TIN TÀI TRỢ.

Cuộc sống ở Mỹ

  • 0 Lượt chia sẻ
  • 9.85K Lượt đọc
  • 38 Trả lời

  • Trang 1/2

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2

Luôn tự hào là nguồn thông tin và kiến thức đáng tin cậy dành cho phụ nữ trưởng thành.

Theo dõi Webtretho

Đến trả lời mới nhất
    • Avatar của 7miles
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 9 năm
    • 1,627 Bài viết

    • 539 Được cảm ơn

    Thành viên báo vi phạm nhiều 2018Thành viên cảm ơn nhiều 2018Thành viên tích cực 2018
    #1
    Mình thấy hội này vắng quá, lại không có topic nào tiêu biểu nên lân la mở chủ đề này. Chẳng biết có ai vào ủng hộ không nhưng sẽ ráng dành thời gian thỉnh thoảng vào gõ, như kiểu viết blog, để chia sẻ với mọi người về cuộc sống điển hình ở ở Mỹ.

    Nói điển hình cũng hơi quá, vì Mỹ là đất nước đa dạng về sắc tộc văn hóa. Có điều mình từ lúc đến Mỹ đến bây giờ không tiếp xúc nhiều với người Việt nên cũng không biết người Việt ở các bang khác như thế nào. Mình sống ở vùng Trung Tây, một trong những bang lạnh nhất vào mùa đông ở nước Mỹ. Mình sống chưa quá lâu để quên sạch tiếng cha đẻ, có điều thỉnh thoảng vẫn chen tiếng Anh, còn về mảng chuyên môn thì nửa chữ tiếng Việt cũng không biết. Mình sẽ cố gắng dùng tiếng Việt hoàn toàn, nhưng nếu mình không biết sẽ dùng từ gốc tiếng Anh để diễn tả, mong cả nhà đọc qua thấy có khó hiểu thì đừng nghĩ là mình cố tình, nó chỉ là thói quen thôi.

    Chủ đề đầu tiên sẽ là về điểm tín dụng, hay từ tiếng Anh gốc là credit score. Mình chỉ viết theo cách hiểu của mình, còn bạn nếu có gợi ý gì thì bổ sung nhé.

    Khi mình còn đi làm ở VN cách đây rất lâu, để xin một cái thẻ tín dụng hạn mức 10 triệu, mình phải ký quỹ 10 triệu. Rồi sau đó họ cấp cho mình một cái thẻ, tóm lại là xài trước trả sau, còn nếu không trả thì họ sẽ lấy cái quỹ ở trên để trả.
    Không biết bây giờ cơ chế làm thẻ có còn như vậy không, nhưng thẻ tín dụng ở Mỹ không được cấp như thế.

    Nếu bạn bỏ tiền vô ngân hàng và người ta cấp cho một cái thẻ để dùng số tiền đó, thì nó là thẻ debit, mình hay nói đùa là thẻ bay tiền. Còn thẻ credit cơ bản là vay để xài trước rồi sau đó mới lấy tiền ra trả, mình vẫn đùa là thẻ vay tiền. Ở Mỹ, yếu tố quyết định đầu tiên để người ta có thể xin thẻ tín dụng và tất cả các khoản vay khác hay không, chính là điểm tín dụng. Nhiều người hỏi mình vì sao chỉ đi làm mới có 1 năm mà đã có thể mua nhà ở Mỹ, chẳng lẽ bên này lương cao dữ vậy à, thực ra, tất cả đều là ...nợ nần. Vậy điểm tín dụng là gì?

    Điểm tín dụng càng cao, chứng tỏ người mang điểm đó có tỉ lệ đáng tin cậy trong việc sẽ trả lại số tiền mà họ đã nợ, là cao. Việc bắt đầu có điểm tín dụng, thường là từ việc có cái thẻ tín dụng đầu tiên, sau đó theo thời gian, tùy vào việc mình có thanh toán đều đều hay không mà điểm tín dụng sẽ lên cao hay xuống thấp. Để có thể xin được thẻ tín dụng, thì phải có việc làm, tức là có lương đều đều khai thuế rõ ràng. Ở đây mình không lạm bàn về chuyện lương lậu thế nào là hợp pháp, nếu được mình sẽ chia sẻ ở một topic khác. Chỉ cần bạn hiểu là một khi bạn có phiếu lương (pay stub), thì chuyện bạn đến ngân hàng để xin chiếc thẻ tín dụng đầu tiên là vô cùng dễ dàng, chiếc thẻ đầu tiên này thường hạn mức rất thấp.

    Khi có thẻ tín dụng đầu tiên, thì sẽ bắt đầu có điểm tín dụng. Điểm tín dụng trong khoảng 300-850. Thường điểm tín dụng đầu tiên của một người sẽ trong khoảng 500-700. Mình không biết điểm cụ thể là bao nhiêu, vì hồi có thẻ tín dụng, mình gà mờ đến mức thấy hạn mức thấp quá không dám xài, cứ toàn dùng thẻ debit của mình xài dần. Cho đến 1 ngày vì tiếc $25 tiền gửi hành lý mỗi khi bay, mà mình đi làm đơn xin 1 cái thẻ tín dụng của Delta, đại loại là hầu hết các hãng hàng không của Mỹ đều có chính sách gửi hành lý free khi bay nội địa mà người bay sở hữu thẻ của họ, lúc đó họ nói điểm của mình thấp quá nên cho hạn mức thấp nhất là $2,000 - còn dặn là mình phải xài chứ nếu không điểm tín dụng sẽ rất thấp. Túm lại, từ sau đó mình cứ đều đều xài, đều đều trả, vậy là điểm tín dụng tăng lên. Điểm tăng lại xin thẻ tín dụng khác, để tăng hạn mức và cứ thế...

    Nếu bạn có thẻ tín dụng, thì bạn nên duy trì dùng nó và đều đều hàng tháng thanh toán thẻ. Vì nếu bạn không dùng tới, đến một lúc nào đó bên phát hành thẻ sẽ report bạn, nếu mình nhớ không lầm thì mình từng bị report để đóng tài khoản một cái thẻ, sau 5 năm không hề dùng tới.

    Thẻ tín dụng không phải là nhân tố duy nhất quyết định điểm tín dụng của bạn, mà nó còn có các khoản vay như mortgage (dùng để mua nhà), vay cá nhân (personal loan), vay mua xe (vehicle loan), equity loan... Khả năng rất cao là nếu điểm tín dụng của bạn dưới 680, bạn sẽ không thể mượn tiền mua nhà mua xe. Ngoài ra, còn có các yếu tố khác quyết định điểm tín dụng của bạn, như thời hạn mà bạn bắt đầu có điểm đến hiện tại là bao lâu, thường nếu dưới 3 năm, cũng sẽ rất khó để vay tiền các kiểu. Dĩ nhiên là mỗi ngân hàng, mỗi cơ sở tài chính hay "chủ nợ" sẽ có các chính sách khác nhau, nhưng trên cơ bản, điểm tín dụng là yếu tố đầu tiên họ dòm tới để quyết định móc hầu bao cho bạn, hay không. Tuy nhiên, nó là thứ dễ xin nhất, và thường có nhiều chính sách ưu đãi nhất.

