TIN TÀI TRỢ.

Không có người mẹ hoàn hảo trên đời!

  • 25.7K Lượt chia sẻ
  • 89.2K Lượt đọc
  • 49 Trả lời

  • Trang 1/3

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2
  • ...
  • 3

Luôn tự hào là nguồn thông tin và kiến thức đáng tin cậy dành cho phụ nữ trưởng thành.

Theo dõi Webtretho

Đến trả lời mới nhất
    • 1,907 Bài viết

    • 820 Được cảm ơn

    #1
    Ba tháng sau khi sinh con trai đầu lòng, người bạn thân thiết của tôi gửi cho tôi một tin nhắn ngắn và đơn giản mà khiến tôi không ngừng khóc.
    “Bạn là người mẹ tuyệt vời!”.
    Chỉ cần như thế thôi. Câu nói vỏn vẹn có sáu từ. Và đó là tất cả những gì tôi muốn nghe, cần nghe, nhưng chưa bao giờ được nghe.

    Từ khi làm mẹ, dù mới chỉ trải qua 3 tháng ngắn ngủi, nhưng tôi cảm thấy như thể cả thế kỷ đã trôi qua ngoài kia. Mỗi ngày của tôi kéo dài vô tận, bắt đầu từ lúc tờ mờ sáng cho đến đêm rất khuya, khi cả nhà đã chìm vào giấc ngủ. Tôi bắt đầu một ngày mới của mình bằng tiếng khóc của con trai nhỏ, bé đòi bú, hẳn rồi. Một cữ bú lúc sáng sớm sẽ đưa bé trở lại với giấc ngủ và tôi có thêm thời gian để làm một vài việc quan trọng.

    Nhẹ nhàng trườn khỏi giường, tôi lần mò xuống bếp với chiếc đèn pin để sẵn trên đầu giường. Không nên mở đèn sáng, bởi vì sẽ làm cả nhà thức giấc và mất ngủ. Tôi như một con mèo đi nhẹ nhàng không tiếng động. Việc đầu tiên là đun hai ấm nước: một ấm nước trà cho ông bà và một ấm nước nóng cho con. Mặc dù con tôi bú mẹ, nhưng tôi luôn trữ nước nóng để có thể dùng khi rửa ráy cho con.

    Tiếp đến, tôi mang nồi nước dùng đã chuẩn bị từ đêm qua ra để chuẩn bị đồ ăn sáng cho cả nhà. Chồng tôi thích món nui nấu sườn, nhưng bố mẹ chồng tôi thì chỉ cần đơn giản mì gói hoặc bún suông thì càng tốt. Đặc biệt, mọi người chỉ thích ăn món nóng chứ không thích ăn những món nguội như bánh mì, hay bánh cuốn… Từ khi con đầy tháng, tôi đã xuống nhà chuẩn bị đồ ăn cho cả nhà, như trước đây tôi đã làm kể từ khi về làm dâu. Có những ngày việc này khiến tôi căng thẳng vì quá buồn ngủ, tôi bị thiếu ngủ, nhưng chồng tôi “nhắc nhở”: “Không lẽ em để mẹ phải dậy sớm nấu đồ ăn sáng cho cả nhà mãi?”. “Sao anh không giúp em ra ngoài mua gì đó về ăn đỡ? Anh không thương em à?”. “Đồ ăn ở ngoài không ngon, bố mẹ không ăn được. Thương em nhưng mà anh thì có biết nấu gì đâu?”. Tôi đành phải lụi cụi dậy từ sau ngày đầy tháng con, khi mẹ chồng bảo với mọi người giữa bữa tiệc: “Hai mẹ con nó cứng cáp rồi đấy, tôi cũng đỡ mệt”.

    Bữa sáng chỉ xong khi các phần ăn được chuẩn bị chu đáo trên bàn ăn, cùng với cả đồ tráng miệng. Tôi cũng tranh thủ ăn lạp xạp cho xong bữa, để còn chăm con. Một ngày của hai mẹ con bây giờ mới chính thức bắt đầu.

    MichelleHorton_1
    Con trai là nguồn động viên tinh thần duy nhất của tôi trong gia đình (Ảnh: Internet)

    Những ngày đầu mới sinh con, tôi vụng về lóng ngóng vô cùng. Con khóc, tôi cũng không hiểu vì sao mà bé có thể khóc miết như thế. Cứ tỉnh ngủ, việc đầu tiên là thằng bé khóc toáng lên, tôi cứ luống cuống vừa kiểm tra khắp người con, vừa dỗ dành. Mẹ chồng tôi đứng ở đầu giường nhắc: “Xem nó có ướt bỉm không? Không thì cởi vớ chân tay ra xem có bị đau ở chỗ nào không? Hay là do nó nóng quá, quấn chăn vừa thôi nóng chết đi được. Nếu nó vẫn khóc thì chắc là nó đói đấy, cho nó bú đi chứ”. Cứ thế, tôi thấy mình không khác gì con rối, còn người giật dây là bà. Đến bây giờ, khi tôi đã chăm con tốt hơn, bà cũng vẫn giữ thói quen đứng ở đầu giường nhìn hai mẹ con tôi và “điều khiển từ xa”: “Sao lại cho em bú nằm thế, thối tai đấy. Cho em nằm gối thấp thôi, lỡ lật thì không bị nghẹn thở. Thỉnh thoảng phải xoay người cho em chứ, không thì nó nóng/ nó mỏi cổ…”. Tôi chỉ vâng-dạ, nhưng thú thật là stress. Có lẽ, để cho tôi chăm con một mình còn đỡ stress hơn là có bà đứng đó canh chừng.

    Tôi ít sữa, thằng bé thì háu ăn. Có lần thiếu ngủ và ăn không đúng bữa khiến tôi gần như bị mất sữa một bên vú, thằng bé bú không đủ thì gào ầm ĩ. Bà đang ở dưới nhà vội vàng chạy lên cũng gào to không kém: “Bế nó lên đi chứ, sao cứ để nó nằm đấy thế? Đã bảo rồi, ngực bé thế kia thì lấy đâu sữa cho con bú, bảo cho nó bú sữa ngoài đi thì không nghe đâu. Bảo bố nó mua sữa về đây…”, rồi bà bế phắt cháu đi, cố dỗ cháu ngủ. Thằng bé không chịu ngủ, vì đói, cứ khóc ngằn ngặt. Hai ông bà cứ vậy ra rả mắng con dâu không biết đường nuôi con. Tôi ngồi trên phòng, khóc như mưa. Thương con, xót xa thân mình. Chồng tôi từ chỗ làm về, mang theo hộp sữa, mấy chiếc bình, vội vội vàng vàng rửa tráng bình và pha sữa cho con. Thằng bé đói quá, tu một hơi hết 120ml rồi lăn ra ngủ. Hôm đấy mắt tôi sưng húp, không bước ra khỏi phòng, chồng cứ hết bế con, lại an ủi. Anh càng an ủi, tôi càng không ngừng khóc…

    Tôi yêu con mình vô cùng, một phần cũng vì tôi nghĩ rằng chồng không xót mình, cha mẹ chồng cũng đâu thương mình là con gái như ông bà từng nói, chỉ có con là ruột rà máu mủ, chỉ có con mới thương tôi thôi. Ngày ngày, hai mẹ con loay hoay với nhau, hết ăn, tắm rửa, dọn dẹp, cơm nước, rồi lại quay qua cho con ăn, dọn dẹp… Một ngày trôi qua dài dằng dặc với những việc không tên thui thủi một mình với đứa trẻ ê a. Có lúc, tôi để con nằm ngủ trong phòng, tranh thủ đi giặt vài cái quần áo của con (giặt tay) và phơi đồ cho cả nhà. Con dậy lúc nào chẳng biết, khóc nhòe nhoẹt cả mặt mũi, ói hết cả sữa, dính hết lên mặt, mũi, cổ và quần áo. Trong khi đó, bà nội đang ôm điện thoại buôn chuyện, còn ông thì xem đá banh. Tuyệt nhiên không có ai để ý đến tiếng thằng bé khóc. Tôi xót xa ôm con nước mắt ngắn dài…

    Trong nhà, dù tôi vẫn bị coi là vụng, nhưng chỉ có tôi mới có thể cho con bú (sau ngày không đủ sữa cho con, tôi quyết tâm kích sữa lại và tiếp tục cho con bú mẹ). Chỉ có tôi mới kiên nhẫn bế ru con ngủ, thằng bé rất gắt ngủ và tỉnh ngủ. Cũng chỉ có tôi mới dể ý đến việc tã lót, quần áo của thằng bé. Cả nhà, không ai dám tắm cho con tôi, bởi vì “sợ tay ướt bế nó rớt xuống đất mất”. Cả nhà, ngay cả chồng tôi, vô hình chung quy định chỉ có tôi chăm con tốt nhất, nên tôi có toàn quyền chăm con. Anh thì cả ngày có khi chỉ bế con được năm mười phút, chưa bao giờ tắm cho con, chưa bao giờ phải đụng đến cái quần cái áo bẩn của con.

    Nhưng công nhận, một ngày quần quật với con nhỏ, việc nhà, cơm nước, dọn dẹp… nhiều khi khiến tôi kiệt sức. Hàng tháng trời, tôi chỉ ngủ 3-4 tiếng mỗi ngày, suốt hai tháng đầu con khóc dạ đề. Đặt mình xuống là tôi chìm vào giấc ngủ, nhưng hễ con cựa quậy là tôi có thể giật bắn mình tỉnh giấc.

    Tôi đã từng nghi ngờ về khả năng làm mẹ của mình. Nhưng bây giờ thì khác. Tuy nhiên, tôi vẫn mong chờ một sự hỗ trợ từ chồng, hoặc cha mẹ chồng - dù ít thôi nhưng có tâm là được. Khi nhận được tin nhắn của người bạn tri âm tri kỷ, tôi cảm thấy như được vỗ về như thấu hiểu mọi thứ về cuộc sống làm dâu, làm vợ, làm mẹ của mình; nhưng lại không có cách nào để cho đỡ căng thẳng. Chồng tôi cũng biết tôi quá tải, nhưng anh cũng chẳng có cách nào giúp vợ cả. Anh gia trưởng và lười biếng.

    Ai đó đã nói, không có người mẹ hoàn hảo. Tôi cũng không phải người mẹ hoàn hảo, vì vậy tôi cần lắm sự cảm thông, chia sẻ, đôi khi chỉ là bằng một tin nhắn ngắn ngủi vây thôi…

    <<< Kinh nghiệm chăm sóc bé 0-12 tháng
    Mỗi người chỉ có một cuộc đời để sống.

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • 5 Bài viết

    • 1 Được cảm ơn

    #2
    Thương cho hoàn cảnh của chị 😢
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của NyBaBe
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 9 năm
    • 166 Bài viết

    • 119 Được cảm ơn

    #3
    Đối với mình căng thẳng không bao giờ tới từ con, mà những người xung quanh làm mình phát điên. Con uống thuốc ói mình có thể rất bình tĩnh lau dọn, khi có mẹ chồng kế bên mình có cảm giác đang ở giữa một chiến trường. Trong đó mẹ chồng đóng vai quân địch gào lên với cả con và mình, con khóc ầm ĩ còn mình thì muốn điên... ôi cuộc đời ở chung sao mà bi kịch thảm thiết.
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 4 Bài viết

    • 3 Được cảm ơn

    #4
    Thương em, cố gắng lên em nhé! Nếu đc ở riêng thì sẽ nhẹ nhàng hơn cho em. Phụ nữ luôn thiệt thòi là vậy.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 18 Bài viết

    • 2 Được cảm ơn

    #5
    ck mjh cũng vậy lười k júp vk chăm con j cả chỉ thi thoảng bế thui.nhưg dc cáj bố mẹ ck dễ tính nên cũng đỡ.may dc cái trộm vía con ngoan nên mình cũng k vất vả nhìu
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 60 Bài viết

    • 76 Được cảm ơn

    #6
    Sinh ra làm phụ nữ đã khổ rồi. Nhất là ở cái xứ mình, trọng nam khinh nữ mà.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 42 Bài viết

    • 22 Được cảm ơn

    #7
    Không biết nói gì ngoài cố lên chị ạ! Gđ bên chồng chị vô tâm quá, cũng hên là không quá khó sống. Nhưng chồng chị nv đúng là ko đc, ngta ns là hành động hơn lời nói, vậy mà chồng chị cũng chỉ biết nói. Nấu một bữa sáng cho cả nhà có nặng nề gì đâu. Thôi thì vì con chị ạ!
    Cố gắng lên vì chị là người mẹ tuyệt vời
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 43 Bài viết

    • 27 Được cảm ơn

    #8
    hoàn cảnh của em cũng na ná như chị mặc dù e đang đủ sữa. con em 2 tháng rưỡi rồi
    Sinh ra là phụ nữ đã khổ.
    Chọn nhầm người đàn ông của đời mình còn khổ hơn..
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 1 Bài viết

    • 1 Được cảm ơn

    #9
    Trích dẫn Nguyên văn bởi phuonhtuongvi Xem bài viết
    ck mjh cũng vậy lười k júp vk chăm con j cả chỉ thi thoảng bế thui.nhưg dc cáj bố mẹ ck dễ tính nên cũng đỡ.may dc cái trộm vía con ngoan nên mình cũng k vất vả nhìu
    Hiện h bé nhà m 3m,chưa ngày nào ck bế con giúp.Suốt ngày đàn đúm bạn bè.con bé lại rất khó tính.mình chỉ hơn bạn ở chỗ bme ck dễ tính hơn,còn đâu cũng cả ngày 2 mẹ con vật lộn vs nhau.Thấy sợ đẻ đứa thứ 2
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 14 Bài viết

    • 8 Được cảm ơn

    #10
    Dung la phu nu chung ta tram noi kho. Luc minh sinh e be. Troi thi nong. Minh thi bi noi me day ngua ngay, chan thi bi cam mong... Phong minh voi phong bo me chong thong nhau nhug va tiec tien dien nen minh nong muon phat dien cung tat dieu hoa ko cho bat. Bo chong thi rat ghe gom. Me chong thi lam dieu. M be con met moi 1 minh nhug cung ko ai be giup. Ba muon be nhung ong ko cho...chong thi nghe loi bo me... Dung la nhieu luc m muon chet cho roi. Nhug thuong con nen van phai song. Uoc gi kiep sau cta se la dan ong.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của MeTruc11
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 4 năm
    • 40 Bài viết

    • 15 Được cảm ơn

    #11
    Thương chị quá, em cũng sắp có bé. Nhưng có lẽ em sẽ may mắn hơn chị vì em sẽ ở cùng mẹ đẻ. Đúng là có con rồi thì mới cảm thấy thương ba mẹ mình vô tận
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 26 Bài viết

    • 11 Được cảm ơn

    #12
    M cũng giống bạn, "tự sinh con tự nuôi con" bằng sự hiểu biết và yêu thương con của m. Bố mẹ đẻ m mất sớm, mẹ chồng thì từ khi sinh cháu đến lúc 1 tuổi xuất hiện một lần vào ngày đầy tháng cháu.. Hic . Con m cũng quẤy khóc m phải bế đêm bế ngày đến nỗi chồng m sợ con gù lưng còn mang một miếng gỗ công nghiệp về bảo : "e đặt cái này lên lòng rồi đặt con lên trên bế cả cho con đỡ hỏng xương".. Thế là từ đó mẹ vừa bế gỗ vừa bế con... Bao ngày tháng khổ cực. Nc mắt, giận hờn có lúc thấy cs như địa ngục! Cơm ăn ko ra bữa ngủ ko đủ giấc sữa ko nhiều.. Ăn sữa ngoài con m lại ko chịu .. Con khóc mẹ khóc.. Nhiều lúc bế tắc m đa. Nghĩ đến cái chết... Nhưng rồi ngìn con yêu trên miếng gỗ trên lòng mẹ bhuwxng giọt nc mắt hp yêu thương lại lăn dài và lại có thêm nghị lực vượt qua.. Bh cô bé quấy khóc đo đã sắp vào L1 tháng (9 năm nay ). Và m thấy chưa cô bé nào biết thương mẹ và bảo vệ mẹ như bạn ý.. Ko cho ai nhận xét ko đúng về mẹ.. Và cô bé luôn nói" may mà trên đời con có mẹ, ko có mẹ thì con chết và thật ho khi con đc làm con của mẹ..." Đấy bạn ạ.. Một cô bé chưa đc 6 tuổi(t7 này mới sn 6 tuổi) mà nói ngững lời làm m quên đi phiền muộn , mệt mỏi.. Hp và bõ công bao ngày ... Bạn cố gắng lên nhé!! Hp của m là con, mạng sống của m là con.. Hãy bỏ hết những muộn phiền chăm con bằng ty của người mẹ con bạn sẽ cảm nhận đc.. Chúc mẹ con bạn mạnh khoẻ và hp!!
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 79 Bài viết

    • 45 Được cảm ơn

    #13
    Thương cho bạn quá, đọc mà nhớ lại những ngày tháng ấy, cũng gần giống như bạn vậy duy chỉ có điều mình đc kiêng việc đến hết cữ. Nhiều lúc xót xa cứ như không chồng mà chửa vậy, lúc nào cũng 1 mình... Nhớ những lúc cho con bú, bà nhìn thấy cứ nói "Con day thịt à, làm gì có gì mà mút", nhớ lúc tắc sữa sốt đùng đùng, không biết làm sao chỉ khóc tu tu vậy mà bà không hỏi hay mách cách chữa 1 câu, nhớ những lúc vừa bế con vừa vo gạo nấu cơm, nhớ những lúc vật lộn tắm cho 1 đứa trẻ mới gần 20 ngày... Tất tần tật không 1 lời chỉ bảo, không 1 lời an ủi động viên, thay vào đó là những lời chê bai con xấu, mẹ vụng, 7 tháng ở chung bao nhiêu nước mắt... Cứ nghĩ như đang sống trong cảnh nông thôn cách mấy chục năm về trước vậy...
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 3 Bài viết

    • 4 Được cảm ơn

    #14
    Nhắc tới nhà nội mà quá chán. Đi đẻ bà ra đc 19 ngày rồi nằng nặc đòi về. Con mình đc 4 tháng rồi mà chưa thấy bà ra thăm (cách 36 km), tuyệt nhiên ko có cuộc điện thoại hỏi thăm (mình gọi về thì bà bảo bà ko gọi ra đâu, sợ con dâu bận chăm con nên ko biết gọi lúc nào, hic...lý do to hơn mục đích). Vậy mà cứ luôn miệng: " cháu gái yêu của bà ". Ko có nhà ngoại chắc chết, thật thương bố mẹ mình...
    3 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 11 Bài viết

    • 4 Được cảm ơn

    #15
    Ngày con mình đầy tháng, mng làm cỗ đầy tháng cho cháu, ck mình cũng nói mình sao em nằm đấy để mẹ làm việc. Mình nói em vừa đẻ xong, sk chưa ổn định, ngta còn kiêng tận 3 tháng, mới đầy tháng, làm cái gì mà làm. Sk của mình là của mình, của con mình. Ko việc gì phải gánh gồng khi sk mình chưa cho phép cả. Vậy nên bạn cứ lười đi, cứ nghỉ ngơi đi, để còn chăm con, chăm mình. Mình đc cái bmc ko bh phải đụng đến việc chăm con mình, ob chỉ bế khi cháu sạch sẽ, no nê và việc nhà mình chỉ tranh thủ làm gì thì làm, ko làm đc mình kêu con quấy, mình có phải 3 đầu sáu tay đâu. Nvu của mình chỉ chăm con thì mình chỉ tập trung chăm con, thế thôi
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 6 Bài viết

    • 4 Được cảm ơn

    #16
    thương cho chị quá
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 58 Bài viết

    • 79 Được cảm ơn

    #17
    Rất thương và cảm thông với bạn. Cố gắng và mạnh mẽ bạn nhé! Mình tin chắc rằng bạn là một người mẹ tuyệt vời
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 15 Bài viết

    • 5 Được cảm ơn

    #18
    Tôi đã đọc nhưng dòng tâm sự của bạn, tôi hiểu tâm trạng bạn lúc này, hãy trao đổi thẳng thắng với chồng bạn, gánh nước thì không bồng em, chứ bạn đang thời kỳ nuôi con dại, không thể lo trọn vẹn được, mọi người phải chung tay vì em bé, tôi cũng như bạn, nhưng cơm nước mẹ chồng lo, quyét dọn nhà cửa chồng tôi dọn dẹp, tôi trông con và giặt đồ ( máy giặt ) Nếu cả nhà chồng bạn không giúp bạn tôi nghĩ bạn sẻ kiệt sức mất, dấu hiệu đầu tiên là không có sữa cho con bú như bạn nói, bạn phải chọn giải pháp cho mình, tạm lánh về gia đình ba mẹ mình một thời gian, để gia đình mình giúp mình . Chúc bạn vui vẻ, thành công trong cuộc sống .
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 30 Bài viết

