Cận Tết, xót xa những phận đời của xóm chạy thận: "Niềm vui ấy ngắn chẳng tày gang..."

  • 31 Lượt chia sẻ
  • 990 Lượt đọc
  • 0 Trả lời

Cùng tham gia thế giới của Nàng - thế giới của những người phụ nữ hiện đại,

Theo dõi Nàng 2.0

Đến trả lời mới nhất
    • 364 Bài viết

    • 6 Được cảm ơn

    #1
    Tối nay hai vợ chồng chở nhau đi mua mấy chậu hoa cúc về chưng Tết đây các chị ơi. Hoa năm nay lên giá quá nhưng cũng may là vợ chồng em cũng được thưởng thêm lương nên không có gì phải lo lắng lắm. Tự nhiên đang vui thì ông chồng em hỏi một câu làm em ngớ hết cả người: "mình có điều kiện thì ăn Tết thế này, còn những người nghèo khổ thì sao em?". Câu này làm em phải nặng đầu suy nghĩ, bao nhiêu cảm xúc vui vẻ, hào hứng tự nhiên bay đi đâu mất chỉ còn lại là hình ảnh những người nghèo khổ họ sẽ trải qua một cái Tết như thế nào đây?

    104
    Người không có điều kiện họ ăn Tết như thế nào? Nguồn internet

    Em có nghe ai đấy kể về một cái xóm đặc biệt giữa lòng Hà Nội cổ kính. Cái xóm ấy không phải là nơi sinh sống của những người đại gia, cũng không phải là nơi buôn bán tấp nập hay sầm uất. Và, cái xóm ấy cũng không phải là nơi có nhiều niềm vui, tiếng cười. Em nhớ rõ lắm khi lần đầu nghe qua cái tên của nó, cái tên dễ làm người ta liên tưởng rõ ràng nhất về cảnh sống của những con người nơi đây: xóm chạy thận. Trong xóm chạy thận có những con người trót mang thân phận là người "đi gửi". Đấy là cách gọi ứa nước mắt về những phận người nơi “xóm chạy thận” tại ngõ 121 phố Lê Thanh Nghị, Hà Nội. Người có điều kiện kinh tế khi mắc căn bệnh này đã chật vật, người vùng cao khó khăn lại càng thêm chồng chất trăm bề. Vậy thì những ngày giáp Tết này, họ lại càng buồn tủi hơn bao giờ hết.

    Được biết, những ngày giáp Tết không khí nơi đây chẳng khác ngày thường là bao. Vẫn là một không gian tĩnh mịch, lạnh lẽo đến buốt người. Người với người giao tiếp với nhau bằng những tiếng thều thào, tỏ rõ sự mệt mỏi. Có một cô gái người Dao, Đặng Thị Xiêm (SN 1994, quê ở huyện Ba Bể, tỉnh Bắc Kạn) cho biết: “Vào năm 2015, một năm sau ngày cưới, em đón nhận niềm hạnh phúc lớn nhất cuộc đời khi biết mình sắp được làm mẹ. Lúc đó, gia đình 2 bên nội ngoại đều mừng vui khôn tả. Vậy mà niềm vui ấy ngắn chẳng tày gang. Trong thời gian mang bầu, em bỗng thấy người mệt mỏi, tiểu tiện ra máu, khắp người nổi phát ban. Lo lắng cho sức khỏe, em đã tới bệnh viện thăm khám thì bác sĩ kết luận em bị mắc bệnh thận. Cầm trên tay tờ kết quả, em chết lặng người”.

    129
    Đặng Thị Xiêm xót xa kể về phận mình. Nguồn internet

    Chính căn bệnh quái ác đó đã khiến cho Xiêm không còn đủ sức khỏe để giữ cái thai. Nỗi đau mất con khiến cô gái trẻ người Dao gần như suy sụp. Được sự động viên của chồng, cùng hai bên nội ngoại, Xiêm xuống Hà Nội để bắt đầu hành trình chữa trị tại Bệnh viện Bạch Mai. Do đường sá xa xôi, để tiện cho việc chữa bệnh, Xiêm tìm tới “xóm chạy thận” tại ngõ 121 đường Lê Thanh Nghị để thuê trọ. Nói về mong muốn những ngày giáp Tết này, Xiêm nghẹn ngào: “Giờ đây em chỉ mong sao có một phép màu khiến căn bệnh thận biến mất, để em lại có cơ hội làm thiên chức của một người mẹ, vậy là đủ”.

    410
    Những phận người phải chật vật trước căn bệnh quái ác. Nguồn internet

    Ở gần phòng nơi Xiêm thuê trọ là trường hợp của em Nguyễn Như Tuấn Đức (SN 1994, người dân tộc Mường, quê Hòa Bình). Tuy mới 24 tuổi, nhưng Đức đã có “thâm niên” ở “xóm chạy thận” tới 7 năm. Kể về cuộc đời mình, Đức chia sẻ: “Em phát hiện mình bị bệnh thận khi chuẩn bị bước vào kì thi đại học. Thời điểm đó, gần như mọi dự định cho tương lai đều sụp đổ trước mắt em. Em được gia đình đưa xuống Bạch Mai để chữa trị”. Vốn kinh tế gia đình đã khó khăn, từ ngày Đức bị căn bệnh quái ác này đeo bám, bố mẹ em phải làm việc tăng lên gấp bội để lo tiền chạy chữa. Hơn 1 năm nay, do bệnh tình có chiều hướng tăng nặng, nên mẹ Đức đành phải nghỉ việc ở quê để xuống Hà Nội chăm con. Để có thêm đồng tiền trang trải cuộc sống nơi thị thành này, ngày mẹ Đức đi làm thuê đủ thứ nghề, tối lại về xóm trọ để động viên, an ủi con trai yên tâm chữa trị bệnh.

    220

    319
    Hai người đàn ông có "thâm niên" tại xóm chạy thận. Nguồn internet

    Còn một xóm cũng "lạ" không kém, đó chính là xóm Gò, quận Thanh Xuân, TP Hà Nội trước đây rất ít người lai vãng. Thế nhưng từ đầu năm 2017 đến nay, xóm trọ nghèo nàn ấy bỗng nhộn nhịp hẳn lên do có nhiều người lao động ở vùng sâu, vùng xa phiêu dạt về thuê trọ. Mỗi người là một mảnh đời khác nhau, một hoàn cảnh khác nhau nhưng cùng vì miếng cơm, manh áo mà gặp nhau tại đây.

    Cà Thị Xoa năm nay 22 tuổi, mái tóc được nhuộm vàng, ép thẳng, giọng nói khá lưu loát, thoạt đầu không ai biết cô là người dân tộc thiểu số. Chỉ khi cô phát “sóng ngắn” với một người trong xóm, mới nhận ra cô là người Thái ở Chiềng La, Thuận Châu, Sơn La. Xoa tâm sự: “Em vốn là người miền núi, chả đi đâu ra khỏi đất của chiềng của bản. Thế rồi khi em lấy chồng có 1 cậu con trai thì chồng em bỗng bỏ nhà đi. Em đành về nhà bố mẹ đẻ. Nhà có 7 anh chị em nhưng đều lập gia đình và ở riêng, ruộng cấy không đủ nên cũng phải chịu cảnh bữa đói, bữa no”.

    Thế rồi, trong một lần từ Thuận Châu, đưa con ra TP.Sơn La khám bệnh. Trên xe, Xoa gặp mấy chị lớn tuổi cũng người Thái kể chuyện đang đi làm thuê ở dưới Hà Nội. Họ nói không cần tay nghề, chỉ cần chịu khó làm theo hướng dẫn của những người đi trước là được. Đồng bào với nhau, chỉ qua câu chuyện tình cờ trên một chuyến xe mà tin nhau. Xoa về gửi con cho bố mẹ rồi theo mấy chị gặp lần đầu tiên đi xuống Hà Nội. Xoa kể: “Đây là chuyến đi xa và dài nhất trong cuộc đời em. Khi trên ôtô em lo lắm, chẳng biết những người phụ nữ mới quen kia nói có thật không? Nhưng rồi lại tự động viên mình, thôi thì người vùng cao chúng mình không nói dối nhau, cứ đi theo họ, họ làm gì mình làm đó, ăn gì mình ăn đó, tối ngủ đâu mình cũng ngủ đó, chứ biết làm sao bây giờ”. Rất may khi về xóm Gò này, Xoa được các đồng hương bao bọc tìm được việc trong quán cơm bụi, nên cuộc sống cũng đã bớt khó khăn.

    95
    Chỉ bấy nhiêu thôi là đã đủ ấm lòng những phận người bất hạnh. Nguồn internet

    Ngồi gần Xoa, Mùa A Đông (19 tuổi) nhà ở xã Mường Luân, huyện Điện Biên Đông, tỉnh Điện Biên tâm sự: “Em không biết chữ nên cứ đi làm thuê thôi”. Năm 2004, bố mẹ bỏ nhau, mẹ nuôi em trai và đi đâu Đông cũng không biết. Rồi bố cũng bỏ đi, Đông bơ vơ đành phải sang nhà chú ruột ở. Rồi đời Đông bắt đầu những chuỗi ngày đi làm thuê, bằng tất cả sức lực của mình. Đời cứ quăng từ nương cà phê này sang đồi cà phê khác, cũng được bữa đói bữa no. Rồi Đông cũng quen với những người đi làm thuê ở Hà Nội, xin đi theo họ xuống làm thợ sắt ở những công trình xây dựng chung cư.

    Nghĩ mình may mắn biết bao nhiêu, chí ít bên đời vẫn còn có gia đình, có công việc để mỗi khi Tết đến xuân về không phải tủi thân. Còn những con người trót chịu cảnh khổ sở thì họ phải sống trong chuỗi ngày vất vả, cực khổ và bất hạnh hơn bất kì người nào khác. Hy vọng năm mới họ sẽ tìm thấy được sự may mắn trong cuộc đời, ông trời sẽ ban phát cho họ một tia sáng hạnh phúc. Chỉ cần bao nhiêu đấy thôi đã đủ bởi họ là những người có thừa tình yêu thương và hăng say lao động. Chỉ cần một chút may mắn nữa thôi là họ sẽ hoàn toàn vượt qua được số phận trớ trêu này. Còn những ai đang có cuộc sống hạnh phúc thì phải biết quý trọng vì không phải ai cũng được như mình. Nhưng họ còn không khuất phục số phận thì mắc cớ gì mình lại không biết trân trọng niềm vui của hiện tại?

    Thương Con Mẹ Có Thể Hy Sinh Tất Cả | Hát Câu Chuyện Tình | Tập 9 | Phần 3

    Xem thêm tại:
    Không ngờ những ngày giáp Tết, Hoa hậu H'Hen Niê lại có những hành động thế này khiến nhiều phải...
    Rớt nước mắt với cuộc sống của bé gái 4 tuổi sống nhờ băng vệ sinh và bao cao su: Đồ uống ưa thích của con là nước muối sinh lý vì….
    Cay xè mắt đọc câu chuyện chia đôi tiền cho người bạn mù lúc 12h đêm: "Đây phần của ông đây, tôi đã chia đôi rồi đó!"
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT