TIN TÀI TRỢ.

Phụ nữ hạnh phúc là phụ nữ không có gì để mất!

  • 0 Lượt chia sẻ
  • 64.5K Lượt đọc
  • 10 Trả lời

Cùng tham gia thế giới của Nàng - thế giới của những người phụ nữ hiện đại,

Theo dõi Nàng 2.0

Đến trả lời mới nhất
    • 471 Bài viết

    • 511 Được cảm ơn

    #1
    Phụ nữ hạnh phúc là phụ nữ không có gì để mất - là câu nói của một nhân vật trong một bài báo xuân tôi đã đọc. Nghĩ theo cách này, tôi đích thực là một phụ nữ hạnh phúc.

    Tôi không còn gì để mất, thậm chí là không có gì trong tay, ngoài đứa con hai tuổi hay khóc đêm. Đó là tôi của hai năm trước. Vừa dọn đồ ra khỏi nhà chồng, vừa bị cho nghỉ việc vì một hiểu lầm từ trên trời rơi xuống. Không tiền bạc, không công việc, không nhà cửa. Tự do là điều duy nhất tôi có.Tôi nhớ cảnh mình khi ấy - ngồi giữa đống quần áo và sách. Trời mưa như bối cảnh nhàm chán của những bộ phim sầu não.

    Con gái tôi đi lại giữa đống ngổn ngang đó. 15 phút sau, chúng tôi bước ra khỏi nhà. Mất khoảng 30 phút giằng co với bố con bé, cuối cùng thì chúng tôi cũng chạy sang được nhà người bạn thân.
    Kỳ lạ, đêm đó tôi đã ngủ một giấc rất ngon và rất sâu; không trằn trọc, không mộng mị, điều chưa từng có trong hai tháng trước đó. Sớm mai thức dậy, tôi thấy lòng nhẹ bẫng. Mình đã quyết định đúng. Điều duy nhất sai là mình đã không quyết định sớm hơn.

    5-shutterstock_194757584

    Cuộc hôn nhân với những lời nói dối triền miên, cờ bạc nợ nần và đầu gấu đến nhà, những đêm mất ngủ và người say rượu điên loạn… giống như một vũng bùn.Nhưng, bước ra khỏi vũng bùn không phải là một vườn hoa. Tôi thấy mình thức dậy buổi sáng với nỗi sợ tương lai làm cho tê liệt. Giống như bạn đang ngủ và một cú thúc thẳng vào tim khiến bạn tỉnh dậy trong vòng chưa đến một giây. Nỗi sợ hãi tóm lấy trái tim. Ngày mai sẽ ra sao? Lấy gì để ở? Làm gì để sống? Làm sao để nuôi con? Tương lai con sẽ ra sao? Bố mẹ sẽ đau đớn thế nào?

    Những ý nghĩ tiêu cực như những bóng ma kéo tới mỗi lúc một đông, hàng đàn hàng lũ, nắm tay nhau, dày đặc. Tôi thấy mình nằm bẹp dí giữa đống bóng ma đó, ngực tức nghẹt, không thở được, đau đầu và cảm thấy không thể gượng dậy nổi. Rồi những buổi tối, cô con gái nhỏ khó ngủ khóc quấy. Con khóc - mẹ quát - con khóc, cứ thế loay hoay cả đêm. Tôi thấy đời mình không thể thảm hại hơn được nữa.
    Vào đêm thứ ba, tôi bế con và nó đang khóc. Tôi biết, nếu mình cứ cáu gắt và căng thẳng thì con sẽ khóc mãi.

    Con gái bé bỏng của tôi đâu có lỗi và đâu phải chịu trách nhiệm với những đau khổ trong cuộc đời mẹ. Nếu bản thân tôi không thể điều chỉnh những căng thẳng của chính mình, thì con bé sao có thể điều chỉnh cảm xúc để không khóc nữa? Tôi tự tra vấn mình và quyết định khe khẽ hát một bài ca thiền. Thở vào tâm tĩnh lặng/ Thở ra miệng mỉm cười/ An trú trong hiện tại/ Giây phút đẹp tuyệt vời. Tôi hít thở sâu, hát ru con bằng tất cả sự dịu dàng và tình yêu. Con bé bám chặt vào cổ mẹ, yên tĩnh trở lại. 10 phút sau, con ngủ.

    Những ngày sau đó, tôi quyết tâm làm cuộc cách mạng đời mình. Không phải là kiếm tiền (dù chắc chắn tôi sẽ phải hùng hục làm việc để nuôi sống mình và con), cũng không phải xây nhà (tôi biết chắc mình khó làm được điều đó ở thành phố đắt đỏ này). Tôi xác định, dù không nhà và ít tiền thì tôi vẫn sẽ sống thư giãn và hạnh phúc. Tôi sẽ không-dành-thêm-một-phút-giây-nào-trong-đời-mình để đau khổ nữa.

    Tôi đã sống trong hoang mang, dằn vặt, kinh hãi bốn năm liền mới có thể thoát khỏi nó. Nếu tôi không thương lấy bản thân, không chăm sóc bản thân, không làm chính mình hạnh phúc thì ai sẽ cứu tôi đây?
    Tôi sợ gì chứ? Tôi không sợ gì cả. Những gì đáng sợ nhất, những ngày tăm tối nhất, tôi đã đi qua rồi. Tôi bắt đầu những ngày mới của cuộc đời - những ngày mà tôi sẽ sống-không-sợ-hãi.

    Tôi bước ra đường và nghe xộc vào mũi mình những mùi thơm đủ loại. Mùi của những trái sầu riêng trên xe đạp ngoài phố. Mùi của cỏ vừa mới cắt. Mùi của nắng thơm vào buổi trưa. Mùi của một người đàn ông trong quán cà phê ngòn ngọt nồng nồng... Trước đây, chưa bao giờ tôi nhạy mùi như thế. Tôi có cảm giác mình đã bỏ bê và lãng quên chính mình quá lâu, giờ mới sống dậy.
    Tôi làm một công việc mới và cố gắng tập trung từng năm phút một. Tôi cài chuông Mindfulness của thiền sư Thích Nhất Hạnh và thở sâu - cứ 15 phút một. Tôi bắt đầu chạy bộ.

    Tôi đi dạo với con gái mỗi tối, ngửi mùi ngọc lan thơm dịu dàng trong căn nhà nhỏ vừa mới thuê. Và tôi nhận ra, ở tuổi gần 30, mình có thể bắt đầu lại cuộc đời mình, sống một cuộc sống khác, yên bình và nhẹ nhõm. Chỉ cần mình muốn thế.
    Tôi thích câu nói trong cuốn sách Chuyện chúng ta bắt đầu của nhà văn Mỹ Tobias Wolff: “Cuộc đời chúng ta là một câu chuyện, mà chúng ta có thể bắt đầu và kết thúc, vào bất cứ lúc nào”.

    3 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • 64 Bài viết

    • 3 Được cảm ơn

    #2
    chia sẻ với chị. Mong chị luôn luôn mạnh khỏe và mạnh mẽ.
    • 11 Bài viết

    • 1 Được cảm ơn

    #3
    Chia sẻ với chị. Sau cơn mưa trời lại sáng. Tôi cùng chung hoàn cảnh với chị là cũng đã dọn đồ vẻn vẹn 1 giỏi xách bước ra khỏi nhà chồng cùng với đứa con trai và chiếc xe mà tôi phải giành giật và đấu tranh cả buổi tối mới lấy được ra khỏi của nhà chồng. Tôi may mắn hơn chị là vẫn có công việc ổn định mặc dù cũng ko đủ nuôi 2 mẹ con trong thời buổi thứ gì cũng đắt đỏ này. Và một điều tôi cũng như chị đã nhận ra rằng tại sao mình lại không kết thúc cuộc sống trước đó sớm hơn. Tôi bây giờ khác với một năm trước rất nhiều, cũng như chị khi bước ra khỏi cuộc hôn nhân đầy bất hạnh đó thì tôi mới cảm nhận được hơi thở của cuộc sống xung quanh mình, thật là đáng sống biết bao , điều mà tôi đã tưởng chừng như bỏ quên trong 6 năm trời đằng đẵng. Cuộc sống tôi bây giờ cũng ko dư dả gì mặc dù đôi khi cũng có chút thiếu thốn nhưng một điều quan trọng mà tôi có là cuộc sống tinh thân vô cùng thoải mái, tự do làm những gì mình thích cùng với con trai của tôi. Tôi hi vọng chị cũng có cuộc sống vui vẻ mà chị đáng được có sau cuộc hôn nhân thất bại trước đó. Cố gắng lên chị nhé!
    • 32 Bài viết

    • 26 Được cảm ơn

    #4
    Mình không mạnh mẽ được như bạn, vì mình và con trai rời ngôi nhà đau khổ ấy ra là có gia đình mình bên cạnh...
    Nhưng chính vì lẽ đó mình không được mạnh mẽ, để đến tận 8 năm sau mình mới can đảm thoát ra khỏi nách mọi người, và thật vất vả với cơm áo gạo tiền để nuôi con...
    Giá như ngay từ đầu mình biết tự lập, có lẽ đến tuổi này mình đỡ vất vả hơn..
    Mình phục bạn vì bạn bản lĩnh hơn mình!
    • Avatar của emhocmay
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 7 năm
    • 25 Bài viết

    • 6 Được cảm ơn

    #5
    Theo dõi topic của chị để lấy động lực sau này...
    • Avatar của mrHaiin
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 4 năm
    • 4 Bài viết

    • 1 Được cảm ơn

    #6
    E đang giống chị. E cũng k có gì ngoài đứa con trai 2 tuổi bé bỏng. Và suy nghĩ của e cũng như chị. Cảm ơn c vì e tìm thấy người có cùng cảnh ngộ như m
    • Avatar của bin78
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 4 năm
    • 18 Bài viết

    • 13 Được cảm ơn

    #7
    Bạn dũng cảm quá, mình không đủ
    • Avatar của Sarah08
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 8 năm
    • 31 Bài viết

    • 10 Được cảm ơn

    #8
    Cố lên các mẹ! Em nghĩ chúng ta khi đã không còn gì để mất ngoài con mình thì không nên vướng bận vào tình yêu nữa. Cuộc sống e cũng thế, lẽ ra sẽ sống rất tốt(về tâm tư) nhung khi người ấy xuất hiện, tình yêu làm ta muốn có nhiều thứ hơn, đặc biệt là người ấy, mà trớ trêu thay người ấy không thể là của mình....dạy vò bản thân trong những cơn điên...
    Nhưng e đang tìm cách tìm lại bầu trời của riêng mình đây! Nghe kinh phật nhiều e thấy mình ổn hơn, nghĩ thoáng hơn...
    • 12 Bài viết

    • 4 Được cảm ơn

    #9
    Con bạn em mới tội, có bầu là chồng bỏ luôn, đã zj còn nói : A ko còn yêu em.
    So với các Chị ở đây, có lẽ nó đáng thương nhất, nhưng nó vẫn cố gắng vượt qua và sống tốt. Sinh con và 1 mình nuôi nấng con. À, tuy nhiên nó ko phải khổ về nơi ở, nó đc chồng nó để mẹ con nó ở lại căn nhà, còn chồng nó cuốn đồ theo tình mới. ( Moá, biết đâu vài năm sau về đòi bán nhà - chắc mẹ con nó ra đường quá mấy chế? )
    Mong cho các Chị, các bà mẹ trẻ sẽ gặp nhiều may mắn và ít hay nhiều, cũng đc hạnh phúc và tự do hơn so với cái địa ngục hôn nhân!
    • 95 Bài viết

    • 15 Được cảm ơn

    #10
    Khi tôi đọc bài viết mà giật mình như đang viết về câu chuyện của mình gần như 80%

    Ngày mình chấp nhận yêu hắn mà không mảy may nghi ngờ là người dối trá xảo quyệt. Mình ngốc nghếch chỉ bởi mình quá hiền và chưa bao giờ dám yêu một người đàn ông nào khi còn đi học, một phần vì tự ti mặc cảm một phần là cách dạy của bố mẹ theo lối xa xưa nên chỉ biết tin và chung thủy một cách ngu muội.

    Hắn làm kỹ sư Trắc địa đi theo các công trình xây dựng nên không có time gần nhau nhiều, kể cả đến khi lấy nhau , lúc có bầu hay sinh con cho đến chăm sóc con chỉ có mình và bố mẹ mình lo liệu. Lúc có tiền thì hắn đưa mấy triệu thiếu thốn đến đâu ông bà ngoại lo tất, rồi nghe nó lừa nên bố mẹ mình còn cho nó vay hơn trăm triệu năm 2009.
    Ấy vậy mà đâu hay biết nó đã là một con ma cờ bạc, lô đề nợ nần khắp nơi rồi lừa mình cắm xe đi vay tiền hết người này người nọ mà mình không hay biết. Đã thế mẹ nó chị gái nó và em nó lúc nào cũng tỏ vẻ ta đây con em mình làm ăn dự án này dự án kia, với mình thì người ta kêu nó nuôi, chúng nó chỉ đạo cuộc sống của mình phải thế này thế kia mà trong khi những người xung quanh chúng nó nói bọn chúng đê tiện thế nào.
    Bao nhiêu sóng gió ập đến mà mình tưởng chừng như không đứng vững khi con trai bước vào tuổi thứ 2. Nó bỏ trốn mà mình cũng không biết nó ở đâu và cắt Liên lạc, đi làm mà hồn trên mây đi đường thì khóc như có gì đâm vào tim. Vẫn phải sống trong căn nhà trọ bao nhiêu năm chủ yếu chỉ có mẹ và con,Vẫn phải đưa đón con đi học để đi làm và chăm sóc bảo vệ con chống chọi với bọn chủ nợ tìm kiếm chửi rủa sục sạo tìm kiếm thằng khốn nạn kia. Nó cũng đã kịp lừa cả chị gái nó cắm sổ đỏ của nhà chồng để vay Ngân hàng vì cả nhà chúng nó tưởng tài giỏi chung nhau làm ăn mà đâu thèm mở mồm nói cho mình một câu, vậy mà lúc vỡ lẽ em nó bỏ đi nó với mẹ bó gọi điện chửi mình tới tấp rồi còn mưu tính lấy đồ đạc của mình.

    Một thời gian yên ắng thì nó cũng Liên lạc mà mình không dám trách móc hay chửi với nó chỉ biết cho nó một cơ hội để quay về với con để con có bố. Khi nó quay về mình cứ tưởng nó biết hối cải để làm lại ai ngờ ngựa quen đường cũ, nó có trong tay một ít tiền nhờ lừa được một bà chủ trì chùa ở Đà Nẵng khi nó vào đó xin cắt tóc đi tu không hiểu nó tỉ tê thế nào mà và ý đưa cho nó vay 400 tr rồi nó bỏ trốn ra. Biết chuyện tày trời đó mình nhìn nó không bằng con vật, cứ cố cho con được có gia đình đủ cha đủ mẹ nhưng sự im lặng của mình cũng không còn chịu nổi trước cuộc sống Bỉ ổi trơ trẽn đến vô trách nhiệm, mình kinh tởm nó đến mức không muốn nhìn mặt.

    Rồi mình quyết định li hôn sau bao nhiêu khó khăn. Nó dọa đánh đập để mình sợ không dám bỏ nó nhưng mình đã nói với nó và mọi người đời tôi chết không sợ bằng nỗi sợ phải sống với nó và người nhà nó. Và mình đã làm được
    Vậy mà nó và người nhà nó đi nói với một số người không biết về mình rằng mình cặp bồ lấy hết tài sản ôm con bỏ đi. Chúng nó nói vậy để che đậy về sự vô trách nhiệm với con mình vì khi mình đi chỉ có xác 2 mẹ con còn lại đồ đạc đến cái nồi cơm điện nó cũng đóng gói gởi về nhà mẹ nó.

    Chỉ biết rằng mình mạnh mẽ hơn bao nhiêu để sống thanh thản và cho con một cuộc sống yên bình.
    Đến một nơi thật xa với công việc mới mình cảm thấy cuộc sống có ý nghĩa.

    Cố lên nhé những người phụ nữ không được may mắn
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của chi12chi
    • Thành viên tích cực 2015
      Offline
    • 4 năm
    • 485 Bài viết

    • 58 Được cảm ơn

    #11
    Cái chị còn là sự tự do, được làm chủ bản thân. Bây giờ chị F5 bản thân và bắt đầu lại từ đầu. Cuộc sống đôi khi cần như thế!