TIN TÀI TRỢ.

Khi bị bắt vào viện tâm thần, làm thế nào để chứng minh bạn là người bình thường

  • 40.9K Lượt chia sẻ
  • 461K Lượt đọc
  • 29 Trả lời

  • Trang 1/2

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2

Cùng tham gia thế giới của Nàng - thế giới của những người phụ nữ hiện đại,

Theo dõi Nàng 2.0

Đến trả lời mới nhất
    • Avatar của bebi1209
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 8 năm
    • 723 Bài viết

    • 1,249 Được cảm ơn

    #1
    qtcs_bi_bat_vao_vien_tam_than_1

    Tại một bệnh viện tâm thần của nước Ý, do tài xế chuyên chở bệnh nhân lơ là nhiệm vụ mà bắt nhầm ba người bình thường. Ba người đó bị nhốt trong viện ròng rã suốt 28 ngày trời, hai người trong số đó còn suýt chút nữa vì điều này mà biến thành bệnh nhân tâm thần thật sự. Và làm thế nào họ đã thoát ra được?
    Grey Back, ký giả của tạp chí Toread của Mỹ đã đến nước Ý để mà tiến hành phỏng vấn ba người bất hạnh vừa mới được cứu thoát này.

    Nguyên ban đầu, một tài xế phụ trách vận chuyển những người mắc bệnh tâm thần, trên đường đã để cho ba người bệnh bỏ chạy mất. Để không bị mất việc, ông ta lái xe đến một trạm xe buýt, bảo với mọi người rằng ông lái xe miễn phí. Cuối cùng, ông đã “dụ” được 3 người lên xe, rồi gắn mác “bệnh nhân tâm thần” vào những vị khách này.

    Như mọi người chúng ta đều biết, một người bị bệnh tâm thần nếu muốn ra khỏi bệnh viện thì cách duy nhất chính là chứng minh bản thân mình không bị bệnh tâm thần. Ba người họ đã làm được điều đó như thế nào?

    Theo báo cáo của Grey Back, hai người trong số họ đã dùng đủ mọi cách để mà chứng minh với nhân viên y tế rằng mình không phải người điên. Tuy nhiên, họ nói càng nhiều nhân viên y tế càng tin chắc rằng họ chính là người điên.


    Dưới đây là cuộc phỏng vấn của anh với A

    Grey: Khi ông bị nhốt vào trong bệnh viện tâm thần, ông đã nghĩ ra cách gì để mà giải cứu mình vậy?

    A: Tôi nghĩ rằng, nếu muốn đi ra, trước hết cần phải chứng minh rằng bản thân mình không có bị bệnh tâm thần.

    Grey: Vậy ông đã chứng minh như thế nào?

    A: Tôi nói: ‘Trái đất hình cầu’, câu nói này chính là chân lý. Tôi nghĩ, người nói ra chân lý sẽ không bị xem là bệnh tâm thần.

    Grey: Cuối cùng ông có thành công không?

    A: Không, khi tôi nói câu này đến lần thứ 14, nhân viên y tế đã chích một mũi kim vào mông tôi.

    Dưới đây là cuộc phỏng vấn với C

    Grey: Ông đã ra khỏi bệnh viện tâm thần như thế nào?

    C: Tôi và A được B cứu ra ngoài đấy. Anh ấy đã thành công mà ra khỏi bệnh viện tâm thần, sau đó liền đi báo cảnh sát.

    Grey: Lúc đó, chẳng phải ông cũng tìm cách để ra khỏi đó?

    C: Đúng vậy, tôi nói với họ rằng tôi là nhà xã hội học. Tôi nói rằng tôi biết tổng thống nhiệm kỳ trước của nước Mỹ là Clinton, thủ tướng nhiệm kỳ trước của nước Anh là Blair. Khi tôi nói đến tên các vị lãnh tụ của các đảo quốc thuộc Nam Thái Bình Dương, họ liền chích cho tôi một mũi. Tôi không còn dám nói tiếp nữa.

    Grey: Vậy B đã giải cứu các ông ra ngoài như thế nào?

    C: Sau khi anh ấy bị bắt vào trong đó, cái gì cũng không nói. Lúc cần ăn cơm thì ăn cơm, lúc nên ngủ thì đi ngủ, những lúc cần xem sách đọc báo thì xem sách đọc báo. Khi các nhân viên y tế cạo mặt cho anh, anh ấy sẽ nói cảm ơn. Khi đến ngày thứ 28, họ đã để anh xuất viện.

    Người B sau khi thoát ra liền đi báo cảnh sát, nhờ vậy mà giải cứu được hai người bạn kia.

    Thì ra là đơn giản như vậy, biện pháp tốt nhất lại chính là không cần phải chứng minh gì cả.

    Grey Back đã phát biểu cảm khái như vậy trong bài viết của mình: một người bình thường muốn chứng minh sự bình thường của chính bản thân mình, đó là điều vô cùng khó khăn. Có lẽ chỉ có những ai không cố gắng để chứng minh bản thân mình, mới được xem là người bình thường vậy.

