TIN TÀI TRỢ.

Đoạn chat của sinh viên trường Y khiến cả xã hội phải suy nghĩ

  • 226K Lượt chia sẻ
  • 1.27M Lượt đọc
  • 79 Trả lời

  • Trang 1/4

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2
  • ...
  • 4

Cùng tham gia thế giới của Nàng - thế giới của những người phụ nữ hiện đại,

Theo dõi Nàng 2.0

Đến trả lời mới nhất
    • Avatar của bebi1209
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 8 năm
    • 723 Bài viết

    • 1,249 Được cảm ơn

    #1
    Một đoạn chat có thật của một người với anh trai đang được thành viên của nhiều diễn đàn truyền cho nhau đọc. Theo thông tin trên một số diễn đàn người anh trai là SV năm 3 Trường ĐH Y Hà Nội. Đây là câu chuyện anh kể trong quá trình đi thực tập tại Bệnh viện Việt Đức (Hà Nội).

    mqdefault


    Dưới đây là nội dung đoạn chát giữa người anh với em trai:
    “…
    Bình Dương: đi viện anh thấy mình ngộ ra được nhiều điều lắm
    Bình Dương: em đi đường nhớ đội mũ bảo hiểm nhá
    Bình Dương: đội cẩn thận
    Bình Dương: và đừng đi quá 30km/h
    Bình Dương: trong bất cứ hoàn cảnh nào
    Bình Dương: dạo này
    Bình Dương: đi Việt Đức
    Bình Dương: anh hay gặp
    Bình Dương: nhiều trường hợp
    Bình Dương: không còn phân biệt được mắt mũi mồm
    Bình Dương: theo đúng nghĩa đen
    Bình Dương: nữa
    Bình Dương: hôm trước
    Bình Dương: ở Việt Đức
    Bình Dương: có 1 chuyện mà anh nghĩ là anh sẽ nhớ mãi
    Bình Dương: hoặc đơn giản là anh là người mới
    Bình Dương: nên hơi nhạy cảm
    Bình Dương: có 1 cậu
    Bình Dương: cũng sinh năm 92 như em
    Bình Dương: cao ráo đẹp trai lắm
    Bình Dương: tai nạn xe máy
    Bình Dương: thế rồi
    Bình Dương: các cô dì chú bác
    Bình Dương: cứ đứng ngoài khóc nức nở
    Bình Dương: kéo áo bác sĩ bảo cứu
    Bình Dương: nhưng mà bọn anh biết
    Bình Dương: não chết rồi
    Bình Dương: cứu thế nào được
    Bình Dương: tức là
    Bình Dương: cậu ý chỉ
    Bình Dương: đội 1 cái mũ bảo hiểm
    Bình Dương: rẻ tiền kiểu mình hay đội
    Bình Dương: rồi mài mặt xuống đất
    Bình Dương: thế là xuất huyết não
    Bình Dương: máu nó chèn ép các thứ
    Bình Dương: làm não sưng phù lên
    Bình Dương: mất chức năng -> chết não
    Bình Dương: mặc dù tim vẫn đập
    Bình Dương: phổi vẫn thở tốt
    Bình Dương: thế rồi
    Bình Dương: lúc bác sĩ thông báo
    Bình Dương: thế là mấy ông chú mấy ông cậu
    Bình Dương: nước mắt cứ ứa ra
    Bình Dương: rồi ra ngoài giữ mẹ bệnh nhân
    Bình Dương: ko cho vào
    Bình Dương: còn có mỗi ông bố đứng trong đấy
    Bình Dương: bác ý ko khóc được
    Bình Dương: chỉ có đứng nắm tay thằng con
    Bình Dương: nhìn nó
    Bình Dương: 1 lúc
    Bình Dương: rồi vả vả nó vào miệng mấy cái nhẹ nhẹ
    Bình Dương: bác ý nói với nó
    Bình Dương: “dậy đi con”
    Bình Dương: “dậy đi về với bố”
    Bình Dương: rồi bác ý quay ra nói với anh
    Bình Dương: thế nó không dậy nữa à ?
    Bình Dương: rồi bác ý đứng dựa tường
    Bình Dương: chẳng nói gì nữa
    Bình Dương: rồi họ đưa thằng bé về
    Bình Dương: chẹp
    Bình Dương: h kể lại chẳng thấy hay gì cả
    Bình Dương: cơ mà lúc đứng đấy
    Bình Dương: cảm giác nó đau xót lắm em ạ
    Bình Dương: anh thấy
    Bình Dương: cuộc sống thật là mong manh
    Bình Dương: hôm nay khoẻ mạnh thế này
    Bình Dương: mà chẳng biết mai thế nào
    Bình Dương: nên là mình h hay tự vấn
    Bình Dương: mình đã sống cho thật tốt chưa
    Bình Dương: để mà mai có vấn đề gì
    Bình Dương: liệu mình có ân hận ko
    Bình Dương: khá là day dứt
    Bình Dương: thế là từ hôm đấy đến hôm nay
    Bình Dương: anh ko dám phóng xe máy quá 30km/h
    Bình Dương: người chết thì an lành
    Bình Dương: chỉ day dứt người sống
    Bình Dương: bác ý còn bảo
    Bình Dương: “thế đấy cháu ạ”
    Bình Dương: “nuôi con 21 năm, hôm nay nó xin đi chơi với ban”
    Bình Dương: “thế mà nó không về nữa cháu ạ”
    Bình Dương: anh lấy ống nghe
    Bình Dương: đưa cho bác ý
    Bình Dương: bảo bác ý nghe tim nó lần cuối
    Bình Dương: nhưng bác ý ko muốn nghe
    Bình Dương: từ hồi đi viện đến h
    Bình Dương: anh gặp 4-5 ca tử vong rồi
    Bình Dương: nhưng chưa ca nào làm anh thấy suy nghĩ như thế
    Bình Dương: cả đời cứ bươn chải tiền bạc bán rẻ sức khoẻ
    Bình Dương: rồi tiền có cứu được ko ?
    Bình Dương: trước cái chết
    Bình Dương: mọi thứ vô nghĩa lắm
    Bình Dương: anh cũng nhận ra
    Bình Dương: những lúc như thế
    Bình Dương: không thấy đám bạn đâu
    Bình Dương: quanh mình
    Bình Dương: chỉ có gia đình
    Bình Dương: + 1 vài thằng sinh viên Y
    Bình Dương: cũng chẳng thấy bóng dáng người yêu đâu
    Bình Dương: chắc không đến kịp
    Bình Dương: hoặc sợ quá không đến
    Bình Dương: vậy mình có dành thời gian cho gia đình xứng đáng với điều đó ko?
    Bình Dương: anh cũng suy nghĩ về chuyện đó


    Nguồn: tinphunu365

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • 81 Bài viết

    • 74 Được cảm ơn

    #2
    Có những giá trị của cuộc sống mà con người ta chẳng nhận ra.
    Cuộc sống có nhiu đâu mà hững hờ
    3 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của amsaoday
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 5 năm
    • 116 Bài viết

    • 16 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #3
    tháng trướcmình cũng mới bi ngã 1 cú khá là mạnh, cũng may là đội mu bao hiểm ko chắc giờ cũng.....
    • 13 Bài viết

    • 11 Được cảm ơn

    #4
    hic, hôm trước đi Đà Lạt, Papa ko cho đi, thế là mình nổi cáu,trong đầu chỉ muốn đi ko xin phép (31t rồi mà luôn bị vậy!) rồi ngồi năn nỉ mãi, được đi, trong lòng cảm xúc lẫn lộn, vui vì được đi, nhưng buồn vì biết ba lo cho mình, ngày lễ mà, đi xa, xe cộ.... thương ba nhiều lắm! Con xin lỗi vì ngay lúc đó đã có những suy nghĩ tiêu cực! yêu ba nhiều!
    4 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 30 Bài viết

    • 2 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #5
    Cuộc sống quá mong mạnh, ranh giới sống chết chỉ gang tấc, cố gắng sống có ý nghĩa từng ngày từng giờ để không phải hối tiếc....
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 7 Bài viết

    • 2 Được cảm ơn

    #6
    Cuộc sống thật mong manh.. Cái chết nhẹ tựa lông hồng, day dứt đau khổ cho người ở lại !!!
    Đã từng đọc bài này khá lâu nhưng lại đọc lại , không thể không rơi nước mắt và suy nghĩ!!
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 104 Bài viết

    • 14 Được cảm ơn

    #7
    Hôm rồi vừa làm Bố Mẹ phiền lòng, bây giờ chẳng biết xin lỗi Bme thế nào. 27 tuổi rồi mà vẫn phát ngôn nông cạn. Giờ này Bme vẫn còn giận mình lắm đây nhỉ.
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của 5sjsc
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 4 năm
    • 1 Bài viết

    • 2 Được cảm ơn

    #8
    Thật hay, ý nghĩa và cảm động. Đúng là ng đi thì yên lành còn người ở lại thì đau mãi.haizzzz
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 15 Bài viết

    • 5 Được cảm ơn

    #9
    Đúng là ai đang chán đời nên đến bệnh viện 1 lần cho biết
    3 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 76 Bài viết

    • 33 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #10
    Sau những cú sốc về tình cảm tôi cũng nhận ra một chân lý như anh BS trên, may mà còn có cơ hội để dành lại nhiều thời gian cho gia đình, ơn trời, người yêu, bạn bè là những người ta lại dành nhiều thời gian công sức nhất, vậy mà bố mẹ những người khó nhọc nuôi ta thì lại bị đứng trong botton list của ưu tiên, bất công quá
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 9 Bài viết

    • 8 Được cảm ơn

    #11
    Nhớ hồi mình học cấp 3 cũng vậy. Lúc đó làm lớp phó học tập nên được giao nhiệm vụ giữ sổ đầu bài vậy mà có 1 hôm để quen ở nhà. Nhà mình lại ở xa trường nên nhờ 1 bạn nam trong lớp đưa về. Bạn ấy chạy gần 90km/h ma hồi ấy còn chưa có quy định mũ bảo hiểm. 1 lần mà chừa luôn, vì khi xuống xe chân run không đi được.
    Lớn lên được học lớp Quản Trị Cuộc Đời nên càng ngày càng quý trọng cuộc sống. Dù sao thì mình cũng chỉ có 1 cuộc đời để sống
    ---------------------------------------------------------------------------
    Chỉ cần ta bước đi - phía trước sẽ mở ra một con đường
    www.nguyenngocbichtram.com
    ---------------------------------------------------------------------------
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 650 Bài viết

    • 107 Được cảm ơn

    #12
    người chết thì đi nhanh, chỉ còn người sống là day dắt mãi
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của concamam
    • Thành viên webtretho
      Offline
    • 5 năm
    • 716 Bài viết

    • 164 Được cảm ơn

    #13
    đọc mấy lần rồi, mà đọc lại vẫn thấy run, hic. Chiều nay làm về đi 20km/h thôi
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của katata
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 7 năm
    • 135 Bài viết

    • 3 Được cảm ơn

    #14
    Đọc đã lâu, bây giờ đọc lại vẫn cảm xúc như lần đầu. hiểu và yêu thương gia đình nhiều hơn.
    www.IT365.vn
    Mr.Chương. Phone: 0936.084.314. Yahoo-Skype: chuong086.
    Địa chỉ: 7/7 Trần Văn Quang, Phường 10, Tân Bình
    Ship hàng toàn quốc. Vietcombank - 0251002327462 - Nguyễn Hiến Chương.
    3 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 61 Bài viết

    • 186 Được cảm ơn

    #15
    Làm mình nhớ lại thằng bạn mình cũng ra đi khi mới 22. Quá sớm... Vì vậy mình mới quyết định rằng sẽ sống hết mình từng ngày để ngày mai không phải nuối tiếc.
    3 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 52 Bài viết

    • 217 Được cảm ơn

    #16
    Khi chạm giữa danh giới sống và chết, con người ta mới thấy mình muốn sống đến nhường nào....
    Chỉ có bố mẹ là yêu thương con vô điều kiện...!
    6 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của ndm2907
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 5 năm
    • 3 Bài viết

    • 1 Được cảm ơn

    #17
    Mình hay đi 80-100km/h, chắc bây giờ phải điều chỉnh lại thôi
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 5 Bài viết

    • 6 Được cảm ơn

    #18
    Đọc câu chuyện trên mà thấy xúc động quá! Lúc sống thì không hiểu giá trị của cuộc sống, đến khi cận kề với cái chết mới biết trân trọng!
    Mình cũng có 1 bác đã mất vì bệnh, gđ cũng đã dốc hết sức giúp đỡ, nhưng hạn của Bác cao quá k qua nổi. Để lại bác gái và 2 đứa con thơ. Một đứa thì đang đi du học dang dở, còn 1 đứa mới học đến lớp 6. Lúc bác mất, cả 3 mẹ con k bgio khóc trước mặt mọi người, nhưng khi vào phòng của bác, thấy đứa con gái lớn đang là quần áo cho bố, thấy 3 mẹ con xụt xịt khóc thương bố. Lúc bố sống mà chưa thấy là quần áo cho bố bao giờ, đến khi bố mất thì thấy thương quá! Lúc còn sống thì hãy giành những tình cảm tốt đẹp và yêu thương mọi người xung quanh mình nhé! Bác là một người mà cháu yêu quý và là tấm gương cháu học tập. Viết đến đây mà thấy nghẹn lòng!
    3 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 130 Bài viết

    • 23 Được cảm ơn

    #19
    Đúng thật là khi mình có việc, xung quanh chỉ có gia đình, người thân, hoặc may lắm còn có những đứa bạn chí cốt. Còn thì đồng nghiệp, người quen, hành xóm... không thấy tăm hơi đâu hết. Nghĩ sao mà thấy bạc bẽo. Nhìn lại mới thấy phần lớn tgian là mình dành cho xã hội, cơ quan, đồng nghiệp... Vậy mà khi mình cần nhất sự giúp đỡ, quan tâm, chia sẽ, họ ở đâu...
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 56 Bài viết

    • 95 Được cảm ơn

    #20
    Câu từ giản dị mà nhói lòng.....
    4 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
  • Trang 1/4

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2
  • ...
  • 4