TIN TÀI TRỢ.

Bạn đã bao giờ tự hỏi: Thành đạt, thành công và thành gì nữa?

  • 23.3K Lượt chia sẻ
  • 170K Lượt đọc
  • 16 Trả lời

Cùng tham gia thế giới của Nàng - thế giới của những người phụ nữ hiện đại,

Theo dõi Nàng 2.0

Đến trả lời mới nhất
    • 287 Bài viết

    • 187 Được cảm ơn

    #1
    Một bài viết trên Tony Buổi Sáng nói về tính đố kỵ như Chu Du của người Việt trong khía cạnh giáo dục con cái khi so sánh: “Tại sao thằng D được 10 điểm mà con có 8 điểm là sao?”. Hãy cùng xem và rút ra kinh nghiệm của bạn.
    Thông thường các email kể lể đều bị admin xoá hết, sáng nay tình cờ Tony vô mail trước nên đọc được một bức thư dài của chị Bình, ở Nghệ An. Những dòng chị viết làm Tony thấy cay xé mắt, được sự đồng ý của chị, Tony xin kể lại câu chuyện trên.

    Chị có một đứa con trai, tên A. Con chị từ lớp 1 đến lớp 12 chơi thân với B, một cậu hàng xóm, cùng học chung lớp. Bố B làm sếp cơ quan chị. A và B học rất giỏi, là niềm hãnh diện của chị và bố B mỗi lần họp phụ huynh hay tán gẫu ở cơ quan. Chị luôn xem bảng điểm học bạ của 2 đứa, và lúc nào cũng ép, không được môn nào học dở hơn B và ngược lại, bố B cũng như vậy. Hai đứa trẻ chơi vô tư, nhưng bố mẹ của chúng thì không.

    Vừa nhận được điểm thi đại học mới đây, con chị đỗ, còn B trượt. Chị nói tự nhiên trong lòng có cảm giác “con mình thi đậu đại học không vui bằng con hàng xóm thi rớt”, chị mở tiệc khao rất lớn, mời hết thầy cô bạn học về nhà. Mặc dù A phản đối gay gắt nhưng chị đã quyết, mời hết cơ quan chị về chơi luôn, đãi 2 suất, trưa và tối. Dĩ nhiên là có mời B và gia đình nhưng họ không đến.

    Chị nói tiệc diễn ra hết sức xôm tụ tuy con chị không vui. Cơ quan ai cũng chúc tụng chị, ai nấy hả hê vì bố B vốn là một sếp khó, luôn miệng nói này nói kia trong khi con mình đã trượt đại học, chẳng ra gì. Chị ra chợ cũng vậy, gặp ai cũng kể chuyện thằng A chuẩn bị đi lên Hà Nội, mua cái này cái kia cho nó mang đi. Có lần chị gặp mẹ B cũng ra chợ mua đồ, mẹ B thấy chị liền lấy nón che mặt. Gặp mẹ B, chị hàng thịt cũng hỏi, chị hàng rau cũng hỏi, dù biết mười mươi là B đã trượt, chỉ để cho mẹ B đau đớn hơn.

    Khi biết tin B trượt, bố B hoảng loạn, khủng bố tinh thần B gần như mỗi ngày. Bố B lên cơ quan là vô phòng riêng, không nói không cười với ai. Mẹ B thì đóng cửa, không sang giao lưu với hàng xóm. Trong nhà là tiếng chì chiết, tiếng khóc than. Chị nói nội ngoại 2 bên cũng sang, mắng B là đồ vô tích sự, đồ bã đậu, nhục nhã cho dòng họ, và lôi A ra để làm ví dụ. Chị nói cơn bực tức lên tới đỉnh điểm khi mẹ B bảo mày qua nhà thằng A “mà đội quần nó”, mấy người cạnh nhà nghe lén rồi sang kể cho chị nghe. Chị nói lòng chị vui hết biết.

    Chuyện không có gì là ầm ĩ nếu không phải cách đây 2 hôm, B ăn cắp mấy triệu đồng và bỏ nhà đi đâu mất. Bố mẹ B đang chạy dáo dác đi tìm nhưng vẫn chưa rõ tung tích. Chị tình cờ đọc được bài viết “cái chết của Chu du” trên TnBS, về thói đố kỵ và cảm thấy mình có lỗi, nên viết thư kể lại cho Tony nghe

    dua_vao_so_truong.

    Tony xin phép thưa với chị như thế này. So sánh chưa bao giờ là phương pháp tốt trong giáo dục. Người ta chỉ sử dụng kế “khích tướng” trong trường hợp rất đặc biệt, nếu không sẽ gây tác hại kinh hoàng. Không ai được phép làm tổn thương những đứa trẻ mười mấy tuổi như vậy. Giáo dục với lối so sánh, xếp loại thủ khoa, á khoa, chót bảng là sai, thời phong kiến với lối Trạng Nguyên, Bảng Nhãn, Thám Hoa, giờ văn minh rồi, sao lại vẫn lấy tiêu chuẩn xưa để xếp?

    Trong một lớp 40 bạn, cứ cuối tháng cuối năm, giả sử bạn A đứng nhất lớp, bạn Z đứng 40/40, thì sẽ gây ra hiện tượng A bị bệnh chảnh, cảm thấy mình giỏi hơn người, sau này khó thành công, giỏi trong lớp đó chẳng có ý nghĩa gì cả. Còn bạn Z cứ bị xếp 40/40, dần dần sẽ mặc cảm, thấy mình vô dụng và bỏ học. Bạn Tony từ cấp 1, cấp 2, những bạn bị xếp loại như vậy đều bỏ học ở nhà nửa chừng để đi gánh lúa, vì nghĩ là mình không học được.

    Ở Nhật Bản và Hàn Quốc, mặc dù rất tiên tiến nhưng giáo dục ở đây vẫn bị ảnh hưởng tư tưởng hơn thua của người phương Đông. Nhiều bạn trẻ Hàn Quốc đã phải tự tử vì không chịu nổi áp lực so sánh với bạn bè, theo những tiêu chuẩn thành công gì đó của cha mẹ muốn. Trong khi một đứa trẻ khác nhau là khác nhau, 7 tỷ dân trên quả đất không ai có y hệt dấu vân tay, y hệt cấu trúc gen. Đứa có 2 tỷ nơ-ron thần kinh và đứa chỉ có 1 tỷ, đứa cao đứa thấp, đứa trắng đứa đen. Trời đất đã sinh ra chúng khác nhau, hà cớ gì chỉ lấy một tiêu chuẩn để xếp loại?

    B không giải được bài toán đại số đó nhưng nó có giọng hát thiên phú, nó hoàn toàn có thể kiếm tiền từ đó. D không hiểu vì sao phải đạo hàm hay vẽ đồ thị f(x3) nhưng nó có thể chạy 20km không mệt. Thì hãy tôn trọng từng cá thể, vốn sinh ra công bằng dưới trời đất này. Đừng bao giờ so sánh chúng với ai, và chúng ta cũng vậy. Giàu, nghèo, thành đạt, hạnh phúc, …chỉ là những khái niệm ĐỊNH TÍNH, vô tận vô cùng. Tôi có 3 tỷ là giàu nhưng anh kia nói chỉ có 1 trăm triệu là vương giả, năm sau tôi đạt được mức trên và giàu có bây giờ phải 10 tỷ. Khi mới sinh ra, 1 đứa trẻ biết không tè không ị vô quần là thành đạt. Và phấn đấu đua tranh ganh ghét người khác cả đời, đến 90 tuổi mới nhận ra thành đạt cũng chỉ là tự chủ trong tiêu tiểu.

    Tôi là Nguyễn văn B, tôi có những giá trị riêng của tôi, “giá trị Nguyễn Văn B”. Cái câu Tony nghe cửa miệng của nhiều người “nhìn lên thì không bằng ai, nhìn xuống cũng không ai bằng mình” là một triết lý hết sức nhảm nhí của người châu Á.

    Đường mình mình đi, mắc mớ gì cứ nhìn với ngó?



    Nguồn: Tony buổi sáng - Thành đạt, thành công và thành gì nữa?


    Bài viết cùng chủ đề:
    > Cái chết của Chu Du và tính đố kỵ của người đời
    6 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • 81 Bài viết

    • 31 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #2
    just find a dream for me
    12009f4f77bdb58c25de918e7b23fb2ee1d0f6643e2a1-ZU9A9C_fw658
    Đã là mộng thì làm gì có thật
    • 10 Bài viết

    • 3 Được cảm ơn

    #3
    Chuẩn luôn
    • 13 Bài viết

    • 8 Được cảm ơn

    #4
    thực ra cái câu nói : "nhìn lên thì không bằng ai, nhìn xuống cũng không ai bằng mình" là để tự an ủi mình khi có vấn đề nào đó chưa được toại nguyện thôi, chứ ko phải so sánh hay đố kị ai cả, cái câu này thích hợp với người biết bằng lòng với những gì mình có. Trong trường hợp này, bạn B trượt nhưng bố bạn làm sếp, có tư duy, có điều kiện hơn thì còn hơn nhiều người mặc dù học tốt thi đỗ nhưng ko có tiền đi học thì sao. Cái câu này nói để mà tự an ủi mình tránh suy nghĩ tiêu cực bạn à. Chứ không hoàn toàn là so sánh đố kí cao thấp
    091 352 0419
    5 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của chunkoza
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 4 năm
    • 29 Bài viết

    • 8 Được cảm ơn

    #5
    Hay quá
    • 6 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #6
    rất hay và hữu ích
    • 6 Bài viết

    • 6 Được cảm ơn

    #7
    Nói thì dễ, làm mới khó, tác giả chắc chưa có con
    • 3 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #8
    Thời còn đi học mình cũng bị so sánh với " con nhà người ta" mà mặc cảm tự ti lúc nào cũng nghĩ mình vô dụng không làm được gì. Tư tưởng đó theo mình mãi đến bây giờ ( đã tự lập và đi làm). Mình thiết nghĩ sau này mình sẽ ko để điều đó lặp lại với con mình nữa.
    • Avatar của RubyLe
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 8 năm
    • 109 Bài viết

    • 58 Được cảm ơn

    #9
    Cũng từng là nạn nhân của việc so sánh này.Hậu quả là hồi bé mình ít bạn vô cùng, vì ko ai thèm chơi với một đứa lúc nào cũng nghĩ mình giỏi hơn nó.Giờ nghĩ lại thấy ân hận vô cùng.
    Thêm một chiếc lá rụng
    Thế là thành mùa thu
    Thêm một tiếng chim gù
    Thành ban mai tinh khiết...
    • Avatar của long_nh
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 9 năm
    • 32 Bài viết

    • 80 Được cảm ơn

    #10
    Có bạn trẻ Việt nào từng được nghe câu "con nhà người ta" từ bố mẹ thì điểm danh phát ạ. Đó là một cách so sánh vô cùng hư cấu của cha mẹ Việt.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của kimkeke
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 4 năm
    • 73 Bài viết

    • 7 Được cảm ơn

    #11
    Ko hẳn la bị bố mẹ đem ra so sánh. Bthan m cũng nhiều lần tự so sánh từ nhỏ đến lớn. Đây là dao hai lưỡi. Co thể bthan m ko đủ tự tin nên m vẫn chưa t.cog .
    • Avatar của 20061039
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 7 năm
    • 18 Bài viết

    • 6 Được cảm ơn

    #12
    Cuộc sống. Phải có cạnh tranh thì mới có phát triển. Và đi theo bất cứ con đường nào, học tập, học nghề, hay làm ăn buôn bán thì cũng đều phải cạnh tranh hết. Vì vậy cuộc sống luôn luôn có áp lực. Quan trọng là ap lực đó ảnh hưởng ntn thì tùy mỗi người. Hãy lấy nó làm động lực tích cực chứ đừng làm sức ép.
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 58 Bài viết

    • 40 Được cảm ơn

    #13
    Ôi, cái này tại con cái ko có tiếng nói cho riêng chúng thôi.
    • 81 Bài viết

    • 74 Được cảm ơn

    #14
    Cũng không cần có con thì mới nói được đâu bạn à.
    Cái mà mình thấy ở bài viết trên thì cha mẹ đã quá mù quáng, cả ba mẹ cậu A và B.
    A thì vui mừng trên cái sự đau khổ, lấy nước mắt của người khác làm hả hê. Đó chính là sự độc ác và ích kỷ. Họ có nghĩ lại 1 ngày nào đó họ sẽ ở trong tình cảnh B và 1 ai đó cười vào mặt họ chăng. Đó là còn chưa kể họ đang bám trụ vào thành công của đứa con để vui, 1 thứ mà họ không thể kiểm soát. Cho nên 1 ngày nào đó con họ lỡ mà thất bại 1 chuyện gì, họ còn hạnh phúc không. Không nên đặt hạnh phúc niềm vui của mình vào hoàn toàn 1 người khác, vì đó là chuyện bạn không thể kiểm soát, mà cái gì không kiểm soát được thì rất nguy hiểm. Thay vào đó nên là bạn đồng hành với con.
    Còn Nhà B thì phải nói là cha mẹ quá ích kỷ và sỉ diện, cũng như mù quáng quá mức. Con mình thì cũng là con người, nó có phải cỗ máy đâu mà luôn luôn thành công và đạt được tất cả các điều trng cuộc sống. Cho dù có giỏi cỡ nào thì cũng có 1 lúc nào đó vấp ngã thôi. Làm cha mẹ thì nên khuyến khích con, giúp đỡ con và an ủi khi nó thất bại. Khi nó thất bại nó đã đau lòng lắm rồi, có cần phải xát muối vào nỗi đau. Đương nhiên mình k nói tới n đứa con lười biếng, thất bại mà vẫn vui. Những cái đó không tính.
    Để làm cha mẹ tốt có ai nói là dễ? Nhưng không phải vì thế mà ngụy biện. Chỉ là biết được mấy ai sống mà nghĩ và thông cảm cho người khác, và có khi lúc đó chính là con mình.
    Mình cũng là 1 nạn nhân cho những việc so sánh. Rất đơn giản là ba mẹ mình học giỏi hóa, thì mình phải học giỏi hóa ( suy nghĩ rất cổ hủ). Xui là mình sinh ra và sau bn năm học , dù cố gắng rất nhiều nhưng chả đi tới đâu với môn hóa, thậm chí thi DH được 4.5d hóa so với 9.0 phẩy thời học sinh thì quả rất shock với ba má. Ba mình cũng như chú B ở trên, chì chiết, la mắng, chửi bới là vô dụng ( nhưng mình chả cảm thấy thế vì mình biết mình k có khả năng). Sau 1 tuần chì chiết, mang đến địa nguc cho gia đình, mình rớt khối A nhưng lại đậu khối D, trường nổi tiếng. Và thấy đó, ba mình phải nói là nhột và không chửi nữa. Mình cảm thấy nực cười, nực cười cho cái người mình gọi là cha, không 1 lần bày nổi mình 1 bài toán, ngày hôm trước còn chửi mình rất ngon lành, ngày hôm sau thì lại đổi thái độ. Nhưng thôi cha mẹ có được chọn đâu, mình cũng k cần quan tâm nữa.
    Sau đó vẫn luôn là những chuỗi ngày so sánh, mình k giỏi như những gì cha mẹ mình mong đợi - đi theo con đường khối A, giỏi toán lý hóa. Mình chả giỏi bất cứ thứ gì họ mong đợi.
    Mình sau 4 năm học Dh và 4 năm đi làm, mình vẫn đi làm 1 cty tốt, lương cao, làm thêm một công việc bán thời gian chuyên về mỹ thuật ( mình thiên về nghệ thuật và khả năng buôn bán tốt, nhưng xưa ba má không cho theo vì cho là làm nghệ sĩ hay buôn bán thì không ra gì hoặc nghèo khó), tiền bạc bây giờ không còn là vấn đề. Mình bây giò chả đi theo bất cứ cái gì ba mẹ mình hướng và mình vẫn thành công.
    Chia sẻ tí câu chuyện về cuộc đời mình. Mấy bạn trẻ đừng nản lòng khi ai đó chì chiết mắng nhiết hay so sánh các bạn. Hãy sống và CỐ GẮNG , lạc quan và yêu đời, các bạn sẽ thành công. Mình đã từng bị chì chiết rất nhiều, nhưng có vẻ mình bị bệnh lì nên chả ăn thua gì cả, mình chỉ nghĩ mình là mình, họ so sánh thì kệ, mình k công nhận việc đó thì là việc của mình. Luôn mạnh mẽ và sáng suốt để suy nghĩ, sống và làm việc và cuối cùng là không ngừng cố gắng.
    Xưa có 1 câu mình đọc đâu đó Phật dạy , mình không nhớ chính xác, dạng như là " đừng vui khi nghe được lời khen, đừng buồn hay nản khi bị chê." cho nên đừng đau khổ khi bị chê, luôn lạc quan và cố gắng là được
    Chia sẻ với mấy bạn hay bị so sánh như mình haha.
    • Avatar của kimkeke
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 4 năm
    • 73 Bài viết

    • 7 Được cảm ơn

    #15
    Noi la noi vậy . Mỗi người một cảnh. Bthsn mjh h cug dag đau đầu lam day.chag can con cái j cung lo thân chưa xog
    • Avatar của Ngaly88
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 3 năm
    • 19 Bài viết

    • 6 Được cảm ơn

    #16
    Trích dẫn Nguyên văn bởi dieuquang284 Xem bài viết
    thực ra cái câu nói : "nhìn lên thì không bằng ai, nhìn xuống cũng không ai bằng mình" là để tự an ủi mình khi có vấn đề nào đó chưa được toại nguyện thôi, chứ ko phải so sánh hay đố kị ai cả, cái câu này thích hợp với người biết bằng lòng với những gì mình có. Trong trường hợp này, bạn B trượt nhưng bố bạn làm sếp, có tư duy, có điều kiện hơn thì còn hơn nhiều người mặc dù học tốt thi đỗ nhưng ko có tiền đi học thì sao. Cái câu này nói để mà tự an ủi mình tránh suy nghĩ tiêu cực bạn à. Chứ không hoàn toàn là so sánh đố kí cao thấp
    Cái câu nói đó chỉ nói về cs. Ví dụ mình cak thấy nghèo hơn người ta nhưng
    comment by WTT mobile view
    • Avatar của Ngaly88
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 3 năm
    • 19 Bài viết

    • 6 Được cảm ơn

    #17
    Trích dẫn Nguyên văn bởi dieuquang284 Xem bài viết
    thực ra cái câu nói : "nhìn lên thì không bằng ai, nhìn xuống cũng không ai bằng mình" là để tự an ủi mình khi có vấn đề nào đó chưa được toại nguyện thôi, chứ ko phải so sánh hay đố kị ai cả, cái câu này thích hợp với người biết bằng lòng với những gì mình có. Trong trường hợp này, bạn B trượt nhưng bố bạn làm sếp, có tư duy, có điều kiện hơn thì còn hơn nhiều người mặc dù học tốt thi đỗ nhưng ko có tiền đi học thì sao. Cái câu này nói để mà tự an ủi mình tránh suy nghĩ tiêu cực bạn à. Chứ không hoàn toàn là so sánh đố kí cao thấp
    mình cũng nghĩ như zây cái câu nói" Nhìn lên hok bằng ai nhưng nhìn xuống hok ai bằng mình" đó chỉ nói về cuộc sống về vật chất . Ví dụ mình cảm thấy nghèo khổ hơn người ta nhưng đôi khi ra đường còn nhìu người khổ hơn mình nữa. Đâu phải nói về ganh tỵ hơn thua như trobg bài viết.
    comment by WTT mobile view
    comment by WTT mobile view