TIN TÀI TRỢ.

"Đẻ thuê còn được 300 triệu, tôi cứ thế đi tay ko thế này à?", ngán ngẩm khi chồng nhu nhược và mẹ chồng bủn xỉn...

  • 0 Lượt chia sẻ
  • 3.71K Lượt đọc
  • 2 Trả lời

Cùng tham gia thế giới của Nàng - thế giới của những người phụ nữ hiện đại,

Theo dõi Nàng 2.0

Đến trả lời mới nhất
    • 620 Bài viết

    • 14 Được cảm ơn

    #1
    Đang ngồi xem phim tình cảm lãng mạn Hàn Quốc để xã xì trét thì cô bạn thân gửi em cái link. Đó là tâm sự của một chị bị mẹ chồng đối xử không ra gì. Em thấy chuyện mẹ chồng nàng dâu xưa nay hiếm nhưng mà từ những ngày chị này sinh con đầu lòng đã là tấm bi kịch. Tới đứa thứ 2 chị này mang trong mình mà cả gia đình chồng còn đòi tước đi mạng sống của sinh linh bé bổng. Hận hơn là anh chồng nhu nhược của chị hành xử như một đứa trẻ. Không! Đến trẻ con anh ta cũng không bằng, phải ví với thứ gì em cũng không dám nói ra luôn ấy. Em đọc xong đoạn tâm sự mà phẫn uất lắm các mẹ ạ.

    Hai vợ chồng chị này kết hôn ngót ngét cũng gần chục năm. Và đỉnh điểm hôm nay là tờ giấy li hôn đã được đệ trình.


    me-chong-1me-chong-2
    Câu chuyện được đăng tải trên diễn đàn khá có tiếng (Nguồn từ FB)

    Toàn bộ câu chuyện như sau:

