Webtretho thử nghiệm phiên bản mới

TIN TÀI TRỢ.

Đừng chỉ nhìn cuộc đời này bằng đôi mắt

  • 79.9K Lượt chia sẻ
  • 442K Lượt đọc
  • 13 Trả lời

Cùng tham gia thế giới của Nàng - thế giới của những người phụ nữ hiện đại,

Theo dõi Nàng 2.0

Đến trả lời mới nhất
    • 680 Bài viết

    • 1,488 Được cảm ơn

    #1
    Con tàu bắt đầu chuyển động, chật kín bởi đủ mọi loại người: Từ những công nhân viên chức đến các cô cậu sinh viên trẻ. Ngồi cạnh cửa sổ là một ông lão cùng người con trai tầm tuổi ba mươi. Gương mặt anh tràn ngập bởi niềm ham thích khó tả: Anh thật sự bị kích động bởi cảnh sắc bên ngoài.

    “Bố ơi, nhìn này, những cái cây này như đang chuyển động, thật là đẹp quá!!!”

    Lối cư xử kiểu này của người con trai ba mươi tuổi khiến mọi người thấy thật kỳ quặc. Người ta bắt đầu xì xầm nho nhỏ.

    “Người kia trông như bị loạn trí…” Một người đàn ông thì thào với vợ của mình.
    Đột nhiên trời đổ cơn mưa, từng giọt từng giọt lặng lẽ rơi xuống đầu các hành khách qua khung cửa mở rộng. Người con trai ba mươi tuổi đầy hạnh phúc:

    “Cha ơi, đẹp quá… Mưa đẹp quá…”


    boy2-8327-1400060410



    Một người phụ nữ phát cáu. Cơn mưa đang làm hỏng chiếc áo mới của cô.

    “Ông có thấy trời đang mưa không? Nếu con trai ông có vấn đề thì nên đưa đi điều trị thần kinh chứ không phải ở đây để làm phiền người khác nơi công cộng”

    Người con trai giật mình quay lại, đôi mắt khi nãy vốn vui tươi chợt như phủ một mảng sương mờ mịt.

    Ông bố ngượng ngùng đôi chút rồi trả lời bằng giọng trầm trầm:

    “Chúng tôi đang trên đường từ bệnh viện trở về. Con trai tôi vừa ra viện sáng nay. Nó bị mù bẩm sinh và mới được thay giác mạc. Cơn mưa… và mọi thứ đều quá mới mẻ với nó. Xin mọi người thứ lỗi.”

    ***

    Những thứ ta thấy hay cảm nhận đều chỉ bắt nguồn từ quan điểm bản thân cho đến khi ta biết sự thật. Giống như một loài hoa, có thể là loa kèn, thược dược, hướng dương,… dù ta có biết tên cũng như màu sắc, mùi vị,… ta cũng chỉ “biết” nó qua chính cảm nhận chủ quan.

    Một cái tên hay vẻ bề ngoài chẳng cho ta “hiểu” gì về bản chất thật sự.

    Ta sống với đôi mắt trời sinh, có mấy ai tự cho đó là món quà? Ta chỉ sợ bẩn quần áo, có mấy khi để ý cơn mưa đẹp đẽ nhường nào? Bởi ta chỉ để trong mắt những gì ta muốn…

    Giá như, chỉ giá như thôi, ai cũng nhìn bằng đôi mắt như mới được sinh ra lần đầu…



    Câu chuyện thứ 2:
    1317

    Trong một bệnh viện nọ có hai bệnh nhân ốm nặng được xếp chung một phòng. Người đàn ông trên chiếc giường ở sát khung cửa sổ duy nhất của căn phòng được phép ngồi dậy 1 giờ đồng hồ mỗi ngày. Người bệnh thứ hai ở gần đấy phải nằm hoàn toàn. Họ thường nói chuyện với nhau, kể cho nhau nghe chuyện vợ con, gia đình, nghề nghiệp và những khó khăn trong cuộc sống…

    Mỗi buổi chiều, khi người đàn ông ở chiếc giường gần cửa sổ được phép ngồi dậy, anh ấy ngồi đó, mắt hướng ra ngoài cửa sổ và kể cho người bạn cùng phòng về cuộc sống đang diễn ra bên ngoài ô cửa nhỏ. Người này kể, người kia nhắm mắt tưởng tượng. Cứ thế họ cùng tìm thấy niềm vui nho nhỏ mỗi ngày.

    Đó cũng là khoảng thời gian hạnh phúc mà người đàn ông ở chiếc giường bên kia được hưởng, thế giới được mở ra sống động với anh: “Ô cửa sổ nhìn ra một công viên bên một dòng sông thơ mộng. Nơi có những chú vịt, chú thiên nga đang nhẹ nhàng lướt mình trên mặt nước,nơi có những em bé đang nô đùa rộn rã tiếng cười, nơi mà các cặp tình nhân tay trong tay, ngập tràn hạnh phúc. Ở nơi đó, muôn hoa rực rỡ sắc màu và còn thấy được cả đường chân trời ửng đỏ trước cảnh hoàng hôn…”

    Ngày lại ngày qua đi. Một buổi sáng, y tá mang nước rửa mặt đến cho hai bệnh nhân. Và thật buồn… cô phát hiện ra người đàn ông trên chiếc giường gần cửa sổ đã chết. Anh ra đi, một cách nhẹ nhàng và bình yên trong giấc ngủ của mình.

    Vô cùng đau buồn, cô gọi nhân viên bệnh viện đến mang xác anh đi. Một không khí nặng nề bao trùm căn phòng. Sau đó, người đàn ông còn lại ngỏ ý muốn được lại gần cửa sổ. Cô y tá kéo chiếc giường của anh sát lại bên cửa sổ. Sau khi chắc chắn anh đã thoải mái, cô để anh lại một mình.

    Một cách chậm chạp và khó khăn, anh tự mình di chuyển bằng khuỷu tay, đến sát bên cửa sổ, nhướn người để nhìn ra bên ngoài. Nhưng thật bất ngờ! Tất cả những gì mà anh có thể nhìn được qua ô cửa sổ chỉ là một bức tường trống trơn!

    Khi y tá quay lại, anh hỏi thăm cô về người bạn cùng phòng, người vẫn hằng ngày mở ra một thế giới tươi đẹp và nên thơ cho anh ta qua những lời kể.

    Cô y tá cho biết người đàn ông đó bị mù. Nghe xong, anh đã lặng đi, một sự xúc động khôn tả dấy lên trong lòng. Chuyện trên đời thật khó đoán, thế sự như nước chảy mây trôi. Đến một ngày nào đó, ai ai rồi cũng sẽ biến mất khỏi thế gian này, điều duy nhất còn ghi dấu lại:

    Quan trọng không phải là những thứ bạn mang theo bên mình, mà là những gì bạn đã đóng góp.

    Quan trọng không phải là những thứ bạn nhận được mà là những gì bạn đã cho đi.

    Quan trọng không phải là những thành công bạn đã có được trong đời, mà là ý nghĩa thật sự của chúng.

    Quan trọng không phải là những thứ bạn học được, mà là những gì bạn đã truyền lại cho người khác.

    Quan trọng không còn là năng lực của bạn, mà chính là tính cách – là những gì bạn cư xử với mọi người xung quanh.

    Quan trọng đâu chỉ là bạn sẽ được mọi người nhớ đến trong bao lâu, mà là họ nhớ gì về bạn.

    Quan trọng không phải là bạn quen biết thật nhiều người, mà là bao nhiêu người sẽ đau xót khi mất bạn trong đời.


    Vậy thì, bạn ơi, hãy đừng chỉ nhìn cuộc sống bằng đôi mắt, mà hãy dùng trái tim yêu thương của bạn. Bởi vì chỉ có tình yêu thương mới đem lại những điều kỳ diệu cho cuộc sống. Người ta có thể quên tất cả những gì bạn đã nói, đã làm. Nhưng người ta sẽ không bao giờ quên cảm giác mà bạn đã đem lại cho họ.



    Nguồn: ngoisao, tinhhoa





  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • 651 Bài viết

    • 105 Được cảm ơn

    #2
    Nhìn thoáng ra, rộng ra và rộng lượng hơn...mọi thứ sẽ khác rất nhiều
    • 7 Bài viết

    • 3 Được cảm ơn

    #3
    đáng suy ngẫm
    • 40 Bài viết

    • 12 Được cảm ơn

    #4
    cuộc sống mang nhiều màu và muôn vẻ , cảm nhận bằng chính trái tim là sự chân thành của mỗi người
    • 20 Bài viết

    • 4 Được cảm ơn

    #5
    Cuộc sống muôn màu muôn vẻ muôn hình thù. điều quan trọng là mình nhận ra được điều gì ở trong mỗi câu chuyện. Điều đó mà là điều quan trọng
    • 60 Bài viết

    • 30 Được cảm ơn

    #6
    Sống trên đời sống cần có một tấm lòng, đúng là không chỉ những gì bằng đôi mắt là đựợc, quan trong vẫn ở con người bạn để nhìn mọi thứ về cuộc sống.
    • Avatar của lanruby
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 4 năm
    • 151 Bài viết

    • 34 Được cảm ơn

    #7
    Quan trọng không còn là năng lực của bạn mà là tính cách_là những cái mà bạn cư xử với những người xung quanh.

    Mình xem cả thế giới này không là gì cả để mình dễ sống hơn mà thôi
    • 13 Bài viết

    • 2 Được cảm ơn

    #8
    neu ai cg lam dc dieu nay thi that dang quy biet bao............
    • 428 Bài viết

    • 84 Được cảm ơn

    #9
    Đôi khi nhìn bằng mắt ta không hiểu hết được những điều đang xảy ra là đúng hay sai . Còn phải xét nhiều khía cạnh nữa . Thật giả khó phân
    • Avatar của hapie
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 4 năm
    • 152 Bài viết

    • 115 Được cảm ơn

    #10
    Có rất nhiều người nhìn thấy sự giàu sang và sung túc của một gia đình thì nhìn ngó ganh tị và đặt điều nói xấu này kia, nhưng tại sao họ không nghĩ rằng để được cuộc sống thoải mái như thế thì gia đình đó phải vất vả bươn chải và tiết kiệm từng đồng từng cắt bao nhiêu năm ? Mình không bàn tới những người tự nhiên giàu lên vì những việc "khó nói và bí mật". Ở đây mình chỉ muốn nói đến một người rất bình thường làm nên từ hai bàn tay trắng. Có những người thu nhập vào được 10 đồng mà ăn xài hết 10-11 đồng thì làm sao có dư được. Trong khi đó, nhiều người tiết kiệm để dành trong hơn 15 năm và thậm chí hơn 20 năm thì mới có của ăn của để. Thế đấy mà nhiều người chỉ nhìn vào bề ngoài rồi nói này kia.
    Mình xin nói thêm là mình không nói về những người có hoàn cảnh bệnh tật không thể kiểm soát được chi thu nha.
    Ở đây mình chỉ muốn ý kiến về những người khoẻ mạnh và có điều kiện. Xài nhiều hơn thu nhập thì bao giờ có dư?

    Gởi từ ứng dụng Webtretho của hapie
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 7 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #11
    "Quan trọng không phải là bạn quen biết thật nhiều người, mà là bao nhiêu người sẽ đau xót khi mất bạn trong đời".
    • 2,319 Bài viết

    • 90 Được cảm ơn

    #12
    những câu chuyện rất ý nghĩa
    0_dte_n1223345

    Family is not an important thing.
    It's EVERY THING!
    • Avatar của lequyenz
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 3 năm
    • 83 Bài viết

    • 25 Được cảm ơn

    #13
    Đôi mắt là cửa sổ tâm hồn, là phép màu mà tạo hóa ban tặng để con người quát sát được sự vật xung quanh, chiêm ngưỡng các cảnh đẹp và cũng từ cái nhìn đôi mắt con người ta đánh giá được điều tốt xấu. Đáng tiếc là rất nhiều người bây giờ chỉ nhìn mọi thứ đơn thuần mà không suy xét để rồi có những đánh giá, hành động gây tổn thương đến người khác. Thật đáng tiếc, giá như đôi mắt tinh tường hơn thì tốt biết mấy.
    • Avatar của snackone
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 3 năm
    • 177 Bài viết

    • 15 Được cảm ơn

    #14
    Câu chuyện như câu chuyện kể về một người cha thương con bị bệnh không nhìn được gì đến mức ông có thể sáng tác câu chuyện về những đầu máy xe lửa để thổi hồn nâng sức sống cho con mình