    • 22 Được cảm ơn

    #19
    C giỏi lắm. E cũng đang con nhỏ, k vất vả bằng c nhưng e hiểu. Vì e đang ở với mẹ e nên được mẹ dạy bảo giúp đỡ nhiều. Nhưng về khoản nhà ck thì c hơn e vì còn được ck an ủi mặc dù k giúp gì...
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 9 Bài viết

    • 10 Được cảm ơn

    #20
    Cuộc sống của mình không đến nỗi địa ngục, nhưng đợt mới đẻ cũng ít sữa, phải mất hơn 1 tuần sữa mới có thể gọi là về thật sự.....lại còn hơi tắc nữa.... Mình cũng gặp phải những rắc rối khi mà bmc sốt sắng cho cháu bú bình và bảo mẹ nó không có sữa.... Tv con mình sau nỗ lực của mình đã không chịu ti bình nữa và chỉ ăn sữa mẹ.... cho đến 1 tháng sau con tv tăng cân rất tốt, ra ngoài ai cũng khen sữa mẹ tốt.... Thế là bmc mình không còn bao giờ nói mình không có sữa hay này nọ nữa (trước mc mình còn nói mình với tất cả mọi ng, gặp ai cũng nói là mình không có sữa)... Nhưng ông bà lại rất yêu cháu, chăm cháu... ngoài vụ stress mới sinh ra mình rất nhàn..... hihi. có mỗi ông chồng là chán thôi vì tính vẫn trẻ con và rất lười, nên cái gì cũng đùn cho vợ và ông bà nội.
    Còn có một thời gian mà mình không hiểu vì sao, chỉ vài đêm thôi như kiểu con gắt ngủ, xong mình bế, mình dỗ không được, bé cũng không chịu ti... Nhưng mà cứ ra bà nội dỗ là im liền rồi ngủ liền. 1 hôm bà đang cắt tóc (chồng mình cắt cho), con khóc mình không dỗ được, mình đi vào phòng để im lặng để dỗ, vừa bước chân đi đã nghe thấy bà nói đằng sau "đ' biết dỗ" . Híc... xong 1 lúc sau bà sốt ruột bà bảo mang ra đây, thế là nó vừa nằm vào lòng bà nó im luôn..
    Phải mất 1 thời gian mình buồn kinh khủng với suy nghĩ con mình không yêu mình, coi bà nội là mẹ nó.. Thế xong mình cố gắng chăm sóc con, cái gì cũng làm không để cho bà nội can thiệp nhiều nữa... rồi dần dần tv con lớn lên không còn như vậy nữa, mình cũng đã dỗ được con khi con khóc. Bây giờ con mới được hơn 3 tháng...
    Đúng là không có người mẹ nào là hoàn hảo, nhưng tình yêu mẹ dành cho con luôn là hoàn hảo nhất. Các mẹ hãy vững tâm lên, vì tình yêu không có gì là không thể! ^^ rổi 1 ngày khi con lớn lên, công sức của các mẹ sẽ được đền đáp!
    NHƯNG CÁC MẸ HÃY NHỚ, CON LÀ CON DO MÌNH SINH RA, MÌNH CÓ QUYỀN VỚI CON MÀ KHÔNG AI CÓ THỂ LÀM KHÁC ĐƯỢC, DÙ ÔNG BÀ NỘI NÓI GÌ, CÁC MẸ HÃY CỐ GẮNG BẢO VỆ QUAN ĐIỂM CỦA MÌNH, KHÔNG LÀ KHÔNG. ĐỪNG ĐỂ NGƯỜI KHÁC QUYẾT ĐỊNH THAY MÌNH, VÌ CON LÀ CON CỦA MÌNH! ĐỪNG SỢ GÌ CẢ!
    Ngày đầu tiên con nhìn thấy ánh sáng mặt trời...
    Ngày đầu tiên con dùng chiếc mũi nhỏ xinh để hít thở
    Ngày đầu tiên con dùng miệng để ăn từng giọt sữa quý báu...
    Ngày đầu tiên mẹ có con trên cuộc đời này.....
    02 - 02 - 2015
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
  • Trang 1/3

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2
  • ...
  • 3