấy vậy mà vẫn còn đầy rẫy những cuộc tình mang danh nghĩa tình yêu.
    Người lớn mất lóng tin vậy dậy được con trẻ điều gì???
    3 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của ya8690
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 4 năm
    • 12 Bài viết

    • 10 Được cảm ơn

    #3
    Các mẹ các chị cho e hỏi tí với ak. E muốn viết bài nhưng ko biết lập tốp hay đăng kiểu gì. Vì mấy fan này e ngu lắm ak. Các mẹ các chị chỉ cho e với ak.
    • Avatar của gjrl6789
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 4 năm
    • 13 Bài viết

    • 2 Được cảm ơn

    #4
    Trích dẫn Nguyên văn bởi ya8690 Xem bài viết
    Các mẹ các chị cho e hỏi tí với ak. E muốn viết bài nhưng ko biết lập tốp hay đăng kiểu gì. Vì mấy fan này e ngu lắm ak. Các mẹ các chị chỉ cho e với ak.
    phía bên tay phải của màn hình có 1 ô màu đỏ ghi là tạo bài viết mới, c kick vào đó rùi viết bài nhé!
    • Avatar của ya8690
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 4 năm
    • 12 Bài viết

    • 10 Được cảm ơn

    #5
    Mình dùng bằng đt. Mò mãi mà ko ra chỗ để tự viết bài. Chả lẽ lại vào pic của ng khác để kể chuyện của mình thì vô duyên quá
    • 36 Bài viết

    • 6 Được cảm ơn

    #6
    Trích dẫn Nguyên văn bởi khung.long.bao.chua Xem bài viết
    Một phụ nữ có chồng đi du học, một dạo vài người bạn từ bên đó về nói với chị rằng chồng chị đã có người khác. Tình cảm giữa họ đã đến mức sâu đậm và không thể giấu che được nữa, mà thật ra linh cảm của người vợ cũng đã mách bảo với chị từ khoảng một năm trước đó, khi những cuộc điện thoại của anh ngày càng thưa thớt.



    Chị hẹn tôi ở quán cà phê quen và vô đề rất lạ. Chị bảo tôi hãy hỏi chị tất cả những gì tôi thấy cần và nên hỏi để giúp chị tự tìm ra câu trả lời chứ chị sẽ không hỏi gì cả. Chị bảo chị tin rằng sau màn vấn đáp, chị sẽ có câu trả lời cụ thể cho vấn đề của mình.

    Tôi: Chị còn yêu anh không?

    Chị: Vẫn vậy, nguyên vẹn như thế!

    Tôi: Chị có còn tin vào tình yêu của anh?

    Chị: Có. Chị biết anh vẫn yêu chị, dù tình yêu ấy đã bị chia sẻ.

    Tôi: Chị đã hỏi anh về việc đó chưa? Anh thừa nhận hay phủ nhận?

    Chị: Anh phủ nhận. Nhưng chị đã có bằng chứng xác thực rằng anh đã phản bội.

    Tôi: Chị có tha thứ không?

    Chị: Không.

    Tôi: Chị có nghĩ đến lý do “xa mặt, cách lòng” chứ anh không chủ tâm lừa dối?

    Chị: Nếu bảo do xa nhau nên anh ngoại tình, thì tại sao chị vẫn chung thủy được, trong khi xung quanh chị cũng đâu thiếu người săn đón. Chị từng thấy những người đàn bà phản bội, thậm chí với nhiều người đàn ông khác nhau đến nỗi phải mang bệnh, hay có người trong những ngày tháng chờ đoàn tụ với chồng đã kịp cắm cho chồng một đống sừng trên đầu. Phụ nữ cũng có thể ngoại tình khi xa mặt cách lòng kia mà!

    Tôi: Phải chăng việc anh ngoại tình là do người phụ nữ kia quá thủ đoạn?

    Chị: Có thể. Nhưng nếu tình yêu đủ lớn và người ta đủ bản lĩnh thì thủ đoạn chắc không phải là điều kiện để sa ngã đâu em nhỉ?!

    Tôi: Chị đã từng tự hỏi mình có còn quyến rũ?

    Chị: Có người định nghĩa phụ nữ quyến rũ là phải có đàn ông tán tỉnh thì mới chứng minh được mình hấp dẫn. Chị lại nghĩ, ngoài những yếu tố hình thể, ăn mặc đẹp hay thông minh… quyến rũ còn bao gồm cả đức tính thủy chung. Sự son sắt thủy chung ở đàn bà còn quyến rũ hơn cả ánh mắt đong đưa và hành động lẳng lơ đấy em ạ.
    Tôi: Chị đã soi rọi lại mình xem mình có điều gì chưa tốt, cần thay đổi hay không?

    Chị: Ngay khi biết anh thay lòng, việc đầu tiên chị làm là kiểm điểm lại bản thân xem đã sai sót hay có điều gì chưa tốt, và chị cũng đã hỏi anh cũng như thẳng thắn nói ra tất cả những gì mình nhận xét về bản thân và lắng nghe từ phía anh.

    Tôi: Chị có tiếc những tháng năm hạnh phúc?

    Chị: Có. Chị đã khóc nhiều và tiếc nhiều mỗi khi nghĩ đến.

    Tôi: Chị có sợ con chị thiếu cha không?

    Chị: Có, nên chị sẽ không chia rẽ tình cảm cha con họ. Nhưng chị cũng không muốn con chị sẽ trở thành người đàn ông không chung thủy. Trẻ con sẽ nhìn vào những gì người lớn sống và định hình nhân cách từ đó.

    Tôi: Chị có nghĩ là sẽ có lúc chị ân hận sau quyết định ly hôn?

    Chị: Có thể chị sẽ ân hận và rất đau đớn, nhưng chị tin vết thương nào rồi cũng lành.

    Tôi: Chị ly hôn là tạo cơ hội cho họ đến với nhau đấy, chị có biết không?

    Chị: Chị biết. Và chị cũng biết, không có gì đau đớn hơn cho kẻ-phản-bội-còn-lương-tri như anh bằng việc mất đi điều họ không còn xứng đáng để có, và sự trừng phạt lớn nhất cho hai kẻ ấy là đến với nhau, trở thành “của quen” trong mắt nhau.

    Tôi: Chị còn quá trẻ để đi một mình, nhưng liệu chị có còn đủ lòng tin vào cuộc sống với nỗi đau con chim ngã sợ cành cong?

    Chị: Chị không sợ cành cong đâu. Một người đàn ông phản bội, không có nghĩa là tất cả đàn ông trên đời đều phản bội. Chị vẫn tin vào cuộc sống, tin ở mình.

    Và chị mỉm cười, mắt long lanh nước.

    Young_couple_holding_hand_009

    Sau đó, chị “trả lại” người mẹ già bị tai biến nằm một chỗ của anh cho “đôi vợ chồng mới” ấy, dắt con ra đi. Anh bỏ dở chương trình học để trở về lo cho mẹ, làm thủ tục ly hôn và cưới người đàn bà kia, khi cô ta đã có thai mấy tháng.

    Hai năm không gặp chị, suýt không nhận ra khi thấy chị đẹp hơn trước. Giờ chị là chủ 2 ki-ốt tại một trung tâm thương mại lớn, chồng chị là doanh nhân giỏi và hết lòng thương yêu mẹ con chị. Còn anh và người vợ mới sau khi đến được với nhau thì cũng chấm dứt những tháng ngày hoa mộng mà phải đối mặt với cuộc sống thực tế trần trụi không còn hoa và quà hay những buổi chiều nắm tay dạo phố ở đất nước xinh đẹp kia.

    Cô vợ mới dằn hắt, bực dọc khi phải chăm sóc một bà cụ tai biến nằm liệt giường, không thể tự ăn uống tắm rửa hay đi vệ sinh. Một đứa trẻ và một bà cụ khiến cô ta đầu bù tóc rối, anh cũng phải san sẻ trách nhiệm và dành nhiều thời gian ở nhà. Dù chị luôn tạo điều kiện để anh đến thăm con, nhưng cô ta thì không cho phép. Họ thường xuyên cãi vã, anh chán nản sinh tật rượu chè. Cuộc sống chung chẳng phải là thiên đường như họ từng nghĩ. Anh tiếc những ngày xưa, tiếc người vợ đảm đang chung thủy…

    Ngày chị đưa con về thăm mẹ anh khi bà sắp mất và đòi gặp cháu, bà nắm tay chị thật chặt mà nước mắt cứ chảy dài. Còn anh đứng ngay bậc cửa, nhìn nắng xuyên qua những vòm cây trước hiên, mắt hoe hoe đỏ. Anh muốn nói với chị nhiều lắm, nhưng biết đã muộn rồi. Giờ anh chỉ có mỗi cái quyền duy nhất, đó là quyền ân hận.

    Theo Phunuonline
    gieo nhân nào gặp quả ấy, vì thế nên mỗi ngày tôi luôn dặn mình sống sao cho ko thẹn với cuộc sống này
    • 44 Bài viết

    • 19 Được cảm ơn

    #7
    đáng đời. đó là cái giá phải trả
    • 48 Bài viết

    • 15 Được cảm ơn

    #8
    Chỉ một phút xa lòng mà anh ấy phải nhận về đánh đổi mất tất cả. Điều đó là đúng với những con người phản bội.
    • Avatar của Vichynee
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 4 năm
    • 18 Bài viết

    • 6 Được cảm ơn

    #9
    Đời là thế chị nhỉ, cái gì mất đi mình sẽ quý trọng. Thậm chí có khi không thể trở lại được nữa. Đau lòng quá
    • Avatar của cuppi123
    • Đang bị khóa tại diễn đàn
      Offline
    • 5 năm
    • 149 Bài viết

    • 62 Được cảm ơn

    #10
    Đọc thì mới thấy, bjo ngoại tình nhiều quá! Bảo sao hôm trước đọc 1 bài báo nói 90% đàn ông ngoại tình.
    • 1 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #11
    Bài viết hay
    • 18 Bài viết

    • 5 Được cảm ơn

    #12
    Bạn vuốt lên đầu trang. phía bên phải có chữ Diễn đàn thì nhấp đúp vô. Sau đó sẽ là bước lựa chuyên mục. chọn chuyên mục xong nó sẽ chuyển sang trang mới. phía trên, chính giữa có dong màu cam " Đề tài mới" bạn nhấp vô viết bài nhé. xong. chúc bạn thành công. lập topic xong tag mình vô đọc với ha!
    • 10 Bài viết

    • 9 Được cảm ơn

    #13
    Mình còn ko thể đăng nhập đc ý. Ko biết đăng nhập chia sẻ thế nào vậy
    • 60 Bài viết

    • 62 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #14
    Haizzz...tình cảnh của mình đang ở giai đoạn buông hay níu. Buông thì tạo điều kiện quá tốt cho họ .Thấy bản thân cao cả,nice về cư xử quá . Nhà chồng mình thì k mún mình vội buông, họ muốn mình hãy cho họ time để họ lôi ảnh về...Còn mình thì cứ day dứt mãi ...
    Mình ra đi, mình mún anh phải trả giá.Mất hết công việc, sự nghiệp..Haha, Có nên làm như thế ko? Ảnh ác độc với mình thế cơ mà !
    • Avatar của Het_yeu
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 6 năm
    • 65 Bài viết

    • 103 Được cảm ơn

    #15
    Cuộc đời là những đánh đổi.
    • 33 Bài viết

    • 5 Được cảm ơn

    #16
    chị thật dung cam và tự tin quá. e lại K thể làm được. duong như e đã K còn tin bất cứ người đàn ông nào nữa. Họ nói gi e cũng thấy lố bịch và xạo sao ý. chắc niềm tin e đã bị đánh roi mất rồi

    Gởi từ ứng dụng Webtretho của volocminhduc