TIN TÀI TRỢ.

Thắc mắc Luật hôn nhân - li dị dành cho các chị em theo chồng xa xứ

  • 0 Lượt chia sẻ
  • 4.38K Lượt đọc
  • 39 Trả lời

  • Trang 1/2

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2

Luôn tự hào là nguồn thông tin và kiến thức đáng tin cậy dành cho phụ nữ trưởng thành.

Theo dõi Webtretho

Đến trả lời mới nhất
    • Avatar của ttttvt
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 11 năm
    • 70 Bài viết

    • 2 Được cảm ơn

    #1
    Hi Mob,
    Hi các chị em,
    Đọc bài thấy ai ai cũng tràn đầy hạnh phúc ... mình lại mở bài này có vẻ buồn quá phải không ? Nhưng mình tin rằng không ít chị em bơ vôơi xứ người khi hôn nhân tan vỡ khi còn chân ướt chân ráo nới xứ người...
    Các chị em hãy vào đây chia sẽ và giúp nhau vượt khó nhe.
    Mình cũng là kẻ lỡ nhắm mắt đưa thân nơi xứ người, bơ vơ và cũng mù tịt về luật hôn hôn...
    Mong rằng các anh chị em, các nhà tư vấn các luật sư ghé thăm và giúp chị em đỡ buồn đỡ tủi vì đã lỡ quyết định sai cho cuộc đời mình.

    Mong rắng Mob sẽ ủng hộ cho chủ đề được hoạt động

    Chân thành cám ơn
    Thao Gallagher
    Rochester NY
    https://my.opera.com/thaohandmade/albums/

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • 335 Bài viết

    • 83 Được cảm ơn

    #2
    :Crying:em mới qua mỹ chỉ đc 15 ngày thôi,mà đầu óc nặng nề vô cùng,vì gặp phải mẹ chồng khằc nghiệt,ngày nào cũng chỉ trích trách móc chê bai em,em thương chồng thương con,em cung tự nhủ với lòng là ráng chịu đựng, nhưng 15 ngày qua đầu óc em năng nề quá như địa ngục vậy,ko biết nói với ai,chẳnng bà con ,bạn bè thân thiết gì nơi này.ngày nào cũng nói: mày may mắn mới gặp đc chồng mày,chỉ tội con kia (chị em bạn dâu) chồng no ko biết lo, nên tao thương no như con ruột.rồi lại nói,bỏ máy chuc ngàn dolla về vn lấy vợ ma ko đc vốn liếng gì,người ta lấy vợ thì cha mẹ vợ cho mấy chục ngan sang mỹ mở tiệm nail,,em nấu ăn thi chê cái này cái kia , nào la dầu mỡ nhiêu,nào la ko đc nấu cài nay ăn bệnh, cái kia ko đc nấu.em như người ở tù hix hix:Crying:,lúc nào cũng phãi núp trong phòng,con em thi chỉ mới 7 tháng , ở trong phpng riết bích bùng be cứ khóc hoài,mà mỗi lần khóc thì bà nội lại la,con mày cứ e e suốt sao tao chiu nồi,đem ra ngoài thi con bé con của ba chi họ, nó lớn hơn cứ ngắt nhéo rồi đánh xô con em ngã đập đầu xuống đất hoài, em la nó thi mẹ chồng lại la em.em về tâm sự với chồng thì chỉ nhân đc 1 câu em ráng chịu đựng đi rối thôi.giờ em ko biết làm sao nên ở hay nên về, đã đi rồi làm sao quay về.mà em thì chỉ có thẻ xanh 2 năm thôi,giờ em muốn có việc gì đó làm để đầu óc ko nặng nề, để khỏi phải ở nhà chịu cảnh mẹ chồng nói suốt từ lúc sang đến tồi đi ngủ ko nói đc nữa thi mới ngừng nói, ko thi nói liền mieng suốt cả ngày,chồng em lại ko cho đi làm vì con em còn nhỏ,nếu để mẹ chống giữ thì mẹ chông em ko thương nó ghét mẹ nên ghét cả cháu( ghét chỉ vì gd em nghèo)ko giúp gì cho con trai bà.em ko biết còn đường nào giải thoát cho em ko
    • Avatar của piggybui
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 450 Bài viết

    • 170 Được cảm ơn

    #3
    Trích dẫn Nguyên văn bởi ngocoanh84 Xem bài viết
    :Crying:em mới qua mỹ chỉ đc 15 ngày thôi,mà đầu óc nặng nề vô cùng,vì gặp phải mẹ chồng khằc nghiệt,ngày nào cũng chỉ trích trách móc chê bai em,em thương chồng thương con,em cung tự nhủ với lòng là ráng chịu đựng, nhưng 15 ngày qua đầu óc em năng nề quá như địa ngục vậy,ko biết nói với ai,chẳnng bà con ,bạn bè thân thiết gì nơi này.ngày nào cũng nói: mày may mắn mới gặp đc chồng mày,chỉ tội con kia (chị em bạn dâu) chồng no ko biết lo, nên tao thương no như con ruột.rồi lại nói,bỏ máy chuc ngàn dolla về vn lấy vợ ma ko đc vốn liếng gì,người ta lấy vợ thì cha mẹ vợ cho mấy chục ngan sang mỹ mở tiệm nail,,em nấu ăn thi chê cái này cái kia , nào la dầu mỡ nhiêu,nào la ko đc nấu cài nay ăn bệnh, cái kia ko đc nấu.em như người ở tù hix hix:Crying:,lúc nào cũng phãi núp trong phòng,con em thi chỉ mới 7 tháng , ở trong phpng riết bích bùng be cứ khóc hoài,mà mỗi lần khóc thì bà nội lại la,con mày cứ e e suốt sao tao chiu nồi,đem ra ngoài thi con bé con của ba chi họ, nó lớn hơn cứ ngắt nhéo rồi đánh xô con em ngã đập đầu xuống đất hoài, em la nó thi mẹ chồng lại la em.em về tâm sự với chồng thì chỉ nhân đc 1 câu em ráng chịu đựng đi rối thôi.giờ em ko biết làm sao nên ở hay nên về, đã đi rồi làm sao quay về.mà em thì chỉ có thẻ xanh 2 năm thôi,giờ em muốn có việc gì đó làm để đầu óc ko nặng nề, để khỏi phải ở nhà chịu cảnh mẹ chồng nói suốt từ lúc sang đến tồi đi ngủ ko nói đc nữa thi mới ngừng nói, ko thi nói liền mieng suốt cả ngày,chồng em lại ko cho đi làm vì con em còn nhỏ,nếu để mẹ chống giữ thì mẹ chông em ko thương nó ghét mẹ nên ghét cả cháu( ghét chỉ vì gd em nghèo)ko giúp gì cho con trai bà.em ko biết còn đường nào giải thoát cho em ko
    em chào chị nha, em kêu chị vì nhìn nick thấy chị lờn hơn em nhiều (em sinh năm 89), em thì chỉ mới bắt đầu làm giấy tờ thôi và cũng đang mong mỏi từng ngày sum họp với ông xã em. là phụ nữ với nhau, em cũng có vài lời chia sẻ với chị, em thì chưa đủ kinh nghiệm để có thể giúp chị giải quyết hết mọi rắc rối, nhưng 1 vài lời mong có thể làm chị ấm lòng hơn nơi đầt khách. :Kiss: nghe chị kể mà em cũng xót xa cho chị, thật sự vấn đề "mẹ chồng nàng dâu" đã tồn tại rất lâu rồi, nhung em ko ngờ trên đất nước tự do ấy vẫn có. nhưng mà mình là phụ nữ, ngay từ khi quyết đinh trao tấm thân cho người ta thì mình đã tâm niệm "trong nhờ đục chịu", nhưng chị vẫn còn may mắn vì ông xã vẫn chia sẻ với chị, chị đừng nghĩ câu nói " ráng chịu đựng" của anh ấy là 1 sự vô tâm, thật ra, anh ấy yêu chị, anh ấy cũng xót xa và ko biết cách nào giúp chị. một bên là mẹ, 1 bên là vợ, đàn ông nhiều khi cũng rất khó xử trong việc này. em đọc nhiều bài báo, có nhiều ông chồng về nghe vợ kể thì còn thêm dầu vào lửa...thêm vào đó, chị đã có bé, có lẽ đó là niềm an ủi của chị nơi đất khách, chị ko cô đơn vì chồng con vẫn ở bên chị. còn mẹ chồng chị, có lẽ đây là tâm lý chung của những người ớn tuổi, chị đừng lo, chỉ cần mình có kiên nhẫn, tự nhiên người khác sẽ hiểu tâm ý của mình, hãy cho mẹ chị hiểu, nghèo giàu ko phải là thước đo giá trị 1 con người, chi yêu con bà ấy, lấy con bà ấy và sinh cháu cho bà ấy... chị làm tất cả bằng tấm lòng, đó mới là điều đáng quý. hãy nghĩ đến giải thoát khi người cuối cùng mà chị tin tưởng, yêu thường đó là chồng chị, anh ấy ko yêu và hắt hủi chị, còn nếu ko, hãy vì chồng, vì con mà cố lên chị nhé. một số suy nghĩ có lẽ hơi trẻ con nhưng mà em nói thật tâm. chúc chị hạnh phúc và vui vẻ.
    mod ơi, có lạc đề mong mod bỏ qua giùm em nha, em post bài này thôi.cám ơn mod
    Chờ em...anh nhé......:LoveStruc::Kiss:
    .../02/2010---> filled I130
    2/03/2010---> I797C---> receipt
    20/06/2010---> CHECK CASE ONLINE--->Post-decision activity---> :Silly:
    23/06/2010---> receive App Letter
    01/07/2010---> call NVC and have HCM number
    05/08/2010----> AOS fee bill and IV bill at the same time---> ox pay AOS fee bill first.:Smiling:
    03/11/2010 ---> NVC recived docs --->too long
    15/12/2010---> NVC receive docs again
    1/4/2011---> Complete :Angel::Battin ey::Worried:
    28/04/2011--->Interview...Hope and pray:LoveStruc:
    ----> waiting :Rose::LoveStruc:---> PINK
    09/05/2011 ---> visa in hand :LoveStruc:
    27/05/2011 ---> forever in love, new life :LoveStruc::Kiss::Worried:
    • 3,003 Bài viết

    • 944 Được cảm ơn

    #4
    @ngocoanh: Con em thì em phải có trách nhiệm bảo vệ nó vì em là mẹ nó. Luật của Mỹ rất nghiêm khắc và bảo vệ trẻ em. Nếu con em có chuyện gì là người ta sẽ bắt em chứ không phải là chồng em hay những người khác. Vì vậy em đừng để con em chơi với những đứa trẻ ăn hiếp hành hạ nó.

    Nếu như nhà chồng không chịu bảo vệ con em thì em phải tìm cách đi ra chổ local police để nói cho họ biết con em bị hành hạ như vậy. HỌ sẽ chỉ em cách nào bảo vệ con em hoặc ít nhất là họ biết có người hành hạ con em. Trách nhiệm làm mẹ là em phải bảo vệ con.

    Em vào internet được thì em có thể search web ra chổ local police mà em cần đến, search luôn trên map tìm đường đi. Cứ làm như vậy nếu như thấy bé gặp nguy hiểm do các đứa trẻ khác trong nhà hành hạ. Phải nhớ trông chừng con cho cẩn thận, không để tai nạn xảy ra nhe. Nếu làm không nổi thì đi báo police thôi, không thì sau này em sẽ là người chịu trách nhiệm.
    • Avatar của kool aid
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 9 năm
    • 35 Bài viết

    • 18 Được cảm ơn

    #5
    Trích dẫn Nguyên văn bởi ngocoanh84 Xem bài viết
    :Crying:em mới qua mỹ chỉ đc 15 ngày thôi,mà đầu óc nặng nề vô cùng,vì gặp phải mẹ chồng khằc nghiệt,ngày nào cũng chỉ trích trách móc chê bai em,em thương chồng thương con,em cung tự nhủ với lòng là ráng chịu đựng, nhưng 15 ngày qua đầu óc em năng nề quá như địa ngục vậy,ko biết nói với ai,chẳnng bà con ,bạn bè thân thiết gì nơi này.ngày nào cũng nói: mày may mắn mới gặp đc chồng mày,chỉ tội con kia (chị em bạn dâu) chồng no ko biết lo, nên tao thương no như con ruột.rồi lại nói,bỏ máy chuc ngàn dolla về vn lấy vợ ma ko đc vốn liếng gì,người ta lấy vợ thì cha mẹ vợ cho mấy chục ngan sang mỹ mở tiệm nail,,em nấu ăn thi chê cái này cái kia , nào la dầu mỡ nhiêu,nào la ko đc nấu cài nay ăn bệnh, cái kia ko đc nấu.em như người ở tù hix hix:Crying:,lúc nào cũng phãi núp trong phòng,con em thi chỉ mới 7 tháng , ở trong phpng riết bích bùng be cứ khóc hoài,mà mỗi lần khóc thì bà nội lại la,con mày cứ e e suốt sao tao chiu nồi,đem ra ngoài thi con bé con của ba chi họ, nó lớn hơn cứ ngắt nhéo rồi đánh xô con em ngã đập đầu xuống đất hoài, em la nó thi mẹ chồng lại la em.em về tâm sự với chồng thì chỉ nhân đc 1 câu em ráng chịu đựng đi rối thôi.giờ em ko biết làm sao nên ở hay nên về, đã đi rồi làm sao quay về.mà em thì chỉ có thẻ xanh 2 năm thôi,giờ em muốn có việc gì đó làm để đầu óc ko nặng nề, để khỏi phải ở nhà chịu cảnh mẹ chồng nói suốt từ lúc sang đến tồi đi ngủ ko nói đc nữa thi mới ngừng nói, ko thi nói liền mieng suốt cả ngày,chồng em lại ko cho đi làm vì con em còn nhỏ,nếu để mẹ chống giữ thì mẹ chông em ko thương nó ghét mẹ nên ghét cả cháu( ghét chỉ vì gd em nghèo)ko giúp gì cho con trai bà.em ko biết còn đường nào giải thoát cho em ko
    Câu nói tô đậm của mẹ chồng em thật buồn cười. Bộ má chồng em cho con trai về VN lấy vợ là bả trông mong mấy chục ngàn từ gia đình xui? Vậy ko biết bả có cho của hồi môn cho gia đình xui để cho vợ chồng em báo hiếu với ba má ruột em mang nặng đẻ đau, nuôi em khôn lớn khi em ko còn sống chung với họ nữa? Bả ko mang nặng đẻ đau, ko nuôi em khôn lớn mà giờ có thêm 1 đứa con (con dâu cũng là con) chăm lo (nấu cơm...) cho, ở đó ko biết thương mà còn cai cú. Bả làm vậy chỉ khiến con trai bả càng thêm stress...thiệt chẳng biết nghĩ sao
    • Avatar của Veronice
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 11 năm
    • 1,305 Bài viết

    • 402 Được cảm ơn

    #6
    Chị có bà mẹ chồng ghê gớm ơi, cố gắng lên chị nhé. Chị cũng đừng cam chịu làm gì, cứ cãi thoải mái cho nhẹ đầu. Chị có thẻ xanh 2 năm rồi, chị cưới là có good faith. Có mà li dị chị vẫn phải trả alimony cho chị chứ chả dám đuổi về Vn đâu mà chị phải nhịn cho mệt. Bà mẹ chồng mà mở ra câu đuổi chị về VN, chị mặc kệ bà ý.
    • Avatar của sandy 04
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 9 năm
    • 24 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #7
    Em thì cũng hoàn cảnh ko khác gì là gặp 1 bà mẹ chồng kho' tinh'. Em qua Mỹ 8 tháng rồi, 8 tháng qua phải nói là cả 1 quá trình chịu đựng của em. Nói ra thì chẳng khác nào rên than nhung nhìu khi được giải bày trên nét như vầy cũng an ủi trong lòng 1 chút.
    Mẹ chồng em là người miềnTrung, (chính gốc)- rất kĩ tính, muốn người khác bao giờ cũng làm theo ý mình, hay lẫy hờn, hay rên than, khi vui vẻ thì ko sao chứ khi giận 1 ai đó là bà làm cho cả gd như 1 đám tang, gặp ai bà cũng chửi la. Cách nói chuyện của bà rất khéo, làm cho đối phương nghe thì dễ lầm là bà tài giỏi, bà rất thích được ai đó khen ngợi và là người ơn của người khác. Có thể em kể ko hết nhưng đây là 1 số điểm của mẹ C em.
    Em là con dâu mới, ngày đầu qua em còn lơ ngơ chưa biết gì trong bếp núc nên cứ đứng nhìn bà làm. Nhưng khoảng 3 tuần sau là em quen tất cả, đồ dùng để đâu em biết hết và riết rồi bây giờ bà ỷ y vào em mọi thứ em phải nấu nướng hết. Nhìu khi em mệt vô cùng mà bên tai mình ra rả suốt ngày, em rất bực mình, khi nấu bếp em muốn dc sự yên tĩnh( vì bản chất tính em ít nói và muốn yên lặng, ko thích sự ồn ào)nhưng me C cứ đứng kế bên nói hết chuyện trên trời xuống dưới đất, nhìn ngó người khác mà nói xấu họ thế này thế kia. Bây giờ em cứ đi học Esl về là chung lên bếp trước, nấu cho chồng togo di làm, kho nồi cá cho bà, ngày trước khi em chưa qua bà tự nấu, tự ăn, bà thích ăn cá mà ox em ko bao giờ ăn cá, chỉ như vậy thôi là thấy mệt rồi...NhƯNG đâu có hết......
    Me C em 60 tuổi, cái tuổi này mà nói yếu thì ko thể nào yếu dc, chỉ viện lí do thôi. Sáng em dậy 6h30 chuẩn bị đi học, đến 1h về, chưa thấy bà làm gì hết mà vừa thấy em là bà mở miệng: mệt quá con ơi, sáng giờ đứng bếp mỏi 2 cái chân. Em nghe mà tức vô cùng, ko làm gì thì thôi vệc gì phải gặp là nói như vậy.Trong khi nồi cơm em phải vo, xào rau, nấu canh, chiên, kho.....chi nào từng làm bếp thì ắt hẳn biết nấu chừng 3 món là mệt ứ hự rồi. Đã vậy còn sanh tật, đứng gần cái nồi cơm mà bà ko lấy nổi cái chén bới cơm, em vừa rửa 1 sink chén chảo xong là quay qua bới cơm, múc canh cho bà. Bà thấy hết những việc em làm chứ, but lúc nào cũng mở miệng ra là : con làm gì làm hoài vậy con.....ra vẻ giống như quan tâm tới mình lắm....vì bà sợ em phone về cho mẹ em em nói bà ko quan tâm, sợ em nói gd chồng tệ bạc. Chứ nếu bà biết thương con dâu thì đỡ đần cho nó chút chứ.
    Em ko cần ai biết công lao em làm cho gd chồng, chỉ ox em thấy là đủ với em rồi. Mỗi khi bạn bè bà phone tới là bà hay nói bà đứng bếp lo cho gd miếng cơm, chứ ko bao giờ bà nói con dâu bà làm bếp, cón ai hỏi con dâu giờ làm gì thì bà nói nó đi học rồi về nhà nghỉ ngơi thôi chứ làm gì đâu....em nghe mà nóng mặt. Em ko so đo tính toán với bà nhưng chỉ 1 câu nói cho con dâu nó mát lòng chút, bà cũng ko biết cách ứng xử. Em thì cực như 1 con ôsin, bà thì chỉ nói tốt về bản thân bà, bà ha thấp tất cả mọi người chung quanh.
    Hồi em mới qua, bà cứ nói em là: con có phước lắm mới được qua đây, có phước lắm, nhìu người có tiền muốn qua mà đâu qua dc....em muốn hét lên" con có phước hay vô phước!!!", em tức lắm.
    Em rất ước dc ra riêng, but ko có khả năng vì em mới qua, nghề nghiệp chưa có, ox em đang đi học lên hi vọng sau này lương cao hơn 1 chút mới đỡ cho cs VC. KO biết chịu đựng dc đến khi nào thôi. OX em vì thương em nên nhìu lần đụng với mẹ anh, bà méc với 2 chị chồng phần phải về phía bà, bà đỗ hết lỗi cho VC em. Em nín nhịn.
    Có lần em mới đi học về, hơi mệt, bà nói với 1 giọng khó nghe vô cùng, nói em ko clean restroom, để nó dơ quá, tao mới xuống chà cho vc bây, nền thì tóc rơi xuống đầy ngay, bồn cầu thì dơ ơi là dơ, đánh răng văng tùm lum..ect....em giận tím người vì mình ko phải 1 đứa ko biết điều, 1 đứa lười nhát, 1 tuần em clean 2 lần, mấy chị ỡ mỹ mà tưởng tượng em ngồi xuống lấy khăn lau nền nhà = tay ko? Em thấy như vậy nó sạch hơn lau = cây nên em làm. Chưa đủ hay sao??? Em uất ko ăn cơm trưa, gọi cho chồng nói, ox em giận phone liền về nhà tính nói chuyện với bà nhưng may mắn em bắt phone liền và nói anh thôi. Em chỉ muốn nói cho chồng biết để chia sẻ cùng em chứ em ko muốn anh gây lại với me anh vì anh làm như vậy bà ko chửi anh mà ghim trong bụng ngày mai đợi ox em đi làm còn em ở nhà thì nói xóc em, bà dùng từ ngữ rất sốc, điều này chính chị chồng em cũng nói.
    Giờ VC em cũng có thể mướn apartment dc but bà từng tuyên bố: nếu ra riêng dc thì cứ ra, ko ai ép, nhưng nhà này là nhà từ đường, ra thì cũng phải phụ vô nhà này mỗi tháng chứ ko phải ra đi là dứt luôn.....Em thương chồng, thương chị chồng nên em còn ở chung, chứ khi ra riêng thì VC em đâu có khả năng phụ thêm vào nhà này nữa. Bà ko còn đi làm, xoay sở chính trong nhà là tiền chồng em và chi chồng , còn anh chi khác thì phụ vô chút đỉnh nên căn nhà mới duy trì dc đến ngày hôm nay. Bà sống theo quan niệm lão làng: sống cái nhà, già cái mồ, chính vì vậy khổ con cái mà bà ko biết. Ở mỹ ai ko muốn sỡ hữu cái nhà, nhưng tùy hoàn cảnh và dk, bà cứ ôm khư khư cái nhà này trong khi ox em và chị chồng di làm lương lao động, lương thấp. Bà và chị chồng có thể xin housing but bà ko chịu. Em buồn lắm, muốn ra đi nhưng cái nghĩa cái trách nhiệm nó ko cho phép mình, cứ cam chịu, cam chịu. Cũng biết bao lần vì bà dằn vặt em mà ox em gây lộn với me anh. Anh xin lỗi em vì đưa em qua mà ko thể lo cho em CS riêng, em an ủi chồng hãy ráng học mới thay đổi dc tương lai, còn em thì giờ ì ạch ESL, ko biết bao giờ mới khá nổi đây.
    Nghĩ lại thấy thương mẹ ruột em vô cùng, mẹ hiền lắm, đi làm lụng lo cho con cái ko 1 lời rên than, em xuống bếp là mẹ đuổi đi lên, ko cho làm. Cơm nước nhìu khi lo cho mẹ ko trọn bữa, có khi mẹ còn dọn cho con cái ăn, vậy mà qua đây làm dâu hầu hạ người dưng từng chén cơm, rửa chén cho họ còn bị chửi nói sốc nữa:Crying:
    Em phải làm sao đây các chị? Ở mỹ hơn chục năm rồi mà tư tưởng của người già sao vẫn còn khủng khiếp quá.
    Bà làm riết rồi em thấy ko còn tình cảm như mới ngày đầu qua, em dần xa lánh bà, ko muốn tiếp chuyện với bà, em thấy giả giả làm sao. Ko phải tình cảm thật.:Worried:
    • 335 Bài viết

    • 83 Được cảm ơn

    #8
    Trích dẫn Nguyên văn bởi kool aid Xem bài viết
    Câu nói tô đậm của mẹ chồng em thật buồn cười. Bộ má chồng em cho con trai về VN lấy vợ là bả trông mong mấy chục ngàn từ gia đình xui? Vậy ko biết bả có cho của hồi môn cho gia đình xui để cho vợ chồng em báo hiếu với ba má ruột em mang nặng đẻ đau, nuôi em khôn lớn khi em ko còn sống chung với họ nữa? Bả ko mang nặng đẻ đau, ko nuôi em khôn lớn mà giờ có thêm 1 đứa con (con dâu cũng là con) chăm lo (nấu cơm...) cho, ở đó ko biết thương mà còn cai cú. Bả làm vậy chỉ khiến con trai bả càng thêm stress...thiệt chẳng biết nghĩ sao
    chị ơi,lần đầu tiên em bước chân vô nhà ở mỹ 30phuc1 sau là em nhận ngay câu đó đập vào mặt rồi,vả kể từ ngày hôm đó đến nay ngày nào em cũng phải nghe câu nói đo,và những câu chĩ trích trách móc khác nữa.Em biết đã đi lấy chồng rồi thì phải trong nhờ đục chịu,em cũng tự nhủ trong lòng la vi thương chồng thương con rang chịu đựng cho êm cửa em nhà.nhưng mỗi ngày trôi qua thì sức chịu đựng của em lạ vơi đi,ko thể chịu nổi khi bị tra tấn tinh thần như thế.Ngày nào cũng nói, nói từ sang sớm nói đến tối đi ngủ thì thôi.nên em chỉ đc buổi tối mẹ chồng em đi ngủ thì đầu óc em đc nghi ngơi 1 chút.nhiều khi sang đang ngu nghe tiếng mẹ chồng ma giựt bắn người ám ảnh ko ngủ đc nữa,còn vấn đề con bé con của bà chị em bạn dâu thường đánh con em.nhiều lúc em tức lắm nhưng ko biết lam sao,nếu em lam gì đó goi 911 chằng hạn thì sẽ có thêm 1 vấn đề nữa để mẹ chồng em tra tân em thêm.chồng em thì suốt ngày đi lam 10h đêm mới về,về rồi ăn cơm xong rồi ngủ em cũng ko co thgi tâm sự với chồng nhiều.chồng em chỉ nói (mẹ chồng em khó chị chồng ko dám ở chung, anh chồng cũng ko dám ở chung,nên giờ mẹ chổng em phải ở chung với tụi em,nên em phải ráng chịu đưng)thương chồng 3m cũng ráng nhưng ngày nào củng nòi nhưng câu tri trich2 gd em,chê em nghèo ko giùp ích gì cho chồng,ghét bò con em ,chỉ tội nhất cho con em, no mới qua chưa quen đc giờ mỹ, nên ban đêm hay thức ,chỉ thế ma ban ngày me chông ko cho con em ngủ , mặ dầu bé quá sức buồn ngủ cứ dựng ngồi dậy thì bé cứ ngã ra ngủ mà mẹ chông bắt phải rửa mặt dưng nó ngồi dậy ko cho ngủ nhìn con khóc đòi ngủ ma ro8i nước mắt,bả nói cho nó thức chứ để đêm no thức khóc la sao tao ngủ đc và chồng mày còn phải đi lam nuôi me con mày nữa,em biết điều đo nhưng bé còn nhỏ quá chưa quen giờ bắt bé lam liên sao đc ,phải cho bé thời gian,em đã giải thích như vậy, mà ngày nào con em cũng bị quát nạt.2 đứa con dâu , đứa thương đứa ko thương, bên trọng bên khinh, chỉ tại cái tội mình nghèo mà bị khinh,biết sống sao cho vừa lòng.nhiều khi em bế tắt muốn ẵm con đi đâu cho rồi, nhưng tiếng ngươi ko rành đường xa ko biêt, thời tiêt lạnh lẻo,biết đi đâu để trốn khỏi cái địa ngục này,chỉ ngồi ngay cửa mong sao chồng sớm về, trời tối mau mau đề đầu óc em đc thanh thản
    • 658 Bài viết

    • 50 Được cảm ơn

    #9
    @Sandy: Đọc chuyện của em chị thấy có gì to tát lắm đâu. Nhiều người còn hoàn cảnh éo le bi đát hơn em nhiều. Mẹ chồng chửi sỗ sàng như tát nước vào mặt. Chồng thì đối xử không ra gì. Ít ra mẹ chồng em còn nói những lời hay mặc dù ý không có đẹp, ko có vừa lòng em. Nếu mẹ chồng em thích kể công trong việc dọn nhà, bếp núc sao em không tung hứng hộ bà. Em so bì làm gì với bà mặc dù là công việc 1 tay em làm cả thật. Ba cái việc bếp núc, dọn dẹp nhà đó có gì là to tát đâu mà giành dật. Bà thích thì mỗi khi bạn bà đến em cứ nói phóng lên cho bà đẹp mặt lúc đấy "Mẹ con giỏi lắm..mẹ con làm hết. Con có phước lắm mới có 1 mẹ chồng như vậy? Biết đâu khi em nói vậy xong đêm bà ngủ lại vắt tay lên trán thấy hổ thẹn.
    Bà có khó tính 1 chút thì dù gì bà cũng là người sinh ra chồng mình, nuôi dạy chồng thành người tốt thì em cũng nên nhịn bà ở mức độ đáng nhịn được. Chứ chồng em mà cũng không ra gì thì mới đáng tranh đấu.
    Xin lỗi nếu chị không đồng cảm chia sẻ được với những nỗi phiền muộn của em lúc này.
    Mẹ iu KhangKhang nhứt thế giới :LoveStruc: :LoveStruc: :LoveStruc:
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của Conbe
    • Thành viên tích cực 2015
      Offline
    • 14 năm
    • 3,542 Bài viết

    • 1,008 Được cảm ơn

    #10
    Trích dẫn Nguyên văn bởi AnneNguyenP Xem bài viết
    @ngocoanh: Con em thì em phải có trách nhiệm bảo vệ nó vì em là mẹ nó. Luật của Mỹ rất nghiêm khắc và bảo vệ trẻ em. Nếu con em có chuyện gì là người ta sẽ bắt em chứ không phải là chồng em hay những người khác. Vì vậy em đừng để con em chơi với những đứa trẻ ăn hiếp hành hạ nó.

    Nếu như nhà chồng không chịu bảo vệ con em thì em phải tìm cách đi ra chổ local police để nói cho họ biết con em bị hành hạ như vậy. HỌ sẽ chỉ em cách nào bảo vệ con em hoặc ít nhất là họ biết có người hành hạ con em. Trách nhiệm làm mẹ là em phải bảo vệ con.

    Em vào internet được thì em có thể search web ra chổ local police mà em cần đến, search luôn trên map tìm đường đi. Cứ làm như vậy nếu như thấy bé gặp nguy hiểm do các đứa trẻ khác trong nhà hành hạ. Phải nhớ trông chừng con cho cẩn thận, không để tai nạn xảy ra nhe. Nếu làm không nổi thì đi báo police thôi, không thì sau này em sẽ là người chịu trách nhiệm.

    Con nít cấu ngắt nhau là chuyện không đến nỗi phải đi cảnh sát báo trình đâu vì không lẽ họ sẽ bắt đứa con nít kia? Con nít đánh nhau đâu thể xem là bị hành hạ? Đi báo cảnh sát chuyện con nít cấu ngắt nhau các mẹ có nghĩ là cảnh sát chịu đến nhà lấy report không? Nếu không thể nói được bé kia thì mình không cho con mình chơi chung với bé kia thôi chứ đi báo cảnh sát chỉ vì chuyện con trẻ thì mình có đối xử với nhau "cạn tàu ráo máng" quá không? Đằng này lại là người trong nhà thì thật sự làm quá ầm ĩ chuyện này mà cuối cùng người thiệt thòi không phải là ai khác chính là mình.
    • Avatar của sandy 04
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 9 năm
    • 24 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #11
    Những gì em buồn em kể trên chỉ là con số nhỏ trong hàng trăm con số khác, đây là dd nên em ko thể kể hết dc. Người ở ngoài cuộc thì khi đọc cảm thấy nhỏ nhặt. Em biết em cũng đỡ hơn nhiều chị em khác nhưng trong cuộc sống mẹ chồng- nàng dâu có muôn vàn cái chịu đựng khác nhau chị à!
    Có lần me C bực cái gì ko theo ý bà, bà chửi lây VC em và đuổi VC em ra khỏi nhà, bà dùng từ ngữ xóc trong đầu em, ý như VC em ăn bám vậy, bao giờ bà cũng đề cao người con làm ra tiền nhìu nhất trong nhà. Em ko tiện nói lời cụ thể ra đây. Ở VN em ko phải dân thất học, em có học thức, có địa vị. Nên đôi khi lời lẽ cư xử của bà em ko thể chấp nhận được. Bà luôn suy diễn theo ý của bà rồi bà phán xét sự việc theo đó, giống như quan tòa CS buộc tội là ko dc cãi lại:Worried:
    Biết me C là người sanh ra chồng, phận làm dâu nên em chỉ im lặng, nín nhịn, cho qua. Làm dâu 8 tháng em chưa lần nào làm mếch lòng bà. Bà khó tính đến nỗi anh C em vừa lấy Vợ là ra riêng liền, đã vậy bà còn gây gỗ với bà xuôi- mẹ vợ anh Trai C em, chỉ vì những chuyện nhỏ nhặt, và giờ 2 người ko nhìn mặt nhau.....
    Nhìn thấy những cặp VC ở nhà thuê, nhà mướn em thèm biết chừng nào. Ở như vậy cho dù đói cũng vui vì ít ra tinh thần mình ko bị tổn thương:Crying:
    • 658 Bài viết

    • 50 Được cảm ơn

    #12
    @Sandy: Sorry em..Thôi thì ráng chịu đựng 1 thời gian nữa vậy..Cố gắng đừng suy nghĩ nhiều. Cứ nghĩ mình lấy chồng chứ không phải lấy mẹ chồng đi..hihi. Vậy cho nó nhẹ và dễ sống. Vì mình bực mình thì chỉ hại mình trước tiên. Tinh thần không thoải mái khó chịu lắm em. Có gì buồn bực cứ lên đây chia sẻ cho nhẹ lòng. Ít nhất em còn nói ra được và có người lắng nghe, chia sẻ cũng đỡ ức chế hơn là găm ở trong lòng mà phải ko?
    Chúc em sớm tìm ra giải pháp hòa hợp xung đột mẹ chồng-nàng dâu. Chủ đề muôn thưở.
    :Rose:
    Mẹ iu KhangKhang nhứt thế giới :LoveStruc: :LoveStruc: :LoveStruc:
    • Avatar của Conbe
    • Thành viên tích cực 2015
      Offline
    • 14 năm
    • 3,542 Bài viết

    • 1,008 Được cảm ơn

    #13
    Trích dẫn Nguyên văn bởi Veronice Xem bài viết
    Chị có bà mẹ chồng ghê gớm ơi, cố gắng lên chị nhé. Chị cũng đừng cam chịu làm gì, cứ cãi thoải mái cho nhẹ đầu. Chị có thẻ xanh 2 năm rồi, chị cưới là có good faith. Có mà li dị chị vẫn phải trả alimony cho chị chứ chả dám đuổi về Vn đâu mà chị phải nhịn cho mệt. Bà mẹ chồng mà mở ra câu đuổi chị về VN, chị mặc kệ bà ý.

    Sống làm sao để sau này người ta xấu hổ khi họ nghĩ lại chứ mình sống để họ xem thường thì đơn giản lắm em ạ. Cuộc sống này còn có chồng, những gì mình hành động không phải cho mình sướng thôi là đủ mà nghĩ đến chồng, nghĩ đến sự khó xử mình sẽ đặt chồng vào vị trí đó thì có nên không? Sao chủ tõpic chỉ mới nản lòng vì cuộc sống khó khăn và băn khoăn nên về hay ở, về thì làm gì mà ở thì ra sao.. vẫn chưa muốn bỏ nhau mà em ủng hộ mạnh mẽ chuyện này vậy? Chuyện bỏ nhau đâu chỉ đơn giản vì tiền trợ cấp mà con cái nữa chứ. Bỏ nhau nghe chừng đơn giản nhưng không hề đơn giản.

    Buông xuôi mọi chuyện đến đâu hay đến đó thì dễ nhưng phấn đấu vượt qua để chứng minh được mình mới khó. Giữa ranh giới đứng lên đi tiếp hay bỏ mặc mong manh như làn khói, mà với mình bỏ mặc là con quỷ cám dỗ mình rát nhiều. Mình chỉ khuyên chut topic nên cố gắng không phải là chịu đựng im lặng làm cái bóng trong nhà mà là cố gắng để có ngày mai tốt hơn. Không phải mình không thông cảm cho bạn mà là mình rất thông cảm nữa là khsc vì cảnh mẹ chồng con dâu mình cũng trải qua tuy chỉ 1 tháng nhưng vừa đủ dạy thêm cho mình bài học cư xử ở đời rất nhiều. Ngày còn sống trong nhà được sự bảo bọc của bố mẹ ông bà muôn làm trời làm đất gì cũng được. Ông bà nói một câu mà không vừa ý mình có thể khóc lóc này nọ nhưng khi ra đời đâu phải ai nói mình không vừa lòng là mình trả miếng cho họ biết tay là mình dữ dằn là mình ngon lành đâu. Khi tâm sự nhiều người đã khuyên mình làm cho "tới bến" may mà mình chưa làm cho "tới bến". Suy nghĩ lại mình vẫn hối hận vì lẽ ra mình đã làm được trọn vẹn mọi điều gia đình mình dạy mình ngoại trừ một điều. Mình nóng nảy nên khi có xung đột với mẹ chồng mình đã nói to tiếng và có lời lẽ không thể không công nhận là hỗn. Muốn nói thế nào thì nói, mọi người sẽ thông cảm tại sao mình hỗn nhưng không ai có thể đồng ý là con cái mà hỗn như thế là đúng. Mình không nói gì ghê ghớm nhưng có những câu mình có thể nói với bạn bè hay chồng mình nhưng đáp trả với ông bà, cha mẹ thì luôn luôn sai.

    Tin mình đi rằng cái gì cũng có sự trả giá của nó. Bạn chủ topic đối xử cho người ta thấy mình là con nhà được dạy dỗ đàng hoàng thì sẽ có cái giá của nó. Cho người ta thấy mình không được dạy dỗ đàng hoàng thì cũng có cái giá của nó. Không phải chỉ bố mẹ chồng thấy mà chồng thấy mới là điều quan trọng và ảnh hưởng lâu dài đến cuộc sống vợ chồng con cái mình sau này. Người lèo lái con thuyền gia đình của bạn vượt qua sóng gió trở ngoại không ai khác chính là người phụ nữ, là bạn đấy. Chồng là trụ cột gia đình nhưng bạn là người xây nền tảng chắc chắn cho người trụ cột trụ vững trong nhà mình hay không thì chỉ có bạn thôi.

    Đừng để nóng quá mất khôn rồi sau này nghĩ lại thấy mình hành động trẻ con quá thì không thể nào quay ngược lại kim đồng hồ thời gian cả.
    • 23 Bài viết

    • 20 Được cảm ơn

    #14
    ngocanh 84 va` sandy04:
    ngocanh84 và sandy 04, mình nhận xét khách quan thôi nhé, nếu có gì không đúng thì hai bạn đừng buồn .
    Không phải cứ ai sang Mỹ thì cũng trở nên cởi mở, thóang, biết suy nghĩ đâu, nhất là mấy bà mẹ chồng các bạn đã từng lớn lên ở vào thời xưa hơn chúng mình nhiều . Có rất nhiều bà cũng cay nghiệt không các gì các bà mẹ chồng cay nghiệt ở VN . Ai may thì gặp mẹ chồng tốt, xui thì gặp phải mẹ chồng tệ . Đừng nói là cuosang đây rồi mới biết, có nhiều người quen nhau ở bên này, qua lại chán chê đến khi cưới xong mới ngỡ ngàng ra đấy . Mẹ chồng thế nào thì mình không sửa được nữa rồi, bây giờ vấn đề là mình giải quyết cuộc đời mình ra sao thôi .
    Thứ nhất: xét ông chồng của mình xem có hiểu và thương mình hay không, có tốt với mình không ? Có muốn ra ở riêng hay không ? Có đủ khả năng ra ở riêng không ?

    Mình nói trước là cuộc sống ra riêng vất vả hơn bạn tưởng nhiều nhé, ở chung tiết kiệm được nhiều lắm đấy .

    Nếu các câu trả lời trên đều là có thì mau mau thoát ra khỏi cuộc sống chung đó, thuê apartment 1 thời gian, để dành được khá khá hãy mua nhà nhé . Kinh nghiệm của mình là số tiền chi ra hàng tháng sau khi mua nhà cao gấp đôi khi ở apartment đấy . Chưa kể bao nhiêu là thứ cần sắm sửa, mấy chục ngàn đô bay cái vèo .

    Mẹ chồng bạn có sống ra sao thì đấy là chuyện của bà ấy . Nghe thì có vẻ tàn nhẫn nhưng thực tế chứng minh là bà ấy sẽ không chết đâu . Bà ấy sau 1 thời gian sẽ đổi thái độ với bạn ngay, sẽ đàng hoàng tử tế để mong con trai về thăm mình . Không đủ tiền chi tiêu thì bà ấy sẽ phải tìm cách để dọn đến ở chung với v/c bạn . Khi ấy thì mọi thứ thay đổi rồi nhé, không còn ca bài ca chúng mày ở nhà tao được nữa . Nhưng đợi đến lúc đó thì còn 1 thời gian dài cơ .
    Bây giờ nói tới việc bạn ra ở riêng thì sao ? Ở Mỹ này không biết lái xe là coi như ... cụt chân, làm gì có xe ôm hay thuê taxi đi lung tung được . Do đó nếu không có xe, không biết lái xe thì bạn dứt khoát phải chọn thuê apartment ở gần trạm xe bus, tốt nhất là gần luôn chợ búa, trường học, thư viện .

    Bây giờ bàn về việc chồng yêu thương lắm, thông cảm lắm, muốn ra ở riêng lắm mà tiền thì không đủ để thực hiện nhé . Lúc này mình phải xác định là mình sống chung với lũ rồi đây . Điều trước tiên cần làm : Không để lọt vào tai những câu nói làm mình nghĩ ngợi, làm mình đau lòng . Giả điếc lúc nào có thể được . Bảo chồng sắm cho mình 1 cái máy mp3 (rẻ rề) hoặc khá hơn thì là Ipod, trữ nhạc, sách, bài học tiếng Anh vào đấy, cắm cái headphone vào khi nào ở nhà 1 mình với MC và mở volume thật to vào .

    Điều thứ hai cần làm: Bảo chồng dắt mình đi tìm (vào ngày cuối tuần khi chồng không phải đi làm) mấy cái park gần nhà, thư viện gần nhà, hoặc dắt mình đi vài lần cho quen bằng xe bus đến mấy nơi nói trên, nhớ chú ý xem park nào càng có đông trẻ em chơi đùa thì càng an toàn . Khi đã thuộc đường đi rồi thì hàng ngày dắt con ra đó cho nó chơi đùa khoảng 1-2 giờ đồng hồ ban sáng hoặc ban chiều, tránh mặt MC 1 khoảng thời gian cho mình relax . Thư viện có computer cho mình dùng free, nói với chồng dắt đi làm thẻ thư viện . Đi xe bus thì mua vé tháng hoặc mỗi chuyến hình như chỉ khoảng 50 cents- $1.25 tùy vùng thôi . Nếu trả tiền thì nhớ xin học daily pass, có thể dùng đi cho chuyến về không phải trả thêm tiền . Thư viện cũng có nhiều chương trình rất hay như đọc sách cho trẻ em, mình nghe ké cũng học được tiếng Anh đó . Ra park thì đừng ngại nói chuyện với người lạ, đa số người Mỹ họ rất thân thiện, không quen biết gì nhưng gặp nhau là chào hello và cười rất vui vẻ . Các bà mẹ Mỹ ở nhà trông con hoặc các cô giữ trẻ của Mỹ họ đều dắt trẻ ra park chơi mỗi ngày đấy chứ không có ngồi ru rú ở nhà đâu .
    Bạn sandy than phiền chuyện nấu ăn, mình cũng thấy bạn hơi kêu ca . Mình đây đi làm full time, về vẫn nấu ăn mỗi ngày đấy, nếu biết cách sắp xếp thì nấu cũng nhanh thôi mà . MC bạn nếu thích khoe thích hỏi thì bạn đừng ngại gì hết, cứ nhờ bà thẳng tay "Mẹ ở nhà cắm hộ con nồi cơm nhé " "mẹ nhặt rau giúp con nhé ", cứ ngọt ngào vào . Một là bà chịu làm đỡ cho mình, hai là bà tự tránh mình ra . Trước mặt chồng đừng bao giờ chù ụ mặt hay gọi mách làm gì, cứ vui vẻ với mc . MC nói gì mình không thích nghe thì lờ đi như không nghe thấy, bấy giờ người đi than phiền, đi mách chồng bạn sẽ là MC đấy .
    Nước Mỹ không ghê gớm như mình sợ, cũng không buồn chán như nhà tù đâu nếu mình biết tự mình tìm lối đi cho mình, tìm niềm vui cho mình .
    Đừng tự nhốt mình trong nhà, trong phòng nữa . Khi có sự giao tiếp với thế giới bên ngoài thì bạn sẽ thấy giả điếc với MC dễ dàng lắm thôi . Chồng đi làm về sẽ thấy thật vui vẻ, hạnh phúc khi vợ mỗi ngày ríu rít kể cho chồng nghe những chuyện vợ thấy vợ học được hay làm được trong ngày chứ không phải điệp khúc khóc lóc kể tội MC .
    Chúc các bạn mau tìm ra hướng giải quyết cho mình .

    PS: thời gian đầu mới sang Mỹ mình cũng khóc lóc kinh lắm, lúc nào cũng muốn về lại VN . Sau khi làm được những gì mình kể trên thì thấy mình thật thoải mái lắm, hihi, hết khóc rồi .
    • 3,947 Bài viết

    • 1,657 Được cảm ơn

    #15
    - vào đọc sao mà thấy buồn thế, em chia sẻ với mấy chị.Chúc mấy chị sẻ vững vàng bước qua cuộc sống hiện tại và hạnh phúc.
    QTDpp7
    • Avatar của mecobexiu
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 12 năm
    • 2,629 Bài viết

    • 607 Được cảm ơn

    #16
    Các chị ơi, chủ topic mở topic này ra để tìm hiểu luật hôn nhân và li dị á. Hy vọng có ai đó biết luật để chia sẻ với ttttvt, để cho bạn ấy tìm hiểu được thông tin cần tìm ấy ạ. Chứ topic này lạc đề quá rồi, sợ Mod khóa mất thôi.

    c50gtlb


    Chỉ nguyện suốt đời bên anh!
    • Avatar của Conbe
    • Thành viên tích cực 2015
      Offline
    • 14 năm
    • 3,542 Bài viết

    • 1,008 Được cảm ơn

    #17
    Trích dẫn Nguyên văn bởi mecobexiu Xem bài viết
    Các chị ơi, chủ topic mở topic này ra để tìm hiểu luật hôn nhân và li dị á. Hy vọng có ai đó biết luật để chia sẻ với ttttvt, để cho bạn ấy tìm hiểu được thông tin cần tìm ấy ạ. Chứ topic này lạc đề quá rồi, sợ Mod khóa mất thôi.

    Muốn li dị phải nói rõ cuộc sống hiện tại, giấy tờ hiện tại, nhà cửa con cái hiện tại thì mới có câu trả lời rõ ràng về luật lệ được mất của mình được. Chứ li dị không đòi hỏi quyền lợi gì thì chỉ cần tốn $200 thôi.
    • Avatar của mecobexiu
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 12 năm
    • 2,629 Bài viết

    • 607 Được cảm ơn

    #18
    Trích dẫn Nguyên văn bởi Conbe Xem bài viết
    Muốn li dị phải nói rõ cuộc sống hiện tại, giấy tờ hiện tại, nhà cửa con cái hiện tại thì mới có câu trả lời rõ ràng về luật lệ được mất của mình được. Chứ li dị không đòi hỏi quyền lợi gì thì chỉ cần tốn $200 thôi.
    Chị Conbe quote sai rồi ạ, người cần hỏi là chủ topic, chứ ko phải em. Nếu chủ topic có ko nói rõ về hoàn cảnh hiện tại thì chúng ta cũng nên nhắc nhở để chủ top đặt lại câu hỏi cho thích hợp mà. Có lẽ em quá nhiều chuyện nên xen vào những topic ko phải chuyện của mình.

    c50gtlb


    Chỉ nguyện suốt đời bên anh!
    • Avatar của Conbe
    • Thành viên tích cực 2015
      Offline
    • 14 năm
    • 3,542 Bài viết

    • 1,008 Được cảm ơn

    #19
    Trích dẫn Nguyên văn bởi mecobexiu Xem bài viết
    Chị Conbe quote sai rồi ạ, người cần hỏi là chủ topic, chứ ko phải em. Nếu chủ topic có ko nói rõ về hoàn cảnh hiện tại thì chúng ta cũng nên nhắc nhở để chủ top đặt lại câu hỏi cho thích hợp mà. Có lẽ em quá nhiều chuyện nên xen vào những topic ko phải chuyện của mình.
    Chị có đọc câu hỏi của chủ topic mà không biết bắt đầu trả lời từ đâu vì chủ topic không nêu rõ hoàn cảnh hiện tại đang nằm ở nơi nào để các mẹ có thể tìm giúp thông tin cho chính xác nhất.

    Khi MCBX nhắc mọi người thì chị quote lại có chủ đích cũng để trả lời là có thể mọi người không phải không trả lời mà là do câu hỏi quá chung chung nên sẽ khó trả lời.
    • 3,003 Bài viết

    • 944 Được cảm ơn

    #20
    Trích dẫn Nguyên văn bởi Conbe Xem bài viết
    Con nít cấu ngắt nhau là chuyện không đến nỗi phải đi cảnh sát báo trình đâu vì không lẽ họ sẽ bắt đứa con nít kia? Con nít đánh nhau đâu thể xem là bị hành hạ? Đi báo cảnh sát chuyện con nít cấu ngắt nhau các mẹ có nghĩ là cảnh sát chịu đến nhà lấy report không? Nếu không thể nói được bé kia thì mình không cho con mình chơi chung với bé kia thôi chứ đi báo cảnh sát chỉ vì chuyện con trẻ thì mình có đối xử với nhau "cạn tàu ráo máng" quá không? Đằng này lại là người trong nhà thì thật sự làm quá ầm ĩ chuyện này mà cuối cùng người thiệt thòi không phải là ai khác chính là mình.
    @Conbe: chị chỉ trả lời về khía cạnh luật pháp còn chuyện đối xử như thế nào thì ở đây chị em đã nói hết rồi. Chị không có thời gian để hỏi chi tiết nhiều. Chị chỉ liệt kê hết những trường hợp sẽ xảy ra và xấu nhất là phải làm gì thôi, mong chị em hiểu như vậy.

    Không cho tụi con nít chơi với nhau cũng là cách chị liệt kê đầu tiên. Nếu tệ quá thì mới đến cảnh sát. Em bé còn nhỏ quá, mới 7 tháng mà té dập đầu hoài cũng không có tốt đâu.
  • Trang 1/2

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2