TIN TÀI TRỢ.

Thuận theo tự nhiên là một loại phúc – Chuyện kẻ lang thang muốn đổi chỗ với Bồ Tát

  • 48.6K Lượt chia sẻ
  • 259K Lượt đọc
  • 26 Trả lời

  • Trang 1/2

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2

Cùng tham gia thế giới của Nàng - thế giới của những người phụ nữ hiện đại,

Theo dõi Nàng 2.0

Đến trả lời mới nhất
    • Avatar của daosipc
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 6 năm
    • 45 Bài viết

    • 104 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #1
    Thuận theo tự nhiên là một loại phúc – Chuyện kẻ lang thang muốn đổi chỗ với Bồ Tát

    buc-tuong-Bo-Tat-640x400

    (Ảnh: Cultura Travel/Lost Horizon Images / Getty Images)

    Có một kẻ lang thang, đi vào chùa, thấy Bồ Tát ngồi trên Đài Sen nhận cúng bái của mọi người, anh ta vô cùng ngưỡng mộ.

    Kẻ lang thang nói: “Tôi có thể đổi chỗ ngồi với Người một lát không?”
    Bồ Tát trả lời: “Chỉ cần anh không mở miệng.” Kẻ lang thang ngồi lên Đài Sen. Trước mắt của anh là cả ngày hỗn loạn ầm ĩ, người đến phần lớn là cầu điều này điều kia. Anh vẫn cố gắng chịu đựng trước sau không mở miệng. Một ngày, một phú ông đến. Phú ông: “Cầu Bồ Tát ban cho con một đức tính tốt.” Nói xong ông dập đầu, đứng dậy, ví tiền lại bị rớt xuống mặt đất. Kẻ lang thang vừa muốn mở miệng nhắc nhở, nhưng kịp nhớ đến điều kiện của Bồ Tát.

    Sau khi phú ông đi ra, thì có một người nghèo bước vào. Người nghèo nói: “Cầu Bồ Tát ban cho con ít tiền. Người nhà con lâm bệnh nặng, đang rất cần tiền ạ.” Cầu xong ông dập đầu, đứng dậy, nhìn thấy một túi tiền rơi trên mặt đất. Người nghèo thốt lên: “Bồ Tát quả thật hiển linh rồi.” Ông cầm túi tiền ra đi. Kẻ lang thang muốn mở miệng nói không phải hiển linh, đó là đồ người ta đánh rơi, nhưng anh lại nhớ đến điều kiện của Bồ Tát.


    Lúc này, một người ngư dân đi vào. Ngư dân cầu xin: “Cầu Bồ Tát ban cho con bình an, ra biển không gặp sóng gió.” Đoạn dập đầu, đứng dậy, ông vừa muốn đi, lại bị phú ông túm chặt. Vì túi tiền, hai người đánh nhau túi bụi. Phú ông cho rằng người ngư dân đã lấy túi tiền, mà ngư dân thì cảm thấy bị oan uổng không cách nào chịu đựng nổi. Kẻ lang thang không thể nhịn được nữa, anh ta liền hô to: “Dừng tay!” Rồi đem chân tướng nói ra cho họ. Tranh chấp nhờ đó mà đã yên. Lúc này Bồ Tát mới nói: “Ngươi cảm thấy làm vậy là đúng chăng? Ngươi hãy tiếp tục đi làm kẻ lang thang đi! Ngươi mở miệng tự cho mình rất công bằng, nhưng, người nghèo vì vậy mà không có tiền cứu chữa người thân; người giàu không có cơ hội tu đức hạnh; người ngư dân ra biển gặp sóng gió chôn thân dưới đáy biển. Nếu ngươi không mở miệng, mạng sống người nhà kẻ nghèo kia được cứu; người giàu tốn chút tiền nhưng giúp người khác mà tích được đức; ngư dân cũng vì dây dưa không cách nào lên thuyền, tránh được mưa gió, có thể còn sống sót.”

    Kẻ lang thang im lặng ra khỏi chùa…

    Rất nhiều sự tình, nó thế nào, chính là như thế đó. Để nó tiến triển theo tự nhiên, kết quả sẽ tốt hơn. Khi đối mặt với sự việc, ai có thể biết rõ kết quả gì sẽ xảy ra chứ?
    Yên lặng theo dõi diễn biến, chính là một loại năng lực!
    Thuận theo tự nhiên, là một loại hạnh phúc!

    Theo NTDTV
    Biên dịch: Minh Quân, biên tập: Tuệ Minh


    https://daikynguyenvn.com/van-hoa-ng...oi-bo-tat.html
    https://tinhhoa.net ====> Các bài viết bổ ích.

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • 19 Bài viết

    • 12 Được cảm ơn

    #2
    Một câu chuyện hay
    Và mình cũng đang im lăng sống
    Im lặng quan sát
    Và im lặng chờ kết quả
    Vì mình có nói cũng ko đuoc gì mà có khi còn làm tồi tệ hơn
    Im lặng cho khỏe thân
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 23 Bài viết

    • 14 Được cảm ơn

    #3
    cậu chuyện hay quá
    • 5 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #4
    Cau chuyen hay va y nghia qua.
    • Avatar của matdat
    • Thành viên tích cực 2015
      Offline
    • 4 năm
    • 584 Bài viết

    • 403 Được cảm ơn

    #5
    Câm luôn cho lành..
    • 11 Bài viết

    • 4 Được cảm ơn

    #6
    Haiza,. Cứ thuận theo tự nhiên thì chả khác gì chấp nhận số phận cả. Mình ko thích như thế này tẹo nào. Thuận theo tự nhiên thì còn gì phải phấn đấu nữa. Ông trời sinh ra đôi mắt và cái mồm để làm gì cơ chứ! Như thế thà câm+ mù cho lành.
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của maruco93
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 4 năm
    • 8 Bài viết

    • 3 Được cảm ơn

    #7
    cứ bảo thuận theo tự nhiên nhưng thế nào là thuận theo tự nhiên, chính chúng ta cũng chẳng biết
    3 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của mebe_jun
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 7 năm
    • 49 Bài viết

    • 30 Được cảm ơn

    #8
    ố như nào là tự nhiên nhỉ? chả biết bài học ở đây có phải là im lặng trong mọi tình huống ko can thiệp vào chuyện gì ko nhỉ? kể cả việc thất đức???
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của yad
    • yad
      Thành viên Webtretho
      Offline
    • 4 năm
    • 10 Bài viết

    • 11 Được cảm ơn

    #9
    hôm nay mình ko im lặng được và đã chuốt họa vào thân. nhiều khi muốn im cũng khó. làm bồ tát đôi khi rất khó. từ h đến khi mình ra đi sẽ ko có lời nào để nói.
    • Avatar của minhhajp
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 5 năm
    • 17 Bài viết

    • 1 Được cảm ơn

    #10
    1 câu chuyện ý nghĩa
    • 26 Bài viết

    • 4 Được cảm ơn

    #11
    Mỗi người sẽ nghiệm ra cho mình bài học đúc kết. Câu chuyện hay
    • 4 Bài viết

    • 1 Được cảm ơn

    #12
    Im lặng là vàng
    • 16 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #13
    Chuẩn ko cần chỉnh ! Hiểu rõ luật nhân quả sẽ cảm nhận đc thôi
    • 50 Bài viết

    • 8 Được cảm ơn

    #14
    • 2 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #15
    Chỉ có Phật mới im lặng như vậy được thôi. Còn chúng con, đều là người trần mắt thịt. Nếu ko câm bẩm sinh, chẳng ai im lặng chịu đựng nổi. Chỉ cố im được phần nào thôi....
    • 100 Bài viết

    • 15 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #16
    im lặng hay nói cũng đều là tự nhiên miễn sao ko thấy hổ thẹn với lòng
    Bé Suri hay gồng we'
    • 92 Bài viết

    • 15 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #17
    Phat luon la Phat.
    hii, to chang thik cam,mu. N to k nhu the duoc.
    • 8 Bài viết

    • 3 Được cảm ơn

    #18
    Thực ra, sự việc theo em nghĩ thì không phải ở chỗ nói hay không nói, nhìn thấy hay không nhìn thấy. Khác biệt ở hai người này là tầm nhìn, vị Bồ Tát nhìn được xa hơn, thấy được cái kết ở tận cuối cùng tất nhiên sẽ có thể có cách xử lý khác so với người đàn ông chỉ nhìn thấy 3 sự việc trước mắt!
    Còn một điều khác nữa là em cảm thấy ý này đúng ở chỗ người thì không nên cưỡng cầu, nhưng không phải là buông xuôi, thờ ơ, mặc kệ mà là "thay đổi những cái có thể thay đổi, chấp nhận những cái không thể thay đổi" Em còn đang trong giai đoạn học cách phân biệt cái nào có thể thay đổi và cái nào không nên tóm lại là chưa có đủ tuệ giác để hiểu hết điều răn bên trên!
    Hì ^^ Cả nhà cuối tuần vui vẻ ạ
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 106 Bài viết

    • 36 Được cảm ơn

    #19
    Đang thắc mắc cái đoạn phú ông và người ngư dân đánh nhau nếu kẻ lang thang không lên tiếng thì sự việc sẽ tồi tệ hơn.Kẻ bưu đầu người sứt trán thậm chí còn nặng hơn....
    Cũng biết rằng im lặng là vàng nhưng tùy sự việc....
    Học thêm 1 câu chuyện....
    Chúc cả nhà cuối tuần vui vẻ
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 130 Bài viết

    • 70 Được cảm ơn

    #20
    vậy là từ nay mình phải "im lặng "? để thuận theo tự nhiên?
  • Trang 1/2

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2