TIN TÀI TRỢ.

“Con trai hãy đem cho, con gái để lại nuôi!” - Bài học về chữ "nghĩa"

  • 148K Lượt chia sẻ
  • 1.24M Lượt đọc
  • 64 Trả lời

  • Trang 1/4

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2
  • ...
  • 4

Cùng tham gia thế giới của Nàng - thế giới của những người phụ nữ hiện đại,

Theo dõi Nàng 2.0

Đến trả lời mới nhất
    • 808 Bài viết

    • 1,183 Được cảm ơn

    #1
    “Tôi chỉ muốn con gái, sinh con trai thì đừng báo cho tôi biết!”, thoạt nghe thật khó hiểu! Người cha này kỳ lạ quá!
    Một người họ Lý, vì gia cảnh nghèo khó nên đến tuổi 35 mới lấy được vợ là một người phụ nữ góa chồng cùng làng; về sau sinh được một người con trai, đặt tên là Sinh. Sinh học hành rất thông minh, dù mới chỉ tốt nghiệp trung học đã vượt xa những thanh niên khác trong làng. Anh được cán bộ đại đội đề cử đến dạy bậc tiểu học. Hai năm sau, anh lại được cán bộ đại đội đề cử đi học đại học.

    Người cha thật không ngờ mình đã hơn ba mươi tuổi lại có được quý tử, lại là người đầu tiên trong làng được đi học đại học. Nhiều người trong làng rất nể phục ông, nói rằng:

    “Sinh nó tốt nghiệp đại học xong, có công ăn việc làm ổn định, tương lai lập gia đình ở thành phố, rồi mai đây sẽ đưa ông bà lên thành phố tha hồ hưởng phúc. Ở làng này, ông Lý là nhất đấy nhé!”

    Hai vợ chồng nghe thấy người ta nói lấy lòng mình như vậy cũng vui mừng không nói nên lời.

    tinhhoa.net-e3g2nE-20150526-con-trai-hay-dem-cho-con-gai-de-lai-nuoi

    Sau khi Sinh tốt nghiệp đại học, anh được phân đến công tác tại cục Tài chính của huyện; nửa năm sau, anh quen biết một cô bạn gái, cô ấy tên là Tú Anh, nhà ở nông thôn, tốt nghiệp đại học xong, được phân về công tác tại cục Công Thương của huyện. Một năm sau, hai người kết hôn.

    Một lần nọ, ông Lý lên thành phố tìm đến nhà con trai. Con dâu nhìn thấy cha chồng lần đầu tiên đến nhà, biết là có chuyện, bằng không sẽ không tìm đến đây, mới hỏi:

    “Cha, hôm nay lần đầu tiên cha đến nhà, nhất định là có việc. Việc gì vậy? Cha nói đi! Con và chồng con, nhất định sẽ giải quyết cho cha!”

    “Con đã hỏi, ta cũng không vòng vo. Gần đây trong nhà không có tiền, giờ lại đúng mùa cấy mạ, phải nhờ người làm giúp, mua phân hóa học cũng phải cần tiền. Hôm nay cha đến chính là cần mượn ít tiền mang về, giải quyết việc khẩn cấp”.

    “Cha chỉ cần sai người thân tín đến nói một chút, cần bao nhiêu, chúng con sẽ gửi mang về, cha không cần tự mình đến thăm, số tiền này con cần thương lượng với chồng con một chút”.

    Tú Anh đợi đến lúc chồng vừa về đến nhà, không đợi chồng chào hỏi cha, liền lôi chồng vào phòng nói:

    “Cha của anh đến nhà nên em không ra ngoài mua đồ ăn được; trong nhà chỉ có rau, cha của anh cũng không phải khách quý, tiếp đãi tốt xấu thế nào, ông ấy già rồi không có so đo làm gì đâu! Hôm nay ông ấy đến xin tiền đấy, để về trả tiền phí tổn cấy mạ, anh nói xem bao nhiêu thì được?”

    “Em nói cho bao nhiêu?”

    “50 đồng thiết nghĩ cũng đủ rồi nhỉ? Anh cho 50 đồng nhé! Có thiếu thì cha sẽ nghĩ ra cách khác thôi”.

    Tú Anh xào mấy món rau đơn giản qua loa tiếp đãi cha chồng. Sau buổi cơm, Tú Anh móc ra 50 đồng đưa cho cha chồng, nói:

    “Đây là 50 đồng tiền trả phí tổn cấy mạ, như vậy đủ rồi nhé!”

    Ông Lý cầm tiền, không nói lời nào, rầu rĩ trở về nhà.

    Chỉ hai ngày sau, mẹ của Tú Anh tìm đến nhà. Tú Anh vừa thấy mẹ đến thăm liền ân cần hỏi thăm:

    “Mẹ, có phải hôm nay mẹ cần tiền không?”

