TIN TÀI TRỢ.

Phụ nữ hãy yêu và trân trọng bản thân mình nhé. Vì không ai yêu mình bẳng chính bản thân mình đâu

  • 0 Lượt chia sẻ
  • 2.05K Lượt đọc
  • 0 Trả lời

Cùng tham gia thế giới của Nàng - thế giới của những người phụ nữ hiện đại,

Theo dõi Nàng 2.0

Đến trả lời mới nhất
    • 29 Bài viết

    • 3 Được cảm ơn

    #1
    Khi bước chân lên thành thị, với năm thứ 2, tôi gặp anh....1 chàng trai học đại học năm thứ 3 cũng được xếp loại là tài giỏi, thông minh, có trí tiến thủ, có ước mơ kinh doanh cháy bỏng
    A xa gia đình, a có thể tự lo cho bản thân mình mà không muốn bố mẹ lo lắng cho anh,cũng vì a ở cùng xóm trọ cùng con bạn thân của tôi mà từ đó tôi và anh dần quen nhau, nói chuyện với nhau, nhưng thời gian thì không được nhiều, a đi làm để trang trải cho cuộc sống ở trên thành thị khi a đi làm về đến phòng là 11h đêm nhưng a vẫn không quên nhắn tin cho tôi như 1 thói quen...dần dần trở đi mọi thứ trở lên quen thuộc hơn, a rủ tôi đi xem phim, đi ăn kem, đi bộ xung quanh bờ hồ, lên ngắm hồ tây < nơi mà cả 2 cùng yêu thích> ....cách a chiều chuộng cách a quan tâm, cách anh yêu thương chắc vì những điều này khiến t có tình cảm với a chăng??? T ko biết trái tim mình đang nghĩ gì nữa
    Một hôm đêm mưa gió, chợt miệng tôi nói
    " Em thèm ăn mít sấy quá! "
    1 lát sau : " E ra mở cửa đi, a đứng ở cửa rồi đây này"
    Lững thững bước ra nhìn a mà bật cười. Mặc áo mưa nhưng sao vẫn ướt sũng người
    Tôi nói: "đúng là a hâm mà, mưa to sấm chớp đùng đùng xuống tận đây làm gì"
    " Em nói em thèm mít sấy mà"
    " EM thèm thì để mai cũng được chứ sao, mưa gió thế này..."
    " Nhưng a muốn gặp em!!!"
    Cứng họng không nói được gì nữa...
    Ngày nào cũng như ngày nào, a cứ 10h đi làm về lại xuống chỗ tôi trọ, mà chỗ trọ tôi với chỗ a cách nhau 10km rồi dẫn tôi đi loanh quanh công viên, 1 lời nói yêu vẫn chưa có 1 lần, tôi và a cứ lặng lẽ đi bên nhau như 2 người đang yêu nhau vậy!!!
    Qua 1 thời gian dài a đã quyết định ngỏ lời yêu với tôi,
    Tôi nhận tin nhắn " a yêu e " cảm giác không thể nào diễn tả được, liệu tôi có đang lầm rằng điều đó có phải là nhắn nhầm hay ko?
    Tin nhắn tiếp theo lại đến " em đồng ý làm người yêu a chứ "
    Tôi cũng ko biết rằng t đã yêu a từ khi nào, t chỉ biết là mình đang yêu mà khi yêu thì đâu có biết lý do tại sao mình yêu người đó đâu
    Hàng ngày, ngày nào cũng như ngày nào Sáng a dậy từ rất sớm để đi đón tôi, đến khi tôi đi học, chưa 1 lần t thấy a đến trễ, bước ra cửa đã thấy a đứng đón đi học, tan học về được a đưa về, có những hôm con bạn cùng phòng tôi về quê, tôi đưa a chìa khóa phòng, về đến nhà a đã chuẩn bị cơm nước đâu ra đó chỉ chờ tôi về ăn, khi tôi ốm, a chạy hơn 10km chỉ để đến mang cho tôi bát cháo nóng, rồi chạy đôn chạy đáo đi mua thuốc, Khi thấy tôi mệt mỏi a lại đưa tôi đến những nơi 2 đứa hay tới, tôi chỉ muốn mọi thứ dừng lại những thời gian hạnh phúc ấy, tôi nghĩ rằng người này có phải là người chồng của mình sau này không, tôi có phải là người phụ nữ hạnh phúc nhất ko?
    Khi về đến phòng đã có người nấu cơm nước sẵn cho mình ăn, tắm xong có người cùng giặt đồ với mình, quét nhà có người cầm cái lau nhà lau đằng sau, nấu cơm có người đứng ôm đằng sau và nói " em là người con gái tuyệt vời nhất trong lòng a" mà tôi đâu có làm được gì cho a đâu. Hình như t nhận ở a nhiều hơn là cho đi
