TIN TÀI TRỢ.

Câu chuyện mẹ và vợ: Chọn ai?

  • 14K Lượt chia sẻ
  • 80.7K Lượt đọc
  • 21 Trả lời

  • Trang 1/2

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2

Cùng tham gia thế giới của Nàng - thế giới của những người phụ nữ hiện đại,

Theo dõi Nàng 2.0

Đến trả lời mới nhất
    • Avatar của 280905
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 554 Bài viết

    • 938 Được cảm ơn

    #1
    Con dâu nói : “Nấu lạt tý bà lại chê nhạt nhẻo, giờ nấu mặn chút bà lại bảo nuốt không vô, rốt cuộc bà muốn sao đây?”

    Mẹ nhìn thấy con trai vừa về đến nhà, một câu không rằng bèn gắp thức ăn bỏ vào miệng nhai. Cô ta hằn hộc nhìn chồng. Anh gắp thử một miếng ăn, nhả ra ngay tức thì.

    Con trai nói : “Anh không phải đã dặn em rồi sao, mẹ bị bệnh không thể ăn quá mặn !”

    “OK ! Mẹ là của anh, sau này do anh nấu nhé !” Con dâu giận dỗi đi thẳng vào phòng. Con trai chỉ còn cách thở dài, và quay sang nói với mẹ : “Mẹ, đừng ăn nữa, con đi nấu mì cho mẹ ăn.”

    Mẹ nói : “Không phải con có chuyện muốn nói với mẹ sao, có thì giờ hẵn nói, đừng để trong lòng !”

    Con trai nói : “Mẹ à, tháng sau con được thăng chức, con sẽ rất là bận … còn phần vợ con, cô ta nói muốn ra ngoài kiếm việc làm, cho nên ……”

    Ngay lập tức mẹ hiểu ý con trai muốn nói gì : “Con trai ơi, đừng gửi mẹ vào viện dưỡng lão nhé con !” Giọng nói nức nghẹn như khẩn cầu van xin .

    Con trai trầm tư nghĩ ngợi một hồi lâu, trong đầu anh ta như đang cố tìm một lý do tốt hơn để thuyết phục mẹ :
    “Mẹ à, thật ra viện dưỡng lão không phải là một nơi không tốt, mẹ biết rồi đấy, khi vợ con kiếm được công việc, nhất định sẽ không còn thời gian chăm sóc mẹ chu đáo nữa đâu. Trong viện dưỡng lão vừa có cái ăn, vừa có chỗ ở, lại có người chăm sóc, không phải tốt hơn nhiều so với ở nhà hay sao ?”

    Tắm xong, ăn tạm một tô mì gói, con trai bèn đi vào phòng sách. Anh thờ người đứng trước cửa sổ, có vẻ do dự. Ngày ấy mẹ còn trẻ đã ở góa, ngặm đắng nuốt cay nuôi anh khôn lớn nên người, và còn gửi anh ra nước ngoài du học.

    Nhưng, bà chưa bao giờ dùng tuổi thanh xuân của mình đã một đời hy sinh vì anh đem ra uy hiếp mặc cả về sự hiếu thảo của anh, ngược lại là vợ đã đem hôn nhân ra uy hiếp anh ! Không lẻ phải cho mẹ vào viện dưỡng lão thật sao ? Anh tự hỏi bản thân, anh ta có chút không nhẫn tâm.

    “Có thể cùng cậu đi hết cuộc đời là vợ cậu, không nhẽ là mẹ cậu sao ?” Con trai của bác Tài thường hay nhắc khẽ anh như thế.

    “Mẹ cậu đã lớn tuổi như thế, tốt số thì có thể sống thêm vài năm, Tại sao không tranh thủ thời gian đó sống thật hiếu thảo với bà cơ chứ ? Cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng, con muốn phụng dưỡng mà người còn đâu!” Bà con họ hàng thường hay khuyên nhủ anh như thế.

    Con trai không muốn suy nghĩ thêm nữa, sợ mình sẽ vì thế mà thay đổi quyết định. Ánh mặt trời tắt dần những tia nắng chói chang và khuất dần sau ngọn đồi, trả lại bầu trời một màn đêm u tịch. Một ngôi nhà quý tộc dành cho người già được xây dựng ở vùng ngoại ô trên đồi núi.

    Đúng thật, tiền càng chi ra nhiều, con trai càng cảm thấy an lòng. Khi con trai dắt mẹ bước vào đại sảnh, một chiếc ti vi 42 inch mới tinh đang chiếu một bộ phim hài, nhưng người xem nơi ấy không hề nở một nụ cười.
    Những người già mặc cùng một kiểu áo, tóc tai đều na ná nhau đang ngồi cô quạnh trên chiếc ghế sofa, thần sắc đờ đẫn đến u buồn. Có người thì đang ngồi lẩm bẩm một mình, có người thì đang chầm chậm cúi người xuống muốn nhặt lấy một mẫu bánh vụn đang nằm trên sàn nhà.

    Con trai biết mẹ thích nơi tươi sáng, vì thế đã chọn cho bà một căn phòng đầy đủ ánh sáng. Từ cửa sổ nhìn ra ngoài, dưới bóng râm là một vườn cỏ thơm ngát. Mấy cô y tá đang đẩy những người già ngồi trên xe lăn, cùng họ tản bộ dưới ánh hoàng hôn, bốn bề tĩnh lặng khiến cho người cảm thấy xót lòng. Dù hoàng hôn có đẹp bao nhiêu, ánh chiều tà rồi cũng dần buông xuống, anh ngậm ngùi tiếc nuối.
    “Mẹ ơi, con … con phải đi rồi !” Mẹ chỉ biết gật đầu.


    1_me_60b43_1435634353376

    Khi anh đi khỏi, đôi tay gầy guộc của mẹ giơ lên vẫy chào anh, miệng không còn một chiếc răng, đôi môi khô tái nhợt muốn lên tiếng gọi với anh, nhưng gọi không thành tiếng, lộ ra một ánh mắt ngập ngừng đậm vẻ u sầu.
    Lúc này con trai chợt nhận ra mái tóc của mẹ đã bạc dần, đôi mắt sâu thẩm và khuôn mặt xuất hiện nhiều vết chân chim. Mẹ quả thật đã già đi rồi !

    Anh chợt hồi tưởng lại một số chuyện ngày xưa. Năm đó anh mới 6 tuổi, mẹ có công chuyện phải về quê, không tiện dắt anh theo, nên đành phải gửi tạm nhà bác Tài vài hôm. Lúc mẹ sắp rời khỏi, anh sợ hãi ôm chặt lấy chân mẹ không chịu buông, khóc thật thê lương và kêu gào trong nước mắt : “Mẹ, mẹ ơi, đừng bỏ con mà đi ! Mẹ đừng có đi mẹ ơi !” Cuối cùng mẹ cũng không bỏ lại anh một mình ……

    Anh vội rời khỏi phòng, tiện tay đóng cửa phòng lại, không dám ngoáy đầu nhìn lại, anh sợ, sợ cái ký ức ấy hiện về như bóng ma cứ lờn vờn bám lấy anh.

    Anh về đến nhà, nhìn thấy vợ và mẹ vợ đang hăng tiết vứt bỏ tất cả những vật dụng trong phòng của mẹ với khuôn mặt khoái chí vui mừng.

    Một chiếc huy chương ----- đó là chiến lợi phẩm đoạt giải nhất trong cuộc thi viết văn hồi tiểu học của anh với chủ đề “MẸ CỦA TÔI” ; Một quyển từ điển Anh – Việt ----- đó là món quà đầu tiên mẹ đã dành dụm tiền chi tiêu cả tháng trời để mua tặng anh ! Và còn nữa, chai dầu gió mẹ phải xoa trước khi đi ngủ, không có anh xoa dầu cho bà, gửi bà đến viện dưỡng lão thì còn ý nghĩa gì nữa kia chứ ?

    “Đủ rồi, đừng vứt nữa !” Con trai tức giận.
    “Rác nhiều như thế, không đem vứt đi, thì sao có thể chứa được đồ của tôi.” Mẹ vợ thở hổn hển nói.
    “Thì đúng rồi đấy ! Anh mau mau đem cái giường cũ nát của mẹ anh khiên ra ngoài đi, ngày mai tôi sẽ mua cho mẹ tôi một chiếc giường mới !”  

    Một đống ảnh lúc ấu thơ chợt hiện ra trong mắt anh, đó là những tấm ảnh mẹ đã dẫn anh đi sở thú chụp lưu niệm.
    “Tất cả đều là tài sản của mẹ tôi, một thứ cũng không được bỏ !”

    “Anh tỏ thái độ gì vậy hả ? Dám lớn tiếng với mẹ tôi ư, tôi bắt anh phải xin lỗi mẹ tôi ngay lập tức !”

    “Tôi cưới cô là có nghĩa vụ yêu thương mẹ cô, tại sao ? Cô lấy tôi thì không thể yêu thương mẹ tôi được sao ?”
    Cơn mưa sau đêm tối mang một chút hơi lạnh lẽo, đường phố vắng lặng đìu hiu, xe cộ và người đi trên đường thưa thớt dần. Một chiếc xe hơi đang chạy vượt đèn đỏ và phóng qua những biển cấm nguy hiểm, không ngừng tăng tốc phóng nhanh trên đường.

    Chiếc xe hơi ấy chạy thẳng đến viện dưỡng lão được nằm trên lưng chừng đồi núi, anh ngừng xe và phóng nhanh lên lầu, mở cửa phòng ngủ của mẹ. Anh đứng nhìn bất động, mẹ đang lấy tay xoa đôi chân phong thấp của mình âm thầm khóc trong đêm.

    Bà nhìn thấy con trai đang cầm trên tay chai dầu gió, cảm thấy an ủi và nói : “Mẹ quên lấy đi, cũng may con mang đến cho mẹ !”

    Anh bước vội đến bên mẹ và quỳ xuống.
    “Tối rồi, tự mình mẹ có thể xoa được mà, ngày mai con còn phải đi làm, hãy về nhà đi !”
    Anh ngập ngừng một hồi lâu, nhưng cuối cùng không nhịn được khóc và nói : “Mẹ ơi, con xin lỗi, xin.......... lỗi........"

    Nguồn : ST


    Thực ra là mỗi nhà mỗi cảnh, không hẳn người con dâu nào cũng như vậy. Từ câu chuyện này, có một điều khiến tôi suy nghĩ, đó là sự kiên nhẫn của những người con khi lớn lên. Chính tôi cũng vậy, dường như càng lớn, tôi càng cảm thấy mình mất kiên nhãn hơn với cha mẹ, trong đầu luôn nghĩ mình có rất nhiều chuyện phải lo...... Có lẽ tôi đã quá thiếu kiên nhẫn chăng?
    4 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • 80 Bài viết

    • 24 Được cảm ơn

    #2
    Bố mẹ...
    • Avatar của chi12chi
    • Thành viên tích cực 2015
      Offline
    • 4 năm
    • 485 Bài viết

    • 58 Được cảm ơn

    #3
    Bố mẹ là tất cả. Những người máu mủ ruột thịt vẫn là trên hết!
    • 345 Bài viết

    • 342 Được cảm ơn

    #4
    Giờ mình vứt bỏ bố mẹ thì sau này con mình cũng sẽ làm thế với mình.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 79 Bài viết

    • 45 Được cảm ơn

    #5
    Tàn nhẫn quá
    • 26 Bài viết

    • 10 Được cảm ơn

    #6
    Không phải thiếu kiên nhẫn mà là TÀN NHẪN.
    • 24 Bài viết

    • 15 Được cảm ơn

    #7
    Chuyện thôi miên người đọc, làm cho người đọc có cảm giác đưa ba mẹ vào viện dưỡng lão là vô tình, tàn nhẫn. Ta ko đồng ý với quan điểm này, ko biết đến lúc già ta có thay đổi ko, nhưng hiện tại ta luôn tự nhủ là đến tuổi già, ta sẽ tự mình kiếm cái viện dưỡng lão mà vô, đỡ làm khổ con cháu. Ta sinh ra con, mang nó đến thế giới này, thì phải có trách nhiệm nuôi dưỡng nó lên người, nhưng ko có nghĩa là con phải chăm sóc ta lúc về già. Sinh con cái ra để yêu thương chứ ko phải để đổi chác. Nó có thể yêu thương lại mình thì tốt, ko thì thôi. Chữ Hiếu, thật vớ vẩn.
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 6 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #8
    • 2,569 Bài viết

    • 449 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #9
    Trích dẫn Nguyên văn bởi HunterChocobo Xem bài viết
    Chuyện thôi miên người đọc, làm cho người đọc có cảm giác đưa ba mẹ vào viện dưỡng lão là vô tình, tàn nhẫn. Ta ko đồng ý với quan điểm này, ko biết đến lúc già ta có thay đổi ko, nhưng hiện tại ta luôn tự nhủ là đến tuổi già, ta sẽ tự mình kiếm cái viện dưỡng lão mà vô, đỡ làm khổ con cháu. Ta sinh ra con, mang nó đến thế giới này, thì phải có trách nhiệm nuôi dưỡng nó lên người, nhưng ko có nghĩa là con phải chăm sóc ta lúc về già. Sinh con cái ra để yêu thương chứ ko phải để đổi chác. Nó có thể yêu thương lại mình thì tốt, ko thì thôi. Chữ Hiếu, thật vớ vẩn.
    Gia roi ban se hoi han vi dieu nay.ban giong suy nghi cua ba noi toi luc con tre vay.luc nao cung noi bon bay la thu bat hieu tao gia tao vo vien o chu cha can tui bay bla bla.roi den bay gio khi da 100t va nam liet 1 cho he ai nhac den vo vien la nam khoc vi ly do j?vo so su co don buon ba.con ng von la nhu vay do.vien duong lao o vn ko nhu nc ngoai dau cham soc ko co tot dau cho du ban bo bai nhieu tien cung vay.va khi ban gia roi tien dau ban vo duong lao?ko con chau cho vo ah?neu ban co tk tiet kiem lieu ban co giao cho ng ngoai rut ko?neu ban nam liet va ko noi dc ban co goi cho bank tra tien dc ko?tat nhien la ko roi.o chau au nursing home rat tot,day du tien nghi nhung ng gia van buon la vi sao?vi ban chat con ng can tinh cam gia dinh.neu ko thi dung yeu dung cuoi cung dung sinh con de lam j.ban co chac no muon ban mang no den cuoc doi nay ko hay nhieu khi no nghi tha no chua tung dc sinh ra???noi thi de khi ban gia va o duong lao ban se buon tui cho coi.nhu ba noi toi vay gio rat so vien duong lao cung may bon con chau chung toi kho khan hay j cung phai cham cu het suc minh vi bon toi rat so nhung giot nc mat cua ng gia se la chinh nhung giot nc mat cua minh sau nay.ba toi ting day toi rang thanh nien thi phai biet ganh vac trong trach,phai biet uu tien nhung ng yeu hon minh nhu ng gia va tre em.dac biet la ng gia vi ngta da di gan het cuoc doi roi neu ko cham soc phung duong thi co ngay minh se an han vi ban than minh la guong xau va minh se giong y chang vay.
    • Avatar của kitty22
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 6 năm
    • 46 Bài viết

