TIN TÀI TRỢ.

Khi bị bắt vào viện tâm thần, làm thế nào để chứng minh bạn là người bình thường

  • 40.9K Lượt chia sẻ
  • 461K Lượt đọc
  • 29 Trả lời

  • Trang 2/2

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2

Cùng tham gia thế giới của Nàng - thế giới của những người phụ nữ hiện đại,

Theo dõi Nàng 2.0

Đến trả lời mới nhất
    • 108 Bài viết

    • 78 Được cảm ơn

    #21
    Hãy sống cuộc đời mà bạn muốn, đừng quan tâm quá nhiều tới lời gièm pha của những người khác bạn nhé!

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • 40 Bài viết

    • 8 Được cảm ơn

    #22
    MÌnh cũng đang cố gắng sống bớt quan tâm đến cái mọi người nói về mình
    • 50 Bài viết

    • 4 Được cảm ơn

    #23
    Hay và sâu sắc quá ạ.
    • 18 Bài viết

    • 3 Được cảm ơn

    #24
    giống như Nữ mặc váy Nam mặc quần, cũng là định kiên xã hội. Chả có gì là tuyệt đối, ta chỉ hay chỉ trích người khác vì người ta khác mình.
    • 38 Bài viết

    • 3 Được cảm ơn

    #25
    cái này áp dụng ở nước ngoài thôi chứ ở Việt Nam nếu bị bắt vô rồi thì chỉ có nước là tìm cách trốn ra thôi
    • 176 Bài viết

    • 80 Được cảm ơn

    #26
    không cần nhiều lời, đó là bài viết thật, có bạn nào vào bv tâm thần chưa? rất nhiều người học thức uyên thâm, không phân biệt được đâu, chỉ khi các cô y tá nói, bệnh nhân đã hết bệnh vì ăn uống tốt, ít nói lại và biết nghe lời, mình biết điều này vì mình có người thân vào bv tâm thần rồi, đúng như câu chuyện này đấy, càng nói càng bị chích.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 13 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #27
    Bựa vãi =))
    • 32 Bài viết

    • 13 Được cảm ơn

    #28
    Trích dẫn Nguyên văn bởi kuongdv Xem bài viết
    Đa số ý kiến trên diễn đàn khen đó là bài học hay. Tôi thì thấy đây không chỉ là một bài học hay mà còn đáng suy ngẫm. Sau đây xin chia sẻ với các thành viên diễn đàn vài suy nghĩ của tôi.
    Tôi không biết bài học này được rút ra từ một câu chuyện có thật hay chỉ là một bài học do một tác giả nào đó nghĩ ra.
    Nếu đây là bài học do một người nào đó nghĩ ra thì chúng ta nên dành lời khen cho trí tưởng tượng phong phú của tác giả. Tuy nhiên đó là một bài học không hoàn hảo và rất khó áp dụng thành công vào thực tế. Kể cả khi đây là một bài học từ câu chuyện có thật từng xảy ra thì cũng rất khó bảo đảm bạn sẽ thành công khi áp dụng nó lần nữa.
    Tại sao tôi suy nghĩ vậy?
    Thứ nhất, bài học này rút ra từ một bệnh viện tâm thần, rằng cách chứng minh mình bình thường là yên lặng và chẳng cần chứng minh gì cả. Điều này liệu có áp dụng được cho công việc của bạn hàng ngày? Bạn lên cơ quan và chỉ im lặng, không đóng góp ý kiến, chỉ im lặng và làm việc? Và thế là ai cũng đánh giá cao bạn? Chuyện này có vẻ quá hoang đường. Tuy rằng im lặng nhiều khi là tốt nhưng kẻ chỉ biết câm nín lặng lặng thì hoặc là tâm thần, hoặc là kém cỏi. Nếu ai cũng im lặng và không cần chứng minh gì cả thì liệu có những phát minh khoa học. Những tay cao thủ không cần chứng minh họ là cao thủ ư? Hay xem phim chưởng thì rõ. Tác giả này cho rằng những lúc ta đang cố chứng minh mình bình thường chính là lúc ta đang không bình thường, ta điên. Điều này có vẻ đúng. Lúc Copernic hay Galileo chứng minh rằng Trái Đất hình cầu chứ không phải mặt phẳng nhiều người cũng nghĩ các nhà khoa học đó điên. Nhưng bây giờ thì cả thế giới đều biết Copernic và Galileo đúng. Lúc đứng giữa phiên tòa, biết rõ mình bị oan nên bạn không cần chứng minh gì và hy vọng quan tòa sẽ nhận ra bạn bị oan? Thật hoang đường phải không các bạn.
    Thứ hai, anh C kia mất đến 28 ngày mới ra được khỏi bệnh viên tâm thần. Tôi thì nghĩ rằng có nhiều cách khác để rút ngắn thời gian đó xuống nếu tôi ở trong hoàn cảnh đó.
    Thứ ba, tôi tin đây là câu chuyện tưởng tượng của một nhà báo và chính tác giả này mắc một sai lầm phổ biến: đánh giá một sự kiện ngẫu nhiên sau khi đã có kết quả. Tôi lấy một ví dụ để minh họa cho sai lầm phổ biến này. Hôm nay bạn băn khoăn không biết mua vàng hay đô la để tích trữ. Người khuyên mua vàng, người khuyên mua đô la. Nếu bạn hỏi từng người khuyên vì sao khuyên mình mua vàng, vì sao khuyên mình mua đô la, có chắc chắn vàng lên hay đô la lên không? Họ trả lời là họ cũng chỉ dự đoán thôi. Bạn chọn mua đô la. Sau một thời gian đô la mất giá, vàng lên giá. Thế là người từng khuyên bạn mua vàng nói: giá cậu nghe tớ mua vàng thì có phải lời không nào. Bạn có rút ra được bài học gì sau chuyện đó không? Năm nào mùa World Cup người ta cũng đưa tin về con bạch tuộc hoặc con vẹt biết dự đoán kết quả bóng đó. Mọi người đâu biết rằng họ quay phim cả con bạch tuộc dự đoán đội A thắng, con bạch tuộc dự đoán đội B thắng và con bạch tuộc dự đoán hòa rồi khi kết quả nào xảy ra thì họ tâng công con bạch tuộc đó dự đoán giỏi.
    Trở lại câu chuyện trên, anh A, anh B và anh C lúc đó đều có cách làm riêng của mình để mong thoát khỏi bệnh viện tâm thần. Nếu anh nhà báo Grey kia có mặt vào lúc đó thì liệu anh ta có dám chắc cách làm của anh B sẽ thành công và cách làm của anh A và C sẽ thất bại không? Tôi tin là anh ta sẽ đợi kết quả xảy ra rồi mới viết báo.
    Trân trọng chia sẻ cùng quý vị.
    Mình thì thấy bạn hơi hiểu nhầm ý nghĩa môt chút rồi! câu chuyện muốn nói rằng nếu bạn muốn là người bình thường thì hãy đừng cố gắng chứng tỏ mình, giống như người C ý, họ ko phải là đại diện cho sự im lặng mà là chỉ nói những cái cần nói và làm những cái cần làm. Không đén mức là phải làm những thứ thật to tát, khủng khiếp. Giống như bạn ví câu chuyện đến cơ quan mà im lặng lặng như thóc, mà mình phải suy ra là chỉ nên làm những gì cần thiết và có ích, ko khoa trương và cố tỏ ra mình tài giỏi.
    • 1,197 Bài viết

    • 121 Được cảm ơn

    #29
    Càng cố gắng chứng minh thì lại càng bị cho là tâm thần
    0_dte122233345666777888
    • Avatar của Thu.m.m
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 4 năm
    • 309 Bài viết

    • 224 Được cảm ơn

    #30
    Rất hay
    comment by WTT mobile view
  • Trang 2/2

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2