    Đôi khi điểm tín dụng cũng quyết định nhiều thứ khác trong cuộc sống của bạn, như kiểu bạn không thể ký hợp đồng thuê nhà vì điểm tín dụng của bạn quá thấp. Hồi mình mới sang, không có điểm tín dụng vì là du học sinh, mình thanh toán tiền nhà mỗi 6 tháng, trả trước một lần.

    Có điều nực cười về điểm tín dụng, đó là nếu bạn không hề nợ nần, trên cơ bản là tốt, nhưng với cơ chế credit score, là điểm sẽ không bao giờ cao nổi. Nó cũng là cái vòng luẩn quẩn nhất, phải có điểm tín dụng cao mới vay được nợ, mà để có điểm tín dụng cao thì cũng phải có nhiều nợ. Mà các khoản nợ này phải được trả đều đều không skip một kỳ nào.

    Chẳng hạn như bạn có 3 cái thẻ tín dụng, 3 hạn mức khác nhau, tổng cộng bạn có tổng hạn mức khoảng $18,000. Đều đều hàng tháng bạn dùng khoảng $1,800, tức là 10% của tổng hạn mức, rồi thanh toán hết mỗi tháng, điểm của bạn sẽ tăng từ từ. Nhưng nếu bạn giữ nó ở mức 0% spending, thì điểm của bạn sẽ không tăng, thậm chí giảm xuống, vì người ta không biết là bạn không có khả năng chi tiêu hay không còn khả năng chi trả.

    Còn nếu bạn xài hết $18,000 hạn mức, sau đó bạn nhận bill, nó báo là bạn phải thanh toán minimum $250, nghĩa là bạn buộc phải thanh toán hết con số $18,000, hay chỉ thanh toán $250 đều được, con số còn lại sẽ bị tính lãi suất. Lãi suất thẻ tín dụng là ác mộng với những người đi làm, vì nó có khi tới 29% một năm. Vậy nếu bạn không thanh toán? Ồ, họ sẽ report bạn, và chuyển bạn cho bên thu nợ, và có thể sẽ đưa ra tới tòa án.

    Cho nên thỉnh thoảng bạn sẽ nghe nói, người nào đó vừa tuyên bố phá sản. Tức là các khoản nợ anh ta gây ra mà không có khả năng chi trả, sẽ được miễn trừ, nhưng điều đó có nghĩa là anh ta sẽ không bao giờ được cấp thẻ tín dụng nữa. Well, mình chưa làm chuyện này bao giờ nên cũng không biết cụ thể ra sao nữa.

    Dĩ nhiên là nếu bạn có khả năng kiếm tiền, dùng tiền mặt, chỉ xài tiền trong khoản mình làm, đủ để thanh toán tiền nhà tiền xe hết một lần, thì có điểm tín dụng hay không cũng không phải là chuyện lớn. Vì khả năng tài chính của bạn đủ để trả tất cả các khoản mà không phải vay. Có điều kể cả bạn làm được như vậy, mình vẫn khuyên là bạn nên có điểm tín dụng tốt để đề phòng bất trắc. Chưa kể là, khi bạn dùng thẻ tín dụng mua hàng, bạn đòi lại tiền dễ hơn so với dùng thẻ debit hoặc tiền mặt.

    À, mà muốn biết điểm tín dụng của mình là bao nhiêu, bạn cần có mã số an sinh xã hội (SSN) rồi lên mạng tra, chẳng hạn như trang Credit Karma hoặc trên tất cả các tài khoản ngân hàng đều có link dẫn đến. Nếu bạn không có SSN, chứng tỏ là bạn 1. Không phải người Mỹ, 2. nhập cư nhưng không đi làm 3. Đi làm chui.

    Mình đã từng đọc, trung bình một người Mỹ nợ khoảng $12,000 thẻ tín dụng và trên dưới $100,000 cho các khoản mua nhà, vay cá nhân. Rất nhiều người Mỹ khi trả thẻ chỉ trả minimum rồi lấy tiền đầu tư này nọ... Hm hm, đây lại là topic khác rồi.

    Vậy bao nhiêu điểm mới là tốt? Hm hm, với mình thì cứ trên 700 đã là tốt rồi, nhưng hôm nọ dòm thấy lão sếp học đòi mình lên Credit Karma xem điểm của ổng. Bớ cha me, 845. Thôi, ráng gây thêm vài khoản nợ vậy.
    When nothing goes right...
    Go left.
    3 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • 4 Bài viết

    • 4 Được cảm ơn

    #2
    Trích dẫn Nguyên văn bởi 7miles Xem bài viết
    Nếu bạn không có SSN, chứng tỏ là bạn 1. Không phải người Mỹ, 2. nhập cư nhưng không đi làm 3. Đi làm chui.

    .
    Góp chút ý kiến. Nhập cư hơp pháp dù có đi làm hay không cũng đều có số SSN, nếu không có SSN thì chứng tỏ bạn không có quyền cư trú dài hạn trên đất Mỹ ( bất kỳ ai di dân hợp pháp đến Mỹ đều được cấp số SSN) và như vậy nếu không có số An Sinh Xã Hội này thì bạn cũng không có quyền lao động trên đất Mỹ.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 277 Bài viết

    • 63 Được cảm ơn

    Thành viên cảm ơn nhiều 2018
    #3
    Mình rất ngưỡng mộ bạn. Vậy nên mình có thể kết bạn với bạn để học hỏi thêm từ bạn không?

    Gởi từ ứng dụng Webtretho của Phungducphuongt
    • Avatar của 7miles
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 9 năm
    • 1,627 Bài viết

    • 539 Được cảm ơn

    Thành viên báo vi phạm nhiều 2018Thành viên cảm ơn nhiều 2018Thành viên tích cực 2018
    #4
    Trích dẫn Nguyên văn bởi minh1minh Xem bài viết
    Góp chút ý kiến. Nhập cư hơp pháp dù có đi làm hay không cũng đều có số SSN, nếu không có SSN thì chứng tỏ bạn không có quyền cư trú dài hạn trên đất Mỹ ( bất kỳ ai di dân hợp pháp đến Mỹ đều được cấp số SSN) và như vậy nếu không có số An Sinh Xã Hội này thì bạn cũng không có quyền lao động trên đất Mỹ.
    Có lẽ mình dùng từ không chính xác, để đính chính lại

    1. Không phải công dân Mỹ và cũng không phải thường trú nhân có thẻ xanh (định cư, di dân)

    2. Sống hợp pháp theo diện visa nhưng không được phép đi làm. Như có nói, mình qua học theo diện F1, du học sinh thì có quyền đi làm 1 tuần 20 giờ cho chính trường mình theo học. Mình có biết diện du học sinh dạng trao đổi (J1) và người phụ thuộc (J2) có thể làm cho tư nhân bên ngoài. Những diện visa này với mình cũng là nhập cư vì phải sinh sống lâu dài, nhưng nó ko thay đổi tình trạng di dân trừ phi đổi trạng thái (status). Tuy được đi làm nhưng phải có nơi nhận làm rồi mới dùng hồ sơ đó đi xin SSN. SSN với trường hợp này không phải là tự động có.

    3. Làm chui (như kiểu mang visa du lịch qua làm việc ở các tiệm nails để lấy tiền mặt).

    Gởi từ ứng dụng Webtretho của 7miles
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của 7miles
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 9 năm
    • 1,627 Bài viết

    • 539 Được cảm ơn

    Thành viên báo vi phạm nhiều 2018Thành viên cảm ơn nhiều 2018Thành viên tích cực 2018
    #5
    Trích dẫn Nguyên văn bởi Phungducphuongt Xem bài viết
    Mình rất ngưỡng mộ bạn. Vậy nên mình có thể kết bạn với bạn để học hỏi thêm từ bạn không?

    Gởi từ ứng dụng Webtretho của Phungducphuongt
    Trên này ai cũng là bạn bè mà, bạn muốn hỏi gì cứ đặt câu hỏi trực tiếp trên đây nhé. Mình cũng có 1 topic hỏi-đáp bên Hội độc thân, bạn có thể đặt câu hỏi trên đó để ai trả lời được thì vào.

    Gởi từ ứng dụng Webtretho của 7miles
    • 277 Bài viết

    • 63 Được cảm ơn

    Thành viên cảm ơn nhiều 2018
    #6
    Trích dẫn Nguyên văn bởi 7miles Xem bài viết
    Trích dẫn Nguyên văn bởi Phungducphuongt Xem bài viết
    Mình rất ngưỡng mộ bạn. Vậy nên mình có thể kết bạn với bạn để học hỏi thêm từ bạn không?

    Gởi từ ứng dụng Webtretho của Phungducphuongt
    Trên này ai cũng là bạn bè mà, bạn muốn hỏi gì cứ đặt câu hỏi trực tiếp trên đây nhé. Mình cũng có 1 topic hỏi-đáp bên Hội độc thân, bạn có thể đặt câu hỏi trên đó để ai trả lời được thì vào.

    Gởi từ ứng dụng Webtretho của 7miles
    Không không, ý mình là kết bạn thực sự ấy. Mình muốn nói chuyện với bạn, muốn bạn chia sẻ về kinh nghiệm của bảnh thân, cuộc sống ở mỹ, muốn học hỏi tiếng anh của bạn. Nên mình muốn làm cách nào để có thể chat line nhiều với bạn chứ không phải chỉ comment thế này
    • 1,150 Bài viết

    • 478 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #7
    Mình muốn bổ sung ý về credit score để vay mua nhà trả góp (mortgage) của chủ thớt nhé. Với khoản vay FHA yêu cầu credit score tối thiểu là 530. Khoản vay conventional thì 620. Còn vay mua xe thì điểm 500 mấy vay cũng được, chỉ là phần thanh toán hơi chua xíu nhé. Đó là mình đang nói về regular lenders, chứ không nói đến private lenders.

    Hiện nay lenders còn cho người nước ngoài vay đầu tư vào bất động sản cho thuê nữa. Downpayment 40%, được vay đến 60%.
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của 7miles
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 9 năm
    • 1,627 Bài viết

    • 539 Được cảm ơn

    Thành viên báo vi phạm nhiều 2018Thành viên cảm ơn nhiều 2018Thành viên tích cực 2018
    #8
    Trích dẫn Nguyên văn bởi tuvanbacmy Xem bài viết
    Mình muốn bổ sung ý về credit score để vay mua nhà trả góp (mortgage) của chủ thớt nhé. Với khoản vay FHA yêu cầu credit score tối thiểu là 530. Khoản vay conventional thì 620. Còn vay mua xe thì điểm 500 mấy vay cũng được, chỉ là phần thanh toán hơi chua xíu nhé. Đó là mình đang nói về regular lenders, chứ không nói đến private lenders.

    Hiện nay lenders còn cho người nước ngoài vay đầu tư vào bất động sản cho thuê nữa. Downpayment 40%, được vay đến 60%.
    FHA cách đây 4 năm đợt em vay 2 người, credit score của em là 750 còn bạn em là 645, tính hùn để mua cái nhà lớn nhưng cuối cùng bên bank nói em phải lấy tên bạn í ra khỏi application nếu không họ sẽ không thể approve. Em đoán chừng là vì bạn ấy vẫn nợ student loan và hay bị quá hạn thanh toán các khoản khác, có lẽ bên lenders cũng không chỉ dựa vào cái credit score mà còn các yếu tố khác nữa. Cảm ơn anh/chị tuvanbacmy đã bổ sung nhé. Như có nói em viết dựa trên kinh nghiệm bản thân là chủ yếu mà.
    When nothing goes right...
    Go left.
    • Avatar của 7miles
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 9 năm
    • 1,627 Bài viết

    • 539 Được cảm ơn

    Thành viên báo vi phạm nhiều 2018Thành viên cảm ơn nhiều 2018Thành viên tích cực 2018
    #9
    Sau chuyện điểm tín dụng, có lẽ mình nên nói tiếp chuyện đi làm và đóng thuế nhỉ?

    Hồi còn làm sinh viên du học, mình có một cô bạn chuyên làm về thuế cho doanh nghiệp. Cô ấy nói, kể cả mình chỉ là du học sinh không có SSN, mình vẫn phải làm hồ sơ khi đến hạn hoàn thuế là ngày 15/4 hàng năm (có năm rơi vào 16-18/4 nên phải xem trên trang web của IRS để biết cụ thể). Mình ngẩn ra vì cứ cho rằng mình đi học thì không phải làm gì cả vì thuế má là chuyện của người Mỹ. Đó là một tờ form rất ngắn chỉ có 1-2 trang, trên đó có cả hướng dẫn điền và ai phải điền nó.
    Form đó là 8843, bạn có thể tìm thấy trên trang IRS dễ dàng.
    Cho nên nếu bạn là du học sinh, phần lớn thời gian sống ở Mỹ (cụ thể là bao nhiêu ngày thì trong form có nói), hoặc bạn làm một cái nghề nào đó như ca sĩ, diễn viên đi lưu diễn ở Mỹ, hoặc sang Mỹ chữa bệnh (có để trong form) thì dù bạn không phải là công dân Mỹ cũng không có ý định sống lâu dài ở Mỹ trong tương lai, bạn nên điền form này rồi gửi đi trước ngày 15/4 hàng năm.

    Đóng thuế đáng lý phải có hẳn một topic dài và chi tiết, nhưng mình rất ghét chủ đề này nên nói ngắn gọn thôi.

    1. Nếu bạn kiếm ra tiền, dù là tự thuê hay làm thuê, bạn đã thuộc diện phải khai thuế.

    2. Hầu hết phải khai và đóng thuế bang và liên bang, nếu bạn ở một số bang miễn thuế thu nhập thì vẫn phải đóng thuế liên bang.

    3. Nếu bạn đi làm dưới dạng employee, tức là sau mỗi năm vào tháng 1, bạn sẽ nhận được tờ W-2, cái tờ này cho biết số tiền trong năm qua mà chủ thuê bạn (employer) đã lấy hết bao nhiêu lương của bạn để đóng thuế cho chính phủ. Còn nếu bạn đi làm dưới dạng subcontractor, tức là bạn tự làm chủ doanh nghiệp của bạn rồi đi làm thuê cho người khác, bạn sẽ nhận được tờ 1099 từ người thuê bạn, cho biết họ đã thanh toán bao nhiêu cho bạn trong năm qua để trả cho dịch vụ của bạn. Có một số doanh nghiệp vì muốn né bảo hiểm, đóng thuế cho nhân viên sẽ nói với bạn rằng họ sẽ thuê bạn theo dạng subcontractor. Mình không đi làm dưới dạng này nên quả thực không thể đào sâu, nhưng với góc nhìn của mình, thì việc một doanh nghiệp thuê người khác dài hạn mà không muốn chịu trách nhiệm về các vấn đề paperwork khác là bất hợp pháp. Tuy nhiên, mình biết có một số người chỉ thích làm subcontractor vì họ sẽ có thể khấu trừ các khoản chi phí như đi lại, một phần nhà để làm văn phòng, tiền điện thoại... Tùy vào hoàn cảnh nhưng dù bạn có form 1099 hay W2 thì bạn vẫn phải làm hoàn thuế để nộp đi trước ngày 15/4 hàng năm.

    4. Khi bạn bán hàng trên eBay, amazon, Etsy... trước đây mình cho thuê airbnb, thì đến cuối năm họ sẽ cho biết doanh thu trong năm qua của bạn là bao nhiêu để bạn chủ động khai thuế thu nhập. Các khoản này sẽ được khấu trừ chi phí. Thực ra có rất rất nhiều người thỉnh thoảng mới mua bán nên họ quyết định không khai, vì họ nghĩ kể cả bị phạt thì cũng chẳng bao nhiêu. Mình chịu, vì mình thấy khai xong thì cũng chẳng bị trừ bao nhiêu so với cái tờ W2... lol, có lẽ vì nghề tay trái của mình vẫn không bằng nghề tay phải.

    5. Khi bạn làm chủ doanh nghiệp... hm hm, bạn bắt đầu xuất hóa đơn cho khách hàng, trên cơ bản là có rất nhiều ngành nghề đòi hỏi bạn phải thu sales tax của người mua, ví dụ như kinh doanh nhà hàng. Thì cái này cứ mỗi 3 tháng bạn phải làm hồ sơ kết toán sơ bộ và nộp thuế cho chính phủ. Tóm lại mình không rành việc này vì doanh nghiệp mình vẫn chưa đủ rắc rối để làm mỗi 3 tháng. Nhưng nếu bạn thực sự kiếm nhiều tiền như vậy thì bạn nên đến một văn phòng thuế ở địa phương nhờ họ quản lý giúp. Kể cả bạn có bị kiểm toán (audit) thì họ cũng sẽ giải thích rõ ràng là bạn nên chuẩn bị như thế nào để đối phó.

    6. Có rất nhiều phần mềm, trang web, công ty giúp bạn khai thuế với 1 chi phí khá ổn, thậm chí miễn phí. Mình dùng Turbo Tax cho cả doanh nghiệp và thu nhập cá nhân gộp lại. Bạn chỉ việc điền thông tin và các con số bạn có, còn lại nó sẽ generate và nộp thẳng đến IRS luôn. Còn như bên công ty mà mình nhận W2, họ dùng văn phòng thuế của địa phương.

    7. Còn nếu bạn quên mất deadline mà không làm hoàn thuế thì sao? Hm hm, 1 là bạn sẽ bị mất tiền vì đa số người đi làm sẽ được hoàn thuế, còn 2 là bạn nợ thuế mà không biết, sau đó vài năm nếu bị phát hiện thì họ sẽ audit và phạt bạn. Tuy nhiên, có extension form dành cho 1 số đối tượng, nếu bạn rơi vào trường hợp này thì nên gọi điện cho IRS để được hướng dẫn cụ thể.

    Lời kết: Mỹ là quốc gia có nhiều cơ hội và... cám dỗ. Bạn có thể sống tốt dù với chỉ $1,000 một tháng, còn không thì nếu kiếm tới $10,000 một tháng cũng vẫn không đủ. Tuy nhiên, cho dù bạn thuộc tầng lớp nào, giai cấp nào, ở nơi nào trong cái đất nước rộng lớn này, thì cũng đừng bao giờ mang tư tưởng trốn thuế hay tiếp tay cho những người có tư tưởng trốn thuế. Xã hội Mỹ không phải ngẫu nhiên mà có cả một hệ thống đường sá luôn được nâng cấp cho những chuyến xe chở hàng xuyên bang, không phải ngẫu nhiên mà khi bạn gọi 911 sẽ có xe cấp cứu đến tận nhà, không phải vô cớ mà người ta có thể nói và làm mọi thứ họ muốn... Dĩ nhiên có nhiều thứ khá là BS (well, như healthcare và insurance...) nhưng ít ra ở đây, mình còn có quyền hy vọng vào cuộc sống sẽ ngày càng tốt đẹp hơn. Ừ, ít ra là vậy.
    When nothing goes right...
    Go left.
    3 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 1,150 Bài viết

    • 478 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #10
    Trích dẫn Nguyên văn bởi 7miles Xem bài viết
    FHA cách đây 4 năm đợt em vay 2 người, credit score của em là 750 còn bạn em là 645, tính hùn để mua cái nhà lớn nhưng cuối cùng bên bank nói em phải lấy tên bạn í ra khỏi application nếu không họ sẽ không thể approve. Em đoán chừng là vì bạn ấy vẫn nợ student loan và hay bị quá hạn thanh toán các khoản khác, có lẽ bên lenders cũng không chỉ dựa vào cái credit score mà còn các yếu tố khác nữa. Cảm ơn anh/chị tuvanbacmy đã bổ sung nhé. Như có nói em viết dựa trên kinh nghiệm bản thân là chủ yếu mà.
    Bạn nói đúng đó, ngoài credit score lender còn xem các yếu tố khác nữa, như employment, mức debt to income (khoản này thì student loan chắc chắn sẽ có ảnh hưởng). Ngoài ra nếu có mortgage payment mà bị trễ 30 ngày trở lên trong 12 tháng gần nhất thì ko được vay FHA, hoặc trễ 2 payment của các khoản nợ khác cũng ko vay FHa được. Mà lock được loan cũng chưa biết cuối cùng có vay được ko, phải đợi closing xong mới chăc ăn, vì trong quá trình processing loan có thể phát sinh vấn đề.
    • 4,523 Bài viết

    • 17,933 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #11
    Bản thân con số credit score không nói lên gì. Đó là cách hiểu nôm na thôi. Cho nên có người credit trên 700 vẫn fail mà có người 650 vẫn vay được.

    Vì khi tư vấn thì ngắn gọn chứ giải thích dài hầu như chỉ tổ nhức đầu vì chả phải ai cũng học Tài chính hay thật sự cần thiết để biết rõ cách đánh giá rủi ro.

    Khi một đơn vị mở hồ sơ xem lịch sử tín dụng của bạn thì điểm là thứ không cần quan tâm. Mà cần đọc các thông số liên quan đến khoảng 7-8 factors cấu thành điểm tín dụng đó. Và tùy bạn vay với mục đích gì mà sẽ nhấn trọng tâm vào các nhóm factors nào, cho nên vay mua nhà khác mà vay mua xe khác, mở thẻ lại khác.... Cho nên tăng điểm thì không khó, mà xây dựng credit history hoàn hảo mới phức tạp vì phải hiệu kĩ từng factor có tác động gì, thống kê xong nói lên cái gì theo cách hiểu của hệ thống...

    Vay mua nhà thì yếu tố quan trọng ngang ngửa score là cái paystub của bạn. Mức lương của bạn trong hợp đồng dài hạn và trong quá khứ 1 năm trở lại càng cao và ổn định thì tùy khoản vay mà cũng quyết định lãi suất chứ bản thân credit score trong vay mua nhà chưa phải quan trọng thiết yếu như vay tiêu dùng. Nếu kết hợp cả hai, tức là score thì trên 750 mà thu nhập thuộc nhóm tax bracket khá giả trên 150k thì quá ngon. Nhưng lúc đó mà vay mua nhà chục triệu đô thì fail cũng bình thường nha Mình đang nói ý chính là các yếu tố phải kết hợp logic nữa.

    Student loan không phải vấn đề nếu đó là nợ vẫn đang trả đều đặn mà lịch sử tín dụng không bị nhiều kì trễ quá (cái vụ trễ đó xảy ra hồi mới ra trường 1, 2 năm đầu hơi khó khăn thất thường tí). Ví dụ vầy. Bạn mới ra trường trong vòng 5 năm thôi nên mới pay student loan lại chừng một nửa rất đều đặn, nhất là tầm 3 năm trở lại. Vì trường Y chi phí đắt lòi nên loan đó lớn. Nhưng 2 năm gần đây bạn siêng làm overtime nên thu nhập lên tới hơn 200k và có năm thậm chí trên 300k cày như điên. Nửa kia thì lương bình thường nên tầm 80k thôi mà cũng mới đi làm tầm 1 năm nhưng có hợp đồng lao động dài hạn. Điểm tín dụng cũng trong tầm 650 tới 700 vì tùy thang mà ví dụ FICO cho điểm cao hơn Trans và Experian ki bo..... Muốn mua nhà tầm 1 triệu thì không lo đâu.
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của 7miles
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 9 năm
    • 1,627 Bài viết

    • 539 Được cảm ơn

    Thành viên báo vi phạm nhiều 2018Thành viên cảm ơn nhiều 2018Thành viên tích cực 2018
    #12
    Hai bài trước dính đến tiền bạc thấy mình thực dụng quá, hiu hiu, thôi hôm nay chuyển sang chủ đề giao tiếp cơ bản của Mỹ nhỉ? Lại một lần nữa mình phải warning là mình chỉ viết dựa trên kinh nghiệm cá nhân, không dính dáng gì đến tài liệu tham khảo. Ai có bổ sung gì thì cứ vô tư nhé, vì quả thực không có đúng sai ở đây. Mình lại bỏ phố đến nơi rừng rú sống cũng được 4 năm rồi nên trên cơ bản không giao tiếp nhiều để nhớ ra mình cần gõ thêm cái gì nữa.

    Thứ nhất, là các cuộc hẹn (appointment). Nếu ở VN, đau gì, bệnh gì có thể đến bác sĩ khám, hoặc muốn cắt tóc cứ ra tiệm, muốn gặp thầy cô cứ lên văn phòng... thì ở Mỹ, bạn phải gọi điện thoại hẹn trước nếu vấn đề đó không khẩn cấp. Nhiều khi để khám bác sĩ thông thường, cuộc hẹn có khi tới 3 tháng sau đó. Tóm lại, nếu bạn phải gặp trực tiếp một đối tượng cho một dịch vụ cụ thể thì cần phải thiết lập cuộc hẹn. Còn đối với hàng hóa, tức là đi mua sắm, thì chỉ cần cửa mở là vô, không cần hẹn trước. Nói như vậy không có nghĩa là không thể walk-in nếu bạn đi cắt tóc, rửa xe, chỉ cần họ có slot trống thì họ sẽ nhận bạn thôi.

    Thứ hai, phụ nữ có quyền đưa tay ra bắt tay khi được giới thiệu. Nếu người phụ nữ không đưa tay ra, đàn ông không được đưa trước. Chả hiểu tại sao có cái chuyện này, nhưng nó vốn dĩ mặc định như vậy. Có điều, Mỹ đa sắc tộc và không phải ai cũng lớn lên ở đây, nên thỉnh thoảng sẽ có vài ông hồn nhiên cô tiên đưa tay ra trước. Chuyện gặp gỡ nhau và thân quen nhau, thì ôm với hôn là chuyện hết sức bình thường. Còn hôn tay rất ít, mình chỉ thấy hôn tay trong dạ tiệc (trang trọng, trang điểm cũng phải cầu kỳ) khi được giới thiệu thôi.

    Thứ ba, quyền riêng tư của mỗi người luôn được tôn trọng và pháp luật bảo vệ (well, miễn là ko vi phạm pháp luật). Bạn sẽ không thấy người Mỹ nào hỏi bạn câu: "Sao ở 1 mình lâu vậy? Chừng nào mới lấy vợ? Kén quá chứ gì!"... Cũng sẽ không có ai chỉ trích vì bạn chọn nghề bác sĩ mà không làm kỹ sư. Cũng sẽ chẳng có ai đi hỏi bạn lương bao nhiêu, có đủ sống không? Tức là, bạn có quyền với chọn lựa của bản thân mà không ai có thể nói gì. Ngoài ra, khi bạn đưa ra một quyết định nào đó, ví dụ, bạn quyết định cưới cô ABC về làm vợ, mà với ng khác cô ấy là gold-digger... họ cũng sẽ congratulate bạn, chứ chẳng ai rảnh mà đi nói: "Mày điên à?". Ở cái mảng này thì quả thực, khi về VN mình rất shock. Đã quen độc lai độc vãng tự dưng một ngày đẹp trời về VN 9 ngày, thì đủ 9 ngày họ hàng bà con bạn bè lôi mình ra làm đề tài mai mối. Haiz.

    Thứ tư, hớ hênh trong lời nói và hành động cũng có thể dẫn nhau ra tòa. Chẳng hạn như bạn lỡ miệng khen một bé gái là sau này nó sẽ rất sexy, để mẹ nó nghe thấy... Mẹ nó hiền thì bỏ qua, nhưng gặp phải bà chằn lửa bà ấy sẽ gọi luật sư xem nên làm thế nào. Mà cái này đối với công việc cũng vậy, bạn đừng dại dột nói với khách hàng về những điều không có thực và không làm được. Mỹ là quốc gia xem trọng lời nói, không phải ngẫu nhiên mà nó có vụ "tuyên thệ" (Oath), cho nên chỉ cần có người làm chứng/ bằng chứng thì bạn nói cái gì cũng sẽ trở thành chứng cứ để kiện cáo.

    Hôm nay tạm nhiêu đó, có gì sẽ bổ sung vào post khác nhé.
    When nothing goes right...
    Go left.
    3 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 277 Bài viết

    • 63 Được cảm ơn

    Thành viên cảm ơn nhiều 2018
    #13
    Trích dẫn Nguyên văn bởi 7miles Xem bài viết
    Hai bài trước dính đến tiền bạc thấy mình thực dụng quá, hiu hiu, thôi hôm nay chuyển sang chủ đề giao tiếp cơ bản của Mỹ nhỉ? Lại một lần nữa mình phải warning là mình chỉ viết dựa trên kinh nghiệm cá nhân, không dính dáng gì đến tài liệu tham khảo. Ai có bổ sung gì thì cứ vô tư nhé, vì quả thực không có đúng sai ở đây. Mình lại bỏ phố đến nơi rừng rú sống cũng được 4 năm rồi nên trên cơ bản không giao tiếp nhiều để nhớ ra mình cần gõ thêm cái gì nữa.

    Thứ nhất, là các cuộc hẹn (appointment). Nếu ở VN, đau gì, bệnh gì có thể đến bác sĩ khám, hoặc muốn cắt tóc cứ ra tiệm, muốn gặp thầy cô cứ lên văn phòng... thì ở Mỹ, bạn phải gọi điện thoại hẹn trước nếu vấn đề đó không khẩn cấp. Nhiều khi để khám bác sĩ thông thường, cuộc hẹn có khi tới 3 tháng sau đó. Tóm lại, nếu bạn phải gặp trực tiếp một đối tượng cho một dịch vụ cụ thể thì cần phải thiết lập cuộc hẹn. Còn đối với hàng hóa, tức là đi mua sắm, thì chỉ cần cửa mở là vô, không cần hẹn trước. Nói như vậy không có nghĩa là không thể walk-in nếu bạn đi cắt tóc, rửa xe, chỉ cần họ có slot trống thì họ sẽ nhận bạn thôi.

    Thứ hai, phụ nữ có quyền đưa tay ra bắt tay khi được giới thiệu. Nếu người phụ nữ không đưa tay ra, đàn ông không được đưa trước. Chả hiểu tại sao có cái chuyện này, nhưng nó vốn dĩ mặc định như vậy. Có điều, Mỹ đa sắc tộc và không phải ai cũng lớn lên ở đây, nên thỉnh thoảng sẽ có vài ông hồn nhiên cô tiên đưa tay ra trước. Chuyện gặp gỡ nhau và thân quen nhau, thì ôm với hôn là chuyện hết sức bình thường. Còn hôn tay rất ít, mình chỉ thấy hôn tay trong dạ tiệc (trang trọng, trang điểm cũng phải cầu kỳ) khi được giới thiệu thôi.

    Thứ ba, quyền riêng tư của mỗi người luôn được tôn trọng và pháp luật bảo vệ (well, miễn là ko vi phạm pháp luật). Bạn sẽ không thấy người Mỹ nào hỏi bạn câu: "Sao ở 1 mình lâu vậy? Chừng nào mới lấy vợ? Kén quá chứ gì!"... Cũng sẽ không có ai chỉ trích vì bạn chọn nghề bác sĩ mà không làm kỹ sư. Cũng sẽ chẳng có ai đi hỏi bạn lương bao nhiêu, có đủ sống không? Tức là, bạn có quyền với chọn lựa của bản thân mà không ai có thể nói gì. Ngoài ra, khi bạn đưa ra một quyết định nào đó, ví dụ, bạn quyết định cưới cô ABC về làm vợ, mà với ng khác cô ấy là gold-digger... họ cũng sẽ congratulate bạn, chứ chẳng ai rảnh mà đi nói: "Mày điên à?". Ở cái mảng này thì quả thực, khi về VN mình rất shock. Đã quen độc lai độc vãng tự dưng một ngày đẹp trời về VN 9 ngày, thì đủ 9 ngày họ hàng bà con bạn bè lôi mình ra làm đề tài mai mối. Haiz.

    Thứ tư, hớ hênh trong lời nói và hành động cũng có thể dẫn nhau ra tòa. Chẳng hạn như bạn lỡ miệng khen một bé gái là sau này nó sẽ rất sexy, để mẹ nó nghe thấy... Mẹ nó hiền thì bỏ qua, nhưng gặp phải bà chằn lửa bà ấy sẽ gọi luật sư xem nên làm thế nào. Mà cái này đối với công việc cũng vậy, bạn đừng dại dột nói với khách hàng về những điều không có thực và không làm được. Mỹ là quốc gia xem trọng lời nói, không phải ngẫu nhiên mà nó có vụ "tuyên thệ" (Oath), cho nên chỉ cần có người làm chứng/ bằng chứng thì bạn nói cái gì cũng sẽ trở thành chứng cứ để kiện cáo.

    Hôm nay tạm nhiêu đó, có gì sẽ bổ sung vào post khác nhé.
    Cuộc sống ở Mỹ, đúng là thiên đường
    • 2,180 Bài viết

    • 1,076 Được cảm ơn

    Thành viên báo vi phạm nhiều 2018
    #14
    Ko phải cái gì cũng tốt cho đàn ông, ví dụ bạo hành phụ nữ ở Vn thì pháp luật làm ngơ. Thiên đường với trẻ nhỏ và pn thì đúng rồi :-)
    Trích dẫn Nguyên văn bởi Phungducphuongt Xem bài viết
    Cuộc sống ở Mỹ, đúng là thiên đường
    What should I do next?
    • Avatar của 7miles
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 9 năm
    • 1,627 Bài viết

    • 539 Được cảm ơn

    Thành viên báo vi phạm nhiều 2018Thành viên cảm ơn nhiều 2018Thành viên tích cực 2018
    #15
    Để xem nào, topic này bỏ bê quá giờ mới nhớ ra cần chăm sóc nó...
    Cũng không biết nên đặt tên subject là gì luôn, nhưng đây là những điều được xem là hiển nhiên tại Mỹ.

    1. Tuổi lấy bằng lái xe của Mỹ là 16 tuổi. Tức là 15 tuổi rưỡi đã có thể xin driving permit và 16 tuổi thì có thể lái xe ra đường. Bằng lái xe cũng được xem là ID chung (kiểu cmnd của VN). Đa số những người lấy bằng lái xe ở tuổi còn là học sinh cấp 3.
    2. Tuổi đủ để kết hôn theo luật định là 18 tuổi, nhưng không phải bang nào cũng vậy. Có bang 19 tuổi (NE), và bang 21 tuổi (MS). Tuy nhiên, trong 1 số trường hợp, có khi 14 tuổi đã được cho phép kết hôn, miễn là có sự đồng ý của tòa án và cha mẹ 2 bên.
    3. Đến tuổi vào College thì hầu như đứa trẻ nào cũng phải sống xa gia đình. Đây không phải là luật định hay gì cả, chỉ là nhận định chung. Thậm chí có những người khi vào College thà chọn ở ký túc xá chứ không ở gần cha mẹ.
    4. Phải đủ 21 tuổi (tức là qua sinh nhật) thì mới được uống thức uống có cồn. Cho nên rất rất nhiều sinh viên ăn mừng sinh nhật 21 tuổi ở mấy quán bar và hí hửng đưa bằng lái (ID) cho bartender chứng minh họ vừa đủ tuổi đấy nhé. Và nếu đi chợ, đi bất cứ nơi nào mà bạn mua thức uống có cồn, đa số đều sẽ bị hỏi ID.
    5, Tuổi đủ để hút thuốc là 18 tuổi. Khi mua thuốc hút đa số người bán sẽ yêu cầu đưa ID và ghi kèm lại thông tin của người mua gói thuốc đó, đề phòng họ mua thuốc cho người trẻ hơn hút.
    6. Mình chưa đi hết các ngóc ngách ở Mỹ nhưng nhìn chung địa chỉ ở Mỹ rất đơn giản. Không có hẻm, không có soẹt, chỉ có một số kèm tên đường. Nếu ở căn hộ hoặc khu phức hợp thì mỗi Unit có số riêng. Cuối cùng là tên thành phố, tên bang và 5 chữ số mã vùng (zip code). Cho nên, địa chỉ của Mỹ thường trông như thế này:
    1234 Name Rd Unit Y, City, State XXXXX
    Còn nếu ai đưa địa chỉ bắt đầu bằng chữ P.O. Box thì trên cơ bản là người đó thuê 1 cái thùng thư ở bưu điện cho ng ta bỏ thư vào đó.
    7. Mỗi bang có một tên tắt gồm 2 chữ cái, chẳng hạn bang California là CA, bang Texas là TX, NE là Nebraska, MS là Mississippi. Trong mỗi bang có nhiều hạt (County), mỗi hạt có nhiều thành phố thị trấn (city, town). Mỹ có tổng cộng 50 bang thể hiện bằng 50 ngôi sao trên lá cờ Mỹ.
    8. Quốc khánh của Mỹ là 4/7, và Uncle Sam cũng là biểu tượng được trang trí nhiều nhất vào ngày này.
    9. Đi ăn nhà hàng mà ngồi xuống có người phục vụ ghi món, thì cuối bữa ăn phải tip do phục vụ sống nhờ vào số tiền này. Tiền tip tối thiểu là 15%. Còn nếu ăn fast food như McDonalds hay KFC thì khỏi.
    10. Cây xăng ở Mỹ không đơn thuần là chỗ bán xăng tự động (không có người đứng đổ cho), mà còn là nhà vệ sinh công cộng, bán mấy nhu yếu phẩm như sữa, nước, cà phê, thức ăn nhanh, ăn vặt, đồ sạc điện thoại....

    Tạm thời 10 cái này rồi rảnh gõ tiếp
    When nothing goes right...
    Go left.
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của blue_ivy
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 4 năm
    • 77 Bài viết

    • 488 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #16
    Cho phép mình chia sẻ thêm một số thứ hay ho ở Mỹ mà mình đã trải nghiệm:

    1. Thầy cô ở Mỹ rất tôn trọng học sinh, từ lớp nhỏ đến lớp đại học. Cấp 1, 2, 3 thì học sinh chỉ cần gọi thầy cô bằng Miss/Mrs/Mr. + Last name; lên cao đẳng, đại học thì gọi thẳng bằng tên hay Professor là được. Đôi lúc cũng có favor những học sinh học giỏi, chăm chỉ trong lớp nhưng tuyệt nhiên sẽ ko có chuyện đì em nào đó vì đơn giản là thầy/cô ko thích (Cái này mình bị suốt 11 năm học ở VN vì tội ko đi học thêm ). Họ cũng rất chú trọng việc lắng nghe câu hỏi của học sinh, và khuyến khích các em hỏi càng nhiều càng tốt để chứng tỏ các em có lắng nghe, phân tích và tìm hiểu vấn đề của bài giảng.

    2. Police gọi một cái tới trong vòng 1'30". Mình từng gọi police lúc nửa đêm vì có người tự dưng gõ cửa ầm ầm nhà mình đòi giúp charge battery cái xe của nó chết máy. Mình tất nhiên ko dám mở cửa rồi, nên là gọi police cho chắc ăn. Nó cử 2 xe tới liền ngay lập tức, mình còn chưa nói chuyện xong với cô tổng đài nữa cơ. Nhanh như một tia chớp, xong còn chạy một vòng kiểm tra trong khu mình luôn.

    3. Bill bủng tới tháng là tự lên mạng trả online, hay set up nó tự động lấy tiền mỗi tháng, rất nhanh và tiện ích cho thời buổi bận rộn này. Giấy tờ gì cũng vậy, lên mạng in ra là có hết, có cái thì mình phải gửi đi hoặc đến cơ quan trực tiếp, nhưng nhiều cái cũng có thể nộp qua mạng và trả tiền bằng thẻ luôn, mình cực thích. Ngày xưa ở VN đi làm cái passport với mẹ mình thôi mà đi tới đi lui hơn 10 ngày nó hành ra xương, xong cuối cùng phải nhờ "người quen" thì mới suôn sẻ, mà vô gặp những người làm hành chính này thì thôi luôn, mặt mũi lúc nào cũng đăm đăm mẹ thiên hạ cứ như mình đi xin tiền nó ko bằng, rất hãi.

    4. Cái này vui nhất nè, mình thuộc dạng to con ở VN lắm, lớp 7 mình đã cao 1m6 trong khi đám bạn con gái toàn 1m4-1m5 thôi, xếp hàng thì toàn đứng cuối với bọn con trai mình ức lắm vì hay bị tụi nó chọc. Qua Mỹ một cái trời ơi phải nói mình mặc size S, đi đâu mà than mập với diet một tí tụi Mỹ nó lườm ngay, kêu m ốm nhách mà diet cái gì. Thật sự đứng với Mỹ mình 1m65 ko cao nhưng ko phải dạng lùn, nhưng tụi nó vẫn thấy mình nhỏ bé lắm. Mà về VN một cái biết tay ngay, toàn bị chê là voi các thứ.

    @7miles: mình đoán đại bạn ở NE hở? Đánh lô tô coi trúng ko nè
    3 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của 7miles
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 9 năm
    • 1,627 Bài viết

    • 539 Được cảm ơn

    Thành viên báo vi phạm nhiều 2018Thành viên cảm ơn nhiều 2018Thành viên tích cực 2018
    #17
    Trích dẫn Nguyên văn bởi blue_ivy Xem bài viết
    @7miles: mình đoán đại bạn ở NE hở? Đánh lô tô coi trúng ko nè
    Không bạn ơi, mình ở bang giáp với Canada

    Gởi từ ứng dụng Webtretho của 7miles
    • Avatar của blue_ivy
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 4 năm
    • 77 Bài viết

    • 488 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #18
    Vậy là lạnh lắm luôn, mình từng ở bang North Dakota một năm, cũng giáp với Canada, mùa đông ko thể chịu nổi, mang cái gì phải 2-3 lớp trở lên, có cái mặt ko che được thì nó tê cóng ko cười nổi. Giờ mình move xuống phía dưới một chút đỡ hơn nhiều chứ mình ko thể chịu được ở cái bang gì mà vừa lạnh vừa đìu hiu thấy sợ
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của Mengocyeumia
    • Mengocyeumia Khách
    • 2 năm
    #19
    E chào mọi người.hien nay e cần tìm một người đinh cư bên mỹ để mua hộ hàng mỹ.hợp tác làm ăn lâu dài.anh chị nào có thời gian và nhu cầu thì giúp e với ạ.mail của em là tranbaongoc9119@gmail.com
    • Avatar của 7miles
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 9 năm
    • 1,627 Bài viết

    • 539 Được cảm ơn

    Thành viên báo vi phạm nhiều 2018Thành viên cảm ơn nhiều 2018Thành viên tích cực 2018
    #20
    Trích dẫn Nguyên văn bởi blue_ivy Xem bài viết
    Vậy là lạnh lắm luôn, mình từng ở bang North Dakota một năm, cũng giáp với Canada, mùa đông ko thể chịu nổi, mang cái gì phải 2-3 lớp trở lên, có cái mặt ko che được thì nó tê cóng ko cười nổi. Giờ mình move xuống phía dưới một chút đỡ hơn nhiều chứ mình ko thể chịu được ở cái bang gì mà vừa lạnh vừa đìu hiu thấy sợ
    Mình thích mùa đông.
    Chính xác là thích mùa đông ở miền đồng quê nơi mình ở. Có lẽ mình quen với cuộc sống êm đềm trôi nên cảm thấy cuộc sống thanh bình như vậy rất đáng quý.

    Viết tiếp nội dung topic, dù chẳng nhớ ra mình đã viết hay chưa.

    1. Người sống ở Mỹ rất thích DIY (do it yourself). Mình không biết là vì sở thích hay chi phí cho đồ thủ công ở đây rất mắc nữa. Tuy nhiên người quen của mình bên này ai cũng có một sở thích DIY nhất định. Mình thường bắt đầu đan móc vào thời điểm này trong năm để có một mớ đồ len mặc vào mùa đông. Thằng đồng nghiệp thích làm đồ gia dụng bằng gỗ. Bà hàng xóm có sở thích tự làm xà bông để tắm. Còn lão sếp mình thì lại thích ép dầu từ các loại hạt... Rất rất nhiều người mở home business từ sở thích và bán trên eBay, etsy, handmade stores và các chợ be bé của địa phương.

    2. Bữa cơm gia đình đối với người sống ở đây có vẻ như là chuyện xa xỉ. Thứ nhất là con cái khi lớn lên phải ra khỏi nhà để tự lập. Thứ nhì là khi nhà có cả cha lẫn mẹ đều đi làm thì chuyện cùng nhau có mặt ở nhà cũng không phải điều dễ dàng. Thứ ba là thức ăn nhanh, đồ đông lạnh đầy ra... Có lẽ vì vậy mà Mỹ có kha khá các ngày lễ chính thức lẫn không chính thức để làm cớ cho cả nhà quây quần trong năm mà lớn nhất chính là Lễ Tạ Ơn. Ngày này dù con cái ở xa mấy cũng phải đón xe về với gia đình của mình để quây quần với gia đình. Mình đoán chừng Ngày của Cha, Ngày của Mẹ không phải ngẫu nhiên mà rơi vào ngày Chủ Nhật đâu nhỉ?

    3. Lại 1 chuyện liên quan đến DIY nhưng ko phải là sở thích, mà là do chi phí lao động bên này quá đắt đỏ mà người sống ở đây đâm ra rất "giỏi việc nhà". Ở đây có các cửa tiệm lớn như Home Depot, Menards, Lowes, Sears... dành cho những người như vậy. Khi còn ở VN, nhà mình hư cái gì thì mình nghe câu: gọi cho ai đó đến sửa. Khi mình mới mua nhà, mình gọi thợ đến thay ổ khoá cửa chính, thay 3 bóng đèn, vặn chắc lại cái xích đu và kích hoạt cái garage opener. Tổng bill mình nhận được sau đó là $350. Trong đó mỗi giờ bạn shop tính mình là $60 cho 4 giờ, còn lại là tiền của mấy món mình kêu mua. Cảm thấy bị ripped off kinh khủng (làm cái gì mất tới 4h???) nên ngay sau đó mình xem youtube có, đọc hướng dẫn có, tự thay hết tất cả các ổ khoá trong nhà, tập thay bóng đèn, tự đóng rèm cho tất cả các cửa sổ.... Sau này mình còn phải tự làm vườn và sửa mấy đồ hư lặt vặt trong nhà nữa. Mà hầu như nhà nào ở đây cũng vậy. Hàng xóm mình còn tự tay xây cái pergola trong vườn để cho dây leo chứ ko kêu thợ. Ông ấy từng nói là làm cái đó kêu thợ mất $1500. Tools có sẵn, ổng mua gỗ về làm tốn chưa tới $200, dù mất tới 1 tuần.
    Cho nên bạn đừng ngạc nhiên nếu có một cô gái VN ở nhà chưa nấu nổi nồi cơm nhưng sang đây lại làm 1 bàn ăn cho 6 người trong vòng 20 phút nhé! (cô gái đó ko phải tui)

    4. Có một thứ chi phí mà mình sợ kinh khủng. Đó là tiền viện phí bên này lẫn bảo hiểm hàng tháng. Mình lười check nhưng vào năm ngoái dựa trên trang healthcare.gov thì mỗi tháng một người trả tối thiểu là $2650 cho bảo hiểm mỗi năm. Ôm bảo hiểm rồi thì ko có nghĩa là mỗi lần đi khám bệnh là được free. Ví dụ khám mắt, mức bảo hiểm mình đóng cách đây 3 năm, hơn $350 mỗi tháng nhưng khi khám mắt, mình không được covered. Vậy là đợt đó khám mắt mình mất đủ $380. Ở VN đi đo mắt có nơi còn miễn phí nữa đó. Mình không đào sâu hơn vào vấn đề bảo hiểm và viện phí, như nó còn dựa vào mức thu nhập, tuổi tác, lịch sử hút thuốc, có gia đình... để tính chi phí. Tuy nhiên, sống ở Mỹ nên tập giữ gìn sức khoẻ, vì một khi bệnh ập đến thì không biết con số nào trên bill sẽ chờ mình đâu. Có lẽ vì vậy mà cứ 3 người trong nhóm mình thì có ít nhất 1 đứa vô gym mỗi ngày, và 1 đứa luôn tìm cách bổ sung vitamin này nọ các kiểu (đứa còn lại thì đến thời gian ngủ cũng ko có).

    5. Đi chợ Mỹ thường thấy có gian hàng để là đồ organic, và thậm chí có chợ chỉ tập trung bán đồ organic (wholefood). Vậy thì nó là gì? Mình phát hiện ra là nền nông nghiệp Mỹ càng dựa vào máy móc và chất hoá học càng nhiều, thì người ta càng có xu hướng ăn uống dè chừng do sợ đổ bệnh. Đồ organic là được trồng hoàn toàn với phân hữu cơ, thậm chí có sâu có bệnh trong vườn cũng phải dùng các biện pháp tự nhiên để chống chứ không được phun thuốc bừa bãi. Do đó mà đồ organic thường mắc và nhỏ về kích thước.

    Hôm nay nghĩ ra được nhiêu đây thôi...

    Gởi từ ứng dụng Webtretho của 7miles
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
  • Trang 1/2

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2