Vợ là cơm nguội ở nhà, nhưng là đặc sản của cha láng giềng! Các ông chồng nên khắc cốt ghi tâm điều này...

  • 102 Lượt chia sẻ
  • 641 Lượt đọc
  • 1 Trả lời

Cùng tham gia thế giới của Nàng - thế giới của những người phụ nữ hiện đại,

Theo dõi Nàng 2.0

Đến trả lời mới nhất
    • 26 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #1
    "XUỐNG SẮC CHỨ ĐỪNG XUỐNG GIÁ!
    Thú thật, có bận tôi vô tình gặp lại người yêu cũ trên đường, tôi không tin nổi mắt mình nữa. Trước mặt tôi không còn là "thiên thần áo đỏ" ngày nào. Cái thuở "Hà nội nhỏ như bàn tay con gái. Như tay em trong tay anh" giờ Hà Nội kéo dài đến tận Lương Sơn- Hoà Bình thật rồi.

    Người yêu cũ đứng mà như ngồi, ngồi mà như nằm: một bề thế thịt! Nhưng điều đó không khiến tôi kinh hoàng bằng kiểu nói cười rổn rảng của một chị bán thịt đầu chợ thay vì cô gái mắt sáng như sao, môi mím hờ như cánh hoa đào trước gió. Người phụ nữ lãng mạn ngày xưa đâu rồi? Cô gái Hà Nội ngày xưa của tôi đâu rồi?

    Tôi đùa đấy! Tôi chẳng có cô người yêu cũ nào kinh khủng vậy đâu!
    Nhưng tôi có thấy những người phụ nữ sau mươi năm làm vợ thì như vậy. Xuống sắc, tất nhiên rồi, nhưng xuống cả giá trị nữa. Những người phụ nữ lấy chồng xong là khép lại đời mình. Không còn nổi một ước mơ. Không còn nổi một yêu cầu. Chồng đi làm về quẳng cho cục tiền là mắt híp chặt lại sung sướng. Chồng muốn làm gì ngoài kia thì làm miễn là đừng để "con nào" tìm đến nhà bắt vạ!

    Lại có những người điệp khúc "vì con" chấp nhận cả những đòn roi đánh đập của gã chồng tệ. Chấp nhận cày cuốc kiếm tiền trong khi chồng lô đề cờ bạc. Chấp nhận làm tăng ca, đầu tắt mặt tối trả nợ cho chồng chỉ vì đã lỡ có con rồi ly dị khổ con!

    Tôi biết có những người phụ nữ lúc này đây đang vật vã bên con trong khi chồng đi mây về gió. Thậm chí có khi anh chồng quần là áo lượt vờ việc cuối năm bận rộn mà đang tay trong tay với một cô nàng thơm phức ở đâu đó ngoài kia.
    Tôi không bảo các bà vợ hãy đòi hỏi chồng mình nhiều hơn! Bởi đòi hỏi thế nào nếu chồng đã lâu rồi coi vợ như cây chổi dựng góc nhà??? Bao nhiêu ông chồng còn nhận ra cái thở dài của vợ trong mắt??? Tôi nghĩ, là bởi nhiều bà vợ cũng đã bỏ quên chính bản thân mình!

    hoang-anh-tu
    Ảnh chụp bài viết trên facebook nhà văn Hoàng Anh Tú

    Xuống sắc thì còn có thể lên sắc bằng mỹ phẩm, quần áo, tập tành... Nhưng xuống giá thì chỉ để bỏ vào khu đại hạ giá không hơn!

    Đừng tặc lưỡi chấp nhận mình là số 2 trong trái tim chồng nữa, thật đấy! Huống chi thành số 3, số 4? Chỉ để gia đình êm ấm, con có cha, vợ có chồng!

    Không! Các cô phải rực rỡ đi! Hãy trở thành người phụ nữ số 1 trong trái tim chồng. Ngày xưa anh ta yêu các cô thế nào? Ngày xưa anh ta dốc túi vì các cô ra sao? Ngày xưa anh ta đọc được từng cái nhíu mày của các cô thế nào? Ngày xưa anh ta sợ mất các cô ra sao?

    Người ta vẫn nói chẳng ai thả mồi câu một con cá đã cắn câu rồi cả. Tôi nghĩ nó cũng giống như họ sở hữu được nhau rồi là tha hồ quăng quật, quẳng vào góc nhà và ngồi im ở đấy! Không! Các cô không phải thứ đồ đại hạ giá như vậy! Tình yêu hôn nhân không phải là một mơ ước đâu! Nó là điều hiển nhiên phải có. Nếu nó không còn thì hôn nhân kia chỉ là tờ giấy lộn vô nghĩa! Các cô cần phải được yêu tiếp, yêu nhiều hơn cả khi đang yêu nhau! Bởi các cô xứng đáng!
    Nhưng. Nhưng trước khi muốn chồng mình yêu mình như xưa, hãy soi gương lại để tìm lại chính mình. Tôi luôn không tin rằng không có ông chồng nào lại không để mắt, để tâm, để cả lòng mình hướng về vợ nếu như vợ anh ta đáng giá cả một gia tài cả! Đừng bỏ bê mình nữa các cô ạ!".


    Đọc cái bài của nhà văn Hoàng Anh Tú mà em thấy thấm thía quá các chị ạ. Em cũng đã từng có thời yêu quên bản thân, miệt mài hy sinh cho chồng cho con, đến cái áo còn chẳng dám mua mà mặc. Cứ đi đâu thấy gì em cũng mua ngay cho chồng con mà chẳng chút đắn đo, còn mua cho bản thân mình thì cầm lên đặt xuống dễ cả trăm lần. Riết rồi em quen luôn, mua cho chồng con thức gì cũng phải đồ xịn đồ tốt, còn mua cho mình thì mua ở lề đường cũng xong.

    article-2596352-1CCF422C00000578-954_634x432
    Ảnh minh họa
    Bữa cơm thì thịt thà cá mú cứ gắp vào bát chồng, bát con, em ngồi gỡ mấy miếng thịt vụn ăn mà thấy lòng tràn trề hạnh phúc. Em tự thấy mình là người vợ người mẹ tuyệt vời giàu đức hy sinh. Em chả cần, chỉ cần ngồi nhìn con nhìn chồng vui vẻ ăn uống là em lại thấy vui rồi. Chồng em đi làm về, vào phụ em nấu nướng, em thương lắm, anh ấy đi làm cả ngày mệt rồi, em chỉ muốn anh chơi với con thôi, để em làm, phục vụ anh là niềm vui của em mà.

    Em cảm thấy an phận vì đã có chồng. Em cũng chẳng có nhu cầu làm đẹp. Làm đẹp làm gì nữa khi mà em là hoa đã có chủ, em đâu thích đàn ông ngắm nghía mình. Ở nhà thì em mặc gì cũng được. Cái quần đùi em mặc rách lỗ chỗ, chồng em mấy bận nói em thay đi nhưng em thấy cái quần đó vẫn còn mặc tốt, thế là em cứ mặc hoài, chồng em thở dài ngao ngán, nhưng em mặc kệ. Chừng nào em se sua ăn diện tô môi đánh phấn mới là không tốt, đúng không các mẹ. Đằng này em hy sinh cho chồng cho con, em nhận thua thiệt về mình, em không ăn không mặc là để chồng con em được ăn ngon mặc đẹp mà, làm sao trách em được.

    Hồi yêu nhau thì em cũng ngọt ngào với chồng lắm, còn bây giờ em đã có tờ hôn thú và 2 đứa con xinh đẹp trói chân anh ấy rồi, em tự cảm thấy chẳng cần phải ngọt ngào dịu dàng gì nữa. Em nghĩ gì nói nấy thôi chứ, em là người vợ đàng hoàng mà, đâu phải kẻ không ra gì đâu mà lúc nào cũng cứ phải ngọt nhạt nịnh chồng. Anh ấy còn lâu mới dám làm em tổn thương, cũng chẳng dám bỏ em đâu, nên em có gì mà phải sợ, phải giữ kẽ chứ.

    yook-sung-jae-joy
    Ảnh minh họa

    Mấy chị bạn trong xóm cũng nói em hãy để mắt tới chồng, nhưng em thách anh ta ra ngoài mèo mỡ đấy. Em cứ tịch thu hết tiền của anh ta là xong anh ta hết đường lăng nhăng. Mà đôi khi nói thật chứ, anh ta ra ngoài làm gì làm, miễn đừng đem tiền nhà cho gái là được.

    Em tự tin lắm các chị ạ. Em đã hy sinh cho chồng cho con, yêu chồng con nhiều vậy, thì chẳng ai dám bỏ rơi em hay làm em buồn đâu.

    Vậy mà một dạo chồng em chải chuốt kinh lắm. Em nghi là lão có bồ, em hỏi cỡ nào cũng không ra, rồi em than vắn thở dài, nhưng mà lão ấy chả quan tâm gì. Tối em nằm thút thít khóc thì lão cũng chẳng có tí ti động lòng. Trong khi em đầu bù tóc rối với con và việc nhà, em không yêu cầu lão phụ giúp gì, nhưng lão ăn mặc thơm phức dắt xe ra khỏi nhà, mặc kệ em nấu nướng, em điên tiết lộn ruột luôn các mẹ ạ.

    Ngày xưa còn yêu lão cưng em là thế, vậy mà nay lão quay lưng lại với em, vô tâm vô tình, chẳng còn quan tâm cảm xúc của em nữa. Đôi lúc em tủi thân nghĩ thầm, có lẽ với lão, em có cũng được mà không có cũng chẳng sao.

    Rồi cũng có ngày em bắt được lão trai trên gái dưới các mẹ ạ. Đau không thể tả. Lão nói lão chán vợ, vợ thay đổi nhiều quá, chẳng giống lúc còn yêu. Bây giờ vợ già nua xấu xí xập xệ, nhìn không thôi đã ớn đến tận cổ rồi. Em nghe lão nói mà tức điên người. Em bảo: "Ai đã hy sinh cho anh để anh ra ngoài rửng mỡ. Cái thân tôi, ăn chẳng dám, mặc cũng không, hy sinh cho chồng cho con, vậy mà...". Lão ấy bảo: "Tôi đâu cần cô hy sinh cho tôi" làm em chưng hửng sốc nặng luôn, lúc đó nếu không nghĩ đến các con em phải chịu cảnh mồ côi cha còn mẹ ngồi tù thì chắc em đã cầm dao giết lão rồi.

    Thì ra lâu nay em cứ suy nghĩ một cách ngốc nghếch là mình hy sinh cho chồng cho con như vậy thì mình sẽ được yêu thương trân trọng, nhưng em đã nhầm to. Chính vì em bỏ bê bản thân quá, cho nên em không còn kilogam giá trị nào trong mắt chồng nữa. Chồng em tự mặc định rằng e phải hy sinh cho anh ấy như vậy, và anh ấy có làm gì thì em cũng không được ý kiến ý cò, vì em là phận đàn bà, không được mở miệng. Chợt nhớ, hồi đó, chồng cũng yêu thương, tôn trọng em lắm. Mới đầu cũng tại em đội chồng lên đầu, bây giờ thì anh ta đâu coi em ra gì nữa. Em tự thấy mình chẳng còn chút giá trị nào nữa ấy các mẹ ạ.

    Dù gì thì em cũng từng trẻ trung xinh đẹp, bao người săn đón, vậy mà bây giờ nhìn chẳng khác gì mẹ sề mẹ mướp tàn tạ xập xệ kinh khủng, đã béo lại còn da dẻ sần sùi xấu xí, móng tay móng chân nham nhở. Cũng đã có lần em cho con ra ngoài chơi, ai ai cũng khen con em béo trắng xinh xắn, rồi nhìn qua em bảo: "nhà chủ chắc giàu lắm nhỉ, con xinh đẹp thế kia". Thì ai cũng tưởng em là ôsin mà.

    Sau cái bận chồng em đã ngoại tình lại còn vênh váo chẳng xem em ra gì, em quyết tâm thay đổi các mẹ ạ. Đẻ mấy đứa con, em có đôi chút xuống sắc, nhưng em sẽ không cho phép ai coi thường mình nữa. Thôi từ nay em không ôm đồm việc nhà, không hy sinh ngu ngốc nữa đâu. Em phải tìm lại em của ngày xưa chứ, phải xinh đẹp rạng rỡ chứ. Mấy cái quần rách lổ chổ em cho vô sọt rác hết rồi. Em chả dại mà mua toàn đồ đẹp cho chồng con còn mình thì mua hàng chợ lề đường. Cũng chẳng nhường miếng ngon cho chồng con nữa. Việc nhà chia đều. Em cũng định xử lão chồng cái tội lăng nhăng ong bướm, nhưng thấy từ ngày mình thay đổi thì lão ấy cũng thay đổi, nên thôi, xem như là cho lão ấy một cơ hội.

    Bây giờ thì cũng ổn ổn rồi mấy mẹ ạ. Em khuyên mấy mẹ đừng có dại như em, đừng thèm hy sinh cho ai cả. Đừng để trong khi mình đầu bù tóc rối quần quật việc nhà, con cái bìu ríu, áo quần xộc xệch thì chồng lại đang tay trong tay ôm hôn say đắm một cô nàng ngọt thơm. Các mẹ cứ phải thật xinh đẹp, thật rạng rỡ vào, cũng chẳng cần tò tò theo giữ chồng đâu, vì em e rằng lúc này các mẹ xinh đẹp mặn mà quyến rũ đến thế thì chồng chả dám lơ là đâu. Ai chứ các ông ấy chả dại, ông nào mà chả thuộc câu "Vợ là cơm nguội ở nhà/ Nhưng là đặc sản của cha láng giềng".

    Xem thêm bài viết tại:
    Bỏ chồng là chuyện nhỏ, bỏ 3 thứ này mới là chuyện lớn, chị em đọc nhanh kẻo hối không kịp nhé
    Đến bao giờ phụ nữ mới chịu hiểu sướng hay khổ do mình?
    Ai nói đàn bà ly hôn là "đồ bỏ", đây chính là lý do khiến đàn ông chết mê chết mệt đàn bà "đã cũ"...
    Chỉnh sửa lần cuối bởi congaibuonme; 13/01/2018 vào lúc 08:23 PM.
  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT



    • 115 Bài viết

    • 23 Được cảm ơn

    #2
    haaha chuẩn rồi, cứ coi thường cơm nguội đi, cơm nguội lại là đặc sản của người khác đó