TIN TÀI TRỢ.

Nhói lòng khi đọc bức thư của mẹ "đồng ý cho con ra ở riêng"

  • 7.14K Lượt chia sẻ
  • 46.6K Lượt đọc
  • 10 Trả lời

Cùng tham gia thế giới của Nàng - thế giới của những người phụ nữ hiện đại,

Theo dõi Nàng 2.0

Đến trả lời mới nhất
    • Avatar của buinga
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 405 Bài viết

    • 986 Được cảm ơn

    #1
    2_1


    "Mẹ đã 2 ngày nay chưa chợp mắt chút nào rồi. Sự háo hức khi sắp được gặp con trai khiến mẹ đứng ngồi không yên. Nhưng dù gì thì mẹ vẫn là người phàm trần, nên cần phải nghỉ ngơi. Điều mà mẹ mong nhất bây giờ sẽ là được gặp lại con trai mình càng nhanh càng tốt.

    Thời gian từng phút trôi qua, con trai mở cửa bước vào. Giây phút đó, mẹ cảm động và vui mừng dang đôi tay chực ôm con vào lòng, nhưng hạnh phúc dường như không được đáp trả, mặt anh lộ rõ sự mệt mỏi và không hứng thú, chỉ buông một câu: 'Con mệt rồi' và xách đồ đạc đi thẳng vào trong phòng.

    Mẹ nghĩ rằng có thể do chuyến bay quá dài nên con kiệt sức và muốn nghỉ ngơi. Nghĩ vậy mẹ liền vào bếp pha cho con một cốc nước chanh. Thế nhưng lúc mang cốc nước chanh vào phòng thì anh lập tức to tiếng với mẹ: 'Mẹ vào mà không biết gõ cửa à?' Mẹ hơi sững lại, nhưng cũng không phản ứng thêm, ngồi xuống cạnh giường và đặt cốc nước chanh lên đầu giường: 'Con uống chút nước chanh đi, sẽ đỡ đau đầu hơn đấy'. Anh có vẻ không thoải mái lắm, quay người vào trong, ám chỉ rằng mẹ nên đi đi. Thấy con có vẻ mệt quá, mẹ nhẹ nhàng đứng dậy, đóng cửa đi ra ngoài.

    Buổi chiều, mẹ đã chuẩn bị sẵn sàng cơm tối, nấu thật nhiều món ngon, rán bánh khoai tây mà con thích. Lúc mẹ vừa định vào gọi con ra ăn cơm, thì cửa cũng vội mở, con ăn mặc chỉnh tề ngay ngắn và bước ra khỏi phòng. 'Mẹ, con đi chơi với bạn, chắc là muộn mới về'. Mẹ đang tươi cười bỗng mất hào hứng, nhưng mẹ tự an ủi bản thân, không sao, hai mẹ con còn nhiều cơ hội bên nhau, lúc đó muốn nói chuyện với nhau lúc nào cũng được.

    Nhìn mâm cơm tràn ngập thức ăn ngon nhưng mẹ lại không muốn ăn chút nào. Mẹ cho hết đồ ăn vào tủ lạnh, lau dọn nhà bếp, sau đó ngồi xuống bàn ăn, nhìn đồng hồ đợi con trai về.

    Đến tận 4g sáng hôm sau, con mới về nhà. Mẹ vẫn ngồi ở bàn ăn đợi, định mở lời nói chuyện với con, thì thấy con đang cắm mặt vào điện thoại, nhắn tin cười nói vui vẻ rồi đi thẳng vào trong phòng, thậm chí dường như còn không để ý rằng mẹ mình vẫn ngồi đợi ở phòng ăn suốt từ tối hôm trước… Thấy con vui vẻ như vậy, mẹ cũng không nỡ quấy rầy con.

    Sáng ngày hôm sau, lúc mẹ ngủ dậy, vào bếp thấy con đang nấu bữa sáng, lòng mẹ vui lắm. Thấy con trai tự nấu nướng được cho bản thân, mẹ cảm thấy mình là người mẹ hạnh phúc nhất thế gian. Nhưng đến lúc nghe con cất lời, tất cả dường như sụp đổ. 'Mẹ, con biết mẹ sống cũng vất vả, nhưng con muốn chuyển ra ngoài ở riêng, con cần một ít tiền'.

    Sắc mặt của mẹ lập tức nhợt nhạt hẳn, làm rơi cả cái thìa đang cầm trên tay. 'Ý con là sao, con yêu? Tại sao con lại muốn chuyển ra ngoài ở? Có điều gì ở nhà không tiện lắm à...?' Chưa đợi mẹ nói hết, anh đã ngắt lời: 'Con biết ngay là mẹ sẽ không bao giờ hiểu được mà!' rồi bực tức đứng dậy đóng sầm cửa đi khỏi nhà.

    Lúc đó trong lòng mẹ biết rằng, mẹ có làm gì cũng sẽ không ngăn cản được con. Nhưng cũng không thể đưa con tất cả số tiền tích trữ cả đời của mẹ để con phung phí được. Mẹ sẽ lên kế hoạch cho tương lai của con. Nghĩ vậy, mẹ đánh vài cuộc điện thoại…

    Hôm sau về nhà, anh định cùng mẹ nói chuyện cho rõ ràng, nhưng gọi mãi cũng không thấy mẹ đâu. Anh không thấy lo lắng mà trái lại còn cảm thấy bực bội. Anh chán nản vào phòng ngồi xuống giường thì thấy một tờ giấy trên đầu giường, trên giấy chi chít những dòng chữ viết tay.

    'Con trai yêu của mẹ,

    Mẹ xin lỗi vì hành động hôm qua, mẹ nghĩ bởi mẹ hơi bất ngờ vì điều con nói. Mẹ không muốn trở thành gánh nặng của con, mẹ chỉ muốn cả đời này được chăm sóc con.

    Từ khi cha con mất, lòng mẹ lúc nào cũng bất an, mà con lại không ở bên cạnh mẹ thường xuyên, cũng không có ai chăm sóc an ủi mẹ. Từ ngày con từ Mỹ trở về, mẹ thấy lòng mình ấm áp lên nhiều, nhưng mẹ đã quên mất rằng chính mẹ cũng sẽ là điều làm con vướng bận. Lúc con nói rằng con muốn chuyển ra ngoài ở riêng, mẹ chợt nghĩ, nếu mẹ là người đi thì có được không nhỉ?

    Đối với mẹ mà nói, không điều gì bằng được nhìn thấy con vui vẻ hạnh phúc. Nhưng mẹ cũng rất buồn vì mẹ không phải là một trong số lí do đó.

    Con trai à, khi con đọc đến đây thì chắc mẹ đã đi xa rồi.

    Mẹ để lại cho con căn nhà mà bố con tự tay xây nên. Căn nhà này là niềm tự hào của bố con. Con phải tự chăm sóc tốt bản thân, luôn vui vẻ hạnh phúc nhé, vì không điều gì quan trọng hơn nụ cười trên môi con.

    Không cần lo cho mẹ đâu, mẹ đã là gánh nặng cho con rồi, không có mẹ chắc con sẽ sống tốt hơn đấy.

    Người mẹ mãi yêu thương con'”.

    Nguồn: SKCĐ
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • 9 Bài viết

    • 6 Được cảm ơn

    #2
    Cả đời bme mẹ tôi chưa từng sống qua sung túc nhưng họ luôn cho tôi những j tốt đẹp nhất. Tôi k đk bme chăm bẵm hay chia sẻ như bao gia đình khác nhưng từ những giọt mồ hôi mà tôi lau đi trên mặt bố hay những sợi tóc bạc tôi nhổ đi trên mái đầu của mẹ, tôi hiểu đk rằng: Cả đời này, ng yêu thương tôi nhât_chỉ có thể là bme mà thôi! Khi cbị thi đại học, tôi bất ngờ nhận đk học bổng đi du học, nhà còn nợ nần nhiều lắm mà tôi lại nằng nặc đòi đi. Có thể vì 1 giây bốc đồng, tôi đã k biết nghĩ đến bmẹ, những ng luôn hết lòng vì tôi để r tôi bình tĩnh lại, ms thấu hiểu cơ hội đó k dành cho tôi. Nếu như có 1 điều ước thì tôi chỉ mong mọi điều ước của bmẹ tôi thành sự thật. Vì tôi biết, ước mơ, hạnh phúc, niềm tự hào hay đau khổ của họ, đều đặt nơi tôi. Đọc câu chuyện kia ngẫm thấy, nếu ng con trai kia đi du học Mỹ về mà khai sáng đk chút j cả thì quả thực là đã phí hoài công sức của ng mẹ kia r! Tiền có thể kiếm nhưng cha mẹ thì k đâu nhé! Đừng để đến lúc họ rời xa ta mãi mãi r ms ân hận...!
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 210 Bài viết

    • 92 Được cảm ơn

    #3
    đọc mà thấy xót, con cái gì mà mất dạy quá, trời cao có mắt, quả báo nhãn tiền
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 158 Bài viết

    • 11 Được cảm ơn

    #4
    Trích dẫn Nguyên văn bởi Tan_Expert Xem bài viết
    đọc mà thấy xót, con cái gì mà mất dạy quá, trời cao có mắt, quả báo nhãn tiền
    hay

    Gởi từ ứng dụng Webtretho của lethevinh1988
    • 2 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #5
    K bằng xúc vật, con mới chả cái thế này thì k đẻ còn hơn!
    • Avatar của cimax
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 8 năm
    • 592 Bài viết

    • 2 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #6
    Cá nhân mình thấy người mẹ cũng có phần lỗi trong chuyện này khi dạy dỗ ra đứa con như vậy ! Rồi ai cũng sẽ là bố mẹ, nếu con mình như vậy thì ko phải ngay lập tức mà cả quá trình day dỗ của người bố và người mẹ.
    Một số đồ thanh lý của gia đình gồm cả mới và cũ, cập nhật liên tục có hình và mô tả tại đây:
    https://www.flickr.com/photos/8115100...7630307324784/
    https://www.facebook.com/Thegioicuanha
    Liên hệ: anh Nguyên 093. 631. 68-76 ngõ 195 Trần Cung, HN
    • 64 Bài viết

    • 16 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #7
    Đọc mà khóc luôn vậy đó, sau này bạn sẽ hối hận về về những gì mình đã nói với chính người đã thân sinh và nuôi dưỡng bạn.
    • Avatar của ToanBiBi
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 4 năm
    • 24 Bài viết

    • 6 Được cảm ơn

    #8
    nghĩ lại thì thấy đôi khi mình cũng vậy
    • 35 Bài viết

    • 16 Được cảm ơn

    #9
    Cả đời cha mẹ có cực khổ cỡ nào cũng muốn để con mình được no ấm, còn con cái cha mẹ sinh ra trời sinh tính, chẳng hiểu sao có nhiều người chửi cha mẹ mà cứ như em út của mình.
    • 142 Bài viết

    • 51 Được cảm ơn

    #10
    Đọc thấy câu truyện chẳng có gì. Tác giả nghĩ ra được câu truyện này động não thêm thì chắc hay hơn.

    Còn có một số cmt trên nói người con trai trong câu truyện không bằng súc vật thì thật buồn cười.

    Gởi từ ứng dụng Webtretho của Haianhpham0312
    • Avatar của vuvyna
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 3 năm
    • 55 Bài viết

    • 35 Được cảm ơn

    #11
    Mang bầu 9 tháng, nuôi dưỡng sinh thành để rồi khi lớn nhiều người chửi cha mắng mẹ, bỏ rơi ba mẹ chỉ vì họ già phải chăm sóc họ. Đúng là lòng người khó đoán.