    Khi tôi về quê ốm 2 hôm, a đã đi xe máy gần 100km chỉ để xem người a yêu ốm mệt nhọc như nào, có ăn uống được ko rồi lại đi xe máy lên...Giá mà mọi thứ chỉ dừng lại ở đây thôi, giá mà tôi có được hạnh phúc trọn vẹn đến như thế...
    Nhưng ông trời thật khéo sắp đặt, tôi đã học xong 3 năm cao đẳng và bố mẹ bắt về quê làm, còn a...a vẫn ở trên đó... nước mắt tôi rơi nước mắt a rơi vì biết sắp phải xa nhau, t xin bố mẹ tôi cho tôi được ở trên đó, t sẽ kiếm 1 công việc, thu nhập cũng ko cao nhưng cũng đủ trang trải cho cuộc sống thành thị, thế nhưng bố mẹ vẫn không đồng ý, vì t biết bố mẹ tôi chỉ muốn tốt cho t mà thôi, lương trên đó thì được bao nhiêu, tiền ăn, tiền nhà, tiền xăng, đủ các thứ tiền liệu có sống được ở trên đó ko? Nhưng thực sự t ko muốn xa a… Nhưng chắc là ông trời muốn tình yêu của t và a được trải qua những thử thách đó, ông trời muốn thử rằng tình yêu của t và a liệu có vượt qua được thử thách đó hay ko?
    Vậy là tôi phải về quê sinh sống!!! Những ngày tôi về quê dài đằng đẵng vì nhớ a, 2 tuần a về thăm tôi 1 lần nhưng rồi dần ít dần, ít dần...
    Rối sóng gió chợt đến bất chợt vào Messenger Facebook của a t đã đọc được dòng tin nhắn a nói chuyện với 1 người con gái rất tình cảm, ảnh nào của nó a cũng cmt rất thân mật,cách a quan tâm cô ấy như đã từng quan tâm t như vậy, nhưng bây giờ những dòng tin nhắn những lời nói quan tâm đó t đâu còn có nhận được nữa, mà ngược lại là cô ấy. Trong khi đó a nhắn tin cho tôi nói rằng a đang bận học trong khi đang nói chuyện với cô gái đó, tính ghen của tôi nổi lên t gọi cho a, nhưng a ko nghe máy, 15phut sau t vào xem cuộc nói chuyện đó đến đâu rồi thì bị trống trơn, ko có gì cả...Cảm giác của tôi như có 1 điều gì đó đang xảy ra, liệu nó có đúng như tôi đang nghĩ ko? Trong khi yêu nhau hơn 1 năm, tôi chưa có 1 chút gì đó nghi ngờ, khi tôi cất bước về quê t vẫn tin tưởng a sẽ không vì thiếu thốn tình cảm mà phản bội t, a thế thốt sẽ ko có ai khác ngoài tôi cả, tôi vẫn tin tưởng điều đó nhưng cuộc nói chuyện đó liệu a và cô gái đó có gì ko? tôi suy nghĩ linh tinh trong đầu thì a nhắn tin cho tôi cộc lốc “ Có chuyện gì thế ! “
    Tôi hỏi đầu đuôi thì a bảo chỉ là bạn, a xóa đi chỉ vì để tôi ko ghen… Nếu thực sự trong sạch thì a sẽ không phải xóa đi như thế!!! Vậy là đúng như t nghĩ rồi…
    Tôi ko tin, vì nếu a sợ tôi ghen thì ko có những lời nói ngọt ngào với cô ta như thế, tôi chợt nhận ra rằng, lâu lắm rồi tôi cũng ko nhận được sự quan tâm như thế…tôi cũng cần được yêu thương như thế
    A chưa bao giờ xưng “ mày- tao” với tôi cả. nhưng hôm đó a đã chửi tôi thậm tệ, ko còn những lời gì để chửi. A nói “ bố mẹ mày không biết dạy m nên mày như thế này à. Tao ko phải đi giải thích với loại mày”…v..v..v..
    Tôi đã khóc, khóc rất nhiều, từ khi tôi về quê, mọi thứ giữa tôi và anh trở lên xa cách nhau dần, và a như thiếu thốn tình cảm, a cần 1 người bên cạnh chiều chuộng a quan tâm a hơn tôi…
    Tôi đâu phải đứa chỉ biết nhận mọi thứ ở a mà không biết cho đi, Đêm 11h đêm a sốt, tôi chạy đi tìm tất cả các cửa hiệu đều đóng cửa, đi lòng vòng đến 12h mới mua được thuốc mang về cho a, sáng ra t đi học sớm, trưa chạy về sớm để nấu cơm nấu nước cho a, nhưng nói thật tôi nhận ở a nhiều hơn là cho đi…..Nhưng từ khi t về quê, ko chăm sóc được a như còn ở trên đó, mọi thứ lo cho a chỉ có thể là qua điện thoại, nhiều khi a mệt mỏi t k thể bên a được, nhiều khi a muốn gặp t nhưng t lại ko gặp a được, mọi thứ trở lên xa dần như thế sao, chỉ đơn giản là tình cảm của a ko đủ lớn để thắng nổi khoảng cách đó, không thể thắng nổi sóng gió mà ông trời sắp đặt…Cũng chỉ Vì tin nhắn với cô gái đó mà tôi bức xúc mà a quyết định chửi rủa tôi, đòi chia tay với tôi… tôi đã im lặng 1 thời gian như ngày xưa mỗi lần cãi nhau tôi đều im lặng như thế!!! Nhưng mọi lần a đều nói
    “ anh ko thể chịu đựng được cảm giác em im lặng như thế, như a đã đánh mất em rồi ý, nên em đừng bao giờ im lặng với a như thế nhé” Câu nói đó vẫn văng vẳng bên tai tôi, vẫn ngọt ngào như thế!!!
    Nhưng 1 tháng trôi qua, a im lặng, t cũng im lặng mọi thứ ko còn như xưa nữa rồi… t thấy nhớ a, nhớ da diết và t quyết định nghỉ làm 1 hôm để lên gặp a, t ko ngờ t lại chọn 1 ngày nắng nóng đến 39 độ như thế!!!
    T đi dọc hết con đường t với a thường đi, nhớ lại những khoảnh khắc đã trải qua cùng nhau!!! Tôi nhớ a, nhớ những nụ hôn vội bên bờ hồ tây, nhớ tiếng cười khúc khích, những khoảnh khắc vui vẻ tràn đầy hạnh phúc ở đây, nhớ cùng nắm tay nhau đi bộ vòng quanh hồ gươm, nhớ lúc ngồi t ghế đá tựa đầu vào a, cảm giác bình yên đó vẫn còn trong tôi, t muốn gặp a, t thấy nhớ a, nhớ tất cả những thứ thuộc về riêng chúng t,t muốn mọi thứ quay lại như ban đầu…và cho qua tất cả mọi chuyện như chưa có điều gì xảy ra giữa t và anh!!!
    Nhưng mặc cho t đi nắng từ sáng ko ăn uống gì đến 3h30 chiều, t đi đến nơi mà tôi chấp nhận tình yêu của a ở chiếc ghế đá ngoài công viên, như năn nỉ,như van nài a mới chịu gặp t. Nhìn từng bước chân a đi,t chỉ muốn chạy ùa như ngày xưa và trong vòng tay a nhớ cảm giác được a ôm trọn vòng tay, nhớ những lời nói đùa nghịch, nũng nịu. Nhưng bây giờ 2 người ngồi bên nhau như 2 người xa lạ, như có 1 bức tường ngăn khoảng cách giữa t và a…
    T k biết nói gì khi gặp a, t đã cố gắng ko để nước mắt rơi, t nhớ khi t khóc, luôn được a ôm lau nước mắt và nói “ ko sao đâu em à, e luôn có a ở bên cơ mà “. T muốn được nghe câu nói đó lần nữa, muốn được mọi thứ trở về như ngày xưa, nhưng đã quá xa rồi, t níu kéo 1 tình yêu mà chỉ đến từ 1 hướng, t đã khóc, đã níu kéo a nhiều lần nhưng a vẫn quyết định dời xa t. T vẫn ko tin sự thật là tôi bước chân về quê a đã thiếu thốn tình cảm và đang có cảm tình với 1 người con gái trước khi yêu t a đã thích cô ấy. t vẫn ko tin, t vẫn muốn níu kéo…vì t yêu a quá nhiều!!!
    Thấy t khóc rất nhiều. nhìn t mệt mỏi khi đi ròng rã cả ngày trời chỉ để mong a gặp t 1 lần, a nói Nếu quyết định ngủ với a thì mọi thứ trở về như ban đầu, t k hiểu tại sao a lại có suy nghĩ đó nữa. T đắn đo suy nghĩ liệu tình yêu này có đáng cho mình làm điều đó ko? Hay chỉ riêng bản thân t yêu a, còn a thì tình yêu đó đã hết…liệu mọi thứ có thực sự trở lại như ban đầu khi t làm thế hay ko? T vẫn nghĩ rằng tình yêu trong a với t vẫn còn, mọi thứ vẫn còn nguyên vẹn như thế, t đã quyết định làm theo lời a nói....
    Vậy rồi sao.,. a thề thốt yêu thương đủ kiểu…chỉ có con ngốc với tin những điều đó, và t trong chuyện này t chính là con ngốc, là con rối để cho a ta đùa giỡn…
    Mọi thứ đã xong xuôi, t bước chân ra chiếc xe máy cũ và tiếp tục đi gần trăm cây số với niềm hạnh phúc, với suy nghĩ mọi thứ sẽ trở lại như ban đầu thôi, t vẫn sẽ được yêu thương được lo lắng cho a, và cũng được a yêu như ngày ban đầu....Tuy trong người thấy mệt nhọc khi 1 ngày nắng đi giữa trời niềm hạnh phúc đó làm t xua tan mệt mỏi... nhưng mọi thứ đều ko như t đang tưởng tượng t nhận được tin nhắn như sét đánh ngang tai
    “ Anh xin lỗi, a không thể dối lòng, a không thể yêu em, a không thể quay lại với em "
    T đã lao đao trong mớ lộn lung tung, chắc a ấy nhắn tin nhầm thôi , mọi thứ không phải như thế!!! Những hành động t vừa làm, những gì a vừa nói, những câu a vừa thề đều là giả sao, k phải như thế đâu...
    T bấm máy gọi cho a : “ a nhắn tin vậy là sao thế, a đang đùa em phải không. A nói đi “
    Anh : “ a thực sự xin lỗi em, em hãy quên a đi , a không thể dối lòng mình được “
    “ Anh là đồ khốn nạn, đồ dối trá . T căm thù a . T hận a“
    “ Những gì hôm nay em làm a đều ghi nhớ , Em có tha thứ cho a cũng được, không tha thứ cũng không sao… Nhưng em đừng quên cách ngày hôm nay a đối xử với em như nào mà sống cuộc sống sau này thật tốt, bên anh em sẽ không hạnh phúc đâu…”
    Tất cả mọi thứ đã chấm dứt… “ T hận a, a sẽ phải trả giá cho những gì mình đã làm “
    T ko biết là t đang mạnh mẽ hay đang yếu đuối nữa, t muốn khóc mà ko thể nào khóc được, t muốn khóc cho mọi thứ vơi đi nhưng mà thật chớ trêu Một giọt nước mắt cũng ko rơi... Tôi tự nhủ tại sao mình lại phải khóc vì loại đàn ông như thế,từ đó t k tin vào bất cứ lời người nào nói cả, t vùi đầu vào công việc để quên đi sự ngu ngốc mình từng đã làm, quên tất cả … T đổi tất cả mọi thứ đổi facebook, đổi số điện thoại, chặn hết liên lạc về nơi a, để a ko thể nào tìm kiếm được t, nhưng sao a vẫn tìm cách liên lạc với t để làm gì khi a cố tình gây ra tổn thương lớn như vậy cho t, a muốn cười xem cuôc sống của t sau khi a dìm nó xuống đáy nó sẽ như nào sao. T thực sự khinh bỉ, T ko còn là đứa con gái yếu đuối ngây thơ như lúc a yêu nữa rồi, t đã quen cảm giác lạnh nhạt và hờ hững vô cảm với tất cả , ko còn có ai khiến t tin tưởng cả… Rất nhiều người tán tỉnh, trò chuyện nhưng t đã ko để ý đến rồi họ cũng lảng ra thôi... Bạn thân t đã nói : "sao m phải hành hạ bản thân mình như thế, m làm như thế chỉ làm cho nó đắc ý vì đã gây tổn thương cho m mà thôi " Cũng đúng, giờ a ta đang hạnh phúc trong khi trà đạp nên nỗi đau của người khác, a ta cố tìm hiểu xem gây tổn thương như thế cho mình, liệu mình có sống khổ nhục hơn khi ko có a ta hay ko?
    T đã nghe theo cô bạn thân, sống yêu đời hơn, yêu bản thân mình hơn vì chẳng ai yêu mình hơn bản thân mình cả, họ chỉ yêu dục vọng khi hết rồi thì họ quăng mình đi như 1 đồ chơi rẻ tiền ko còn giá trị gì nữa...Ngày lễ ko ai tặng quà mình thì mình tự mua món quà thưởng cho mình sau những ngày làm việc, trở về trong gia đình với tâm trạng thoải mái, biết chăm chút sắc đẹp cho mình hơn, mình dành mọi điều cho bố mẹ mình hơn là 1 người đàn ông ko ra gì... Mọi thứ dần qua đi , vết thương cũng ko còn rỉ máu, và mọi thứ cũng thành sẹo sau 1 thời gian dài... Nỗi đau nào rồi cũng qua đi thôi,học cách yêu bản thân mình nhiều hơn nhé phụ nữ, biết chăm sóc bản thân mình nhiều hơn đừng dành hết cho người đàn ông của mình, để rồi họ sẽ ko biết trân trọng những gì họ đang có đâu...


    5bf249002217876b017e8747ec686bf5132d3fcd
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT