Nỗ lực vượt qua bóng tối của cô gái khiếm thị mơ ước trở thành phát thanh viên

  • 204 Lượt chia sẻ
  • 463 Lượt đọc
  • 0 Trả lời

Cùng tham gia thế giới của Nàng - thế giới của những người phụ nữ hiện đại,

Theo dõi Nàng 2.0

Đến trả lời mới nhất
    • Avatar của thuynga2016
    • Đồng hành cùng Nhà tài trợ
      Offline
    • 2 năm
    • 221 Bài viết

    • 66 Được cảm ơn

    #1
    “Em muốn khi nhìn vào em, người đối diện thấy niềm tin, sự lạc quan sống chứ không phải sự thương cảm.”

    Ấn tượng Lê Thị Trang (23 tuổi – Bình Dương) mang đến cho mọi người là hình ảnh một cô gái lạc quan, yêu đời với nụ cười tươi tắn trên môi, nhưng ít ai biết đằng sau nụ cười ấy bao nhiêu nước mắt đã rơi xuống, bao nhiêu nỗ lực để hình thành nên một Lê Trang mạnh mẽ và tự tin như mọi người vẫn thấy hôm nay.

    Bị bệnh thoái hóa võng mạc sắc tố, thị lực hiện chỉ bằng 4% so với người bình thường từ khi học lớp 4. Cô không thể tự mình đọc sách, mắt chỉ thấy được dòng kẻ nhưng không đọc được chữ do mình viết ra..., phải nhờ một người ngồi kế bên đọc hộ. Nhưng không vì thế mà bỏ cuộc, cô vẫn không ngừng kiên trì và cố gắng, vẫn hăng say để thực ước mơ “viết báo” của mình.

    VIMZHHymHrNiUXYjGFuiilSoaK-aTrlRFncqpXdfTlAKuqW4RgGG2HBWt9Y8nQG71opWwrLLSNCLUY__ACR7Xtl5s6ucCQ
    Lê Thị Trang

    Hiện cô là nhân viên của một công ty truyền thông tại TP.HCM . Cùng Webtretho theo dõi câu chuyện của cô ấy để hiểu rõ hơn về cô, cũng như cách mà cô muốn mọi người nhìn mình: “Em muốn khi nhìn vào em, người đối diện thấy niềm tin, sự lạc quan sống chứ không phải sự thương cảm.”

    “Đều có cách vượt qua mọi việc dù khó khăn”

    Một ngày tháng 10 năm 2012, khi đang lật trang sách giáo khoa lớp 4, Trang bỗng thấy mọi thứ trước mắt mình nhòe đi dù cô đã cố gắng dụi mắt nhiều lần.

    Hoảng hốt, sợ hãi và bật khóc là những điều cô bé Trang 10 tuổi có thể làm lúc đó. Sau khi được gia đình đưa đi khám và chẩn đoán bệnh này sẽ không có cách điều trị, mắt sẽ mờ dần theo thời gian, cả Trang và gia đình đều nín lặng.

    Từ đó, hành trình đi học của Trang mỗi lúc một chông gai. Dẫu vậy cô bé Trang mê giấy khen, thích được tuyên dương trước cờ nên vô tư học. Nhưng đôi mắt của Trang cứ mờ dần.. “Điều em lo nhất là trong kỳ thi tuyển sinh vào lớp 10, giáo viên gác thi không thể hỗ trợ đọc đề cho em. Điều đó đồng nghĩa phải dừng học. Em sợ mình không thể hoàn thành ước mơ và không còn mục tiêu để phấn đấu nữa nên lần đầu trong đời em thấy bế tắc” - Trang nói.

    Không nản lòng, Trang hỏi thăm khắp nơi và biết được ở TP.HCM có Trường đặc biệt Nguyễn Đình Chiểu - nơi có dạy cho người khiếm thị và sẽ tạo điều kiện để học sinh vào trường trung học bình thường, bạn chủ động liên lạc và được nhận vào học.

    Trang bắt đầu hành trình "vật lộn" với chữ nổi (chữ Braille), các kỹ năng sử dụng phần mềm tin học mà trước đó chưa được học... Vì phải chuẩn bị quá nhiều thứ cho "cuộc sống mới", Trang chấp nhận học chậm một năm.

    bSee_0_doPzMNeAKE1eGTrBEVb2OYHDEy6-4tumeVPWsGpENo5oQlLCnJj6ssMbio9DOTrU-ntIj1mKVbisTodeG7HhCUdc
    Ứơc mơ trở thành phát thanh viên của cô đã được thực hiện

    Nhưng chưa dừng lại ở đó, tấm bằng tốt nghiệp cấp II của Trang là ở tỉnh Bình Dương, không thể học trường trung học ở TP.HCM, chỉ có thể vào trung tâm giáo dục thường xuyên. Và rồi cô đành quyết định theo học tại Trung tâm giáo dục thường xuyên Chu Văn An (Q.5) mong được vào đại học.

    Năm 2013, với hi vọng trở thành Phát thanh viên Trang nộp hồ sơ vào khoa Báo chí và Truyền thông của Trường ĐH Khoa học xã hội và nhân văn (ĐHQG TP.HCM). Nhưng không lâu sau đó hồ sơ bị trả về do đôi mắt gần như không nhìn thấy mà ngành học này rất vất vả nên Trang không đủ khả năng để học tại Khoa.

    Cô lo lắng và sợ hãi vì nếu không được vào học thì ước mơ và cố gắng của mình lâu nay chẳng còn gì cả. May thay có một trường đại học khác chập nhận mở Hội đồng thi cho cô để cô có thể tiếp bước con đường này. Cô dùng điểm thi tại đây lần nữa nộp vào Khoa báo chí, sau cùng cô cũng được nhận vào trường trở thành sinh viên khóa K13 của khoa.

    Suốt bốn năm ở giảng đường, Trang vừa học vừa tham gia nhiều hoạt động xã hội và đi làm thêm, dù thị lực chỉ còn 4%. Trang cộng tác viết báo, đọc tin tức cho một số cơ quan truyền thông, MC cho các sự kiện...

    Trang cho biết: “Thay vì nản lòng trước khó khăn, em dừng thái độ lạc quan nhất để nhìn việc đó, em nghĩ đều có cách vượt qua mọi việc dù khó khăn thế nào đi nữa, em cũng biết ơn những thử thách đó vì nó giúp em trưởng thành và mạnh mẽ hơn”

    Nỡ lực không ngừng để tốt hơn mỗi ngày

    Suốt buổi trò chuyện, nụ cười và sự lạc quan luôn hiện diện trong Trang. "Em thấy bản thân quá may mắn vì luôn nhận được nhiều yêu thương từ mọi người, từ những người thân quen như cha mẹ, thầy cô đến những người chỉ gặp thoáng qua trong đời như chú tài xế xe buýt, hay bác bảo vệ đầu hẻm thường dắt em qua đường..." - Trang chia sẻ.

    Biết gia đình rất trầy trật để có thể nuôi ba đứa con đang tuổi lớn do cha là lao động theo thời vụ, còn mẹ cạo mủ cao su, Trang luôn phấn đấu để có học bổng, giảm gánh nặng cho cha mẹ.

    Trang nhận được học bổng VietSeeds (do một nhóm cựu du học sinh Việt tại Mỹ gây dựng), học bổng Chung một ước mơ (do báo Tuổi Trẻ phối hợp Tập đoàn SCG tổ chức)…

    lHVdPCUtLE59Othphyg7R9HFa1UFtbKIgsi-eG2rY9ljaq9OrBOxXJgqjVqHutjqUfhg6lEjp1Z0i5PhZCfdieI_1DOMFA

    Khi được hỏi “Nếu như một ngày nào đó mắt em hoàn toàn không nhìn thấy nữa em sẽ thế nào?”.

    Trang vô tư và lạc quan trả lời:” Việc này em đã chuẩn bị tâm lí rồi. Hiện giờ ban đêm mắt em cũng chẳng thấy gì, nếu ngày nào đó không thấy hẳn thì em xem nó như ban đêm luôn.

    Em đã nghe, cũng đã thấy nhiều câu chuyện, hoàn cảnh còn khó khăn, cực nhọc hơn em nhiều lắm, nhưng họ có thể vượt qua được nên em nghĩ em cũng làm được, Huống chi em còn có gia đình, bạn bè giúp đỡ, động viên. Hơn nữa bản thân em vốn tự lập từ nhỏ nên cũng có thể làm việc và chăm sóc bản thân mà không phiền tới người khác.

    Em cũng không muốn mọi người biết nhiều về khó khăn của mình, vì em có thể vượt qua được và hiện sống rất hạnh phúc. Cái gì em chưa làm được thì từ từ sẽ làm được. Em sẽ nỗ lực để sống tốt hơn mỗi ngày”.

    Xem thêm video về Lê Thị Trang tại:

    Ta chỉ là chiếc lá
    Việc của mình là xanh

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT