TIN TÀI TRỢ.

Bài học đáng ngẫm cho người Việt từ người già Nhật thà chết đói không chịu ăn xin!

  • 1.1K Lượt chia sẻ
  • 21K Lượt đọc
  • 6 Trả lời

Cùng tham gia thế giới của Nàng - thế giới của những người phụ nữ hiện đại,

Theo dõi Nàng 2.0

Đến trả lời mới nhất
    • Avatar của bebi1209
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 8 năm
    • 723 Bài viết

    • 1,249 Được cảm ơn

    #1
    Hôm nay em đọc được một câu chuyện về những người già nghèo khó ở Nhật Bản. Em vốn tưởng ở Nhật Bản chẳng ai phải chịu khổ vì miếng ăn cái mặc cả, vì đất nước họ có một chính sách phúc lợi quá tốt. Ấy thế mà ở một đất nước như thế vẫn tồn tại những người già neo đơn ngày ngày phải vất vả mưu sinh, không phải vì chính phủ, xã hội không chăm lo cho họ mà tự bản thân họ muốn như thế. Và lý do nằm trong câu chuyện này đây các chị:

    “Vào một tối trời mưa phùn ở Tokyo, tôi về nhà hơi trễ. Trên đường về tôi gặp một ông lão cao tuổi đang đi chiếc xe đạp cũ kỹ, đằng sau xe chở một túi to chất đầy vỏ đồ hộp đã dùng hết. Trong đầu tôi bỗng hiện lên cảnh ngày mai khi mọi người vứt đồ đã dùng xong vào thùng rác, ông lão già nua này sẽ nhanh chóng tới thu lượm ve chai, cũng giống như khi ông tìm đến các nhà hàng để thu lượm vỏ đồ hộp người ta thải ra.

    Hôm nay có lẽ là ngày hiếm hoi mà ông lão may mắn khi kiếm được nhiều vỏ lon như vậy. Trong thời tiết mưa phùn thế này, ông ấy sẽ có đủ tiền mua vài gói mì ăn liền, hai miếng đậu phụ, một chai rượu sa kê, ngồi dưới mảnh vải nhựa là nhà để thưởng thức món ăn xa xỉ và ngon miệng này. Ông ấy là một người lang thang không nhà cửa, không nơi nương tựa. Theo một số liệu thống kê, Tokyo có khoảng 2.000 người vô gia cư như ông.

    Hè năm ngoái, tôi có dịp đến thăm bến tàu Edogawa tại Tokyo, là dịp để ngắm nhìn “nhà” của người vô gia cư. Mỗi khi có mưa, xung quanh bến tàu lại khá sạch sẽ, cạnh đó có một mảnh đất công để không, nên những người vô gia cư chọn trú ngụ tại đây. Nhà của họ đơn sơ với tấm nilon dày màu xanh da trời che phủ ở trên. Ai cũng có một cái giường nhỏ, một chiếc vô tuyến, nồi cơm nhỏ và vài đồ dùng lặt vặt khác. Tôi không biết làm sao họ có được một chiếc máy phát điện nhỏ.

    ng_i_ngh_o_Nh_t_2

    ng_i_ngh_o_nh_t
    Người già nghèo khổ ở Nhật Bản thà chết đói chứ không nhận tiền trợ cấp của chính phủ. Nguồn: Internet
    Hàng ngày người vô gia cư ở Tokyo đi lượm ve chai tại các ga tàu điện, nhặt báo do người khác đọc xong ném vào thùng rác hoặc vứt luôn ở ghế ngồi. Gần ga tàu điện cũng có một quầy bán tạp chí đã ra vài ngày trước đó với mức giá chỉ bằng nửa giá bìa cho những ai muốn giết thời gian. Và tất nhiên không có thanh tra nào tại Tokyo đi kiểm tra việc này.

    Đa phần người vô gia cư đều đã cao tuổi, số ít ở lứa tuổi trung niên. Họ có thể từng là nhân viên văn phòng, tự doanh hoặc chủ doanh nghiệp nhỏ, nhưng vì một lý do nào đó, cuộc đời họ đi theo lối rẽ này để sống trên đường phố. Ông lão cho biết hiện giờ ông hài lòng về cuộc sống thong dong không ràng buộc của mình.

    Chính phủ Nhật Bản có chính sách đãi ngộ đặc biệt cho người nghèo gọi là “trợ cấp nhân sinh". Người nghèo không đủ điều kiện sinh tồn có thể đến chính quyền địa phương để xin trợ cấp dưới chính sách này. Theo một nguồn tin, tại Tokyo, chính sách “trợ cấp nhân sinh” hàng tháng sẽ hỗ trợ người vô gia cư hay người nghèo 120.000 Yên (khoảng 22 triệu đồng), đủ để trang trải cuộc sống ở mức tối thiểu. Tuy nhiên nhiều người dân Nhật Bản đã từ chối nhận trợ cấp từ chính sách nhân đạo bởi vì họ cảm thấy làm vậy mình sẽ mất đi lòng tự trọng hay nhân phẩm của bản thân.”

    ----------------------------------------------------

    Nghèo không phải là một cái tội nhưng dùng sự nghèo khổ của mình để trục lợi, đem sự nghèo khổ ra biện minh cho hành động gây hại đến người khác thì quả là một cái tội. Đọc câu chuyện về những người già nghèo khổ nhưng đầy tự trọng ở Nhật Bản không chỉ khiến em xúc động mà còn làm em suy ngẫm lại về hiện trạng người nghèo ở đất nước mình các chị ạ.

    Thời gian vừa qua, em đọc thấy nhiều câu chuyện đáng buồn về người nghèo Việt Nam, nhất là câu chuyện về bác xích lô nghèo khổ chở tôn gây ra cái chết thương tâm cho một đứa trẻ. Rồi nhiều cư dân mạng lấy cái sự nghèo ra mà kêu gọi cảm thông cho hành động vô tri, làm việc ẩu tả, tắc trách đẫn đến hậu quả chết người của bác xích lô kia. Là người có tâm thì ai cũng sẽ động lòng trắc ẩn trước cảnh ngộ nghèo khó, nhưng tuyệt đối đừng biến sự nghèo thành cái lý do “thần thánh” biện hộ cho mọi hành động sai trái gây tổn hại đến người khác!

    Mấy bữa trước nhân ngồi bàn chuyện về vụ bác xích lô chở tôn gây ra cái chết cho một cháu bé, bạn em có gửi cho em xem một cái clip về một bà lão ở Bắc Ninh ăn xin ở một cây xăng. Gặp ai bà lão này cũng kéo lại than vãn là nghèo lắm, khổ lắm để xin tiền họ. Không xin được tiền, bà lão này bèn nhìn những người ở cây xăng bằng ánh mắt gườm gườm khinh bỉ. Thiệt tình là em chỉ biết lắc đầu ngao ngán các chị ạ. Bản thân em cũng từng bị xin đểu ở cây xăng, không phải là một bà lão đâu nhé mà là một thanh niên sức dài vai rộng hẳn hoi.

    Bà lão ăn xin ở cây xăng Bắc Ninh

    Đọc câu chuyện này em mới tự hỏi không biết lòng tự trọng của nhiều người Việt đi đâu hết rồi? Ngày xưa ông bà ta từng dạy rằng “giấy rách phải giữ lấy lề”, nghèo khổ không đáng trách nhưng vì nghèo khổ mà đánh mất tự trọng và lương tri thì mới thực sự là đáng trách. Nhưng có vẻ nhiều người Việt không còn nhớ lời dạy này nữa, họ lợi dụng cái nghèo để câu kéo sự thương hại, lòng trắc ẩn của người khác nhằm trục lợi cho bản thân, đôi khi bằng những cách thẳng thừng, nhầy nhụa và trơ trẽn như bà lão xin ăn chỗ cây xăng ở Bắc Ninh kia.

    Đôi khi em tự hỏi rằng có phải chính sự kém cỏi trong bản lĩnh giữ gìn lòng tự trọng mà người Việt chúng ta dù phấn đấu đến mức nào đi chăng nữa vẫn thua kém người Nhật? Những người già ở Nhật Bản từ chối nhận trợ cấp của chính phủ (dù đó là quyền lợi của họ) chỉ vì không muốn trở thành gánh nặng của người khác và ngửa tay nhận đồng tiền không phải đánh đổi bằng chính sức lao động của mình. Ngày ngày họ đi đến nhặt rác tại các bến tàu điện ngầm để kiếm sống và góp phần làm sạch các nơi công cộng.

    Họ muốn khẳng định rằng mình không phải là một gánh nặng, họ muốn được nhìn nhận, dù trong hoàn cảnh khốn khó như thế nào là một con người có nhân phẩm và sống tự trọng. Đối với họ, sự nghèo khó không phải là cái khổ mà nỗi hổ thẹn với chính mình vì không giữ được lòng tự trọng mới là điều khổ tâm thực sự. Đến bao giờ thì người Việt chúng ta mới suy nghĩ được như thế?

    Xem thêm những bài viết về quan điểm sống của người Nhật:

    Người Việt luôn ngưỡng mộ người Nhật, vậy còn người Nhật nghĩ gì về chúng ta?
    Những câu châm ngôn mà người Nhật luôn khắc cốt ghi tâm khi sống ở đời
    Học cách người Nhật rèn thói quen tốt cho con để thành công

    Xem thêm clip liên quan:

    Tâm phục khẩu phục cách người Nhật dạy con

    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • 1,197 Bài viết

    • 121 Được cảm ơn

    #2
    Vẫn luôn ngưỡng mộ người Nhật mà.
    0_dte122233345666777888
    • Avatar của Dogbong1
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 3 năm
    • 318 Bài viết

    • 41 Được cảm ơn

    #3
    mình vẫn thích văn hóa và cách làm việc của người nhật
    • 133 Bài viết

    • 55 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #4
    Quay được cái clip ăn xin ở Bắc Ninh nếu bình thường con cho, nhưng kiểu xin như thế này chỉ có gây thêm phản cảm mà thôi
    • 16,165 Bài viết

    • 1,443 Được cảm ơn

    #5
    Đùa chứ điên tiết nhất là mấy con mụ cứ ôm con đi ăn xin, chỉ muốn chửi
    kho0epq7v8qkkLYhDSn32hfo2pn9zk
    • 6,258 Bài viết

    • 340 Được cảm ơn

    #6
    NGười Nhật vẫn luôn là tấm gương để cho mọi công dân trên thế giơi noi theo mà.
    • 408 Bài viết

    • 16 Được cảm ơn

    #7
    Ở đâu cũng có người này người kia thôi. Nhật cũng có một bộ phận nhỏ những người cứ ru rú trong nhà, không chịu đi làm hoặc làm rất ít, sống ăn bám bố mẹ đó thôi. Mà ba mấy tuổi chứ cũng chẳng trẻ gì đâu.
    1wl1301wa1301ws130