    Về sau, nhiều người khác đã để lại những lời bình luận liên quan đến bài viết này trên trang mạng.

    Có lời bình khá sâu sắc…..

    Những người dùng đủ các loại phương thức nào đó để chứng minh rằng bản thân mình đang nắm chắc chân lý trong tay, những ai dùng đủ các phương thức để chứng mình bản thân mình tri thức vô cùng phong phú, bao gồm những người dùng các phương thức để chứng minh rằng bản thân mình rất giàu có, đều có thể bị xem là người điên, chỉ có điều là chính bản thân họ không biết mà thôi. Tỷ như những người trong lòng không chín chắn mới hết lần này đến lần khác muốn chứng minh và biểu hiện với người khác mình trông rất chín chắn, vì họ lo sợ rằng bản thân sẽ bị người khác cho là mình vẫn chưa chín chắn.

    Càng là người bình thường thì càng không cần phải chứng mình với người khác rằng bạn là người bình thường, còn với những tay cao thủ thì tất nhiên cũng không cần phải chứng minh với người khác rằng mình đã là cao thủ.


    Theo: tinhhoa.net




    Qua câu chuyện này, suy rộng ra ta nhận ra rằng: bạn vốn không cần phải giải thích với người khác về bản thân mình, vì đối với những người yêu mến bạn thì việc đó vốn dĩ không cần thiết, còn đối với những người không yêu mến bạn thì cho dù bạn có nói thế nào thì họ cũng sẽ không tin. Vậy nên nếu muốn chứng mình bản thân là người bình thường, thì tốt nhất là không nên làm quá nhiều thứ và nói quá nhiều lời. Hãy sống cuộc đời mà bạn muốn, đừng quan tâm quá nhiều tới lời gièm pha của những người khác bạn nhé!

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • 26 Bài viết

    • 1 Được cảm ơn

    #2
    Quá hay
    • Avatar của mfunmobi
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 3 năm
    • 2 Bài viết

    • 1 Được cảm ơn

    #3
    thích nhất câu cuối, đó chính là chân lý
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 7 Bài viết

    • 1 Được cảm ơn

    #4
    Thanks
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 35 Bài viết

    • 8 Được cảm ơn

    #5
    quá hay và quá ý nghĩa!
    banner-ch%25E1%25BB%25AF-k%25C3%25BD-di%25E1%25BB%2585n-%25C4%2591%25C3%25A0n
    • 322 Bài viết

    • 398 Được cảm ơn

    #6
    Thấm thía!
    Make someone happy and then you are happy too
    • 9 Bài viết

    • 3 Được cảm ơn

    #7
    Càng là người bình thường thì càng không cần phải chứng mình với người khác rằng bạn là người bình thường, còn với những tay cao thủ thì tất nhiên cũng không cần phải chứng minh với người khác rằng mình đã là cao thủ.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 39 Bài viết

    • 8 Được cảm ơn

    #8
    Hay quá ah, nhưng có người nào vào bv tâm thần mà nói mình bị tâm thần đâu chứ hehe.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 2,814 Bài viết

    • 3,173 Được cảm ơn

    #9
    Minh luôn làm theo nh điều này
    Chỉ có một câu chân ngôn duy nhất " sư thật thì không cần phải chứng minh "
    comment by WTT mobile view
    • 236 Bài viết

    • 21 Được cảm ơn

    #10
    Mới đọc thấy buồn cười, càng đọc càng thấy ý nghĩa
    • Avatar của kuongdv
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 6 năm
    • 1 Bài viết

    • 5 Được cảm ơn

    #11
    Đa số ý kiến trên diễn đàn khen đó là bài học hay. Tôi thì thấy đây không chỉ là một bài học hay mà còn đáng suy ngẫm. Sau đây xin chia sẻ với các thành viên diễn đàn vài suy nghĩ của tôi.
    Tôi không biết bài học này được rút ra từ một câu chuyện có thật hay chỉ là một bài học do một tác giả nào đó nghĩ ra.
    Nếu đây là bài học do một người nào đó nghĩ ra thì chúng ta nên dành lời khen cho trí tưởng tượng phong phú của tác giả. Tuy nhiên đó là một bài học không hoàn hảo và rất khó áp dụng thành công vào thực tế. Kể cả khi đây là một bài học từ câu chuyện có thật từng xảy ra thì cũng rất khó bảo đảm bạn sẽ thành công khi áp dụng nó lần nữa.
    Tại sao tôi suy nghĩ vậy?
    Thứ nhất, bài học này rút ra từ một bệnh viện tâm thần, rằng cách chứng minh mình bình thường là yên lặng và chẳng cần chứng minh gì cả. Điều này liệu có áp dụng được cho công việc của bạn hàng ngày? Bạn lên cơ quan và chỉ im lặng, không đóng góp ý kiến, chỉ im lặng và làm việc? Và thế là ai cũng đánh giá cao bạn? Chuyện này có vẻ quá hoang đường. Tuy rằng im lặng nhiều khi là tốt nhưng kẻ chỉ biết câm nín lặng lặng thì hoặc là tâm thần, hoặc là kém cỏi. Nếu ai cũng im lặng và không cần chứng minh gì cả thì liệu có những phát minh khoa học. Những tay cao thủ không cần chứng minh họ là cao thủ ư? Hay xem phim chưởng thì rõ. Tác giả này cho rằng những lúc ta đang cố chứng minh mình bình thường chính là lúc ta đang không bình thường, ta điên. Điều này có vẻ đúng. Lúc Copernic hay Galileo chứng minh rằng Trái Đất hình cầu chứ không phải mặt phẳng nhiều người cũng nghĩ các nhà khoa học đó điên. Nhưng bây giờ thì cả thế giới đều biết Copernic và Galileo đúng. Lúc đứng giữa phiên tòa, biết rõ mình bị oan nên bạn không cần chứng minh gì và hy vọng quan tòa sẽ nhận ra bạn bị oan? Thật hoang đường phải không các bạn.
    Thứ hai, anh C kia mất đến 28 ngày mới ra được khỏi bệnh viên tâm thần. Tôi thì nghĩ rằng có nhiều cách khác để rút ngắn thời gian đó xuống nếu tôi ở trong hoàn cảnh đó.
    Thứ ba, tôi tin đây là câu chuyện tưởng tượng của một nhà báo và chính tác giả này mắc một sai lầm phổ biến: đánh giá một sự kiện ngẫu nhiên sau khi đã có kết quả. Tôi lấy một ví dụ để minh họa cho sai lầm phổ biến này. Hôm nay bạn băn khoăn không biết mua vàng hay đô la để tích trữ. Người khuyên mua vàng, người khuyên mua đô la. Nếu bạn hỏi từng người khuyên vì sao khuyên mình mua vàng, vì sao khuyên mình mua đô la, có chắc chắn vàng lên hay đô la lên không? Họ trả lời là họ cũng chỉ dự đoán thôi. Bạn chọn mua đô la. Sau một thời gian đô la mất giá, vàng lên giá. Thế là người từng khuyên bạn mua vàng nói: giá cậu nghe tớ mua vàng thì có phải lời không nào. Bạn có rút ra được bài học gì sau chuyện đó không? Năm nào mùa World Cup người ta cũng đưa tin về con bạch tuộc hoặc con vẹt biết dự đoán kết quả bóng đó. Mọi người đâu biết rằng họ quay phim cả con bạch tuộc dự đoán đội A thắng, con bạch tuộc dự đoán đội B thắng và con bạch tuộc dự đoán hòa rồi khi kết quả nào xảy ra thì họ tâng công con bạch tuộc đó dự đoán giỏi.
    Trở lại câu chuyện trên, anh A, anh B và anh C lúc đó đều có cách làm riêng của mình để mong thoát khỏi bệnh viện tâm thần. Nếu anh nhà báo Grey kia có mặt vào lúc đó thì liệu anh ta có dám chắc cách làm của anh B sẽ thành công và cách làm của anh A và C sẽ thất bại không? Tôi tin là anh ta sẽ đợi kết quả xảy ra rồi mới viết báo.
    Trân trọng chia sẻ cùng quý vị.
    5 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 114 Bài viết

    • 8 Được cảm ơn

    #12
    hãy sống theo ý mình muốn và đừng làm hay nói quá nhiều
    • Avatar của Yenfly12
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 3 năm
    • 109 Bài viết

    • 23 Được cảm ơn

    #13
    • 56 Bài viết

    • 44 Được cảm ơn

    #14
    đúng rồi đã là sự thật thì ko phải chứng mình. Nhưng thực tế bây giờ, ở VN mình hiện tại có được như vậy, những người bị bắt oan, nếu ko kêu oan có được giải oan, ko kêu oan có được minh oan hay là cứ mặc kệ 'im lặng' chờ ngày ra. Cái nay cũng đáng phải suy ngẫm. Dù sao cũng rất cảm ơn tác giả.
    • 10 Bài viết

    • 1 Được cảm ơn

    #15
    Hay nhất là người không cần chứng minh gì mà lại an toàn ra khỏi tù
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 11 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #16
    Thiệt không tin nổi. người bình thường vào viện tâm thần lại được bị xem như bệnh tâm thần
    • 428 Bài viết

    • 84 Được cảm ơn

    #17
    Tôi bị điên xin bắt tôi đi mấy chú
    • 143 Bài viết

    • 22 Được cảm ơn

    #18
    hay hay
    • 84 Bài viết

    • 18 Được cảm ơn

    #19
    câu chuyện có vẻ như rất hài và giống trong phim nhưng mà rất ý nghĩa
    • 43 Bài viết

    • 5 Được cảm ơn

    #20
    Khi bác sỹ hỏi bạn có bị tâm thần không? Bạn trả lời rằng " tôi bị tâm thần" điều này chứng tỏ bạn không bị tâm thần.
  • Trang 1/2

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2