    • 17 Được cảm ơn

    #10
    chưa bao giờ nghĩ sinh con ra la dể có người chăm sóc về già, sợ rằng khi già sẽ thay đổi tính cách làm khổ con cháu, nhưng khi ta già ta sẽ muốn ở cùng con cháu, vì vậy nếu k thể chăm sóc cha mẹ và đã có tiền gửi cha mẹ vào viễn dưỡng lao thì sao k thuê người về nhà chăm sóc mẹ. cũng chẳng thể bắt vợ chăm hoàn toàn, nhưng thái độ bà vợ này k ổn. vậy mà thằng cha này vẫn chịu được, con trai k ra sao thì con dâu nó cũng vậy
    • 2,569 Bài viết

    • 449 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #11
    Bai viet rat hay.minh thi trc khi cuoi da tu nhac nho minh va chong rang em se coi bo me anh nhu bo me em va anh cung vay neu ko se ko ben vung dc dau.bo me sinh minh ra nuoi minh lon minh ko nhung ko giup dc gi ma con doi xu ko tot thi sau nay se an han ca doi.giong ng ban minh chang may bo mat som.luc do anh chi o nha moi cung kieng tum lum.ng ban do da noi mot cau ma minh nho mai."luc ba con song may ng ko cho ba an thi gio cung lam gi?cung ba co an dc ko hay may ng voi ban be an het?song doi xu ko tot thi chet dung lam tro gia tao nua"
    • Avatar của hang95
    • Thành viên tích cực 2015
      Offline
    • 4 năm
    • 222 Bài viết

    • 48 Được cảm ơn

    #12
    E đang khóc vì mẹ e cũng đang rơi vào trường hợp gần như này
    • Avatar của Moc_Moc
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 5 năm
    • 9 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #13
    Dì tôi hay nói sinh con trai ra xem như bỏ đi, anh họ mình cũng vì vợ mà chửi bới dù mình không thương tiếc, không thương tiếc cho người mẹ đã đơn thân nuôi 4 anh chị em lớn nên người, chỉ vì vợ mà anh nhẫn tâm nói "mẹ không giúp gì được cho con cháu vậy mẹ sống có ích gì? Sao mẹ không chết đi cho rồi!" nghe mà cảm thấy nghẹn lòng, vậy đấy, cho nên dì mình hay nói ước gì ngủ 1 giấc thì chết đi luôn là hay biết mấy.
    • Avatar của hoangtit
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 9 năm
    • 24 Bài viết

    • 7 Được cảm ơn

    #14
    Phận làm dâu thì mặc nhiên phải chăm sóc bố mẹ chồng là chuyện đương nhiên. Nhưng cái gì thì cũng phải có 2 bên. Nếu người chồng mà ko coi bố mẹ vợ ra gì thì người vợ cũng ko thể toàn tâm với gia đình chồng được. Thời trước chuyện làm dâu được mổ xẻ nhiều, nhưng đến thời điểm này thì phải có cả chuyện làm rể nữa.
    • 18 Bài viết

    • 6 Được cảm ơn

    #15
    Ở đời luôn có nhân quả,dù bmc có tnao thì cũng cố gắng đối xử thật tốt vì đó là trách nhiệm,mẹ mình lúc nào cũng dặn dò phải yêu thương bmc như bm mình thì bm mình tự khắc sẽ đc chị em dâu đối xử tốt như thế,ơn trời cdâu càng ngày càng tốt hơn xưa
    • 2,569 Bài viết

    • 449 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #16
    Trích dẫn Nguyên văn bởi Moc_Moc Xem bài viết
    Dì tôi hay nói sinh con trai ra xem như bỏ đi, anh họ mình cũng vì vợ mà chửi bới dù mình không thương tiếc, không thương tiếc cho người mẹ đã đơn thân nuôi 4 anh chị em lớn nên người, chỉ vì vợ mà anh nhẫn tâm nói "mẹ không giúp gì được cho con cháu vậy mẹ sống có ích gì? Sao mẹ không chết đi cho rồi!" nghe mà cảm thấy nghẹn lòng, vậy đấy, cho nên dì mình hay nói ước gì ngủ 1 giấc thì chết đi luôn là hay biết mấy.
    hic đối xử với mẹ mình như vậy mà sống đc trời.đáng lẽ phải hỏi mày sống có ích j mới đúng.cái ng mà mấy ông đó hay gọi bà già ko sống thì lấy ai đẻ ra mấy ổng?mình ko phải con trai nhưng mình nghĩ 1 con ng hiểu đạo lý cuộc sống thì phải biết ơn ng đã sinh ra và nuôi mình lớn.dù có nghèo khổ cũng ko quăng bỏ mình ko giết mình ở đó còn đòi hỏi.đúng là cha mẹ sinh con phải nuôi con đó nhưng nếu ng nào nói đó là nghĩa vụ của cha mẹ là sai.nếu cha mẹ ko thik cha mẹ có thể giết ngay từ trong trứng nước.có thể sinh ra rồi quăng luôn sống chết mặc bay thì còn đc như hôm nay ko mà chê cha mẹ mình ko giúp đc j cho con cháu?ko giúp đc thì con sống đến bây giờ chắc.sao nhiều ng ko bik suy nghĩ bạn há.như mình mẹ ck cũng như mẹ mình ko phải mình nịnh mẹ ck mà mình thương mẹ thực sự mẹ mình thương mình sao thì mẹ ck cũng thương ck như vậy đôi khi có thái quá thì cũng phải thông cảm ai có con mà hổng vậy.mình cũng thương mẹ mình thì ck mình cũng thương mẹ của ỏng chớ mắc j bắt ngta thương mẹ mình trong khi mình ko thương mẹ ngta nhỉ.thế mà đòi bình đẳng giới.chịu.anh của bạn sau này sẽ hối hận vì đối xử với mẹ ko tót đó.rồi con ổng cũng ko tốt với ổng cho coi chắc luôn
    • 50 Bài viết

    • 8 Được cảm ơn

    #17
    Ai cũng bảo người già khó tính nhưng bạn đâu có ở trong trường hợp của họ, chỉ có bệnh tật mới làm con người ta cau mày, nhăn nhó, bệnh tật làm con người ta phải kiêng cử ăn uống. Khi bạn già bạn cũng sẽ như vậy. Khi bạn sống những ngày cuối cùng của cuộc đời, bạn sẽ nhận ra người già đang suy nghĩ cái gì, cái họ cần là tình thương, là sự chăm sóc dù là nhỏ xíu thôi nhưng cũng đủ làm họ vui như một đứa trẻ lên 3 rồi. Khi quyết định cho cuộc đời của ai đó (con bạn hay bố mẹ hoặc ông bà) thì hãy đứng ở vị trí của họ bạn sẽ biết bạn nên làm gì và điều này không phải ai cũng làm được vì nó cần cái "tâm".
    • 5 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #18
    khi đọc đến đoạn cuối em cứ nghỉ anh ấy sẻ đón mẹ về chứ nhưng cuối cùng cũng chỉ là lời xin lỗi thật TÀN NHẪN với mẹ
    • Avatar của phuong69
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 5 năm
    • 2 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #19
    Loại con bất hiếu phí công mang nặng đẻ đau nuôi cho ăn học để khi thành đạt là đối sử với mẹ như vậy ....
    • Avatar của 17A1979
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 4 năm
    • 20 Bài viết

    • 10 Được cảm ơn

    #20
    "Bố, Mẹ" là hai từ số ít duy nhất trong từ điển làm người. Nếu ai không thấu hiểu điều này thì nên học lại cách làm người.
  • Trang 1/2

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2