    "Ly hôn hay về quê sống chung với nhà chồng?
    Hôm trước mình tâm sự với các mẹ vck mình sắp ly hôn vì mỗi tháng ck mình góp 3tr và ko làm bất cứ việc j khác. Nhưng đây ko phải là nguyên nhân chính dẫn đến ly hôn. Mình kể cho các mẹ chuyện về nhà ck để các mẹ cho mình biết, mình khiến các con mất bố là đúng hay sai.
    Bọn mình kết hôn năm 2010, bmck ko cho 1 xu nào, thậm chí ko cho sắm đồ, bắt phải dùng đồ cũ từ thời các cụ (giường, tủ... cách đây mấy chục năm rồi) sau mình vẫn liều, sắm giường và tủ, và từ hồi ấy mck mình chiếm luôn cái tủ để đựng quần áo của bà 1f60f
    Mình ko nghĩ ngợi nhiều vì bọn mình ở HN, cuối tuần mới về quê. Sau đó mình mang bầu, bmck ko 1 câu hỏi thăm, nhà nuôi rất nhiều gà, bọn mình về bà vẫn bán trứng cho người ta, lúc bọn mình ra HN, có lần bà đưa cho 4q bảo gà vừa đẻ đc có thế.
    Ck mình bảo bmck thịt con gà cho mình bồi dưỡng, mck bảo gà cong bé, gà mới tiêm thuốc, thậm chí còn nói luôn "người ta ăn j mình ăn thế cần j bồi dưỡng". Thật ra mình "thèm" đồ quê thôi, chứ mình đủ khả năng kinh tế ra chợ mua gà về ăn, hơn nữa bọn mình vẫn biếu ông bà tiền vì nếu hỏi mua, ông bà sợ mang tiếng nên ko bán.
    Biết nhà ck ki bo, bmck gia trưởng, khó tính, cổ hủ nên mình định đẻ ở HN nhưng nhà ck kiên quyết bắt về quê đẻ. Hồi ấy ko thuyết phục đc ck, lại là dâu mới nên mình đành chấp nhận về đó đẻ trước thời điểm dự sinh 1 tuần.
    Mình về đưa tiền ăn cho mck, số tiền còn đắt hơn cơm bụi HN nhưng suốt 1 tuần trước đẻ mình ko hề đc ăn uống bồi dưỡng, bụng to ì ạch nhưng mình vẫn khệ nệ bê mâm bát ra sân giếng rửa bát, nhờ ck thì bà ấy xót con xông ra rửa giúp. Thậm chí mình nằm nghỉ cũng bị mck dựng dậy, bắt sang nhà họ hàng làm cỗ để đẹp mặt bà.
    Ck mình vẫn đi làm ở Hn, sáng đi tối về. Sáng hôm mình đau bụng vào viện đẻ, ck chưa về, mck mua cho mình 1 cái bánh chưng 2k và 1 cái bánh mì "ko người lái" 1,5k lạnh ngắt bảo mình ăn lấy sức mà đẻ. Mình ko thể nuốt trôi, đợi đến trưa ck về tới nơi mua cho bát phở nhưng lúc đó đau đẻ mình chỉ ăn mấy miếng. Đến chiều mình đói, ck về nhà lấy đồ dùng, mck đưa bát phở trương phềnh từ lúc trưa bảo mình ăn đi 1f602
    5h chiều mình vào phòng mổ vì mình yếu quá ko đẻ thường đc, lúc đang ngấm thuốc mê, trong cơn mê sảng mình thấy đc ăn hoa quả, món này món kia, lúc tỉnh lại, mình luôn miệng hỏi mẹ đẻ (nhà đẻ cách 150km, lúc đó mới tới kịp) thèm ăn món a,b,c...
    Mấy hôm ở viện, mẹ đẻ phục vụ chủ yếu, mck thỉnh thoảng vào, mang cháo loãng hoặc canh rau ngót gắp đc 2 lượt cho mình ăn, mck tiếc tiền ko mua nên sang nhà người quen hái tạm 1 nắm nấu cho mình.
    Khi ra viện về nhà ck ở cữ là khoảng thời gian kinh hoàng đến mức căm thù đối với mình. Do mẹ đẻ ở đó ko tiện nên xin phép về, trước lhi về có đưa mck mình 2tr nhờ mck mình mua đồ bồi dưỡng cho mình, mck mình cầm luôn và hôm sau mình đc biết mck đưa bck số tiền đó để mua cám cho lợn 1f605
    Ck mình đi làm từ sáng sớm đến tối mịt mới về nên ăn cơm sau, mấy hôm đầu mck có mua móng giò về nấu cho mình, về sau bữa sáng của mình là mì tôm Hảo hảo kèm quả trưngs gà nhà đẻ. Bữa trưa ăn cơm thừa của ck từ tối hôm trước, nhà ck mình ki bo nên quanh năm chỉ ăn thịt luộc (ăn phần mỡ, phần nạc để dành tối con trai bà ấy về ăn) rau cải (vì nhà trồng). Ông nội ck bảo gái đẻ đừng ăn rau cải thì mck bảo "kiêng j mà kiêng, con nhà người ta ăn từ đời nào rồi".
    Mình cũng giải thích luôn là phải lệ thuộc vào mck, ko thể tự đi chợ đc bởi ko ai bế con giúp, chợ thì xa. Ngay cả lúc cháu khóc, bà cũng mặc kệ. Thậm chí cháu khóc nhiều quá, cả nhà ck quay ra mắng mình ko biết dỗ con, mck mình còn bóp vú mình bảo mình ít sữa trong khi sữa chảy ướt cả áo.
    Sát ngày đầy tháng, ck và bck có mâu thuẫn, ông ấy ko cho bọn mình làm đầy thánh cho con nữa, còn tuyên bố nếu làm cỗ thì ông ấy hất đổ. Mình tâm sưj với ông nội ck (người duy nhất trong nhà ck quý mình), ông nội ck đônhf ý cho làm, bọn mình lại phải đưa tiền cho bck làm mấy mâm cỗ. Mẹ ck còn vòi thêm 200k để mua hươg, vàng mã thắp hương hôm đầy tháng cháu.
    Sau hôm đầy tháng 1 tuần, mình xin phép về ngoại, trước hôm đó ck mình và ck cãi nhau về chuyện mình muốn con tiêm phòng dịch vụ, còn ck mình muốn tiêm miễn phí ở phường (các mẹ còn nhớ thời điểm đó có hàng trăm trẻ sơ sinh tử vong do tiêm Quivanxem ko?) mình chỉ đề phòng thôi, dù sao kinh tế vẫn đủ để mang lại những thứ tốt đẹp nhất cho con. Thấy bọn mình cãi nhau, mck mình bênh con cai chằm chặp, còn bảo mình im mồm để ck còn tập trung ăn cơm. Đỉnh điểm ck mình xông tới đánh mình, mình đẻ xong vết mổ vẫn đau nhưng ức chế quá xông vào đánh lại. Mck thương con trai lớn tiếng đuổi mình đi trong đêm nhưng phải để cháu ở lại. Mình cũng chỉ thẳng mặt thằng ck nói "đẻ thuê còn đc 2-300tr, tôi cứ thế đi tay ko thế này à?" Sau đó mình gọi taxi, dọn đồ bế con đi. Thấy ầm ĩ ông nội ck vào khuyên can nên mình ko đi nữa, đằng nào sáng hôm sau bố mình cũng thuê ô tô đến đón mẹ con mình về ngoại ở cữ rồi.
    Trong thời gian về ngoại, cuộc sống mình đc lên tiên thực sự, lẽ ra mình chỉ đc về 1 tháng thôi nhưng nghĩ đến khoảng thời gian kinh hoàng ở nhà ck, mình cứ khất lần ko về. Đến hết 3th mình mới chịu quay về nơi ấy.
    Về đó cháu mới đc 3th mà bà bắt ăn dặm, mình kiên quyết ko đồng ý thì bà lấy nước cơm đút cho nó (nước cơm là lúc đun sôi gạo, múc nước ấy ra pha đường ấy), bất cứ cái j có thể đút vào mồm cháu đc bà đều muốn nó ăn. Cháu khóc đêm bà quay ra đổ tại mình ít sữa, bắt nó ăn bột để cho chắc dạ. Mình ko thể chịu đựng nổi nữa nên 2 tuần sau mình bắt taxi ra HN, trước khi đi bị bmck chửi thậm tệ bảo đi thì đừng về nữa. Ôi mừng quá
    Ra HN, ck đi làm, mình ở nhà chăm con, trộm vía ra HN con ngoan hơn, chỉ ăn và ngủ, tinh thần mình cũng thoải mái.
    Cháu tầm 5-6th, hầu như tháng nào ông bà cũng bắt mang cháu về quê chứ ông chưa bao jo ra thăm cháu, bà 3 năm nay chưa ra.
    Mỗi lần về ông bà lại kiếm cớ chê con mình, so sánh con mình với thằng e họ đẻ cùng. Mặc dù trộm vía bé nhà mình trắng trẻo, cao ráo(cao thứ 3 trong 50 bạn trong lớp) cân nặng bằng thằng e họ, thậm chí nhỉnh hơn, cao hơn bé kia nhưng ông bà chê nó còi. Thằng e họ biết chửi bà nó là đmm, biết lấy trộm tiền của mẹ đi mua bimbim, nhưnh mck mình luôn miệng khen nó khôn 1f60f chê con mình dại, ko biết j.
    Mình cho con ăn bà cũng can thiệp, cháu uống sữa bà bảo "uống làm j, đái vèo cái là hết" bé nhà mình thích ăn cá, bà bảo ăn cá ko tốt. Bữa ăn ông bà kiếm đủ mọi lý do để chê cháu, nó ăn 2 bát cơm vẫn bị chê là ăn ít, thằng e họ nó mẹ nó bận kiếm tiền, đến bữa mua 10k cháo ở chợ về bà cứ khen nó ăn khoẻ.
    Trộm vía cả năm con mình ko tốn viên thuốc nào nhưng ông bà toàn trù ẻo cháu ở HN bị yếu ớt, thậm chí còn bảo nó cẩn thận bị tự kỷ (vâng, con mình đang làm lớp trưởng, học lớp 1 nhưng làm toán nhanh hơn đứa học lớp 3 ở nhà).
    Lý do ông bà chê, trù dập cháu bởi nó sống với mẹ ở HN chứ mình kiên quyết ko nghe lời ông bà gửi cháu về quê cho ông bà nuôi. Ý ông bà nhằm chê mình chăm nuôi con ko tốt.
    7 năm nay ônh bà liên tục ép buộc bọn mình phải về quê ở. Mình đang có công việc tốt, đúng chuyên ngành học, lương ổn định, mối quan hệ xã hôi cũng tốt nhưng ông bà bắt mình về quê làm công nhân hoặc ra chợ bán rau vì ngành của mình ở quê rất kén, ko xin việc đc.
    Mấy năm đầu ck mình thương vợ, tuy ở nhà thuê ở HN nhưng cả 2 có thu nhập ổn định, đủ sức đi du lịch, cho con ăn uống đầy đủ, học thêm nhưngx môn con thích.
    Biết mình ko chịu về, mck liên tục gọi điện tỉ tê với ck mình, mưa dầm thấm lâu, năm ngoái ck mình bỏ việc, bỏ mẹ con mình ở HN để về quê xin việc khác, sống cùng bố mẹ. Mình cho 3 tháng, nếu ko quay ra HN mình sẽ ly hôn. Đúng 3th, ck mình xin cviec khác ở giữa HN và quê để trung hoà 2 bên và quay ra HN ở với mình.
    Nhưng bmck mình vẫn ko để yên, tiếp tục gây sức ép bắt bọn mình về. Trong năm nay, thằng ck mình cứ vài ba ngày lại thở dài"nhớ mẹ", mình ức chế thực sự, mặc dù hầu như cuối tuần nào bọn mình cũng về quê.
    Tháng 7/2017, ck mình nghe lời bố mẹ, nằng nặc đòi về. Mình bảo nếu về đó ở thì ly hôn, ck mình đồng ý. Trong lúc toà đang giải quyết thì mình phát hiện có bầu. Ck vẫn kiên quyết muốn ly hôn và muố muốn mình bỏ đứa bé. Mình gọi cho mck, nói rõ việc mình có bầu, ck muốn bỏ. Mck bảo "tuỳ" chứ ko khuyên can 1 câu.
    Lúc đó mình nghĩ thương con nên xin ck quay lại, mình chấp nhận khi nào sinh thì về quê ở với nhà ck. Nhưng thực sự từ hồi có bầu, ko ngày nào mình ko nghĩ và tưởng tượng đến cảnh mình về đó sống, nhớ lại địa ngục kinh hoàng 7 năm trước mình lại sợ.
    Mình có trao đổi với ck về bmck nhưng ý ck mình là bme già rồi, phải chấp nhận thônh cảm và nghe lời bme. Mình stress kinh khủng và bỏ cuộc, chấp nhận ly hôn chứ ko về đó bởi mình biết sẽ chẳng ai bảo vệ mình cả.
    Mình đang mang bầu, nhưng ck mình vẫn đồng ý ly hôn, chắc cuối tuần này dọn đồ về ở với bố mẹ.
    Mình thất vọng quá, mình khiến con trai 7t và đứa con chưa chào đời đã mất bố là đúng hay sai?
    Mình có nên vứt bỏ tương lai của cả mình và con để về đó ở cho con có bố ko?"


    Nguồn cơn của vấn đề xích mích giữa hai vợ chồng là những mâu thuẫn từ mẹ chồng và sự nhu nhược của người đàn ông mà ra. Thật sự em cảm thấy bất bình thay cho chị gái này đấy các mẹ. Số khổ hay sao mà vớ phải ông chồng nhu nhược. Bà mẹ chồng quá quắt bậc nhất thiên hạ. Từ ngày đầu chị này bước chân vào làm dâu chị đã chịu không ít những ấm ức khó nói. “Bọn mình kết hôn năm 2010, bmck ko cho 1 xu nào, thậm chí ko cho sắm đồ, bắt phải dùng đồ cũ từ thời các cụ (giường, tủ... cách đây mấy chục năm rồi) sau mình vẫn liều, sắm giường và tủ, và từ hồi ấy mck mình chiếm luôn cái tủ để đựng quần áo của bà ”

    Chưa kể lối sống ki bo hạ tiện khiến con dâu bí bách, bà tính từng đồng từng hào. Tới cái trứng, con gà cũng tính toán, ngay cả lúc chị mang thai cháu trai cho bà. Em cũng không hiểu nội là bà nội nghĩ gì nữa. Không thương con dâu thì thương cháu nội của bà chứ nhỉ, phải không các mẹ. chưa kể, ở quê thì cơ sở vật chất y tế nghèo nàn, nào bằng được Hà Nội. Vậy mà cũng bắt con dâu về quê sinh cháu cho bằng được, mà thà rằng chăm bẵm con cháu cho đàng hoàng thì không nói làm gì. Lại còn thích thể hiện với hàng xóm láng giềng, sĩ diện, thích thể hiện vậy làm gì các mẹ? “trước đẻ mình ko hề đc ăn uống bồi dưỡng, bụng to ì ạch nhưng mình vẫn khệ nệ bê mâm bát ra sân giếng rửa bát, nhờ ck thì bà ấy xót con xông ra rửa giúp. Thậm chí mình nằm nghỉ cũng bị mck dựng dậy, bắt sang nhà họ hàng làm cỗ để đẹp mặt bà.”

    Khẩu phần ăn của mẹ chồng chuẩn bị cho chị trước lúc lâm bồn là thế này các mẹ ạ. Em đây lâu rồi không cho con cháu mình ăn mấy món này rồi. “mck mua cho mình 1 cái bánh chưng 2k và 1 cái bánh mì "ko người lái" 1,5k lạnh ngắt bảo mình ăn lấy sức mà đẻ. Mình ko thể nuốt trôi, đợi đến trưa ck về tới nơi mua cho bát phở nhưng lúc đó đau đẻ mình chỉ ăn mấy miếng. Đến chiều mình đói, ck về nhà lấy đồ dùng, mck đưa bát phở trương phềnh từ lúc trưa bảo mình ăn đi”
    do-an-1
    Miếng ăn mà không lo nên thì con cháu tương lai lo sao vẹn (Ảnh từ internet)

    Các mẹ sinh xong ai mà chẳng bị mất máu, mất sức phải không các mẹ. Vậy mà sinh xong, vào viện cho ăn thế này “cháo loãng hoặc canh rau ngót gắp đc 2 lượt cho mình ăn, mck tiếc tiền ko mua nên sang nhà người quen hái tạm 1 nắm nấu cho mình”. Tiết kiệm cái kiểu gì vậy em không hiểu luôn các mẹ ạ. Hời hợt hay là thiếu trách nhiệm làm mẹ đây? Phụ nữ sinh xong phải ăn uống cho đàng hoàng để sữa về và vết mổ nhanh lành. Mẹ chồng chăm thế này thì còn không bằng người dưng nước lã ấy. Làm thân đàn bà giống nhau thì cũng phải yêu thương đùm bọc lấy nhau chứ. Mà con dâu mới là con mình. Về già khỏe mạnh chẳng sao, ốm đau nằm ra đấy thì một tay con dâu bà chăm nom săn sóc chứ ai vào đây.

    Sau khi sinh mà mẹ chồng cho ăn uống thì thế này để hồi sức với cho con bú nè các mẹ “mấy hôm đầu mck có mua móng giò về nấu cho mình, về sau bữa sáng của mình là mì tôm Hảo hảo kèm quả trưngs gà nhà đẻ. Bữa trưa ăn cơm thừa của ck từ tối hôm trước, nhà ck mình ki bo nên quanh năm chỉ ăn thịt luộc (ăn phần mỡ, phần nạc để dành tối con trai bà ấy về ăn) rau cải (vì nhà trồng). Ông nội ck bảo gái đẻ đừng ăn rau cải thì mck bảo "kiêng j mà kiêng, con nhà người ta ăn từ đời nào rồi".

    Tiền mẹ đẻ đưa cho mẹ chồng chăm sóc dùm thì …“Do mẹ đẻ ở đó ko tiện nên xin phép về, trước lhi về có đưa mck mình 2tr nhờ mck mình mua đồ bồi dưỡng cho mình, mck mình cầm luôn và hôm sau mình đc biết mck đưa bck số tiền đó để mua cám cho lợn ” Em nói chứ tiền bao nhiêu vào tay bà này chắc cũng như “gió vào nhà trống” thôi các mẹ ạ. Đến đám lợn nhà ấy còn được chăm bẵm, quan tâm hơn là cô con dâu mới sinh cháu xong đấy! Hèn chi chị nhớ chuyện này dai thế. Chắc ấn tượng quá nên đời này kiếp này chị cũng không quên được ấy.

    thuc-don-ss1
    Bữa ăn sau sinh quan trọng cho sản phụ hồi sức mà mẹ chồng... (Ảnh từ internet)

    Rồi chăm sóc cháu thì phó thác hết cho con dâu. Em đọc đoạn này thì nhớ ngay tới đứa bạn thân cũng có bà mẹ chồng y hệt thế này “ Ngay cả lúc cháu khóc, bà cũng mặc kệ. Thậm chí cháu khóc nhiều quá, cả nhà ck quay ra mắng mình ko biết dỗ con, mck mình còn bóp vú mình bảo mình ít sữa trong khi sữa chảy ướt cả áo.” Ôi! Em thương thay phận đàn bà quá các mẹ ạ. Làm sao mà vừa được lòng người dưng đây?

    Mà em chưa thấy một gia đình chồng nào mà “vô minh” như thế này. Không cho con cái làm cỗ cho cháu mà còn hù dọa các kiểu “Sát ngày đầy tháng, ck và bck có mâu thuẫn, ông ấy ko cho bọn mình làm đầy thánh cho con nữa, còn tuyên bố nếu làm cỗ thì ông ấy hất đổ.” Em đang thắc mắc không biết mẹ chồng chị này có phải dân buôn không mà hở tí lại đòi tiền “Mẹ ck còn vòi thêm 200k để mua hươg, vàng mã thắp hương hôm đầy tháng cháu.”

    Em nghĩ, vậy có phải chính là cái nghèo làm cho con người ta nghèo nên đâm ra hèn như vậy không? Tiền luôn được đề cập đến mọi lúc trong cái nhà này thì phải. Đến chuyện tiêm phòng cho con cũng sợ tốn tiền. Chẳng sợ con có vấn đề gì mà lại chỉ nhăm nhè nghĩ tới tiền thôi. Cũng vì vậy mà anh chồng trở nên vũ phu đánh vợ khi còn ở cữ. Mẹ chồng không khuyên can lại còn hùa vào đuổi con dâu ra khỏi nhà trong tình trạng đau đớn vì vết mổ và cái tát oan ức của chồng. Nên mới có câu là cưới chồng thì phải cưới luôn nhà chồng là đúng rồi các mẹ ạ.Con gái bố mẹ sinh ra, lớn lên, gả chồng cho. Rồi đi sinh con cho dòng họ người ta mà hết chồng vũ phu đánh đập. Mẹ chồng áp bức. Sống sao nổi với tình trạng “trên đe dưới búa” này.

    Chưa kể sau khi chị từ nhà mẹ đẻ trở về “cháu mới đc 3th mà bà bắt ăn dặm, mình kiên quyết ko đồng ý thì bà lấy nước cơm đút cho nó (nước cơm là lúc đun sôi gạo, múc nước ấy ra pha đường ấy)” Mấy mẹ có biết món này không? Món này đã mấy chục năm rồi em mới nghe lại đó ạ. Ngày xửa ngày xưa khi mẹ không đủ sữa, thời sữa bột chưa có. Nghèo khổ mới phải uống nước này. Cách đây 7 năm cũng là 2010 rồi. Uống nước này làm gì vậy các mẹ? Ai giải thích giúp em với. Chứ mẹ chồng kiểu này em bó gối chùn chân không hiểu nổi rồi đó.

    Chị gái này cũng chia sẻ thêm. Trong những năm nuôi con thì ông bà nội ít khi thăm cháu, lại thường hay chê bai cháu mình không bằng cháu nhà người ta. Mà mấy mẹ biết không? Con nít nó nhậy cảm lắm, ai thương ai ghét nó hiểu hết. Nhậy cảm là thế mà cớ sao người lớn lại dùng những lời lẽ khó nghe mà chê chúng cơ chứ. Đây cũng là hệ quả sự cổ hũ trong lối suy nghĩ nếp cũ đây mà. Tai hại vô cùng khi để trẻ con tiếp xúc với những người như thế các mẹ ạ. Làm ảnh hưởng tâm lý trẻ, khiến chúng mất tự tin về bản thân trong tương lai chứ chẳng đùa đâu.

    Mà suy nghĩ của bà nội chỉ ích kỷ cho bản thân thôi. Ròng rã 7 năm trời đều muốn con về quê sống “7 năm nay ônh bà liên tục ép buộc bọn mình phải về quê ở. Mình đang có công việc tốt, đúng chuyên ngành học, lương ổn định, mối quan hệ xã hôi cũng tốt nhưng ông bà bắt mình về quê làm công nhân hoặc ra chợ bán rau”. Bà không nghĩ đến thế hệ tương lai là con cháu bà sẽ ra sao khi quanh quẩn ở góc tre bụi mía ở ngồi làng nghèo nàn đó? Hay người ta chỉ nghĩ ích kỷ cho bản thân mà quên mất tương lại con cháu mình rồi.

    Mẹ chồng và nàng dâu luôn có một cuộc chiến âm ỷ nếu như người chồng không biết cách cư xử khéo léo. Em thấy anh chồng này nhu nhược vô cùng. Vì anh không có quan điểm rõ ràng mà “gió chiều nào theo chiều đó”. Vậy nên làm cho những phụ nữ của đời anh khổ. Anh vũ phu đánh vợ khi còn đang ở cữ. Anh không biết chăm lo cho gia đình mà năm lần bảy lượt bỏ việc để về quê ở với bố mẹ. “Mình bảo nếu về đó ở thì ly hôn, ck mình đồng ý. Trong lúc toà đang giải quyết thì mình phát hiện có bầu. Ck vẫn kiên quyết muốn ly hôn và muố muốn mình bỏ đứa bé.” Thật em thấy vai trò của người chồng trong gia đình này quá chông chênh. Kiên quyết li hôn để về với bố mẹ. Em thừa nhận anh có hiếu với bố mẹ đấy. Nhưng cư xử không đúng chuẩn mực thì anh nghĩ thử xem, con trai anh sau này nên đối xử với anh như thế nào để không bị lỗi đạo? Rồi đứa bé trong bụng vợ anh. Anh đang tâm bảo vợ anh bỏ đi? Anh có còn là con người nữa không? Anh có xứng đáng làm cha nữa không?? Đến vợ con anh mà anh không bảo vệ được mà lấy lý do bố mẹ già cần chăm sóc? Anh về đó để chăm sóc bố mẹ anh được bao nhiêu phần hay để người già chăm ngược lại anh? Các mẹ nghĩ sao chứ em là thấy cái mẹ chồng cho tới anh chồng là không nuốt nổi nữa rồi đó. Mất hết cả nhân tính và u muội hết mức. Hy vọng chị gái sẽ tìm được lối thoát cho cuộc hôn nhân của mình, đừng mua dây buộc mình vào cuộc hôn nhân như vậy. Người chồng nhu nhược và u mê như vậy thì có đáng để giữ không? Em nghĩ chị cũng đã có câu trả lời cho mình rồi. Chúc chị và bé luôn khỏe chị nhé!

    Mời xem thêm:
    Chồng và gia đình chồng của bà mẹ trẻ bị ép phá thai đôi lớn tiếng "kêu oan": "Nó không làm tròn bổn phận con dâu nên...
    Nghe tin con dâu mang bầu bé gái, mẹ chồng điên tiết châm axit thấu thịt da để đốt cháy đứa nhỏ trong bụng: Giọt máu đào cũng không tha!!!
    Còn 59 ngày nữa tới Tết, hội chị em bạn dì thi nhau ôn lại kỷ niệm sợ Tết. Nhất là các chị ở chung với mẹ chồng thì càng...

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • 487 Bài viết

    • 85 Được cảm ơn

    Thành viên cảm ơn nhiều 2018
    #2
    thua luôn sao lại đối sử với bà bầu như thế họ sinh con đã cực lắm rồi
    • 487 Bài viết

    • 85 Được cảm ơn

    Thành viên cảm ơn nhiều 2018
    #3
    tránh sao đc thôi thì nuôi con một mình chiị ạ mọi thứ có lẽ k dành cho chị thứ tốt đẹp nhất nhưng cho chị hai đứa con thế là hạnh phúc rồ ông bà k thương cháu thì thôi nêu schồng thương chị sau này nếu nghĩ tới con anh ta sẽ tự hiểu thôi ạ chị đừng lo