    Mẹ của cô gật đầu một cái. Cô dặn dò mẹ ở nhà coi nhà rồi vội vàng đi mua cá, mua thịt, mua trứng gà…

    Khi Sinh tan tầm về đến nhà, lúc cô kéo cửa ra, nói:

    “Mẹ của em đã đến, anh hãy nhanh đi chào hỏi, đừng chậm trễ! Hôm nay mẹ cũng là đến xin tiền đấy, anh nói cho bao nhiêu là phù hợp?”

    “Em nói cho bao nhiêu?”

    “Ít nhất 500 đồng mới được! Vậy cho 500 đồng nhé!”

    Tú Anh cầm 500 đồng đưa mẹ, mẹ cô vô cùng sung sướng trở về nhà.

    Tú Anh mang thai, cô đem tin vui này báo cho chồng biết, hỏi chồng:

    “Anh là muốn con trai hay là con gái?”

    “Tốt nhất nên là con gái”.

    “Cái con người anh thật kì lạ, muốn em sinh con gái, sinh con gái có gì mà tốt chứ?”

    Sinh không nói lời nào.

    Chỉ trong chớp mắt, Tú Anh đã mang thai được tám tháng; cô phải về nhà mẹ đẻ dưỡng thai chờ sinh. Lúc gần đi, Sinh trịnh trọng nói với vợ:

    “Nếu em sinh con gái thì hãy kịp thời báo cho anh biết; còn nếu như sinh con trai, thì không cần báo, tốt nhất là đem cho người khác”.

    “Anh bị sao vậy? Tại sao không thích con trai chứ?”

    Sinh cũng không trả lời vợ một câu.

    Một ngày, Sinh nhận được lời nhắn của mẹ vợ nói là Tú Anh đã sinh được một thiên kim tiểu thư; nghe xong Sinh sung sướng nhảy dựng lên. Anh liền đến đơn vị xin nghỉ phép, thông báo là vợ của mình sinh con gái, anh ta muốn đến nhà mẹ vợ thăm con gái. Lãnh đạo chúc mừng anh, cũng đồng ý cho anh nghỉ phép.

    Sinh mua 16 con gà, 300 cái trứng gà, còn có rất nhiều thuốc bổ, dùng cả gánh tiền mua đồ đạc, vô cùng vui vẻ đến nhà mẹ vợ. Sau khi vào nhà, đem mọi thứ đặt trên bàn cơm ở phòng bếp, không đợi uống nước trà mẹ vợ đưa, liền chạy vào phòng.

    Anh bước đến giường vợ, không nói lời nào, liền xốc chăn đang đắp trên người vợ lên:

    “Em cho anh xem xem rốt cuộc là con gái, hay là con trai”.

    “Bảo đảm anh sẽ vui”.

    Sinh ôm lấy con, đặt lên chăn, không thể chờ đợi thêm liền vạch quần áo con ra xem thì thấy không phải con gái, tức giận quát lớn:

    “Các người tại sao lừa gạt tôi? Tú Anh, cô chẳng lẽ đã quên tôi từng nói rằng sinh con trai không cần nói cho tôi biết sao?”

    Sinh nói xong, ra khỏi phòng, cầm lấy đồ đạc trên bàn cơm trong phòng bếp rồi đi, cũng nói:

    “Đứa con này tôi không muốn, các ngươi thích ai thì cho người đó”.

    Mẹ vợ thấy con rể giận dữ, liền giữ chặt tay con rể nói:

    “Người ta sinh con trai thì đặc biệt vui mừng, còn con vì sao lại muốn đem con cho người khác? Hôm nay nhất định phải nói rõ vì sao thì mới có thể ra khỏi cái nhà này”.

    Sinh đứng nói:

    “Cha mẹ của con sinh con ra, vất vả nuôi con khôn lớn, cho con học hành, lên đại học, kết hôn, đã tốn hết bao nhiêu của cải. Thế nhưng con từ lúc làm việc đến nay, ngày lễ tết trở về lúc nào cũng hai bàn tay trắng, sinh nhật cha mẹ cũng không có được một chút quà mọn. Từ khi kết hôn đến nay, cha con bất đắc dĩ mới đến thăm một lần muốn một ít tiền trả tiền phí cấy mạ thì con gái yêu của mẹ chỉ đưa cho ông 50 đồng, 50 đồng này thì làm được cái gì chứ? Cha con cầm 50 đồng, ngậm nước mắt ra đi, đã nói một câu “Sinh con trai thì được gì chứ?”. Lúc con nghe câu đó xong, trong lòng của con đau như chảy máu. Mẹ nói đi! Vậy thì con cần con trai làm cái gì chứ?”

    “Sinh à, mẹ không biết con gái mẹ đối đãi với cha mẹ con không hiếu đạo như vậy, chỉ trách cha mẹ không dạy dỗ nó gia giáo. Con muốn đi, mẹ cũng không có mặt mũi nào giữ con lại, con hãy đem vợ con đi đi, đừng để nó ở lại nhà của mẹ nữa”.

    Mẹ vợ anh buông tay ra, bước vào phòng, đứng trước giường con gái, tốc chăn lên, tức giận nói:

    “Mày ôm con mày cút ra khỏi nhà, tao không có đứa con gái như vậy!”

    “Mẹ, con sai rồi, sau này con nhất định sẽ sửa, nhất định hiếu kính cha mẹ chồng, mẹ cho con ở lại những ngày trong tháng rồi con đi, con xin mẹ!”

    Sinh nghe hai người nói qua lại, biết rằng mục đích của mình đã đạt được, bèn buông đồ đạc xuống, bước vào nói:

    “Mẹ đừng nóng giận, con gái đã nhận lỗi, mẹ hãy cho cô ấy một cơ hội, để cô ấy ở lại. Hai mẹ con ăn uống, cả công mẹ chăm sóc giúp đỡ, con sẽ tính toán rõ ràng không thiếu một đồng”.

    “Chỉ cần nó giữ lời nói, mẹ có thể để nó ở lại, tiền chăm sóc mẹ không muốn”.

    Sinh ở lại chăm sóc vợ, mãi đến ngày nghỉ hết mới đi.

    Cha mẹ cả đời nuôi ta khôn lớn, hy sinh cho ta rất nhiều. Khi chúng ta lớn lên, dần dần có tư tưởng có suy nghĩ riêng của mình. Lúc này, chúng ta không nên nghĩ ngợi lung tung, mà hãy nhớ thật kỹ những năm tháng công ơn nuôi dưỡng của cha mẹ. Tuy là nói hiếu thuận với cha mẹ cũng được ghi vào luật pháp, nhưng hiếu thuận với cha mẹ không cần phải để luật pháp quy định mới làm, mà là tự giác vì đó chính là đạo lý làm người.

    Chúng ta ngày từng ngày lớn lên, cha mẹ ngày từng ngày già đi, dần dần tóc chuyển sang màu trắng, trước kia khi còn bé không hiểu chuyện, trông thấy cha mẹ tóc trắng chỉ biết cười ha hả nói ông bà già rồi. Hiện tại nhớ tới, cha mẹ tang thương, vất vả, cũng là vì chúng ta con cái hạnh phúc, vì cho chúng ta một hoàn cảnh tốt đẹp để chúng ta trưởng thành.

    Nói về phận làm con dâu, con rể, sự hiếu thuận với cha mẹ chồng/vợ cũng không kém phần quan trọng. Cha mẹ của chồng, của vợ cũng như chính cha mẹ của mình, cũng vất vả nuôi con khôn lớn, về già cũng mong mỏi được nương tựa vào con cái. Nhờ cha mẹ chồng, mình mới có người chồng mẫu mực, thành đạt trong cuộc sống; nhờ cha mẹ vợ, mình mới có được người vợ nết na, chu đáo. Thương yêu họ cũng chính là thương vợ, thương chồng, thương con cái của mình. Gieo nhân nào gặt quả ấy! Hãy là tấm gương cho con cháu, hãy thương yêu trọn vẹn những người có duyên phận trong cuộc đời này của mình.



  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • 12 Bài viết

    • 3 Được cảm ơn

    #2
    có đứacon dâu như vậy chắc tôi đuổi ra khỏi nhà lâu rồi. Sống phải biết kính trên nhường dưới, chỉ ích kỷ nghĩ cho ba mẹ mình mà không nghĩ đến gia đình chồng thì ở vậy đi khỏi làm dâu.
    • 33 Bài viết

    • 5 Được cảm ơn

    #3
    câu truyện hay va y nghia, người mẹ vợ tuyệt vời đấy
    con trai yêu là tài sản vô giá nhất của mẹ kiss kiss
    • 58 Bài viết

    • 40 Được cảm ơn

    #4
    Mẹ em dạy. Sau này có kết hôn thì hai bên nội ngoại nên công bằng, ít nhất về mặt vật chất quà cáp. Không nên trọng bên này khinh bên kia. Đặc biệt bên nhà vợ thì chồng ra mặt đưa, bên nhà chồng thì vợ ra mặt đưa như vậy bố mẹ hai bên mới thấy con dâu con rể có hiếu, biết nghĩ đến cha mẹ.
    • 63 Bài viết

    • 32 Được cảm ơn

    #5
    Trích dẫn Nguyên văn bởi thuongquanuyenphi Xem bài viết
    Mẹ em dạy. Sau này có kết hôn thì hai bên nội ngoại nên công bằng, ít nhất về mặt vật chất quà cáp. Không nên trọng bên này khinh bên kia. Đặc biệt bên nhà vợ thì chồng ra mặt đưa, bên nhà chồng thì vợ ra mặt đưa như vậy bố mẹ hai bên mới thấy con dâu con rể có hiếu, biết nghĩ đến cha mẹ.
    mình rất thích ý kiến này của bạn
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của mix_mun
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 4 năm
    • 6 Bài viết

    • 6 Được cảm ơn

    #6
    mình thì ngược lại, ko báo hiếu bme đẻ đc gì cả
    6 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của nhan_yeu
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 5 năm
    • 11 Bài viết

    • 3 Được cảm ơn

    #7
    Từng đọc 1 câu chuyện na ná như thế này. Nhưng truyện đó chân thực hơn. Tuy có ý nghĩa giáo dục cao nhưng cả 2 chuyện đều có những tình tiết k hợp lý, đọc thấy rất giả.
    3 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 4 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #8
    bài viết rất hay!
    • 15 Bài viết

    • 21 Được cảm ơn

    #9
    Không biết cái nào mới là gốc nhưng mình thích cách viết này hơn. Cái này đăng từ năm ngoái rồi.
    Khi biết tin vợ sinh con trai, anh xoa nhẹ lên trán và đôi tay bé tí xíu của con rồi lấy lý do bận việc cơ quan và dắt xe ra về với sự ngạc nhiên của vợ và bố mẹ vợ…

    Ngày xưa, ở những người đàn ông Việt đã vất vả làm cha, thì từ cổ tới kim, tất thẩy đều tâm đắc với cái câu thành ngữ “Ruộng sâu trâu nái không bằng con gái đầu lòng”. Còn ngày nay, với tỷ lệ nam nhiều nữ ít thì việc sinh con gái là điều mong ước của nhiều gia đình, là chìa khóa 1 gia đình hạnh phúc.

    Thuở bé

    Anh sinh ra và lớn lên ở một vùng quê nghèo, tuổi thơ của anh gắn liền với những hình ảnh lưng trâu, gánh cỏ, với những giỏ cá nắng, với những trò chơi trận giả trốn tìm, với những tiếng nổ giòn tan của pháo đất, hay mớm nước bọt cho những chú chim sâu chưa mở mắt… Cũng giống như những đứa bạn cùng trang lứa, anh cũng không nề hà bất cứ việc gì, nhất là việc đồng áng nhà nông.

    Cũng may, tuy bố mẹ anh đều là những người nông dân chân chất, một nắng hai sương, quanh năm bán mặt cho đất bán lưng cho trời nhưng anh lại được ăn học tử tế, bằng bạn bằng bè. Thương bố mẹ vất vả, anh tự nhủ mình phải cố gắng học hành để sau này anh có thể lo cho mẹ một cuộc sống tốt hơn.

    Trưởng thành

    Như cái quy luật, anh mong muốn ra thành phố tìm kiếm vận may đổi đời. Học xong, anh đi làm, rồi như có quý nhân phù trợ, anh đã may mắn được đi học ở Nhật theo diện tu nghiệp sinh từ một sự giúp đỡ của người quen.

    Năm anh tốt nghiệp về nước, qua một người bạn thời cùng học ở Tokyo anh quen vợ anh bây giờ trong một lần bưng tráp, đội lễ đám cưới. Đó là một cô văn thư ở ủy ban phường trẻ trung, sinh ra trong gia đình bố mẹ đều là viên chức nhà nước trong ngành văn hóa trước đây, gia đình cũng thuộc loại có điều kiện.

    Lập gia đình

    Quen nhau được gần một năm thì cả hai quyết định tổ chức hôn lễ, dọn về ở với nhau trên mảnh đất bố mẹ vợ anh dành riêng cho con gái, anh góp toàn bộ vốn dành dụm mấy năm vưa học vừa làm để xây nhà.

    Cuộc sống vợ chồng anh tương đối hạnh phúc, lãng mạn bởi anh biết cách sống, hiểu cách sống, hiểu xã hội, hiểu tính cách vợ anh và nữa là vợ chồng anh chưa có kế hoạch sinh con trong năm đầu mới cưới nên có thời gian son rỗi cho nhau.

    Gần hai năm sau ngày cưới, vợ anh sinh một bé gái thật kháu khỉnh, cái mũi, cái miệng giống anh như đúc. Hai bên bố mẹ đều rất vui mừng khi đón thành viên bé nhỏ, đứa cháu đầu tiên của cả hai bên sau thời gian đằng đẵng giục giã, mong đợi từ vợ chồng anh.

    Đối với gia đình nhà anh

    Từ ngày cưới nhau, vợ chồng anh ra ở riêng, rồi công việc, rồi bạn bè…mà anh ít có thời gian về thăm bố mẹ. Bố mẹ quanh năm lam lũ, lao động vất vả, tiết kiệm từng đồng từng hào... để lo cho cuộc sống khó khăn. Chỉ có lên thăm vợ chồng anh thì bố mẹ mới xa nhà, còn không cũng chỉ quanh quẩn trong xóm với mấy sào ruộng khoán cùng cái ao ươm cá... không ra khỏi xã. Thương con thương cháu, tỉnh thoảng bố mẹ anh thường gửi đồ quê cho anh, khi thì yến gạo mới, khi thì vài lạng ruốc bông, đôi khi là con gà ri đang thời kỳ dạo ổ… đều là những thứ nhà làm ra được, chứ đi mua thì chắc không có.

    Một lần, bố anh gọi điện cho anh, kể là đang mùa tháng ba, mùa thả cá giống, bố muốn mua hai yến cá giống để thả vào ao mà bố mẹ mới vét sạch bùn sau tết. Anh biết, hai yến cá giống cũng phải đến cả triệu bạc, anh muốn bố anh ra chơi để đưa bố tiền về mua cá, chứ một triệu thì anh chỉ cần gọi điện nhờ bạn qua nhà đưa luôn là được.

    Hôm sau, thứ bảy, con anh vẫn gửi nhà trẻ, còn vợ chồng anh thì được nghỉ cuối tuần. Khoảng gần trưa, bố anh sau khi đến bến xe khách đã đi bộ hơn một cây số để vào đến nhà anh, trên người mồ hôi nhễ nhại, khoác cái áo bộ đội cũ rích, cái khăn mặt trắng lấm tấm đen vắt trên vai để lau mồ hôi, tay xách theo một quả mít mật chín cây bọc trong tờ báo nhân dân, bỏ phía dưới chiếc làn màu xanh có quai xách bằng dây chuối cùng một con gà khoảng cân rưỡi ra cho cháu. Bố anh vừa gỡ trói con gà, vừa đủng đỉnh trần tình: “được ổ gà hơn chục con, nuôi thịt, tưởng được món tiền bắt cá giống, ai dè rù chết gần hết chỉ còn đúng một con này”. Anh thương bố lắm!

    Sau bữa cơm với những thức ăn còn sót trong tủ lạnh, anh nói với vợ về việc bố cần ít tiền để mua cá giống. Trái với những gì anh nghĩ, vợ anh bảo, để em vào nhà lấy cho bố 100.000, anh xem có đủ không. Anh khẽ cười gật đầu, tay trái với chén, tay phải cầm ấm chè rót thêm cho bố, còn vợ anh vào trong phòng lấy ra tờ 100.000 còn mới cứng đưa cho bố chồng. Bố anh vui vẻ nhận tiền từ tay con dâu.

    Nhạt ấm chè, bố anh nói lý do phải về sớm vì mai còn phải đi bừa cho kịp ruộng cấy mà không chờ được đến lúc cháu nội về. Anh cố đưa cho bố túi nho trong tủ gửi về cho mẹ, nhưng bố anh bảo để dành cho cháu nội của bố, bố không về thẳng nhà ngay vì còn qua chỗ bán cá giống xem giá cả thế nào, nên nhất quyết không cầm. Anh tiễn bố ra bến xe, dúi vào túi bố mấy tờ tiền… Mua vé xong cho bố thì xe cũng rời bến. Từ bên trong cửa kính, bố anh vẫy tay tạm biệt anh và nở nụ cười để lộ rõ hàm răng rụng quá nửa. Anh cũng cười và vẫy tay chào bố cho đến khi chiếc xe đò xa tít, khuất vào dòng người đông nghịt. Anh đứng lặng một hồi, rồi lê từng bước chân cố quay đầu xe máy, nổ máy phóng vun vút trên con đường tấp nập, trong lòng đầy xáo trộn, lao về hướng trường mầm non nơi con anh sắp đến giờ tan lớp.

    Đối với gia đình nhà vợ

    Một buổi chiều, mẹ vợ anh đến nhà anh chơi với cháu, anh vừa loay hoay sửa lại mấy cái ổ điện vừa tiếp chuyện mẹ, còn vợ anh thì sang bên đường phố đối diện mua mấy món đồ ăn sẵn về chuẩn bị thêm cho bữa tối. Ăn xong, mẹ vợ anh nói với hai vợ chồng nó: “Mẹ muốn đi vào Sài Gòn một chuyến vì cũng đến hơn hai chục năm rồi chưa có dịp trở lại, tiện thể thăm mấy bác anh em bên nhà ông ngoại di cư vào nam từ trước giải phóng. Chuyến đi chắc cũng phải tốn hơn 20 triệu…”. Mẹ anh nói đến đây thì hơi ngập ngừng, dừng lại. Anh lấp luôn vào khoảng trống đó bằng một câu: “Em xem đưa cho mẹ…”. Anh cũng chưa kịp nói hết câu thì vợ anh chen ngang vào: “Anh xem đưa mẹ 15 triệu được không nhỉ?”. Anh cười và gật đầu nói: "Ok, ok, ok, ok, min là 15''. Vợ anh rất vui vẻ lấy trong vali của anh 15 triệu mà anh vừa thông báo với vợ hôm trước về món tiền tăng ca và tiền thưởng của anh trong qúy do vượt chỉ tiêu bán hàng cho công ty.

    Anh rất yêu thương vợ con, luôn vui vẻ tươi cười và chăm sóc vợ con thật chu đáo. Anh nấu ăn rất ngon và giỏi cả công việc của phụ nữ như khâu vá mà mẹ anh đã dạy anh từ bé. Nhưng vợ anh không thể nhận ra từ trong sâu thẳm ánh mắt của anh có một nỗi khổ tâm mà đáng ra vợ anh phải chia sẻ, nghe anh tâm sự. Đó là cuộc sống của bố mẹ anh rất vất vả, không bằng một phần nhỏ cuộc sống của bố mẹ vợ. Có phải anh sống đúng với bản chất của một người người đại lượng, hiểu cuộc sống hay là vợ anh bên cạnh anh mà chưa một lần hiểu nó?

    Lần mang thai thứ 2

    Kỷ niệm 6 năm ngày cưới, cũng là lúc con gái anh hơn bốn tuổi. Vợ chồng anh tính đến chuyện sinh thêm cho con gái một đứa em, để có chị có em. Sau kỳ nghỉ mát một tuần kỷ niệm ngày cưới thì vợ anh có tin vui. Gối đầu trên cánh tay, ôm chồng, vợ anh hỏi anh thích đứa thứ hai là con trai hay con gái, anh bảo thích con gái. Vợ anh vẫn nghĩ rằng trong bụng anh đầy mong ước con trai, nhưng không thể hiện ra, để chứng tỏ mình hiện đại, không còn nặng quan niệm nam nữ nữa.

    Ngày vợ anh hạ sinh bé thứ hai

    Khi còn cách ngày sinh khoảng một tuần thì mẹ vợ anh lên đón con gái về nhà để tiện chăm sóc, còn bố mẹ anh thì bận rộn với việc nhà nông trong mùa gặt. Anh vẫn miệt mài với công việc kiếm tiền và chăm con gái đang học lớp mầm non. Lúc sắp xếp đồ cho vợ, anh dặn: “Em về nhà mẹ, cố gắng giữ gìn, khi nào sinh con gái thì báo tin anh về luôn, sinh con trai thì không cần báo”. Vợ anh gật đầu nhưng trong lòng thì vẫn nghĩ đó là cách nói của chồng để động viên vợ, mà chắc chắn chồng đang mong mình sinh con trai. Còn anh, tuy nói thế nhưng vì sắp được đề bạt, nay công ty lại có đối tác nước ngòai mà anh đảm trọn vai trò phiên dịch, vả lại yên tâm mẹ vợ chăm sóc con gái nên định chờ khi bà gọi điện thông báo vợ anh trở dạ, anh sẽ về luôn.

    Nhận được tin báo

    Tám ngày sau, nhận được tin nhắn của vợ với nội dung: “Em đã sinh con gái”, tin nhắn chỉ vẻn vẹn mấy chữ đó. Anh rất vui, hộc tốc phi xe về, lao vào buồng để được nhìn thấy con, rồi ôm hôn vợ. Trời…, vợ anh đã sinh con trai.

    Người ta vẫn nói sinh con gái đầu lòng, con trai thứ hai là mười điểm…còn anh, không biết anh tự chấm cho mình mấy điểm. Anh cúi người xoa nhẹ lên trán và đôi tay bé tí xíu của con rồi lấy lý do bận việc cơ quan và dắt xe ra về với sự ngạc nhiên của vợ và bố mẹ vợ.

    Với kinh nghiệm sống của một cán bộ về hưu đã cống hiến cả tuổi thanh xuân cho đất nước trong cuộc kháng chiến chống Mỹ ác liệt, bom rơi đạn nổ, lên rừng xuống biển, vào nam ra bắc, bố vợ anh đã hiểu chuyện gì đang xảy ra, ông nắm lấy chìa khóa và xin anh ở lại ăn cơm với con nó. Anh vẫn xin phép ra về bằng giọng nhẹ nhàng với lý do cơ quan có việc gấp. Đến nước này, bố vợ anh đã hiểu mức độ nghiêm trọng cuả vấn đề, liền nói với anh bằng giọng khẩn khoản: Bố có lỗi với con, bố mẹ đã không biết dạy con gái mà lại gả cho con, một người đức độ. Con gái bố mẹ chưa học cách làm dâu, làm vợ. Đọan ông quay sang lên giọng, to tiếng sai bà chuẩn bị đồ, đuổi con gái và cháu ngoại mới 1 ngày tuổi ra khỏi nhà, bằng một câu: “Lấy đồ ra khỏi đây, nhà này không có loại con gái như vậy”.

    Kết cục

    Lúc này, vợ anh mới hiểu ngọn ngằn về nỗi khổ trong lòng anh và lý do tại sao anh nói muốn vợ sinh con gái. Anh coi mình chính là đồ vô dụng, người ta cứ tự hào về việc đẻ con trai, như nó, là con trai, cũng chả có chút gì báo đáp được cho bố mẹ đã hy sinh cả cuộc đời nghèo khó để nuôi anh ăn học thành người. Khi bố cần hai yến cá giống cũng chỉ đưa được số tiền không đủ tiền xe. Là con gái, như vợ nó, ít nhất mẹ đến cũng ra chợ mua đồ ăn ngon, mẹ muốn đi du lịch sẵn sàng đưa tiền cho mẹ… Đó là nỗi khổ riêng của anh mà vợ anh chưa từng để ý hoặc không hiểu được.

    Vợ anh ôm chầm lấy nó, khóc nức nở, nước mắt ròng ròng chảy trên áo trước ngực chồng. Bên cạnh, bố vợ anh cũng dụi dụi ngón tay trỏ sần sùi trên khoé mắt rưng rưng… Còn nó, với đôi mắt thâm quầng, sâu hoẳm đã ngấn lệ, những hạt lệ của hạnh phúc ùa về, nhìn về phía bố mẹ vợ, tay ôm chặt vợ vào lòng, vuốt lên đuôi tóc dài óng ả…

    Mọi thứ đã vỡ lẽ, anh luôn là chính nó, bố mẹ vợ anh là người tốt, hiểu đời và cư xử đúng với cách cư xử của những người làm cha làm mẹ. Còn vợ anh giờ đây không chỉ yêu anh hơn mà đã hiểu được nó, hiểu được những giá trị nhân văn cuả cuộc sống đời thường vốn dĩ rất giản đơn.
    • 15 Bài viết

    • 3 Được cảm ơn

    #10
    Theo mình thấy thì hiếm có bà mẹ vợ nào như vậy. Trong gia đình có người mẹ tốt như thế thì con gái của họ sẽ ko thể nào có cách cư xử bất hiếu với cha mẹ chồng như vậy được.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 34 Bài viết

    • 15 Được cảm ơn

    #11
    Bài này không biết có phải bài gốc không? trước em đọc nó không phải vậy, nó có tình tiết cả cha và mẹ cô con gái, ông bố chổng lền mang theo quà từ quê, khi người con rể về biết vợ sinh con trai thì buồn liền lẳng lặng đi chứ k nói cho con đi như vậy, ông bố vợ có hỏi thì cũng không nói toạc ra chuyện đó, rồi ông bố vợ xin lổi con rể
    • 4 Bài viết

    • 2 Được cảm ơn

    #12
    còn nhà mình thì mình cho bố mẹ chồng lại chẳng lấy, chừng nào con trai ( chồng mình) cho thì bố mẹ lại mới cầm, thế mới khổ. Mỗi khi mình đưa tiền cho chồng mình, nói là anh biếu bố mẹ đi, chứ em đưa ko tiện, mình lại phải tránh mặt đi chỗ khác, chứ thấy mình loanh quanh ở đó bố mẹ cũng ko lấy, haizzz.
    • Avatar của CoDau89
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 4 năm
    • 10 Bài viết

    • 13 Được cảm ơn

    #13
    Trích dẫn Nguyên văn bởi nhan_yeu Xem bài viết
    Từng đọc 1 câu chuyện na ná như thế này. Nhưng truyện đó chân thực hơn. Tuy có ý nghĩa giáo dục cao nhưng cả 2 chuyện đều có những tình tiết k hợp lý, đọc thấy rất giả.
    Câu chuyện này là để dạy ng đời sống sao cho phải đạo làm con, làm dâu, làm rể. Bạn đọc là để hiểu về ý nghĩa thiên liêng đó, đâu cần phải "vạch lá tìm sâu". Mình thấy những câu chuyện nào có ý nghĩa làm cho ng đọc phải suy ngẫm về cách sống ở đời rất hay nhưng lại bị những bạn đọc khó tính cứ "moi móc" làm mất đi giá trị câu chuyện. Những câu chuyện này thường là do tác giả nghĩ ra để dạy ng đời nên bạn cũng đâu cần thiết phải tìm tính xác thực của nó, chỉ cần chúng ta đọc và rút ra đc bài học cho mình là được.
    5 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của Meriz
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 6 năm
    • 13 Bài viết

    • 16 Được cảm ơn

    #14
    Trích dẫn Nguyên văn bởi thuongquanuyenphi Xem bài viết
    Mẹ em dạy. Sau này có kết hôn thì hai bên nội ngoại nên công bằng, ít nhất về mặt vật chất quà cáp. Không nên trọng bên này khinh bên kia. Đặc biệt bên nhà vợ thì chồng ra mặt đưa, bên nhà chồng thì vợ ra mặt đưa như vậy bố mẹ hai bên mới thấy con dâu con rể có hiếu, biết nghĩ đến cha mẹ.
    Bạn ơi còn tùy nhé. Mình cũng đọc trên wtt này thôi: Có cô con dâu ra mặt đưa tiền cho mẹ chồng, mẹ chồng hỏi: thế thằng ...... không có tay chân/không làm ra tiền hay sao mà phải để vợ đưa.
    Nếu suy nghĩ theo hướng tích cực như bạn nói thì ko sao, nhưng làm sao biết được, các cụ có suy nghĩ và cảm nhận như thế nào?
    Theo mình nghĩ, việc biếu tiền nong, quà cáp, vật chất có giá trị thì mỗi dịp 2vc về chơi, nếu nhà chồng thì để chồng đưa (nhưng phải lúc có mặt vợ ở đó) và ngược lại. Các cụ được con cái biếu thì rất vui sướng, và có cả vợ nó ở đấy nên cũng biết là 2vc đã đồng thuận (chứ nếu chỉ có ck đưa, rồi lại nghĩ là con zai mình có hiếu, phải giấu vợ lén đưa tiền cho mình thì tha hồ mang tiếng nhá). CK mình đưa tiền cho mc, mình ngồi đó, mc vui lắm, còn bảo là 2 đứa cho bm nhiều thế, mình cũng nói vui là chúng con biếu bố mẹ ăn tiêu bố mẹ cứ giữ lấy mua sắm....bla bla.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 108 Bài viết

    • 21 Được cảm ơn

    #15
    mình đọc và hiểu vấn đề giáo dục trong câu chuyện thôi, các mẹ cứ khắt khe thật giả, rồi hợp lý hay không làm gì thế, đâu có ai nói đây là câu chuyện có thật đâu nhỉ. Mình thấy vấn đề cư xử 2 bên nội ngoại nhất thiết phải công bằng, vợ chồng mà khéo 1 tí là cả 2 sẽ gây được điểm tốt với cả 2 bên thôi, điều này rất quan trọng trong hạnh phúc vợ chồng nữa.
    • 2 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #16
    giống nhà em thế? đưa j ông bà cũng k nhận, có con zai đưa thì nhùng nhằng 1 lúc mới nhận , chán cả ng luôn, nhà e thì bm chồng thì chồng đưa, bm vợ thì vợ đưa
    • 50 Bài viết

    • 13 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #17
    Đọc xong tự nhiên thấy nhớ bố mẹ quá. Phận làm con nhiều lúc thấy sao mà vô tâm thế! Đôi khi không hẳn là số tiền biếu bố mẹ nhiều hay ít, mà là cách thể hiện tình cảm , cách quan tâm dành cho bố mẹ. Bố mình nhiều khi gọi điện cho con gái khóc vì nhớ con nhớ cháu..... Nhiều khi muốn nói những lời tình cảm với bố mẹ mà lại thấy ngượng ngùng, hix
    • 71 Bài viết

    • 8 Được cảm ơn

    #18
    e cũng đọc câu chuyện na ná câu chuyện như này. cảm giác rất hay và ý nghĩa
    • 8 Bài viết

    • 2 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #19
    Quan trọng là tự mỗi người phải biết vị trí của mình ở đâu thì cách cư xử se tốt. Một bên biết điều mà bên kia cứ trơ ra coi như xong.
    • 13 Bài viết

    • 11 Được cảm ơn

    #20
    chính xác, nãy giờ mình cũng tình viết cmt trả lời cái bạn Nhan_yeu gì đó, quan trọng bài học được rút ra từ bài viết này để dạy con cái và chính chúng ta, chứ quan trọng gì chuyện thật giả ở đây. đúng là não rất ngắn!
  • Trang 1/4

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2
  • ...
  • 4